"Cường à, sao con đi học mà chẳng thấy tụ tập bạn bè gì hết vậy?"
Cũng lạ thật, đã qua tới giữa học kì hai của lớp mười rồi nhưng xung quanh Bạch Hồng Cường cũng chẳng thấy có đứa bạn thân nào.
Bình thường các cô cậu nhóc tuổi này rất ham chơi, đi học về là la cà tới tối muộn mới về.
Nhưng riêng Cường thì khác, chẳng thấy nó quanh quẩn đi đâu.
Học về cứ ru rú trong nhà.
Đáng lí ra ba mẹ Hồng Cường phải mừng vì điều đó chứ nhỉ.
Vì nếu Cường cũng nổi loạn như đám nhóc kia thì toang mất, sợ rằng kiểu gì cũng bị dụ dỗ lạc vào mấy thứ linh tinh.
Cường tự thấy nó ngoan đấy chứ, nhưng những người thân của nó lại chẳng nghĩ thông được vậy.
Thầy Khoa thì sợ nó bị trầm cảm vì tuổi trẻ dạo này dễ mắc bệnh tâm lí lắm; còn cô Tiên thì sợ Cường bị bạo lực học đường, thấy nó cứ một mình suốt.
Thành ra hai người báo lại cho thầy Sơn - giáo viên chủ nhiệm của Cường về vấn đề này.
Thầy cũng biết chứ, trông ít nói thế thôi chứ ngoan ngoãn lễ phép lắm, thầy cũng có nói chuyện phiếm với nó vài lần.
Thầy cưng nó lắm, hiền thế cơ mà.
Nên thấy nó cứ lủi thủi một mình, thêm hai ông bà kia rót gì vào tai mà thầy gọi điện về cho gia đình nó luôn.
À, cũng có tác động của mấy bà hàng xóm.
Dù gia đình Cường ở chung cư nhưng chẳng hiểu sao tính nhiều chuyện ở đây chẳng thua gì mấy khu xóm liền kề nhau.
Họ cứ truyền miệng nhau rằng Cường bị bắt nạt ở trường, trầm cảm vì chuyện đó,...
Được rồi, ít ra mấy cô ở chung cư cũng thương nó nên không có bịa ra thêm câu chuyện nào quá lố bịch.
Nhưng ba mẹ nó nghe thế thì lo thật.
Phụ huynh nào mà chẳng xót con, nghe xong mà cuống cuồng cả lên.
Nhà có mỗi thằng bé thôi, nó có chuyện gì thì sao chịu nổi.
Hồng Cường của mẹ ngoan lắm mà.
Hồi bé nó dễ thương lắm, hoạt bát, gặp ai cũng bắt chuyện.
"Con bình thường thôi ạ."
Mọi người nghĩ nhiều rồi.
Chỉ đơn giản là Cường không thích giao tiếp thôi.
Càng lớn nó càng trầm đi.
Thú thật thì có lần nó bị bảo giọng khó nghe quá, nó buồn chứ.
Nhưng đó không phải lí do chính khiến nó trở nên tránh xa loài người đâu.
Nói rồi, đơn giản là không thích.
Tính nó bướng từ bé, hồi nhỏ mỗi khi có người giành đồ chơi nó cũng giật lại cho bằng được.
Dù kết quả là đầu sưng một cục to tổ bố.
Kệ đi, ít ra mình thắng.
Thật ra đây không phải lần đầu Cường bị hỏi về việc này.
Học hết một năm rồi cơ mà, kiểu gì lâu lâu cũng sẽ bị hỏi tại sao không đi chơi với bạn bè bla bla.
Và lần nào nó cũng trả lời y đúc.
Nhưng hình như lần này không đơn giản như nó nghĩ.
"Anh này, mình có nên chuyển về thành phố nhỏ hơn không?
Em nghĩ ở đây tấp nập quá.
Không hợp với thằng bé."
Ừm, ba má Cường định chuyển đến một thành phố ven biển sống.
Chuyên gia tâm lí tư vấn rằng biển giúp tâm mình bình yên hơn, không lạc lối.
Và với các thị trấn nhỏ sẽ giúp ta đỡ cảm thấy lạc lõng hơn.
Ba mẹ Cường thương nó thật.
Nhưng nó lo lắm.
Công việc của ba nó cũng chỉ vừa mới tiến triển chút thôi, ba nó làm viên chức nhà nước, dù ở thị trấn nhỏ thì sẽ đỡ mệt đầu hơn nhưng ở thành phố lớn mới phát triển tốt được.
Mẹ Cường thì dễ hơn, bà làm trong ngân hàng nên về miền quê làm cũng được.
Đương nhiên là không so sánh lương lủng hai chỗ này với nhau được rồi.
Thật lòng Cường không muốn vì mình mà ba mẹ phải từ bỏ nơi đây.
Nhà nó cũng chỉ đủ ăn đủ mặc, không được gọi là khá giả.
Trụ được ở thành phố lớn là một câu chuyện dài luôn đấy.
Sao nói bỏ là bỏ được.
Nhưng nói rồi, ba mẹ nó thương nó lắm.
"Gia đình mình bắt đầu nhé!"
Từ trên xe Cường đã thấy ba mẹ nó mang nét buồn rồi.
Nhưng nó không đoán được là buồn vì rời đi, buồn vì phải gây dựng lại từ đầu hay là buồn vì nó.
Cường cũng từng nghĩ nó sẽ cố gắng làm quen bạn bè để ba mẹ đỡ phiền lòng.
Nhưng khó thật í.
Hình như bạn bè nó cũng không thích nó lắm.
Có khi nào mình bị cô lập thật mà không biết không nhỉ?
Cường học hết lớp mười, họ chuyển đi thật.
Thầy Sơn buồn chứ, học trò cưng của thầy.
Hai thầy trò nhiều điểm chung lắm.
Thôi kệ, tốt cho thằng bé là được.
Nhà mới cũng rộng rãi, có sân vườn nữa.
Chắc cái bởi vì vậy nên ba mẹ nó mới chọn căn này.
Hồi bé Cường nó thích hoa lắm, đặc biệt là hoa hồng.
Nó bảo hoa hồng đỏ giống mẹ, hoa hồng trắng giống nó, còn ba là cái gai cái lá.
Ba nó nghe xong khóc tròn một tuần luôn mà.
Ấy thế mà có vẻ giờ làm cái gai cái lá cũng được, ít ra thằng con mình vui.
"
Sau này mẹ trồng cả vườn hồng cho Cường ở đây nhé, đủ màu luôn."
Hihi cảm ơn mẹ nha nhưng Cường hong chăm đâu nhé.
Cường lười lắm.
Ban đầu tính chuyển tới đây sớm hơn để có thời gian thích nghi, nhưng thủ tục chuyển công tác lằng nhằng quá, phải đợi cấp trên phê duyệt nên thành ra khi tới đây cũng chỉ còn vài tuần nữa là Cường vào năm học mới rồi.
Ba mẹ nó thấy có lỗi lắm, sợ nó đi học lại thấy lạc lõng nữa.
Nó biết, nên nó sẽ cố hòa nhập với các bạn.
Diễn cũng được, nó không muốn ba mẹ phiền lòng về nó nữa.
Mẹ yên tâm, em Cường sẽ cố gắng.
Còn ba thì con không hứa.
Dù gì lúc nó còn đánh nhau với bạn ở trường mẫu giáo để giành siêu nhân, cũng là ba nó đi họp phụ huynh xin lỗi người ta đó.
Mà giờ thấy thằng con mình hiền quá không quen, họp phụ huynh quen rồi.
Thà phiền lòng xíu còn hơn.
Mèo nhỏ của bố nhe nanh cào móng đi con ơi.
Hồng Cường biết tại sao mọi người thích biển rồi.
Đặc biệt là khi mặt trời lặn.
Màu đỏ cam cứ thế bao trùm lấy bầu trời, chiếu xuống mặt biển óng ánh như bức tranh được vẽ bằng màu nước.
À cái này người khác vẽ, chứ Cường vẽ thì sẽ thành trái trứng bị khét giữa bầu trời biển rồi.
"Ủa hello, bạn mới chuyển đến à?"
Nó bất giác giật mình nhìn sang, bên cạnh nó từ lúc nào có một cậu trai có vẻ là tầm tuổi nó nhưng cao hơn, mặc chiếc áo phông theo Cường là nhìn khá xấu.
Nhưng mũi cao thật, chắc là hotboy khu này.
Dù vậy vẫn thua cảnh chiều tà họa mặt biển.
"Ừ."
Chết, theo thói quen nó cũng chỉ đáp đại thế thôi.
Nhưng mà nó đang cố xây dựng hình tượng hòa đồng cơ mà??
Ôi vậy là toang.
"Chà, lạnh lùng thế.
Bạn tên gì nhỉ?
Tiện xưng hô."
"Bạch Hồng Cường."
"Đẹp thế, chả trách nhìn cứ như bông hoa trắng.
Không hợp vùng biển này xíu nào."
Giờ Cường mới để ý, khi nãy ánh mặt trời bao trùm lấy không gian xung quanh nên không nhìn rõ.
Mặt trời lặn hẳn, dưới đèn đường thấy rõ da người kia đen hơn Cường hẳn hai tông.
Lêu Lêu!
"Còn bạn?"
"Hồ Đông Quan.
Đẹp không?
Không thua đằng ấy đâu nhé!"