Khác bnq | extrovert & introvert

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
97,289
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407659263-256-k613461.jpg

Bnq | Extrovert & Introvert
Tác giả: starnotinthesky
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

safezone của nhau

bạch nguyệt quan | chưa beta



hdq​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Yến My | Tụi mình.
  • [Hoàn | Đam Mỹ - Có H] Xuyên việt chi tu tiên...
  • |Drop| [ĐN Naruto] Thế giới này có gì vui?
  • Bangtan And You | Hope You Love It , My Darling |
  • (Hoàn) Thiên Quan Tứ Phúc | Truy Thê | Đồng Nhân...
  • ||BTS-Linhoon|| Thế giới của những dị nhân
  • Bnq | Extrovert & Introvert
    1


    "Cường à, sao con đi học mà chẳng thấy tụ tập bạn bè gì hết vậy?"

    Cũng lạ thật, đã qua tới giữa học kì hai của lớp mười rồi nhưng xung quanh Bạch Hồng Cường cũng chẳng thấy có đứa bạn thân nào.

    Bình thường các cô cậu nhóc tuổi này rất ham chơi, đi học về là la cà tới tối muộn mới về.

    Nhưng riêng Cường thì khác, chẳng thấy nó quanh quẩn đi đâu.

    Học về cứ ru rú trong nhà.

    Đáng lí ra ba mẹ Hồng Cường phải mừng vì điều đó chứ nhỉ.

    Vì nếu Cường cũng nổi loạn như đám nhóc kia thì toang mất, sợ rằng kiểu gì cũng bị dụ dỗ lạc vào mấy thứ linh tinh.

    Cường tự thấy nó ngoan đấy chứ, nhưng những người thân của nó lại chẳng nghĩ thông được vậy.

    Thầy Khoa thì sợ nó bị trầm cảm vì tuổi trẻ dạo này dễ mắc bệnh tâm lí lắm; còn cô Tiên thì sợ Cường bị bạo lực học đường, thấy nó cứ một mình suốt.

    Thành ra hai người báo lại cho thầy Sơn - giáo viên chủ nhiệm của Cường về vấn đề này.

    Thầy cũng biết chứ, trông ít nói thế thôi chứ ngoan ngoãn lễ phép lắm, thầy cũng có nói chuyện phiếm với nó vài lần.

    Thầy cưng nó lắm, hiền thế cơ mà.

    Nên thấy nó cứ lủi thủi một mình, thêm hai ông bà kia rót gì vào tai mà thầy gọi điện về cho gia đình nó luôn.

    À, cũng có tác động của mấy bà hàng xóm.

    Dù gia đình Cường ở chung cư nhưng chẳng hiểu sao tính nhiều chuyện ở đây chẳng thua gì mấy khu xóm liền kề nhau.

    Họ cứ truyền miệng nhau rằng Cường bị bắt nạt ở trường, trầm cảm vì chuyện đó,...

    Được rồi, ít ra mấy cô ở chung cư cũng thương nó nên không có bịa ra thêm câu chuyện nào quá lố bịch.

    Nhưng ba mẹ nó nghe thế thì lo thật.

    Phụ huynh nào mà chẳng xót con, nghe xong mà cuống cuồng cả lên.

    Nhà có mỗi thằng bé thôi, nó có chuyện gì thì sao chịu nổi.

    Hồng Cường của mẹ ngoan lắm mà.

    Hồi bé nó dễ thương lắm, hoạt bát, gặp ai cũng bắt chuyện.

    "Con bình thường thôi ạ."

    Mọi người nghĩ nhiều rồi.

    Chỉ đơn giản là Cường không thích giao tiếp thôi.

    Càng lớn nó càng trầm đi.

    Thú thật thì có lần nó bị bảo giọng khó nghe quá, nó buồn chứ.

    Nhưng đó không phải lí do chính khiến nó trở nên tránh xa loài người đâu.

    Nói rồi, đơn giản là không thích.

    Tính nó bướng từ bé, hồi nhỏ mỗi khi có người giành đồ chơi nó cũng giật lại cho bằng được.

    Dù kết quả là đầu sưng một cục to tổ bố.

    Kệ đi, ít ra mình thắng.

    Thật ra đây không phải lần đầu Cường bị hỏi về việc này.

    Học hết một năm rồi cơ mà, kiểu gì lâu lâu cũng sẽ bị hỏi tại sao không đi chơi với bạn bè bla bla.

    Và lần nào nó cũng trả lời y đúc.

    Nhưng hình như lần này không đơn giản như nó nghĩ.

    "Anh này, mình có nên chuyển về thành phố nhỏ hơn không?

    Em nghĩ ở đây tấp nập quá.

    Không hợp với thằng bé."

    Ừm, ba má Cường định chuyển đến một thành phố ven biển sống.

    Chuyên gia tâm lí tư vấn rằng biển giúp tâm mình bình yên hơn, không lạc lối.

    Và với các thị trấn nhỏ sẽ giúp ta đỡ cảm thấy lạc lõng hơn.

    Ba mẹ Cường thương nó thật.

    Nhưng nó lo lắm.

    Công việc của ba nó cũng chỉ vừa mới tiến triển chút thôi, ba nó làm viên chức nhà nước, dù ở thị trấn nhỏ thì sẽ đỡ mệt đầu hơn nhưng ở thành phố lớn mới phát triển tốt được.

    Mẹ Cường thì dễ hơn, bà làm trong ngân hàng nên về miền quê làm cũng được.

    Đương nhiên là không so sánh lương lủng hai chỗ này với nhau được rồi.

    Thật lòng Cường không muốn vì mình mà ba mẹ phải từ bỏ nơi đây.

    Nhà nó cũng chỉ đủ ăn đủ mặc, không được gọi là khá giả.

    Trụ được ở thành phố lớn là một câu chuyện dài luôn đấy.

    Sao nói bỏ là bỏ được.

    Nhưng nói rồi, ba mẹ nó thương nó lắm.

    "Gia đình mình bắt đầu nhé!"

    Từ trên xe Cường đã thấy ba mẹ nó mang nét buồn rồi.

    Nhưng nó không đoán được là buồn vì rời đi, buồn vì phải gây dựng lại từ đầu hay là buồn vì nó.

    Cường cũng từng nghĩ nó sẽ cố gắng làm quen bạn bè để ba mẹ đỡ phiền lòng.

    Nhưng khó thật í.

    Hình như bạn bè nó cũng không thích nó lắm.

    Có khi nào mình bị cô lập thật mà không biết không nhỉ?

    Cường học hết lớp mười, họ chuyển đi thật.

    Thầy Sơn buồn chứ, học trò cưng của thầy.

    Hai thầy trò nhiều điểm chung lắm.

    Thôi kệ, tốt cho thằng bé là được.

    Nhà mới cũng rộng rãi, có sân vườn nữa.

    Chắc cái bởi vì vậy nên ba mẹ nó mới chọn căn này.

    Hồi bé Cường nó thích hoa lắm, đặc biệt là hoa hồng.

    Nó bảo hoa hồng đỏ giống mẹ, hoa hồng trắng giống nó, còn ba là cái gai cái lá.

    Ba nó nghe xong khóc tròn một tuần luôn mà.

    Ấy thế mà có vẻ giờ làm cái gai cái lá cũng được, ít ra thằng con mình vui.

    "

    Sau này mẹ trồng cả vườn hồng cho Cường ở đây nhé, đủ màu luôn."

    Hihi cảm ơn mẹ nha nhưng Cường hong chăm đâu nhé.

    Cường lười lắm.

    Ban đầu tính chuyển tới đây sớm hơn để có thời gian thích nghi, nhưng thủ tục chuyển công tác lằng nhằng quá, phải đợi cấp trên phê duyệt nên thành ra khi tới đây cũng chỉ còn vài tuần nữa là Cường vào năm học mới rồi.

    Ba mẹ nó thấy có lỗi lắm, sợ nó đi học lại thấy lạc lõng nữa.

    Nó biết, nên nó sẽ cố hòa nhập với các bạn.

    Diễn cũng được, nó không muốn ba mẹ phiền lòng về nó nữa.

    Mẹ yên tâm, em Cường sẽ cố gắng.

    Còn ba thì con không hứa.

    Dù gì lúc nó còn đánh nhau với bạn ở trường mẫu giáo để giành siêu nhân, cũng là ba nó đi họp phụ huynh xin lỗi người ta đó.

    Mà giờ thấy thằng con mình hiền quá không quen, họp phụ huynh quen rồi.

    Thà phiền lòng xíu còn hơn.

    Mèo nhỏ của bố nhe nanh cào móng đi con ơi.

    Hồng Cường biết tại sao mọi người thích biển rồi.

    Đặc biệt là khi mặt trời lặn.

    Màu đỏ cam cứ thế bao trùm lấy bầu trời, chiếu xuống mặt biển óng ánh như bức tranh được vẽ bằng màu nước.

    À cái này người khác vẽ, chứ Cường vẽ thì sẽ thành trái trứng bị khét giữa bầu trời biển rồi.

    "Ủa hello, bạn mới chuyển đến à?"

    Nó bất giác giật mình nhìn sang, bên cạnh nó từ lúc nào có một cậu trai có vẻ là tầm tuổi nó nhưng cao hơn, mặc chiếc áo phông theo Cường là nhìn khá xấu.

    Nhưng mũi cao thật, chắc là hotboy khu này.

    Dù vậy vẫn thua cảnh chiều tà họa mặt biển.

    "Ừ."

    Chết, theo thói quen nó cũng chỉ đáp đại thế thôi.

    Nhưng mà nó đang cố xây dựng hình tượng hòa đồng cơ mà??

    Ôi vậy là toang.

    "Chà, lạnh lùng thế.

    Bạn tên gì nhỉ?

    Tiện xưng hô."

    "Bạch Hồng Cường."

    "Đẹp thế, chả trách nhìn cứ như bông hoa trắng.

    Không hợp vùng biển này xíu nào."

    Giờ Cường mới để ý, khi nãy ánh mặt trời bao trùm lấy không gian xung quanh nên không nhìn rõ.

    Mặt trời lặn hẳn, dưới đèn đường thấy rõ da người kia đen hơn Cường hẳn hai tông.

    Lêu Lêu!

    "Còn bạn?"

    "Hồ Đông Quan.

    Đẹp không?

    Không thua đằng ấy đâu nhé!"
     
    Bnq | Extrovert & Introvert
    2


    Trường ở thị trấn nhỏ hơn rất nhiều so với trường cũ của Hồng Cường trên thành phố.

    Nên việc đó cũng giúp mọi người thân nhau dễ dàng hơn.

    Đồng thời các tin đồn cũng được truyền miệng nhau nhanh hơn.

    Những người ở nơi đây dễ thương, thật thà chất phát là thật.

    Nhưng ở đâu mà chẳng có mặt tối.

    Nếu tốc độ lan truyền tin tức của hội bà tám ở khu nhà cũ của gia đình Cường đủ để khiến họ phải đắn đo chuyển đi thì không biết hàng xóm mới sẽ chào đón họ như thế nào.

    Thật lòng thì nó không dám nghĩ tới.

    Phải chi cái cha nội Hồ Hồ gì đó bị câm thì hay rồi.

    Hoặc là hôm qua Cường nằm phanh thây ở nhà ngủ có vẻ sướng cái thân hơn.

    Lỡ nói chuyện dăm ba câu thôi mà giờ lòng nó lo sốt vó.

    'Không biết thằng cha hôm qua có nói gì với mọi người không nhỉ?

    Trông cũng có vẻ nổi tiếng, nó mà nói thì đời mình cũng coi như xong.

    Tự nhiên hôm qua từ đâu chui ra không kịp diễn nét thảo mai nữa.

    Đờ mờ tức quá.'

    Hên là Cường nó biết cách điều khiển cảm xúc.

    Giờ nhìn không ai nghĩ gương mặt trắng trẻo baby này đang nguyền rủa người bạn duy nhất của nó ở chốn này tính tới thời điểm hiện tại.

    Mà hai đứa có tính là bạn chưa nhỉ?

    Đầu năm học mà lạc lớp thì có sao không ta?

    Trường bé như cái lỗ mũi nhưng thế đéo nào vẫn lạc là sao ấy nhỉ?

    "Ô, hello bạn Cường."

    "Sao đấy tìm không thấy lớp à, đưa thời khóa biểu đây tui chỉ ông cho."

    Lúc mua đồng phục, mỗi học sinh được phát một cái sơ-mi đựng tài liệu.

    Cũng chỉ loanh quanh giới thiệu trường, hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ, sơ đồ trường với thời khóa biểu.

    Mấy đứa lớp mười còn được khỏe tuần đầu, chứ chưa gì vào môi trường mới đã thấy bắt học sắp mặt rồi.

    Nếu Cường nó có trầm cảm thật thì tám mươi phần trăm là cho cái thời khóa biểu địa ngục này.

    Còn về phía Quan, khi cầm tờ danh sách lớp của Cường anh phải 'á đù' một cái.

    Thật ra nhìn mặt cũng biết là Cường nó nhỏ hơn anh, tại mặt baby vờ lờ nhưng anh tưởng nó lớp mười cơ.

    Hóa ra mười một, sao lùn vậy mày?

    À Hồ Đông Quan 'á đù' lần hai, tại lớp Cường học là mẹ anh dạy.

    Giáo viên chủ nhiệm luôn.

    Có nên dẫn nó đi vòng vòng cho nó trễ giờ xong bị trừ điểm không nhỉ?

    Hôm qua chưa làm gì đã quạo, thế hôm nay anh chọc cho mày khóc luôn.

    Xạo chó á chứ có dám đâu.

    "Giờ chú đi thằng qua hai dãy rồi rẽ phải, phòng thứ hai bên trái."

    Nhìn mặt thằng Cường ngơ ngơ không hiểu mình nói gì mà buồn cười thật sự.

    "Mình có học chung không?"

    Hôm qua cộc cằn với người ta mà giờ giương cặp mắt tròn xoe đó nhìn rồi hỏi câu đó là sao??

    Tính bỏ bùa à.

    "Không.

    Anh lớn hơn chú một lớp đấy nhóc."

    Hèn gì nhìn già vờ lờ.

    Chửi thằng cha trong bụng mà ngước lên thấy cười tươi quá thì cũng có chút tội lỗi.

    Nhưng nếu Cường biết cha già đó nói mình lùn, nó sẽ làm một bài văn nghị luận xã hội để phê phán những người như Hồ Đông Quan.

    Dù thằng chả mới chỉ đường tới lớp cho nó nhưng thôi kệ đi.

    Sống ác xíu đời mới nhẹ nhõm.

    Cảm ơn Đông quan xong Cường cũng cố gắng đi tìm lớp theo chỉ dẫn của anh.

    Quan cũng đã tính dẫn Cường đi để có thêm chút thời gian nói chuyện với nhau.

    Nhưng hình như hôm nay khối mười hai có việc gì đó.

    Thôi kệ, chả quan tâm.

    Giờ mở cửa vào thì nên phản ứng như nào nhỉ?

    Mọi người sẽ nhìn mình như nào..

    Cường đứng trước cửa lớp được năm phút và nó vẫn chưa dám vào.

    Ngại lắm chứ, mọi người không hiểu cảm giác lúc này của Cường đâuuu.

    Nhưng cũng đâu ở ngoài vậy hoài được nhỉ?

    "Em là học sinh mới à?"

    "À.. dạ."

    Theo nó đoán thì chắc đây là cô giáo chủ nhiệm mới của nó.

    Nhìn cô hiền lắm, nhưng cứ thấy quen quen..

    "Ôi sao xinh trai thế.

    Vào lớp với cô cho đỡ ngại nhé."

    Cô cầm tay nó dẫn vào.

    Não Cường chưa kịp tiếp thu hai chữ xinh-trai mà cô khen thì nó đã thấy mình đứng trước 37 con người và 74 con mắt.

    Em Cường thề là sợ quéo cả người.

    "Chào mọi người, mình là Bạch Hồng Cường.

    Mình vừa chuyển đến đây cùng gia đình.

    Hy vọng được mọi người giúp đỡ."

    Hên là sáng nay thắp hương cho các cụ độ nên mới nói mượt cỡ vậy.

    Nói xong nó cười với cả lớp, nụ cười mà mất của nó cả buổi tối để đứng trước gương tập làm sao cho trông tự nhiên nhất.

    Nó quay sang chào cô thì cũng thấy cô cười với nó rồi.

    Đúng là có thể bạn bè không có nhưng bù lại được người lớn thương.

    Thôi nói xui quá, chắc ở đây nó sẽ cho bạn thôi mà.

    "Hê hê hế lô bạn Cường.

    Bạn mới chuyển tới đây à, nhà bạn ở đâu thía?"

    Cường ngước lên, trước mặt nó là ba bạn nam trông cũng tri thức.

    Ít ra là nhìn có thiện cảm, ai như cha già kia.

    "À đúng rồi, mình cũng chưa quen đường để tả như thế nào..

    Các bạn tên gì nhỉ?"

    Chứ ai ngu mà nói thẳng địa chỉ nhà cho mấy đứa mình còn không quen đâu hả trời.

    "Mình là Lâm Anh, thằng này là Phúc Nguyên, còn lại là Hoàng Long."

    "Chào mọi người nhé!"

    Ủa nói vậy xong có đi vô ngõ cụt luôn không ta...

    "Cường từ thành phố chuyển về phải hongggg?

    Cường biết nhóm UPSIZE hăm, Nguyên thích nhóm đó lắm lắm luôn."

    "Mình biết, mình cũng thích nhóm đó nữa."

    Thật ra nó tịt nhất mấy cái thần tượng thần ơ này.

    Nhưng để giữ hòa kí nó cũng hùa theo luôn, chứ tới đây mà cụt nữa là đéo ai cứu nổi.

    "Cường có dùng Zalo không á?

    Kết bạn với Long nha."

    Cường chưa kịp phản ứng thì thấy Lâm Anh với Phúc Nguyên nhìn Long bằng nửa con mắt rồi.

    Ừ thì giờ này còn ai dùng Zalo hả..

    "Trong rừng ra hả Long, giờ người ta dùng Facebook."

    Hình như Long tính hỏi phây phây búc búc là gì, Cường đoán vậy, thì đã nghe tiếng than của Phúc Nguyên kêu trời kêu đất rồi.

    "Hai ông nội nhỏ của con ơi, out meta hết rồi.

    Thời này genz thành thị người ta dùng Instagram."

    Thật ra Cường nó toàn online Threads thôi..

    Tổng kết lại thành tựu hôm nay của Cường là đã kết được thêm bạn (dù trước đó cũng chẳng có ai) và đã addfriend social của mọi người được rồi.

    Khi nào Long hết ấm ớ

    Lanh chanh đã thêm cuongbach__ vào nhóm

    Lanh chanh

    hí lô

    pini

    chàoooo

    bạnnnnn

    cườnggggggggg

    ấm ớ

    hello ban nha b co the goi minh la a long

    ten tieng anh cua minh

    la

    GDragon

    cuongbach__

    ...

    ?

    pini đã đặt biệt danh cho cuongbach__ là mèo

    mèo

    tsao lại là mèo v nguyên?

    pini

    ԅ(≖‿≖ԅ)

    nhìn bạn cường giống con mèo lắm

    ấm ớ

    dong y

    Lanh chanh

    nhìn bdanh biết đứa nào cuối chuỗi

    ấm ớ

    bộ m bị cô x2 btvn hả

    tự nhiên đi trả thù đời v

    🥰

    mèo

    lanh trả thù mỗi long th mà long

    ấm ớ

    Ê

    cường ơi cno dạy hư b hồi nào v

    😭😭😭😭😭

    pini

    ít ra k ấm ớ như b long là dc r

    ấm ớ

    kmt

    giờ t đâm đơn kiện cmay lên Liên Hợp Quốc

    dc ko

    Lanh chanh

    trường mình tên jv

    ấm ớ

    tân binh toàn năng?

    Lanh chanh

    nghe tên là bt mất quyền con ng r

    joke còn ko dc phép

    thì m nghĩ m kiện có ai nghe k

    Bọn nó đùa vui thật.

    Nãy giờ Cường cười híp cả mắt không thấy đường gõ phím luôn mà.

    Thì ra cảm giác có bạn là như này.

    dongquannnnn đã bắt đầu theo dõi bạn.

    Đúng là ở cái thị trấn này việc truyền tin đồn đã là văn hóa rồi.

    Cường cũng không bất ngờ mấy khi Quan tìm ra được tài khoản của mình.

    Có nên block không nhỉ?

    dongquannnnn to cuongbach__

    ê

    đco block nha

    nhóc k thắc mắc s a tìm dc acc nhóc à

    ko

    ?

    giả bộ quan tâm đi

    năn nỉ

    🥺

    vâg e rất quan tâm tại s

    1 ng già săp thi tốt nghiệp như a

    lại rảnh rang đi tìm acc e r nhắn xàm lmj

    ê

    hơi nặng lời r đó bé Cường

    e nhỏ con mà e hỗn quá bảo bối

    trl câu hỏi đi

    bộ trl thẳng trái đất nổ tung hay j

    a muốn nch thêm với e mò

    s nch vs ngkh dth mà nch vs a

    e cộc cằn v

    a tổn thưn

    🥹🥹

    tắt van đi ô già

    kco ai dỗ đâu

    rep lẹ coi

    hihi

    a hok trl

    😝

    mai em đi ăn sáng với a k (x)

    a dẫn đi chứ mới tới chắc kbt chỗ nào ngon (x)

    ê(x)

    TRẺ CON VL TỰ NHIÊN LÓC (x)

    -

    🫰🙂‍↕️ truyện không có quân, sơn, tân vì mình không khai thác tâm lí các b này đựt.
     
    Back
    Top Dưới