Khác (BL) Ngài quản gia trong trang viên Momon

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,093
Điểm tương tác
0
Điểm
0
331809672-256-k147271.jpg

(Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
Tác giả: OalleAkinashi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

kiếp trước cùng người 53 năm là bạn. kiếp này quay về, quyết cùng người 1 đời không tranh đấu.

Không cho phép đăng ở bất kì đâu khác ngoài 1 nick FB Nguyễn Hồng Linh còn lại đều là ăn cắp bao gồm cả aztruyen.com và zingtruyen



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Yêu Đế xin ngài tha cho ta !!!!!
  • Ngai Vàng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cuộc Chiến Ngai Vị
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( allnazi) tôi và ngài
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • cuộc chiến ngai vàng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (BL) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương1&Ngày hôm nay thật lạ Nocnh nghĩ khi chưa biết mình đã tái sinh


    Tôi là Nocnh, đại quản gia ở trang viên Momon.

    Hàng ngày đều như tiếng chuông ở nhà thờ, cứ 5h 20p sáng, tôi sẽ tỉnh dậy mặc quần áo, vệ sinh, đội bộ tóc giả màu bạc .

    Chỉ khi nào trang viên mở lễ hội tôi mới cởi bỏ tóc giả.

    Dùng mái tóc đen của mình cho người khác thấy.

    Mọi người đều khá hứng thú với khuôn mặt này của tôi, dù là tiểu thư khuê các hay quý bà lắm tiền.

    Tất cả đều từ sức hút của màu tóc và mắt được thừa hưởng từ bố mẹ, hiếm có loại màu đặc đến thế, thường là xám tro, nâu đen hoặc đen xám còn đen tuyền như vậy ở khắp Yanie Naul này chỉ có hai người tôi, bố tôi, một màu đen khó nhầm lẫn, luôn toả ra sức hút kì bí và đôi khi là ảo giác về tính cách khiến người ta nghĩ tôi nhân hậu, hiền từ.

    Có lẽ chính sự không bóng loáng hay lấp lánh ấy khiến cho mắt tôi chỉ hoặc là sắc lẹm như pha lê hoặc là đen tuyền đầy hiền lành.

    Kiếp trước tôi cũng là đại quản gia ở đây.

    Cái chết đến với tôi vô cùng dễ chịu, chỉ là một cơn đau đầu nhẹ và lời tự nhủ hôm sau sẽ đi khám. buổi sáng hôm ấy tôi cá chắc rằng ông chủ của mình đã không dậy đúng giờ và cả trang viên Momon đều chậm chễ đón ngày đầu xuân.

    Chỉ là có chút không ngờ ấy vậy mà mình ra đi trước ông chủ ,bỏ ngài ta lại một mình,.. không biết ông bạn già của tôi có ổn không.

    Khi mở mắt tôi vẫn chẳng nhận ra mình đã mất, vẫn bộ quần áo quen thuộc ấy chỉ là không mấy phẳng phiu, vẫn bộ tóc giả trắng mua mãi một kiểu búi.

    Đến tận khi nhận ra mắt mình vẫn nhìn rõ khi không có kính, tay chân như không có gánh nặng của tuổi tác đến khi soi mình trong chiếc gương bằng bạc tôi mới ngớ người, nhớ lại cái tối mà ngực tôi ngừng phập phồng, ngủ thiếp đi, lại không thể tỉnh dậy duy trì hơi thở .

    Bản thân đã trở về cái tuổi 19.

    Thời điểm đang làm quản gia thử việc nhà Momon, ngày đầu tiên cho chuỗi ngày lập lại.

    Ngày nào cũng giống nhau, mùa nào cũng như vậy, bữa tiệc nào cũng đều làm những công việc được gán mác quan trọng kia.

    Thiếu điều chỉ khi có vị chủ nhân trong trang viên mất mới tạo ra vài đợt khác biệt.

    nhìn lại ông chủ của mình, người tôi đã theo hầu hạ 53 năm, ánh mắt hiền dịu, trìu mến đến xúc động.

    Bây giờ người đứng trước mặt tôi giống hệt cái hình ảnh của 40 năm về trước mà tôi vẫn khắc sâu vào tâm trí.

    Mái tóc nâu bồng bềnh, đôi mắt xanh lục.

    Và cả biểu cảm ghét bỏ ngày xưa.

    Thật hoài niệm biết mấy.

    ...

    • ngày đó, ngài nhìn tôi chằm chằm khó chịu, nói một nói hai đều muốn đuổi tôi đi.

    Đến khi tôi thực sự xin nghỉ, người lại đến tận chỗ ông chủ quả quyết muốn mang tôi về.

    Bây giờ ngài cứ nhìn tôi dịu dàng như vậy khiến tôi có chút nhớ người thanh niên dối lòng nhưng chan chứa tình cảm ấy.

    ° nếu ta biết lần ấy ông đã phải chịu những gì sớm hơn, thậm chí ta sẽ không để ông bước chân khỏi cửa.

    Cảm ơn vì sự vất vả của ông ngày ấy, hiện tại còn không có người bầu bạn hết đời. _Jeint_

    • có quay lại tôi vẫn sẽ làm quản gia của ngài nhưng nhất định sẽ có bạn đời trước ngài thôi, ông bạn già vẫn chưa có phu nhân của tôi.

    Cả hai đều phá lên cười.

    Tôi là người duy nhất dám bông đùa với ông chủ của mình.

    Dám nhìn ngài bằng ánh mắt khó chịu hay không cam lòng, dám cõng ngài ấy trên vai khi ngài bị chúng độc.

    Được nhăn mặt chê bai khi người ở bẩn.

    Cũng là người duy nhất đc thiên vị,bao che, cùng nhau nổi loạn dù đã đứng tuổi.

    Tôi còn nhớ ngài còn cho tôi xông thẳng vào phòng không gõ cửa dù tôi tận tâm lạm dụng loại đãi ngộ này ông chủ cũng chỉ lắc đầu cười trừ, chưa bao giờ có ý định trách phạt.

    Nhưng hiện tại người trước mặt của tôi đây chỉ là cậu chủ tôi mới gặp, người sẽ tiếp quản trang viên Momon mà thôi.

    Hoàn toàn không thân, không quen lúc này đây tôi mới nhớ ánh mắt trìu mến của ngài biết bao, anh bạn già.

    // //

    Nocnh kì hen, lúc có được ánh mắt dịu dàng của người ta thì nhớ ánh mắt ghét bỏ.

    Lúc nhìn lại vào đôi mắt ghét bỏ thì nhớ đôi mắt hiền dịu ngày xưa.

    Nhưng mà thế nào thì ánh mắt ghét bỏ hay thiên vị đều là của con tôi nên con sẽ sớm tìm lại được sự ân cần vốn của mình thôi
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương2& Uầy uầy uây uây


    Ông chủ đuổi tôi ra bên ngoài rồi, như lần ấy.

    Nhưng khác với thái độ thất vọng hay buồn bã trước kia tôi thản nhiên chấp nhận, thậm chí có mấy phần vui vẻ.

    Cùng lắm là nhớ ánh mắt, cái dịu dàng từng dành cho tôi chứ chẳng có cái gì là khó hiểu, không vui hết thảy.

    Ngài ấy trước giờ đều vậy, không quen thì sẽ khó chịu nhưng khi tin tưởng thì liều lĩnh hơn ai hết.

    Tôi lặng nhìn gió buốt ngoài kia.

    Bây giờ là cuối thu, thời điểm mà những cơn mưa phùn xuất hiện.

    Trong trí nhớ có phần mù mờ của tôi hôm nay là 1 ngày rất buồn bã, gió rít dài trên khung cửa như muốn xé toạt trái tim của tôi vào thời điểm ấy

    Nghĩ lại tôi thấy bản thân hơi nhạy cảm, thời tiết lúc này rất tốt mát mẻ dễ chịu ánh nắng cũng chậm chạp không gắt gỏng, tôi hoàn toàn hưởng thụ bầu không khí này.

    Đợi gió dừng lại 1 chút tôi mới cất bước.

    Thiết kế của căn nhà này tôi đã quen thuộc từ lâu.

    Những lần tôi đến, đi qua các phòng còn nhiều hơn số lần ông chủ sống nội tâm của tôi vào phòng mình.

    Để tránh nghi ngờ khi mới đến mà đã thuộc thiết kế từng căn phòng tôi quyết định vẫn sẽ đi dạo.

    Men theo sàn gỗ tôi đi qua 1 đoạn đến khu vườn khác, khu vườn này thuộc quyền sở hữu của phu nhân quá cố, à không bây giờ phu nhân chưa mất khu vườn cũng vẫn còn vẻ yêu kiều diễm lệ vốn có.

    Nhẹ nhàng, mảnh mai, sang trọng từng ấy là đủ để thấy tính cách của phu nhân, đoá hồng bạc một thời.

    Thực sự rất khác với sự hoài cổ và nhã nhặn từ khu vườn của ông chủ mang đến, hương thơm cũng mang phẩm cách khác biệt.

    có một điều xực nẩy ra trong đầu tôi khi thơ thẩn nhìn khu vườn.

    Sự hoảng loạn nhẩy popping trong tâm trí tôi.

    Tôi vẫn đi từ từ, từ từ đến khu vườn của con người kia.

    Bởi vì dù tâm tôi có loạn, bây giờ tôi mà chạy thì cái đó không phải là thứ duy nhất tôi phải sợ

    Đến gần khu vườn của ông chủ tôi bọc một viếng vải quanh thân giày, vừa có thể giảm bớt âm thanh vừa giúp tôi không làm bẩn đôi 'hài công chúa' đắt tiền của mình.

    Bây giờ tôi vẫn chỉ là một quản gia thử việc không có đủ tiền để bù đắp vào thất thoát từ trang phục.

    Đeo ngược gang tay lại tôi điên cuồng đào, đào trong lo sợ, lo cho chất độc đã sớm thấm vào đất.

    Cho dù bàn tay có dính vào đó vẫn hơn để cho loài nấm nguy hiểm này một lần nữa, che dấu hành vi của kẻ đã báo hại người chủ thân mến của tôi.

    Tôi tìm thấy những mầm nấm chết tiệt ấy rồi.

    Nó bây giờ như vừa bị chôn đi chỉ là một khúc củi khô.

    Tôi thở phào vì đã phát hiện sớm, mang mầm nấm cất vào trong bọc vải mà tôi vừa dùng để bọc giầy.

    Vứt thứ đáng nguyền rủa này vào trong lò sưởi âm tường.

    May mắn sao, sự phung phí của cô chủ đã cứu tôi một cách đầy kì diệu.

    Cô ấy đã đốt lò sưởi âm tường dù trời chưa trở lạnh.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương3&Yên lặng chút đi quản gia


    Tôi làm xong mọi thứ coi như không có gì, giống kiếp trước, chịu trách nhiệm cho những việc mình không làm.

    Tôi chả hối hận đâu, nó cũng không đáng kể.

    Có lẽ là vì được dạy dỗ từ nhỏ thế nên mẫu hình quản gia lí tưởng áp vào người tôi một cách vô thức.

    Không cảm thấy mệt mỏi với những điều cực nhọc, không than phiền, không trách móc, không phiền hà những công việc lặt vặt, không rảnh để bán đứng chủ nhân cũng không tham vọng quá nhiều điều gì đó.

    Có lẽ là tôi bất cần hơn lạnh lùng, muốn giúp thì âm thầm giúp muốn hại cũng âm thầm hại phải thế mà kiếp trước ông chủ điên của tôi cứ thử tôi mãi, thử đến khi bị ốm luôn.

    Hôm sau vẫn vác mặt đi làm, sau đó uống thuốc rồi ngủ để nó tự hết chứ không xin nghỉ hay gì cả.

    Trong trường hợp bình thường tôi đều làm thế và rồi ông chủ vác mặt thất tình của tôi đã nghi ngờ, điều tra sau đó thì nể sức chịu đựng của tôi luôn mà.

    Tôi cũng nể nữa, nể quá nên lên thiêng đàn lên thiêng đàn lên thiêng đàn nè.

    Tuy là cũng khá thọ và nó chứng tỏ rõ ràng về sức khoẻ tốt của mình.

    Nhưng sự thật tôi hẹo trước ông chủ vẫn là sự thật.

    Dù sao một buổi ấy cũng có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy từ những việc lặt vặt khi không có quản gia ngăn chặn sớm, nó ấy à được gọi là hiêụ ứng cánh bướm.

    Và vì cả tinh thần trách nhiệm nữa.

    Bây giờ không còn tôi lo tìm hiểu thông tin, tiếp cận mốt, truyền đạt các loại tin đồn cùng các sự kiện từ lớn đến nhỏ.

    Người ấy à sẽ trở thành một ông già lỗi mốt, nói ác nghiệt chính là quê mùa.

    Chắc ngài ấy buồn lắm, Nhưng keme ngài thôi🙂)

    Cách 1 tháng nữa vị chủ nhân dễ tổn thương của tôi sẽ bị dính độc của loài nấm đã đào lên kia.

    Tuy rằng đã loại bỏ từ khi nó còn chưa kịp làm gì nhưng việc tên ngốc đó tiếp xúc với khu vườn và hít hà hương hoa là không tránh khỏi.

    Thật ra thì, trồng nấm chỉ mang tính chất che đậy, nếu ngài ấy bị bệnh nhưng ko tìm thấy nguồn cơn thì rõ ràng việc này sẽ được điều tra kĩ lưỡng hơn.

    Ai chỉ reo mỗi mầm nấm khi biết rõ cái bụi bào tử bé tí ấy bay vào mũi của ông chủ đc 4 phần thì cũng thất thoát đi 10 phần rồi, cùng lắm ốm thập tử nhất sinh một chận chứ không chắc được sẽ chết .

    Không có biện pháp dự phòng thì hoặc là người đó quá ngây thơ hoặc là tên đó quá ngu ngốc, nhưng sự thật chứng minh rằng ông chủ mới là người ngu ngốc.

    Kế hoạch không chắc chắn ấy không phải loại hành vi của giới quý tộc hay những tên còn não.

    Hẳn thời gian phát độc sẽ lâu hơn vì bớt đi một nguồn phát độc nên tôi cũng có thêm thời gian tìm hiểu nguyên nhân.

    Âm thầm nhổ rễ.

    Để không bức rây động rừng tôi quyết định trồng một loại nấm hình dáng tương tự nhưng chỉ cùng họ chứ cây nấm tôi định reo, nó ăn được.

    Cách phân biệt loại nấm ăn được và nấm có độc thì khá đơn giản, tách đôi chúng ra.

    Bên trong thân có tuyến độc là nấm độc, bên trong không có gì hoặc có sự chú ngụ của con bọ ăn chất dịch nấm là nấm ăn được.

    Đơn giản là cách sống cộng sinh

    Bọ thì ăn được hay không tôi cũng không biết nữa:}

    Sau hôm bị đuổi tôi nhớ lại khi xưa mình đã làm gì.

    Hình như là nói chuyện nhảm với ông chủ già sau đó thì bằng cách thần kì nào đấy cứu người đàn ông chảnh choá đó một mạng bởi cái kiến thức cần thiết của mình.

    Hôm nay ông chủ về muộn vì nhận lời uống rượu của vị nam tước phía Đông.

    Tên của vị đó tôi quên rồi, chỉ nhớ là một thiếu niên bảnh trai có phần dê xồm mà thôi.

    Hình như đã từng vài lần gạ tình nhưng bị tôi từ chối thẳng mặt đơn giản vì tên nam tước đó không phải gu tôi.

    giàu có từ xưa, tốt tính, đẹp trai, hào phóng lại giống như một ngọn đèn dầu căn bản là không thể kiểm soát và không thể ngăn chặn được sự vụt tắt của nó.

    Càng cố cầm nắm càng bỏng rát, càng nhiều cơ hội cho một cơn gió khác xuyên qua.

    Sản nghiệp lớn cũng do người cụ quá cố để lại không cho ai quyền thừa kế chỉ đc lấy lãi, phải chịu lỗ, không đc quyền bán cùng lắm đóng cửa đương nhiên là sẽ được nâng cấp lên theo từng thời kì để phù hợp.

    Không đc bán chính là không đc bán thế nên dù kinh doanh ít và không quản lí nghiêm túc gì song những sản nghiệp ấy vẫn mang lại doanh thu đều.

    Tôi thầm nghĩ rồi nhìn ông chủ của mình, ngài ấy vẫn rất tỉnh táo và đang sử lí công việc.

    Tôi thở dài, chẳng lo cho sức khỏe của mình gì cả.

    Vẫn là một đứa trẻ giàu cảm xúc nhưng vô cùng cứng đầu.

    Rời đi ngay trước mặt mà không thèm xin phép, lấy một tấm chăn ấm đắp lên người cho tên cứng đầu nọ.

    Pha thêm một li chanh đường mật ong ấm.

    Đặt lên kệ cũng chả nói năng gì.

    Tôi biết chứ, giờ thử để lên bàn xem có nổi điên nổi khùng lên trách người ta để đây xong lỡ ngta làm đổ ướt mất tài liệu quan trọng không.

    Vẻ mặt bất mãn, hành động bất mãn cứ thế gói gọn trong ánh mắt của tên kia.

    Anh không quan tâm, chú không nhanh lên anh bụp chú ngay tại đây.

    Sau đó thì tôi nhẹ nhàng nói chuyện với ông chủ của mình.

    Nói về những kiến thức căn bản của kinh doanh, không thể cứ thế đâm đầu cũng ko nên lưu tâm quá mức, những người buôn bán sẽ nghĩ mình coi trọng lần này hét giá cao.

    Đôi lúc tỏ ra bất cần được thì rất tốt.

    Tài liệu và một số loài động vật bên ngoài.

    Hình như cả về chăm sóc bản thân và mấy lời cằn nhằn nữa.

    Sau đó cũng nhắc về một hai sự kiện và hãy cẩn thận.

    Trong lúc tôi càm ràm vừa đưa ra nhiều kiến thức thú vị vừa trách móc ông chủ đáng ghét kia không biết chăm sóc bản thân, ánh mắt màu xanh của người ta cứ vậy mà dán vào gương mặt tôi mà không hề để ý.

    Có vẻ rất chăm chú.

    Người ta biết người ta đẹp rồi khỏi nhìn.

    Tôi bắt gặp ánh mắt ấy tôi cũng không nói gì nữa chỉ thở dài.

    Việc một quản gia không đi làm việc của mình mà thay chỗ cho người hầu sau đó đi cằn nhằn với chủ nhân của mình chắc đây là lần đầu tiên thanh niên quý tộc này thấy.

    Quen đi là vừa vì không chỉ bật một lần này đâu.

    Rõ ràng là không tức giận cũng không có vẻ gì là muốn đuổi tôi đi thậm chí còn đang rất chăm chú với những kiến thức của tôi nhưng, vẫn phải ra vẻ mới chịu đc.

    Sau khi thấy tôi nhìn, ngài ấy chẳng thu ánh mắt mình lại, thoáng tia dịu dàng từ trước sau đó vội dấu diếm, mang thanh sắc lạnh lùng.

    ° yên lặng chút đi, quản gia Nocnh _Jeint_
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương4&Êy cậu chủ sống nội tâm thế mà giận rồi


    Tôi không nói gì nữa cũng không xin lỗi chỉ đơn giản nhắc ông chủ thích giả vờ của mình uống nước dù biết trước sẽ bị đổ đi để không vạch trần cái đổ đi này tôi đã gọi một hầu nam cấp cao đến chăm sóc tên đó.

    /// ///

    Thực ra thì bot phải gọi top là cậu chủ chứ không phải ông chủ và khi nói chuyện vẫn cậu chủ nhưng phần vì quen miệng phần vì gọi cậu chủ ko thích nên trong tâm trí đều tự gọi ngta là ông chủ.

    Sau này gọi lại thành cậu chủ sau khi đấu tranh tâm lý🙂)

    Có vài lần tôi đã xuýt ngoác miệng nói cậu chủ thành ông chủ vì thói quen trước đó nhưng 1 trang viên chỉ có 1 ông chủ thế nên tôi dần dần quen lại với 2 từ cậu chủ.

    Hôm nay giống như những ngày khác chỉ đạo và phân công cho toàn bộ hoạt động trong trang viên đảm bảo vận hành bình thường.

    Tiếp đó trao quyền điều khiển lại cho nữ quản gia Marin.

    Tôi là quản gia ở đây mọi chuyện chân tay đều không đến phiên tôi làm nhưng tôi lâu lâu sẽ âm thầm giúp mọi người và lúc tôi không có tâm trạng, không để ý hay đơn giản là mệt rồi thì sẽ không giúp nữa.

    Làm những công việc phức tạp như ghi sổ sách, lên kế hoạch cho bữa tiệc ngày xuân.

    Đến những việc đơn giản là quét sân, khi tôi ốm tôi sẽ chỉ hoàn thiện việc của mình để che đậy việc bản thân không ổn.

    Hiện tại việc ở nhà bếp và chuồng ngựa đều diễn ra rất tốt.

    Tôi lê tấm lưng mỏi nhừ của mình ngồi xuống chiếc ghế tựa.

    Ông chủ sống nội tâm của tôi thế mà giận rồi.

    Có lẽ là vì tôi đã khuyên ngăn quá chức quyền khiến cho tên đó khó chịu.

    Từ lần ấy đến tận đầu xuân chúng tôi còn chẳng nhìn thấy được nhau.

    Phần vì bận phần vì giận.

    Thế này không ổn chút nào, không giống kiếp trước ông chủ của tôi sẽ tức giận xong thôi, về cơ bản tôi không sợ bị ghét cho lắm nhưng không có lí do để lèm bèm bên cạnh.

    Tôi nghĩ bản thân sẽ không thể cảnh báo cho tên ngốc kia về lần đi săn nguy hiểm vào tuần sau.

    Thế nên thay đổi kế hoạch một chút, quyết định sẽ cùng đi săn với tên đó kèm lí do.

    Ông chủ lo lắng cho cậu chủ nên phái tôi đi theo.

    Ừa thì kiếp trước cũng bị bảo đi mà tôi thì không thích sôi động nên cứ thế từ chối thôi.

    Sau đó thì bị mua chuộc bằng tiền để quan sát đồ đó cơ mà tôi cũng say no.

    Tiền vẫn lấy mà đổi từ đi theo thành ngồi một cục chỗ nhà tạm được xây dựng trong rừng.

    Thế nên kiếp trước mới không bị thương còn đc top nói là nhờ quản gia mà an toàn làm ngta tưởng quản gia xả thân cứu, đc thưởng thêm.

    Từ chối rồi, nhưng top dúi vào thì lại ,nhận thôi.

    Tôi đi theo rõ ràng là khiến cho tên đó an tâm rất nhiều.

    Giống như một liều thuốc an thần, không có sự cáu bẩn vô cớ và còn lâu lâu nhìn trộm tôi nữa.

    Có lẽ là ông chủ yêu quý của tôi đang lo lắng cho tôi đồng thời thấy an tâm khi tôi đi theo.

    Bởi vì lo lắng thế nên cũng bớt tức giận, vì yên tâm hơn nên cũng không muốn tức giận.

    Bản thân mặc áo đồng phục tiêu chuẩn của các quản gia.

    Áo vest đen dài tay bên ngoài, bên trong là sơ mi trắng và cà vạt.

    Ở cà vạt có một sợi dây bạc đính lên hình một cuốn sách nối đến phần thắt lưng ở hông.

    Cuốn sách nhỏ đó là bạc đúng hơn là một huy hiệu, các quản gia sẽ khẽ khàng để lộ chức vị và tài năng của mình ở huy hiệu này.

    Đây cũng không phải là một huy hiệu liền mà hoàn toàn có thể tháo ra.

    Kiếp trước huy hiệu đáng giá nhất của tôi là bằng đá rupi hình vương miện.

    Đủ tư cách phục vụ cho hoàng gia nhưng tôi chẳng mấy khi đeo nó, tôi thường đeo chiếc hình sách này hơn.

    Nó có nghĩa là bản thân chủ nhân huy hiệu đã chiến thắng cuộc thi sách do hoàng gia tổ chức.

    Nói sao nhỉ, trường ấy chuyên đào tạo thiên tài.

    Tôi thì không phải thiên tài, nhưng thằng ngồi cạnh tôi nó giỏi.

    Nên thay vì ghim trước ngực tự tin tôi cải biên lại để cài vào cà vạt vừa để khoe nhưng phần lớn là để bớt tự hào thằng cùng bàn giỏi quá.

    Vừa thi cùng vừa cùng nhóm số hưởng thậtಡ⁠ ͜⁠ ⁠ʖ⁠ ⁠ಡ
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương5&Nên chạy🙂)


    Hiện tại thì hình như cậu bạn ấy đang làm hầu tước thì phải.

    Nó giỏi nó có quyền thôi.

    Khả năng leo cây của nó rất tốt cả lớp ai cũng làm ông này bà kia một mình tôi xách mông đi làm quản gia dù tốt nghiệp loại giỏi.

    Số cả

    Sau khi đi được tầm 10 phút liền đến nhà tạm.

    Tuy gọi là nhà tạm nhưng nội thất, củi, thức ăn đều vô cùng đâỳ đủ 2 người sống vài tháng ở đây không có vấn đề.

    Thịt sông khói, thịt nguội, thịt gác bếp, vườn rau và những căn phòng thoải mái.

    Tôi thì vẫn đứng bên cạnh tên đó dù đã có lệnh cho mọi người nghỉ ngơi.

    Dù sao tôi cũng đứng đến quen rồi không thấy mỏi.

    Tên đó cũng chỉ ngồi dựa lưng vào sofa chứ không chợp mắt.

    Tôi đưa cho tên đó một viên vitamin và kẹo rồi hạ giọng

    • cậu chủ, nếu ngài mệt rồi thì uống vitamin và ăn kẹo đi nhìn ngài có vẻ đang bị hạ đường huyết.

    Tranh thủ ngài cũng nên chợp mắt một chút, còn một lúc nữa mọi người mới lên đường được .

    Nếu chậm có lẽ phải đợi đến sáng mai.

    Mắt ông chủ nhỏ cứ thế mà mở to nhìn tôi như thể nghe thấy điều gì bất ngờ lắm.

    Cũng ở với nhau bao nhiêu năm, còn ôm nhau ngủ rồi có gì mà bất ngờ thế.

    À không nếu mới gặp mấy hôm mà vậy cũng hơi kì thật.

    • ngài không cần quá bất ngờ tôi chỉ là quan sát tỉ mỉ chút thôi

    ° "cậu thậm chí còn không nhìn ta" _Jeint_

    Tôi không trả lời, chỉ quay đi lảng tránh câu hỏi.

    • "có ai nhìn lén mà lộ rõ như ông chủ đâu"

    Chủ nhân của tôi cứ thế mà nhìn tôi chằm chằm.

    Tôi bảo ngài đi ngủ chứ không bảo ngài nhìn tôi.

    Tôi biết tôi đẹp.

    Đáng ra thì tôi cũng không được rời ông chủ sống nội tâm kia đâu, nhưng mà nhìn người ta mãi thế thì ngủ kiểu gì.

    Nên tôi bỏ tên đó lại một mình mà đi ra dòng suối cách nhà tạm vài bước chân.

    Kiếp trước tôi là một thiên tài về ma pháp nhưng kiếp này thật sự rất lạ.

    Tôi hoàn toàn không thể điều khiển ma pháp,trong người không có mana như một người bình thường.

    Chẳng nhẽ là do bị phong ấn hay là mình dùng hết mana rồi.

    Cũng không đúng lắm nếu dùng hết thì nó phải tụ đầy rồi chứ.

    Tôi bắt đầu hiểu tại sao kiếp trước lại không đi cùng mà ở nhà tạm rồi đấy.

    Quyến định sáng suốt vai ò.

    Có một tiếng bước chân, là một thanh người đang bị thương?

    Tiếng chân cũng vô cùng hỗn loạn.

    Tôi không quay đầu, giờ để người ta biết mình phát hiện ra người ta lại dở.

    Nhưng không cứu cũng rất bức rức.

    Thế là bằng kinh nghiệm vô đối, tôi cứ thế đến gần.

    Cậu ta là một chàng trai trẻ, bụng bị đâm loang lổ vết máu.

    Mắt nhắm nghiền nhưng vẫn nhăn mặt khi nghe thấy tiếng tôi đến gần.

    Tôi không nói ngoa đâu nhưng cậu ta thật rất đẹp trai.

    Mái tóc vàng óng, đôi mắt cố gắng hé mở, là màu xanh lục giống ông chủ, nhưng khí chất và cách dùng đôi mắt này thực quá khác nhau tôi nhìn mà muốn bay hồn phách.

    (Chỉ mang tính chất minh họa)

    Nhìn thấy máu vẫn chảy tôi bỏ qua sự mê hoặc ở hình ảnh hiền hòa của người nọ, biết đâu chừng sau đó sẽ chỉ còn sát khí.

    Nhanh chóng cầm máu và băng bó, vì còn khá lâu nữa mọi người mới chuẩn bị kịp mà trời sắp tối, có lẽ mai sẽ lên đường được.

    Cầm máu, băng bó đơn giản mà đã khiến tôi căng thẳng toát mồ hôi nhưng không để cho người ấy nhìn thấy sự căng thẳng của mình.

    Nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của người bệnh,

    Nếu ông chủ của mình mà biết tôi đi cứu người ta mà động chạm nhiều thế này chắc chắn sẽ khó chịu.

    Tuy nhiên mạng người quan trọng keme ông chủ đi.

    Băng được vết thương tôi lại lúi húi mặc lại quần áo chỉnh tề cho người ta, dìu người nọ đến kho và mang đồ ăn đến ,tiện thể đưa chút nước tăng lực còn lại.

    • tôi là Nocnh quản gia của vị chủ nhân nhà tạm này.

    Tôi thấy cậu đang bị thương nên đến giúp.

    Chủ nhân của tôi sẽ không thích có khách không mời nên cậu ăn xong, uống nước cho khoẻ rồi rời đi nhé.

    ° Ngài quản gia - một tiếng gọi phát ra từ nhà tạm._

    không để người nọ kịp giới thiệu, nghe thấy tiếng gọi tôi liền nhanh chóng tạm biệt rồi rời đi.

    Tôi thấy mặt cậu ta rất rất quen thuộc thế nhưng cũng không quá để tâm,một mạch đi đến bên của ông chủ, tâm trạng của tôi cứ thế bị dập tắt.

    Ông chủ hiện tại đang ngủ, gương mặt cực kì yên bình khiến tôi cũng thoải mái hơn hẳn.

    Đến bên cạnh tên ngốc đó tôi nhẹ lau mồ hôi trên mặt của người chủ dễ thương.

    • tôi có lẽ nên sớm tìm cho mình một người bạn đời nếu không sẽ bị ngài vắt khô mất, ở cạnh tên cấm dục như ngài tôi sẽ chết già mà không có ai bên cạnh thôi.

    • may cho ngài, là tôi nguyện ý.

    // //

    Thật ra con nên chạy thay vì tiếp tục sủng nịnh cái tên này🙂) dù nó đẹp trai tốt tính các thứ thật nhưng kiếp trước nó ko đủ dũng cảm tỏ tình với con dù đã già cả và để con coi nó là bạn cả đời:v h thì coi nó như con như bạn xong đến lúc nó đè ra thì lại bất ngờ chạy íu kịp đâu🙂)
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương6& PvP Kaian ở Quena nghe vẻ đẹp trai hơn ông chủ kia:v


    Buổi tối tôi đi xem xem cậu trai tóc vàng kia đã rời đi chưa.

    Có vẻ thực sự là đã đi chỉ để lại khay đồ ăn trống rỗng, tôi cầm khay đồ ăn định dọn thì đằng sau va phải một thân hình khác.

    Theo phản xạ đã được tập trước tôi bước lên trên một bước rồi mới quay người.

    Là cậu ta.

    • cậu làm tôi dật mình đấy, sao cậu vẫn chưa rời đi?

    ° cảm ơn vì đã cứu tôi trong thời điểm này, tôi là Kaian.

    Nếu sau này gặp phải nguy hiểm cậu hãy đến nước Quena và đến tỉnh Odonro sát biên giới tôi sẽ dốc sức giúp đỡ. _Kaian_

    Tôi chỉ mỉm cười hiền hậu, có lẽ cả đời này sẽ không dùng đến lần giúp đỡ từ phía cậu chàng kia nhưng biết đâu tôi sẽ làm thay đổi tương lai và thực sự sẽ có một lần dùng đến.

    • không cần phải trả lại đâu, vết thương của cậu rất dễ rách để tôi thay băng cho cậu.

    Tuy đỏ mặt mà tên này vẫn cho tôi thay băng.

    Xong xuôi tôi đứng dậy và xuýt nữa ngã vì đã đứng cả ngày cộng thêm vừa khụy gối nên chân chẳng vững nữa may mắn thay vì được đào tạo chuyên nghiệp thế nên tôi vẫn đứng vững mà không có biểu hiện bị ngã.

    ° trước khi đi tôi muốn tặng ngài cái này. _Kaian_

    Là một chiếc vòng rất đặc biệt.

    2 món đồ được treo trong vòng có hình cánh.

    Cách treo lên cũng khá kì lạ giống như một đôi khuyên tai.

    Phần móc để sỏ qua lỗ tai xuyên qua lỗ nhỏ gắn cánh vào với móc.

    Hai cái cánh có thể rời ra nhau và chỉ cần tháo cái móc là hoàn toàn có thể đeo lên tai.

    • cảm ơn cậu nhưng tôi sẽ không nhận đâu, nhìn chiếc vòng bạc ấy ít nhất là cấp A.

    Chắc chắn không ít tiền tôi sẽ không nhận món đồ quý giá đến vậy .

    Xong cuối cùng thì bị Kaian đeo vào tay cho trong lúc tôi vẫn chưa hiểu gì

    ° vậy tôi đi đây.

    Hẹn gặp lại _Kaian_

    Tôi để cho Kaian rời đi mà không nói gì cả.

    Sau khi đã khuất bóng tôi đi đến bờ giống như kiếp ấy đi tìm lại chiếc vòng được dấu trong viên đá ở lòng sông.

    Quả nhiên đã tìm thấy

    Là vòng tay thu hút may mắn.

    Nhưng tôi không đeo chỉ cất vào trong túi một vài tháng nữa là đến ngày sinh nhật ông chủ rồi, không có gì tặng cũng kì.

    Thật ra tặng gì ông chủ cũng không lèm bèm đâu nhưng tên đó cần chút may mắn.

    Chứ ông chủ quá kém may rồi.

    Tôi cất lại trong hộp nhung đỏ chờ ngày dùng đến.

    đi dạo một vòng tâm trạng tôi lại thêm phần hờ hững.

    Gió buốt lạnh và cơ thể đờ đẫn, tôi thở dài

    • sức mạnh đều bị cái hì đó nuốt trọn hết rồi nếu như có con sói xông ra ít nhất vẫn vớt vát được nhưng nếu chỉ là một con nhện có mana mình đều không cách nào đối phó.

    Tôi nhẹ nhàng di chuyển vào bên trong, gió vẫn cứ đập vào lưng mà truyền đến hơi lạnh thấu xương.

    May mắn thay hiện tại tuyết đã ngừng rơi nếu không có lẽ tôi sẽ lạnh đến run rẩy mất.

    Vào trong nhà hơi ấm lại một lần nữa phả vào cơ thể khiến tôi bấn loạn.

    Thân hình quen thuộc làm tôi không còn thấy lạnh nữa.

    Cậu ấy đang ngồi trên ghế sofa dài như chờ đợi cái gì đó .Tôi đến bên cạnh ông chủ của mình mà thầm cười.

    • ngài nên trở về giường ngủ rồi, cậu chủ.

    ° quản gia, cậu nên coi trừng tôi cẩn thận hơn chứ. _Jeint_

    • tôi chỉ định xem xét một chút, kết quả là trời quá tối hoàn toàn không nhìn được gì.

    Jeint chỉ ậm ừ cho qua có vẻ ông chủ của tôi buồn ngủ rồi.

    Cùng ngài vào phòng, xong tôi cũng mở cửa để ra về thì bị gọi lại.

    Ấy vậy mà quên mất, ông chủ lúc còn là cậu chủ không muốn ở một mình, làm việc, sinh hoạt thì không sao nhưng ngủ một mình lại thấy không ổn.

    Có lẽ là bóng ma tâm lí hồi bé.

    Thế nên tôi ở lại ngủ.

    Không thể nằm trên giường nên chấp nhận bản thân sẽ thức trắng, hoặc là ngồi ngủ.

    Sinh nhật của ông chủ là vào mùa đông chắc mẩm cũng chỉ vài ngày nữa, tôi đưa hộp gỗ cho người canh gác bên ngoài,nhờ họ mang về trang viên giúp sau đó đưa cho người nọ hai đồng bạc.

    Chắc chắn rằng vào lúc người đàn ông yếu lòng về sẽ nhận được món quà ngay.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương7& Hồi nữa là con rể và con trai tao ốm tập thể ấy^⁠_⁠_⁠___⁠_⁠_⁠^


    Tôi ngồi nghỉ khi ông chủ đã ngủ.

    Thức dậy khi mặt trời vừa ló dạng.

    Từ tốn kéo màn che, tránh cho ánh nắng hắt vào mắt cậu chủ của mình.

    Bản thân cũng đứng ngay bên cạnh không hề nhúc nhích.

    Tôi cứ đứng im như thế, một phút, hai phút, 1 tiếng trôi qua.

    Người hầu bên ngoài cũng gọi ông chủ lười biếng dậy.

    Và vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy tôi.

    • thức dậy khi xung quanh đen kịt mà không thấy ai sẽ ảnh hưởng đến tinh thần ngày hôm sau.

    Cộng với thời gian đứng trước khi ông chủ ngủ cũng tầm 3 tiếng đứng, 7 tiếng ngồi trong đó 2 tiếng ngồi ngủ.

    Cho con tao nghỉ hưu sớm được không🙂)

    Nhìn ông chủ dậy vẫn thấy tôi đứng nghiêm trang ở đấy có lẽ nghĩ tôi đã đến từ sớm nên liền cảm ơn.

    ° cảm ơn vì đã đến sớm chờ ta _ Jeint _

    Người hầu nữ bối rối vội muốn lên tiếng thì bị tôi cướp lời.

    • ngài nên đi sớm thôi, mọi người đang chờ.

    Tôi đi ra ngoài rất bình thường và nhẹ nhàng nhưng thực chất đầu gối của tôi đã đỏ ửng.

    Vào đến phòng của mình tôi khựu xuống, ngã quỵ.

    Bàn chân không có gì bất thường chỉ có đầu gối là hơi đỏ.

    Lấy thuốc và đeo bảo vệ gối vào nhưng không băng bó thêm bởi đầu gối sẽ cộm lên nhìn liền biết được đâù gối tôi không ổn.

    Để cho các quản gia của nhà khác nhìn thấy, cả nơi này sẽ đầy tin bôi nhọ.

    Cảm thấy bản thân không ổn nên tôi quyết định sẽ dùng thuốc giảm đau.

    Chờ về đến trang viên sẽ sử lí sau.

    Mọi thứ đều diễn ra thuận lợi chỉ có điều chúng tôi bị tập kích, bởi một bầy sói.

    Kiếp trước ông chủ máu me vác mặt về nhà tạm làm tôi hốt hoảng cả ra.

    Mặt vẫn không mấy thay đổi nhưng miệng cũng trách móc không ngừng.

    Bây giờ mới thấy, ông chủ mình ngu thật.

    Sói nó đi theo đàn chỉ cần cho nó thấy nó sẽ bất lợi, hoặc chiến thắng trong thương vong nó sẽ rút lui.

    Lại đi đối đầu trực tiếp bao giờ.

    Tôi bảo mọi người ai có áo khoác thì lấy tay vén nó cho thân hình to ra.

    Nhìn chằm chằm vào mắt những con sói và cố gằng giọng phát ra vài tiếng giống mèo hoang hay làm khi gặp chúng ta.

    Quả nhiên một lúc sau đám sói đã đi mất.

    Và không một thương vong.

    Nhưng ngay sau khi tôi rời khỏi đoàn và về nhà tạm trước để lấy một vài loại đá ma thuật mọi người để lại bởi mọi người đã có mục tiêu lớn hơn, săn vài con vật to lớn.

    Thế rồi tôi nhận được tin từ Jeint.

    ° Đừng đến đây nữa. _Jeint_

    Hẳn là có truyện chẳng lành, tôi nhìn vào viên đá truyền âm mà lòng dậy sóng.

    Chắc hẳn khi tôi đi họ lại gặp đàn sói thêm lần nữa vì chúng nghĩ tôi là lãnh đạo, một khi lãnh đạo rời đi thì đó là một cơ hội tốt.

    Nhưng chẳng bầy sói nào bình thường mà làm vậy cả, bản thân chúng rất thông minh thà chịu nhục thà nhún nhường chứ không để thương vong quá độ, vậy cớ gì mà lại tấn công?

    Cũng tức là mọi người vẫn chưa săn được sinh vật nào to lớn cả bởi những chú sói khôn ngoan sẽ không động vào những sinh vật giết được gấu và những con vật mà chúng không động đến được.

    Rõ ràng là cùng một bọn với người đã hạ độc nấm cho ông chủ và phong ấn sức mạnh của tôi.

    Đúng như những gì xẩy ra trong kiếp trước, ông chủ toàn thân đầy máu đi về nhà tạm.

    Tôi lần này cũng hoảng, chỉ là đã suy nghĩ đến những thứ tệ nhất từ trước nên ngoài để cho lông mày của mình dính sát vào nhau thì cũng không cằn nhằn gì.

    Sử lí, băng bó, dùng đá hồi phục, luôn tay luôn chân đến toát cả mồ hôi.

    Tôi lo bome ra, may là không sao, ông chủ cũng không nói năng gì đến khi mọi thứ xong mới mở miệng.

    °may là lúc nãy cậu đã đi về nhà tạm đấy, quản gia Nocnh. _Jeint_

    • vậy, cậu chủ ngài muốn dùng hồng trà hay trà hoa cúc

    ° hoa cúc đi.

    Tôi khôi phục dáng vẻ bình thường rất nhanh rồi thốt ra một câu hỏi, miệng dữ nụ cười hiền lành hơn mọi lần.

    Sau khi nhận được câu trả lời tôi cứ vậy mà đi pha trà, như một thói quen.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương8&Ước mơ của quản gia Nocnh


    Giống như kiếp trước khi về phủ tôi lại được thưởng, định giải thích và rồi được hiểu nhầm mà nhận thưởng, khác ở chỗ, tôi mang thêm một của nợ về.

    Một vết thương khó chịu

    khác thêm cái nữa lúc khám bác sĩ do ông chủ (cha của Jein, ông Dieak ) gọi tới vì lo cho tôi dù tôi đã từ chối.

    Tôi không muốn việc mình không ổn bị lộ ra, và khám bệnh khái quát chắc chắn sẽ khiến tôi dấu không được.

    Bác sĩ đã sốc mà reo lên.

    ° chúa ơi!

    Cậu đã làm gì để đầu gối của mình bị thương ra nông nỗi này vậy! _ bác sĩ- ông Wendi _

    Tôi nhìn đến cũng không có gì kinh khủng lắm, chỉ là bầm tím phần đeo bảo vệ.

    Hẳn là vì tôi đeo kĩ lại đi nhiều nên nặng càng nặng hơn

    Đến cả ông chủ đã đi cùng tôi trong lần này cũng vô cùng xửng xốt.

    Chắc hẳn đang nghĩ rõ ràng tôi không làm gì mà sao lại bị nặng đến thế.

    Bố của Jeint Ông chủ trang viên Momon (Dieak) thì chỉ tối mặt đi chút còn lại không hề bất ngờ.

    Sau đó tôi được nghỉ phép 1 tuần để điều trị vết thương trên đầu gối mà vẫn nhận được lương như bình thường, loại đãi ngộ gì vậy?

    Điều này có chút hơi khó hiểu.

    Nhưng việc vẫn cho nhận lương dù không đi làm khá phổ biến.

    Có thể do hoàn cảnh gia đình và nhà quý tộc ấy thực sự yêu thích người hầu, quản gia kia.

    Trước khi tôi đi ông chủ (Dieak) còn hỏi riêng tôi trong lúc Jeint đã được ông bảo vào phòng làm việc để nói chuyện sau.

    ° cậu không cần quá sức _bá tước Dieak_

    • tôi chỉ làm đúng chức trách của mình, thưa ngài đây là vết thương trước đó do đứng lâu vì mới làm quản gia nên không quen mới vậy thôi, ngài không cần quá lo.

    ° trước khi đi cậu cũng đã khám tổng quát thế nên tình trạng sức khỏe của cậu đều được báo về. _bá tước Dieak _

    ° ta biết là dòng họ nhà ngươi có truyền thống lâu đời và đức tính trung thành đã qua bao lâu nhưng nếu không thể bảo đảm sức khỏe cho bản thân, cậu cũng không thể tỏ rõ sự tận tụy của mình, giờ thì về nghỉ ngơi đi, cậu được nghỉ phép một tuần. _bá tước Dieak _

    ...

    ° con có biết tại sao ta lại bắt cậu ấy đi khám tổng quát không? _ ông Dieak _

    Jein chỉ lắc đầu nhẹ

    ° ông của Nocnh, ông ấy là quản gia ở đây rất lâu rồi ,hồi trẻ và bây giờ ông ấy đều rất mực tận tụy.

    Đau không nói khổ không than.

    Dù bàn tay bị thương chi chít đến đau rát nếu em gái con muốn uống nước đá ông ấy vẫn sẽ để tay mình chịu cái lạnh thấu xương chiều lòng con bé. _ông Dieak _

    ° ta đã không để ý những điều âm thầm và nhỏ nhặt mà ông ấy làm.

    Cho đến tận năm ta 30 tuổi.

    Sức khỏe ông ấy suy giảm nhanh đến chóng mặt, phải ở nhà 5 ngày ta mới chú ý. _ông Dieak _

    ° cứ nghĩ là do người hầu làm, hoá ra đều do 1 tay ông ấy làm tất cả.

    Nocnh cũng là do ông ấy dạy dỗ, tính cách tuy đôi phần khác biệt nhưng nề nếp và cái tính chịu trách nhiệm cho những việc mình không làm ấy lại y như nhau. _Dieak_

    ° nếu con không quan tâm cậu bé ấy, không cẩn thận thì sẽ sớm thôi, đến lúc cậu ta không làm quản gia ở đây nữa con sẽ hối hận không nguôi đâu.

    Hơn nữa, ta đã nghe thấy lời tiên tri.

    Về những điều sắp sảy ra, đó không phải là một điềm lành, con nên đối xử tốt với quản gia một chút _ Dieak _

    // //

    Đó cũng là lí do, vì kiếp trước bot nhà ta không bị thương mà quay về nên ông Dieak đã nghĩ là con mình nó sẽ dữ đc quản gia nhưng không🙂) Mà không phải ông Dieak này yêu quý j bot mà là vì lời tiên tri đã nói là bot sẽ đem lại an toàn cho người con trai của mình nên ông mới đặc biệt quan tâm bot.

    Nhỡ bot đi thì ai gánh nổi nghiệp của con trai ông được🙂

    Sau này vì những lí do khác nhau và vì trống rỗng khi ở trong trang viên Momon thế nên bot nhớ lại lời ông, ông bảo nếu làm quản gia của trang viên Momon mà thấy trống rỗng

    Thì hãy cứ đổi nơi khác, đừng nghĩ nhiều dù đãi ngộ có tốt đến mấy nếu không sự cống hiến của ta đều là vô ích.

    Sau đó lại cảm động vì cậu chủ bé 's bỏng đến tận nơi muốn đưa mình về nên mới ở lại đó, sau này thì đúng là đối sử tốt hơn thật thế nhưng mà chỉ dừng lại ở 2 ng bạn già với nhau thôi

    Lí do là bot không có tình cảm quá phận và Jeint thì không nhận ra loại tình cảm qua mức tình bạn đơn thuần của mình.

    Không có chất xúc tác hai người cũng không thể đến với nhau:^

    // //

    ° bị đuổi việc hử?

    Sao đã về nhà rồi _ ông của Nocnh _

    Tuy biết rõ rằng tôi sẽ không bị đuổi.

    Bởi vì tôi chuyên nghiệp và bởi vì ông chủ (Dieak) đã nợ ông tôi cả thanh xuân.

    Nhưng ông vẫn muốn hỏi, để tôi có thể nổi khùng lên, giống người bình thường một chút.

    • con không muốn làm quản gia thế nhưng con lại là một quản gia tốt.

    Nếu được thì con thật muốn làm một tên vô lại để đá cho cậu chủ vài cái.

    ° haha, cháu trai của ta thứ ước muốn không phải là tự do mà lại là muốn cho cậu chủ vài cước hay sao. _Ông Nocnh _

    • nếu là ước mơ thì con chỉ có một, một cuộc sống yên bình không dậy sóng nhưng đầy lôi cuốn và đam mê.

    ° sao không nói thẳng ra là muốn đi làm ở Zaragoza vài ngày rong chơi đi _ông Nocnh _

    Dù đã rất lâu không được nói chuyện với ông nhưng ông vẫn luôn như vậy bắt thóp của tôi chỉ trong vài câu nói

    • ông là hiểu cháu nhất nhưng việc trong trang viên chưa xong, sao có thể bỏ đi chơi

    ° chi bằng nhờ ta quản lý trang viên cho vài ngày chứ gì?

    Việc trong trang viên làm đến vài cái tết cũng không hết nổi đâu không có người lo hộ con có mà đi được _ông Nocnh _

    • thì đúng, nhưng con được nghỉ một tuần rồi, vì đầu gối bị thương nhưng giờ mà đi thì được nghỉ bằng không rồi dù sao ông chủ cũng tỏ rõ mong muốn con được nghỉ ngơi

    ° trong thời gian ra khỏi trang viên, nếu không mặc đồng phục, không ra ngoài cùng chủ nhân và không làm nhiệm vụ thì không phải là quản gia.

    Có gì phải lo lắng đến ông chủ đấy, cứ chơi đi thời gian nghỉ là của con cơ mà, làm gì có ai có quyền quyết định con phải làm gì trong thời gian nghỉ của mình cơ chứ. _ông Nocnh _
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương9&Ơ thế không phải nên làm quen xong mới đi à🙂)?


    Thật ra mà nói ông tôi có tâm hồn tự do hơn tôi rất nhiều.

    Không sợ chủ nhân, chẳng nề việc gì có trung thành có tận tụy nhưng không có bán mạng vào công việc.

    Ông sẽ không vì ham chơi mà bỏ đi công việc thế nhưng không vì công việc mà bỏ đi ngày nghỉ.

    Ông vui vẻ hiền hậu và là người thấu cảm hơn bất cứ ai.

    Ông đã từng giúp cho nhà bá tước một vố lớn, chỉ vài ngày bị người ta đem đi để định giết gà doạ khỉ cuối cùng được chả về không một vết thương còn rất tận hưởng và được người ở đó nể phục không thôi.

    Thế là tôi chẳng do dự gì nữa, vác vali và đi.

    Đến Zaragora.

    Zaragora là nơi mà những người đỗ đại học quý tộc, đại học Loen, đại học chính trị hoặc những người có kinh nghiệm như hầu nam, nữ cao cấp , người hầu cấp thấp đến để học tập.

    Giấy chứng nhận ở đây giống một loại giấy thông hành để đến các bữa tiệc của giới quý tộc hay một đơn xin việc luôn được ưu tiên.

    Cũng là nơi mà những người hầu cấp cao, cấp thấp, quản gia, đại quản gia đến giao lưu.

    Những người quản gia lớn tuổi đến đây cũng có thể là để tìm cho mình một người kế nghiệp.

    Chỉ cần đã đang sẽ học ở đây đều được chào đón.

    Có thể sống lại đây này(đương nhiên mất phí), vào thư viện miễn phí này, hồ bơi miễn phí, và rất nhiều các dịch vụ khác.

    Đây đều là do những người quản gia quyên góp lên.

    Vì thế dù có là người hầu cấp thấp nếu có mong muốn và kinh nghiệm thì vẫn có thể vực dậy làm một quản gia.

    Vào thì dễ nhưng ra thì khó.

    Việc không thăng được cấp là điều hết sức bình thường nhưng vượt cấp thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác, những người đủ khả năng vượt cấp chẳng có ý định vượt cấp vì nó quá khó và vượt xong học thêm cả phần chưa hoàn thành+ trương trình mới.

    Học xong không tẩu hoả nhập ma mới là lạ.

    Nhưng vẫn có số lượng nhỏ là chơi trò vượt cấp.

    Đương nhiên là để cái giấy chứng nhận kia đẹp hơn rồi.

    Bởi không có năm ra, chỉ có năm vào và có thêm mục 'vượt cấp'.

    Tôi cũng thế🙂)

    Tôi vừa vượt cấp vừa ở lại lớp cơ mà🙂) học nhiều làm quèn gì đâu.

    Tôi vẫn học tiếp trương trình giống như người đồng cấp xong năm sau thì xin ở lại, thế thôiಡ⁠ ͜⁠ ⁠ʖ⁠ ⁠ಡ.

    Nơi đây có tiêu chí rõ ràng, chỉ cần có được giấy chứng nhận thì đều có tư cách, trình độ đã qua kiểm duyệt.

    Nếu bạn vượt cấp thì bạn giỏi hơn bình thường một chút nhưng nếu bạn ở lại thì đây là một điều bình thường.

    Cũng như để tránh phân biệt đối xử với những người ra trường chậm hơn một chút, hai chút.

    Trong giấy chứng nhận, có năm cấp giấy, không có năm đóng dấu.

    Nơi đây vẫn tràn đầy vẻ cổ điển, hương thơm từ những loài hoa, những cuốn sách thơm mùi mực và những kí ức còn tươi mới của tôi.

    Ở đây có rất nhiều thiên tài, từ người có ma pháp chữa trị, người không có ma pháp, người thông thạo chữ cổ, và những người đặc biệt thông minh.

    Tôi thì thuộc loại người có siêu năng lực vô cùng đặc biệt, ăn may (⁠ ⁠'⁠◡⁠‿⁠ゝ⁠◡⁠'⁠) có mấy đợt tôi đã phạm đủ loại quy tắc trong này

    Chút nữa bị phát hiện là cắp sắch đi về thế nhưng lại không bị phát hiện.

    Dần dà tôi cũng không còn nghĩ cách vượt rào nữa bởi tự nhiên bản thân đã tuân theo một cách vô thức.

    Cũng vì thế những người tuân thủ không bao giờ phạm thường là người đã ra trường.

    Tôi tìm lấy một góc yên tĩnh vào sâu bên trong thư viện cổ.

    Tuy nơi đây không có mấy người ghé vào nhưng lại luông sạch sẽ.

    Giống như một loại phép mầu .

    Ngồi im lặng lật từng trang sách, một thời gian khá dài trôi qua.

    Từ đâu một bóng người che lên quyển sách tôi đang cầm.

    Ngẩng đầu lên và nói một lời chào thân thiện.

    Gọi là nơi đào tạo quản gia chuyên nghiệp thế nhưng để mà nói thì ở đây có đủ các kiểu người từ giàu đến nghèo, vui tính đến trầm tính, táo bạo đến liều và tôi không muốn dây vào bất cứ loại truyện không tốt nào ở đây dù sao, nơi này cũng là nơi hiếm hoi khi người tốt nhiều hơn những loại người khác.

    Mái tóc vàng xoã xuống, gương mặt thanh tú, đôi mắt xanh biển và điệu bộ không hề dè dặt.

    ° hiếm khi ở chỗ này có học sinh ngồi đọc sách, câụ bạn ở cấp nào, được phân ở đâu?

    • tôi là học sinh phân khu 5.

    ° tôi là Bgae cấp 3 phân khu 4 nhìn cậu tập trung đọc sách có lẽ là người có ma pháp chữa trị.

    Cậu có thể tham gia đội của tôi được không?

    • tôi đã ra trường rồi, mấy việc làm bài kiểm tra ngành này tôi đã ngán từ lâu giờ đòi quay đầu lại thì thật tình hoàn toàn không muốn.

    Hơn nữa thì không phải cứ người trầm ổn thích đọc sách là người có ma pháp chữa trị đâu, tôi là người mang ma pháp hệ lôi.

    Nói thật thì cậu lấy được giấy chứng nhận không phải ở mỗi may mắn, cũng không thể may mắn mà vượt được cấp, lấy được giấy chứng nhận ở đây đều là những thiên tài.

    Nếu không phải kiếp trước cậu phế đi vì Jeint thì trong lúc ở nơi này cậu đã thức tỉnh được vài cái ma pháp mới rồi.

    Đương nhiên trong đó không có hệ chữa trị và lôi là 1 trong những ma pháp cậu cày ngày cày đêm để thức tỉnh.

    ° hoá ra là vậy, thế thôi tạm biệt anh.

    _ ng lạ thoáng qua _

    -_- người đẹp mà kì ghê, không có ma pháp chữa trị cái bỏ đi luôn:^.

    Ơ thế không phải là có duyên xong kết bạn à

    // //

    Nhảm kức 1 chút, tôy sẽ thêm mấy bộ truyện tôy thích trên bìa, đọc thử y chứ tôi mê muốn nhẩy cẫng à🙂)
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương10&Nôn nóng làm gì, thảo nào chả bị nướng🙂


    Tôi ở đây thư giãn đã được vài ngày.

    Bơi lội, vào rừng, ngắm hồ nước trong rừng, ở trong thư viện, đánh bài, trồng cây.

    Mọi thứ cứ diễn ra chậm rãi và tuyệt vời.

    Ngày xưa tôi cũng rất tận hưởng nơi này, lúc học xong trương trình của lớp dưới và đang chập chững bước vào những kiến thức thú vị mới.

    Sau khi nắm sơ được căn bản tôi liền hưởng thụ vài tháng.

    Bản thân trắng lên 2 tông, mập lên 2 kí,đẹp hơn 3 bậc và vô tình thức tỉnh được một cái kĩ năng khá buồn cười đó là ngủ mà vẫn nghe được xung quanh.

    Tôi cứ ngủ như bình thường thế thôi nhưng có tiếng người mà bình thường hôm sau sẽ nhớ lại đc toàn bộ.

    Còn sau quên không tôi không chắc, nếu những từ ngữ nặng nề hoặc cảm nhận được nguy hiểm tôi sẽ dựt dậy.

    Không kiểu dật 1 cái hay mở mắt luôn mà là ý thức dậy trước sau đó 1 giây sau mới có thể quyết định mở mắt hay không.

    Nếu để mà nói thì sẽ hữu ích cho những người hay bị ám sát, còn tôi một quản gia bình thường mấy chuyện ấy không có.

    Bù lại thì khả năng hồi phục khi ngủ của tôi tăng đáng kể.

    Nếu ngủ một giấc trọn vẹn không bị giữa đêm tỉnh dậy thì hôm sau tinh thần khoẻ khoắn.

    Cơ thể cũng linh hoạt hơn nhiều.

    Vì thế nên kiếp trước dù bị phế khả năng dùng mana nhưng kĩ năng này của tôi không cần thành ra vẫn còn mà tôi cũng thọ hơn khi ở cùng ông được mỗi ánh mắt ấy.

    Mà tôi nhớ, kiếp trước tôi nhận được vì nghịch ngu chơi dại hít độc ngủ liền 2 ngày mà nhỉ?

    Thật ra nó không quá vô dụng như tôi từng nghĩ và lần này nó thức tỉnh muộn hơn kiếp trước.

    Đến tận bây giờ đến nghỉ dưỡng mới thức tỉnh .Có lẽ do bản chất tâm hồn tôi co vài thứ thay đổi nên sức mạnh cũng về muộn theo.

    Nghe lời ông luôn là lựa chọn sáng suốt mà.

    Đến sáng hôm nay có điều khá đặc biệt, các thanh niên khoá sau sẽ phải làm bài thi thực hành.

    Qua môn hay không thì còn phải hỏi bản thân, hôm qua mấy giờ ngủ, có cầu thần may mắn không.

    Nhìn những người trẻ cấp 1 chưa nếm thử mùi 'thi thực hành' đang nôn nao náo nức, chờ đợi đợt thi này bên trong tôi nở một nụ cười đê tiện.

    Rồi sẽ hối hận thôi.

    ...

    Tổng cộng 189 qua môn 49 không qua, trong 189 qua môn có 57 đạt giỏi phần còn lại khá, khá giỏi.

    Còn đã không qua môn thì cứ xác định sẵn là đúp.

    Một là xách váy vượt cấp hai là chấp nhận số phận.

    Thế mà chấp nhận số phận là phần lớn rồi.

    Phần còn lại sẽ là cố vượt cấp sau đó trèo cao ngã đau

    Tôi còn lạ gì nữa, khắm nhất chính là đúp thêm năm nữa tổng cộng 3 năm ở một cấp.(⁠ ⁠'⁠◡⁠‿⁠ゝ⁠◡⁠'⁠) ôi những cây măng sắp bị bẻ đi nấu ốc thật khoan khoái biết bao🙂)

    Sau lần thi thực hành này, những thanh niên hớn hở đã không còn hớn hở nữa mà khóc muốn lụt nhà vì may mắn thế nào lại qua được môn.

    Tôi ngày xưa cũng thế.

    Mấy đứa cứ tận hưởng đi.

    Vài cái kì thi nữa là xong ý mà.

    Tôi vừa hoài niệm vừa thấy may mắn.

    May sao lúc ấy tôi lại qua được môn, đúng là thức đêm thức tỉnh năng lực có khác.

    May vãi ò

    Tôi mang vẻ mặt căng bóng, tinh thần sảng khoái về trang viên Momon để giải quyết công việc tồn đọng.

    Cũng không nhiều lắm, cỡ sách khoa học tự nhiên khổ nhỏ vài trăm trang, tất cả chỉ còn thiếu đánh dấu là xong.

    Đùa chứ ông già rồi mà vẫn đỉnh thật.

    Làm hết việc mà còn dư thời gian tán phét bên ngoài.

    Trong lúc nhìn đống giấy tờ mà ngầm khen ông đã đứng ngoài cửa nhìn tôi.

    • ông già nhà chúng ta vẫn còn dẽo dai lắm, làm quản gia thêm chục năm nữa vẫn được.

    ° ông vứt mày qua đấy để chốn đi nghỉ hưu, giờ lại muốn đẩy ông vào để chốn sang Zaragoza chơi đấy à? _ông bot_

    • vậy mà con tưởng ông nghỉ hưu vì đam mê chửi bậy chứ

    ° một phần thôi (phần lớn🙂 _ông bot_
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    Chương11& Gu thời trang lạ


    Sau vài tiếng ngồi trầm ngâm vừa đánh dấu vừa nhìn trời nhìn đất nhìn mây nhìn ra ngoài cửa xem ai chân dài.

    Nói đùa chứ tôi rất trầm cảm trong cái giờ khắc này.

    Muốn đạp tan phòng này luôn ấy chứ thế nhưng cú dập cuối khiến nội tâm tôi phấn chấn hẳn.

    Thế là xong rồi.

    Vết thương cũng lành rồi, bản thân cũng vừa thức tỉnh được năng lực mới rồi.

    Chết giả.

    Tôi cũng không biết bản thân làm thế nào hay vì cái khao khát giải thoát quá mãnh liệt nào mà có thể thức tỉnh được loại năng lực này nữa.

    Tôi cũng đâu mang cái khao khát muốn chết hay xem phản ứng người khác khi tôi chết chứ?

    Ai rảnh vậy.

    Ai chứ không phải tôi đâu.

    Chết giả xong người ta tưởng chết thật đem thiêu mình thì sao.

    Dại thế không biết nữa.

    Nhưng được cái lúc chết giả tim không đập, không cần thở và giữ được được 5 phút.

    Nói chứ 5 phút không thở, tim không đập là quá siêu rồi.

    Ý kiến cũng không được, nào có tiền nâng cấp sức mạnh thể chất lên bản 1st deposit.

    Có khi dùng kĩ năng này được 10 phút.

    Tôi làm toàn bộ xong trong 1 tiếng rưỡi chỉ có đóng dấu.

    Nói là nghỉ phép nhưng việc tồn vẫn phải làm, thôi thì vì những ngày bung lụa ở Zaragoza vậy.

    May là ông tôi đã làm hết, chỉ còn đóng dấu nếu không hẳn tôi sẽ bù đầu bù cổ trong nhiều ngày liền.

    (Vì những việc trong trang viên để tránh người ta biết được lợi dụng nên đều để đại quản gia và quản gia làm, ít khi đến tay người khác 1 trong hai người nghỉ thì giống như quá tải cho người còn lại vậy nhưng bé bot nhà tôy có người ông chất lừ nên không phải lo)

    Đem cái mặt bóng loáng đi làm việc tôi giống như vừa được về ở với vợ mấy ngày sau cả thế kỉ xa cách ấy.

    Mặt vô cùng thoả mãn cũng hoàn toàn không mang ý nghĩ che dấu, không kiêng kị gì, đơn giản là bomay kệ.

    Làm việc cùng ông chủ cứ chăm chú viết viết mãi nhưng tôi vẫn trưng ra bộ mặt vui vẻ.

    Thế này thì thực sự tôi rất muốn nghỉ làm ở trang viên Momon và đến Zaragora làm giảng viên.

    Lương chắc không cao bằng đâu nhưng đãi ngộ ở đấy 100 điểm.

    Chui đầu vào nơi này làm gì chứ, tôi cũng cứng rắn có dễ mềm lòng đâu.

    Đương nhiên là trừ với ông chủ vì nó là loại cảm xúc bản năng rồi.

    Chẳng biết tại sao nữa.

    Chiếc đồng hồ bỏ túi của tôi nói ông chủ nên đi ăn cơm trưa thế nên tôi cũng nhắc nhở.

    • cậu chủ, đến giờ cơm trưa rồi, ngài nên đi ăn cơm thôi còn nghỉ ngơi nữa.

    Thật ra đứng im ở đây không có trong danh sách những việc quản gia cần làm.

    Chỉ là ông tôi hăng quá, làm hết việc rồi, sắp xếp xong mọi thứ cho vài ngày nữa luôn thế nên tôi cũng không có gì làm.

    Đành vác xác đến chỗ ông chủ nghiện làm việc để nhận thêm lương trông trẻ.

    Ngoài lần lấy cớ càu nhàu để khẽ nhắc nhở ra thì tôi chưa quá phận bao giờ.

    Tôi cũng tự tin về khả năng của mình nên chắc chắn không đắc tội ai.

    Thay vì chuyên nghiệp quá tôi nghĩ nên giống ngày xưa một chút.

    Tỏ ra cố gắng một chút, thể hiện nhiều cảm xúc một chút trước khi lại phải trở về cái dáng vẻ rành việc này.

    Làm sai vài lỗi ngu ngốc mình từng mắc phải, nói thật, tôi hoàn toàn không có tí xíu xấu hổ nào.

    Thậm chí rất tán thưởng ai nhìn ra lỗi tôi mắc nữa.

    Trông tôi thoải mái nhận lỗi sửa lổi mọi người đôi lúc sẽ tán thưởng sau lưng kèm cả nói xấu khi thực hiện sai nữa.

    Tuy nhiên tôi không đùa dai.

    Lễ hội mùa xuân năm nay khá quan trọng nó sẽ quyết định việc tôi có thể ở lại hay không.

    Đương nhiên mọi thứ đều hoàn hảo.

    Trừ bộ đồ của ông chủ sáng nay tôi mới nhìn thấy (⁠ ⁠´⁠◡⁠‿⁠ゝ⁠◡⁠'⁠)

    Tôi không nghĩ nó được mặc bởi một người bình thường. . .
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương12&Ai chứ tôi nhìn không nổi(⁠ ⁠ꈍ⁠ᴗ⁠ꈍ⁠)


    Cái áo vest đuôi tôm quê mùa, cái mũ bẹp không ăn nhập, áo sơ mi vừa được tẩy trắng lại xộc xệch không cài theo lẽ thường mà cài theo cách những công tử ăn chơi hay làm.

    Cổ áo không phẳng phiu để hợp với áo.

    Nơi đáng ra được cài cà vạt thì lại đeo một cái nơ đen dành cho người hầu như cướp được của ai đó.

    Thật sự đấy, cho dù muốn làm bad boy, muốn thể hiện mình là người có tính trăng hoa sành điệu thì ít nhất cũng không dùng cách quê mùa nhất để thực hiện chứ?

    Thực giống như quý tộc nửa mùa, quý tộc mới gia nhập vào giới thượng lưu.

    Chẳng có dáng vẻ quý ông gì cả.

    Chẳng giống một người trăng hoa gì cả!

    Những quý tộc thực sự tuy thối nát nhưng thứ họ thể hiện ra lại vô cùng tinh tế và hào hoa.

    Nào giống tên đẩy xe bò trước mặt tôi đây.

    Mặt tôi méo mó đến ai nhìn cũng nghĩ tôi vừa thấy thứ gì kinh tởm lắm.

    Nó thực sự kinh tởm.

    Kinh tởm hơn bãi nôn tôi vừa phải đối mặt từ cô chủ .

    Kinh tởm hơn đống phân tôi vừa bón cho cây hoa mình trồng.

    Đáng xấu hổ hơn việc ông chủ của tôi 70 vẫn ế chỏng vó nữa kìa.

    Và giờ tôi đã hiểu, tại sao những quý bà lắm tiền chưa bao giờ nghĩ đến ông.

    Một cơn ác mộng.

    Tôi bất lực nói không ra hơi, vậy mà ngài ấy muốn diện bộ này cho tối nay nên đi dạo một vòng bằng nó để xem phản ứng của mọi người trước khi quyết định.

    Một lựa chọn sáng suốt đấy.

    Nó mà được mặc vào tối nay quả là thảm họa.

    Vai đã cao sẵn mặc cái áo vào trông cổ ngắn đi hẳn một quãng.

    Đầu bé vai to.

    Vai ngắn thì chấp nhận đi, nó không được rộng là để hợp cái bản mặt.

    Không che đi thì thôi còn cố tình nhấn vào.

    Muốn làm người nổi tiếng chỉ sau một đêm hay gì?

    Tôi đoán chắc, nếu ông chủ có vấn đề về thần kinh này thực sự mặc nó vào bữa tiệc.

    Cậu trai trẻ này sẽ bị xa lánh ra sao.

    Tôi bất lực khẽ khàng ra hiệu cho ông chủ đi theo mình, thật sự, tôi nhớ rõ ràng ông ấy là một gã lịch thiệp, là quý ông thanh lịch chứ có phải một người có vấn đề về nhận thức đâu nhỉ.

    ° phụt, hahahha mặt của cậu lúc nãy thật khó coi.

    Đây là do cô chủ yêu quý đặc biệt chọn cho ta đấy.

    Vì thấy cà vạt quá nhàm chán nên đã tiện tay lấy của người hầu nam ngay bên cạnh, ta đi ra ngoài là để tìm người đến giúp ta, như vậy ta mới có lấy một lí do chính đáng để cởi bộ quần áo kinh khủng này ra được. _ Jent_

    • may là người có vấn đề về thần kinh không phải là ngài - cơ mặt dãn ra, đưa tay lên chán thở dài-

    Sau khi cười xong thoáng chốc ông chủ đã quên bản thân đang mang trong mình hình tượng quý ông thế nên ngượng đỏ mặt không nói gì nữa, để im cho tôi cởi áo đuôi tôm ra.

    Tôi sửa soạn lại toàn bộ cho ngài ấy.

    Có lẽ niềm tin của tôi đối với ông chủ hồi trẻ là không nhiều thế nên cũng khá hoang mang.

    Bởi tôi chỉ thực sự hiểu ngài ấy vào năm ngài 30 tuổi.

    Thế nên thời điểm trước nó tôi lại chẳng quá quan tâm.

    Những ngày ở Zaragoza quá tuyệt làm tôi quên đi chuyện chính, sau khi thay xong quần áo cho ổng chủ tôi mới bất giác nhớ ra.

    Xong nhiệm vụ, tôi cúi người làm động tác chào sau đó thẳng lưng mà ra ngoài.

    làm vài việc đơn giản bên ngoài, xem xét mọi chuyện trong trang viên cho ổn thoả sau đó về phòng của mình.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương13& nặng lòng


    Về phòng mình tôi chỉ kịp cởi áo ¹ghi lê , nới lỏng quần, bỏ bộ tóc giả màu bạc xuống liền thiếp đi.

    Có lẽ bởi quá mệt khi phải chuẩn bị cho lễ hội, vì thời gian gấp gáp, chút nữa tôi phải có mặt ở bên ngoài cùng tư cách quản gia nên cũng không thể thay bộ đồ thoải mái hơn để ngủ.

    Lúc đang chìm trong cơn mộng mị, kĩ năng của tôi nói với tôi có ai đó đã vào phòng mà không gõ cửa, một cách cẩn thận, nó nói cho tôi rằng nó nghe thấy một giọng nói ấm áp, thật ra là tự tôi nói với tôi như thế.

    Dường như cơ thể chẳng cảm thấy mối nguy hại nào nên chỉ báo cho có lệ mà cứ để tôi mãi thiếp đi không gọi tôi dậy.

    Trong cơn mê man tôi thấy mình đang ở dưới làn nước ấm.

    Có ai đó, một người tôi không quen biết đang ôm lấy tôi, không, không có ai ôm lấy tôi ngoài dòng nước ấm này cả.

    • hộc..hộc "Tại sao mình lại bật dậy?

    Lại còn hốt hoảng như thế?

    Từ lúc có kĩ năng đến giờ đều là sau hai giây mới tỉnh ngủ cơ mà?

    Thứ gì lại có thể khiến cho cơ thể mình phản ứng mạnh mẽ đến thế?

    Nó lại có thể khiến mình sợ hãi đến thế?!"

    Tâm trí tôi được dậy sóng một phen.

    Tâm trí vốn là một hồ nước tĩnh lặng lại một ngày có được loại cảm giác mãnh liệt thế này thật hiếm thấy.

    Chỉ là có hốt hoảng tôi cũng phải tiếp tục, vì bữa tiệc xuân này.

    Chuông cửa vẫn chưa reo, hẳn là lúc tôi xuất hiện vẫn chưa tới.

    Lấy lại bình tĩnh, tôi nhìn đến cuốn sách đang để ở bàn, có lẽ là một câu chuyện gì đó mà tôi đọc dở, cũng có thể do bản thân tôi muốn lưu lại kiến thức hữu ích.

    Dù sao đọc một cuốn sách trong thời điểm hiện tại là điều nhanh nhất đưa tôi lấy được tự tin vốn có.

    Đúng như trí nhớ của tôi là câu chuyện mà tôi đã đọc qua.

    Thế nhưng tôi đã để nó ở góc bàn mà nhỉ, hơn nữa hình như chỗ đánh dấu trang cũng có chút sai.

    Hẳn là người đó đã đến, vẫn tọc mạch chuyện của người khác như vậy.

    Lần mò trong thế giới quan của riêng mình, tôi đắm chìm bên trong.

    Đây là một câu chuyện tình xinh đẹp, không uổng tôi đã mua nó thay vì sách thực vật học.

    Quyển sách này kể về chuyện tình cảm của hai người con trai, đúng thế là sách cấm, tuy nhiên xưng hô trong này đều được dùng để đánh lừa người đọc.

    Nếu không tinh tế sẽ không nhận ra giới tính của nhân vật nam còn lại.

    Bọn họ đã yêu nhau thật nhiều, để rồi mang hoa cúc chôn xuống cát.

    Mong muốn chôn vùi cái cảm xúc của mình.

    Thời thế đảo điên, họ gặp lại nhau sau 12 năm và phải lòng nhau thêm một lần nữa, lần này cả hai đều không từ bỏ đồng thời cũng không hay biết đối phương khi thời gian đã làm họ thay đổi quá nhiều thứ.

    Có lẽ họ chưa thực sự yêu nhau đến thế có lẽ họ quá yêu nhau đến nỗi chôn chặt hình ảnh ấy đến chẳng thể nhận ra sự thay đổi.

    Cuối cùng thì tôi vẫn yêu anh , và đến tột cùng anh vẫn chỉ yêu một người

    Đằng sau có một trang trắng viết một chữ có phần to hơn bình thường, tương lai của bạn và người ấy.

    Đây hẳn là kết mở cũng như lời động viên của tác giả, hãy tự dành lấy hạnh phúc cho mình và hãy tự viết kết thúc cho câu chuyện này.

    Tôi không dễ để bản thân bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng lần này tôi đã khóc.

    Nhận ra giọt nước mắt ở nơi gò má tôi đã nhỏ giọng khóc đến nấc lên, tôi ghen tị với họ,với tình yêu của họ.

    Có vẻ tôi đã nhận ra quá muộn, tôi thật ra là gay.

    Một người quá khó để có được tình yêu thực sự trong thời kỳ mà đến bản thân tôi cũng chưa chắc được coi là một con người.

    #-#

    ¹ viết ghi lê cho dễ đọc thôi chứ viết đúng là gille.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương14& Hoàng hôn em chưa ngắm


    Mọi quản gia dù muốn hay không muốn bước vào giới quý tộc đều phải trải qua một thứ mang tên Lời Nguyền Của Marilin.

    Nó sẽ quyết định đến tương lai của các quàn gia, vào trang viên của một quý tộc hay vào cung điện của hoàng gia.

    Đương nhiên việc tham gia là thứ bắt buộc.

    Một mặt là để người tài không lọt lưới, mặt khác là để giới quý tộc không thể có được một quản gia có phép thuật.

    Hoặc là trở thành người của hoàng gia hoặc là ma pháp mất sạch chỉ làm người bình thường không hơn không kém .

    Điều này cũng đồng thời thể hiện người quản gia kia sẽ không thể mang mưu đồ bất chính vào nhà của quý tộc.

    Cũng là thước đo cho sự thượng đẳng .

    Đáng ra tôi đã trở thành một quản gia ở thủ đô...

    Thế nhưng tôi đã mang cơ hội cuối cùng đi để cứu ông chủ.

    Không có gì hối tiếc cả dù sao tôi cũng không thích làm quản gia trong cung điện của đức vua.

    Giới quý tộc ở đó phi thường mưu mô, phi thường giàu có.

    Tuy cuộc sống tốt nhưng lại phải đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt của các quý tộc .

    Làm hài lòng người này sẽ mất lòng người kia.

    Nếu trông quá trướng mắt còn dễ dàng bị trừ khử.

    Vả lại tôi vẫn có được ghim cài mà các quản gia đều khao khát.

    Ghim cài hoàng gia.

    Tôi đã qua vòng xét tuyển tuy nhiên không thể làm việc trong hoàng gia khi bản thân không còn khả năng phép thuật nên đã tạo ra một trường hợp hi hữu.

    Đợi đến khi chuyện lắng xuống tôi sẽ thử tìm cách lấy lại phép thuật từ lời nguyền của Marilin

    Tôi rất bình tĩnh khi đối mặt với loại lời nguyền kinh khủng này bởi lẽ tôi được đào tạo để dữ mạng sống cho chủ nhân của mình trước khi có bất kỳ sự chăm sóc y tế nào kịp đến.Dù là thứ kinh khủng nhất.

    Cũng được giáo dục để cho bản thân coi nhẹ sinh mệnh của mình hơn bất kì quý tộc nào khác.

    Thực sự tôi có lời khen cho những người đã giáo dục những quản gia tương lai .

    Chậm rãi mở mắt sau một lời chú dò xét,lời nguyền đang ăn mòn mana mà tôi hấp thụ.

    Việc này đơn giản thôi tôi sẽ ngắt khả năng kết nối mana với bên ngoài sau đó là dùng 5 phút giả chết để đánh lừa lời nguyền khiến nó nghĩ tôi đã chết mà rời đi.

    Sau đó dùng gương thánh ở nhà thờ soi vào cơ thể tôi.

    Hẳn lời nguyền sẽ tan biến.

    Nhưng đương nhiên không chỉ thế.

    Còn nhiều thứ phải làm nếu muốn nó không quay lại.

    Nhưng với thiên tài như tôi cũng sẽ không đáng lo ngại.

    Chẳng qua là một lời nguyền hạng A được thiết kế bởi Marilin thôi mà...

    À hạng A, Marilin, thật ra cũng không dễ đến thế haizzzz

    Còn 4 ngày nữa sự kiện ông chủ bị chúng độc sẽ đến nhưng nếu tính lại khi tương lai thay đổi thì còn 2 tuần.

    Vẫn là lo cho ông chủ trước vậy

    Không mana thì không mana, cũng không quá mặn mà chỉ là có chút tiếc nuối.

    Tiếc cho một nhân tài vì một lời nguyền mà từ bỏ sức mạnh.

    Tôi lặng lẽ nhìn chính mình trong gương, nếu bản thân giỏi hơn một chút, có lẽ đã không phải đi đường vòng nhiều thế này.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    Chương15&


    Nêú như lo lắng thì vẫn là nên lo lắng cho bữa tiệc đầu xuân này thì hơn.

    Tôi không muốn mất ghim cài hoàng gia.

    Nói sao thì nói ghim cài hoàng gia rất quan trọng.

    Tôi lỡ có phá đồ trang viên còn có cái cầm cố đi chứ, nó chắc là có giá bằng một chai mana tinh khiết cấp A.

    đơn giản là đủ để tôi chạy thế nên kiếp trước tôi mới có cái dũng khí chỉ đạo bữa tiệc đầu xuân cho trang viên Momon.

    Nếu làm quản gia tạm ở trang viên nào đó nhỏ hơn thì có lẽ bản thân không phải đối diện với nguy cơ cao thế này.

    Gập trang sách lại.

    Nước mắt của tôi cũng đã khô ,ánh mắt cũng loé lên tia kiên định.

    Chỉ là một cái lay động không khiến tôi thay đổi chủ ý.

    Cất lại cuốn sách vào một khu dễ thấy.

    Đây là cuốn sách đầu tiên của tôi mang ý về mặt tình cảm bị người ta ghét bỏ cũng là cuốn khó nhận ra loại cảm xúc này nhất vì khả năng viết của tác giả quá tài tình.

    Tài tình đến sắc lẹm.

    Ướp trong đó là mùi hoa nhài, một phần trưng sách biệt lập khỏi số sách kia.

    Nó cũng dễ thấy và toàn bộ đều là những câu chuyện tình cảm giữa hai người đàn ông.

    Tôi cũng không tin chính mình lại đốt tiền vào chúng nhưng tôi thấy tốt vì đã làm thế.

    tôi mỉm cười khi nhìn đến những cuốn sách của mình, chúng đều thật tuyệt.

    Ơi tiếng chuông cửa đã vang lên tôi chỉnh lại chiếc cà vạt có phần xộc xệch.

    Đeo dây có mang huy chương hình mặt trời vào cà vạt đây là huy hiệu của người đã ra trường, trường đại học danh giá Loen.

    tôi dùng loại huy hiệu quý giá này đương nhiên là để thổi phồng thêm cho danh dự của gia tộc bá tước .

    Việc gia đình bá tước tuyển quản gia ai cũng biết, việc dùng người đang trong kì kiểm tra là điều ai cũng đoán được.

    Nói gì đi nữa cũng sẽ dùng người của trường quản gia, nếu là người đang thử việc đương nhiên sẽ dễ dàng chọn hơn.

    Dùng cài áo này treo ở cà vạt là để khoe khoang cho bá tước.

    Nếu không theo lẽ thường sẽ là loại khuy cài đặc trưng của người đã qua kiểm tra sơ bộ của hoàng gia mang ý nghĩa: đã thông qua năng lực, đang trong quá trình kiểm tra thử việc.

    Tôi cài cả vào để tránh thất lễ hay tỏ ra quá khoa trương.

    trang viên tất bật người hầu ra vào, những cái đèn chùm, những tấm thảm đỏ và nữ quản gia Marin đang vắt sức la mắng người hầu.

    Tôi cũng bắt tay vào chỉ đạo công việc ngay.

    Phải lấy vải lụa đỏ làm vải màn trang trọng bên trên lầu để khi nhìn lên hay nhìn xuống đều thấy ấm áp, dây vàng quấn màn cần dùng dây mới, chất liệu vải thô.

    Cần tăng thêm củi lửa vào lò sưởi, tuy đông đã qua nhưng hơi lạnh vẫn còn đó, tuyết cũng mới tan vài ngày khi tết qua nên bên ngoài gió đông vẫn còn và rất dữ tợn.

    Dù không nói chuyện với nhau nhiều tôi và nữ quản gia làm việc rất ăn ý .

    Người hầu đứng đón chào hai bên ở cổng cũng cần thay người, thay những người hầu cấp cao vào, chọn người nhìn tốt chút.

    Lọ hoa chuyển thành các lọ pha lê màu hồng, hoa đi theo cũng cần cắt hết lá chỉ để lại chút ít bên trên.

    đồ ăn cũng phải bày trí cẩn thận một chút, hoa quả theo chùm, trái cây tươi ngon.

    ° chúa ơi!

    Cô định mang cá để tanh hết nơi này à.

    Mau mau mang đi, bảo đầu bếp không được dùng cá và cả bảo cô ta thêm rau xanh trang trí, cô ta không đọc quy định ở mẩu giấy ta đưa à!

    thịt sườn, súp nóng đây đều là những đồ đặc biệt đắt đỏ đãi ngộ chỉ dành riêng cho các chủ nhân.

    Bên hành lang cũng được để ít bàn ghế và đồ ăn nhẹ cùng trà.

    Yên ắng ở bên ngoài bao nhiêu sự tất bật ở bên trong có bấy nhiêu như không cùng một bầu không khí.

    Ngoài vườn đã được quét dọn sạch sẽ có những chỗ ngồi rất kín đáo cùng cây cối um tùm.

    Chỗ này các chủ nhân cũng chuộng dùng để nói chuyện thầm kín, đôi lúc sẽ không dữ mình nên không cắt tỉa cây nhiều.

    Tránh ánh mắt của các người hầu hay chủ nhân khác đi ngang.

    Tôi mong những chuyện ngoài ý muốn nếu xảy ra hãy xảy ra trong tầm kiểm soát.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương16& Bán giá chắc cũng chát lắm tại đó là người tài


    Hôm nay mới chỉ là phần đầu của những lễ hội.

    Mùa xuân, đầu mùa xuân người ta còn gọi là mùa giao lưu.

    Bấy giờ vũ hội sẽ mở ra xuyên xuốt trong nhiều ngày để mọi người tiếp xúc với nhau.

    Điều này tạo cơ hội cho những tiểu thư chưa chồng và các chàng trai chưa vợ tìm hiểu nhau.

    Đương nhiên tình yêu không phải thứ được ưu tiên hàng đầu, thứ được ưu tiên hàng đầu của những vị tiểu thư chính là vị hôn phu lắm tiền, người chồng tương lai giàu có mang tước vị là điều chắc chắn có.

    Đương nhiên sau đó dù hắn ta có ngu ngốc hay xấu xí cũng đều không còn quan trọng.

    Là nam thì nhắm vào đồ cưới, là nữ sẽ nhắm vào tài sản

    Nếu là người giàu thì nhan sắc, tài hoa, trí tuệ mới được cân nhắc nhiều hơn.

    Gần như sẽ chẳng có ai tìm kiếm tình yêu thực sự ở nơi này đâu.

    Một là nhắm vào tiền hai mới là những thứ khác.

    Cuộc tranh dành cũng rất dữ dội, nó ngấm ngầm xảy ra giữa các quý cô để được một người giàu có để mắt.

    Giống như cuộc chiến khốc liệt một mất một còn.

    Và còn việc của tôi khi chỉ đạo bữa tiệc này chính là, dung túng tất cả nhiều nhất có thể nhưng vẫn thoát ra bên ngoài một vẻ ngoài đẹp đẽ, lộng lẫy.

    Ai biết được cuộc sống thượng Lưu người khác hằng mơ ước lại nhiều thứ như vậy cơ chứ.

    Sâu thẳm bên trong những thứ xinh đẹp đều không mấy tốt đẹp.

    Mọi thứ đều rất thuật lợi.

    Ngày đầu tiên có rất nhiều quý tộc tập chung ở trang viên Momon.

    Đây là bữa tiệc do bá tước là người đứng ra tổ chức đương nhiên các quý tộc đều không thể vắng mặt.

    Sau khi mọi thứ được trang hoàng lộng lẫy và những vị khách đầu tiên đã dừng trước hiên trang viên.

    Tôi từ từ đi ra ngoài cổng cùng các người hầu cấp cao đón tiếp các vị khách.

    Cái cảm giác ớn ớn mà tôi đã không cần đối mặt từ lâu nó ùa về quá nhanh khiến tôi không kịp chuẩn bị tinh thần.

    Nói thật tôi ghét bỏ người này.

    Vị Nam Tước phía đông, Duiqa Atlantic.

    Người bị ông chủ của tôi đá ra khỏi thị trường một cách mạnh bạo.

    Nhưng nhớ lại kết cục của người này tôi chính là không ghét bỏ hắn lắm.

    Dù sao cũng chỉ là gạ tình tôi vài lần tôi cũng không mất đi miếng thịt nào lại hại hắn đến mức thành một Nam tước nghèo nàn chỉ còn lại xưởng giày duy nhất để tiếp tục sống trong xã hội thượng lưu.

    Đối với hắn chắc cũng chẳng dễ chịu gì.

    Tuy không đến mức phải sống ngoài đường nhưng sau đó tên này đã rất cứng cáp và nhận ra giá trị của tình yêu thực sự.

    Không còn gây rối linh tinh nữa.

    Một nụ cười hiện trên môi tôi, đã lâu rồi tôi dùng một nụ cười thực sự phát ra từ trong tâm với một vị khách đến trang viên.

    Bình thường thì nụ cười tôi dành cho tất cả mọi người đều sẽ có một kiểu, đều giống nhau, đều là loại mà quản gia lâu năm nào cũng có, một nụ cười công nghiệp .

    Có lẽ hơi sững người trước nụ cười của tôi.

    Nam tước nhìn tôi chăm chú bất động.

    • thưa ngài, mời

    Tôi đưa tay vào trong cùng nghiêng người Nam tước mới có phản ứng.

    Từ sau nụ cười thật ấy, tất cả những thứ thoát ra sau đó đều được điều chỉnh rất hoàn hảo.

    Tôi có thể cá chắc Nam tước đang hoài nghi bản thân nhìn nhầm.

    Tôi biết bản thân rất xinh đẹp ,đôi mắt đen hiền dịu.

    Mái tóc mượt được búi ra sau làm nền cho chiếc cổ dài trắng mướt.

    Da dẻ hồng hào, cử chỉ tao nhã, giọng nói từ tốn.

    Lông mày mỏng, sắc dáng người thẳng nhưng cũng không cao cho lắm chỉ vừa tròn m7.

    Bởi vì là khách quý tôi phải đích thân đón tiếp một chút đưa vị này lên lầu cũng như nói phòng ngủ đêm nay của người khách thân.

    Vậy mà mắt của Nam tước dán vào tôi như thấy được viên ngọc quý lắm .Đầu tiên là nhìn gương mặt, quét qua thân hình, khựng một chút khi thấy huy hiệu sau đó là lại đặc biệt thích thú với đôi mắt của tôi, có lẽ trông nó rất hiền từ chăng.

    Để không bị ngượng ngùng nếu mắt tôi chạm phải mắt của người không có liêm sỉ này tôi sẽ nhắm mắt và nở một nụ xã giao để tránh giao tiếp bằng mắt một cách tối đa.

    Sau khi nói chuyện một chút tôi liền từ tốn giao việc cho người hầu nam sau đó quay lại để đón tiếp các vị khách quý.

    Bị nhiều ánh mắt soi đến quen, tôi dường như biết được người ta đang nhìn bộ phận nào của mình dù không nhìn mắt người đó.

    Nam tước muốn gọi tôi lại nhưng ông chủ cũng vừa đến để tiếp truyện với Nam tước.

    Tôi cũng chăm chỉ với công việc của mình để lại hai người họ thích làm gì thì làm.

    ...

    ° chàng trai trẻ tuổi đó là quản gia mới ở đây à? _Nam tước_

    °đúng vậy thế nên đừng mang ý nghĩ động vào cũng đừng dùng loại ánh mắt nóng bỏng ấy nhìn vào người của tôi. _Jeint_

    ° cậu ta bao nhiêu tuổi._Fakromance¹_

    ° 19, _Jeint_

    °19.

    Có chút bất ngờ đấy, cậu ta đã đỗ đại học Loen cũng như có đc giấy chứng nhận của trường hoàng gia và...

    Mới 19 tuổi lại còn cái vẻ đẹp rất đặc biệt kia.

    Tôi muốn có được cậu ấy.

    Cậu.

    Ra giá đi _Fakromance_

    ° không bán. _Jeint_

    // //

    Tôi trĩ rồi:") nay đi thấy ra máu lại còn là lần thứ 2 nữa.

    Lần trên đó là hai ngày trước .

    Tôi mà bị trĩ tôi sẽ không ra chương nổi mất. (⁠ ⁠ꈨຶ⁠ ⁠˙̫̮⁠ ⁠ꈨຶ⁠ ⁠)

    ##

    Fakromance thật ra là Fake romance

    Lí do tôi đặt tên cho nhân vật nam tước như vậy thì xem đi rồi biết nhó.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    chương17& tiệc xuân chưa hết đâu


    • mời ngài theo tôi, là lối này.

    Đây là phòng của ngài, ban công có trà ấm, nước tắm cũng sẽ được phục vụ nếu ngài yêu cầu, mong ngài có một trải nghiệm tốt.

    ° Ngài Nocnh bên kia có chuyện rồi. _nữ hầu cấp thấp _

    • không cần gấp gáp vậy, dù chạy cũng phải thẳng lưng mà chạy,

    -tôi nhẹ nhàng dặn dò.

    •có chuyện gì sao cô Mantin.

    ...

    • nếu không khí bên trong khiến quý bà khó chịu có thể lên tầng, phòng cho khách quý.

    Nơi ấy rất riêng tư vừa yên ắng lại lãng mạn còn có trà nóng và hoa sẽ được phục vụ cho người, cô Mantin hãy giúp quý bà đây chọn một phòng có cảnh quan bên ngoài tốt .

    • ngài không ở lại đêm nay quả là tiếc nuối không biết chúng tôi có thể phục vụ thêm cho ngài quà tặng của chủ trang viên được không?

    Làm việc liên tục thế nhưng tôi không thấy nó quá sức, tôi đã có một người rất đáng tin cậy là nữ quản gia , chỉ cần luôn dữ vững các tư thế trang trọng.

    Nụ cười thể hiện ra mang nét thanh tao, lịch sự.

    Làm việc không quá bổn phận và để ý đến trang phục ,mọi thứ đều phải cẩn trọng mà hành động cho ổn thoả, còn một điều đặc biệt nữa, không được thể hiện quá quan tâm.

    Có người sẽ thấy phiền,có người sẽ hiểu nhầm chúng tôi có quan hệ bất chính.

    Điều này đương nhiên không tốt cho danh tiếng của trang viên cùng những tiểu thư chưa chồng.

    Tất cả đều khá tốt đẹp.

    Tối muộn, các quý cô và quý ông dần giảm bớt đến khi không còn ai nhảy múa ở sảnh chính tiếng nhạc mới kết thúc.

    Tôi trả công cho những người chơi nhạc cụ rồi chỉ đạo mọi người sửa sang lại sảnh và trên lầu.

    An bài xong nữ quản gia cùng các người hầu khác về nghỉ ngơi.

    Tôi cũng về phòng mình.

    Bây giờ hành lang của trang viên được tắt đèn tối om.

    Cùng tiếng gió lay động bên ngoài, tôi cầm theo một chiếc nến thấp, trầm chậm về phòng .

    Cảm giác trĩu nặng ở đầu gối khiến tôi muốn nhăn mặt, có lẽ nên tháo đống đồ bản thân đeo vào chân.

    Bước vào trong thay vì hơi âm ùa ra giống khi về nhà nơi đây có chút khí lạnh lẽo xâm nhập lấy căn phòng.

    Cũng phải, căn phòng này chỉ ấm hơn bên ngoài một chút, đâu có ai đốt than cũng đâu có người đi lại làm sao giống như ở nhà, có lò sưởi cũ có người luôn chờ sẵn.

    Tháo hết những miếng sốp mềm ở chân, này do tôi nghĩ ra để vảo vệ đầu gối và đùi non cùng che bớt phần chân.

    Chân thon mà để tên Nam tước thấy được chắc chắn sẽ bị sờ một trận.

    Nằm bẹp trên chiếc giường đơn tôi không muốn đốt than sưởi ấm dù sao đông cũng qua rồi mà tôi chưa muốn chết ngạt.

    Mấy hôm trời đông vì quá lạnh mà người hầu mới đã đóng cửa đốt than bên trong, kết quả là tắt thở trong lúc ngủ.

    Cứ thế thiếp đi rồi biến mất khỏi thế giới,tôi không muốn mình chết như vậy.

    Sáng hôm sau vẫn tiếp đãi các vị khách quý cùng đón thêm một vài người quý tộc 'bận bịu' nay mới đến được.

    Tôi có thể chắc chắn bản thân không sai sót gì và không khí diễn ra rất tốt.

    Chỉ là người hầu bên cạnh của ông chủ đã xin nghỉ trong khoảng thời gian quan trọng này để về với vợ.

    Dù sao cũng không thể để vợ người ta ở nhà chờ nên tôi đành nhắm mắt mà trừ lương cậu ta coi như có lệ rồi cho về nhưng vị trí ấy thì lại trống không.

    Ông chủ chỉ có hai người hầu thân cận nên không thể đồ dồn lên một người.

    Giống một con chó săn tên này luôn phòng bị những người không quen biết,

    Tôi có thể coi là tạm được chấp nhận mà không có nhiều trở ngại đã là phá lệ rồi, không thể cứ thế an bài người ông chủ không quen mặt để ở bên cạnh được.

    Thế nên tôi đã an bài người hầu cấp cao đã làm ở đây tương đối nhiều năm đến thay mấy ngày.

    Nhưng tên này cũng quá khó chiều đi nhìn thấy người ta liền nhẹ nhàng đuổi đi còn nhắn cho tôi không nên trách phạt.

    Há chẳng phải bảo đừng nên tùy tiện ném cho ông một người hầu lâu năm à?

    Cũng không thể thế mình vào, dù sao tôi cũng không phải người hầu cấp cao mấy việc như thay áo, tắm giặt tôi không có phận sự.

    Dùng hầu nam bên cạnh nhắn lại về việc người kia đã nghỉ mong ông chủ mở lòng.

    May mắn là vì đống giấy tờ trên bàn quá nhiều nên cứ thế mà đồng ý rồi.

    Tôi cũng cho một người đến, chỉ làm việc vặt ,không chạm mặt, còn lại tắt đèn, mang đồ ăn, giúp ông chủ thay áo vẫn là do người hầu thân cận làm.

    // //

    Tôi thì vẫn đang đi học nên là mỗi khi có ý tưởng sẽ viết vào nháp, vở nháp cũng nhiều do vở thừa năm ngoái.

    Vừa nháp vừa viết ý tưởng ng lúc nào cũng kè kè mấy quyển đó mà bị nhiều cặp thế là mỗi quyển nháp một ít chữ.

    Giờ nhiều quá lười mà đầu tôi thì cứ viết diễn biến tiếp thôi nên tổng hợp lại cũng mệt nữa nên lâu lâu sẽ cấn cấn, thông cảm hen.
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    Chương18& cô chủ Quettin đã chính thức bước chân vào giới quý tộc


    Trang viên Momon chỉ tổ chức một bữa tiệc ngắn trong một ngày sau đó khi đã tiễn hết khách khứa liền đóng cửa để các chủ nhân tham dự bữa tiệc xuân, nhận sự tiếp đãi nồng hậu từ trang viên khác.

    Thế nhưng tuy không có nhiều khách đến chơi người hầu,quản gia, người làm ở đây vẫn luôn tất bật.

    Các tiểu thư phi thường lộng lẫy, thừa dịp này để tìm kiếm một vị hôn phu môn đăng hộ đối .

    Đây không phải chuyện dễ dàng gì, có người đã tham gia nhiều năm vẫn không tìm được ý trung nhân .

    Vì tiêu chuẩn quá cao cũng có thể vì đồ cưới không nhiều hay thanh danh không tốt, tìm được người môn đăng hộ đối là điều không thể .

    Mà dung nhan thiếu nữ như ngọc, không thể quá chậm chễ, đôi lúc sẽ lỡ thì.

    Rất may mắn cho cô chủ Quettin khi cô có đầy đủ tất cả các yếu tố trên, cô xin đẹp, gia thế tốt thanh danh lại chưa bị hủy hoại.

    Có lẽ sẽ rất được lòng những gã quý tộc khác.

    Chỉ là tính cách có chút bốc đồng nhưng suy cho cùng vẫn là thiếu nữ năng động, thông minh hẳn sẽ không làm điều gì dại dột.

    Vì chuẩn bị cho cô chủ nên bận rộn thành ra thế này.

    Đối với tiêủ thư quý tộc đây là dịp quan trọng vô cùng, quyết định đến tương lai của các quý cô.

    Nếu chỉ là ông chủ và cậu chủ trang viên tham gia các hoạt động không thể từ chối.

    Hẳn sẽ yên tĩnh hơn nhiều.

    Phu nhân tử tước từ trên xuống dưới đánh giá mọi thứ rất nhanh.

    Bà chọn rất nhiều trang sức do thợ kim hoàng mang đến, thử lên người con gái.

    Các nhân viên may đo cũng theo đó mà làm việc rất chăm chú,chỉ có ông chủ¹ là điềm nhiên ngồi uống trà, lâu lâu sẽ mỉm cười khen con gái mình một tiếng.

    Có lẽ thiếu nữ lần đầu tham gia loại lễ hội này vạn phần háo hức, cô tùy ý chọn những thứ mình yêu thích, trong mắt tràn ngập ý cười, tưởng tượng mình đang tham gia những bữa tiệc xa hoa.

    Khác với cái không khí sôi nổi ở phòng cô chủ, bên này yên ắng hơn nhiều.

    Người hầu nam chật vật với chiếc áo chưa cài khuy, mò mẫn nửa buổi cài cũng không đúng.

    Dạo này thịnh hành loại áo kín cúc cho các quý ông,bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy cúc áo, thật ra không phải không có chỉ là sẽ được cài vào trong một cách tinh tế.

    Loại áo này rất trang nhã và lịch thiệp tuy nhiên nếu không biết cách cài, Người hầu có thể biến chủ nhân mình thành một trò cười của giới thượng lưu.

    Vì tinh thần trách nhiệm, vì danh dự của chủ nhân và vì thấy nó quá chướng mắt, tôi đã đích thân vào cài áo cho cậu chủ.

    • cậu chủ, để tôi giúp ngài mặc áo.

    Hai chữ cậu chủ tôi thốt ra đã không còn ngượng ngịu nhưng lại quá đỗi thản nhiên,giống như chờ ngày được cất tiếng ông chủ, chẳng mang chút sắc thái thân thiết nào.

    Thế nhưng nếu đổi lại,tôi có thể chắc chắn hai từ ông chủ sẽ trìu mến hơn nhiều, nghĩ ngợi vậy nhưng tay vẫn làm việc rất chôi chảy tựa hồ đã quen từ lâu.

    Mọi thứ đều không có vướng mắc.

    • cậu Natc, lần sau hãy mua áo trễ vai, không cũng đừng mua loại có phần vai làm bằng vải nỉ cứng, tốt nhất là không có phụ kiện cài trên vai và nhỏ hơn chiếc này một số.

    Tôi nâng tay tháo đi những chiếc đinh ghim ở hai bên vai cùng xiết thắt lưng bên trong một chút, chiếc áo liền trở nên vừa vặn.

    Tiện tay, tôi chải tóc, thắt búi ra sau, lấy dây chuyền cậu chủ hay đeo mang vào tay, bỏ cái sắn ống tay áo xuống một chút

    Tôi không nhìn vào mắt ngài, chỉ chuyên tâm làm việc.

    • lúc nào ngài cũng đeo nó bên mình mà, chỉ là luôn dấu trong ống tay áo.

    Có lẽ vì kỉ niệm đặc biệt hoặc liên quan đến chuyện cá nhân nào đó, nếu vậy thì dù không hợp với bộ đồ.

    Chỉ cần không ai thấy là được rồi.

    • xong.

    Một quý ông đã ra lò ngay sau đó, nhấn nhẹ vào thân hình cao gầy để che đi phần vai thấp, lợi dụng mái tóc làm nền cho chiếc cổ dài và dùng phần ống tay thừa để làm nổi bật bàn tay thô ráp.

    Tay to và ấm áp thật ra chính là một điểm cộng,so với sự mềm mại, ngón tay thon dài của thiếu nữ tôi càng thích đôi tay của cậu chủ hơn.

    Ngày xưa muốn còn có thể đường đường chính chính sờ nắn mấy cái, bây giờ xem ra khó mà làm được.

    ##

    ¹ ông chủ trong trường hợp này là bố Jeint, không phải Jeint
     
    (Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
    Chương 19& pha lê đen này lạ lắm


    Ngày xuân còn đó nhưng tôi có cảm giác mình đang yếu dần, có lẽ từ lời nguyền Marilin mà ra.

    Đặc tính của nó tôi nhớ rất rõ, nó ghét sự hiện diện của một lời nguyền khác, nó ghét người mang nó chạm vào những thứ độc hại, nó ghét tằm gai và nó ghét tôi.

    Nói cách khác tôi ngồi im lời nguyền cũng sẽ tìm cách tách khỏi tôi .

    Chỉ là sức mạnh có hạn, không thể tự thoát thân, phải giết tôi để thoát ra.

    Mà bản thân tôi cũng không yêu quý lời nguyền này lắm.

    Tôi biết cách giải trừ, đương nhiên không phải giả chết, định bụng sẽ thực hiện nó khi kết thúc thời gian làm thử.

    Tôi không muốn vào hoàng gia cũng không muốn làm quản gia của Momon thêm lần nữa.

    Tối nay cậu chủ sẽ tham dự một bữa tiệc ở trang viên Qeuro,hẳn là một bữa tiệc lớn khi Tử tước đã đích thân viết thiệp mời.

    Là quản gia(thử việc) ở đây ,sẽ quan tâm đến trang phục của quý ông trẻ tuổi nhất trong trang viên một chút.

    Tôi đã đặt mẫu thiết kế, là loại độc nhất đặt riêng, một chiếc áo phù hợp sinh ra cho tên vai thấp này.

    Sau đó nhờ người hầu mang đến, tôi chỉ hận không thể ghi vài chữ lên cái áo đấy, lêu lêu đồ vai thấp.

    Nhưng mang một cái áo chứng minh điều ấy cũng coi như đủ tàn nhẫn rồi đi.

    Công việc hôm nay không nhiều hầu như đều là những thứ có thể quản lý được chỉ là có một vị khách khá quen thuộc.

    Cửa trang viên luôn mở cho ngài còn quản gia trang viên thì luôn muốn đuổi ngài ta đi.

    Nam tước phía Đông, chủ của một khu vực trồng bông rộng lớn.

    Người bị tử tước của khu vực phía Tây cũng chính là cha ruột của mình từ mặt.

    Thế nhưng cùng lúc ấy Nam tước quá cố, một người họ hàng của Tử tước mất, không có người thừa kế,vì thế mà tước vị được trao lại cho Nam tước hiện tại.

    Chỉ là với một loại điều kiện có lẽ đã được thương lượng từ trước, ngoài đất đai và trang viên ra, tất cả tài sản đều dùng làm của hồi môn cho Eyuo-con gái duy nhất của nam tước.

    Tổng giá trị là 1050 zara¹ đồ cưới, một con số to lớn

    Điều bất ngờ là Nam tước ấy vậy đã không cưới tiểu thư Eyuo để chiếm dụng đồ cưới, hơn nữa ngoài vấn đề đồ cưới việc một người trong dòng họ đến để kế thừa tước hiệu cưới một trong số người con gái của chủ trang viên cũ là một luật ngầm của giới quý tộc .

    Không làm thế là một hành vi bị bàn tán, mất thể diện, còn bị đồn ác ý là vong ân phụ nghĩa.

    Trước đây tôi đều nghĩ tên Nam tước này chỉ hưởng phúc của người thân để lại nhưng sau khi tôi biết Nam tước phía đông này một thời gian.

    Hắn là một người giàu có do nỗ lực dù cái tính trăng hoa là thật, hoặc là một loại cách tự chôn dấu bản thân.

    Nhưng không thể phủ nhận sự cứng đầu của tên này khi từ bỏ tước hiệu từ cha mình.

    Có lẽ nên nói, tên này thậm chí có 'cái điên' rất giống với Jeint.

    Tuy nhiên hợp nhau trong phương diện nào đi nữa, tôi vẫn không thích Nam tước .

    Bộ mặt ấy tôi cảm thấy nó thật quá bi thương lại làm như nó mang đầy dụ dỗ.

    Không thật lòng với ai, vậy ai có thể thật lòng với ngài ta chứ?

    Chỉ có thể là một kẻ ngốc mà thôi, nhưng kẻ ngốc bây giờ không nhiều, nhất là khi với một tên Nam tước trăng hoa

    Giới thiệu tên Nam tước này quá nhiều lại quên mất điều chính.

    Tên này ngoài mặt vẫn chính là một kẻ vô lại!!!

    ° ngươi đi đi lại lại như vậy có phải rất mệt không?

    Đến nhà ta làm người hầu riêng đi, dù không phải là quản gia nhưng ta có thể chắc chắn cho ngươi đãi ngộ thật tốt, lương gấp đôi bây giờ

    • ngài chê cười rồi, lương và đãi ngộ ở đây của tôi rất tốt, luôn tăng đều.

    Hiện tại là 5 zara trên tháng nhưng khi làm chính thức lương của quản gia là 7 zara sau hai năm chính là 12 zara từ đó mỗi tháng đều giống nhau trừ khi tăng đột biến về năng suất công việc.

    Cũng tức là sau 2 năm mỗi tháng Nam tước sẽ phải trả cho một hầu nam bình thường 24 zara một năm mất 288

    zara vậy có khác gì nuôi một cái kĩ viện không lời cơ chứ?

    Với số tiền ấy Nam tước có thể nuôi vài tình nhân cao cấp, biết đọc biết viết.

    Cũng đủ nuôi 5 người tình học vấn cao lại nghe lời.

    Vác một người thậm chí còn chẳng bao giờ nghĩ sẽ quyến rũ hay muốn lăn giường với mình thì có gì thú vị?

    • tôi sẽ pha cho ngài một tách trà nóng², ngài muốn dùng loại nào?

    ...

    ° -bước vào phòng- tên chết tiệt nhà cậu, quản gia ở đây thật biết cách đuổi khách._ Nam tước _

    ° nói thử xem hai người đã trò chuyện gì với nhau để Nam tước nổi tiếng phong lưu lại bất lực đến vậy nào.

    ° -phụt- Nocnh thực sự đã làm vậy sao?

    Cậu cũng thật không tốt số, lại chính là nhìn chúng một viên pha lê không thích toả sáng chỉ thích làm sước người.

    ##

    ¹

    1 men= 10 zara= 100 xen

    Để dễ hình dung hơn thì

    1 xen mua được 1 mớ rau sạch

    5 xen mua được nửa cân gạo thường

    8 xen được một con lợn 3 cân

    16 xen là được một con lợn béo

    105 men tức 1050 zara tức 10500 xen đủ để 1 gia đình nông dân 5 người sống sung túc 6 năm mà không phải làm gì cả

    ² đây là tôi tự bịa nhé: việc pha trà không phải của quản gia, việc mời trà mới là của quản gia.

    Nếu quản gia nói để bản thân đi pha trà, pha cà phê thay vì bảo người hầu pha và mang lên cho khách là một lời ngụ ý muốn nói trang viên rất bận không thể đón tiếp, mong khách quý có thể rời đi.
     
    Back
    Top Dưới