Khác (BL) Ngài quản gia trong trang viên Momon

(Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
chương20& chính thức tạm biệt lời nguyền Marilin


Tôi đã đến rừng ma, các chủ nhân vẫn đang chật vật tham gia từng bữa tiệc một.

Cô chủ thì tham gia kì xã giao , ông chủ có thời gian ngủ còn ít hơn thời gian dự tiệc, bà chủ giúp ông Dieak quản lí trang viên ,giúp con gái bước vào xã giao còn giúp tôi để mắt đến cậu chủ, vì quá nhiều tiểu thư dòm ngó đến.

Người chủ nhân rảnh rỗi nhất không biết cài nút áo phải để quản gia cài cho.

Vây mà tôi lại đi đến rừng ma.

Nếu tôi không phải người bước vào nơi này, chắc chắn sẽ chê cười tên ngu nào bước chân vào đây.

Thế là tôi phải tự chê cười mình thôi, cái tên ngu ngốc chui vào rừng ma để xoá lời nguyền.

Không muốn dùng cách này chút nào, tôi thà tự xử lời nguyền kia còn hơn.

Nếu không phải bởi vì muốn che giấu việc mình có thể thoát khỏi lời nguyền Marilin tôi sẽ không bao giờ tìm đến chồng của cô ấy.

Lần cuối có người thoát ra khỏi đây an toàn là bao lâu nhỉ?

Hình như là 125 năm trước.

Chỉ là vì từ đợt người đó ra bên ngoài, rừng bị cấm, không ai vào nữa nên mới không còn ai sống sót ra thôi, sẽ không sao dù sao người sống cũng không có vào đây.

Đi vào sâu bên trong khu rừng, dù là buổi sáng nhưng không khí vẫn luôn khiến cho người ta lạnh gáy, mặt tôi có lẽ đã bị liệt mất rồi mới không biểu thị cảm xúc.

Bên trong xuất hiện một ngôi đền cổ làm hoàn toàn từ đá.

Nếu bây giờ tôi vào đấy tôi có chết không nhỉ?

° suy nghĩ này đến hơi muộn đấy.

•" thuật đọc tâm?

Cái này theo mình nhớ là không có ở tên này mà nhỉ"

° đúng là ta không có, nhưng ở điện thờ của ta thì có đấy.

• Daiip, cậu thấy được kết nối linh hồn nên phải biết được đây là lần thứ hai tôi bị lời nguyền Marilin bám vào chứ?

Sao vẫn để tàn dư của cô ấy chói tôi thêm lần nữa vậy.

° cậu biết cô ấy?

"Đúng là linh hồn của cậu ta đã từng bị chú của Marilin ở một thời gian khá dài, thật lạ"

• không có gì lạ, kiểm tra kí ức linh hồn là cậu sẽ hiểu.

Daiip và Nocnh từng gặp nhau tuy nhiên không phải là ở đây.

Mà là ở kiếp trước, họ gặp nhau khi lời nguyền Marilin đã ở với Nocnh 3,5 năm.

Tuy lời nguyền đã hết ghét quản gia của chúng ta cơ mà lời chú này vẫn sẽ gây hại, để tồn tại, Nocnh sau khi nghe câu chuyện của Marilin qua lời chú của cô ấy liền không muốn đuổi lời nguyền chưa hoàn thiện này đi nữa.

Việc ăn mòn trở nên nghiêm trọng mà Nocnh không biết, vẫn nói chuyện tâm sự với nó.

Cuối cùng thì gặp phải Daiip khi lời chú đã cầu cứu Daiip.

Lời chú của Marilin có chấp niệm của Marilin, cô ấy vô tình khắc sâu vào tâm trí của mỗi lời chú, chỉ cần khi nào gặp khó khăn đều cầu cứu Daiip.

Chỉ là không thể, các lời chú của Marilin thực sự rất yếu, chúng còn không thể tự thoát ra khỏi cơ thể vật chủ được nói gì đến cầu cứu.

Còn lời chú của Nocnh thì khác nó thực sự đã lớn đến mức có thể gửi tín hiệu cho Daiip rồi.

Bóng ma tàn ấy tưởng Marilin đã quay về dùng sức chạy đến trước mặt quản gia Nocnh cuối cùng chính là thấy một thiếu niên dần suy tàn vì lời nguyền của Marilin

Sau lần gặp đó tuy thất vọng, Daiip vẫn giúp cậu tách lời chú ra khỏi người sau đó đen tàn dư về.

Hai người từ đó mà thân, qua Nocnh Daiip biết được cách gặp Marilin¹ và vì vậy nợ cậu 1 ân tình.

• tên đáng ghét nhà mi, ân tình còn chưa trả mà đã lấp liếm đòi giết người, ta mới là người sẽ giết tên bóng ma không biết nhìn người đấy -véo tai kéo lên trên-

° đau, đau ,Nocnh buông ra đi.

Quản gia chí tôn tha mạng.

-đã được thả ra- người ta đến đây đều là cầu xin ta mới giúp, còn dữ dằn với ta.

Lời chú của cô ấy chắc là không có chạy được bất lực ngồi đó thôi chứ không cố chấp bám cậu lần 2 đâu.

Sau khi nói chuyện một hồi với Daiip, tách lời chú xong tôi ngồi lên vai Daiip đi nhờ một đoạn.

Tên cơ bắp này khoẻ lắm, dữ được chấp niệm với người thương từng ấy năm đương nhiên không có yếu đuối được.

Nếu tự tách sẽ bị lộ ngay, may mà quan hệ với tên này tốt nên có thể hưởng dịch vụ tách hạt cao cấp, miễn phí.

##

¹quản gia của chúng ta nghiên cứu được ra qua nhiều văn tự cổ và nền phép thuật hiện đại chính là dùng linh hồn kết duyên với một linh hồn khác.

Dù linh hồn kia có qua bao nhiêu thứ từ tách hồn, đoạt xác, phi thăng, hồn phi phách tán thì nợ duyên phải chả bằng duyên.

Cách này hay cách khác chắc chắn sẽ gặp nhau cho dù là linh hồn đã phân tán từ lâu.

Trong thế giới linh hồn không có khái niệm thời gian, tìm về linh hồn của Marilin lúc cô ấy chưa mất rồi kết là được thôi.
 
(Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
chương21&tằm gai


bắt đầu từ tuần trước vì kiểu dáng áo mới cho các quý ông yêu cầu mặc có phần phức tạp, người hầu nam không biết phải làm sao cho đúng nên tôi bất đắc dĩ phải hầu hạ cậu chủ thay quần áo khi Virn và Natc ở tạm cửa hàng may đo học lại cách sử lí đồ cũng như cài cúc áo.

Tôi không mong muốn nhìn thấy cậu chủ của mình mang bộ dạng đáng xấu hổ kia đi tham gia các bữa tiệc quan trọng.

Ít nhất thì trong thời gian tôi làm quản gia.

Khi thay áo cho lễ hội tối nay của Nam tước Fakromance, vốn dĩ sẽ rất binhg thản nhưng lòng bàn tay tôi bỗng lan đến một cảm giác kì lạ.

Không một chút do dự tôi lập tức kéo nó ra khỏi người cậu chủ, vứt xuống dưới sàn.

Gần như ngay lập tức cậu chủ nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, không mắng mỏ hay nói chuyện, chỉ nhìn tôi.

Tôi cũng không giải thích chỉ lấy ra chiếc kéo trong hộp vải cắt cổ áo đi.

Bên trong có vài nhánh tằm gai sắc nhọn thứ đáng ra chỉ có bông vải.

Không tưởng tượng được nếu thứ này thành công đâm vào da thịt điều gì sẽ xảy ra.

Có lẽ vì lời nguyền Marilin ghét nó thế nên tôi cũng đặc biệt mẫn cảm với dòng cây này.

Độc tính ban đầu của nó không đáng kể dù ngâm thêm độc cũng không thể giết chết một đứa trẻ, huống chi còn là một người đàn ông khoẻ mạnh.

Tuy không gây hại đến tính mạng nhưng nó gây ảnh hưởng lớn đến vị giác và cách vận hành ma pháp, thường được sử dụng để hại người khác uống phải độc hoặc làm sai kết quả kiểm tra mana, nhìn thế nào cũng giống muốn mượn những bữa tiệc phá hỏng thanh danh, reo rắc tin đồn thất thiệt cho chủ nhân tương lai của trang viên Momon.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái áo khẽ cau mày.

• gọi thợ may đến đây, nói là muốn đặt thêm mấy cái tương tự.

Đợi người hầu đi tôi kéo sợi tằm gai bên trong ra, nhánh này còn non mà gai đã cứng cáp đúng là rất thích hợp để cho vào quần áo nhưng nó quá lộ liễu.

Tôi không phải thợ may, không biết cách cứu vãn, nếu gọi thợ may tin tức cậu chủ bị hãm hại sẽ lan ra nhanh chóng.

Suy đi tính lại tôi chẳng biết phải làm sao có thể ổn thoả hơn mang đến chỗ bà ngoại nhờ giúp đỡ.

• cái áo này tôi sẽ khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, trước lúc đó ngài hãy cố gắng nén tức giận mà thử thăm dò xem thợ may là được thuê hay vốn dĩ không biết gì.

Phần còn lại tôi sẽ thử điều tra xem là ai lại có cái gan lớn như vậy

Tôi đứng lên, cầm chiếc áo

Sau đó cũng không biết đằng sau diễn ra cái gì tôi chỉ vươn những bước chân dài mới mục đích duy nhất là nhanh chóng đến chỗ của bà.

Di chuyển nhanh làm cho hình tượng điềm đạm của tôi bị tổn hại thế nên không phải chuyện cấp bách tôi tuyệt đối sẽ không đi nhanh như vậy.

May mắn cho tôi khi bà đang đan len ở nhà, sau khi nói hết mọi việc gặp phải bà tôi mới lên tiếng.

° đúng thật là rất nguy hiểm, mau mang chiếc áo ấy đến đây. _bà ngoại_

Tôi đưa áo cho bà.

° vết cắt này sử lí cũng đơn giản thôi nhưng muốn khôi phục như cũ thì lâu đấy.

Ta sẽ cố gắng xong trong hai tiếng nữa.

Trong khi bà của tôi, bà Bary đang tỉ mỉ xem xét vết cắt và khôi phục chiếc áo, tôi chuẩn bị cho mình những lớp bảo vệ cứng cáp.

Không biết đã qua bao lâu tôi đã trồng lên mình hơn 100 lớp bảo vệ, đến lớp thứ 144 bỗng nhiên phép thuật dội ngược lại người khiến tôi bỗng chốc không biết làm gì.

° bình tĩnh và đừng quên những gì ông từng nói với con, không được để một lần sai lầm nhỏ ảnh hưởng đến cả quá trình.

Bà tôi vẫn đang tỉ mỉ khâu lại vết rách, tốc độ tuy chậm nhưng lại hoàn hảo sao chép lại đường may của người thợ chuyên nghiệp

Tôi lấy lại tự tin vì câu nói của bà và kết thúc việc vô nghĩa lại, thói quen chồng lớp bảo vệ khi căng thẳng này của tôi phải sớm bỏ thôi.

Các vật dụng của một quản gia tiêu chuẩn luôn luôn đầy đủ từ khi tỉnh dậy cho đến lúc thiếp đi vì thế bây giờ đã không còn gì để chuẩn bị, nếu làm quá lên sẽ rất dễ khiến người khác nghi ngờ.

° đừng đơ người ra đó nữa ta làm xong cho con rồi đây. _bà Bary_

Tôi đỡ lấy áo, nở một nụ cười nhẹ nhõm cảm ơn, rồi ôm chặt lấy bà.

° được rồi đứa trẻ này, mau mang đi. _bà_

Khi về tôi đi chậm hơn, điệu bộ cũng bình tĩnh trở lại, giống như đã soạn xong những lời cần nói
 
(Bl) Ngài Quản Gia Trong Trang Viên Momon
chương 22&


Trước khi rời khỏi nhà tôi hướng mắt đến trang viên cố làm ra vẻ bình tĩnh, thứ tôi đã quen từ rất lâu.

° Ngài quản gia thật quyết đoán, nếu niềm tin không đủ ai lại dám cắt áo của chủ nhân ngay trước mặt họ như vậy, hơn nữa nếu không phải là bên trong thực sự có vấn đề, chắc chắn sẽ bị dạy dỗ nghiêm khắc một phen.

Lời bàn tán bị tôi nghe hết toàn bộ.

Tôi không có ý trách mắng, nhưng việc này tốt nhất là không nên chuyền ra ngoài

• thay vì bàn luận về tôi, các cô đáng ra đang phải ở cạnh chủ nhân, việc trong trang viên Momon quá ít hay do tôi không quản được người hầu trong phủ?

Các cô hầu nữ nhanh chóng chia nhau ra làm việc không xúm lại một chỗ nữa.

Tôi thấy hơi tội lỗi nhưng không thể hiện nó ra ngoài, dạo này mọi chuyện không được bình yên, tôi cũng không biết mình nên giống kiếp trước, chu toàn mọi việc, đi đúng với định hướng quản gia trong mắt mọi người hay nên cố gắng chịu càng ít thiệt hại càng tốt nữa.

Đôi khi, biết trước tương lai chính là một loại hình phạt.

Đánh mất chính mình, đánh mất khả năng phán đoán và ỷ lại hoàn toàn vào 'tương lai' mà bản thân biết đến.

Sau một thời gian chạy theo ý nghĩ tôi cho là đúng, , tôi thực sự đã quên mất bản thân là người thế nào rồi.

Mọi thứ rối như một mớ bòng bong vậy.

Tôi dặn dò người hầu vài việc lặt vặt rồi đi thẳng đến phòng ông chủ.

Lần này tôi đã gõ cửa đàng hoàng.

°Vào đi

Tôi cúi đầu mở cửa, bước vào trong.

° lần sau không cần gõ cửa nữa.

•...Dạ

Tôi đặt cái áo đã được gấp cẩn thận lên bàn làm việc.

•Tạm thời tôi chưa điều tra được ai là người gây ra chuyện này nên mong ngài hãy chú ý an toàn.

• mai là lễ hội diễn ra, xin ngài hãy cho phép tôi theo cùng.

° không tiện.

Ngươi là quản gia ở đây, ngươi đi rồi người ngoài sẽ cho rằng nhà chúng ta thiếu người, mất hết mặt mũi.

° để người hầu nam đi theo ta là được rồi.

Ông chủ nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng cúi xuống

° có gì ta sẽ liên lạc với ngươi sau.

• Vâng, tôi hiểu rồi.

° đi làm việc của mình đi

• Vâng, cậu chủ

Tôi ra ngoài, đóng cửa lại.

Lòng bồn chồn như lửa đốt.

Chỉ cần tôi như lần đó đứng ở nơi sự việc xảy ra, tôi sẽ kịp thời ngăn chặn hết thôi mà.

Tôi tự an ủi mình, cố gắng tỏ ra chuyên nghiệp nhất có thể.

Cũng vì không yên tâm, hôm sau tôi đã cẩn thận là quần áo cho cậu chủ phẳng phiu, kiểm tra mọi thứ từng chút từng chút một.

Ngày này đến thật sớm, tôi không thực sự tự tin.

Vì lớn tuổi rồi nên tôi quá cầu toàn chăng?

Không hẳn, phần lớn vì tôi đã là một người thường rất, rất lâu rồi.

Gần như cả đời tôi đều sống an ổn, bình thường, tôi đã quên mình từng phong độ ra sao.

Nhưng nếu là vì ông chủ, tôi sẽ cố gắng hết sức, cố gắng để bản thân sử dụng được phép thuật, ít nhất là loại cầm máu hoặc đại loại vậy.
 
Back
Top Dưới