Khác [BL] nếu em chạy tôi sẽ theo

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406493519-256-k249814.jpg

[Bl] Nếu Em Chạy Tôi Sẽ Theo
Tác giả: nilave_0
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nếu em chạy tôi sẽ theo
tác giả nilave



ngotngat​
 
Related threads
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Bướm Phượng Đen [bl]
  • [BL] Dự ngôn giả - Tử Dạ Đương Quy
  • Vụ Án Không Đúng Quy Trình [BL]
  • [BL] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
  • [Bl] Nếu Em Chạy Tôi Sẽ Theo
    giới thiệu


    " duyên kiếp đã không có tại sao cứ bám theo tôi"

    -

    ở vùng quê hẻo lánh bầu trời tối khuya, âm u ở tháng bảy có một ngôi nhà lá nhỏ của người phụ nữ goá phụ đang cố gắng, sinh nở những tiếng sấm bên ngoài, không biết vì sao chúng cứ đánh liên tục nhưng chẳng có một giọt mưa nào, vì sao lại có sấm trong những ngày tháng bảy như vậy, trong lúc đó ngôi nhà lá người goá phụ cố hết sức đã đẻ ra một cậu trai kháu khỉnh khi cậu được vừa ra khỏi bụng mẹ thì cùng lúc đó tiếng sấm bên ngoài đánh một cái rất to khiến ở bên ngoài ngay nhà cậu có một lỗ mẹ cậu tuy hơi sợ hãi nhưng liền nhìn, cậu bé được bà đỡ đẻ chính là bà của cậu, cậu được bà của mình ôm vào lòng, nhưng không hiểu vì sao cậu lại chẳng khóc, cậu khác như những đứa trẻ khác im lặng không khóc không quấy, bà cậu cảm nhận được gì đó, bà của cậu liền tắm rửa cho cậu liền rời khỏi nhà, bà đi rất lâu khoảng một tiếng đồng hồ mới về tới bà dẫn một ông thầy nhìn rất già nhưng ông ta lại là người giỏi nhất của làng này, bà của cậu liền nói với ông ta về tình hình

    của cậu, ông im lặng bắt đầu đi lại gần – cậu nhìn – ông ta nhìn và lẩm bẩm gì đó trong miệng, bắt đầu ông lấy tay của mình bỏ vào túi lục kiếm gì đó, sau một lúc kiếm được lá bùa ông ta, cầm lên và kêu bà lấy kim chích vào tay của cậu để lấy máu, bà liền làm không dám trái ý vì ông ta là người thầy pháp giỏi không thể không nghe ông ta, sau đó bà chích vào tay cậu máu liền chảy ra tuy nhiên cậu không khóc gì cả, ông thầy liền lấy máu của cậu vẽ lên lá bùa vừa vẽ xong nó liền cháy đi, ông ta nhìn có vẻ hơi hoảng hốt nhưng ông ta quay qua – hừm – "thằng bé này nó sinh ngày âm giờ âm tháng âm số mạng của nó khá xấu nhưng không sao tôi sẽ cố" ông thầy sau đó rời đi cậu được mẹ gọi là "triệu lạc của má" những tháng năm đó cậu sống khá hạnh phúc nhưng đầy thiếu thốn cậu cùng má và bà của cậu sống cùng nhau nhưng từ lúc cậu mười hai tuổi má cậu mất, khiến cậu suy sụp cậu thay đổi từ đó trở nên ăn chơi không chí thú làm ăn cậu cứ đi chơi chết tán bỏ bê bản thân rồi một ngày "cậu gặp một người đàn ông tên là thanh sương khiến cậu thay đổi mãi "
     
    [Bl] Nếu Em Chạy Tôi Sẽ Theo
    chương 1 gặp gỡ định mệnh


    Chiều vừa sụp là không khí đã lạnh tanh, mùi bùn non từ con sông sau xóm tràn lên, tanh đến khó chịu.

    Triệu Lạc đạp cửa quán cờ bạc bước ra, mặt hầm hầm như muốn ăn tươi nuốt sống ai.

    “Đ.m cái đám chó…”

    Cậu chửi thẳng ra miệng, không thèm giữ.

    Trong túi rỗng tuếch.

    Tiền thua sạch.

    Thuốc cũng cạn.

    Đầu đau như có ai cầm búa bổ liên hồi.

    Mẹ chết sớm, cha không có, cả đời chỉ còn mỗi bà già ở nhà — mà cậu thì vẫn chứng nào tật nấy.

    Cọc cằn, nóng nảy, đi đâu cũng chửi, như thể không mở miệng ra là khó thở.

    “Ê!

    Thằng kia!”

    Triệu Lạc chưa kịp bước xuống bậc thềm thì phía sau đã vang lên tiếng quát.

    Cậu quay đầu, thấy ba bốn thằng trong quán đứng bật dậy, mặt mày sát khí.

    “Thua mà tính quỵt hả mày?”

    “Quỵt cái đ.m mày!”

    Triệu Lạc gằn giọng.

    “Có tiền tao trả, làm như tao thiếu tụi bây chắc?”

    Chưa dứt lời, một thằng đã xách **mã tấu** từ trong quán lao ra.

    Ánh thép lóe lên dưới ánh đèn vàng vọt.

    “Bắt nó!”

    “Đ.m, giang hồ cái xóm này mà láo!”

    Triệu Lạc chửi thề một tiếng thật to, **xách xe chạy**.

    Bánh xe quăng đất bắn tung tóe.

    Cậu phóng như điên qua con đường nhỏ, vừa chạy vừa ngoái đầu chửi vọng lại:

    “Có ngon thì bắt nè, mấy thằng óc chó!”

    Phía sau, tiếng chân đuổi theo rầm rập.

    Tiếng mã tấu va nhau chan chát.

    Tiếng chửi rủa vang cả một khúc sông.

    Triệu Lạc rẽ gấp vào con đường đất dẫn ra bến nước — chỗ này ban đêm không ai dám lại gần.

    Người ta đồn, dưới sông có người chết oan, kéo chân người sống.

    “Ma với quỷ, tao sợ chắc?”

    Cậu thở hổn hển, vẫn không quên chửi.

    Nhưng ông trời như cố tình trêu ngươi.

    Chiếc xe **tắt máy**.

    “Đ.m đời!”

    Triệu Lạc đá mạnh vào thân xe, tay run lên vì vừa tức vừa thiếu thuốc.

    Tiếng đuổi phía sau đã sát lưng.

    “Mày hết chạy rồi!”

    Triệu Lạc nghiến răng, quay đầu nhìn con sông đen ngòm trước mặt.

    Nước lặng, không gợn sóng, như một cái miệng đang chờ nuốt người.

    “Chết thì chết…”

    Cậu lầm bầm.

    “Chứ để tụi bây chém thì tao cũng không để yên.”

    Cậu định lao xuống sông thì—

    Một giọng nói trầm, lạnh, vang lên ngay sau lưng:

    “Chửi ít thôi.”

    Triệu Lạc giật bắn người.

    “Đ.m thằng nào?!”

    Cậu quay lại.

    Dưới ánh trăng nhợt nhạt, một **chàng trai đứng đó**.

    Áo sơ mi trắng sạch sẽ đến lạc lõng, gương mặt đẹp trai nhưng tái nhợt, ánh mắt sâu thẳm như không thuộc về người sống.

    “Anh là ai?”

    Triệu Lạc gắt.

    “Muốn chết chung hả?”

    Chàng trai khẽ cười.

    Nụ cười buồn, không có hơi ấm.

    “Tôi chết rồi.”

    Triệu Lạc chửi thề trong cổ họng, nhưng không thốt ra được.

    Lạnh.

    Không khí quanh người kia lạnh đến rợn da gà.

    Kỳ lạ thay, đám người cầm mã tấu phía sau **bỗng dừng lại**, mắt nhìn xuyên qua hai người như không thấy gì cả.

    Chàng trai bước tới, bàn tay lạnh ngắt nắm lấy cổ tay Triệu Lạc.

    “Nếu em chạy…”

    Giọng anh thấp, sát bên tai.

    “…tôi sẽ theo.”

    Triệu Lạc còn chưa kịp chửi thêm câu nào thì trước mắt tối sầm lại, thân thể đổ xuống bờ sông lạnh lẽo.

    Gió thổi qua mặt nước.

    Và hồn ma kia…

    đứng đó, nhìn theo, Triệu Lạc tỉnh dậy vì lạnh.

    Lạnh kiểu thấm từ xương sống, như có ai dội nước sông lên người rồi bỏ mặc giữa đêm.

    Mắt cậu mở ra chậm chạp, đầu đau như búa bổ, miệng khô khốc.

    “Đ.m… còn sống hả?”

    Cậu chống tay ngồi dậy.

    Trước mặt vẫn là bờ sông tối om, cỏ ướt sũng, mùi bùn tanh bốc lên nồng nặc.

    Trăng treo lơ lửng, ánh sáng bạc nhợt nhạt như xác chết.

    Triệu Lạc cúi xuống nhìn tay mình.

    Không trầy.

    Không máu.

    Không vết chém.

    “Ủa?”

    Cậu cau mày.

    “Đ.m tụi kia không chém tao thiệt à?”

    Cậu đứng bật dậy, tim đập mạnh.

    Nhớ rất rõ — mã tấu, tiếng chửi, tiếng chạy… rồi cái giọng lạnh sát tai.

    “Nếu em chạy, tôi sẽ theo.”

    “Theo cái đ.m nhà mày!”

    Triệu Lạc chửi to, như muốn đuổi đi cái cảm giác khó chịu đang bò dọc sống lưng.

    Cậu dắt xe lên, đề máy.

    Lần này xe nổ ngay, êm ru như chưa từng chết máy.

    Cậu phóng đi.

    Con đường làng vắng tanh.

    Hai bên là ruộng, xa xa có ánh đèn nhà dân lập lòe.

    Gió tạt vào mặt lạnh buốt, nhưng Triệu Lạc lại thấy **có gì đó rất sai**.

    Cậu dừng xe.

    Quay đầu lại.

    Không có ai.

    “Ảo giác thôi…”

    Cậu lầm bầm.

    “Thiếu thuốc nên bị khùng.”

    Cậu vừa quay người lên xe thì—

    “Em chửi nhiều thật.”

    Giọng nói vang lên ngay phía sau.

    Triệu Lạc dựng tóc gáy.

    “Đ.m mày!”

    Cậu quay phắt lại.

    “Đeo theo tao hoài hả?!”

    Chàng trai áo trắng đứng đó, dưới tán dừa nước, không chạm đất.

    Gương mặt vẫn đẹp đến vô lý, nhưng ánh mắt thì buồn như người đã khóc quá nhiều.

    “Tôi nói rồi.”

    Anh bình thản.

    “Nếu em chạy, tôi sẽ theo.”

    Triệu Lạc cười khẩy, nhưng tay siết chặt tay lái.

    “Theo tao làm cái chó gì?”

    “Muốn hù tao hả?”

    “Nói trước, tao không sợ ma.

    Tao còn sợ thiếu tiền hơn.”

    Chàng trai im lặng một lúc, rồi nhìn về phía con sông xa xa.

    “Tôi không theo để hù.”

    “Tôi theo… vì em giống tôi.”

    Câu nói làm Triệu Lạc khựng lại.

    “Giống?”

    “Giống cái đ.m gì?”

    Chàng trai khẽ cúi đầu.

    Giọng anh trầm xuống, như hòa vào tiếng nước.

    “Tôi cũng từng chạy.”

    “Chạy trong đêm.”

    “Chạy vì nghĩ rằng còn sống là còn đường.”

    Triệu Lạc không chửi nữa.

    Không phải vì tin, mà vì **có gì đó nghẹn trong cổ**.

    “Rồi sao?”

    Cậu hỏi, giọng khàn đi.

    Chàng trai ngước lên.

    Ánh trăng chiếu qua người anh, xuyên thẳng xuống mặt đất.

    “Rồi tôi bị đẩy xuống sông.”

    “Nước lạnh.”

    “Lạnh lắm.”

    “Lạnh đến mức… quên mất mình từng là ai.”

    Gió thổi mạnh hơn.

    Triệu Lạc rùng mình.

    “Đ.m…”

    Cậu quay mặt đi.

    “Nghe xui chết mẹ.”

    “Em cũng sắp như vậy.”

    Chàng trai nói khẽ.

    Triệu Lạc bật cười, tiếng cười gắt gỏng quen thuộc.

    “Đừng có hù.”

    “Tao sống bẩn quen rồi.”

    “Chưa chết đâu.”

    Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh bà già ở nhà hiện lên chớp nhoáng.

    Lưng còng.

    Tay run.

    Mỗi lần nhìn cậu chỉ thở dài.

    Triệu Lạc chửi ít lại.

    Gần như thì thào:

    “Mày tên gì?”

    Chàng trai nhìn cậu rất lâu, như chờ câu hỏi này từ mấy năm trước.

    “thanh sương.”

    “Còn em?”

    Triệu Lạc do dự một nhịp.

    “Triệu Lạc.”

    “Nhớ kỹ.”

    “Đừng có gọi tao là ‘em’.”

    Thanh sương khẽ cười.

    “Được.”

    “Triệu Lạc.”

    Lần đầu tiên trong đêm đó, Triệu Lạc thấy tim mình **đập lệch một nhịp**.

    Không phải vì sợ.

    Mà vì cảm giác… có người thật sự **nhìn thấy cậu**.

    Bóng thanh sương đổ dài trên mặt đường, kéo theo sau lưng Triệu Lạc — như định mệnh đã dính chặt.

    Và ở cuối con đường, con sông lặng lẽ chảy, chờ ngày đòi lại thứ nó đã lấy đi.

    Triệu Lạc về tới nhà khi trời gần sáng.

    Căn nhà lá nằm sát con rạch nhỏ, cũ kỹ, mùi ẩm mốc quen thuộc.

    Đèn trong nhà vẫn sáng.

    Bà cậu chưa ngủ.

    “Lại đi đâu giờ này mới về?”

    Giọng bà khàn, mệt.

    Triệu Lạc khó chịu trong người, nhưng không chửi.

    Cậu quăng cái nón lên bàn.

    “Đi chơi.”

    “Nhiều chuyện.”

    Bà nhìn cậu một lúc lâu, rồi thở dài.

    “Con sống kiểu này…”

    “Rồi cũng có ngày không quay về.”

    Triệu Lạc quay mặt đi.

    “Đ.m, nói hoài.”

    Nhưng câu nói đó **không bật ra khỏi miệng**.

    Nó mắc kẹt ở cổ họng, như có ai dùng tay chặn lại.

    Cậu bước vào phòng, đóng cửa đánh “rầm”.

    “Thấy chưa?”

    Triệu Lạc nói trống không.

    “Bà già tao nói y chang mày.”

    Thanh sương đứng tựa vào vách, bóng mờ nhạt trong ánh đèn huỳnh quang.

    Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ: cái giường cũ, cái bàn gỗ tróc sơn, mấy gói thuốc giấu dưới gối.

    “Ít nhất…”

    Thanh sương nói khẽ.

    “Bà vẫn còn chờ em.”

    Triệu Lạc cười nhạt.

    “Chờ để làm gì?”

    “Chờ thằng cháu nát đời này hả?”

    Cậu móc gói thuốc ra, run tay.

    Vừa chuẩn bị đốt thì—

    Ngọn lửa bật lên… rồi **tắt phụt**.

    Triệu Lạc sững lại.

    “Đ.m?”

    Cậu thử lại.

    Bật.

    Tắt.

    “Đừng.”

    Thanh sương nói.

    Triệu Lạc quay phắt sang, mắt đỏ lên.

    “Mày có quyền gì?”

    “Đời tao, tao sống.”

    “Liên quan cái đ.m gì tới mày?!”

    Thanh sương không giận.

    Không lùi.

    Anh chỉ nhìn thẳng vào cậu.

    “Tôi không muốn em giống tôi.”

    Câu nói nhẹ, nhưng rơi xuống nặng như đá.

    Triệu Lạc cười khùng.

    “Giống mày?”

    “Chết trôi hả?”

    “Yên tâm, tao chưa ngu vậy.”

    Thanh sương im lặng rất lâu.

    Rồi anh bước tới gần.

    Mùi nước sông lạnh len vào không khí.

    “Tôi cũng từng nghĩ mình chưa ngu.”

    “Tôi cũng từng nghĩ mình còn thời gian.”

    Triệu Lạc đập mạnh tay xuống bàn.

    “Thôi!”

    “Đừng có giảng đạo.”

    “Tao không cần.”

    Cậu nằm vật xuống giường, quay lưng lại.

    “Muốn theo thì theo.”

    “Nhưng đừng có nói nữa.”

    Sương đứng đó.

    Không rời đi.

    Đêm trôi qua chậm chạp.

    Tiếng côn trùng kêu ngoài vườn.

    Tiếng thở nặng nề của Triệu Lạc.

    Cậu mơ.

    Mơ thấy mình chạy trên con đường bùn lầy, phía sau không ai đuổi, nhưng phía trước là con sông đen ngòm.

    Nước dâng lên, kéo chân cậu xuống.

    Có người đứng bên bờ, áo trắng.

    “Đừng quay đầu.”

    Giọng nói quen thuộc.

    Triệu Lạc giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt lưng.

    “Đ.m…”

    Sương vẫn ở đó, ngồi trên ghế, nhìn ra cửa sổ.

    “Em mơ thấy gì?”

    Anh hỏi.

    Triệu Lạc không trả lời ngay.

    Cậu ngồi dậy, vò mặt.

    “Tao thấy… tao sắp chết.”

    Thanh sương quay lại.

    “Không.”

    Anh nói chắc.

    “Em chỉ đang đứng rất gần mép.”

    Triệu Lạc bật cười khô khốc.

    “Mày nói nghe ghê thiệt.”

    Rồi cậu nhìn thanh sương, ánh mắt lần đầu **không có gai**.

    “Nè.”

    “Nếu tao chết…”

    “Mày có biến mất không?”

    Thanh sương im lặng.

    Một lúc sau, anh lắc đầu.

    “Tôi không biết.”

    “Có thể tôi sẽ đi.”

    “Cũng có thể tôi sẽ mắc kẹt… thêm một người nữa.”

    Triệu Lạc chửi thề nhỏ trong miệng.

    “Xui dữ.”

    Nhưng trong lòng cậu, lần đầu tiên nảy ra một suy nghĩ đáng sợ:

    *Nếu một ngày Thanh sương không còn theo sau nữa…*

    *Liệu cậu có chịu nổi không?*

    Ngoài kia, con sông vẫn chảy.

    Nước vỗ nhẹ vào bờ, như tiếng gọi thì thầm.

    Và Triệu Lạc biết —

    từ đêm nay trở đi, **mỗi bước cậu đi đều có một bóng theo sau*
     
    [Bl] Nếu Em Chạy Tôi Sẽ Theo
    Chương 2


    Sáng hôm đó, Triệu Lạc thức dậy với cảm giác **nặng ngực**.

    Không phải kiểu khó chịu vì thiếu thuốc.

    Mà là cảm giác… có thứ gì đó đang **đè lên lồng ngực**, vô hình nhưng rõ ràng.

    “Đ.m… lại mày nữa hả?”

    Cậu lồm cồm ngồi dậy.

    Phòng trống không.

    Không có thanh sương.

    Lần đầu tiên từ lúc gặp hồn ma đó, Triệu Lạc thấy **trống trải**.

    Trống đến mức bực bội.

    “Biến đâu rồi?”

    “Không theo nữa à?”

    Không tiếng trả lời.

    Triệu Lạc bước ra ngoài.

    Sân sau ướt sương.

    Con rạch nhỏ lặng như chết.

    Bà cậu đã đi chợ từ sớm, để lại căn nhà im phăng phắc.

    “Đ.m, yên tĩnh kiểu này tao ghét.”

    Cậu xỏ dép, đi thẳng ra bờ sông.

    Không hiểu vì sao lại đi.

    Chân tự dẫn đường.

    Mặt sông buổi sáng phủ sương mỏng, trắng đục như khói.

    Nước không chảy mạnh, chỉ lăn tăn rất nhẹ — như đang thở.

    “thanh sương.”

    Triệu Lạc gọi.

    Giọng cậu khàn.

    Một bóng trắng hiện ra từ màn sương.

    Sương đứng đó.

    Nhưng **không giống trước**.

    Áo vẫn trắng, nhưng ướt sũng.

    Tóc nhỏ nước.

    Da tái hơn, ánh mắt không còn buồn — mà **đen và sâu**, như đáy sông.

    “Đ.m… mày làm tao hết hồn.”

    Triệu Lạc chửi theo thói quen.

    “Đi đâu từ sáng giờ?”

    Sương không trả lời.

    Anh bước tới.

    Mỗi bước, nước dưới chân **gợn sóng**, dù anh không chạm đất.

    Triệu Lạc bắt đầu thấy **lạnh**.

    Lạnh đến run.

    “Nè.”

    “Đừng có đứng kiểu đó.”

    “Nhìn ghê chết mẹ.”

    Thanh sương dừng lại rất gần.

    Gần đến mức Triệu Lạc ngửi thấy **mùi tanh của nước sông lâu ngày**.

    Rồi thanh sương cười.

    Không còn là nụ cười buồn.

    Mà là một nụ cười **vặn vẹo**, méo mó.

    “Em chửi nhiều thật.”

    Giọng nói vang lên.

    Nhưng **không hoàn toàn là giọng của sương**.

    Triệu Lạc lùi lại một bước.

    “Đ.m… mày sao vậy?”

    Sương nghiêng đầu.

    “Hay để tôi nói cho em nghe?”

    Giọng trầm xuống, độc địa.

    “Em là thứ vô dụng.”

    “Sống bám bà già.”

    “Ăn tiền, ăn thuốc, ăn cả mạng mình.”

    “Im!”

    Triệu Lạc gằn.

    “Không tới lượt mày—”

    Chưa kịp nói hết câu, **một lực mạnh siết chặt cổ cậu**.

    Không có bàn tay.

    Nhưng cổ cậu bị bóp chặt, nhấc bổng khỏi mặt đất.

    “Đ.m—!”

    Triệu Lạc vùng vẫy, thở không ra hơi.

    Sương tiến sát lại.

    Mặt anh lúc này **không còn là thanh sương**.

    Đôi mắt mở to, đen kịt, miệng cười rộng đến rợn người.

    “Chạy nữa đi.”

    Giọng kia rít lên.

    “Không phải mày giỏi chạy lắm sao?”

    Triệu Lạc úp úp mở mở, cổ họng nghẹn cứng.

    “Bà mày…”

    Giọng kia thì thầm sát tai.

    “Nếu biết mày sắp chết trôi như một con chó…”

    “Bà có còn chờ mày về nữa không?”

    Một tiếng **rắc nhỏ** vang lên trong đầu Triệu Lạc — không phải xương, mà là thứ gì đó **vỡ vụn**.

    “Không…”

    Cậu thều thào.

    “Đừng nhắc tới bà tao…”

    Tiếng cười vang lên, lạnh và sâu.

    “Dưới sông có nhiều người như mày.”

    “Chửi giỏi.”

    “Chạy giỏi.”

    “Rồi cuối cùng… cũng chìm thôi.”

    Nước dưới chân Triệu Lạc **dâng lên**.

    Lạnh.

    Nặng.

    Kéo.

    Trong cơn nghẹt thở, Triệu Lạc thấy **một ánh nhìn quen thuộc** thoáng hiện trong đôi mắt đen đó.

    “thanh sương…”

    Cậu bật ra một tiếng, gần như van xin.

    “Nếu mày còn ở đó…”

    Bàn tay vô hình siết chặt thêm một nhịp.

    Rồi đột ngột — **buông ra**.

    Triệu Lạc ngã sụp xuống bùn, ho sặc sụa, cổ họng rát bỏng.

    Thanh sương lùi lại, thân hình run lên.

    Ánh mắt đen tan dần, thay bằng vẻ hoảng loạn quen thuộc.

    ----------------

    “Triệu Lạc…”

    Giọng anh vỡ ra.

    “Đừng lại gần sông nữa.”

    “Dưới đó…”

    Anh nhìn xuống mặt nước đang lặng lại.

    “…không chỉ có tôi.”

    Sương dày lên.

    Bóng thanh sương mờ dần.

    Triệu Lạc quỳ đó, tay ôm cổ, tim đập loạn xạ.

    Lần đầu tiên trong đời —

    cậu **không chửi nổi một câu nào**.

    Vì cậu hiểu ra một điều:

    Thanh sương không phải thứ nguy hiểm nhất.

    Thứ nguy hiểm…

    Triệu Lạc tỉnh dậy vì **đau cổ**.

    Không phải đau kiểu trầy trụa ngoài da, mà là đau từ bên trong, như có bàn tay vô hình từng bóp chặt rồi bỏ lại dấu vết.

    “Đ.m…”

    Cậu mở mắt.

    Trời đã xám.

    Sương sớm phủ mỏng mặt sông, mùi bùn tanh nồng xộc thẳng lên mũi.

    Người cậu nằm nghiêng bên bờ, áo quần dính bùn, ướt lạnh.

    “Đ.m cái gì vậy trời…”

    Triệu Lạc chống tay ngồi dậy, ho khan mấy tiếng.

    Cổ họng rát, mỗi lần nuốt nước bọt là một lần nhói lên.

    Cậu đưa tay sờ cổ.

    Không dấu tay.

    Không bầm.

    Nhưng cảm giác **bị bóp** thì rõ ràng như mới xảy ra.

    “Ảo giác hả?”

    “Hay tao xỉn tới mức tự bóp cổ mình?”

    Cậu bật cười khô, rồi chửi thề một tràng cho đỡ tức.

    “Đ.m đời đúng là rảnh háng.”

    Triệu Lạc nhìn quanh.

    Không có ai.

    Không Thanh Sương.

    Không bóng trắng.

    Không tiếng nói.

    Chỉ có con sông nằm đó, lặng lẽ, như chưa từng làm gì sai.

    “Ê.”

    Triệu Lạc chửi trống không.

    “Xong rồi hả?”

    “Hù xong bỏ tao nằm đây luôn hả?”

    Không tiếng trả lời.

    Gió thổi nhẹ.

    Sương tan dần.

    Mặt nước gợn lên một vòng nhỏ, rồi phẳng lại.

    Triệu Lạc đứng dậy, loạng choạng một chút.

    Đầu cậu nặng trĩu, ký ức đứt đoạn.

    Cậu nhớ mình gọi Thanh Sương.

    Nhớ gương mặt tái nhợt.

    Nhớ ánh mắt đen ngòm.

    Rồi… trống rỗng.

    “Đ.m mày bị cái gì vậy, Thanh Sương?”

    Cậu gằn giọng.

    “Đang bình thường tự dưng hóa khùng.”

    Cậu cúi xuống rửa mặt bằng nước sông.

    Nước lạnh buốt.

    Khi ngẩng lên, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Triệu Lạc thấy **một bóng người phản chiếu** sau lưng mình.

    Cậu quay phắt lại.

    Không có ai.

    “Đ.m…”

    “Không lẽ tao bắt đầu khùng thiệt?”

    Triệu Lạc nhổ nước, lau mặt, quay lưng định đi thì—

    “Đừng lại gần nước nữa.”

    Giọng nói vang lên, rất khẽ.

    Triệu Lạc đứng sững.

    “Thanh Sương?”

    Cậu quay đầu.

    “Là mày phải không?”

    Thanh Sương đứng dưới tán cây bần, xa hơn mọi khi.

    Áo trắng khô ráo, nhưng gương mặt mệt mỏi đến mức như sắp tan vào sương.

    “Đ.m, nãy giờ mày đi đâu?”

    Triệu Lạc gắt.

    “Biết tao nằm đây bao lâu không?”

    Thanh Sương không nhìn cậu.

    Ánh mắt anh dán chặt vào mặt sông.

    “Tôi không cố ý.”

    Anh nói khẽ.

    “Lúc đó… tôi không kiểm soát được.”

    Triệu Lạc bước tới một bước.

    “Không kiểm soát?”

    “Bóp cổ tao mà kêu không kiểm soát?”

    “Mày tính giết tao hả?”

    Thanh Sương quay lại.

    ----------------

    Trong mắt anh có **sợ hãi**.

    “Không.”

    Anh lắc đầu.

    “Tôi không muốn hại em.”

    Triệu Lạc cười gằn.

    “Nghe mâu thuẫn dữ.”

    “Không muốn mà suýt nữa bóp chết tao.”

    Thanh Sương cúi đầu, hai tay run nhẹ.

    “Dưới sông…”

    Anh nói, giọng lạc đi.

    “…có thứ khác.”

    Triệu Lạc khựng lại, rồi bật chửi.

    “Thôi.”

    “Đừng có đem mấy chuyện ma quỷ ra hù.”

    “Tao nghe không vô.”

    Nhưng trong lòng cậu, một phần **không dám lại gần bờ nước** thêm nữa.

    Thanh Sương lùi lại một bước, như cố giữ khoảng cách.

    “Khi em ngất đi…”

    Anh nói rất nhỏ.

    “…tôi đã sợ mình không buông ra được.”

    Câu nói làm Triệu Lạc lạnh sống lưng.

    “Vậy giờ sao?”

    Cậu hỏi, giọng bớt gắt.

    “Giờ mày tính sao?”

    Thanh Sương nhìn cậu, ánh mắt buồn hơn mọi khi.

    “Nếu tôi bắt đầu lạ đi…”

    “Nếu một ngày tôi nói những lời không phải của mình…”

    “Em đừng tin hết.”

    Triệu Lạc nhíu mày.

    “Đ.m, mày nói chuyện kiểu gì vậy?”

    “Nghe như trăn trối.”

    Thanh Sương khẽ cười, nụ cười nhạt đến gần như không tồn tại.

    “Tôi chỉ sợ…”

    “Em là người đầu tiên tôi không muốn kéo xuống.”

    Triệu Lạc im lặng.

    Một lúc sau, cậu quay mặt đi, chửi nhỏ:

    “Xui cho mày.”

    “Gặp trúng tao.”

    Thanh Sương nhìn theo cậu, bóng anh mờ dần trong ánh sáng ban ngày.

    Triệu Lạc bước đi khỏi bờ sông, tim đập nặng nề.

    Cậu không quay đầu lại.

    Nhưng cậu biết —

    **có thứ gì đó vẫn đứng dưới nước, nhìn theo từng bước chân mình**.

    Và lần này, nó không chỉ theo Thanh Sương nữa.

    Đêm đó, Triệu Lạc **không ngủ được**.

    Nằm trên giường, mắt mở trừng trừng, tai nghe rõ từng tiếng côn trùng ngoài vườn.

    Mỗi khi nhắm mắt lại, cổ họng lại nhói lên — như có bàn tay vô hình siết nhẹ, nhắc rằng chuyện ở bờ sông **không phải mơ**.

    “Đ.m… phiền thiệt chứ.”

    Cậu xoay người, chửi một câu cho đỡ tức rồi ngồi bật dậy.

    Căn phòng tối om.

    Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, đổ một vệt trắng dài trên nền gạch.

    Vệt sáng đó…

    **đang rung nhẹ**.

    Triệu Lạc nheo mắt.

    “Đ.m, gió thôi mà…”

    Nhưng không có gió.

    Vệt sáng co lại, méo mó, như bị thứ gì đó **bóp từ bên trong**.

    “Thanh Sương.”

    Cậu gọi.

    “Đừng giỡn mấy trò này.”

    Không tiếng trả lời.

    Thay vào đó, **mùi nước sông** tràn vào phòng.

    Không phải mùi bùn bình thường — mà là mùi nước lâu ngày không chảy, tanh và nặng.

    Triệu Lạc đứng dậy.

    “Tao nói thiệt.”

    “Muốn hù thì ra mặt đi.”

    “Chơi kiểu này mất công tao chửi thêm.”

    Một bóng người hiện ra ở góc phòng.

    Thanh Sương đứng đó.

    Nhưng **mắt anh trống rỗng**.

    Không buồn.

    Không sợ.

    Chỉ là… không có ai ở bên trong.

    “Đ.m…”

    Triệu Lạc hạ giọng.

    “Nhìn mày kiểu đó ghê lắm.”

    Thanh Sương không phản ứng.

    Anh đứng yên, như một cái xác dựng thẳng.

    “Ê.”

    Triệu Lạc tiến lại gần một bước.

    “Mày có nghe tao nói không?”

    Không trả lời.

    Bỗng nhiên, Thanh Sương **quay đầu rất chậm**.

    Cái cổ xoay một góc **không tự nhiên**.

    Triệu Lạc đứng chết trân.

    “Thôi đủ rồi.”

    Cậu gằn.

    “Trò này không vui.”

    Thanh Sương mở miệng.

    Nhưng giọng nói phát ra **không phải của anh**.

    “Có những giờ…”

    Giọng kia thì thầm.

    “…không có tên.”

    Triệu Lạc lạnh sống lưng.

    “Giờ gì?”

    “Đ.m, mày nói tiếng người coi.”

    Bóng Thanh Sương rung lên, như hình ảnh phản chiếu trên mặt nước bị khuấy động.

    “Những giờ đó…”

    Giọng kia tiếp tục.

    “…hồn còn nhớ mình từng sống, nhưng thân đã quên.”

    Triệu Lạc lùi lại.

    “Mày nhập nó hả?”

    “Hay mày là cái thứ dưới sông?”

    Cái miệng cười lên.

    Không phải nụ cười.

    Là **kéo mép**.

    “Không.”

    “Ta chỉ mượn.”

    Đèn trong phòng **tắt phụt**.

    Triệu Lạc chỉ kịp chửi một tiếng thật to thì cả người **rơi xuống**.

    Không phải ngã.

    Mà là **bị kéo**.

    Cậu đứng giữa **lòng sông**.

    Không nước.

    Không bùn.

    Chỉ là một khoảng tối sâu hun hút, bên dưới có vô số bóng người đứng lặng.

    Mắt mở.

    Miệng há.

    Nhìn thẳng lên cậu.

    “Đ.m cái gì vậy—”

    “Im.”

    Giọng nói vang lên từ khắp nơi.

    “Mày nghe thấy tụi tao rồi.”

    “Vậy mày thuộc về đây.”

    Triệu Lạc siết chặt tay.

    “Thuộc cái đ.m!”

    “Tao còn sống sờ sờ.”

    Một bóng tiến lên.

    Không rõ mặt.

    “Thành Sương cũng từng nói vậy.”

    Triệu Lạc nghẹn lại.

    “Mày biết nó?”

    Tiếng cười vang lên, rỗng và dài.

    “Nó đứng ở đây mỗi đêm.”

    “Những giờ không có tên.”

    “Khi nó không còn nhớ mình là ai.”

    Triệu Lạc quay quanh, hoảng loạn.

    “Thanh Sương!”

    “Mày ở đâu?!”

    Một bàn tay **nắm lấy cổ tay cậu**.

    Lạnh.

    Rất lạnh.

    “Đừng tin tôi.”

    Giọng Thanh Sương vang lên, yếu ớt.

    “Đừng nghe—”

    Bóng kia **giật mạnh**.

    “Im.”

    Triệu Lạc vùng vẫy.

    “Buông ra!”

    “Đ.m tụi bây—”

    Cậu giật mình tỉnh dậy.

    Mồ hôi ướt đẫm lưng.

    Cổ họng đau rát.

    Đèn phòng vẫn sáng.

    Không có nước.

    Không có bóng.

    Triệu Lạc thở hổn hển.

    “Đ.m…”

    “Giấc mơ hả?”

    Ngoài kia, con sông **vỗ nhẹ vào bờ**.

    Ba tiếng.

    Như trả lời.

    Và Triệu Lạc hiểu ra một điều đáng sợ:

    **Không phải lúc nào Thanh Sương cũng là Thanh Sương.**

    Và có những khoảng thời gian…

    **không ai kiểm soát được điều gì sẽ xảy ra.
     
    [Bl] Nếu Em Chạy Tôi Sẽ Theo
    Chương 3


    Trời còn chưa sáng hẳn.

    Triệu Lạc đứng trước cửa nhà, tay cầm cái áo khoác mỏng, do dự đúng một giây — rồi chửi thề.

    “Đụ mẹ sợ cái gì.”

    “Có chết thì chết cho rõ ràng.”

    Cậu khoác áo, bước ra ngoài.

    Con đường ra sông ướt sương.

    Đất mềm, mỗi bước đi đều để lại dấu chân rõ ràng.

    Tim Triệu Lạc đập mạnh, không đều, nhưng miệng thì *không chịu im*

    “Thanh Sương!”

    “Có nghe tao gọi không hả?”

    “con mẹ nó, đêm qua mày làm trò quỷ gì vậy?”

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ có tiếng nước lách tách dưới mấy bụi lục bình.

    Triệu Lạc càng đi càng chậm.

    Không phải vì mệt — mà vì *cảm giác bị nhìn*.

    Như có rất nhiều con mắt đang dõi theo từ dưới mặt nước đen ngòm kia.

    “Nhìn cái đéo gì.”

    Cậu gằn giọng.

    “Muốn coi thì lên đây coi cho đã.”

    Cậu đứng sát bờ sông.

    Sương dày hơn hôm trước.

    Nước sông lặng một cách bất thường, không gợn sóng, như đang *nín thở*

    “Thanh Sương!”

    Triệu Lạc chửi lớn hơn.

    “Mày ra đây!”

    “Tao chưa nói xong đâu!”

    Một bóng trắng từ từ hiện lên giữa màn sương.

    Thanh Sương đứng đó.

    Nhưng Triệu Lạc *không mừng*

    Vì ánh mắt anh… *không giống ai cả*

    “con mẹ mày đi đâu cả đêm hả?”

    Triệu Lạc tiến lên một bước.

    “Biết tao—”

    “Đừng lại gần.”

    Thanh Sương nói rất khẽ.

    Triệu Lạc cười khẩy.

    “Giờ tới lượt mày kêu tao đừng?”

    “Bộ tối qua mày chưa bóp cổ tao đủ hay sao?”

    Thanh Sương cúi đầu.

    Vai anh run nhẹ.

    “Tôi không muốn—”

    “Không muốn cái cái L!”

    Triệu Lạc cắt ngang.

    “Không muốn mà để thứ khác chui vô người mày?

    “Hay mày cũng muốn biết coi nó là ai?

    Câu nói đó như **chạm trúng thứ gì đó**.

    Mặt nước phía sau Thanh Sương **gợn lên**.

    Một vòng.

    Rồi hai.

    Rồi lan rộng.

    Thanh Sương ngẩng đầu.

    Nhưng giọng nói vang ra… *không còn là của anh**.

    “Muốn biết hả?”

    Triệu Lạc lạnh sống lưng, nhưng vẫn nghiến răng.

    “Ừ.”

    “Ra mặt đi.”

    “Chiếm người khác mà núp lùm, hèn lắm.”

    Không khí *nặng hẳn xuống*

    Sương tan dần, để lộ mặt sông đen như dầu.

    “Ta không có tên.”

    Giọng kia vang lên từ miệng Thanh Sương.

    “Bọn ta… là những kẻ về quê không tới.”

    Triệu Lạc cau mày.

    “Xàm vừa thôi.”

    “Không tên thì gọi đại một cái cho dễ chửi.”

    Một tiếng cười vang lên.

    Không phải một giọng.

    Mà **nhiều giọng chồng lên nhau**.

    “Ta chết ở đây.”

    “Bị đẩy.”

    “Bị dìm.”

    “Bị bỏ quên.”

    Thanh Sương bước lên một bước — nhưng dáng đi **không còn là của anh**.

    “Mày là đám cướp?”

    Triệu Lạc hỏi gằn.

    “Hay là mấy thằng chết trôi?”

    “Không.”

    Giọng kia đáp.

    “Bọn ta là **oán không về được**

    Triệu Lạc siết chặt tay.

    “Vậy sao mày không kiếm tụi đẩy tụi mày xuống?”

    “Bám người không liên quan làm cái đ.m gì?”

    Thanh Sương ngẩng mặt lên.

    Đôi mắt đen kịt.

    “Vì người sống…”

    “…còn đường chạy.”

    Câu nói đó làm Triệu Lạc **nổi da gà**.

    “Còn Thanh Sương thì sao?”

    Cậu gằn từng chữ.

    “Mày chiếm nó hoài vậy nó còn gì?”

    Giọng kia im lặng một nhịp.

    Rồi nói, chậm rãi:

    “Nó không chịu buông.”

    “Nó còn nhớ ba má.”

    “Nó còn muốn bảo vệ mày.”

    Triệu Lạc nghẹn lại.

    “Vậy mày muốn gì?”

    Mặt nước **dâng cao hơn một chút**.

    “Cho nó nghỉ.”

    “Cho bọn ta… có người thay.”

    Triệu Lạc bật cười khan.

    “Đụ má.”

    “Vậy là nhắm vô tao hả?”

    Thanh Sương — hay thứ gì đó trong anh — tiến thêm một bước.

    “Em chạy giỏi mà.”

    Giọng kia rít lên.

    “Chạy nữa đi.”

    Triệu Lạc đứng yên.

    Tim đập như trống, nhưng chân **không lùi**.

    “Không.”

    Cậu nói.

    “Muốn tao thì ra khỏi người nó trước đã.”

    Một cơn gió lạnh quét qua mặt sông.

    Thanh Sương **khựng lại**.

    Ánh mắt anh loạn lên trong chốc lát.

    “Triệu Lạc…”

    Giọng anh bật ra, yếu ớt.

    “Đi đi.”

    Triệu Lạc nhìn thẳng vào anh.

    “Không.”

    “Chửi chưa đã.”

    Sông phía sau **gầm nhẹ**, như tức giận.

    Và Triệu Lạc hiểu ra:

    Từ lúc này trở đi,

    mỗi lần cậu bước ra sông — sẽ là một lần bị chọn

    ----------------

    Triệu Lạc đứng sát bờ sông.

    Gió lạnh quất thẳng vào mặt, nhưng cậu *không lùi*.

    Tim đập thình thịch, tay ướt mồ hôi, miệng thì vẫn không chịu im.

    “Nghe cho rõ nè.”

    Cậu gằn giọng, chỉ thẳng xuống mặt nước đen ngòm.

    “Tao nói một lần thôi.”

    Mặt sông *gợn lên*.

    Không phải sóng.

    Mà là như có thứ gì đó *chuyển mình bên dưới*.

    Thanh Sương đứng trước cậu, thân hình run nhẹ.

    Ánh mắt anh chao đảo, lúc là anh, lúc lại tối sầm như bị ai kéo xuống.

    “Triệu Lạc…”

    Anh nói nhỏ.

    “Đừng—”

    “Im.”

    Triệu Lạc cắt ngang, không quay lại nhìn.

    “Để tao nói xong.”

    Cậu hít một hơi thật sâu, rồi **chửi thẳng**:

    “Nếu tụi mày còn dám nhắm vô nó—”

    “Hoặc nhắm vô tao—”

    “Tao thề tao kêu thầy về trấn tụi mày.”

    Không khí **đột ngột lạnh hẳn**.

    Một tiếng cười vang lên từ khắp mặt sông.

    Không phải một giọng.

    Mà là **nhiều giọng**, khàn đặc, dính nước.

    “Người sống mà tin bùa phép sao?”

    Giọng kia rít lên.

    “Nghe mùi là biết mày không tin.”

    Triệu Lạc cười khẩy.

    “Đúng.”

    “Tao đéo tin.”

    Cậu bước lên một bước nữa, **gần sát mép nước**.

    “Nhưng tao biết một chuyện.”

    “Thầy bùa, thầy pháp, thầy cúng—”

    “Tụi đó sống nhờ mấy thứ như tụi mày.”

    Thanh Sương quay phắt lại nhìn cậu.

    “Đừng lại gần!”

    Giọng anh gấp gáp.

    “Chúng ghét bị nhắc tới—”

    “Ghét thì kệ mẹ tụi nó.”

    Triệu Lạc chửi.

    “Tao ghét bị bóp cổ hơn.”

    Mặt nước **sôi nhẹ**.

    Lục bình trôi ngược dòng.

    Sương cuộn lên như khói.

    Giọng kia trầm xuống, **độc địa hơn**:

    “Mày dám?”

    Triệu Lạc nghiến răng.

    “Dám.”

    “Đéo tin thì thử.”

    Cậu chỉ tay vòng quanh bờ sông.

    “Tao cho thầy trấn luôn khúc này.”

    “Cắm bùa, đóng đinh, yểm mồ.”

    “Cho tụi mày ở đây mãi.”

    Thanh Sương **giật mạnh**, như có thứ gì đó kéo anh về phía sau.

    Miệng anh mở ra, nhưng giọng phát ra **không còn là của anh**.

    “Mày nghĩ tụi tao sợ bị kẹt à?”

    Triệu Lạc nhìn thẳng.

    “Không.”

    “Tao biết tụi mày sợ **bị quên**.”

    Câu nói đó làm **mọi thứ đứng lại**.

    Gió ngừng thổi.

    Nước lặng như chết.

    Thanh Sương quỵ một gối xuống, tay ôm ngực, thở dốc.

    “Đừng nói nữa…”

    Anh thì thào.

    “Chúng nghe hết…”

    Triệu Lạc hạ giọng, nhưng từng chữ vẫn sắc.

    “Tao không cần tụi mày biến.”

    “Chỉ cần tụi mày **buông nó ra**.”

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Rồi giọng kia cười khẽ.

    “Mày nghĩ mày là ai?”

    Triệu Lạc đáp ngay, không cần nghĩ:

    “Là thằng còn sống.”

    “Là thằng ,còn chửi được.”

    Mặt nước *rút xuống một chút*, như bị thứ gì đó ép lại.

    Thanh Sương ngẩng đầu lên.

    Trong mắt anh thoáng qua một tia tỉnh táo hiếm hoi.

    “Triệu Lạc…”

    Anh nói khàn.

    “Em đi đi.”

    “Đừng quay lại sông nữa.”

    Triệu Lạc nhìn anh, chửi nhỏ trong miệng:

    “Điệt, mày nói nghe dễ quá.”

    Cậu quay lưng bước đi, nhưng **không rời xa hẳn**.

    Mỗi bước như kéo theo một sợi dây vô hình.

    Phía sau, giọng kia thì thầm, rất thấp:

    “Người sống mà dám thách.”

    “Vậy thì tụi tao sẽ nhớ mày.”

    Triệu Lạc không quay đầu.

    Nhưng cậu biết —

    từ khoảnh khắc vừa rồi,

    *cậu đã bị đánh dấu*

    Không phải bằng bùa.

    Không phải bằng phép.

    Mà bằng **lời hứa**.

    ----------------

    Triệu Lạc đi thêm vài bước thì *thắng gấp*

    “Ê.”

    Cậu chửi vọng ra sau, giọng cộc.

    “Tao hỏi thiệt nè.”

    Thanh Sương đứng cách cậu mấy mét, bóng mờ trong sương.

    “Hỏi gì?”

    Triệu Lạc gãi đầu, cau mày.

    “Mày… bao nhiêu rồi?”

    Thanh Sương khựng lại một chút, rồi đáp, giọng đều đều:

    “1989.”

    Triệu Lạc quay phắt lại.

    “À.”

    “Vậy là mày sinh năm 1989.”

    Cậu hít mũi, cười khẩy.

    “Đm, hơn tao có sáu năm.”

    Thanh Sương gật nhẹ.

    “Còn cậu?”

    Triệu Lạc không cần nghĩ.

    “1995.”

    “Năm tao sinh.”

    Hai con số rơi xuống giữa khoảng không ẩm lạnh.

    1989.

    1990.

    Không xa.

    Không đủ để gọi nhau là hai thế hệ.

    Triệu Lạc bật cười khan.

    “Vậy mà giờ mày đứng đây, làm như ông già tám mươi khuyên thằng con nít.”

    Thanh Sương nhìn cậu, ánh mắt thoáng buồn.

    “Tôi không khuyên vì hơn tuổi.”

    “Tôi khuyên vì tôi đã đứng sai chỗ.”

    Triệu Lạc nhếch mép.

    “Nghe mệt ghê.”

    “Chết rồi mà còn nói đạo lý.”

    Cậu quay đi, đá mạnh hòn sỏi xuống sông.

    “Nè.”

    Cậu nói tiếp, giọng vẫn chửi nhưng *nhẹ hơn*.

    “1989 với 1995, hai thằng cũng cùng thời.”

    “Đừng có nói chuyện như thể mày hiểu hết cuộc đời tao.”

    Thanh Sương im lặng một lúc lâu.

    Rồi anh nói rất khẽ:

    “Vì giống thời… nên tôi mới sợ.”

    Mặt sông phía sau **gợn nhẹ**, như có thứ gì đó đang lắng nghe.

    Triệu Lạc rùng mình, nhưng vẫn chửi:

    “Đ.m, sợ thì im.”

    “Để tao tự sợ phần tao.”

    Thanh Sương nhìn theo lưng cậu.

    “Tôi chỉ không muốn cậu nhớ sai năm sinh…”

    “…như tôi từng nhớ.”

    Câu nói làm Triệu Lạc **chậm lại một nhịp**.

    “Nhớ sai thì sao?”

    Cậu hỏi, không quay đầu.

    Thanh Sương nhìn xuống nước.

    “Nhớ sai là… không còn biết mình là ai.”

    Gió thổi lạnh dọc sống lưng.

    Triệu Lạc bật ra một câu chửi rất nhỏ:

    “Đụ mẹ.”

    Rồi cậu bước tiếp, nhưng trong đầu chỉ còn lặp lại hai con số:

    **1989.**

    **1995.**

    Gần đến mức đáng sợ.

    ----------------

    Triệu Lạc *không chửi nữa*.

    Ít nhất là trên đường về.

    Cậu đi lầm lũi, đầu cúi thấp, chân bước đều như cái máy.

    Con đường quen mà hôm nay dài hơn mọi bữa.

    Gió thổi qua tai, mang theo mùi sông còn vương trên áo.

    Về tới nhà, cậu *không gọi bà*, cũng không bật đèn.

    Cởi áo.

    Quăng đại xuống ghế.

    Triệu Lạc bước vô nhà tắm, mở vòi nước hết cỡ.

    Nước lạnh xối thẳng lên đầu, lên mặt, lên cổ — như muốn **rửa trôi mùi bùn và mấy câu nói còn mắc trong óc**.

    Nước chảy ào ào.

    “Đm…”

    Cậu chửi rất nhỏ, gần như thì thầm.

    “Ma với chả quỷ.”

    Cậu dụi mặt mạnh vô hai tay, thở ra một hơi dài.

    Xong xuôi, Triệu Lạc mặc đồ sạch, đội nón, nhét ví vô túi.

    Mọi động tác **quen thuộc đến mức vô hồn**.

    Ra khỏi nhà, cậu khóa cửa cái *cạch*.

    Không quay đầu nhìn sông.

    Không đi về quán cũ.

    Bữa trước vừa bị đuổi, vừa bị rượt — ngu gì quay lại đó nữa.

    Triệu Lạc chạy xe vòng sang khu khác, xa hơn, ồn hơn.

    Một cái chòi tôn dựng sát mé kênh, đèn vàng treo lủng lẳng, tiếng bài lách cách vang ra từ xa.

    Cậu dựng xe, bước vô.

    “Ê, mới hả?”

    Một thằng nhìn lên hỏi.

    Triệu Lạc gật.

    “Ngồi đâu cũng được.”

    Cậu ngồi xuống, rút tiền ra đặt lên chiếu.

    Tay làm theo thói quen, **đầu thì trống rỗng**.

    Bài được chia.

    Tiếng người cười nói.

    Tiếng chửi thề quen tai.

    Mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, mùi tiền.

    Mọi thứ y như mọi ngày.

    Nhưng khi Triệu Lạc lật lá bài đầu tiên, tim cậu **khựng lại**.

    Trong đầu vang lên một giọng rất khẽ — không phải từ sông, không phải từ đâu xa.

    *“cậu vẫn chơi như vậy.”*

    Triệu Lạc siết lá bài trong tay.

    “dcm.”

    Cậu chửi bật ra, làm mấy người xung quanh liếc nhìn.

    “Xin lỗi.”

    Cậu nói trống không.

    “Quen miệng.”

    Cậu ngẩng đầu lên, nhìn quanh.

    Không thấy Thanh Sương.

    Không thấy bóng mờ.

    Không thấy sương.

    Nhưng **cảm giác bị nhìn vẫn còn**.

    Ván đó, Triệu Lạc thua.

    Ván sau, vẫn thua.

    Tiền mỏng dần.

    Một thằng cười khẩy:

    “Hôm nay xui dữ ha?”

    Triệu Lạc không đáp.

    Trong đầu cậu chỉ hiện lên hai con số:

    **1989.**

    **1995.**

    Cậu đặt tiền cho ván kế tiếp, tay hơi run.

    “mẹ nó .”

    Cậu lẩm bẩm.

    “Đã nói là đừng theo tao rồi mà.”

    Ngoài kia, nước kênh **động nhẹ**, dù không có gió.

    Và Triệu Lạc biết:

    Dù đổi chỗ,

    dù làm lại đúng như mọi ngày,

    **có thứ đã theo cậu ra khỏi bờ sông**.

    ----------------

    Triệu Lạc nhìn đống tiền mỏng dần trên chiếu.

    Một ván nữa thua.

    Cậu **không chửi ra miệng**.

    Chỉ chửi trong đầu.

    *con gái mẹ nó.*

    *Theo thì theo cho đàng hoàng đi chứ.*

    *Phụ thắng giùm cái coi.*

    Cậu xào bài, tay quen nhưng lòng thì bực.

    *Theo tao ra khỏi sông rồi mà làm ăn vậy hả?*

    *Muốn dọa thì dọa, đừng có theo phá.*

    Bài được chia.

    Triệu Lạc liếc lá bài đầu tiên — tim *đập mạnh hơn bình thường*

    Lá thứ hai lật ra.

    …đẹp.

    Cậu hơi nhướng mày.

    “Ờ?”

    Cậu lầm bầm.

    Ván đó, Triệu Lạc **thắng**.

    Không lớn.

    Nhưng thắng.

    Mấy thằng chung chiếu liếc qua.

    “Hên à?”

    Một thằng cười.

    Triệu Lạc không đáp, chỉ gom tiền lại.

    Trong đầu cậu vang lên một giọng rất khẽ, rất sát tai:

    “cậu muốn thắng?”

    Triệu Lạc **đơ người đúng một nhịp**.

    Tim đập mạnh.

    Cậu cúi đầu, giả vờ nhìn bài.

    *Đụ mẹ, đừng có nói chuyện trong đầu tao.*

    *Coi chừng tao chửi thiệt đó.*

    Không có tiếng trả lời.

    Nhưng ván sau…

    Triệu Lạc lại thắng.

    Rồi thêm ván nữa.

    Tiền trên chiếu dày lên.

    Không ai nói gì, nhưng không khí **bắt đầu khác*

    Một thằng nhíu mày.

    “Ê, mày chơi gian hả?”

    Triệu Lạc ngẩng đầu, cười khẩy.

    “Gian cái bà già mày.”

    “Tao còn chưa hiểu luật hết nữa.”

    Cậu nói vậy, nhưng trong lòng **lạnh ngắt**.

    *Đừng nói là thiệt nha…

    *Mấy người chết mà cũng biết đánh bài sao?

    Bỗng nhiên, lá bài trên tay cậu *nặng hơn*.

    Không phải vì tiền.

    Mà vì cảm giác *có ai đó đang đặt tay lên tay cậu*

    Không nhìn thấy.

    Nhưng rất rõ.

    Giọng kia lại vang lên, lần này **không dịu**:

    *“Muốn thắng thì phải trả.”*

    Triệu Lạc nghiến răng.

    *điệt. biết ngay mà.*

    *Tao có ngu đâu.*

    Cậu đặt bài xuống chiếu.

    “Ván này tao nghỉ.”

    Cậu nói.

    Mấy thằng kia ngạc nhiên.

    “Đang hên mà nghỉ?”

    Triệu Lạc đứng dậy, nhét tiền vô túi.

    “Hên quá, tao sợ.”

    Cậu bước ra ngoài.

    Không quay đầu.

    Không nhìn lại chiếu bài.

    Ra tới ngoài, gió kênh thổi lạnh sau gáy.

    Triệu Lạc đứng đó, tay run nhẹ, rồi chửi thầm trong lòng lần nữa:

    *Theo tao thì theo.*

    Nhưng đừng có dính vô mấy chuyện này.

    Một bóng mờ ,đứng xa xa, dưới ánh đèn vàng, không lại gần.

    Không phải thứ kia.

    Là *Thanh Sương*.

    Anh nhìn cậu, ánh mắt vừa lo vừa buồn.

    “cậu đừng nhờ.”

    Anh nói rất khẽ.

    “Chúng không cho không.”

    Triệu Lạc nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài.

    “điệt.”

    “Biết rồi.”

    Nhưng trong túi cậu,

    đống tiền *vẫn còn ấm*.

    Và Triệu Lạc hiểu ra một điều rất nguy hiểm:

    *Từ lúc cậu nghĩ ‘phụ thắng đi chứ’ — lời đó đã được nghe thấy.*
     
    Back
    Top Dưới