Trời còn chưa sáng hẳn.
Triệu Lạc đứng trước cửa nhà, tay cầm cái áo khoác mỏng, do dự đúng một giây — rồi chửi thề.
“Đụ mẹ sợ cái gì.”
“Có chết thì chết cho rõ ràng.”
Cậu khoác áo, bước ra ngoài.
Con đường ra sông ướt sương.
Đất mềm, mỗi bước đi đều để lại dấu chân rõ ràng.
Tim Triệu Lạc đập mạnh, không đều, nhưng miệng thì *không chịu im*
“Thanh Sương!”
“Có nghe tao gọi không hả?”
“con mẹ nó, đêm qua mày làm trò quỷ gì vậy?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng nước lách tách dưới mấy bụi lục bình.
Triệu Lạc càng đi càng chậm.
Không phải vì mệt — mà vì *cảm giác bị nhìn*.
Như có rất nhiều con mắt đang dõi theo từ dưới mặt nước đen ngòm kia.
“Nhìn cái đéo gì.”
Cậu gằn giọng.
“Muốn coi thì lên đây coi cho đã.”
Cậu đứng sát bờ sông.
Sương dày hơn hôm trước.
Nước sông lặng một cách bất thường, không gợn sóng, như đang *nín thở*
“Thanh Sương!”
Triệu Lạc chửi lớn hơn.
“Mày ra đây!”
“Tao chưa nói xong đâu!”
Một bóng trắng từ từ hiện lên giữa màn sương.
Thanh Sương đứng đó.
Nhưng Triệu Lạc *không mừng*
Vì ánh mắt anh… *không giống ai cả*
“con mẹ mày đi đâu cả đêm hả?”
Triệu Lạc tiến lên một bước.
“Biết tao—”
“Đừng lại gần.”
Thanh Sương nói rất khẽ.
Triệu Lạc cười khẩy.
“Giờ tới lượt mày kêu tao đừng?”
“Bộ tối qua mày chưa bóp cổ tao đủ hay sao?”
Thanh Sương cúi đầu.
Vai anh run nhẹ.
“Tôi không muốn—”
“Không muốn cái cái L!”
Triệu Lạc cắt ngang.
“Không muốn mà để thứ khác chui vô người mày?
“Hay mày cũng muốn biết coi nó là ai?
Câu nói đó như **chạm trúng thứ gì đó**.
Mặt nước phía sau Thanh Sương **gợn lên**.
Một vòng.
Rồi hai.
Rồi lan rộng.
Thanh Sương ngẩng đầu.
Nhưng giọng nói vang ra… *không còn là của anh**.
“Muốn biết hả?”
Triệu Lạc lạnh sống lưng, nhưng vẫn nghiến răng.
“Ừ.”
“Ra mặt đi.”
“Chiếm người khác mà núp lùm, hèn lắm.”
Không khí *nặng hẳn xuống*
Sương tan dần, để lộ mặt sông đen như dầu.
“Ta không có tên.”
Giọng kia vang lên từ miệng Thanh Sương.
“Bọn ta… là những kẻ về quê không tới.”
Triệu Lạc cau mày.
“Xàm vừa thôi.”
“Không tên thì gọi đại một cái cho dễ chửi.”
Một tiếng cười vang lên.
Không phải một giọng.
Mà **nhiều giọng chồng lên nhau**.
“Ta chết ở đây.”
“Bị đẩy.”
“Bị dìm.”
“Bị bỏ quên.”
Thanh Sương bước lên một bước — nhưng dáng đi **không còn là của anh**.
“Mày là đám cướp?”
Triệu Lạc hỏi gằn.
“Hay là mấy thằng chết trôi?”
“Không.”
Giọng kia đáp.
“Bọn ta là **oán không về được**
Triệu Lạc siết chặt tay.
“Vậy sao mày không kiếm tụi đẩy tụi mày xuống?”
“Bám người không liên quan làm cái đ.m gì?”
Thanh Sương ngẩng mặt lên.
Đôi mắt đen kịt.
“Vì người sống…”
“…còn đường chạy.”
Câu nói đó làm Triệu Lạc **nổi da gà**.
“Còn Thanh Sương thì sao?”
Cậu gằn từng chữ.
“Mày chiếm nó hoài vậy nó còn gì?”
Giọng kia im lặng một nhịp.
Rồi nói, chậm rãi:
“Nó không chịu buông.”
“Nó còn nhớ ba má.”
“Nó còn muốn bảo vệ mày.”
Triệu Lạc nghẹn lại.
“Vậy mày muốn gì?”
Mặt nước **dâng cao hơn một chút**.
“Cho nó nghỉ.”
“Cho bọn ta… có người thay.”
Triệu Lạc bật cười khan.
“Đụ má.”
“Vậy là nhắm vô tao hả?”
Thanh Sương — hay thứ gì đó trong anh — tiến thêm một bước.
“Em chạy giỏi mà.”
Giọng kia rít lên.
“Chạy nữa đi.”
Triệu Lạc đứng yên.
Tim đập như trống, nhưng chân **không lùi**.
“Không.”
Cậu nói.
“Muốn tao thì ra khỏi người nó trước đã.”
Một cơn gió lạnh quét qua mặt sông.
Thanh Sương **khựng lại**.
Ánh mắt anh loạn lên trong chốc lát.
“Triệu Lạc…”
Giọng anh bật ra, yếu ớt.
“Đi đi.”
Triệu Lạc nhìn thẳng vào anh.
“Không.”
“Chửi chưa đã.”
Sông phía sau **gầm nhẹ**, như tức giận.
Và Triệu Lạc hiểu ra:
Từ lúc này trở đi,
mỗi lần cậu bước ra sông — sẽ là một lần bị chọn
----------------
Triệu Lạc đứng sát bờ sông.
Gió lạnh quất thẳng vào mặt, nhưng cậu *không lùi*.
Tim đập thình thịch, tay ướt mồ hôi, miệng thì vẫn không chịu im.
“Nghe cho rõ nè.”
Cậu gằn giọng, chỉ thẳng xuống mặt nước đen ngòm.
“Tao nói một lần thôi.”
Mặt sông *gợn lên*.
Không phải sóng.
Mà là như có thứ gì đó *chuyển mình bên dưới*.
Thanh Sương đứng trước cậu, thân hình run nhẹ.
Ánh mắt anh chao đảo, lúc là anh, lúc lại tối sầm như bị ai kéo xuống.
“Triệu Lạc…”
Anh nói nhỏ.
“Đừng—”
“Im.”
Triệu Lạc cắt ngang, không quay lại nhìn.
“Để tao nói xong.”
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi **chửi thẳng**:
“Nếu tụi mày còn dám nhắm vô nó—”
“Hoặc nhắm vô tao—”
“Tao thề tao kêu thầy về trấn tụi mày.”
Không khí **đột ngột lạnh hẳn**.
Một tiếng cười vang lên từ khắp mặt sông.
Không phải một giọng.
Mà là **nhiều giọng**, khàn đặc, dính nước.
“Người sống mà tin bùa phép sao?”
Giọng kia rít lên.
“Nghe mùi là biết mày không tin.”
Triệu Lạc cười khẩy.
“Đúng.”
“Tao đéo tin.”
Cậu bước lên một bước nữa, **gần sát mép nước**.
“Nhưng tao biết một chuyện.”
“Thầy bùa, thầy pháp, thầy cúng—”
“Tụi đó sống nhờ mấy thứ như tụi mày.”
Thanh Sương quay phắt lại nhìn cậu.
“Đừng lại gần!”
Giọng anh gấp gáp.
“Chúng ghét bị nhắc tới—”
“Ghét thì kệ mẹ tụi nó.”
Triệu Lạc chửi.
“Tao ghét bị bóp cổ hơn.”
Mặt nước **sôi nhẹ**.
Lục bình trôi ngược dòng.
Sương cuộn lên như khói.
Giọng kia trầm xuống, **độc địa hơn**:
“Mày dám?”
Triệu Lạc nghiến răng.
“Dám.”
“Đéo tin thì thử.”
Cậu chỉ tay vòng quanh bờ sông.
“Tao cho thầy trấn luôn khúc này.”
“Cắm bùa, đóng đinh, yểm mồ.”
“Cho tụi mày ở đây mãi.”
Thanh Sương **giật mạnh**, như có thứ gì đó kéo anh về phía sau.
Miệng anh mở ra, nhưng giọng phát ra **không còn là của anh**.
“Mày nghĩ tụi tao sợ bị kẹt à?”
Triệu Lạc nhìn thẳng.
“Không.”
“Tao biết tụi mày sợ **bị quên**.”
Câu nói đó làm **mọi thứ đứng lại**.
Gió ngừng thổi.
Nước lặng như chết.
Thanh Sương quỵ một gối xuống, tay ôm ngực, thở dốc.
“Đừng nói nữa…”
Anh thì thào.
“Chúng nghe hết…”
Triệu Lạc hạ giọng, nhưng từng chữ vẫn sắc.
“Tao không cần tụi mày biến.”
“Chỉ cần tụi mày **buông nó ra**.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi giọng kia cười khẽ.
“Mày nghĩ mày là ai?”
Triệu Lạc đáp ngay, không cần nghĩ:
“Là thằng còn sống.”
“Là thằng ,còn chửi được.”
Mặt nước *rút xuống một chút*, như bị thứ gì đó ép lại.
Thanh Sương ngẩng đầu lên.
Trong mắt anh thoáng qua một tia tỉnh táo hiếm hoi.
“Triệu Lạc…”
Anh nói khàn.
“Em đi đi.”
“Đừng quay lại sông nữa.”
Triệu Lạc nhìn anh, chửi nhỏ trong miệng:
“Điệt, mày nói nghe dễ quá.”
Cậu quay lưng bước đi, nhưng **không rời xa hẳn**.
Mỗi bước như kéo theo một sợi dây vô hình.
Phía sau, giọng kia thì thầm, rất thấp:
“Người sống mà dám thách.”
“Vậy thì tụi tao sẽ nhớ mày.”
Triệu Lạc không quay đầu.
Nhưng cậu biết —
từ khoảnh khắc vừa rồi,
*cậu đã bị đánh dấu*
Không phải bằng bùa.
Không phải bằng phép.
Mà bằng **lời hứa**.
----------------
Triệu Lạc đi thêm vài bước thì *thắng gấp*
“Ê.”
Cậu chửi vọng ra sau, giọng cộc.
“Tao hỏi thiệt nè.”
Thanh Sương đứng cách cậu mấy mét, bóng mờ trong sương.
“Hỏi gì?”
Triệu Lạc gãi đầu, cau mày.
“Mày… bao nhiêu rồi?”
Thanh Sương khựng lại một chút, rồi đáp, giọng đều đều:
“1989.”
Triệu Lạc quay phắt lại.
“À.”
“Vậy là mày sinh năm 1989.”
Cậu hít mũi, cười khẩy.
“Đm, hơn tao có sáu năm.”
Thanh Sương gật nhẹ.
“Còn cậu?”
Triệu Lạc không cần nghĩ.
“1995.”
“Năm tao sinh.”
Hai con số rơi xuống giữa khoảng không ẩm lạnh.
1989.
1990.
Không xa.
Không đủ để gọi nhau là hai thế hệ.
Triệu Lạc bật cười khan.
“Vậy mà giờ mày đứng đây, làm như ông già tám mươi khuyên thằng con nít.”
Thanh Sương nhìn cậu, ánh mắt thoáng buồn.
“Tôi không khuyên vì hơn tuổi.”
“Tôi khuyên vì tôi đã đứng sai chỗ.”
Triệu Lạc nhếch mép.
“Nghe mệt ghê.”
“Chết rồi mà còn nói đạo lý.”
Cậu quay đi, đá mạnh hòn sỏi xuống sông.
“Nè.”
Cậu nói tiếp, giọng vẫn chửi nhưng *nhẹ hơn*.
“1989 với 1995, hai thằng cũng cùng thời.”
“Đừng có nói chuyện như thể mày hiểu hết cuộc đời tao.”
Thanh Sương im lặng một lúc lâu.
Rồi anh nói rất khẽ:
“Vì giống thời… nên tôi mới sợ.”
Mặt sông phía sau **gợn nhẹ**, như có thứ gì đó đang lắng nghe.
Triệu Lạc rùng mình, nhưng vẫn chửi:
“Đ.m, sợ thì im.”
“Để tao tự sợ phần tao.”
Thanh Sương nhìn theo lưng cậu.
“Tôi chỉ không muốn cậu nhớ sai năm sinh…”
“…như tôi từng nhớ.”
Câu nói làm Triệu Lạc **chậm lại một nhịp**.
“Nhớ sai thì sao?”
Cậu hỏi, không quay đầu.
Thanh Sương nhìn xuống nước.
“Nhớ sai là… không còn biết mình là ai.”
Gió thổi lạnh dọc sống lưng.
Triệu Lạc bật ra một câu chửi rất nhỏ:
“Đụ mẹ.”
Rồi cậu bước tiếp, nhưng trong đầu chỉ còn lặp lại hai con số:
**1989.**
**1995.**
Gần đến mức đáng sợ.
----------------
Triệu Lạc *không chửi nữa*.
Ít nhất là trên đường về.
Cậu đi lầm lũi, đầu cúi thấp, chân bước đều như cái máy.
Con đường quen mà hôm nay dài hơn mọi bữa.
Gió thổi qua tai, mang theo mùi sông còn vương trên áo.
Về tới nhà, cậu *không gọi bà*, cũng không bật đèn.
Cởi áo.
Quăng đại xuống ghế.
Triệu Lạc bước vô nhà tắm, mở vòi nước hết cỡ.
Nước lạnh xối thẳng lên đầu, lên mặt, lên cổ — như muốn **rửa trôi mùi bùn và mấy câu nói còn mắc trong óc**.
Nước chảy ào ào.
“Đm…”
Cậu chửi rất nhỏ, gần như thì thầm.
“Ma với chả quỷ.”
Cậu dụi mặt mạnh vô hai tay, thở ra một hơi dài.
Xong xuôi, Triệu Lạc mặc đồ sạch, đội nón, nhét ví vô túi.
Mọi động tác **quen thuộc đến mức vô hồn**.
Ra khỏi nhà, cậu khóa cửa cái *cạch*.
Không quay đầu nhìn sông.
Không đi về quán cũ.
Bữa trước vừa bị đuổi, vừa bị rượt — ngu gì quay lại đó nữa.
Triệu Lạc chạy xe vòng sang khu khác, xa hơn, ồn hơn.
Một cái chòi tôn dựng sát mé kênh, đèn vàng treo lủng lẳng, tiếng bài lách cách vang ra từ xa.
Cậu dựng xe, bước vô.
“Ê, mới hả?”
Một thằng nhìn lên hỏi.
Triệu Lạc gật.
“Ngồi đâu cũng được.”
Cậu ngồi xuống, rút tiền ra đặt lên chiếu.
Tay làm theo thói quen, **đầu thì trống rỗng**.
Bài được chia.
Tiếng người cười nói.
Tiếng chửi thề quen tai.
Mùi thuốc lá, mùi mồ hôi, mùi tiền.
Mọi thứ y như mọi ngày.
Nhưng khi Triệu Lạc lật lá bài đầu tiên, tim cậu **khựng lại**.
Trong đầu vang lên một giọng rất khẽ — không phải từ sông, không phải từ đâu xa.
*“cậu vẫn chơi như vậy.”*
Triệu Lạc siết lá bài trong tay.
“dcm.”
Cậu chửi bật ra, làm mấy người xung quanh liếc nhìn.
“Xin lỗi.”
Cậu nói trống không.
“Quen miệng.”
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn quanh.
Không thấy Thanh Sương.
Không thấy bóng mờ.
Không thấy sương.
Nhưng **cảm giác bị nhìn vẫn còn**.
Ván đó, Triệu Lạc thua.
Ván sau, vẫn thua.
Tiền mỏng dần.
Một thằng cười khẩy:
“Hôm nay xui dữ ha?”
Triệu Lạc không đáp.
Trong đầu cậu chỉ hiện lên hai con số:
**1989.**
**1995.**
Cậu đặt tiền cho ván kế tiếp, tay hơi run.
“mẹ nó .”
Cậu lẩm bẩm.
“Đã nói là đừng theo tao rồi mà.”
Ngoài kia, nước kênh **động nhẹ**, dù không có gió.
Và Triệu Lạc biết:
Dù đổi chỗ,
dù làm lại đúng như mọi ngày,
**có thứ đã theo cậu ra khỏi bờ sông**.
----------------
Triệu Lạc nhìn đống tiền mỏng dần trên chiếu.
Một ván nữa thua.
Cậu **không chửi ra miệng**.
Chỉ chửi trong đầu.
*con gái mẹ nó.*
*Theo thì theo cho đàng hoàng đi chứ.*
*Phụ thắng giùm cái coi.*
Cậu xào bài, tay quen nhưng lòng thì bực.
*Theo tao ra khỏi sông rồi mà làm ăn vậy hả?*
*Muốn dọa thì dọa, đừng có theo phá.*
Bài được chia.
Triệu Lạc liếc lá bài đầu tiên — tim *đập mạnh hơn bình thường*
Lá thứ hai lật ra.
…đẹp.
Cậu hơi nhướng mày.
“Ờ?”
Cậu lầm bầm.
Ván đó, Triệu Lạc **thắng**.
Không lớn.
Nhưng thắng.
Mấy thằng chung chiếu liếc qua.
“Hên à?”
Một thằng cười.
Triệu Lạc không đáp, chỉ gom tiền lại.
Trong đầu cậu vang lên một giọng rất khẽ, rất sát tai:
“cậu muốn thắng?”
Triệu Lạc **đơ người đúng một nhịp**.
Tim đập mạnh.
Cậu cúi đầu, giả vờ nhìn bài.
*Đụ mẹ, đừng có nói chuyện trong đầu tao.*
*Coi chừng tao chửi thiệt đó.*
Không có tiếng trả lời.
Nhưng ván sau…
Triệu Lạc lại thắng.
Rồi thêm ván nữa.
Tiền trên chiếu dày lên.
Không ai nói gì, nhưng không khí **bắt đầu khác*
Một thằng nhíu mày.
“Ê, mày chơi gian hả?”
Triệu Lạc ngẩng đầu, cười khẩy.
“Gian cái bà già mày.”
“Tao còn chưa hiểu luật hết nữa.”
Cậu nói vậy, nhưng trong lòng **lạnh ngắt**.
*Đừng nói là thiệt nha…
*Mấy người chết mà cũng biết đánh bài sao?
Bỗng nhiên, lá bài trên tay cậu *nặng hơn*.
Không phải vì tiền.
Mà vì cảm giác *có ai đó đang đặt tay lên tay cậu*
Không nhìn thấy.
Nhưng rất rõ.
Giọng kia lại vang lên, lần này **không dịu**:
*“Muốn thắng thì phải trả.”*
Triệu Lạc nghiến răng.
*điệt. biết ngay mà.*
*Tao có ngu đâu.*
Cậu đặt bài xuống chiếu.
“Ván này tao nghỉ.”
Cậu nói.
Mấy thằng kia ngạc nhiên.
“Đang hên mà nghỉ?”
Triệu Lạc đứng dậy, nhét tiền vô túi.
“Hên quá, tao sợ.”
Cậu bước ra ngoài.
Không quay đầu.
Không nhìn lại chiếu bài.
Ra tới ngoài, gió kênh thổi lạnh sau gáy.
Triệu Lạc đứng đó, tay run nhẹ, rồi chửi thầm trong lòng lần nữa:
*Theo tao thì theo.*
Nhưng đừng có dính vô mấy chuyện này.
Một bóng mờ ,đứng xa xa, dưới ánh đèn vàng, không lại gần.
Không phải thứ kia.
Là *Thanh Sương*.
Anh nhìn cậu, ánh mắt vừa lo vừa buồn.
“cậu đừng nhờ.”
Anh nói rất khẽ.
“Chúng không cho không.”
Triệu Lạc nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài.
“điệt.”
“Biết rồi.”
Nhưng trong túi cậu,
đống tiền *vẫn còn ấm*.
Và Triệu Lạc hiểu ra một điều rất nguy hiểm:
*Từ lúc cậu nghĩ ‘phụ thắng đi chứ’ — lời đó đã được nghe thấy.*