23
91.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm: Tạm thời làm Mẫn Xuyên Thanh phân tâm bằng công việc hội học sinh, giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra, đến giờ cơm tôi sẽ chuồn đi để tránh ở một mình với anh.
Mẫn Xuyên Thanh thích tôi á?
Nói ra ai thèm tin chứ.
Tôi thà tin đây là do mình overthinking còn hơn.
Tịch Số hỏi tôi: "Tìm đồ thú bông thế nào rồi?"
Tôi nói: "Tôi tìm được mấy bộ nhưng vẫn chưa quyết định chọn bộ nào."
Sau khi bầu không khí hơi dịu đi, tôi lấy băng đô tai thỏ trong ba lô ra nói: "À phải rồi, tôi còn chuẩn bị rất nhiều băng đô nữa, đến lúc đó các cậu thích cái nào thì đeo cái đó."
Tịch Số nhìn tôi, cơ mặt giật giật: "Hạ Trân, rốt cuộc cậu mua bao nhiêu cái thế hả?"
Tôi đáp: "Mua sỉ mới được giá tốt chứ."
Tôi đã mua sỉ một thùng để bán lén ở trường trong lúc diễn ra sự kiện, nếu rảnh tôi sẽ cung cấp luôn cả dịch vụ quay phim chụp ảnh.
Mẫn Xuyên Thanh nhìn tôi một lát rồi cười nói: "Cái này dễ thương thật, được đấy."
Tịch Số nói: "Hội trưởng, anh đừng bao che cậu ấy quá."
"Tổ chức sự kiện đâu cần nghiêm túc, quan trọng là để mọi người vui vẻ."
Mẫn Xuyên Thanh lắc đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, "Anh thấy Hạ Trân có thể đảm đương việc này, cứ nghe theo cậu ấy đi."
92.
Có người thứ ba ở đây nên Mẫn Xuyên Thanh giữ khoảng cách với tôi.
Chạng vạng tối, tôi nói phải về nhà ăn cơm, anh đón xe cho tôi rồi mỉm cười tạm biệt tôi, không nhắc lại chuyện hôn môi nữa.
93.
Tôi không kể cho Lạc Đoan Diệc nghe chuyện lúc chiều.
Tắm xong tôi nằm vật xuống giường, chọc chọc màn hình điện thoại, gửi một emoji cảm ơn cho Tịch Số.
Hắn không hiểu tôi cảm ơn chuyện gì nên trả lời bằng một dấu hỏi.
Tôi khóa điện thoại, thở dài một hơi rồi nhắm mắt lại, vùi mặt vào chăn bông mềm mại.
Khi mở mắt ra, màn hình điện thoại lại sáng lên, cái tên hiện ra trên đó hệt như một cây đinh vàng chóe ghim vào mắt tôi.
Tôi ngẩn ngơ hồi lâu, màn hình tối đi rồi lại sáng lên.
Là tin nhắn của Mẫn Xuyên Thanh: Xin lỗi, hôm nay anh làm em sợ đúng không?
Một lát sau, anh lại nhắn tiếp: Nếu không muốn hẹn hò thì tụi mình cứ như trước đây là được rồi.
Mẫn Xuyên Thanh còn chu đáo chuẩn bị sẵn đường lui cho tôi nữa.
Có nên từ chối không nhỉ?
Sau khi từ chối, mối quan hệ sẽ trở nên gượng gạo, thiện cảm khó khăn lắm mới tạo được sẽ giảm đi, đống hàng chuẩn bị sẵn cũng không bán được.
Tôi bồn chồn cắn ngón cái, cố nghĩ ra đối sách.
Vậy phải nhận lời anh sao?
Tôi ngồi thẳng lên, phân tích kỹ càng tình hình hiện tại.
1.
Chỉ còn một năm nữa là Mẫn Xuyên Thanh ra trường, hầu hết các cặp đôi sau khi tốt nghiệp sẽ xa mặt cách lòng, tự khắc chia tay.
2.
Chúng tôi đều rất bận, ở trường chẳng có bao nhiêu thời gian gặp nhau.
3.
Trong trường cũng có nhiều cặp đôi hẹn hò bí mật chứ không công khai.
4.
Tôi rất ngưỡng mộ anh, không hề khó chịu khi anh đụng chạm mình.
Từ đó suy ra hẹn hò với Mẫn Xuyên Thanh chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả, chỉ có lợi chứ không có hại.
Hèn hạ chút xíu mà kiếm được món hời thì tội gì không làm?
94.
Sau khi hạ quyết tâm, tôi dựa vào lan can ban công gọi điện cho Mẫn Xuyên Thanh.
Mưa cả ngày nên bầu trời đêm rất quang đãng, có thể nhìn thấy trăng khuyết và mấy ngôi sao rải rác.
"Nếu hội trưởng nghiêm túc," tôi hít sâu một hơi rồi nói: "Thì tụi mình hẹn hò đi."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi, giọng nói ấm áp của Mẫn Xuyên Thanh truyền vào tai tôi: "Hạ Trân, em có thích anh không?"
Tôi trả lời ngay: "Thích ạ."
"Lúc chiều......"
Anh dừng lại giây lát, giọng nói nhỏ xíu, "Em có ghét anh làm như vậy không?"
"Không ạ, chỉ là...... chỉ là hơi đột ngột nên em chưa kịp chuẩn bị thôi."
Tôi tì cằm lên cánh tay lẩm bẩm: "Phải xác định quan hệ rồi mới hôn chứ, còn là nụ hôn đầu tiên nữa......"
Lần này Mẫn Xuyên Thanh im lặng lâu hơn.
Khi anh mở miệng lần nữa, trong giọng nói mang theo ý cười: "Đều tại anh suy nghĩ không thấu đáo, Hạ Trân, cho anh thêm một cơ hội nữa nhé?"
24
95.
Ngày thường Mẫn Xuyên Thanh cũng hay cười, nhưng hầu hết là vì phép lịch sự chứ không mang theo cảm xúc gì.
Sau khi xác định quan hệ, giọng điệu của anh đối với tôi khác hẳn bình thường, trở nên thân mật hơn nhiều.
Đây cũng quá phạm quy rồi!
Cúp máy xong, tôi áp trán vào điện thoại hít sâu mấy lần, cảm giác hồi hộp mới dần lắng xuống.
Nhà kế bên không bật đèn nên tôi cứ tưởng Lạc Đoan Diệc đã đi vắng.
Vừa quay đầu sang thì bắt gặp ánh mắt đầy vẻ trách móc của hắn trong bóng tối, tôi tá hỏa lùi lại hai bước: "Lạc Đoan Diệc, sao cậu không bật đèn lên hả?
Làm tớ hết hồn!"
Hắn đứng dậy sau bức tường rồi trầm giọng hỏi tôi: "Cậu nói chuyện điện thoại với ai thế?"
Tôi chưa kịp trả lời thì Lạc Đoan Diệc đột nhiên chống tay trèo sang.
Tôi hỏi hắn: "Sao cậu lại nghe lén hả?"
"Đâu có."
Lạc Đoan Diệc quay mặt đi, đưa mu bàn tay lên quệt mũi rồi nói: "Tớ đang ngủ thì nghe tiếng nói chuyện ngoài ban công nên ra xem thử."
Lý do này nghe là biết xạo, mới hơn chín giờ chứ mấy, đã đến giờ ngủ của hắn đâu.
Tôi hỏi hắn nghe được bao nhiêu.
"Cũng không nhiều lắm," Lạc Đoan Diệc quay đầu nhìn bụi hành lá tôi trồng trong chậu, chà dép lê xuống sàn rồi nói, "Chỉ nghe hẹn hò gì đó, với lại nụ hôn đầu tiên nữa."
......Vậy chẳng phải nghe hết rồi sao?
Mà thôi, tôi cũng chẳng muốn giấu hắn.
Tôi kể hết kế hoạch của mình cho Lạc Đoan Diệc nghe, nói xong tôi đắc ý vênh mặt lên: "Thế nào?
Tớ siêu lắm đúng không?"
Mọi lần Lạc Đoan Diệc đều tán thành đề nghị của tôi, nhưng lần này hắn lại nghiêm mặt chứ không tỏ vẻ ủng hộ: "Không được."
"Sao không được?"
Tôi dựa vào lan can, liếc mắt nhìn hắn, "Yên tâm đi, tớ không quên mục đích ban đầu đâu, làm ăn mới là quan trọng nhất, yêu đương chỉ để dễ kiếm tiền hơn thôi."
Lạc Đoan Diệc tới gần hỏi tôi: "Anh ta hôn cậu à?"
Thấy tôi gật đầu, hắn nắm ngón út của tôi lẩm bẩm: "Nụ hôn đầu phải giữ kỹ một chút, chỉ được hôn người mình thích thôi."
"Hôn phớt thôi mà, có cảm giác gì đâu."
Tôi nhún vai nói: "Với lại nụ hôn đầu cũng chẳng đáng tiền, để ý làm gì cho mệt."
Lạc Đoan Diệc giống người giám hộ hơn cả cha mẹ tôi, nửa đêm sang đắp chăn cho tôi, dọn dẹp nhà cửa giùm tôi, giờ còn cấm tôi hẹn hò nữa.
Lạc Đoan Diệc vẫn khăng khăng nói: "Không được."
Quan niệm của hắn rất bảo thủ, phải thích đến độ muốn kết hôn thì mới hẹn hò.
Tôi chống cằm nghĩ: Cậu bạn thân này của mình nhìn bề ngoài gai góc mà nội tâm lại rất mềm yếu, nghe chuyện cười tục tĩu cũng đỏ mặt tía tai.
"Cậu đừng ở riêng với anh ta, không an toàn đâu."
Nghe tôi nói tuần sau sẽ đến nhà Mẫn Xuyên Thanh, Lạc Đoan Diệc phản đối kịch liệt, sau đó lầm bầm: "Tớ biết ngay anh ta có ý đồ đen tối mà, chưa xác định quan hệ đã hôn cậu rồi, bảo đảm không phải người tốt đâu."
Không an toàn?
Đến đó cũng đâu xảy ra chuyện gì chứ?
Cùng lắm bị Mẫn Xuyên Thanh hôn một cái thôi.
Để ngăn Lạc Đoan Diệc tiếp tục lải nhải, tôi giơ hai tay lên đầu hàng: "Được rồi, nếu tình hình không ổn thì tớ sẽ chia tay anh ấy ngay......
Ít nhất cũng phải đợi tớ bán hết hàng tồn kho đã."
96.
Tôi dựa vào thành giường đọc tiểu thuyết, Lạc Đoan Diệc yên lặng ngồi ở mép giường một lát rồi hỏi tôi: "Hôn môi thật sự không có cảm giác gì sao?"
Tôi ra vẻ thờ ơ nói: "Anh ấy hôn nhanh quá, tớ còn không kịp phản ứng thì có cảm giác gì chứ."
Nghe tôi trả lời, Lạc Đoan Diệc nhấp nhổm mấy lần, nhìn như đứng ngồi không yên.
Có lẽ chuyện hôn môi hơi nặng đô với hắn.
Tôi lật trang tiếp theo rồi ngáp một cái, định hỏi hắn ngày mai xem phim gì.
Vừa ngẩng đầu lên thì khuôn mặt Lạc Đoan Diệc đột nhiên phóng to trước mắt, hắn nhắm tịt mắt, một tay nắm thành giường, tay kia chống lên nệm giường, nghiêng người tới trước, bóng hắn bao trùm lấy tôi.
Cả quá trình chỉ kéo dài mười mấy giây.
Xúc cảm trên môi vừa ấm áp vừa mềm mại.
Tôi chưa kịp nói gì thì Lạc Đoan Diệc đã nhảy dựng lên rồi chạy biến về nhà mình.