Khác [BL] Biến thành zombie vẫn muốn yêu đương

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
164,353
0
0
408947008-256-k424881.jpg

[Bl] Biến Thành Zombie Vẫn Muốn Yêu Đương
Tác giả: Betrayal2026
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh
Tận thế cả bạn thân và chó đều biến thành zombie thì phải làm sao?



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BL] Tiểu Hoàng đế bù nhìn
  • [BL] Hạ lưu bỉ ổi
  • [BL] Hồng Quân Nhất Chuyển
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BL] Kính Sợ Thần Linh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bướm Phượng Đen [bl]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Bl] Biến Thành Zombie Vẫn Muốn Yêu Đương
    01


    Tác giả: W Tòng Tinh

    Tag: Tận thế, 1v1

    Tận thế cả bạn thân và chó đều biến thành zombie thì phải làm sao?

    ⧣₊˚﹒✦₊⧣₊˚𓂃★⸝⸝⧣₊˚﹒✦₊⧣₊˚

    1.

    Thụ vừa đeo rọ mõm và dây xích cho chú chó mới biến thành zombie của mình thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.

    Cậu nhìn qua mắt mèo, trông thấy bạn thân chơi chung với mình từ nhỏ.

    Đối phương mặc đồng phục bảo vệ, tay cầm vũ khí, mặt mũi lấm lem, bộ dạng tiều tụy nhưng vẫn rất đẹp trai.

    Bạn thân cao to vạm vỡ, tính tình điềm đạm, còn rất khí khái, dịch zombie vừa bùng phát thì hắn lập tức gia nhập đội bảo vệ thành phố.

    Hôm qua hắn gọi điện giục cậu thu xếp hành lý để chiều nay đưa cậu tới khu an toàn mới.

    Thụ mở cửa rồi vội vàng giữ chặt chú chó sắp lao ra ngoài: "Mau vào đi."

    Bạn thân khóa cửa lại rồi dựa vào cửa ho khan, đưa vũ khí trong tay cho cậu: "Giết tớ đi."

    Thụ sững sờ: "Hả?"

    Nãy giờ cậu chỉ lo giữ chó, cúi đầu xuống mới phát hiện vết máu dưới chân bạn thân.

    Sắc mặt thanh niên tái nhợt, lấy điện thoại trong ba lô ra đưa cho cậu, đôi mắt đen thẫm nhìn cậu chằm chằm: "Vũ khí... vũ khí phòng thân của cậu đây, tớ sẽ dạy cậu cách sử dụng, sau khi giết tớ thì tìm đường đến khu an toàn ngay đi."

    Sáng nay bạn thân đang làm nhiệm vụ thì bị một con zombie đột biến tấn công, tạm thời chưa có huyết thanh điều trị, hắn bị thương ở lưng nên không thể cắt bỏ.

    Nếu không giết hắn trước khi lây nhiễm hoàn toàn thì hắn cũng sẽ biến thành zombie.

    Sau khi dặn dò mấy việc quan trọng, bạn thân dạy cậu cách nạp đạn và bóp cò rồi nhét súng vào tay cậu, chĩa nòng súng vào trán mình: "Đừng sợ, bắn thử đi."

    2.

    Làm sao thụ có thể ra tay được.

    Vốn dĩ cậu cũng không định rời khỏi đây, vì chó của cậu bị cắn khi đang bảo vệ cậu.

    Cậu không thể dẫn theo một chú chó zombie đến khu an toàn được.

    Cậu lấy hộp thuốc ra sơ cứu vết thương trên lưng bạn thân, đối phương cúi đầu nhìn làn da trắng bệch và mạch máu càng lúc càng đậm màu của mình: "...Vô ích thôi, bắn đi."

    "Trong nhà còn một cái."

    Thụ lấy cái rọ mõm mua dư ra, nhìn chằm chằm miệng bạn thân, "Cậu đeo tạm được không?

    Hay để tớ lấy cái xô ụp lên đầu cậu nhé?"

    Bạn thân: "..."

    Thụ lấy ra một cái vòng cổ: "May mà chó nhà tớ bự, cậu đeo thử xem vừa không."

    Bạn thân lùi lại một bước: "Đừng nghịch."

    Thụ cúi đầu đeo găng tay cao su cho đối phương: "Đeo cái này khỏi sợ cậu cào tớ nữa."

    Bạn thân thở dài, tựa đầu vào trán cậu: "Lỡ tớ làm cậu bị thương thì sao..."

    Cậu nhanh nhẹn đeo vòng vào cổ đối phương: "Kệ đi, dù sao cũng đỡ đau hơn là giết cậu, với lại dọn xác cậu mệt lắm."

    "Cậu thấy không, nó bị vậy mà tớ vẫn nuôi được."

    Cậu chỉ vào chú chó zombie của mình: "Giờ khỏi cần mua đồ ăn chó, cũng khỏi cần dắt nó đi dạo trong thời tiết lạnh, thành chó bảo toàn năng lượng rồi."

    3.

    Qua hôm sau, bạn thân không thể giao tiếp với cậu nữa.

    Trong nhà còn chút lương thực, cầm cự được ngày nào hay ngày nấy.

    Sáng sớm, thụ mặc áo khoác rồi cam chịu dắt chú chó zombie sủa ầm ĩ và bạn thân im ru xuống lầu, gì vậy trời, chó bảo toàn năng lượng cũng sủa to vậy sao.

    Cậu bảo bạn thân: "Nghĩ theo hướng tích cực thì tớ khỏi cần hốt kít nữa."

    Bạn thân: "..."

    Cậu nói tiếp: "Chắc chó zombie không ăn kít đâu nhỉ?

    Trong phim không thấy nhắc tới chuyện này."

    Bạn thân chậm rãi đi theo cậu, chẳng nói năng gì.

    Thụ muốn xem trên đường có cửa hàng thực phẩm nào mở cửa không, cậu cẩn thận tránh đi những tảng thịt không rõ nguồn gốc trên mặt đất, đang định bước vào cửa hàng thì một con zombie bất ngờ lao ra từ hẻm bên cạnh.

    Khi zombie sắp chạm vào cậu thì chú chó cậu đang dắt lao tới trước, khuôn mặt đẹp trai của bạn thân bỗng nhiên vặn vẹo, hai mắt trợn trừng, tròng trắng chuyển sang màu đỏ thẫm, cậu chưa kịp phản ứng thì bạn thân đã phát ra tiếng gầm ồm ồm rồi túm cổ áo zombie, ném nó sang bên kia đường.

    "Quào..."

    Thụ sửng sốt nhìn zombie bị ném bay rồi trầm trồ khen bạn thân: "Cậu đã biến thành zombie mà vẫn ngầu như vậy, lợi hại ghê."
     
    [Bl] Biến Thành Zombie Vẫn Muốn Yêu Đương
    02


    4.

    Thụ cố vươn tay mò mẫm dưới kệ hàng, quả nhiên mò được ít thực phẩm chưa bị lấy đi.

    Cậu nhét đồ vào ba lô, sau đó tìm được thêm mấy cái hộp quẹt bên cạnh quầy thu ngân.

    Máy thu tiền đã tắt, cậu gãi má, quét mã QR trên bàn rồi nhập số tiền ước tính.

    "Đi thôi."

    Cậu vừa phủi bụi trên người vừa bảo bạn thân.

    Cậu kéo nhẹ dây thừng, nhưng thanh niên vẫn đứng bất động bên quầy thu ngân.

    Hắn muốn lấy thứ gì sao?

    Cậu lại gần xem, trông thấy mấy hộp "áo mưa" nằm vương vãi.

    "Cái này..."

    Cậu vỗ lưng bạn thân an ủi: "Chắc cậu đâu cần xài nữa đúng không?

    Thôi đừng buồn, biết đâu còn chữa được cũng nên."

    5.

    Thụ đang nấu mì trong nhà thì chợt nghe thấy tiếng động lạ bên ngoài, cậu cầm vá chạy ra xem, phát hiện cửa nhà mở toang, dưới sàn có một cái rọ mõm bị rơi.

    Cậu nhìn bạn thân bên cạnh, đối phương mở to mắt, ngoan ngoãn đeo rọ mõm.

    Tiêu rồi!

    Cậu kéo bạn thân ra khỏi nhà, đang định xuống lầu tìm chó thì thấy nó tha về thứ gì đó.

    "Ông cố ơi!"

    Thụ la thất thanh: "Đã biến thành zombie mà còn đi ăn kít nữa à?"

    Cậu chẳng màng đến gì khác, vội vàng quỳ xuống đất cạy miệng chó ra, chạm phải một thứ mềm oặt nhơn nhớt — May quá, không phải kít mà là ruột.

    6.

    Thụ kéo chó vào nhà, mệt toát mồ hôi, mì trong nồi đã trương lên.

    Cậu thở dài cầm khăn ướt lau máu trên tay rồi lẩm bẩm: "Được rồi, ăn cơm nào."

    Vừa cầm đũa lên cậu lại nghe thấy tiếng động lạ bên cạnh, quay đầu sang thì thấy bạn thân tháo rọ mõm ra.

    Cậu vừa cầm đũa quấn mì vừa hỏi bạn thân: "Cậu cũng muốn ăn hả?"

    Thanh niên chồm tới gần cậu, đôi môi trắng bệch hé ra để lộ răng nanh mọc dài.

    Thụ nói: "Zombie có tiêu hóa được món này không?"

    Cậu cầm rọ mõm rồi ra hiệu cho bạn thân cúi đầu xuống: "Thôi, bệnh viện chưa có phòng khám cho zombie, ăn bậy không tốt đâu.

    Đúng rồi, cứ ngoan vậy nhé, cậu còn ngoan hơn chó của tớ nữa, giỏi lắm giỏi lắm."
     
    [Bl] Biến Thành Zombie Vẫn Muốn Yêu Đương
    03


    7.

    Cứ mỗi tiếng đài phát thanh sẽ phát thông báo cứu viện khắp thành phố, đám người chưa bị lây bệnh lần lượt lên xe đến khu vực an toàn.

    Vì chưa có cách chữa trị nên đội bảo vệ cấp đạn tự sát, mọi chiến sĩ đều đeo vòng theo dõi triệu chứng trên tay trái.

    Chỉ cần ấn nút màu đỏ bên hông thì đội bảo vệ sẽ xem như người đó đã tự kết liễu đời mình.

    Thụ tháo vòng tay của bạn thân ra.

    Cậu nằm trên giường, cơn buồn ngủ dần kéo đến, trong lúc mơ màng nhìn thấy bạn thân đứng im lìm bên cửa sổ.

    Zombie cũng không cần ngủ sao.

    Cậu tự hỏi.

    Ngủ một hồi, cậu bị một tiếng động khẽ khàng đánh thức, vừa mở mắt ra thì thấy một bóng đen cao lớn đứng cạnh giường, bàn tay đeo găng cao su nắm chặt cánh tay cậu như kìm sắt.

    Lạnh buốt, hệt như mùi thối rữa của đầm lầy.

    "Cậu cũng muốn ngủ hả?"

    Cậu ngáp dài, gỡ tay đối phương ra rồi dịch người sang một bên nhường chỗ cho hắn: "Ngủ đi."

    Cậu nắm bàn tay to lớn của zombie, lẩm bẩm như đang nói mớ: "Bị vậy cũng tốt...

    Trước đây cậu đâu có thời gian dành cho tớ."

    Từ nhỏ đến lớn hắn luôn đặt tinh thần trọng nghĩa lên hàng đầu, trước khi gia nhập đội bảo vệ thì ngày đêm truy lùng tội phạm, sau khi dịch zombie bùng phát thì lập tức ra tiền tuyến phòng thủ, sau khi di tản xong những người khác mới nhớ tới cậu, còn bắt cậu giết hắn nữa.

    Không ép cậu bóp cò, có lẽ đây là lần đầu tiên đối phương làm trái quy tắc.

    "Đáng đời..."

    Cậu nhắm mắt lẩm bẩm: "Ai bảo đến phút chót cậu mới chịu tìm tớ."

    Khi sắp ngủ thiếp đi, cậu cảm thấy có thứ gì đó lạnh buốt chạm vào môi mình.

    Dưới ánh trăng rọi qua khe màn chưa kéo kín, cậu nhìn thấy đôi mắt màu đỏ sậm của thanh niên đang cúi xuống nhìn mình, khoảng cách gần đến nỗi chiếc rọ mõm kim loại chạm vào mặt cậu.

    Cậu hỏi: "Muốn ăn thịt tớ à?"

    Đương nhiên không có tiếng trả lời.

    Cậu nói tiếp: "Mai tớ sẽ ra ngoài tìm đồ ăn cho cậu."

    Cậu đẩy đầu đối phương ra, nhắm mắt suy nghĩ một lát rồi ngồi dậy nói: "À, ruột vẫn còn trong thùng rác ấy, hay là tớ lấy ra rửa sạch cho cậu nhé..."

    Bạn thân gầm gừ một tiếng rồi đưa đầu ra xa.
     
    [Bl] Biến Thành Zombie Vẫn Muốn Yêu Đương
    4


    8.

    Tận thế thật khiến người ta tuyệt vọng mà.

    Thụ ngậm bàn chải đánh răng, nhìn thấy cửa bếp bị vỡ một góc và thùng rác trống rỗng nằm lăn quay giữa phòng khách cũng chẳng buồn hét nữa.

    Những đồ đạc khác vẫn còn nguyên vẹn, gói xúc xích duy nhất còn lại trong ngăn kéo cũng không bị động đến, cái gì cũng còn, chỉ có chó là mất.

    Khi ánh mắt dừng lại trên cửa nhà bị thủng một lỗ, mi mắt cậu mới giật nhẹ.

    Cậu vội vàng lao vào phòng ngủ thay đồ, may mà bạn thân không quậy như chó, cả đêm luôn ở bên cậu chứ không chuồn ra ngoài ăn lòng.

    "Mau lên, đi tìm ông cố thôi."

    Cậu đeo khẩu trang đội mũ cho bạn thân, không đeo dây xích mà nắm tay hắn, vừa chạy ra ngoài vừa nói.

    Đội bảo vệ thành phố đang đi tuần tra, cậu không thể để chú chó đã biến thành zombie chạy rông được.

    Lỡ nó cắn phải người dân chưa kịp sơ tán thì mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn.

    Tin vui là chó không phá nhà, tin buồn là nhà hàng xóm và cửa hàng dưới lầu đều bị phá tan tành.

    "Quay lại đây!

    Quay lại đây!"

    Thụ khó nhọc giữ chặt dây xích, không cho ông cố vừa tìm được chạy đi xa hơn.

    Nghĩ đến số dư tài khoản của mình, cậu đành đẩy hết những thiệt hại này cho các zombie khác để khỏi mắc nợ ngập đầu.

    Cậu ngồi thở hổn hển trên ghế dài ở trạm xe buýt, tấm biển quảng cáo sau lưng vẫn còn dán poster phim thần tượng, hai nhân vật chính nhìn nhau bằng ánh mắt thâm tình, còn bên kia đường có hai zombie đang giành thịt sống, vừa bóp cổ vừa gầm gừ cắn xé lẫn nhau.

    Đoàng.

    Đoàng.

    Đội bảo vệ chạy tới, những viên đạn được gia cố lập tức bắn thủng đầu zombie.

    Chúng chưa ngã xuống ngay, chỉ khi trung tâm não bộ bị phá hủy thì zombie mới hoàn toàn mất khả năng di chuyển.

    Thụ đứng phắt dậy, che chắn bạn thân và chó sau lưng mình.

    Một cảnh sát cầm súng thận trọng đi tới hỏi cậu: "Đồng chí, có cần đưa anh đến trạm không?"

    Cậu cười khan rồi xua tay lia lịa: "Cảm ơn anh, tụi tôi biết đường mà, tụi tôi đang định đi đây.

    Anh cứ làm việc của mình đi ạ."

    Bạn thân lại phát ra tiếng gầm gừ.

    Cảnh sát nhìn một người một chó lộ ra vẻ kỳ quái sau lưng cậu rồi giơ súng lên: "Bạn anh bị zombie lây nhiễm rồi đúng không?"

    "Không phải đâu, cậu ấy chỉ mắc chứng sợ giao tiếp thôi."

    Thụ lén siết chặt hai sợi xích, chỉ sợ họ đột ngột tấn công.

    Cảnh sát không mấy tin tưởng mà tiến lại gần hơn, trông thấy chiếc vòng cổ và dây xích chó trên cổ thanh niên cao lớn.

    Người đứng chắn phía trước có nước da xanh xao như thể quanh năm ru rú trong nhà, nhìn vẻ mặt lấm lét cũng đủ biết đang che giấu gì đó.

    Cảnh sát nhíu mày.

    Thụ hít sâu một hơi, đột nhiên giơ sợi xích chó trong tay lên rồi hùng hồn giải thích: "Tụi tôi đang chơi trò tình thú, chơi SM ấy mà."

    Cảnh sát: "?"

    Thụ ngượng ngùng cúi đầu: "Cộng đồng thiểu số, cộng đồng thiểu số thôi."

    Cảnh sát: "Giờ là lúc nào rồi mà còn chơi mấy trò này hả."

    Thụ: "Khi vật chất thiếu thốn thì tinh thần càng phải được an ủi chứ."

    Cậu vừa dứt lời thì chú chó đang dắt đột nhiên vùng lên như muốn lao về phía cảnh sát.

    Cảnh sát lập tức chĩa súng vào chú chó có vẻ hung dữ lạ thường kia.

    Thụ: "Đừng, đừng bắn, giống chó này vốn thế đấy, tôi hay gọi nó là ông cố.

    Nhìn dữ vậy thôi chứ thật ra hiền khô à.

    Cảm ơn anh nhé, tôi đưa họ về nhà thu dọn hành lý trước đây."

    Chó sủa ầm ĩ.

    Cảnh sát trầm ngâm một lát rồi hạ súng xuống, nhìn chàng trai xanh xao dắt hai chú chó đi xa với ánh mắt phức tạp.
     
    Back
    Top Dưới