Khác [BL/12chd] Nén Hương Không Tên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406441690-256-k80364.jpg

[Bl/12Chd] Nén Hương Không Tên
Tác giả: Junnn170
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một nén hương vô tình được thắp lên trong buổi tảo mộ năm ấy đã thay đổi một cuộc đời...



12chd​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Thường Châu Năm Ấy
  • Một Kiếp nhớ thương
  • Phượng hoàng tái sinh
  • Thần Tích Cô Đôi Thượng Ngàn
  • những điều trong lịch sử Việt Nam mà bạn nên biết
  • [Bl/12Chd] Nén Hương Không Tên
    Chương 1: Nén Hương Không Tên


    Ngày đó trời không nắng, cũng chẳng mưa.

    Mây xám đè thấp xuống sườn đồi nghĩa địa, gió thổi qua từng hàng bia mộ phát ra tiếng rít khe khẽ như ai đang thì thầm.

    Cậu khi ấy còn rất nhỏ, tay bị người lớn nắm chặt, bước chân lảo đảo theo đoàn người đi tảo mộ.

    Cậu không hiểu "tổ tiên" là gì.

    Chỉ biết người lớn dặn: đừng nhìn quanh, đừng chỉ trỏ, càng đừng nói linh tinh.

    Nhưng rồi... cậu vẫn nhìn thấy.

    Ở rìa nghĩa địa, tách khỏi những ngôi mộ chỉnh tề, có một thứ không nên tồn tại ở đó.

    Không bia.Không tên.Không mộ phần.

    Chỉ là một am nhỏ sụp nửa mái, gỗ mục đen sì, trước cửa treo một chiếc chuông gió gãy mất nửa.

    Trên nền đất còn sót lại dấu vết của bệ hương cũ, tro tàn từ rất lâu rồi chưa từng được dọn.

    Người lớn không ai đến gần chỗ đó.

    Thậm chí ánh mắt họ còn lướt qua rất nhanh, như thể không nhìn thấy.

    Chỉ có cậu

    Cậu không thấy sợ.

    Chỉ thấy... trống rỗng.

    Trong lòng cậu, vào khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó rất nhẹ khẽ rung lên như khi đứng giữa ngã ba đường, không biết nên nghiêng về bên nào.

    "Ở đó... cô đơn lắm sao?"

    Không ai nghe thấy cậu hỏi.

    Cậu lén buông tay người lớn, bước về phía am cúng.

    Gió đột nhiên im bặt.

    Chuông gió khẽ lay, phát ra keng một tiếng rất nhẹ.

    Cậu cúi người, rút từ bó hương chung một nén còn nguyên, lóng ngóng châm lửa.

    Tay trẻ con run rẩy, lửa liếm lên đầu hương, khói trắng cuộn lên, mùi trầm tản ra trong không khí ẩm lạnh.

    Cậu cắm nén hương xuống nền đất trước am.

    "Con... thắp cho."

    Ngay khoảnh khắc đầu hương chạm đất...

    "ẦM."

    Âm khí như sóng ngầm tràn ra.

    Không có gió mạnh.

    Không có tiếng khóc.

    Chỉ có cảm giác một ánh nhìn từ trong bóng tối của am cúng... chậm rãi mở ra.

    "Cuối cùng... cũng có người nhớ đến ta."

    "

    Âm thanh ấy vang lên trực tiếp trong đầu.

    Cậu đứng sững, tim đập chậm lại một nhịp.

    Bóng tối trong am chuyển động.

    Không hiện hình.

    Không hiện mặt.

    Chỉ là một áp lực vô hình quấn lấy cổ tay cậu, nhẹ đến mức như sợi tơ, nhưng lạnh buốt đến tận xương.

    "Nén hương này... là khế ước."

    Cậu mơ hồ gật đầu, dù chẳng hiểu khế ước là gì.

    "Từ hôm nay trở đi...ngươi sẽ là của ta."

    Chuông gió rung lên một lần nữa.

    Khi người lớn quay lại tìm, cậu đã đứng yên tại chỗ, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt mở to nhìn về phía hư không.

    "Thiên Bình,sao con ngồi đây?

    Từ phía sau lưng cậu, một bóng đen cao lớn vô hình khẽ nghiêng đầu, như đang quan sát thế giới này lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

    "Thiên Bình...

    cái tên này, rất hợp với ngươi."

    Nén hương tàn rơi xuống.

    Khế ước thành lập.

    Và từ khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa người và quỷ trong đời Thiên Bình đã bị xóa mờ.
     
    [Bl/12Chd] Nén Hương Không Tên
    Chương 2


    Sau ngày tảo mộ, Thiên Bình bắt đầu ngủ không yên.

    Ban đầu chỉ là mơ.

    Trong mơ, cậu đứng giữa một khoảng tối không đáy, dưới chân không phải đất mà là mặt nước đen kịt.

    Mỗi bước đi đều tạo ra gợn sóng, và trong từng gợn sóng ấy là những khuôn mặt méo mó, mở miệng không thành tiếng.

    Khi tỉnh dậy, gối đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

    Mẹ cậu nghĩ cậu bị cảm.

    Nhưng đến đêm thứ ba, mọi chuyện không còn đơn giản như vậy nữa.

    Nửa đêm, Thiên Bình mở mắt.

    Căn phòng vẫn vậy, ánh đèn ngủ mờ nhạt hắt bóng lên tường.

    Nhưng không khí đã khác,nặng, lạnh, như có ai đó đang đứng rất gần.

    Cậu quay đầu.

    Ở góc phòng, nơi bóng tối dày nhất, có thứ gì đó đang chồng lên bóng của chính cậu.

    Không có hình dạng rõ ràng.

    Chỉ là một cái bóng quá dài, vai rộng hơn người thường, đứng ngược hướng ánh đèn.

    Thiên Bình không hét.

    Cậu chỉ thấy tim mình đập chậm lại, giống hệt cảm giác lúc đứng trước am cúng hôm ấy.

    "Ngươi nhìn thấy ta nhanh hơn ta nghĩ."

    Giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu, không có ác ý, cũng không có ấm áp.

    “Ngài là ai…?”

    Giọng Thiên Bình khàn khàn.

    "Ta là kẻ đã nhận nén hương của ngươi."

    Bóng đen tiến thêm nửa bước.

    Nhiệt độ trong phòng hạ thấp rõ rệt, hơi thở Thiên Bình bốc thành làn sương mỏng.

    "Bát tự của ngươi… rất sạch."

    "Thuần âm."

    Thiên Bình không hiểu “bát tự” là gì.

    Nhưng khi hai chữ ấy vang lên, cậu cảm thấy trong lồng ngực mình có thứ gì đó được gọi đúng tên.

    "Ngươi sinh giờ âm."

    "Ngày âm."

    "Tháng âm."

    "Âm khí không tạp, không lệch.

    "Rất hiếm."

    Bóng đen cúi thấp xuống, khoảng cách gần đến mức Thiên Bình cảm thấy ý thức mình bị bao trùm.

    "Ngươi không bài xích ta."

    "Ngươi dung nạp ta."

    "Cho nên ta mới có thể…

    ở lại."

    Thiên Bình run nhẹ.

    “Ở…

    ở lại là sao?”

    Một tiếng cười khẽ vang lên, rất thấp.

    "Là từ hôm nay trở đi,ngươi sẽ là nơi ta trú ngụ."

    "Đổi lại..."

    "ta sẽ cho ngươi nhìn thấy thế giới thật sự."

    Ngay khi câu nói dứt, ngoài cửa sổ vang lên tiếng rắc.

    Thiên Bình quay đầu nhìn.

    Trên bậu cửa, có một bóng người đứng ngược sáng, cổ vặn lệch sang một góc không thể có ở người sống, đôi mắt trũng sâu đang nhìn thẳng vào cậu.

    Cơ thể cậu cứng đờ.

    Bóng đen phía sau lưng cậu lập tức ép sát hơn, như một lớp áo khoác vô hình.

    "Đừng sợ."

    "Thứ đó… không chạm được vào ngươi."

    "Vì ngươi đã thuộc về ta."

    Bóng ngoài cửa sổ lùi lại, tan vào đêm tối như chưa từng tồn tại.

    Trong phòng chỉ còn lại Thiên Bình và cảm giác lạnh quen thuộc.

    "Nhớ cho kỹ," giọng nói thì thầm sát bên tai

    "bát tự thuần âm không phải lời nguyền."

    "Nó là tư cách."

    Thiên Bình khép mắt lại.

    Trong giấc ngủ chập chờn, lần đầu tiên cậu mơ thấy một đôi mắt sắc lạnh, sâu không đáy, đang nhìn mình bằng ánh nhìn vừa chiếm hữu vừa… kiên nhẫn chờ đợi.
     
    [Bl/12Chd] Nén Hương Không Tên
    Chương 3


    Từ đêm đó trở đi, thế giới của Thiên Bình không còn yên tĩnh nữa.

    Cậu bắt đầu thấy những thứ không nên tồn tại trong ban ngày.

    Dưới gốc cây trước nhà, có bóng người ngồi co ro, tóc dài che kín mặt, mỗi lần có người đi ngang liền tan như khói.

    Ngoài ngõ, đôi khi vang lên tiếng kéo lê rất nhẹ, nhưng quay đầu lại thì đường trống trơn.

    Có hôm đang ăn cơm, Thiên Bình bỗng thấy phía sau lưng cha mình… thừa ra một cái bóng.

    Không chạm hay làm hại, chỉ lặng lẽ nhìn

    Mỗi lần như vậy, cảm giác lạnh quen thuộc lại quấn lấy cậu, như có ai đó đứng ngay sau, che chắn rất kín kẽ.

    "Chưa đến lúc."

    "Không thứ gì được phép động vào ngươi."

    Giọng nói kia ngày càng rõ ràng, ngày càng… quen thuộc.

    Mãi cho đến một buổi trưa.Trời nắng rất gắt.

    Là kiểu nắng khiến người ta tin rằng trên đời này không thể có quỷ mà có thì cũng chẳng ngu gì mà mò ra

    Ma Kết xuất hiện vào đúng ngày đó.

    Ông đứng trước cổng nhà Thiên Bình, áo đạo màu sậm, dáng người thẳng, mắt sâu và lạnh.

    Không cầm phất trần, cũng không đeo chuông ,nhìn không khác gì một người qua đường.

    Nhưng khi ánh mắt ông đặt lên Thiên Bình, không khí xung quanh lập tức thay đổi.

    Ông nhìn cậu,không hỏi tên cũng không hỏi tuổi.

    Chỉ hỏi một câu:

    “Đứa trẻ này… sinh giờ gì?”

    Mẹ Thiên Bình hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời.Ma Kết im lặng hồi lâu.Rồi hỏi tiếp:

    “Ngày sinh?”

    “Tháng sinh?”

    Mỗi câu hỏi rơi xuống, sắc mặt ông lại trầm thêm một phần.

    Khi nghe xong câu trả lời, ông khẽ nhắm mắt, hít vào một hơi rất sâu.

    “Bát tự thuần âm.”

    Giọng ông thấp, chắc, không chút nghi ngờ.

    “Không tạp, không lệch.”

    “Âm khí bám người mà chưa phát tác, chứng tỏ trong cơ thể đã có thứ khác trấn giữ.”

    Không ai hiểu ông đang nói gì.

    Chỉ có Thiên Bình.

    Cậu rõ ràng cảm nhận được thứ phía sau mình khẽ cười.

    "Cuối cùng cũng có người nhận ra."

    Ma Kết mở mắt, ánh nhìn đột ngột sắc bén, như xuyên thẳng qua Thiên Bình.... không, xuyên qua thứ đang bám trên cậu.

    Hai luồng khí vô hình va vào nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

    Không một tiếng động hay gió thổi qua

    Nhưng Thiên Bình thấy rõ, trong tầm nhìn của mình, bóng tối phía sau lưng chợt co lại, như một con thú bị người khác nhìn thẳng vào mắt.

    Ma Kết chậm rãi nói:

    “Thứ theo đứa bé này… không phải tiểu tà.”

    “Nhưng nó chưa hại đứa bé.”

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Rồi ông quay sang người lớn trong nhà.

    “Đứa trẻ này, nếu không theo ta.....Không quá mười sáu tuổi.”

    “Sẽ không còn phân biệt được đâu là người, đâu là quỷ.”

    Mẹ Thiên Bình tái mặt.

    “Nhưng nếu theo ta,” Ma Kết nói tiếp, “nó có thể sống.”

    Ông cúi xuống trước mặt Thiên Bình, giọng trầm hẳn lại.

    “Con có biết vì sao mình nhìn thấy không?”

    Thiên Bình do dự, rồi lắc đầu.

    Ma Kết nhìn thẳng vào mắt cậu:

    “Vì con sinh ra để đứng ở giữa.”

    “Bát tự thuần âm không đẩy con về phía quỷ.”

    “Nó cho con tư cách đối thoại với chúng.”

    Sau lưng Thiên Bình, giọng nói kia vang lên, lần này rất sát, rất rõ:

    "Hắn nói không sai."

    "Nhưng hắn chưa nói hết."

    Ma Kết đứng thẳng dậy.

    “Ta nhận con làm đồ đệ.”

    “Nhưng ta cảnh cáo trước,” ông nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh,

    “thứ đang ám con....Ta sẽ không để nó vượt qua giới hạn.”

    Bóng tối phía sau Thiên Bình khẽ nghiêng đầu.

    "Cứ thử xem."

    Thiên Bình đứng giữa hai người.

    Một bên là đạo môn.

    Một bên là tà linh.

    Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu rõ cảm giác đứng trên cán cân là như thế nào.

    Và cậu gật đầu.
     
    Back
    Top Dưới