Từ đêm đó trở đi, thế giới của Thiên Bình không còn yên tĩnh nữa.
Cậu bắt đầu thấy những thứ không nên tồn tại trong ban ngày.
Dưới gốc cây trước nhà, có bóng người ngồi co ro, tóc dài che kín mặt, mỗi lần có người đi ngang liền tan như khói.
Ngoài ngõ, đôi khi vang lên tiếng kéo lê rất nhẹ, nhưng quay đầu lại thì đường trống trơn.
Có hôm đang ăn cơm, Thiên Bình bỗng thấy phía sau lưng cha mình… thừa ra một cái bóng.
Không chạm hay làm hại, chỉ lặng lẽ nhìn
Mỗi lần như vậy, cảm giác lạnh quen thuộc lại quấn lấy cậu, như có ai đó đứng ngay sau, che chắn rất kín kẽ.
"Chưa đến lúc."
"Không thứ gì được phép động vào ngươi."
Giọng nói kia ngày càng rõ ràng, ngày càng… quen thuộc.
Mãi cho đến một buổi trưa.Trời nắng rất gắt.
Là kiểu nắng khiến người ta tin rằng trên đời này không thể có quỷ mà có thì cũng chẳng ngu gì mà mò ra
Ma Kết xuất hiện vào đúng ngày đó.
Ông đứng trước cổng nhà Thiên Bình, áo đạo màu sậm, dáng người thẳng, mắt sâu và lạnh.
Không cầm phất trần, cũng không đeo chuông ,nhìn không khác gì một người qua đường.
Nhưng khi ánh mắt ông đặt lên Thiên Bình, không khí xung quanh lập tức thay đổi.
Ông nhìn cậu,không hỏi tên cũng không hỏi tuổi.
Chỉ hỏi một câu:
“Đứa trẻ này… sinh giờ gì?”
Mẹ Thiên Bình hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời.Ma Kết im lặng hồi lâu.Rồi hỏi tiếp:
“Ngày sinh?”
“Tháng sinh?”
Mỗi câu hỏi rơi xuống, sắc mặt ông lại trầm thêm một phần.
Khi nghe xong câu trả lời, ông khẽ nhắm mắt, hít vào một hơi rất sâu.
“Bát tự thuần âm.”
Giọng ông thấp, chắc, không chút nghi ngờ.
“Không tạp, không lệch.”
“Âm khí bám người mà chưa phát tác, chứng tỏ trong cơ thể đã có thứ khác trấn giữ.”
Không ai hiểu ông đang nói gì.
Chỉ có Thiên Bình.
Cậu rõ ràng cảm nhận được thứ phía sau mình khẽ cười.
"Cuối cùng cũng có người nhận ra."
Ma Kết mở mắt, ánh nhìn đột ngột sắc bén, như xuyên thẳng qua Thiên Bình.... không, xuyên qua thứ đang bám trên cậu.
Hai luồng khí vô hình va vào nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Không một tiếng động hay gió thổi qua
Nhưng Thiên Bình thấy rõ, trong tầm nhìn của mình, bóng tối phía sau lưng chợt co lại, như một con thú bị người khác nhìn thẳng vào mắt.
Ma Kết chậm rãi nói:
“Thứ theo đứa bé này… không phải tiểu tà.”
“Nhưng nó chưa hại đứa bé.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi ông quay sang người lớn trong nhà.
“Đứa trẻ này, nếu không theo ta.....Không quá mười sáu tuổi.”
“Sẽ không còn phân biệt được đâu là người, đâu là quỷ.”
Mẹ Thiên Bình tái mặt.
“Nhưng nếu theo ta,” Ma Kết nói tiếp, “nó có thể sống.”
Ông cúi xuống trước mặt Thiên Bình, giọng trầm hẳn lại.
“Con có biết vì sao mình nhìn thấy không?”
Thiên Bình do dự, rồi lắc đầu.
Ma Kết nhìn thẳng vào mắt cậu:
“Vì con sinh ra để đứng ở giữa.”
“Bát tự thuần âm không đẩy con về phía quỷ.”
“Nó cho con tư cách đối thoại với chúng.”
Sau lưng Thiên Bình, giọng nói kia vang lên, lần này rất sát, rất rõ:
"Hắn nói không sai."
"Nhưng hắn chưa nói hết."
Ma Kết đứng thẳng dậy.
“Ta nhận con làm đồ đệ.”
“Nhưng ta cảnh cáo trước,” ông nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh,
“thứ đang ám con....Ta sẽ không để nó vượt qua giới hạn.”
Bóng tối phía sau Thiên Bình khẽ nghiêng đầu.
"Cứ thử xem."
Thiên Bình đứng giữa hai người.
Một bên là đạo môn.
Một bên là tà linh.
Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu rõ cảm giác đứng trên cán cân là như thế nào.
Và cậu gật đầu.