Cập nhật mới

Khác Bình Minh Sau Chiến Tranh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397645375-256-k46029.jpg

Bình Minh Sau Chiến Tranh
Tác giả: AmidaHankuro
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện bắt đầu từ những năm tháng chống Mỹ oanh liệt về cô gái Bình - là cô gái mở đường và cậu trai Hòa - là người lính sẵn sàng lao ra tiền tuyến để bảo vệ đất nước.Là chuyện tình trong sáng của hai người lính trong những năm tháng chống Mĩ khắc nghiệt

Cre ảnh bìa : Lê Hải



nguoilinh​
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 1


Đôi lời của tác giả : Mấy nay tui nổi hứng viết truyện về đề tài chiến tranh cũng nhân ngày 30/4-1/5 và ra muộn bởi 1 vài lý do

- Tác giả còn viết văn hơi lủng củng nên mong độc giả bỏ qua hoặc góp ý

_________________

Trong trung tâm điều dưỡng thương binh, những người đã đi hết tuổi thanh xuân bảo vệ đất nước và hiện tại họ đã an dưỡng tuổi già

Lúc này những tình nguyện viên đến, trong đó có một cô bé nhỏ.

Mái tóc màu đen tuyền, đôi mắt tròn xoe, làn da trắng hồng hào lộ ra vẻ dễ thương.

Chắc là con của một cô tình nguyện viên nào đó.

Con bé đi xung quanh bắt chuyện với mọi người và dừng lại trước mặt một bà lão.

Rồi nở nụ cười hồn nhiên :

" Dạ con chào bà!!!

"

Bà lão lúc này ngước lên, mặt nhăn lại, đôi mắt cũng mờ dần nhưng vẫn mỉm cười chào lại cô bé.

" Bà ơi sao bà buồn thế?

"- Cô bé ngồi xuống bên cạnh bà hỏi chuyện

Bà chỉ cười trừ mà đáp lại với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại đau xót :

" B..Bà chỉ nhớ đồng đội bà t..thôi.."

" Dạ?

Họ đâu rồi ạ?

"

" H..Họ đi rồi..đi về một nơi xa...xa đến mức bà không với tới "

" Bà có thể kể cháu nghe được không?

"- Cô bé háo hức muốn nghe bà kể lại câu chuyện

" Được.

"

___________

15/06/1969

" Những ngày ấy..."

Cuộc kháng chiến chống Mỹ đang trong giai đoạn khốc liệt , dân ta đang dùng xương máu để đổi lấy những mảnh đất quê hương của nước..., tiếng bom đạn nổ nguyên một vùng trời, tiếng trẻ em gào khóc trước xác của ba mẹ.

Sự tàn ác của chúng đã làm cho dân ta vừa khiếp sợ vừa ghê tởm cũng vừa muốn căm ghét

Chính sự căm ghét tột cùng đó đã khiến cho nhiều sinh viên, người trẻ tình nguyện tham gia kháng chiến

" Em tên gì?

" - Anh cán bộ nhìn cô gái ngay trước mặt mà hỏi tên

" Dạ em là Bình, năm nay em 20 tuổi, em viết đơn xin tham gia vào thanh niên xung phong.

"

" Cái gì?

Người gầy như ni sao mà vào được.

"

" Anh cứ cho em vào đi, em làm gì cũng được hết.

"

Cô tên là Bình , hiện nay cô ở tuổi đôi mươi, là người con gái làm công việc mở đường cho xe tiếp tế đi qua an toàn.

Nhiệm vụ của cô là phá bom và lấp đường cho xe qua cũng như giúp đỡ cho công việc trị thương cho các anh lính

Cô luôn xuất hiện với mái tóc được buộc lên cao để tiện cho việc phá bom và lấp đường , làn da vàng và đôi mắt to tròn cùng với chiếc má hồng hào đáng yêu.

Bên cạnh cô là hai người làm cùng nhiệm vụ với cô , một cô bé nhỏ nhắn tên Lan còn bé nhỏ hơn cô 1 tuổi vào làm lính...con bé đó dễ thương, mái tóc được tết ra hai bên cùng với làn da trắng trẻ, điều cô ấn tượng với con bé là sự hồn nhiên, vô tư, trong sáng, yêu đời giữa thế giới tàn nhẫn khốc liệt và người chị luôn tận tâm chăm sóc các em là chị Huệ , chị ấy lúc nào cũng hoàn thành công việc một cách xuất sắc và quan tâm các em của mình, chị đã 23 tuổi xuân rồi, chị có mái tóc dài đến lưng luôn búi cao lên cùng với làn da nâu do ra nắng làm nhiệm vụ nhiều , chị có vẻ khéo tay nên hay làm những chiếc khăn với những chi tiết nhỏ nhắn dễ thương

" Chị Bình chị Huệ!!!

Em mới tìm được một bông hoa đẹp lắm nè..."

Con bé Lan vừa đi làm nhiệm vụ về đã chạy đến chỗ hai cô mà mặt nó lấm lem bùn đất vì đi phá bom , mái tóc cũng rối đi đôi phần nhưng nụ cười của con bé thì vẫn không tắt mà chỉ vào bông hoa nhỏ trên tay mà nhìn hai người chị của mình.

Nơi này chỉ toàn cát không là cát...nếu có cỏ cây gì thì nó cũng bị những quả bom của địch thả xuống rồi xơ xác không còn chút sự sống, vậy mà bông hoa con bé vẫn còn sức sống tỏa ra màu sắc giữa thế giới tàn nhẫn này.

Hai cô thấy vậy thì xoa đầu con út mà cười:

" Lan giỏi thật đó...mà bông hoa cũng đẹp nữa."

Chị Huệ là người khen con bé đầu tiên mà nhìn con bé rồi đến cô xoa đầu con bé mà cài hoa lên tóc con bé mà nói với giọng nhẹ nhàng:

" Hoa đẹp thật cài lên tóc em hợp lắm Lan..."

" Em cảm ơn chị Bình.

"

Lúc này mọi người mới chạy ra tấm tắc khen Lan mà cô và chị Huệ chỉ cười cho đến khi đại đội trưởng gọi mọi người lại để làm nhiệm vụ , bọn cô đứa nào đứa nấy lại chạy lên đỉnh cao chót vót để hoàn thành nhiệm vụ được giao , tiếng chân vội vã giữa trời nắng gắt mỗi lần bọn cô bước chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng khiến " tử thần " kích nổ ngay lập tức nên bọn cô vừa làm nhiệm vụ phá và lấp lại những quả bom cho đoàn xe qua một cách an toàn.

Mỗi ngày của bọn cô cứ trôi qua như vậy cứ có những phút giây trực chờ " tử thần " , lại có những khoảnh khắc vui vẻ hồn nhiên của những cô gái đôi mươi tươi trẻ.

Rồi đến một hôm có tiếng xe gửi thư , ba cô lại hào hứng chạy lại xem những lá thư của mình mà con bé Lan cười vui nhất vì thư của nó là thư tình từ chiến trường ra , còn chị Huệ là thư của người mẹ xa con gái.

Còn cô thì sao á?

Là thư của anh hai về nơi tiền tuyến khốc liệt đầy bom đạn , những cái chết của những người lính vô danh dù vậy trong thư mà anh hai gửi vẫn có những khoảnh khắc đẹp đẽ đến lạ ở nơi khốc liệt.

Lúc này cô nhìn qua mép của lá thư thấy vết máu dài đã khô , cô cũng đoán được anh hai bị gì mà muốn khóc nhưng cô phải mạnh mẽ để chuẩn bị cho nhiệm vụ

Khốc liệt là vậy nhưng xung quanh cô vẫn có những khoảnh khắc đẹp đẽ đến nao lòng giữ khung cảnh khốc liệt hoang tàn.
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 2


16/6/1969

" Mất rồi..."

Tiếng bom đạn dội xuống liên tục, những tiếng khóc những tiếng kêu gào vang lên dữ dội.

Tiếng than khóc của những đứa trẻ nhỏ khi thấy ba mẹ chết ngay trước mặt, tiếng ồn ào của người dân khi tản cư

" Mẹ ơiiiii!!!

"

" Núp xuống điii!!

"

" Bom!! bom mọi người chạy xuống hầm núp đi nhanh lên!!

"

Tiếng kêu gào của những đứa trẻ và tiếng bước chân chạy để trốn tránh sự khốc liệt, sự tàn phá và những tiếng thét khổ đau của chiến tranh, có một nơi còn khốc liệt hơn là tiền tuyến...nơi những chàng lính trẻ đang xông pha tính mạng của mình để dành hai chữ độc lập.

Cậu tên Hòa , là người lính tham gia để bảo vệ Tổ Quốc , bảo vệ quê hương cậu , những trận đánh bom, kẻ địch, tiếng súng vang lên như cơm bữa đối với những người lính như cậu...cậu nhập ngũ ngay khi vừa đủ tuổi, nay cậu cũng đã 22 tuổi rồi.

Cậu được mọi người trong tiểu đội biết đến với ngoại hình rám nắng , thân hình cao ráo vả mái tóc đen nhánh cùng đôi mắt sắc bén.

Cậu luôn là người nghiêm túc trong công việc hoàn thành công việc kể cả khi bị thương.

Lúc này tiếng bom đã ngừng , không gian tĩnh lặng đến lạ , cây cối cũng chả thể sinh sôi chỉ cát và cát...cậu ngồi ở chỗ núp mà thở dài tính lấy điếu thuốc hút để xả căng thẳng thì tiếng gọi của cậu bạn, cậu ấy tên là Dũng, tham gia vào chiến trường như cậu nhưng cậu ấy được mọi người trong đội khen có nét thư sinh , hiền hòa và dịu dàng , cậu ta vừa ngồi xuống đã nói:

" Nè cậu xem đẹp không?

"

Đôi mắt cậu nhìn qua tấm ảnh có hai người một là Dũng và cô gái bên cạnh...cậu ngẩn ngơ nhìn người con gái ấy nước da trắng sáng , mái tóc buộc hai bên và thân hình mảnh khảnh , cậu quay người qua bạn mình mà hỏi

" Ai đây?

Người bên cạnh cậu?

Người yêu à?"

" Bậy này!Là em gái tớ đó em ấy tên Bình , con bé xinh đúng chứ , con bé làm nhiệm vụ mở đường cho xe tiếp tế quân của chúng ta đi qua, con bé hồi đó nói với tôi nhiều lắm nào là anh hai ráng đánh địch rồi về với em nhé, hay là anh hai về với em đi em nhớ hai quá"

" Vậy á tớ còn tưởng cậu có người yêu ấy chứ.

Sao hình chỉ có hai người?

Ba mẹ cậu đâu?"

"Ba mẹ tôi mất rồi...mất trong lúc địch thả bom...từ đó hai anh em tôi sống bên nhau...rồi tôi đi nhập ngũ con bé sau vài năm cũng đi nhập ngũ giống tôi, còn người yêu thì cũng chưa có chỉ là đang tương tư một cô nàng."

Cậu nhìn qua ánh mắt của cậu ta mà thấy niềm vui nho nhỏ qua đôi mắt ấy, cũng có chút sự u sầu khi nhắc đến gia đình rồi lại là sự thẹn thùng của tuổi mới lớn biết yêu.

Cậu thấy vậy lại muốn chọc ghẹo :

" Cô nào đây?

Có khi tớ lại quen đó đa..."

Dũng mặt đỏ lên mà cười cười nhìn cậu mà nói :

" Tớ mới viết thư tình cho em ấy thôi đang chờ em ấy đáp lại.

"

" Ghê ta!!

"

Lúc cậu tính nói tiếp thì tiếng súng và tiếng bom lại vang lên như báo hiệu cho cuộc chiến tiếp theo.

Cậu và Dũng lại quay lại chiến trường mà cầm súng lên để làm nhiệm vụ.

" Tiên sư nhà bọn Mỹ đánh chả đánh một lượt cho xong cứ lề mề."

" Tập trung vào đi...núp xuống!!

"

Thằng Dũng nó vào trận thì đánh cực hăng mà không may trúng đạn của địch, cậu bên cạnh không nghĩ là Dũng đã trúng đạn quay qua thấy cậu ta còn hấp hối, cậu dùng sức còn lại cõng Dũng lên vai nhưng chưa kịp thì đạn lại nhắm vào Dũng thêm lần nữa...Máu trên miệng nó chảy xuống nhưng lại nở nụ cười :

" Tiếc ghê.

Thôi tớ đi trước...cậu ở lại nhé..."

" Dũng!!!

"

Cậu trai thư sinh hiền hòa lại ngã quỵ xuống đôi mắt cũng chẳng còn ánh lên sự vui vẻ mà giống như đang đợi cái chết đến với mình.

Tên kia chuẩn bị bắn cậu thì cậu nhanh tay lên bắn tên đó mà hạ Dũng xuống đất mà gào lên khi nhìn người bạn mình bị bắn như vậy, người không ra người, ngợm không ra ngợm mà cậu ấy vẫn cười nhìn Hoà :

" Dũng ơi mi nghe tao nói không ráng lên chút nữa là về rồi đừng chết...đừng ngủ Dũng ơi dậy đi!!

"

Cậu như cố níu một chút hi vọng mà chuẩn bị vác nó đi vào trạm thương mà chưa kịp thì đã cản lại lắc lắc đầu mà chờ cái chết của mình.

" H..Hòa...t..tao không chịu được..n.nữa rồi..m..mày đưa cái này...cho em gái tao...được không tiếc...thật tao tưởng t..tao sẽ thấy con bé m..mặc váy cưới đi cùng người nó t..thương giờ c..chắc không được rồi...rồi mày bảo nó...a..anh hai thương e..em lắm...mo..mong em..sống tốt...và c...cả cô nàng đó nữa...h..hình như cô bé đ...đó chung đội với em tao...ước gì gặp được em ấy.

Thôi tao đi nha."

" Mày dậy đi Dũng đừng ngủ nữa dậy đi mà...tao đưa mày về em gái mày với người mày thương nè Dũng ơi!!

"

Rồi hơi thở cũng không còn...người của Dũng bắt đầu lạnh đi, cậu cứ ôm cậu bạn mình như vậy mà khóc nấc lên, người vừa khoe với cậu về đứa em gái và người cậu ấy yêu cùng ánh mắt dịu dàng đôi chút tự hào ánh lên giờ lại nằm đây với vũng máu và cơ thể lạnh ngắt khiến cậu hoang mang tột độ cho đến khi thấy lá thư trên đó ghi " Gửi em gái nhỏ Bình của anh " cậu nhìn lá thư rồi đưa Dũng đi chôn cất ở chỗ nào đó để địch không phát hiện mà tay cầm lá thư, một phần nhỏ của lá thư dính máu của đồng đội cậu, cậu lấy một bông hoa đặt lên mộ Dũng mà nói

" Tao sẽ đưa lá thư cho em mày mày đừng lo yên nghỉ nhé Dũng."

Cậu nói xong thì đứng dậy bước đi về nơi tập trung mà đưa lá thư cho cô giao thư mà nói

" Đây là thư bạn tôi mong cô đưa nó cho em gái của cậu ấy "

Cô giao thư nhìn cậu rồi gật đầu mà rời đi còn cậu cũng quay lại công việc của mình vừa là công việc vừa là để trả thù cho người bạn đã khuất

Chiến tranh là vậy.

Cậu không hiểu thật sự tuổi cậu còn quá trẻ ấy chứ mới 22 tuổi...vậy mà lại phải cầm súng nhìn cảnh bạn chết mà không kéo vào được.

Cậu nhớ ánh mắt của Dũng, ánh mắt dịu dàng, nhẹ nhàng nhưng đôi lúc đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên cường, bất khuất.

Nó có thể ám ảnh cậu suốt đời.

Cậu đang suy nghĩ thì đã nghe tiếng pháo nổ.

Bọn Mỹ đáng chết chúng chả bao giờ để bọn cậu được nghỉ một giây nào, lúc thì xe tăng, lúc lại máy bay ném bom...rồi...đám lính bên đó.

Cậu chỉ kịp nhìn nắm cơm chưa kịp ăn mà đành cất đi rồi lại lao vào chiến trường, giữa xác đồng đội, người mất tay...người mất chân, có người còn nát nguyên sọ.

Cậu vẫn phải chiến đấu thôi, chiến đấu thay phần những người đồng đội đã ngã xuống.

_____________________________

Truyện flop với tay viết của tác giả còn non trẻ...mong mọi người thông cảm

Love you 😘😘
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 3


17/06/1969

" Lan.

"

Lại qua một ngày nữa, màn đêm bắt đầu nhường chỗ cho bình minh, những tia nắng gắt mùa hạ chiếu xuống chỗ hang nơi ba người đang ở, cô nằm trong hang mà được những vệt nắng vàng rọi xuống qua nơi hang động tối đen khiến cô chợt tỉnh dậy sau cơn mơ, tay cô cầm lấy bức thư của anh hai mà cất vào một nơi khác, cô cầm bức thư của anh hai mà cắn chặt.

Chiến tranh lại cướp đi nơi nương tựa duy nhất của cô, lại cướp đi người cô yêu thương...cô chán ghét cái cảnh khô khốc của nơi hoang tàn, tán cây chả thể nảy mầm, xung quanh chỉ toàn cát...và xác của những người đồng đội đã ngã xuống một cách đau thương, xác của những con người mang giấc mơ hoài bão nhưng lại phải chôn vùi thanh xuân của mình vì chiến tranh phi nghĩa , cô độc dòng cuối cùng của bức thư nó ghi là :

' Bình , em gái yêu của anh , anh sẽ không thể ở bên em ngày khải hoàn nhưng em hay sống một đời bình an , sống thay cả phần anh hai...anh hai đi nha ' .

Những dòng chữ cuối bị phai mờ một chút vì nước mắt của cô thấm ướt bức thư , di vật cuối cùng anh hai để lại, cô còn chả được thấy anh lần cuối

" Anh hai anh ở nơi đó sống tốt nha...em hứa em sẽ sống thay phần anh hai..."

Cô trước kia lúc biết anh hai sẽ vào nơi chiến trường khốc liệt, mưa bom bão đạn đã cản anh mình, anh hai là điểm tựa duy nhất để cô dựa vào, cô không muốn mất một người anh luôn ân cần hỏi han cô, một người luôn lo lắng cho cô, giờ anh đi rồi...đi thật rồi.

Anh không về bên cô nữa nhưng cô phải sống, phải trở về quê hương, phải giúp đất nước đến ngày độc lập tự do...và còn phải sống thay phần người anh đã mất, cô đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì một cánh tay đã nắm tay cô, là con bé Lan, tay con bé nhỏ nhắn, đôi mắt con bé nhìn cô mở to mà như thể thương xót cho số phận của cô vậy, cánh tay con bé nhẹ nhàng xoa tay cô mà nói

" Chị đừng buồn...có bọn em bên chị.

Nhưng mà...sao chữ của thư chị giống thư em vậy?

"

Con bé ôm lấy tấm lưng cao , gầy của cô, cô như thể với được thêm một thứ để thoát khỏi thứ tiêu cực mà chính cô đang mắc phải, cô như chìm vào biển sâu lắng , ngâm mình trong làn nước lạnh, lạnh đến thấu xương thì con bé Lan lại là người kéo cô ra khỏi nơi biển sâu tiêu cực , đưa cho cô thêm lý do để sống, để kiên cường và chiến đấu với kẻ thù...con bé Lan khác cô, con bé gia nhập vào đây để bảo vệ đất nước, quê hương và gia đình, nó có nhiều ước mơ hoài bão, có nhiều lý do để bước tiếp trên con đường chiến đấu còn cô thì lại chỉ muốn trả thù, trả thù cho ba mẹ, người thân, cho những người đã nằm xuống bởi những tiếng súng vô tình và vì người anh đã mất, cô ôm lại con bé với bàn tay gân guốc, nhem nhuốc và nhiều vết thương.

Khi cô nghe em nói vậy thì nhìn qua thư của Lan, con bé cũng đưa cho cô xem...hai nét chữ giống nhau đến lạ còn bên dưới có chữ D như thể kí tên vào trong đó rồi nhìn vào thư của mình : ' Bình ơi, hai đang thích một người á...hình như là trong tổ đội của em, có gì em nói tốt hai với người ta nha.

Chứ anh hai thương người ta lắm '

Cô ngơ ra nhìn Lan một lúc lâu mà ôm nó rồi còn khóc to hơn khi hiểu chuyện, Lan nó cũng hiểu chuyện gì mà cũng muốn dang tay làm chỗ điểm tựa của cô.

Lan có buồn không?

Có, Lan buồn chết đi được ấy nhưng con bé chả thể gặp lại người nó thương nữa nhưng nó lại không rơi nước mắt để làm lá chắn cho người chị của nó.

" Chị phải sống, sống vì anh hai chị chứ."

Chị Huệ lúc này cũng bắt đầu đứng dậy ôm bọn cô vào lòng mà cúi đầu xuống

" Chúng ta đều phải sống...giờ vào việc thôi.

"

Cô cất bức thư đi, cất những nỗi buồn, sự tiêu cực của mình đi thay vào đó là sự kiên cường, dũng cảm và có trách nhiệm với nhiệm vụ được giao.

Chị Huệ bắt đầu giao nhiệm vụ, cô được giao nhiệm vụ gỡ bom ở nơi đỉnh đồi, con bé Lan thì ở một nơi khác và cả chị Huệ cũng vậy , tay cô vào việc, động tác thuần thục như thể cô đã làm việc này rất nhiều lần, mồ hôi của cô rơi xuống nền cát xong thì cô núp ở một góc và bịt tai lại cho đến khi nghe tiếng nổ, tai cô ù ù đi khi nghe tiếng đó mà môi cô cắn chặt, chờ thêm một, hai tiếng cô lại chạy ra kiểm tra lần nữa và tiếp tục đi tiếp để gỡ bom nơi khác

-....

Cô hoàn thành xong thì cuối cùng cũng bước về nơi ba người ở, vừa bước vào cô đã đứng đực ra, chân không thể động đậy được khi thấy con bé Lan...đang nằm ở đó với chị Huệ, làn da trắng sáng của con bé nhuốm máu đỏ tươi, rõ ràng con bé mới sáng sớm đã an ủi cô giờ lại nằm thoi thóp, tiếng thở của con bé bắt đầu yếu đi như chỉ còn một chút nữa thôi " tử thần " sẽ đến và đưa nó đi.

Điều đó khiến cô bừng tỉnh nhìn chị Huệ đang sơ cứu cho con bé mà chạy thật nhanh đến , cô nắm lấy tay con bé đặt lên má mình

" L..Lan ơi...em đừng bỏ chị Lan ơi...chị có kẹo nè em thích ăn kẹo lắm mà đúng không...đừng làm chị sợ mà Lan.

"

Tiếng cô khóc nấc nhìn con bé nhỏ nhắn cánh tay nhỏ nhắn đang chạm vào má cô xoa xoa nhưng dù thương tích vậy con bé vẫn mỉm cười nhẹ nhàng như thể vết thương không có gì đáng lo ngại như thể nó đang an ủi cô rằng nó vẫn ổn

" Chị..Bình em hứa em sẽ sống trở về mà...em không chết đâu và em cũng muốn có kẹo...chị cho em ăn nha..."

Giọng nói ngọt ngào của con bé vang lên khiến cô an tâm được phần nào mà vô thức gật đầu mà nói:

- Được được em muốn bao nhiêu kẹo cũng được chỉ cần em sống là được...

Con bé Lan cười vô tư nhìn cô và chị Huệ đang sơ cứu cho mình mà nắm tay của cả hai khi thấy ánh mắt lo lắng của cô và chị Huệ

" Chúng ta hứa sẽ sống mà...sống trở về quê mà..."

Từ câu nói của Lan, cô mới hiểu một điều , chiến tranh dù có thể phá nát mọi thứ, biến mọi thứ trở nên hoang tàn, xơ xác nhưng lại không thể phá nát tình thương của những con người giúp nước như bọn cô, không thể phá nát tình thương của bọn cô , không thể phá nát khát vọng sống, ước mơ, hoài bão của bọn cô
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 4


18/06/1969

" Họ còn nhớ ta...?

"

Vết thương của Lan đã được chị Huệ băng bó đàng hoàng và đôi mắt con bé vẫn sáng ngời, long lanh như mặt nước trong khiến cho cô an tâm phần nào, tay cô cầm lấy viên kẹo ngậm rồi bốc vỏ ra mà đưa vào miệng của Lan..miệng con bé mở ra ngậm lấy viên kẹo cảm nhận vị chanh lan tỏa trong miệng, cô ngẩn ngơ nhìn con bé mà tay cầm lấy tay con bé mà nói :

" Em có biết làm vậy là bọn chị lo lắm không...?

"

Lan nó vẫn nằm đó chỉ cười một cách vô tư như những vết thương chả xi nhê gì với nó tay nó cầm lấy tay cô mà nói với giọng ngọt ngào, trẻ con như mỗi lần cô thường nghe

" Chị Bình không cần lo đâu chỉ là vết thương nhỏ thôi nghỉ chút là khỏe chị biết mà..."

Chị Huệ cầm lấy chiếc khăn đã nhúng nước mà lau người của Lan, con Lan nhắm mắt nghỉ ngơi để lấy sức sau một ngày làm việc, cô thấy con bé nghỉ ngơi vậy cũng không làm phiền con bé mà chị Huệ gọi cô lại, cô bước đến thì nhìn thấy chị đang đan những họa tiết lên những chiếc khăn mà nói

" Đẹp chứ..?

"

" Dạ đẹp ạ?

Có chuyện gì hả chị?

"

" Không chỉ là chị tính tặng cái này cho em và con bé Lan lúc đất nước độc lập nhưng mà...khi chị thấy con Lan vậy chị lo lắm "

"..."

Không khí im lặng bao trùm trong hang, sự ngột ngạt đến khó thở bắt đầu lan ra, cô không dám phát ra tiếng bởi cô cũng chả biết nên nói gì làm gì , đầu óc cô trống rỗng khi nhìn qua con bé

Lan đang nằm ở đó mái tóc bù xù , mặt hơi tái và đôi môi cũng không còn đỏ hồng như trước , cô cũng chả biết đến lúc đất nước thống nhất cô còn ở đó để xem cảnh đất nước thống nhất , Bắc Nam một nhà, nhỡ đâu cô lại chết bờ chết bụi ở đâu thì sao...nhỡ đâu không ai biết cô từng sống, từng chiến đấu ở nơi đây..., từng trải qua mưa bom bão đạn chỉ để bảo vệ cho những chiếc xe tải chở nguồn tiếp tế cho lính thì sao...?

Cô không sợ chết , cô chưa bao giờ sợ chết nhưng cô sợ nếu cô chết chả ai nhớ đến cô, chả ai nhớ đã từng có những con người tầm thường nhưng lại góp phần tạo nên đất nước, chị Huệ lúc này mới lên tiếng, chất giọng nhẹ nhàng của chị khiến cô bừng tỉnh thoát khỏi suy nghĩ của mình

" Em nghĩ sao nếu đến một ngày chúng ta...chết..."

" Em không sợ chết.

"

Giọng cô đanh thép nói lại với chị Huệ mà bị giọng cười của chị làm cho ngây người:

" Đương nhiên chị biết điều đó nếu em sợ chết em đã không tự nguyện tham gia vào thanh niên xung phong rồi..."

" Dạ.."

" Chị chỉ muốn nói là nếu em chết đi...nếu cả chúng ta đều mất đi ở nơi này...sẽ có ai nhớ đến chúng ta...?

"

"..."

Cô cắn môi suy nghĩ chuyện đó mà ngồi xuống bên cạnh chị rồi ngẩn người ra một lúc , bọn cô chưa bao giờ sợ chết, chưa bao giờ sợ vất vả chỉ sợ nếu bọn cô mất đi, thế hệ sau có còn nhớ đến chúng cô không, còn ai nhớ đến những người lính dũng cảm chiến đấu để dành lại những tấc đất của ông cha...ai sẽ nhớ đến những ngày chỉ cần có một chút cơm thừa cũng đủ no bụng giữa nơi khốc liệt như này, từng tấc đất bọn cô đi qua...đều dính máu của đồng đội , từng bạn bè , đồng chí của bọn cô ngã xuống, máu họ thấm xuống lớp cát trắng xóa và cô nhớ ra bọn cô cũng chỉ là những con người tầm thường nhưng lại mang sức mạnh phi thường để bảo vệ đất nước , quê hương của bọn cô
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 5


" Lần đầu gặp nhau "

Lại như mọi ngày bình thường.

Cô thức dậy , mái tóc rũ rượi xõa ra mà gọi hai người còn lại dậy.

Con bé Lan được gọi dậy thì nhíu mày xoa xoa mắt rồi cố tỉnh dậy, con bé Lan khiến cô bất ngờ vì dù nó ra ngoài nắng nhưng nước da vẫn trắng sáng , ít rám hơn hai bọn cô.

Chị Huệ cũng uể oải ngồi dậy

Bọn cô vệ sinh cá nhân xong thì bắt đầu nhận nhiệm vụ.

Lúc này ở chỗ kia có những cô gái giống bọn cô đang bu lại khiến cô có hơi thắc mắc mà lại xem.

Ánh mắt cô hướng về một anh trai , mái tóc đen rũ xuống , chiếc áo xanh lá của người lính và nét mặt lấm lem khiến cô hơi đứng người.

" Đó là ai vậy?

"

Cô nhìn qua đồng đội của mình mà hỏi , có người trong đó bảo :

" Họ là bộ đội ghé qua đây đó...nghe nói là tiểu đoàn 170."

" Hình như là tiểu đoàn của anh cậu đúng không Bình?

"

Mặt cô cứng đờ hồi lâu mà mới gật nhẹ đầu , cô nhìn quanh mà thấy anh trai đó bước đến chỗ mình , cánh tay chai sạn vì chiến đấu hiện ra trước mặt cô.

Đôi mắt anh ấy nhìn vào cô mà nở nụ cười làm cô hơi ngại mà hỏi :

" Anh cần gì ạ?

"

" Em có phải là Bình , em gái anh Dũng không?

"

Cô nghe đến tên người anh đã mất của mình mà đôi mắt trùng xuống khẽ gật đầu mà chuẩn bị nói thì anh đã nói trước :

" Anh là Hòa , bạn thân của anh em...à đúng rồi trước khi chết cậu ấy có đưa anh cái này.

"

Tay anh cầm ra bức ảnh hồi nhỏ của cô và anh trai, đôi mắt vẫn nhìn cô một cách nhẹ nhàng, dịu dàng.

Tay cô cầm lấy , đôi tay của cô bắt đầu run lên...hình ảnh hai anh em đang đứng với nhau được chụp lại.

Lúc đó cô chỉ là con nít, còn anh trai lại ra dáng thanh niên hơn cô.

Nỗi đau của cô đang vơi đi thì lại bất chợt dâng trào, cô cắn chặt môi không để nước mắt rơi xuống gò má hồng của cô.

Cô gượng cười nhìn anh mà gật đầu

Có vẻ anh hiểu mình chạm vào nỗi đau của cô.

Đôi tay anh đặt nhẹ lên trán mà xoa xoa khiến cô hơi bất ngớ, ngẩng lên nhìn anh

" Anh nghĩ em sẽ ổn khi anh làm vậy.

" Giọng anh nhẹ nhẹ vang lên, chất giọng trầm ấm khiến trái tim cô đột nhiên đập nhanh hơn, hai má cô ửng hồng lên.

Ánh bình minh chiếu qua cô và cậu , hai con người , hai nhiệm vụ nhưng trái tim lại đập cùng nhau.

Anh từ từ rút tay lại mỉm cười nhìn cô rồi đưa cho cô chiếc khăn thêu màu xanh có hình con hạc trắng đang bay mà nói :

" Nước mắt em chảy xuống rồi kìa.

Đúng là đồ mít ướt ha...giống hệt anh em từng nói "

Anh cười cười nhìn cô , cô đang cảm động thì nghe câu anh nói xong mặt cứng đờ sờ vào mặt mình và thấy những giọt nước mắt trên má thật.

Cô đánh nhẹ vào người anh một cái mà từ từ nín khóc :

" Anh đó, giỏi trêu người ta.

"

" Đâu anh nói thật đó.

"

Cô và anh đang tính nói tiếp thì tiếng cái Lan và chị Huệ vang lên cùng tiếng mấy chú bên kia cũng gọi :

" Chị Bình ơi!!!

Đi thôi!!

"

" Hòa ơi nhanh lên ra chiến tuyến!!!

"

Cô và anh quay lại nhìn nhau mà ngẩn ngơ rồi cúi đầu nhẹ mà tay cô lấy chiếc vòng tay màu xanh, họa tiết đơn giản đưa cho anh.

" Anh cầm cái này....hẹn sau gặp lại.

" Cô nói một lèo rồi chạy đi đến chỗ hai người kia

Anh khi cầm được chiếc vòng tay thì đeo nó vào tay mà cười rồi hét lên :

" Em đợi anh quay lại nhé!!!!

"

Cô đứng đơ một lúc quay lại thấy anh đang nở nụ cười tươi mà vẫy tay, chào cô rồi đi cùng đồng đội.

Con bé Lan thấy vậy cười tít mắt mà ghẹo cô :

" Chị Huệ ơi , chị Bình nhà mình biết thích rồi đó.

"

Chị Huệ cũng cười mà xoa đầu con bé , còn cô mắt nhìn qua hai người đồng đội mà lòng cảm thấy nhẹ nhõm...

Ít nhất chiến tranh chưa đem họ đi xa cô mà tay cô khoác vai bé Lan mà ghẹo con nhỏ

" Vậy á , Lan nhà mình cũng biết thương ai đó chưa ta?

"

Mặt con bé sượng lại mà cô nhớ ra gì đó mà sợ con bé buồn, cô biết người nó thương là anh hai cô nhưng giờ anh hai cô đi rồi, cô lúc này mới nâng mặt con bé lên mà xoa xoa tóc con bé mà nói

" Chị không cố ý đâu Lan.

"

" Dạ không sao đâu chị...chúng ta đi thôiiii.

"- Cô thấy nó gượng cười mà áy náy vô cùng rồi đi cùng con bé

Chị Huệ nhận nhiệm vụ và bắt đầu phân chia nhiệm vụ cho từng người , cô lại vào việc , cái nắng chói chang khiến làn da cô càng ngày càng đen đi nhưng cô không quan tâm.

Điều cô quan tâm là giúp xe chở lương thực , viện binh qua an toàn không trở ngại và...gặp lại người con trai đó.

Hoàn thành nhiệm vụ, bọn cô quay về nghỉ ngơi...ngồi trong hang ẩm ướt, con bé Lan nhìn không khí ngột ngạt vậy không yên mà chạy ra lấy bát đũa khiến mọi người ngơ ngác :

" Lan, em làm gì vậy?

"

Con bé bắt đầu gõ bát theo nhịp mà ngân nga đầu tiên :

" Đi dưới trời khuya sao đêm lấp lánh...tiếng hát ai vang động cây rừng.

"

Mọi người bắt đầu vui vẻ trở lại mà hát theo con Lan , tay nó thoăn thoắt tạo nhịp.

Tiếng hát ngân vang khắp hang như thể không khí ngột ngạt vừa nãy không hề xuất hiện.

" Phải chăng em cô gái mở đường, không thấy mặt người chỉ nghe tiếng hát.

"

Cả đám con gái đồng thanh hát, khung cảnh nhộn nhịp quay lại nhờ sự vô tư của con Lan, cô và chị Huệ cũng cười mà hát theo mọi người

Đúng là chỉ nghe tiếng hát, ở một nơi nào đó ở tiền tuyến, sau trận đánh dài, xác người nằm la liệt.

Không khí ngột ngạt, đau buồn đến tang thương

Cậu đang ngồi ngẩn ngơ, chiếc áo đã cũ mèm, chiếc quần rách tả tơi nhìn đồng đội ai cũng mệt lả cả người.

Cậu lại nhớ tới cô, người con gái mà cậu gặp lúc đi đến đây.

Không khí đang ngột ngạt vậy nhưng lại có tiếng đàn vang lên từ cậu trai nhỏ nhất đám :

" Đàn theo ta đi qua con suối, con khê, qua nương rẫy.

"

Tự nhiên bầu không khí u ám, ngột ngạt đã tan biến chỉ có là khoảng lặng nhìn nhau mà biết phải làm gì, rồi sự ngột ngạt, âm u đó tan biến mà chỉ có tiếng hát vang lên của những người lính.

" Qua bao nhiêu rừng.

Đàn theo ta đi đánh Mỹ đêm ngày.

"

Không khí vui vẻ trở lại sau ít phút, ai cũng hát hò vui vẻ khiến cho cậu cũng bật cười.

Rõ ràng họ mới trải qua cửa sinh tử nhưng hiện tại họ lại vui vẻ như chưa hề có trận sinh tử nào xảy ra.

Cậu nhìn qua , toàn những sinh viên như cậu ra nhập ngũ để giành độc lập.

Cậu cũng hòa theo không khí mà hát theo.

Sự sôi động, sự hài hước của những người lính như cậu đã đánh tan sự khắc nghiệt, tàn khốc của chiến tranh.

Đúng rồi, họ chỉ là những thanh thiếu niên, có hoài bão, ước mơ mà phải lao vào nơi tàn khốc như chiến trường.

Bởi họ biết nếu họ không vào chiến trường khốc liệt này, những hoài bão, ước mơ của họ không bao giờ thành.

_______________
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 6


" Bức thư đầu tiên "

Buổi tối nhộn nhịp đó kết thúc sau cuộc giải tán của đại đội trưởng, con bé Lan, lon ton cất bát đũa đi rồi cùng chị em nằm xuống để chìm vào giấc ngủ.

Ánh trăng rọi xuống hang, nơi những cô nàng mới tuổi đôi mươi hồn nhiên lại phải mang vác trách nhiệm, Lan nhìn mọi người mà quay qua kéo kéo tay áo của chị Bình :

" Chị Bình.

Chị ngủ chưa.

"

" Hả?

Chị chưa, em sao vậy?"

" Trăng hôm nay đẹp chị nhỉ?

Em không muốn ngủ luôn á.

"

Bình mới thấy lạ, con bé mới nãy hồn nhiên, ngây thơ như đứa trẻ lên ba nhưng đêm khuya khoắt lại hóa thành một bà cụ non, trưởng thành đến lạ.

Giọng của Lan không phải là ngọt ngào hay thanh thoát nữa, mà nó lại toát lên sự trầm tư, đôi chút buồn như người từng trải.

"Em nhớ mạ với thằng em ở nhà quá chừng, hỉ."

Cô nghe con bé nói thì cười, ít ra con bé còn có nhà để nhớ còn cô lại chả có nơi để về.

Cô cũng nhớ mẹ lắm chứ, nhớ cha lắm còn nhớ cả ông anh đã hy sinh nơi chiến trường nhưng tiếc thật họ bỏ cô đi trước rồi.

Giọng Huế con bé Lan vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại làm cô thấy da diết làm sao á, hồi đó cô cũng từng nghe sơ qua về con bé Lan: là con gái ở Huế, cha mẹ đều làm nông dân, có thằng em trai nhỏ mới 10 tuổi.

Lúc đầu mẹ con bé cản con bé dữ lắm, cũng không lạ lắm bởi mẹ nào mà muốn thấy con ra nơi mưa bom lửa đạn, chết lúc nào không biết.

Mà con Lan lại là con gái thì mẹ nó không cản mới lạ

Nhưng lúc đó Lan kể với cô như này :

" Em phải tham gia chứ nhưng mẹ em cứ cản.

"

Giọng con bé liến thoắng làm cả tiểu đội bật cười rồi ai cũng hỏi sao mẹ cản mà con bé vẫn ở đây.

Con bé vô tư đáp lại :

" Em nói với mạ em là: Mạ ơi, mạ ở nhà phải sống tốt nha...con sẽ về sớm thôi mạ, mẹ chờ tin con nhen "

Nói xong câu đó, mạ nó mới chấp nhận để nó đi tham gia thanh niên xung phong.

Nhớ lại làm cô chỉ biết bật cười, con bé mới lớn vậy mà lại gan to phết đây chứ.

Cô quay ra nhìn tay con bé đang run thì nói :

" Sao sợ rồi hả?

Muốn về với mạ hả?

"

" Dạ không ạ, em không có sợ.

Chỉ là em nhớ mạ...quá...không biết mạ với thằng cu em sống thế nào nữa.

"

Cô xoa đầu nó mà duỗi người một chút :

" Chị tưởng em sợ chứ?

Dù sao em nhỏ vậy mà không sợ c- "

" Em mà sợ gì, em nhỏ nhưng gan em hơi bị lớn đó nha.

Chị biết không hồi trước có những người con bé hơn em vẫn tham gia kháng chiến đây thôi.

"

" Ý em bảo là mấy em nhỏ từng tham gia trong Vệ Quốc Quân?

"

" Đúng rồi á, vậy nên mấy việc này của em nhằm nhò gì đâu mà"

Lan cười tươi mà nhìn cô, mắt con bé sáng ngời giữa đêm tối.

Nó sáng lấp lánh như những vì sao vậy.

Con bé đang nói chuyện vậy lại bật dậy mà nói :

" Chết cha rồi...em quên viết thư về cho mạ."

" Nhưng mà đêm rồi...giờ này em phải ngủ chứ.

"

" Không được, em phải gửi thư cho mạ chứ chị để mạ biết em vẫn ổn.

"

Con bé hấp tấp, chân bước nhanh đến chiếc bàn gỗ gồ ghề, cũ rích mà lấy quyển sổ tay bé tí ra, màu nâu của chiếc sổ đã bị phai dần đi qua năm tháng bên cạnh Lan

Tay con bé cầm bút viết vào trang giấy đã ố vàng :

" Mạ ơi

Con là Lan nè mạ, mạ ở nhà có sao không?

Thằng cu Tí có quấy mạ lắm không vậy mạ?

À đúng rồi nay là gần mấy ngày bọn con đến nơi này đó mạ.

Chỗ này khác những gì con từng biết ghê mạ ơi.

Cây cối thì xơ xác, không có nổi một sự sống, toàn cát với cát.

Mạ ơi, con nhớ mạ lắm với thằng cu lắm.

Mạ ơi, chỗ này cũng vui lắm đó nhen, con được các chị trong tiểu đội cưng, đôi lúc nhiệm vụ hơi vất vả, thế mà chị em vẫn vui cười với nhau.

Mạ nhớ giữ sức khỏe nha mạ, hết chiến tranh, con về với mạ nhé mạ.

Lúc đó mạ nhớ làm món con thích nhen.

Yêu mạ

Lan- Con gái của mạ "

Tay con bé liến thoắng rồi dừng lại, đôi mắt to tròn hướng về phía nơi bọn cô làm nhiệm vụ.

Cây cối giờ như thể những con người bị kiệt quệ, không còn sức sống mà chống chọi lại sự tàn ác, sự phi nghĩa của chiến tranh.

Bình ngồi nhìn em nó, đôi tay vươn lên xoa đầu :

" Lan lớn thật rồi nè..."

" Ơ chị Bình , chị nói gì kì rứa, em lúc nào chả lớn.

"

" Ý chị là...mới ngày nào em còn chạy đến đây xin nhập ngũ, nhớ dáng vẻ hồn nhiên, trong sáng của em ghê vậy mà trưởng thành như người từng trải vậy.

"

" Chị.

"

" Hửm?

"

" Nếu em mất đi á...chị xin các đồng chí...đem em về với mạ em nha.

Mạ em biết nơi em thích ở nhất đó.

"

Bình nghe vậy thì mắt mở tròn , trợn trừng lên như không tin vào lời người đang nói :

" Nói tầm bậy, cứ phải nói mấy cái xui thôi "

" Không em nói thật mà, nếu em không bao giờ trở về chị kêu là : " Con Lan nó nhớ mạ nó lắm nhưng mà tiếc quá...nó đi để trả nợ cho nước rồi "

Bình càng nghe càng rưng rưng ôm chặt lấy Lan :

" Đừng nói vậy, vào ngủ thôi khuya rồi..."

Lan nghe vậy thì lại lon ton đi theo cô về chỗ ngủ.

Cô nhìn con bé chìm vào giấc mà đầu nghĩ ngợi đủ thứ :

" Không lẽ chiến tranh nó tàn nhẫn, đáng sợ đến mức khiến cho một con bé vừa tròn tuổi xuân đã nghĩ đến cái chết.

"

Cô nhìn qua con bé Lan vẫn đang ngủ mà xoa xoa đầu con bé, thơm lên trán con bé rồi cũng chìm vào giấc ngủ để mai có sức làm nhiệm vụ.
 
Bình Minh Sau Chiến Tranh
Chương 7


" Chị gái "

Tuyến đường Trường Sơn vẫn vậy, bom đạn bay khắp nơi cản trở xe tiếp tế đi qua tạo ra những hố bom để tuyến đường không thể di chuyển.

Mỗi tiếng nổ vang lên như xé toạc một phần máu thịt của nước ta.

Con bé Lan vẫn hồn nhiên như vậy, vẫn ngẩn nga tiếng hát cho các chị trong tiểu đội nghe, tiếng hát con bé trong veo như dòng suối, nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu.

Cô nhìn con bé chỉ thầm mong chiến tranh sẽ kết thúc để con bé có thể quay lại trường mà tiếp tục việc học.

Chị Huệ lúc này kéo cả đám ra ăn cơm nắm để nhanh nhanh còn vào làm việc, tay chị thoăn thoắt lấy những nắm cơm nhỏ cho mọi người như thể người mẹ chăm sóc đàn con của mình.

Khi ăn xong, các tiểu đội lại chia nhau ra làm việc, đầu tiên là dò xem những nơi bị bom đánh.

Bình dù đã thấy bom đánh nhiều lần, tạo ra những hố bom nhưng cô chưa bao giờ hết kinh hoàng khi thấy những trái bom thả xuống tạo ra tiếng nổ lớn làm tai cô ù đi trông thấy.

" Chị Huệ, chị nghĩ là khi nào chiến tranh sẽ kết thúc?

"

" Sớm thôi rồi chiến tranh sẽ đi qua.

"- Tay Huệ vừa ghi mà vừa trả lời cô với ánh mắt dịu dàng.

Đây là vẻ đẹp của chị chăng?

Là vẻ đẹp mộc mạc, giản dị nhưng đâu đó lại thấy sự kiên định, ý chí trong đôi mắt ấy

Chị Huệ trong mắt cô như thể là một tấm gương sáng, lần đầu cô biết đến người chị này là hồi đầu vào đây.

Mái tóc của chị không như bây giờ, tóc chị lúc đó dài lắm còn mượt nữa giờ lại rụng gần hết tóc, xơ xác.

Cô biết chị là người con gái Sài Thành hoa lệ, gia đình của chị còn giàu có vậy nên nhìn chị có nét sang hơn các chị em khác , chị nhẹ nhàng, dịu dàng, duyên dáng với giọng nói ngọt hơn mía nữa nhưng chị rõ ràng phải sống xa hoa, trải qua tuổi xuân đẹp đẽ.

Vậy mà chị lại giao tuổi xuân của mình cho nơi chả biết khi nào sẽ về với đất mẹ.

Chị Huệ đang ghi chép từng nơi bom địch đi qua mà chuẩn bị phân công mọi người vào việc khiến cô càng ngưỡng mộ chị ấy hơn, cô tranh thủ lúc này mà vẽ về chị, vẽ lại nét đẹp của cô gái miền Nam duyên dàng, nhẹ nhẹ nhàng của người con gái Sài Thành.

Giữa tiếng bom đạn nổ như sấm giữa trời mây vậy mà có những con người mặc kệ sự tàn khốc đó mà gieo những nét vẽ, tiếng hát và những lời thơ cho cuộc đời, trao ước mơ của mình cho đất nước

" Chị Huệ ơi, chị thương ai chưa vậy?

" - Lan lúc này vô tư mà hỏi chị đội trưởng của mình

Ai trong đội cũng thắc mắc là chị có thương ai chưa, cô cũng vậy.

Còn chị Huệ chỉ cười mà xoa đầu từng đứa mà nói với chất giọng ngọt ngào của mình :

" Chị chưa lo được việc nước, đâu dám yêu đương chứ.

"

Nhưng chị đâu biết nụ cười của chị lại khiến người nào đó tương tư, nhớ đến ám ảnh mà không dứt ra khỏi chị được, chỉ mong thấy ánh mắt và nụ cười của chị thêm một lần nữa nhưng lại chả có cơ hội thấy bởi chị với người đó lại mang màu áo khác nhau, mang lý tưởng khác nhau và mục đích chiến đấu cũng khác nhau

_____________________

Trước đó, chị đâu biết chị đã gặp người đó.

Ở Sài Gòn ngày đó, tiếng khóc của những người dân vô tội đang bị chính đám Việt Nam Cộng Hoà, người lính đó như thể con hổ đói đợi chờ được hành hạ con mồi, chân đạp thẳng vào hai mẹ con dùng đế giày giẫm mạnh xuống cơ thể yếu ớt của dân.

Giữa tiếng khóc than đó lại có tiếng xe Jeep vang lên, người bước xuống, quần áo chỉnh chu, mái tóc cùng khuôn mặt sắc lạnh khiến ai cũng phải run sợ.

Hắn bước đến gần tên đồng đội của mình, ánh mắt như con thú hoang đang chuẩn bị cắn chết con người trước mặt.

" Mẹ chúng mày!

Làm cái gì đấy hả!?

"

Đám lính lúc nãy còn hung hãn chĩa súng vào hai mẹ con nghèo, vậy mà giờ co rúm như con thú nhỏ chuẩn bị nhận hình phạt, hai mẹ con cũng chỉ biết khúm núp quỳ rạp, người đó lại nhìn qua hai mẹ con với ánh mắt dịu dàng khác hẳn với lúc nãy mà bước đến rồi ân cần ôm lấy đứa bé dỗ dành để đứa bé nín khóc.

Đám lính đó im thin thít đợi lúc hắn gần đi, vừa trèo lên xe đã trở tay chuẩn bị hành hạ họ nhưng chưa kịp làm gì một tên trong đó đã bị phang nguyên viên gạch vào đầu.

" Mẹ!!

Là đứa nào chọi tao!!

"

Chị bước ra đứng chắn trước mặt hai mẹ con nghèo đó mà nhìn thẳng vào mắt thằng đó mà nói :

" Là tao nè.

Mày muốn bắt nạt ai!!

"

Cảnh tượng chị mặc chiếc áo bà ba với chất vải đắt tiền hiện ngay trước mắt đám lính đó khiến bọn chúng có hơi dè chừng không dám động thủ, nhớ dính vào con nhà giàu lại khó xử lý.

Rồi một tên trong đó nói với giọng điệu đon đả có phần nhún nhường trước cô:

" Cô gái xinh đẹp à, đây không phải nơi cô nên đến đâu?

"

" Đây là chỗ tôi sống, tôi đến đâu chả được các anh quản được tôi chắc?

"

Giọng chị đanh thép không còn chất giọng ngọt ngào mà nhìn đám lính đó với ánh mắt căm hờn, mọi hành động và lời nói của chị đều lọt vào tầm mắt của hắn, dáng vẻ sang trọng nhưng trong đó lại có chút gì kiêu kì, rồi lại là có chút nhẹ nhàng trong hành động khiến cho hắn ngơ ra vài giây khi nhìn cô nàng trước mắt.

Hắn từ đầu rất ghét những cô gái như chị, làm vẻ và kiêu ngạo nhưng chị lại khác trong chị dù có sự kiêu kì, đỏng đảnh và dịu dàng, đôi lúc lại giản dị khiến hắn không dứt ra được.

Tên lính kia tính tác động chị thì hắn đã nhanh chóng đến mà ngăn lại rồi nói :

" Muốn làm chậm giờ hay gì?

Đi nhanh lên."

Chị quay mặt qua nhìn hắn với ánh mắt chả khác gì khi nhìn đám kia, là cái ánh mắt căm thù, ghét cay ghét đắng mà cũng quay ra xem đứa bé và bà mẹ có sao không.

Hắn nhìn chị, đâu đó lại có sự si mê vẻ đẹp của chị- vẻ đẹp duyên dàng của người con gái Sài Thành ngay trước mặt hắn rồi khi thấy chị dẫn hai mẹ con vào trong nhà thì quay qua nói:

" Nè có thể cho tôi biết tên cô được không vậy."

Cô quay nửa mặt qua nhìn hắn mà nói với cái giọng chua ngoa nhất có thể:

" Xin lỗi, tôi không muốn tên tôi bị gọi bởi một tên bán nước."

Cô nói xong bỏ đi để lại hắn bần thần nhìn vào đôi tay của mình, đôi tay đã nhuốm máu của vô vàn người, giết chính đồng bào mình.

Dù vậy hắn lại chả vui một chút nào mà, mỗi đêm hắn lại thao thức như thể những người lính năm đó hắn giết đã tới muốn hắn đền mạng.

Hắn biết hắn mang tội với tổ tiên, mang tội với đồng bào nhưng hắn chả còn cách nào khác, hắn không hề muốn điều đó.

Nhưng hắn theo tổ tiên lại có lỗi với chính ba mẹ

Nhưng cô làm hắn phải ngơ ra một lúc, rồi lại nhớ đến ánh mắt dịu dàng của cô khi nhìn hai mẹ con nhưng cũng là ánh mắt đó nhưng khi qua hắn chỉ thấy hận thù trong mắt cô dành cho hắn

" Thiếu uý Hoàng.

Chúng ta đi thôi."

Hắn bị cắt ngang suy nghĩ mà quay qua nhìn đám lính rồi gật đầu mà bước lên xe rời đi.

Dù vậy cô cũng đã làm hắn tương tư, từ ánh mắt, vóc dáng đến cả tính cách đã khắc sâu trong tim hắn.

__________________________

Cô vẽ xong mà ngắm nghía một lúc thật lâu, nhìn chị đã chuẩn bị đồ cho mình, chiếc áo choàng xanh chuối được đưa qua cho cô rồi thêm chiếc nón.

Vậy là cô hiểu đã đến lúc lên đường.

Tiếng máy bay cũng không còn nữa, trả lại bầu không khí yên bình cho ánh hoàng hôn chiếu xuống những hố bom được bọn chúng đánh phá như thể là rọi xuống những tội ác mà bọn chúng đã đem lại cho đất nước bọn cô.

Tiếng của các cô gái vang lên khẽ mà bước vào nơi hoang vu, vừa bước họ vừa ngân nga bài hát quen thuộc mà chia nhau ra giúp nhau lấp hố cho đoàn xe qua.

Nắng chiều lại gay gắt làm bọn cô hơi chói nhưng chả ai ngừng tay vẫn cố đắp cho bằng phẳng vì bọn cô biết nếu ngừng tay một lúc sẽ khiến cho xe không qua, không có đồ tiếp tế cho tiền tuyến, cô và Lan được giao ở phía Bắc, con bé Lan rất nhẹ nhàng kéo dây, tỉ mỉ kéo cho đến khi phát ra tiếng nổ chói tai khi hai vật thể chạm vào nhau.

Đất bay lên tứ tung mà trúng vào con bé làm cho mặt nó lấm lem, bẩn thỉu.

Dù mặt đen xì nhưng nó vẫn cười để lộ hai hàm răng toe toét

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ được giao thì bọn cô chạy lại xem mọi người thế nào để còn phụ mọi người, con Lan lúc nào cũng là người nhiệt huyết nên thấy còn việc là nó ra phụ liền, cô cũng làm phụ mọi người.

Khi đắp xong thì đêm tối đoàn xe chuyển đồ tiếp tế và những người lính trẻ lại đi qua đây.

Đứa nào đứa nấy cũng hứng khởi ra đón, cô cũng chả ngoại lệ mà cô vừa ra thì có một anh chiến sĩ đưa cho cô bức thư rồi lại rời đi

Tay cô cầm bức thư mà nhìn quanh xem tên người gửi nhưng chả có tên tuổi gì nhưng lại là thư của cô, cô lúc này muốn mở nó ra nhưng chưa kịp thì tiếng bom lại vang dội khắp tuyến đường, cô giật mình mà cùng chị Huệ chỉ huy dòng xe đi đến nơi tránh bom đạn, chiếc xe rung lắc dữ dội làm người lái hơi mất thăng bằng.

Chị Huệ lúc này chỉ huy những chiếc xe đi qua nơi an toàn xong thì thở phào chuẩn bị đi thì bắt gặp ngay ánh mắt của một người lính trẻ đang cười với chị mà gọi to:

" Chị ơi!!

Sau cho em về cho em biết tên chị nhé!!

"

Chị nghe vậy chỉ vẫy tay tạm biệt chả trả lời mà kêu mọi người trong tiểu đội vào bên trong nghỉ ngơi để mai còn làm việc tiếp không lại mất sức, mai lại chả làm được gì thì gay go lắm.

_________________________________
 
Back
Top Bottom