" Chị gái "
Tuyến đường Trường Sơn vẫn vậy, bom đạn bay khắp nơi cản trở xe tiếp tế đi qua tạo ra những hố bom để tuyến đường không thể di chuyển.
Mỗi tiếng nổ vang lên như xé toạc một phần máu thịt của nước ta.
Con bé Lan vẫn hồn nhiên như vậy, vẫn ngẩn nga tiếng hát cho các chị trong tiểu đội nghe, tiếng hát con bé trong veo như dòng suối, nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu.
Cô nhìn con bé chỉ thầm mong chiến tranh sẽ kết thúc để con bé có thể quay lại trường mà tiếp tục việc học.
Chị Huệ lúc này kéo cả đám ra ăn cơm nắm để nhanh nhanh còn vào làm việc, tay chị thoăn thoắt lấy những nắm cơm nhỏ cho mọi người như thể người mẹ chăm sóc đàn con của mình.
Khi ăn xong, các tiểu đội lại chia nhau ra làm việc, đầu tiên là dò xem những nơi bị bom đánh.
Bình dù đã thấy bom đánh nhiều lần, tạo ra những hố bom nhưng cô chưa bao giờ hết kinh hoàng khi thấy những trái bom thả xuống tạo ra tiếng nổ lớn làm tai cô ù đi trông thấy.
" Chị Huệ, chị nghĩ là khi nào chiến tranh sẽ kết thúc?
"
" Sớm thôi rồi chiến tranh sẽ đi qua.
"- Tay Huệ vừa ghi mà vừa trả lời cô với ánh mắt dịu dàng.
Đây là vẻ đẹp của chị chăng?
Là vẻ đẹp mộc mạc, giản dị nhưng đâu đó lại thấy sự kiên định, ý chí trong đôi mắt ấy
Chị Huệ trong mắt cô như thể là một tấm gương sáng, lần đầu cô biết đến người chị này là hồi đầu vào đây.
Mái tóc của chị không như bây giờ, tóc chị lúc đó dài lắm còn mượt nữa giờ lại rụng gần hết tóc, xơ xác.
Cô biết chị là người con gái Sài Thành hoa lệ, gia đình của chị còn giàu có vậy nên nhìn chị có nét sang hơn các chị em khác , chị nhẹ nhàng, dịu dàng, duyên dáng với giọng nói ngọt hơn mía nữa nhưng chị rõ ràng phải sống xa hoa, trải qua tuổi xuân đẹp đẽ.
Vậy mà chị lại giao tuổi xuân của mình cho nơi chả biết khi nào sẽ về với đất mẹ.
Chị Huệ đang ghi chép từng nơi bom địch đi qua mà chuẩn bị phân công mọi người vào việc khiến cô càng ngưỡng mộ chị ấy hơn, cô tranh thủ lúc này mà vẽ về chị, vẽ lại nét đẹp của cô gái miền Nam duyên dàng, nhẹ nhẹ nhàng của người con gái Sài Thành.
Giữa tiếng bom đạn nổ như sấm giữa trời mây vậy mà có những con người mặc kệ sự tàn khốc đó mà gieo những nét vẽ, tiếng hát và những lời thơ cho cuộc đời, trao ước mơ của mình cho đất nước
" Chị Huệ ơi, chị thương ai chưa vậy?
" - Lan lúc này vô tư mà hỏi chị đội trưởng của mình
Ai trong đội cũng thắc mắc là chị có thương ai chưa, cô cũng vậy.
Còn chị Huệ chỉ cười mà xoa đầu từng đứa mà nói với chất giọng ngọt ngào của mình :
" Chị chưa lo được việc nước, đâu dám yêu đương chứ.
"
Nhưng chị đâu biết nụ cười của chị lại khiến người nào đó tương tư, nhớ đến ám ảnh mà không dứt ra khỏi chị được, chỉ mong thấy ánh mắt và nụ cười của chị thêm một lần nữa nhưng lại chả có cơ hội thấy bởi chị với người đó lại mang màu áo khác nhau, mang lý tưởng khác nhau và mục đích chiến đấu cũng khác nhau
_____________________
Trước đó, chị đâu biết chị đã gặp người đó.
Ở Sài Gòn ngày đó, tiếng khóc của những người dân vô tội đang bị chính đám Việt Nam Cộng Hoà, người lính đó như thể con hổ đói đợi chờ được hành hạ con mồi, chân đạp thẳng vào hai mẹ con dùng đế giày giẫm mạnh xuống cơ thể yếu ớt của dân.
Giữa tiếng khóc than đó lại có tiếng xe Jeep vang lên, người bước xuống, quần áo chỉnh chu, mái tóc cùng khuôn mặt sắc lạnh khiến ai cũng phải run sợ.
Hắn bước đến gần tên đồng đội của mình, ánh mắt như con thú hoang đang chuẩn bị cắn chết con người trước mặt.
" Mẹ chúng mày!
Làm cái gì đấy hả!?
"
Đám lính lúc nãy còn hung hãn chĩa súng vào hai mẹ con nghèo, vậy mà giờ co rúm như con thú nhỏ chuẩn bị nhận hình phạt, hai mẹ con cũng chỉ biết khúm núp quỳ rạp, người đó lại nhìn qua hai mẹ con với ánh mắt dịu dàng khác hẳn với lúc nãy mà bước đến rồi ân cần ôm lấy đứa bé dỗ dành để đứa bé nín khóc.
Đám lính đó im thin thít đợi lúc hắn gần đi, vừa trèo lên xe đã trở tay chuẩn bị hành hạ họ nhưng chưa kịp làm gì một tên trong đó đã bị phang nguyên viên gạch vào đầu.
" Mẹ!!
Là đứa nào chọi tao!!
"
Chị bước ra đứng chắn trước mặt hai mẹ con nghèo đó mà nhìn thẳng vào mắt thằng đó mà nói :
" Là tao nè.
Mày muốn bắt nạt ai!!
"
Cảnh tượng chị mặc chiếc áo bà ba với chất vải đắt tiền hiện ngay trước mắt đám lính đó khiến bọn chúng có hơi dè chừng không dám động thủ, nhớ dính vào con nhà giàu lại khó xử lý.
Rồi một tên trong đó nói với giọng điệu đon đả có phần nhún nhường trước cô:
" Cô gái xinh đẹp à, đây không phải nơi cô nên đến đâu?
"
" Đây là chỗ tôi sống, tôi đến đâu chả được các anh quản được tôi chắc?
"
Giọng chị đanh thép không còn chất giọng ngọt ngào mà nhìn đám lính đó với ánh mắt căm hờn, mọi hành động và lời nói của chị đều lọt vào tầm mắt của hắn, dáng vẻ sang trọng nhưng trong đó lại có chút gì kiêu kì, rồi lại là có chút nhẹ nhàng trong hành động khiến cho hắn ngơ ra vài giây khi nhìn cô nàng trước mắt.
Hắn từ đầu rất ghét những cô gái như chị, làm vẻ và kiêu ngạo nhưng chị lại khác trong chị dù có sự kiêu kì, đỏng đảnh và dịu dàng, đôi lúc lại giản dị khiến hắn không dứt ra được.
Tên lính kia tính tác động chị thì hắn đã nhanh chóng đến mà ngăn lại rồi nói :
" Muốn làm chậm giờ hay gì?
Đi nhanh lên."
Chị quay mặt qua nhìn hắn với ánh mắt chả khác gì khi nhìn đám kia, là cái ánh mắt căm thù, ghét cay ghét đắng mà cũng quay ra xem đứa bé và bà mẹ có sao không.
Hắn nhìn chị, đâu đó lại có sự si mê vẻ đẹp của chị- vẻ đẹp duyên dàng của người con gái Sài Thành ngay trước mặt hắn rồi khi thấy chị dẫn hai mẹ con vào trong nhà thì quay qua nói:
" Nè có thể cho tôi biết tên cô được không vậy."
Cô quay nửa mặt qua nhìn hắn mà nói với cái giọng chua ngoa nhất có thể:
" Xin lỗi, tôi không muốn tên tôi bị gọi bởi một tên bán nước."
Cô nói xong bỏ đi để lại hắn bần thần nhìn vào đôi tay của mình, đôi tay đã nhuốm máu của vô vàn người, giết chính đồng bào mình.
Dù vậy hắn lại chả vui một chút nào mà, mỗi đêm hắn lại thao thức như thể những người lính năm đó hắn giết đã tới muốn hắn đền mạng.
Hắn biết hắn mang tội với tổ tiên, mang tội với đồng bào nhưng hắn chả còn cách nào khác, hắn không hề muốn điều đó.
Nhưng hắn theo tổ tiên lại có lỗi với chính ba mẹ
Nhưng cô làm hắn phải ngơ ra một lúc, rồi lại nhớ đến ánh mắt dịu dàng của cô khi nhìn hai mẹ con nhưng cũng là ánh mắt đó nhưng khi qua hắn chỉ thấy hận thù trong mắt cô dành cho hắn
" Thiếu uý Hoàng.
Chúng ta đi thôi."
Hắn bị cắt ngang suy nghĩ mà quay qua nhìn đám lính rồi gật đầu mà bước lên xe rời đi.
Dù vậy cô cũng đã làm hắn tương tư, từ ánh mắt, vóc dáng đến cả tính cách đã khắc sâu trong tim hắn.
__________________________
Cô vẽ xong mà ngắm nghía một lúc thật lâu, nhìn chị đã chuẩn bị đồ cho mình, chiếc áo choàng xanh chuối được đưa qua cho cô rồi thêm chiếc nón.
Vậy là cô hiểu đã đến lúc lên đường.
Tiếng máy bay cũng không còn nữa, trả lại bầu không khí yên bình cho ánh hoàng hôn chiếu xuống những hố bom được bọn chúng đánh phá như thể là rọi xuống những tội ác mà bọn chúng đã đem lại cho đất nước bọn cô.
Tiếng của các cô gái vang lên khẽ mà bước vào nơi hoang vu, vừa bước họ vừa ngân nga bài hát quen thuộc mà chia nhau ra giúp nhau lấp hố cho đoàn xe qua.
Nắng chiều lại gay gắt làm bọn cô hơi chói nhưng chả ai ngừng tay vẫn cố đắp cho bằng phẳng vì bọn cô biết nếu ngừng tay một lúc sẽ khiến cho xe không qua, không có đồ tiếp tế cho tiền tuyến, cô và Lan được giao ở phía Bắc, con bé Lan rất nhẹ nhàng kéo dây, tỉ mỉ kéo cho đến khi phát ra tiếng nổ chói tai khi hai vật thể chạm vào nhau.
Đất bay lên tứ tung mà trúng vào con bé làm cho mặt nó lấm lem, bẩn thỉu.
Dù mặt đen xì nhưng nó vẫn cười để lộ hai hàm răng toe toét
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ được giao thì bọn cô chạy lại xem mọi người thế nào để còn phụ mọi người, con Lan lúc nào cũng là người nhiệt huyết nên thấy còn việc là nó ra phụ liền, cô cũng làm phụ mọi người.
Khi đắp xong thì đêm tối đoàn xe chuyển đồ tiếp tế và những người lính trẻ lại đi qua đây.
Đứa nào đứa nấy cũng hứng khởi ra đón, cô cũng chả ngoại lệ mà cô vừa ra thì có một anh chiến sĩ đưa cho cô bức thư rồi lại rời đi
Tay cô cầm bức thư mà nhìn quanh xem tên người gửi nhưng chả có tên tuổi gì nhưng lại là thư của cô, cô lúc này muốn mở nó ra nhưng chưa kịp thì tiếng bom lại vang dội khắp tuyến đường, cô giật mình mà cùng chị Huệ chỉ huy dòng xe đi đến nơi tránh bom đạn, chiếc xe rung lắc dữ dội làm người lái hơi mất thăng bằng.
Chị Huệ lúc này chỉ huy những chiếc xe đi qua nơi an toàn xong thì thở phào chuẩn bị đi thì bắt gặp ngay ánh mắt của một người lính trẻ đang cười với chị mà gọi to:
" Chị ơi!!
Sau cho em về cho em biết tên chị nhé!!
"
Chị nghe vậy chỉ vẫy tay tạm biệt chả trả lời mà kêu mọi người trong tiểu đội vào bên trong nghỉ ngơi để mai còn làm việc tiếp không lại mất sức, mai lại chả làm được gì thì gay go lắm.
_________________________________