Ngôn Tình Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 40: Chương 40


Sau khi biết chuyện anh ta đã rời bỏ người mình yêu thương lòng cô cảm thấy hả hê vô cùng nhưng chuyện gì rồi cũng sẽ qua.

Vì muốn yên ổn sinh đứa bé nên cô đã quyết định đi sang Mĩ làm lại cuộc đời.

Có lẽ lúc mới đầu sẽ có muôn ngàn khó khăn nhưng sau này rồi cũng sẽ làm quen được với điều đó thôi!
Trước khi đi, cô đến nhà người mẹ thân thương của mình rồi chào tạm biệt, dặn dò bà ấy uống thuốc đúng giờ khi không có đứa con này cạnh bên vậy thì cô mới yên tâm mà đi được.
- Con định sẽ đi và bỏ lại bà già này nơi đây một mình sao? Ta sẽ buồn lắm đó con gái yêu...
Đúng vậy, vốn dĩ cuộc sống lúc trước của bà Quách đã vô cùng tẻ nhạt rồi, may mắn được gặp lại đứa con thất lạc lòng vui biết mấy nhưng niềm hạnh phúc đó không được bao lâu thì cô lại lựa chọn đi sang Mĩ, một đất nước vô cùng xa xôi.

Họ hàng thân thích thì không có ai, bạn bè cũng không, tất cả đều không vậy khi cô đi sang đất nước xa lạ kia sẽ có ai chăm nôm chứ?
Thêm vào đó là đứa bé nữa, chỉ còn hơn sáu tháng là đến ngày sinh nở rồi, thời gian coi vậy chứ trôi qua nhanh lắm.

Sau khoảng thời gian cô sinh xong nên làm gì bây giờ? Ai sẽ nấu những món ăn cho bà bầu để cô tịnh dưỡng cho bản thân?
- Con cũng rất buồn nhưng sẽ sớm thôi mẹ con ta sẽ được đoàn tụ.

Chỉ một năm sau con hứa sẽ quay trở về cùng với hai đứa nhóc này.
Hai ngày trước cô có đến bệnh viện và bác sĩ đã cho biết một dấu hiệu của sự hạnh phúc.

Vị bác sĩ ấy đã nói cô đang mang song thai, làm bản thân cô vui mừng như muốn khóc oà lên vậy.

Tưởng chừng cả cuộc đời không nghe được tiếng gọi “mẹ ơi” vậy mà hôm nay lại được hẳn hai đứa bé, còn điều gì vui hơn niềm hạnh phúc này nữa chứ!
- Ta rất mong đợi cái ngày ấy.

Con tạm thời sang bên đó trước ta một thời gian đi, sau khi tất cả chuyện ở tập đoàn được giải quyết xong xuôi ta sẽ bay sang đó cùng con định cư bên ấy luôn nhé!
Nếu như không có chuyện trong tập đoàn chưa được xử lý thì chắc bà ấy đã đi chung với cô trong ngày hôm nay rồi.
Hai mẹ con họ cùng nhau ra sân bay rồi nói lời tạm biệt sau khi đã ôm chằm nhau ôn lại chuyện cũ.

Mới gặp không bao lâu vậy mà đành phải mỗi người một nơi rồi.

Nếu như sau này khi hai đứa bé này sinh ra, Lạc Lạc cô nhất định nuôi dạy thật tốt và không để con cái bị ảnh hưởng những gì ba mẹ nó đã mắc phải nữa.
Đời cha mẹ con đã sống với rất nhiều khó khăn để bên nhau nhưng hoá ra chỉ là sự lừa dối tẻ nhạt, liệu ngày tháng sau này hai đứa bé có được yêu thương và chăm sóc từ tế như vậy không?
- Tạm biệt mẹ.
- Sớm trở về nha con gái!
Cảm xúc của cô ngay bây giờ thật buồn bã, nơi đất khách quê người kia liệu sẽ có những người bạn thật sự tốt bụng hay không?
Vừa đi lên máy bay, lòng cô vừa bồi hồi xao xuyến, trong lòng cứ nghĩ không biết đến bao giờ mới được quay trở về nhà dù chưa đặt chân đến nơi nữa.

Chắc có lẽ, vì tình yêu thương cô dành cho bà Quách quá to lớn nên khi rời xa bà làm cho cô cảm thấy có hơi buồn tủi.
Nhưng biết làm gì ngoài cách đó bây giờ, ở nơi đây thật sự không an toàn cho cả cô và đứa bé một chút nào.

Họ luôn cố gắng chiếm đoạt đứa con của cô, họ sẽ lợi dụng đứa trẻ ấy để làm nên một âm mưu đồi bại.
Tám giờ sau.
Từ đất nước cô đang sống đi sang một nước Mĩ rộng lớn cũng mất khá nhiều thời gian và trong khoảng thời gian đó cô cũng đã làm được rất nhiều việc như là tìm được những ngôi nhà hết sức ưng ý ở trên internet.
Máy bay dừng lại tại một sân bay vô cùng rộng lớn, cô chậm rãi đi xuống trong sự vui vẻ và háo hức.

Nơi đây là một nơi thú vị mà trước giờ cô chưa từng nghĩ mình sẽ được đến một lần đâu.

Nhất là khi cô còn làm con dâu của nhà họ Lâm nữa, hầu như những tháng ngày đó cô chỉ như một người giúp việc không có lương của họ, ngàu ngày làm việc nhà đến tối rồi thôi.

Họ đã biến một người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi dần dần trở thành giúp việc.
Chẳng hiểu sao những ngày tháng đó Lạc Lạc cô có thể chịu đựng được quả thật rất hay, ngày nào cũng cắm cúi vào bếp nấu bữa cơm gia đình sau đó lại giặt giũ quần áo, lặp đi lặp lại mãi không có ngày nào được thảnh thơi cả.

Chắc là do có sức mạnh tình yêu mà Minh Hạo dành cho mình nên cô cũng dần quên những thứ trước đó cô chưa từng làm.
Một người phụ nữ khi bước vào mối quan hệ hôn nhân chính là người phải chịu đựng nhiều áp lực nhất! Họ không còn tuổi xuân cũng như thời gian để chăm nôm cho vẻ ngoài của mình nữa mà chỉ biết suy nghĩ hôm nay nên nấu món gì cho cả nhà, ngày mai có nên mua cá hay thịt gì không...!Cuộc sống của họ tẻ nhạt theo tháng năm nhưng có mấy ai thấu hiểu được điều đó chứ!
Và đến khi họ được tự do, họ lại trở thành một cô gái trẻ trung năng động chứ không còn là một người nội trợ suốt ngày chỉ biết bếp nút nữa.

Lạc Lạc cũng như vậy, lúc trước càng đau khổ với cảm giác bị mẹ chồng hành sách bao nhiêu thì bây giờ cuộc sống của hai mẹ con họ hạnh phúc bấy nhiêu, tuy nó không quá cầu kỳ nhưng lại là một thứ gì đó làm động lực cho cô.
Theo như địa chỉ thì căn nhà trước mặt chính là nhà mà cô đã thuê khi nãy.

Tiền thì cô đã thanh toán bằng cách chuyển tiền lúc đặt luôn rồi.
Niềm hạnh phúc nhất hiện giờ của Lạc Lạc chính là chào đón căn nhà mà mình sẽ sử dụng trong vòng một năm này đây mà!
Bước vào bên trong, nội thấy cũng còn rất mới không có tí nào bụi bặm, chắc họ cũng mới chuyển đi và dọn sạch sẽ cho người sử dụng sau.
- Căn nhà này có vẻ đẹp quá!
Lạc Lạc bắt đầu thích thú với căn nhà này, giá cả phù hợp và nội thất cũng còn rẻ, tất cả đều rất ổn định.

Cô dọn sơ lại căn nhà rồi đem hành lý của mình vào trong căn phòng thứ nhất, trợ lý Chu ngày mai mới bay sang đây nên căn phòng còn lại sẽ là của cô ấy.
Có lẽ, trợ lý Chu là người mà cá nhân cô tin tưởng nhất.

Chị ấy đã gắn bó với mẹ cô hơn mười năm nay, trong suốt khoảng thời gian dài dằng dặc đó công việc được giao luôn làm tốt, nhanh gọn chưa bao giờ chậm trễ.

Tính tình ngày thường lại còn vô cùng ôn hoà, chắc là sẽ phù hợp với tính của cô khi cả hai sống chung cùng nhau hẳn một năm trời như vậy!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 41: Chương 41


Sau khi dọn xong căn nhà mới thuê, Lạc Lạc nhanh chóng điện thoại về cho mẹ báo tin đã đến nơi sẵn tiện khoe căn nhà mới mua luôn.
[ - Alo mẹ ạ! Mẹ đang làm gì đấy?]
Đầu dây bên kia có vẻ im lặng một hồi lâu sau mới cất tiếng trả lời.
[ - Mẹ đang chuẩn bị dùng cơm chiều.

Còn con, đã đến nơi rồi sao? Mọi việc có suôn sẻ không con yêu?]
[ - Dạ mọi thứ vẫn ổn thưa mẹ.

Bây giờ con đang chuẩn bị đi mua một ít thức ăn chuẩn bị cho bữa tối.]
Nói xong, mẹ cô liền cúp máy.

Lạc Lạc thấy như vậy cũng liền đi mua đồ ở siêu thị gần đấy để chuẩn bị một chút đồ ăn cho vài ngày.
Nhưng trước khi đi, Lạc Lạc đi bộ vòng quanh khu mình đang sống.

Trước đây cô có rất nhiều ước muốn, như là được hạnh phúc cùng Lâm Minh Hạo kia đi khắp thế gian, cùng anh ta ăn hết những món mà cô thích nhất nhưng bây giờ chỉ có một thân một mình cô lẻ loi nơi chốn này.
Nhìn chung có lẽ cuộc sống ở đây cũng không quá tệ như cô đã nghĩ và ít ra khi sống ở đây cô sẽ dần quên được người đàn ông đã từng mang đến cho mình nhiều tổn thương đó và còn có thể quên đi những điều bẩn thỉu mà căn nhà đã dành tặng cho mình.
Cuộc sống tự do đã dạy cho bản thân cô biết được rằng: “cái gì buông bỏ được thì hãy buông bỏ nó” chứ suốt thời gian qua,sau khi rời khỏi căn nhà đó có lần nào cô được ngủ ngon đâu chứ? Dù có hạnh phúc khi họ đã phải trả giá với những thứ mà mình đã làm nên nhưng thật sự nỗi đau trong lòng còn rất to lớn.
- Sang bên đây mình sẽ cảm thấy tự do hơn là còn ở ngay cạnh tập đoàn của anh ta như vậy!
Khi còn ở nước, việc hai người gặp nhau vào mỗi ngày đó là điều rất bình thường đơn giản bởi vì tập đoàn nhà họ Quách và nhà họ Lâm sát bên cạnh nhau như thế mà, khoảng cách đi còn vô cùng gần!
Ở đây, phong cảnh, mọi người đều trông rất thân quen nhưng chẳng biết sau khi tiếp xúc sẽ thành ra như thế nào.

Mong rằng môi trường này sẽ phù hợp cho đến ngày cô sinh nở.
Một năm sau.
Thấm thoát, thời gian trôi qua nhanh đến như vậy, mới ngày nào cô còn bụng mang dạ chửa ấy thế mà hai đứa bé nay đã tròn một tuổi rồi, cũng là ngày cô sẽ quay trở về vùng đất thân yêu ngày nào của mình.
Trước khi quay trở về nước, Lạc Lạc đi dạo quanh công viên nhìn ngắm những cảnh vật ở xung quanh nơi này.

Trong khoảng thời gian ở đây, cô cảm thấy bản thân thật thong thả, có thể tự do làm chuyện mình thích mà không cần phải ngại ngùng.
Reng reng...reng...reng
Tiếng điện thoại reo lên không ngừng, mở lên mới thấy đó chính là số điện thoại của mẹ cô.
[ - Alo con nghe ạ, có chuyện gì sao mẹ? Khi nãy con đã thông báo với mẹ con đi ra ngoài dạo một chút mà.]
[ - Con xem lại đồng hồ đi, đã trễ rồi đó, chúng ta còn phải lên máy bay nữa.

Mẹ đã thu dọn hết đồ đạc của cả mẹ và con, cũng đưa Minh Anh, Minh Vy ra sân bay rồi.

Bây giờ con chỉ cần đi đến đây thôi!]
Thời gian trôi qua nhanh thật, mới khi nãy chỉ là 3 giờ chiều thôi mà giờ đã muốn sập tối như vậy.

Nó nhanh giống như cái cách mà Lâm Minh Hạo đã rời bỏ cô chỉ vì một cô gái xa lạ Hoàng Giai Nhiên kia.
Đã nhiều lần, Lạc Lạc tự nhủ với lòng sẽ chẳng bao giờ nhớ đến chuyện quá khứ làm bản thân buồn lòng nhưng sao bây giờ cô lại không thể quên đi được hình bóng người đàn ông bỏ rơi ba mẹ con cô chứ?
Có lẽ, khoảng thời gian ba năm trời ở bên cạnh người đàn ông tưởng chừng được yêu thương đó đã khiến cô không thể thoát ra khỏi mối quan hệ này.

Mối quan hệ chỉ có tình yêu đơn phương cô dành cho tên tệ bạc đó.
Lạc Lạc nhanh chóng chạy đến sân bay, chỉ còn hơn nửa tiếng nữa là đến giờ bay rồi nếu như không kịp chắc phải đợi thêm mấy ngày nữa mới có thể trở về được.
- Mệt thật! Biết trước sẽ trễ giờ bay, chắc chắn mình sẽ không chạy đến đây đâu!
Lạc Lạc ở nơi đông người này la toáng lên, cô quả thật rất nôn nóng muốn về quê ấy chứ! Cả năm trời ròng rã chưa được trở về.

Người ta nói “Đi là để trở về.” Sau một năm chưa trở về nơi chôn rau cắt rốn ấy, lòng cô cảm thấy nhớ những tháng ngày hạnh phúc bên căn nhà nhỏ kia lắm.

Bây giờ nếu như được về, cô sẽ chạy đến nhà người mẹ nuôi của mình mà thắp cho bà ấy một nén nhang coi như là lời thành tỏ sự biết ơn bao năm bà đã chăm sóc mình.
“Con bé làm gì mà còn chưa đến nữa! Sắp trễ giờ rồi!” Trong lúc bà ấy định nhấc điện thoại lên và gọi cho cô thêm một lần nữa, bỗng nhiên từ đâu có một bàn tay chạm vào vai của bà.
- Ai?
- Là con đây, con đến rồi.
Sở dĩ hôm nay cô đến trễ một phần vì đi dạo quanh nơi này, một phần rủ rê thêm anh chàng Quách Tuấn Phong này đi theo nữa.
- Chào bác ạ!
- S...sao cháu ở đây thế?
_Lưu ý, hành khách đi chuyến bay xxxx xxx nhanh chóng vào vị trí, chuyến bay sẽ cử hành trong năm phút nữa xin lưu ý.

Nhắc lại.....

Thấy đã trễ giờ bay đến nơi rồi nên bà cũng không bận tâm mà đưa hai đứa bé lên máy bay ngồi đúng với vị trí đã đặt.
Quách Tuấn Phong - anh ta chính là người tốt nhất trên đời mà Lạc Lạc từng gặp.

Chỉ là những người xa lạ nhưng anh sẵn sàng chấp nhận cho hai đứa trẻ mang họ của mình để cho chúng sau này đi học cũng đỡ buồn tủi vì không mang họ cha.

Cả hai người bọn họ quen nhau trong một lần Lạc Lạc đi lạc đường, chính anh đã giúp đỡ và đưa cô trở về nhà một cách bình an.
Có thể nói, nhờ có sự xuất hiện kịp thời này mà cuộc sống của cả ba mẹ con họ lúc nào cũng có nụ cười trên môi.

Mỗi khi bọn trẻ khóc lóc, Lạc Lạc lo không xuể cũng chính tay anh đã giúp cho cô cùng lo lắng, chăm nôm.

Người ngoài nhìn vào còn cho rằng anh chính là ba của hai đứa bé gái xinh xắn này nữa ấy chứ! Tình cảm giữa một người xa lạ với nhau sao lại có thể khắn khít như vậy.

Có lẽ như số trời đã an bày rằng cô và anh có thể đến bên nhau cùng nhau chăm sóc bọn trẻ lớn khôn..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 42: Chương 42


Cả nhà họ lên máy bay, đến tận tờ mờ sáng mới quay trở về đến nhà của mẹ nuôi cô được.

Vừa chỉ đặt chân xuống sân bay - nơi vùng đất yêu thương thân thuộc liền hiện diện lên trên mặt của cô.
- Không ngờ một năm trôi qua nhanh như vậy!
Ba năm chung sống với tên phụ bạc đó cũng như mới ngày hôm qua vậy thì một năm ngắn ngủi sao có thể so sánh.

Ngày qua ngày lại nhanh như thế đấy!
Oe oe.
Tiếng khóc của hai đứa trẻ đã ngăn cản bước chân cô lại.

Đúng thật sinh đôi người ta thường có câu “tâm linh tương thông” mà.

Bình thường một đứa khóc dỗ dành đã mệt rã người ra rồi, ấy mà cô lại có hai những hai cục nợ, ngày ngày chăm nôm, cho uống sữa, giặt giũ quần áo của chúng thôi cũng đã hết thời gian nghỉ ngơi.
- Nín nào cục vàng của mẹ, lát nữa mẹ sẽ mua đồ chơi cho nha, nha, nín đi nào!
May mắn thay, bên cạnh cô còn có mẹ mình, nếu không chắc cô sẽ điên lên mất thôi! Chẳng thể hiểu sao cô gái yếu ớt này lại có thể hạ sinh ra hai đứa trẻ sinh đôi bây giờ cũng tròn một tuổi.

Chưa kể khoảng thời gian chăm sóc nữa, rất nhiều thứ phải lo lắng nhưng cô đều có thể vượt qua.

Đúng là một cô gái đầy nghị lực!
- Thưa sếp, mấy ngày nay giá cổ phần của tập đoàn không ngừng giảm! Mọi người vẫn chưa tìm cách để giải quyết...
- Đúng vậy thưa sếp, nếu tình trạng này tái diễn mãi chắc chắn mọi người sẽ rút vốn đầu tư ạ.
- Cậu làm cách nào đó đi chứ, tiền tôi bỏ vào đầu tư thì phải có lời.

Rõ ràng ngay từ đầu cậu hết lời khuyên nhủ chúng tôi bỏ vốn vào, vậy mà bây giờ lại dẫn đến tình trạng này à?
Bên trong buổi họp, mọi người đều đưa ra ý kiến của mình.

Nơi này bây giờ hỗn loạn chẳng khác gì một cái chợ vậy, ồn ào hơn bao giờ hết!
Người đang ngồi trên chiếc ghế cao và từ nãy đến giờ mọi người gọi là “sếp” đang nắm giữ tương lai của nhiều công nhân không ai khác chính là Lâm Minh Hạo.

Cũng đáng đời cái tên phụ bạc nhà anh ta! Gây nên tổn thương cho Lạc Lạc nhiều như vậy, bây giờ nhận lấy chút cực khổ thì có là gì.
Ring ring ring...ring.
[ - Alo, tôi nghe ]
[ - Cậu làm rất tốt, tôi sẽ chuyển số tiền còn lại cho cậu sau.]
Lạc Lạc đứng bên cạnh mà không hiểu mẹ mình đang nói gì.

Thậm chí còn nhắc đến vấn đề tiền bạc ở trong đấy nữa.

Cô quay sang hỏi bà ấy với thái độ lo lắng.
- Sao thế mẹ? Mẹ vừa nói chuyện với ai mà con nghe có vẻ căng thẳng thế...
Là mẹ con nên bà ấy cũng không ngại nói hết những thứ mình đã lén làm sau lưng cô trong suốt khoảng thời gian vừa qua.

Thái độ của Lạc Lạc vô cùng bất ngờ.

Cô không nghĩ rằng bà ấy đã giấu giếm cô câu chuyện lớn đến như vậy trong suốt một năm mấy qua.

Và cũng chẳng tin bà ấy lại nham hiểm đến mức phá hoại những cố gắng của Lâm Minh Hạo.
- SAO MẸ LẠI LÀM NHƯ THẾ?
Lạc Lạc hét lớn, dù rằng cả hai không còn sống chung với nhau theo danh nghĩa vợ chồng, anh ta cũng chẳng hề yêu thương gì cô nhưng trong lòng cô vẫn còn có chút tình yêu dành cho người phản bội mình.
Nói yêu nhiều như trước thì không đúng nhưng nói cô còn yêu anh ta thì không sai.

Quen biết nhau lâu như vậy mới lựa chọn đi đến hôn nhân, làm sao cô có thể trong một năm quên hết những kỉ niệm đã có được chứ!
Bà Quách không chút ngại ngần, giơ tay ra tát thẳng lên khuôn mặt trắng nõn nà của Lạc Lạc.

Bà đánh cô ấy không phải vì không thương con mình, mà chính là muốn cô có thể thức tỉnh sau một giấc mộng dài rằng anh ta sẽ quay lại với cô.
- Con nghĩ lại xem, ta làm việc đó là vì ai? Con thấy hắn ta yêu con thật lòng ư? Không hề! Một chút tình cảm cũng chẳng có.

Vậy hôm nay ta làm như vậy thì có làm sao đâu chứ! Con nên tỉnh táo mà đối mặt với hiện tại, người tốt nhất với con bây giờ chính là Tuấn Phong.

Cậu ấy không ngại việc con đã có con mà bỏ rơi con, thậm chí còn chăm sóc rất tốt cho con những khi mẹ bận việc bên tập đoàn nên đành phải chạy qua rồi chạy lại.

Con cũng nên mở lòng với cậu ấy một lần!
Những gì bà Quách nói cũng chính là những gì Tuấn Phong muốn bày tỏ với Lạc Lạc.

Dù quen biết nhau không lâu nhưng trong lòng cậu trai trẻ này đã có vị trí nhất định cho cô.
Cả nhà của cậu ai ai cũng yêu quý Lạc Lạc nên việc cả hai đến được với nhau sẽ là ngày hạnh phúc nhất trên đời.

Ở thời buổi như bây giờ, tai tiếng hay dị nghị đều xung quanh mỗi con người chúng ta.

Ấy thế mà họ vẫn yêu thương, chấp thuận cô con dâu đã từng có một cuộc hôn nhân đổ vỡ thậm chí còn có cả cặp song sinh nữa.

Liệu người như vậy có còn tồn tại nhiều không?

Lạc Lạc hiểu hết những lời bà Quách - mẹ cô đã tâm sự và giải bày với cô.

Nhưng cô chẳng biết sau, dù đã cố gắng quên đi người đàn ông khiến trái tim tan nát thành nhiều mảnh kia nhưng cố gắng cũng chỉ là sự vô nghĩa, mãi mãi không thể quên!
Còn người bên cạnh cô chẳng thể đem lòng yêu, vì trong lòng vẫn còn hình bóng người đàn ông kia.
Tại sao những người tốt thường không có tình yêu trọn vẹn, còn người không xứng đáng thì lại được nhiều cô gái chân thành đem lòng yêu thương...Ông trời đúng là không có mắt nhìn nhận người nào xứng đáng được hưởng những điều tốt và ai không mà...
- Con và anh Tuấn Phong chỉ là bạn, con nói với mẹ bao nhiêu lần rồi...!Và dù chúng con có yêu nhau đi chăng nữa, con cũng sẽ lựa chọn phương án không kết hôn.

Con không muốn con của con phải buồn khi đến một ngày chúng nó biết người nó gọi là ba lại chẳng phải người ba thật sự của chúng.
Sau một lần đổ vỡ với Lâm Minh Hạo, cô lại có suy nghĩ trường thành và chín chắn hơn rất nhiều.

Bản thân cô vẫn sẽ yêu nhưng cô chắc chắn không tiến thêm một bước nào nữa, cô sợ cuối cùng người tổn thương không phải bản thân mà chính là tụi nhỏ.

Chúng nó xứng đáng có được hạnh phúc, không phải cuộc đời đầy nước mắt như cô hiện tại.
- Con mong mẹ dừng lại việc theo dõi, cũng như cố ý phá hoại tập đoàn của anh ấy.
Nói rồi Lạc Lạc bế hai đứa bé vào trong nhà để nghỉ ngơi, còn nhỏ như vậy mà phải đi một quãng đường xa chắc là mệt rã người rồi.

Thậm chí cô còn cảm thấy mệt mỏi nữa thì nói gì hai đứa nhóc mới chỉ tròn 1 tuổi này chứ!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 43: Chương 43


“Có lẽ con bé vẫn chưa thể quên được hình bóng của cậu ta.”
- Rốt cuộc người đứng sau chuyện này là ai?
Bên trong gian phòng tối, Lâm Minh Hạo không ngừng lẩm bẩm.

Anh ta khá bất ngờ khi chuyện của tập đoàn luôn ổn, chưa bao giờ rơi vào tình trạng như thế này.

Nếu như mọi người rút vốn đầu tư, chắc chắn anh sẽ mất hết tất cả.

Cũng có thể, ngôi nhà đang ở cùng người mẹ có tâm tư ác kia cũng sẽ mất vì nó vốn thuộc tài sản tập đoàn, ai là người nắm giữ số cổ phần cao nhất thì sẽ sống ở đây.
- Thưa anh, em đã biết người đứng sau chuyện này chính là người tên Dương Thanh Mộng, phó giám đốc tập đoàn Quách Thị.
Kể từ ngày Lạc Lạc sang nước ngoài sinh con thì cô đã đổi tên của mình rồi.

Cô muốn khép lại quá khứ, tiếp tục sống cho một cuộc đời mới.

Chỉ những người thân yêu của cô, mới biết được tên thật trong giấy tờ của cô.
- Quách Thị? Nghe vừa quen vừa lạ.

Tôi không hiểu lý do nào bọn họ lại làm như vậy, chúng ta từ trước đến nay làm gì gây sự với ai?
Đúng thật không gây sự với ai trên thương trường nhưng lại gây tổn thương trầm trọng đến một người, người đó cũng chẳng ai xa lạ mà hiện đang ở gần đây thôi.
Thời gian thấm thoát thôi đưa, cứ ngày này qua tháng nọ một cách vô cùng nhanh chóng, mới đó đã là hai tháng sau.

Trong suốt khoảng thời gian này, anh ta bận rộn vô cùng, bận đến mức không có thời gian trở về nhà cùng người mẹ cọc cằn, khó khăn với con dâu kia.
Mọi chuyện ở tập đoàn cũng đã đuợc giải quyết ổn thoả, hôm nay hai bên tập đoàn đã hẹn nhau gặp mặt để giải quyết những khúc mắc vừa qua.
- Con định sẽ đi thật sao, Lạc Lạc? Con đã nói sẽ tập cách quên hắn vậy sao giờ còn như thế? Có phải con còn tình cảm với hắn?
Bà Quách lại như vậy rồi, hết lần này đến lần khác.

Mỗi khi cô chuẩn bị đi ra ngoài là nhắc đến người cô không muốn nghe tên.

Muốn quên lắm rồi ấy chứ, nhưng không thể khi ngày nào bà cũng tra hỏi đủ điều về người đàn ông phụ bạc kia.
Hết chịu nổi rồi, Lạc Lạc cô quyết định nói thẳng một lần với mẹ mình, dù biết như vậy sẽ làm cho bà ấy cảm thấy vô cùng tổn thương.Đơn giản thôi, những gì bà ấy làm cũng chỉ vì sự thương con của mình mà thôi.
- Mẹ à! Con biết mẹ lo cho con nhưng con muốn đối mặt với anh ta một lần cuối để chấm dứt hết tất cả chứ không có ý gì khác đâu nên mẹ yên tâm.
- Thôi được rồi, nếu như con nghĩ như vậy thì cứ đi.

Nhưng nhớ giữ khoảng cách với hắn đó!
Việc bà ấy lo lắng cho con mình như vậy là việc thường tình mà bao người mẹ đã và đang làm thôi.

Thử hỏi, trên cuộc đời này làm gì có người mẹ nào không yêu thương con mình chứ? Với lại, trước kia cô từng bị hắn hành hạ chết lên chết xuống, nếu như biết cô mang song thai hai bé gái xinh xắn và đáng yêu như Minh Anh, Minh Vy thì thế nào cũng giành quyền giám hộ cho xem.
VĂN PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC.
Cốc cốc.

- Có ai trong phòng không? Tôi vào trong được chứ?
Lạc Lạc đứng ở bên ngoài với nhiều khung bậc cảm xúc khác nhau.

Vừa lo sợ, vừa nôn nóng muốn gặp lại người cũ… Có thể nói, ngay bây giờ có biết bao nhiêu cảm xúc trong lòng cô mà chưa thể diễn tả ra thành lời.
Đáng lẽ ra hôm nay sẽ gặp ở một quán nước hay nhà hàng nào đó nhưng vì muốn sự riêng tư nên Lạc Lạc chuyển hướng cuộc hẹn ở ngay tập đoàn của anh ta.
“Giọng nói này,…nghe sao quen quá!
Đương nhiên là quen rồi! Người đó chẳng ai khác chính là người vợ cùng chung chăn gối sống bên cạnh anh suốt ba năm trời ròng rã cơ mà? Người từng bị anh bỏ rơi và phê phán trong suốt thời gian qua thì lại lý nào không quen biết?
- Mời vào, cửa không khoá.
Bước vào là một cô gái có đôi chân dài và trắng nõn nà như những cô gái mới hai mươi vậy.

Nhưng nào có ai biết cô đã có hai đứa con rồi kia chứ?
- Xin chào c…sao cô lại đến đây?
Minh Hào sửng sốt, bởi vì theo như những gì anh ta điều tra được thì người đứng sau chuyện này là Dương Thanh Mộng, không phải Dương Lạc Lạc - người vợ cũ của anh đâu.
- Sao lại không được? Mà tôi nói cho anh nghe, hôm nay tôi đến đây là vì công việc không phải vì chuyện xưa đâu nên anh đừng tỏ ý thắc mắc làm gì.
Quả thật, mới sau một năm mấy không gặp thì cách nói chuyện cũng như cách giải quyết những kẻ ngạo mạn như hắn ta của cô ngày càng mạnh mẽ hơn rồi.

Trước kia thì mềm mỏng, chỉ cần hắn hắc hơi một cái đã sợ hãi muốn ngất đi rồi.

Ấy mà bây giờ đã có thể tự ti đứng trước kẻ bạc bẽo này nói chuyện giống như một quý cô thật sự.
Trong phòng làm việc rộng lớn như vậy, nhưng chỉ có hai người từng sống với nhau đứng thẩn thờ ra đó.

Bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe được tiếng của những chú muỗi chút chít đi ngang qua nơi này luôn rồi.
- Cô ngồi đi.
Vừa để Lạc Lạc ngồi xuống, còn chưa kịp nóng người thì anh ta liền nói:
- Vào thẳng vấn đề, vì sao cô lại hãm hại tập đoàn chúng tôi? Tôi biết, giữa chúng ta có nhiều mâu thuẫn xảy ra với nhau nhưng đó là chuyện cá nhân.

Tập đoàn tôi chưa gây hại gì đến cô mà cô nỡ lòng nào làm cho cả một hệ thống bị ảnh hưởng sao? Đúng là tàn ác mà!
Ác? Chỉ mới là bước ngoặt nhỏ cho việc sắp xảy ra tới đây thôi mà anh ta đã cho rằng việc cô làm là tàn ác sao? Vậy còn cách anh từng đối xử với vợ mình trong một năm trước thì sao? Lúc cô ấy cần anh nhất thì anh đang ở nơi nào? Lúc cô ấy mong anh tin tưởng vào những gì mình nói nhưng câu trả lời lại khiến cô đau đớn khi chồng mình không tin tưởng.

Rồi lúc anh đá cô ra khỏi nhà thì sao? Từ trước đến giờ chẳng làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ai, vậy mà cô phải chấp nhận những thứ anh mang đến cho mình ư?
Đó chỉ là khởi đầu mà anh đã nói như vậy, vậy thử nhìn về trước kia anh đã từng đối xử với cô như thế nào? Bấy nhiêu đó có nhầm nhò gì chứ!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 44: Chương 44


Anh nói tôi á? Vậy có bao giờ anh nhìn lại bản thân mình không?Tôi chưa từng mắc nợ gì anh,tôi yêu anh thật lòng nhưng rồi đổi lấy sự hất hủi như thế sao?Lúc này, Lâm Minh Hạo mặt bơ phờ không nói nên lời, bởi vì mặt anh bây giờ không còn nỗi một mạch máu nào cả.

Có lẽ những câu nói ấy của cô thật sự đã chạm đến tận đáy lòng của con người sắt đá này rồi.
Chưa để anh ta hoàn hồn hay đáp trả lại bất cứ lời nào, Lạc Lạc bức xúc cô nói tiếp:
- Anh đã làm tròn trách nhiệm, làm tròn bổn phận của một người chồng hay một người cha bao giờ chưa mà anh nói tôi ác với anh? Ác với tập đoàn các người thì có là gì so với những thứ cay đắng trong suốt bao nhiêu năm tôi chịu đựng.

Mẹ anh thì suốt ngày mắng nhiếc tôi không một lời thương tiếc nào, dòng họ bên nhà anh thì ghét bỏ tôi ra mặt.

Lúc đó anh ở đâu? Anh đã làm gì? Anh hất hủi, bỏ rơi tôi dù chúng ta không hề có ân oán gì từ trước, vậy mà phải chịu cảm giác đó sao? Anh nghĩ những thứ anh đang cảm nhận được bây giờ đây, thì nó có là gì không chứ? Nó không là gì so với những mất mát của tôi trong mấy năm ở căn nhà đầy sự khinh khi đó.
“Một người cha?” câu nói này chạm đến trái tim của anh.

Bởi vì từ lúc cả hai kết hôn với nhau làm gì có đưa con nào, vì sao hôm nay cô lại nhắc đến cái từ đó chứ? Muốn hỏi lắm nhưng trông anh bây giờ không có sức sống nên đành thôi vậy.
Đáng lẽ ra, mục đích cô đến hôm nay chỉ là muốn chấm hết tất cả nhưng nào ngờ phải nghe những câu nói đau tận lòng người từ anh ta.

Cô đã làm gì mà phải chịu đựng như vậy chứ? Cô cũng là con người mà? Những gì bản thân cô không hề làm nhưng lại bị người khác vu khống thì làm gì có ai chịu nổi chứ! Đặc biệt là người con gái chưa từng gây hại đến bất cứ ai như cô.
Sau một năm không gặp, tưởng bở rằng tính cách của anh ta sẽ thay đổi nhưng nào có ngờ vẫn dùng thái độ đó để nói chuyện với cô chứ?
Minh Hạo ngơ ngác không nói nên lời nào nữa, anh ta bây giờ đã cạn lời luôn rồi!
Khuôn mặt hai người, ai cũng căng thẳng vậy mà giờ đây bầu không khí còn gây âm u hơn cả họ nữa.

Im lặng phăng phắc không có nỗi một tiếng động nào.
- Tổng giám đốc, tôi có thể vào trong được không ạ?
Thư ký riêng của anh ta đã chen ngang vào cuộc trò chuyện của hai người họ.

Có lẽ bây giờ không phải là lúc, cảm nhận sự khác thường trong căn phòng, cảm giác lành lạnh sống lưng nên anh ta liền bỏ ra ngoài không phá đám nữa.
- Xin lỗi, tôi xin phép.
Rõ ràng trước kia anh quả thật có đối xử tệ bạc với cô gái này.

Không cho cô được ngày nào hạnh phúc mà còn dùng thái độ xỉ vả đủ kiểu.

Quả thật, người con gái nào mạnh mẽ lắm mới có thể sống trong căn nhà đó suốt ba bốn năm trời như vậy.
- Mục đích ngày hôm nay tôi đến đây không phải gây sự với anh, mà tôi muốn nói chuyện tập đoàn của anh gặp chuyện không phải do tôi,mà mẹ tôi mới chính là chủ mưu sự việc.
- Còn nữa, tôi mong anh bỏ qua chuyện này.

Bà ấy dù sao cũng lớn tuổi rồi, cũng vì bà thương tôi nên mới làm như vậy.

Thành thật xin lỗi đến các người.

Chuyện của chúng ta đến nay cũng nên khép lại, đường ai nấy đi, chúc anh hạnh phúc bên người mới.
Và rồi Lạc Lạc bỏ đi trong ánh mắt của tất cả nhân viên nơi đây là sự ngưỡng mộ, dõi theo không rời mắt dù chỉ một giây.

Cuối cùng hôm nay cô gái này cũng đã có thể nói hết tất cả nỗi niềm trong lòng mình rồi, bây giờ cảm thấy nhẹ nhàng hơn hẳn.
“Khi nãy cô ta nói con là ý gì đây?” Biết rõ, dù bản thân có thắc mắc hàng trăm hay nghìn câu hỏi đi chăng nữa thì câu trả lời vẫn như vậy.

Cô ấy sẽ không bao giờ nói ra sự thật đâu.
Quá khó hiểu với điều cô nói, anh ta liền gọi thư ký riêng của mình vào đây.
- A Khiêm.
- Có tôi thưa sếp, anh gọi em có gì không?
- Anh đi điều tra tất cả các mối quan hệ rồi cuộc sống dạo gần đây của Lạc Lạc nhé, chính là cô gái khi nãy.
Sợ A Khiêm không biết người con gái tên Lạc Lạc đó là ai, anh ta nói thẳng chính là người khi nãy vừa mới bước ra khỏi văn phòng anh với tâm trạng hầm hực.
- Nhưng sao lại phải làm như vậy ạ? Cô ấy không phải là Dương Thanh Mộng, người đại diện của Quách Thị sao?
Có lẽ sau khoảng thời gian một năm mấy chưa gặp lại cô gái từng bị chồng ruồng bỏ này rồi.

Cũng đúng thôi, trước kia khi còn ở căn nhà lúc nào cũng bị bà mẹ chồng nói nặng nói nhẹ nên làm gì được ăn uống đầy đủ, lúc đó ốm muốn lòi cả xương ra.

Bây giờ, từ khi rời khỏi nơi chỉ toàn là nước mắt đó, cuộc sống hạnh phúc hơn nên Lạc Lạc cũng bắt đầu có xương, có thịt hơn so với thời trước.

- Tôi kêu cậu làm sao thì cứ làm i như vậy đi.

Đừng hỏi nhiều làm gì nếu như không muốn bị sa thải.
Nghe đến đây, thư ký Khiêm sợ hãi vì ở nhà còn có hai đứa con thơ, một người mẹ già và cô vợ khó tính nữa.

Nếu như công việc này mất, bao nhiêu chi phí hằng ngày nào là ăn rồi uống sẽ làm sao đây? Thế là anh ta lật đật chạy đi làm nhiệm vụ đã được giao vì không muốn phải đứng trước nguy cơ mất việc.
- Vâng, em không hỏi nhiều nữa đâu!
Thấy cũng tội cho hoàn cảnh của cậu ta.

Vì cuộc sống mưu sinh mà phải chấp nhận làm những công việc nguy hiểm như rình mò người khác như vậy.

Đã có nhiều lần gặp tai nạn vì công việc này nhưng vẫn phải nhắm mắt mà bước tiếp thôi..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 45: Chương 45


Tại nhà riêng của Lâm Minh Hạo.
Trong không gian lớn, chỉ có mình Minh Hạo ngồi trên ghế sofa trầm tư mà suy nghĩ về những chuyện cô đã nói.
Còn với riêng Lạc Lạc, cô mặc kệ người khác nói gì về mình thì niềm vui hiện giờ chỉ có hai đứa con bé bổng mà thôi.

Con chính là động lực để cô có thể sống tiếp đến tận ngày hôm nay, nếu không thì chắc có lẽ cô đã rời xa thế giới xô bồ này rồi.
- Sao anh lại đến đây thế?
Trước mắt Lạc Lạc chính là Tuấn Phong, cô ngơ nhà không biết anh chàng này đã đứng ở đây từ bao giờ.
Vốn là người trầm lặng, ít nói nhưng kể từ ngày gặp được Lạc Lạc, chính cô đã khiến anh thay đổi nhiều so với lúc trước.

Không còn là chàng trai lạnh lùng, không có thói quen chia sẻ chuyện của mình cho người khác nữa.
Tuấn Phong khi thấy cô liền lập tức mở cửa xe ô tô ra rồi nhìn cô với cặp mắt trìu mến mà nói:
- Em vào xe đi, anh có chuyện muốn nói.
Lạc Lạc lên xe ngồi, nhìn thẳng vào mắt anh cô chỉ thấy những nỗi buồn chất lên bờ vai này.

Nhưng có lẽ vì hai người chưa đủ thân thiết để anh chia sẻ hết mọi chuyện cho cô biết nên cô chỉ đứng nhìn mà không giúp được gì anh.
Thấy Tuấn Phong im lặng khá lâu, cô liền hỏi thẳng vào vấn đề:
- Anh có chuyện gì quan trọng muốn nói với em mà phải chạy đến tận đây vậy?
- Phải,…nhưng cũng không hẳn thế.
Lời trước thì nói phải, lời sau thì nói không…thật sự khiến người khác rối lên mà!
- Là sao? Anh nói gì em không hiểu.
Tuấn Phong hít thở thật sâu, lấy hết dũng khí của người đàn ông đang muốn bày tỏ cảm xúc thật lòng với người con gái mình yêu nhất.
Lạc Lạc nhìn thẳng vào mắt người đàn ông này, có chút khó hiểu chưa được giải bày.
- Anh…anh yêu em!
Lạc Lạc đứng hình như bức tượng luôn rồi.

Cô không ngờ câu nói ấy xuất hiện từ miệng của Tuấn Phong - cậu bạn thân khi ở bên nước ngoài.

Cô còn chưa kịp định thần thì anh nói tiếp:
- Anh yêu em từ lâu rồi nhưng anh nghĩ em sẽ không chấp nhận tình cảm của mình nên đến tận bây giờ mới bày tỏ.

Anh không cần em phải đồng ý đâu, bởi vì anh biết trong lòng em vẫn không thể quên được Lâm Minh Hạo nhưng anh vẫn sẽ chờ đợi một ngày em nhận ra tình cảm anh giành cho em và cho anh một cơ hội chăm sóc ba mẹ con.
Ở thời buổi này, tìm đâu ra người đàn ông tốt bụng chấp nhận yêu thương con của người mình yêu chứ? Tuấn Phong là một trong những số người hiếm hoi đó.
Yêu chính là hy sinh,là quan tâm đến người mình yêu cũng như những thứ xung quanh họ.

Tuy rằng cô đã có hai đứa bé gái xinh xắn Minh Anh và Minh Vy nhưng anh vẫn sẵn sàng chấp nhận cô, thậm chí còn có ý định sẽ chăm sóc hai đứa trẻ ngây ngô đó nữa.
Thời điểm này đang là thời điểm nhạy cảm cô không thể trả lời được bởi vì trong lòng còn nhiều thứ vướng mắc.

Nhưng nếu như từ chối thì chắc chắn bản thân sẽ mất đi một người bạn, một người luôn bên cạnh an ủi cô những lúc buồn nhất mà không ai có thể chia sẻ.
Còn nếu như chấp nhận tình cảm của anh thì đó không phải là tình yêu thật sự, sẽ làm tổn thương đến anh! Trong một mối quan hệ, rất cần có tình yêu thương thật lòng trong đó, nếu như không yêu nhưng lại chấp nhận thì liệu đó có quá tàn ác với anh không?
Cuối cùng, Lạc Lạc đưa ra quyết định cho riêng mình, mặc dù điều ấy sẽ làm anh cảm thấy buồn:
- Xin lỗi nhưng em thấy…chúng ta chỉ nên làm bạn bè bình thường…
Cô không muốn tuyệt tình đến như vậy đâu, nhưng ít ra đau một lần rồi sẽ thôi.

Không phải đau nhiều khi ngày nào cũng thấy cô thương nhớ đến người khác mà không phải mình.

Cảm giác đó, bản thân Lạc Lạc cô hiểu hơn ai hết vì cô cũng từng trải qua điều đó mà!
Nhìn người mình yêu thương quan tâm đến người khác, thứ tình cảm dành cho mình cũng chỉ là sự giả tạo thì thà không có còn hơn.
Vì bản thân từng trải qua cảm giác này nên cô không e ngại mà từ chối Tuấn Phong, dẫu biết sau khi sống cạnh anh bản thân sẽ có được hạnh phúc.

Không cần phải nhìn đâu xa những biểu hiện, chỉ cần nhìn trước mắt thấy anh đối xử tốt với hai đứa trẻ thơ kia là đủ hiểu anh là người như thế nào.
Tuấn Phong cũng biết cô nhất định sẽ từ chối nhưng không ngờ nó lại có cảm giác buồn như vậy nên cũng gượng gạo cười cho qua câu chuyện này.
Reng reng reng
Tiếng chuông điện thoại reo lên đã phần nào xua đi bầu không khí căng thẳng.

Hoá ra đó là điện thoại của Lạc Lạc, cô nhanh chóng cầm lên nghe thì thấy hai chữ “mẹ yêu” liền biết bà ấy vì lo lắng cho mình vì sao về trễ như vậy nên mới gọi đây mà!
[ - Con nghe nè mẹ, con đang trên đường về nên mẹ cứ yên tâm đi, con không sao đâu!]
[ - Không sao thì tốt,lát con đi ngang siêu thị sẵn ghé mua sữa cho Tiểu Anh và Tiểu Vy đó, hai đứa bé hết sữa rồi bây giờ đang hành mẹ đây.]
[ - Dạ ]
- Mình về thôi anh, mẹ em đang đợi hai mình về ăn cơm chung đấy.
- Ừ…ừm.
Dù có chút ấp úng nhưng cô và anh vẫn cùng nhau trở về nhà.

Không là người yêu cũng có thể xem nhau như là đôi bạn thân vậy, không có gì phải né tránh lẫn nhau cả.
Trên xe, Lạc Lạc hỏi Tuấn Phong một câu mà từ nãy đến giờ vẫn chưa có cơ hội nói ra:
- Anh không giận câu trả lời vô tâm đó của em chứ?
Anh lắc đầu, bởi vì trước lúc bày tỏ anh đã nói rằng anh biết cô vẫn còn tình cảm với Lâm Minh Hạo kia, nên chuyện này cũng đã lường trước được..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 46: Chương 46


Tại nhà họ Quách.
- Về trễ thế con? Vào nhà ăn cơm đi, mẹ có chuẩn bị mấy món mà con thích nhất đó!
Vừa về đến nhà, bà Quách đã chạy ào ra đón tiếp con gái và cậu “con rể” hụt của mình.

Lúc nào cũng vậy, luôn luôn dành tình yêu thương cho hai con trước rồi mình tính sau, có lẽ bà muốn bù đắp những tháng ngày cơ cực kia thì phải.
Đúng như câu nói “đi đâu cũng không bằng nhà” là vậy.

Về đến nhà là được cảm nhận sự ấm áp của ba mẹ dành cho mình, cảm giác ấy không nơi nào có thể sánh bằng được.

Nếu như có thể, cô và tất cả mọi người trên cuộc đời này đều muốn ở gần mẹ mãi thôi.
- Canh chua hả mẹ? Hôm nay con có lộc ăn rồi!
Nhìn thái độ vui mừng của Lạc Lạc thật chẳng giống một người trưởng thành tẹo nào, mà trông giống cô bé mới mười tuổi đứng chờ mẹ đi chợ về hơn.
Lạc Lạc lập tức nhào đến bàn ăn không cần do dự, thậm chí còn chưa rửa tay đã lấy ăn đáo ăn để.

Thói quen này của cô khiến bà Quách cũng hết cách để nói luôn rồi, nhưng khi thấy cô khoẻ mạnh ngồi đây ăn uống làm cho bà ấy thấy rất vui.

Tưởng chừng đã mất cô con gái này từ lâu, nào ngờ vẫn tìm được con và cùng con tạo nên một mái ấm gia đình hoàn hảo, bao nhiêu năm trời đã chịu nhiều thiệt thòi với dòng đời này rồi.
Tuấn Phong vì không muốn cho Lạc Lạc cảm thấy mất tự nhiên nên liền diện lý do bận rộn ở nhà.

Cũng phải thôi, nếu như ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ làm giống như thế.

Mấy ai vừa mới bị từ chối tình cảm xong lại ngồi ăn vui vẻ như chưa có chuyện gì được chứ!
- Phong, con đi đâu vậy?
Thấy Tuấn Phong vừa đứng dậy, bà Quách liền hỏi:
- Dạ con xin phép bác và em về nhà giải quyết chút việc ạ.

Bữa khác con chắc chắn sẽ đến dùng cơm với gia đình mình…
Lạc Lạc tuy đang ngồi ăn nhưng cô biết rõ lý do anh bỏ về là gì.

Nhưng biết sao bây giờ, cô làm ra bộ mặt không biết gì rồi nói lời chào tạm biệt với anh, nếu là ngày thường chắc chắn sẽ níu kéo anh ở lại dùng cơm.
- Chào anh, về đến nhà gọi cho em hoặc mẹ nhé.
- Ừm, anh biết rồi.
Vừa tiễn Tuấn Phong bước ra khỏi nhà, bà Quách liền đi vào trong hỏi cô một số câu hỏi mà từ lúc vừa về đến nhà đã định hỏi nhưng vì thấy sự có mặt của anh ấy nên không nói ra.
- Có phải con và thằng bé có chuyện gì không? Mẹ thấy hôm nay nó rất lạ so với ngày thường.
Trong giây phút này bà ấy hỏi câu đó làm cho cô có chút cảm thấy có lỗi, dẫu biết trong tình yêu chính là sự tự nguyện không phải ép buộc, nhưng dù sao cũng không nên thẳng thắn như vậy.
Lạc Lạc lúi cúi người xuống mà ăn, quả thật không biết nên nói làm sao để bà ấy không giận mình.

Vừa lúc gặp Tuấn Phong lần đầu ở nước ngoài, bà đã rất thích cậu và xem cậu như người trong nhà vì cảm nhận được tình cảm dành cho con gái mình, vậy mà hôm nay cậu ấy buồn bã ra mặt như vậy, đương nhiên sẽ bị mắng cho một trận rồi!
- Mẹ hỏi sao con không trả lời?

- Dạ…dạ…Con…khi nãy ảnh có ngỏ lời với con, nhưng con không đồng ý,…có lẽ vì vậy mà ảnh bỏ về sớm…
Lạc Lạc nói năng lấp bấp chính vì hai lý do.

Một là cô không muốn ép buộc tình cảm, dẫu sao hai người cũng là bạn với nhau, từ bạn chuyển sang tình yêu thì không thể nào.

Hai là vì áy náy trước mẹ mình, từ lúc nhận bà đến nay chưa làm được điều gì khiến bà ấy vui lòng vậy mà hôm nay còn làm trái ý bà.
- TẠI SAO?.

Chươ????g‎ mới‎ ????hất‎ tại‎ ||‎ trumtru????e‎ ????.v????‎ ||
Lúc này chỉ thấy được ánh mắt tức giận của bà ấy, còn mọi thứ đều trôi qua hết.

Bầu không khí trở nên khựng lại.
Để có thể lý giải được lý do cô từ chối người đàn ông tốt như Tuấn Phong chỉ có một nguyên do thật sự.

Chính là vì cô còn yêu người đàn ông đã từng bỏ mặt mình năm xưa.

Biết là đau, là ngu nhưng vẫn cứ đâm đầu một cách mù quáng không muốn thoát ra.

- Con không có tình cảm với anh ấy, trong mắt con thì anh ấy giống một người anh trai hơn là người yêu.
Đáp lại câu nói khiến người khác đau buồn của Lạc Lạc, bà Quách liền phản bác lại:
- Con không cho thằng bé cơ hội thì làm sao có thể chắc chắn được như vậy?
Đúng! Còn chưa cho nhau một cơ hội để tìm hiểu thì sao biết rằng mối quan hệ ấy không hợp?
Dù đã giải thích hết lời với bà ấy về cái mối quan hệ này từ mấy tháng trước nhưng câu trả lời vẫn như vậy, chi bằng bây giờ bộc ra hết những thứ đã cất giữ trong lòng để bớt nặng.
- Con không biết con mới thật sự là con của mẹ hay anh ấy mới là con của mẹ? Tại sao hết lần đến lần khác mẹ luôn trách móc vì sao con không chọn lựa người đàn ông giống anh ấy vậy? Con lớn rồi mẹ ơi! Con có quyền quyết định của đời mình và đặc biệt là quyền yêu ai hay không yêu ai.
Nói rồi cô bỏ đi, mặc kệ trên bàn ăn toàn những món ăn mà mình thích do chính bàn tay của mẹ vất vả chuẩn bị.

Bà Quách ngơ ngác đứng đó mà nhìn theo bóng dáng đứa con gái mình đứt ruột sinh ra.
“Mình chỉ muốn tốt cho nó thôi mà, sao nó lại nói mấy lời như vậy…”
Có lẽ lần này cô hơi quá đáng thì phải, dẫu sao đó cũng là người sinh ra mình.

Mặc dù không có ơn dưỡng dục nhúng cũng có ơn sinh mình ra trên cuộc đời này, mấy câu nói vừa nãy thật sự không nên nói ra..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 47: Chương 47


Thưa sếp, người mà anh yêu cầu điều tra lý lịch đã có rồi ạ.

Dạo gần đây cô gái đó thường xuyên gặp gỡ và giao tiếp với một người đàn ông tầm ba mươi, bên cạnh còn có bà Quách và hai đứa bé gái song sinh, anh có muốn xem hình của chúng không?Công nhận thời buổi bây giờ làm việc nhanh thật, chỉ mất vài giờ hoặc vài ngày đã biết được lai lịch của người khác rồi.
Ngay cả khi bà Quách đã ngăn chặn và đã cho người sửa hết mọi lý lịch của cô, nhưng không ngờ vẫn có thể tra ra thông tin của cả nhà cô.
- Cậu đưa đây, sau đó ra ngoài làm việc đi.
- Vâng.
Cầm trên tay mình là bức ảnh của hai đứa bé anh đang nghi vấn chính là con mình, lòng cảm chút hồi hộp giống như bản thân đang cùng vợ trong phòng sinh và muốn thấy mặt đứa con ngay tức khắc vậy.
“Trông chúng rất giống mình,…không lẽ…” vừa nhìn thấy hình của chúng, trong đầu anh liền nảy ra một cái suy nghĩ mà bao nhiêu người trong hoàn cảnh này cũng sẽ nghĩ giống vậy.
- Sếp, mẹ anh…mẹ anh…
Từ đâu,thư ký riêng - A Khiêm bay vào rồi thông báo chuyện hệ trọng làm lòng anh ta nóng như lửa đốt.

Cuộc đời anh chỉ có mẹ nên lúc nào cũng đặt bà ấy lên trên hàng đầu, vì vậy lúc nào ai nhắc đến bà ấy trong lòng đều lo sốt gió lên.
- Mẹ tôi làm sao?

- CẬU NÓI ĐI?
Trước sự ấp úng, do dự của cậu thư ký, Minh Hạo nóng giận mà hét lớn.
Ai trong hoàn cảnh này chắc cũng sẽ hành xử như vậy thôi, tính cách ngày thường của anh ta đã nóng giận vô cùng vậy mà bây giờ còn chần chừ không chịu nói đã có chuyện gì xảy ra.
- Mẹ anh…mẹ anh vừa qua đời rồi ạ, cô giúp việc nhà anh cũng đã bỏ trốn, khi nãy công an đến nhà anh rồi thông báo về chuyện này cho em…
Lâm Minh Hạo như chết đứng sau khi nghe được tin dữ này.

Từ nhỏ chỉ sống trong tình yêu thương của mẹ, bà ấy dù có chút khó khăn, lúc còn sống luôn tị nạnh người này người kia nhưng bà ấy cũng là mẹ của anh.Đối với một đứa con có hiếu như anh, thì sự ra đi đột ngột của bà ấy thật sự đau lòng không thể diễn tả thành lời.
Ngay tức khắc, Minh Hạo bỏ hết công việc, bỏ hết tất cả mà chạy về nhà nhìn mẹ mình một lần cuối cùng trong đời.

Anh muốn khóc thành tiếng như bao người khác, bộc lộ cảm xúc thật của mình ra, nhưng thật sự không thể…Mỗi khi có chuyện gì khó khăn khiến anh chùn bước và đau khổ, anh luôn nhớ đến lời dặn của mẹ năm nào “con là nam nhi đại trượng phu, không được phép khóc” vậy thì sao anh có thể rơi lệ được.
“MẸ ƠI!”
Tim đập loạn nhịp, trông gương mặt người đàn ông này chẳng còn chút sức sống nào cả, mà thay vào đó là sự ủ rũ, buồn bã đến chán nản.

Nếu như ai đó ở trong trường hợp này cũng sẽ hành xử như vậy, không có nỗi đau đớn nào hơn nỗi đau mất người thân, nhất là khi người đó là mẹ của mình - người phụ nữ mang nặng đẻ đau ta suốt chín tháng mười ngày mà không hề đòi hỏi sự đền ơn.

Thử hỏi trên khắp thế gian làm gì có ai vĩ đại được hơn mẹ?
…ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ…
Biệt thự nhà họ Lâm.
Hàng xóm láng giềng tụ lại thành một đám, bọn họ bất ngờ về sự ra đi đột ngột của bà ấy.

Trong những sự nuối tiếc, thương cảm thì cũng có những lời dè bỉu, vui mừng, đúng là sống trên đời không thể hài lòng hết được ai, dù đã không còn nhưng vẫn phải bị nghe những lời không hay.
- Bà ấy ra đi đột ngột thật, mới đó thấy đó mà đã không còn trên cõi đời này rồi…
- Đáng thương thật!

- Nhà có hai mẹ con nương tựa vào nhau, vậy mà bây giờ bà ấy mất, chắc hẳn cậu con trai buồn lắm đây.
- Ôi, thương cái gì mấy bà ơi! Trước khi bà ta mất, bà ta đã làm biết bao nhiêu chuyện ác mà nói, gián tiếp đuổi đứa con dâu đó!
- Bà ta cũng già rồi, sớm muộn gì cũng ra đi thôi, chỉ là vấn đề thời gian.

Lúc trước cái cô Lạc Lạc gì đó còn ở đây thì ngày nào không nghe bà ta nói xấu cô ấy chứ, dẫu sao cũng là con dâu mình, tốt xấu vẫn không thay đổi được.

Có gì từ từ dạy bảo, đàm tiếu ra ngoài đề làm gì.
- Mấy bà thôi đi, dù gì người chết thì cũng đã chết, cứ đem bà ấy ra nói hoài, coi chừng buổi tối bà ấy ghé thăm đấy.
Tiếng xe mui trần dừng lại trước căn biệt thự, bao nhiêu ánh mắt đều dồn về phía chủ nhân chiếc xe.

Hoá ra không ai khác mà chính là Lâm Minh Hạo kia!
Vừa đến nơi, anh ta phóng xuống giống như một kẻ điên loạn vậy.

Từ trước đến nay, anh luôn bình tĩnh trong mọi việc, có lẽ hôm nay chính là lần đầu tiên anh quá kích động như vậy.
Truớc nhà bây giờ chỉ toàn là cảnh sát và mấy người hàng xóm gần nhà, họ cho rằng đã có âm mưu giết hại từ trước, nhìn vào hiện trường đã rất rõ ở đây từng có cuộc ẩu đả xảy ra.
- Xin chào anh Lâm, mời anh ngồi xuống bình tĩnh mà nói cho chúng tôi nghe một số chuyện liên quan đến mẹ anh.

Ngó qua ngó lại, thấy tinh thần Lâm Minh Hạo có phần bất ổn, chẳng khác nào cái xác không hồn nên A Khiêm liền mạo muội mà chen ngang câu chuyện.
- Vâng, các anh cứ hỏi.

Tôi là thư ký của sếp Lâm, tinh thần hiện giờ anh ấy có chút bấn loạn nên các anh hãy hỏi tôi, tôi cũng giống như người nhà của anh Hạo đây.

Việc gì tôi biết, tôi sẽ thành thật mà khai báo.
- Được.
Thấy phía người nhà không ổn lắm nên bên cảnh sát không quá làm khó gì gia đình anh, mà thậm chí còn chấp nhận yêu cầu của A Khiêm.
Bỏ lại cậu thư ký đang giải đáp những câu hỏi bên cảnh sát, Minh Hạo bước vào nhà.

Cảnh vật trước mắt mà anh ta thấy chính là thi thể của mẹ mình vẫn còn nằm ở đó, anh muốn nhào đến mà ôm chặt lấy mẹ mình lần cuối nhưng vì đang điều tra, nếu như đụng vào sẽ làm mất dấu tích của hung thủ gây án nên mọi người đã ngăn lại.
Nhìn thấy người mẹ mình yêu thương nhất, bây giờ chỉ còn là một đã mất vã lại trên người toàn là những vết thương đang rỉ máu, chứng tỏ hiện trường xảy ra cách đây không lâu lắm..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 48: Chương 48


Trong đầu anh hiện giờ rối bời chẳng biết nói sao, hung thủ thật sự rốt cuộc là ai?Trong này có rất nhiều tình tiết đáng nghi.

Tại sao trong lúc quan trọng thế này thì người giúp việc lại không có mặt? Trong câu chuyện này, người đáng để nghi nhất chính là Lưu Thi - người giúp việc nhà.
“Có lẽ nào chính là cô ta?”dù có hơi buồn bã nhưng anh vẫn nhận biết được mọi thứ đang diễn ra như thế nào, âm mưu này chắc chắn đã được lên kế hoạch từ lâu nên các dấu vết mới có thể sạch bon đến vậy.

Những vết máu sót lại chắc hẳn là do hung thủ cố tình để lại nhằm mục đích nguy tạo hiện trường vụ án.
- Anh biết gì về những mối quan hệ mà bà Lâm đây quen biết?
- Dạ không,tôi không biết các mối quan hệ của bác ấy vì hầu hết thời gian tôi đều ở cạnh sếp của mình.
- Vậy anh có biết bà ấy có gây thù với ai không? Anh thấy bà là người như thế nào?
- Gây thù thì tôi không biết, nhưng nói về tính cách thì tôi thấy bà ấy hơi khó tính, đôi lúc hay cằn nhằn với người làm trong nhà.
Ở bên ngoài, cảnh sát đang tra khảo A Khiêm về những thứ mà cậu ta biết được.

Quả thật, lời khai không có sự gian dối trong đó, chỉ cần nghe nửa đoạn cũng hiểu.

Việc bà Lâm đối xử không tốt với người giúp việc thì ai ai cũng biết, nhưng chắc chắn Lưu Thi chị ta sẽ không làm chuyện ác độc như vậy đâu!
Cô gái đó đã nhiều lần được Lâm Minh Hạo giúp đỡ trong giai đoạn khó khăn nhất của một con người, nhận nhiều ân quệ như vậy, không lẽ chỉ vì mấy câu trách mắng mà lại ra tay tàn độc đến vậy?
- Cảm ơn sự hợp tác của anh, chúng tôi đã lấy được mẫu máu và làm những công việc cần làm, nên bây giờ gia đình có thể làm hậu sự cho bà Lâm đây, mọi chuyện hãy để cơ quan công an chúng tôi điều tra rõ ngọn ngành.

Thành thật chia buồn cùng cả nhà mình.
- Cảm ơn các sếp.
Cuối cùng họ cũng đã đồng ý để người nhà lo tang sự cho bà.

Dẫu sao chết cũng là hết một kiếp người, đã có bao nhiêu lỗi lầm, sai phạm trong quá khứ thì cũng nên bỏ qua, năm xưa bà ấy đối xử tệ với Lạc Lạc cô như thế nào nhưng dù gì bây giờ không còn trên cõi đời này nữa, cũng không nên nhắc đến.
- Anh Hạo à, anh nên nghỉ ngơi một chút đi, em thấy tinh thần của anh không được tốt lắm đâu.

Mọi thứ cứ để em lo, hiện giờ ta cũng cần lo chu toàn cho bác gái xong rồi hãy nghĩ đến chuyện điều tra hung thủ, dù sao bên phía công an cũng đang ráo riết mà điều tra anh ạ.
May mắn thay, hiện trong những lúc như thế này vẫn còn có sự ấm áp tình người từ A Khiêm, nhờ có cậu ta mà công việc của anh cũng bớt phần nào, bây giờ còn lo lắng cho gia đình của anh nữa chứ!
- Cảm ơn cậu.
Tin tức rất nhanh được lên báo, các báo đài đưa ra nhiều thông tin khác nhau.

Có bài thì nói là do tự tử, có bài thì cho rằng người giúp việc hãm hại,…mỗi người nói một kiểu, chẳng biết nên tin ai.
- Con đã nghe tin gì chưa?
Bà Quách bỗng nhiên lên đến tận phòng Lạc Lạc thông báo chuyện gì đó, cô
ngơ ngác không biết đã có chuyện gì xảy ra mà mặt bà có vẻ nghiêm trọng đến vậy.
- Gì sao mẹ?
- Mẹ chồng cũ của con vừa mới mất, nghe đâu là bị ai đó hãm hại thì phải.

Hay được cái tin dữ này, mặt mày cô tím tái luôn rồi.

Biết rằng trước kia bà ấy đối xử không tốt với cô nhưng ít ra cũng từng là người một nhà, sống chung trong một căn nhà suốt bao nhiêu năm thì làm sao khi thấy được chuyện này có thể làm ngơ như không biết cho được.
- Thật á mẹ?
- Chuyện sống còn sao mẹ nói gạt con làm gì.
Thấy mẹ mình có vẻ thành khẩn nên cô cũng tin theo.

Thế là liền chạy thật nhanh xuống nhà trong bộ đồ có chút loè loẹt này.
- Con đi đến đó à?
Không đáp lời bà Quách nói, cô chỉ gật đầu rồi lấy chìa khoá xe chuẩn bị chạy đến nhà người chồng cũ tệ bạc kia.
- Con định mặc bộ đồ ngủ để viếng người đã khuất hay sao? Lên phòng thay đồ rồi đợi mẹ đi cùng luôn.
Nói mới chợt nhận ra, cô đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng, đến nơi buồn bã như viếng tang vậy thì sao ăn mặc như vậy được.
“Quên nữa!”
Rồi Lạc Lạc lại trở lên phòng thay một bộ đồ thật chỉnh chu nhất.
“Chết là hết” những thứ trước kia bà ấy gây nên cho cô, nhưng bây giờ dù gì cũng không còn nữa thì cũng nên bỏ qua cho bà ấy để bà ấy được yên lòng ở nơi chín suối.
- Mẹ nghe được cái tin này ở đâu vậy?

- Mẹ thấy trên báo chí đăng ầm ầm kia kìa!
Lạ thật, cô cũng thường xuyên lướt web mà sao không thấy bất cứ thông tin nào cả.
Bên ngoài biệt thự nhà họ Lâm không biết bao nhiêu là phóng viên, hàng xóm láng giềng đều có mặt đông đủ.

Nhà họ Lâm làm ăn kinh doanh lớn nên đương nhiên những dịp này đám phóng viên sẽ săn nhiều bức ảnh, cập nhật thông tin liên quan đến cả nhà họ rồi.
- Đông đúc quá nhỉ? Đám người này nhìn là biết đến đây để săn tin chứ chẳng có chút ý tốt nào.
Hai mẹ con Lạc Lạc nhìn nhau, họ đều có cái nhìn nhận giống nhau.

Trên đời không ai hoàn hảo, nhưng những kẻ hám tiền sẽ đến bất cứ nơi nào dù vui hay buồn để săn tin tức nóng hổi mới ra lò đăng tin độc quyền.
Sự xuất hiện bây giờ của Lạc Lạc đã gây được sự chú ý của bao nhiêu báo chí.

Trước kia mối quan hệ của hai người kết thúc đã làm cho trấn động cả giới thương trường, bây giờ câu chuyện “vợ cũ xuất hiện trong tang lễ mẹ chồng” tin tức này mà được lan truyền ra bên ngoài, sớm muộn gì cũng xuất hiện trong top 1 đây..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 49: Chương 49


Í! Đó không phải là Dương Lạc Lạc hay sao?Vợ cũ của Lâm Minh Hạo!Cả đám bu lại gần phía cô và bà Quách, đặt ra hàng triệu câu hỏi dành cho hai mẹ con họ.

Công nhận biết tranh thủ thật đấy, có dịp là nhào đến kiếm ăn.
- Cô Dương,bà Quách, cho hỏi hai vị thấy như thế nào về vụ án bà Lâm đây bị hãm hại ạ?
- Trước kia cô cũng từng là con dâu của bà ấy, vậy cho hỏi cô có suy nghĩ gì về vấn đề này không?
- Bà Lâm trước kia đối xử với cô không tốt, bây giờ cô còn trách bà ấy không?
[…]
Bên ngoài nhộn nhịp giống như một lễ hội, đông đúc người tham gia.

Trong nhà là những người thân chua sót vì người nhà mình đã ra đi không thể nào trở lại được nữa,còn người bên ngoài thì cười cười nói nói thậm chí còn đặt ra những câu hỏi vớ va vớ vẩn cho những người đến tham dự ngày hôm nay.

- Xin chào mọi người, tôi biết sự xuất hiện của tôi sẽ gây sự chú ý của các bạn phóng viên nhưng đây là chuyện cá nhân, tôi chỉ muốn đến đốt cho bà Lâm một nén nhang và không muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào cả, cảm ơn.
Và rồi cô bước đi dưới bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo, mặc kệ ngoài kia biết bao nhiêu lời dị nghị.
- Cô ta định đến đây để lấy sự chú ý của mọi người thôi chứ có ý gì tốt đẹp chứ?
Lúc trước mặt thì khen ngợi cô là người con dâu hiếu thảo dù đã ly hôn nhưng vẫn đến đây thắp cho bà nén nhang tiễn biệt các thứ, nhưng cho đến khi cô đi thì lại dùng thái độ trách móc và chỉ trỏ, đúng là phóng viên, luôn biết cách nịnh nọt để săn tin độc quyền.
Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, Lâm Minh Hạo ngó ra xem thì nào ngờ được rằng người đó chính là cô, lúc này thật sự anh ta có chút ấm lòng.

Cãi nhau, xa cách nhau,…nhưng những ngày này cô vẫn đến, quả thật là người sống có tình nghĩa.
Hai vị khách này có lẽ là người đặc biệt nhất hôm nay rồi.

Thấy sự xuất hiện của hai mẹ con bà Quách, anh đứng dậy chào đón một cách nồng hậu.
- Chào bác, chào cô.

Cảm ơn sự có mặt của hai người ngày hôm nay.
- Không có gì đâu, chúng tôi chỉ là nghe thông tin bà Lâm đây gặp chuyện không hay nên muốn đến tiễn bà ấy đi thôi.

Sau khi thắp nhang xong chúng tôi sẽ về ngay.
Không để Lạc Lạc nói lời nào, bà Quách liền trả lời thay cô con gái.

Đơn giản thôi, trong lòng bà thật sự không muốn cả hai sẽ quay lại với nhau vì vậy luôn tìm cách ngăn cản, không chấp nhận việc người từng làm tổn thương con gái mình lại có thể cười cười nói nói thân quen.

Người ta nói “tình cũ không rủ cũng tới” lỡ như nói chuyện cảm thấy hợp nhau lại tái hợp như trước thì mọi thứ bà làm để giúp Tuấn Phong trở nên vô nghĩa hay sao?
“Sao bà ấy…”
Bước vào nhà, đầu tiên cô thấy chính là tấm ảnh thờ lúc còn trẻ của bà Lâm, khuôn mặt lúc đó thật thánh thiện làm sao.

Giá như giữa bà và cô không có xích mích gì thì chắc lúc này đang là cảnh tượng ba người ăn cùng một mâm cơm cùng bầy trẻ thơ rồi.

Mà ông trời làm gì cho ai được toại nguyện bao giờ chứ?
Vừa cầm nén nhang lên đặt vào lư hương thì bà Quách vội vã nắm tay cô con gái tiến về phía chiếc xe trong sự vội vã.

Dù rằng bà ấy cũng muốn đến đây đưa tiễn bà Lâm nhưng lại không muốn cho cô ở đây quá lâu, nơi đây toàn là đám nhà báo nhiều chuyện, nếu còn ở đây lâu chắc chắn sẽ bị chụp hình rồi đăng lên dạng mỗi người mỗi ý khác nhau, cô đã không thích sự ồn ào rồi, nếu như hôm nay bị báo chí đăng như vậy, thế nào cũng mất ăn mất ngủ mấy hôm vì những bình luận tiêu cực của cư dân mạng cho xem.
- Sao về sớm thế mẹ, chúng ta mới đến thôi mà?
Bà Quách hụm hợ mà trả lời:
- Đáng lẽ ra mẹ còn định không cho con đi đến viếng bà ta nữa đấy! Mẹ thấy bà ta không xứng đáng để có được vinh hạnh khi được con đến thắp nhang đâu.

Vã lại chúng ta không phải người thân, ở đấy lâu cũng chẳng làm được gì, mắc công bàn dân thiên hạ dị nghị nữa!
Lạc Lạc nhìn bà ấy chằm chằm, định hỏi thêm câu nữa nhưng sợ bà khó chịu nên đành giữ im lặng không nói thêm câu nào.

Cô tự hỏi với bản thân rằng tại sao mẹ mình thay đổi quá nhiều như vậy? Trước kia cô chưa từng thấy cảnh bà tức giận với bất cứ ai trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nhưng tại sao lần này lại hành xử một cách kỳ lạ như vậy?
Có lẽ thời gian gần hai năm tìm được bà, sống cạnh bà ấy vẫn chưa đủ để Lạc Lạc cô hiểu hết về người mẹ xa cách suốt hai mấy năm này thì phải.
“Dù sao bà cũng là mẹ mình, đã là mẹ thì sẽ không bao giờ làm những gì nguy hại đến con cái, đó chính là bản năng.

Lời nói của bà ấy tuy có hơi thô nhưng cũng rất đúng đắn, dẫu sao tất cả đã kết thúc rồi, ở lại lâu cũng không được lợi lộc gì.”.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 50: Chương 50


Tại biệt thự nhà họ Quách.
- Về về lúc nào cũng cảm thấy thoải mái cả!
- Dạ.

Mẹ dùng chút gì không, để con đem lên cho mẹ?
- Thôi, mẹ không cần đâu!
Dingdong, dingdong...
Giờ này cũng đã khuya lắc khuya lơ rồi, người bên ngoài không biết tranh thủ giờ nào nên đến và không nên đến sao! Hai mẹ con họ tự nhủ trong lòng.
Vừa thấy mẹ mình chuẩn bị tiến mấy bước, Lạc Lạc liền ngăn cản lại không cho bà ấy đi.
- Thôi, để con.

Mẹ cứ vào trong nghỉ ngơi đi, hôm nay đi ra ngoài hơi lâu chắc mẹ cũng mệt rồi.
Thế là cô nhanh chóng ra mở cửa cho người “vô duyên” không biết giờ giấc ấy.

Giờ đã gần sáng rồi, chẳng biết ai lại hành xử thiếu vắng hoá như thế.

“Cảnh sát?” Lạc Lạc rất sốc khi thấy đó không phải tên vô duyên mà mình đã nghĩ, hoá ra đó là cảnh sát, nhưng đã khuya thế này còn đến đây làm gì nữa? Mãi ngơ ra đó, suýt nữa thì quên mở cửa cho họ vào trong nhà luôn rồi!
- Chào cô, chúng tôi muốn gặp bà Quách, không biết bà ấy hiện có ở nhà không?
Cô tự nghĩ không biết họ đến đây kiếm mẹ mình có việc gì không.

Bà ấy từ trước đến nay luôn làm ăn lương thiện, thỉnh thoảng còn hay đem quà đến các cơ sở thiện nguyện gửi tặng các em bé có hoàn cảnh đáng thương ở cô nhi viện.

Giờ có cảnh sát đến kiếm thật khó hiểu mà!
Thể hiện phép lịch sử, Lạc Lạc mời họ vào trong nhà.
- Mời...mời các anh vào trong.
Tuy đã tối nhưng đèn nhà trong khu phố vẫn còn rất sáng, có vài người vì nghe thấy tiếng động ồn ào bên ngoài nên đã ngó ra xem tình hình, chắc là lại nhiều chuyện nữa đây mà!
- Mẹ ơi, có các anh cảnh sát đến tìm mẹ nè!
Bà Quách đang trên lầu cũng nhanh tay lẹ chân bước xuống phòng khách.

Bà cũng có cùng suy nghĩ giống Lạc Lạc, khi không họ đến đây là vì việc gì? Trước giờ tuy làm ăn bên ngoài có gây thù oán, xích mích với nhiều người nhưng cũng không đến mức cảnh sát phải vào cuộc như vậy.
- Chào bà, chúng tôi đã nhận được một tờ đơn tố cáo ẩn danh, trong thư có nói bà đây có liên quan đến cái chết đầy bí ẩn của bà Lâm.
Hai mẹ con họ nghe được tin dữ này liền sửng sốt, họ không tin vào tai mình, có phải đã nhầm lẫn gì không? Một người đến cả con kiến cũng chẳng dám giết, làm sao có thể kết liễu mạng sống của một con người đang khoẻ mạnh sống sờ sờ ra đó được chứ!
Bà Quách vì sốc nên có hơi choáng váng đầu óc, có lẽ bà ấy cần chút thời gian để yên tĩnh.
- Này bà, bà có sao không vậy? Có cần chúng tôi đưa đi cấp cứu không?
- K..không, cảm ơn.
Dù mệt mỏi nhưng bà vẫn gán gượng mà trả lời hết những câu hỏi của bên cảnh sát điều tra.
- Ngày bà Lâm mất, bà đã đi đâu và làm gì?
Thấy mẹ mình có phần căng thẳng nên Lạc Lạc tìm cách khích lệ tinh thần của bà.

Bây giờ cuộc sống chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau để chăm nôm cho hai đứa nhỏ Minh Anh và Minh Vy.
Cuộc sống của hai mẹ con không biết đã gặp biết bao nhiêu sóng gió rồi.

Ngày xưa không được sống gần bên nhau, lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ cho người kia, ấy mà giờ đây khi hạnh phúc mới chớm nở được hai năm thì biến cố lại lần nữa ập đến.
- Mẹ cứ thả lỏng mà trả lời các anh đi mẹ, có con bên cạnh nên mẹ cứ yên tâm đi.

Hai mẹ con cầm tay nhau cùng trả lời câu hỏi bên phía cảnh sát.
- Bữa đó tôi cùng con gái đến chỗ làm như bình thường thôi, nhưng...
- Nhưng sao?
Bà Quách ậm ợ không muốn nói ra điều này.

Có lẽ bà ấy đang lo lắng chuyện sắp sửa nói, vậy chắc chắn nó có ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến vụ án mạng của bà Lâm rồi!
Thấy bà lấp bấp, cảnh sát điều tra càng gây sức ép hơn nữa.
- Chúng tôi đến đây nhằm mục đích lấy lời khai của bà, không phải để ngồi nhìn bà im lặng.

Chúng tôi không gọi bà đến cơ quan điều tra vì không muốn gây áp lực cho bà, nhưng bà cũng cần phải hợp tác với phía chúng tôi.
- Mẹ, mẹ nói sự thật với họ đi mẹ!
Nghe theo lời dỗ dành của con, bà Quách bắt đầu khai toàn bộ sự việc, những gì bà đã làm trong cái ngày bà Lâm bị ám hại.
- Khoảng một giờ chiều, tôi và bà ấy có hẹn gặp nhau ở quán cafe gần khu vực tập đoàn của tôi.

Chúng tôi nói chuyện với nhau về việc bà ấy muốn nhận lại cháu, nhưng tôi không cho phép điều đó nên đã có lời qua tiếng lại.

Tranh cãi khá phức tạp và có vài người chứng kiến sự việc, tôi vừa về đến nhà một lúc thì nghe thông tin bà ấy mất, tôi rất bất ngờ cũng thêm phần sợ bị người khác nghi ngờ là kẻ giết người nên không khai báo...
Bên phía cảnh sát chưa chấp nhận với những thông tin mà bà Quách đưa ra, họ đã chọn phương án đưa bà về trụ sở để làm việc rõ ngọn ngành hơn.

Ở đó, có camera sẽ lưu lại lời nói của bà.

- Tôi mời bà về cơ quan với chúng tôi, bằng chứng mà bà nói nó quá mập mờ không thể nào chứng minh được bà vô tội.

Nếu thấy không hợp lý, chúng tôi sẽ có quyết định tạm giam bà để điều tra tiếp sự việc cho đến ngày sáng tỏ.
Và rồi họ đưa mẹ cô đi trong sự ngỡ ngàng của mình, cô chẳng biết làm gì để giải thích với họ rằng mẹ cô không phải kẻ giết người, dù như vậy nhưng cô gái này vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để xem xét toàn bộ sự việc.
Không biết kẻ sát nhân nào đã ném đá giấu tay, tìm cách đổ oan cho mẹ cô như vậy.

Nếu như Lạc Lạc còn là cô gái mềm mỏng, yếu đuối của ngày trước thế nào cũng khóc bù lu bù loa lên cho mà xem.

Nhưng giờ đây thì khác, trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống đã làm thay đổi cô gái yếu đuối trở thành điểm tựa vững chắc cho mẹ và các con.
- Cô Dương, cô cũng cần phải đi theo để lấy một số lời khai.
- Vâng.
Vừa đặt chân ra khỏi nhà, lập tức có hàng tá phóng viên đến chặn cổng, họ đặt ra hàng trăm ngàn câu hỏi dành cho hai mẹ con cô.

Hàng xóm thì đứng bên ngoài xù xì bàn tán, chẳng khác nào hai mẹ con đang là kẻ gây nên cái chết cho bà Lâm vậy!
- Thật xin lỗi, mọi người né đường cho chúng tôi nào!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 51: Chương 51


Bà ta nổi tiếng hiền lành từ trước đến nay, sao có thể là kẻ g.iết người được!
- Lòng người khó đoán mấy bà ơi! Nhìn vậy chứ đâu phải vậy!
- Không biết bà ấy có ám hại bà xuôi cũ của mình không há?Tôi là tôi nghĩ có rồi đó, bao nhiêu bằng chứng đều đang hướng về bả cơ mà!
- Tôi thì nghĩ ngược với mấy bà, chị Quách đây từ trước đến giờ cứ rảnh rỗi là lại đến mái ấm tình thương chăm lo cho các em.Tôi nghĩ bà ấy không thể nào làm chuyện ác độc như vậy được!
[...] Trước cổng biệt thự nhà họ Quách không khác gì phiên chợ vậy, người qua người lại nhiều vô kể.

Họ xù xì bàn qua tán lại những câu chuyện không hề liên quan đến mình, chuyện nhà còn lo chưa xong ấy mà lại bỏ thời gian sân si bơi móc chuyện nhà người khác.
Hết hàng xóm láng giềng rồi đến phóng viên ăn cơm nhà lo chuyện thiên hạ, họ đặt cả trăm ngàn câu hỏi dành cho hai mẹ con.
- Thưa bà, thưa cô, hai người có giải thích gì về chuyện này không?

- Xin hãy cho chúng tôi một lời giải thích!
- Hãy nói gì đi ạ!
“Cả cuộc đời thanh liêm, trong sạch...sao cuối cùng lại thành thế này!” Bà Quách không ngờ mình có thể rơi vào tình cảnh như thế này, bị người đời nhìn bằng ánh mắt săm soi, xỉa xói muôn kiểu.
- Tôi đề nghị mọi người lập tức lùi về phía sau cho chúng tôi đưa nghi phạm đi!
Anh cảnh sát khằng giọng, thể hiện uy quyền của mình nhưng mọi thứ vẫn còn rất náo nhiệt và chưa có ý định sẽ lùi ra sau.
Ngày thường bà rõ ràng không hề đối xử tệ bạc với ai vậy mà đến khi gặp chút chuyện rắc rối là tranh nhau xỉ vả, lời qua tiếng lại.
- Nếu như ai không chấp hành theo lời tôi nói, tôi sẽ cùng các anh em mời mọi người lên trụ sở công an về tội chống người thi hành công vụ đó!
Nghe thấy vậy, cả đám liền lui ra sau, hai mắt vẫn trưng trưng dõi theo phía hai mẹ con.

Dù có nhiều chuyện đến đâu, đám người này vẫn không dám cản trở người thi hành công vụ, lạng quạng là vào ăn cơm nhà nước như chơi!
Chiếc xe cảnh sát rời đi cũng là lúc những con người nhiều chuyện này quay về với cuộc sống bận rộn chồng con của mình.
Thật chẳng hiểu nổi!
- Mẹ à, mẹ ổn chứ?
Thỉnh thoảng Lạc Lạc quay sang nhìn bà ấy, giọng nói cô yếu ớt quan tâm đến mẹ mình.

May mắn thay khi cô cũng được gọi đi theo, nếu không cả đêm nay coi như thức trắng chẳng tài nào ngủ được khi thấy mẹ mình đang chịu áp đặt với bao nhiêu câu hỏi.
- Không sao đâu con gái, mẹ ổn mà!
Bên ngoài thì cố tỏ ra bản thân bình thường và không gặp vấn đề gì, nhưng thật chất bên trong đang lo lắng đến mức suy sụp.

Người ta nói “cây ngây không sợ chết đứng” hiện giờ bà Quách đây cũng đang rơi vào tình thế như vậy.

Bà không lo cho mình, chỉ là ở tập đoàn Quách Thị còn biết bao nhiêu thứ phải lo, tự hỏi nếu như bà gặp phải chuyện bất trắc gì đó thì hơn hai ngàn nhân viên rơi vào tình trạng mất việc sao? Thời gian, mỗi một phút hay một giây trôi qua đối với bà đều đáng giá hàng triệu đồng cả, giờ dính vào vụ án mạng lớn đến mức chấn động này chắc cả tuần mới tra khảo xong.
Để có thể đến trụ sở cảnh sát điều đầu tiên phải đi ngang nhà Lâm Minh Hạo kia.

Nhìn bầu không khí ảm đạm ấy mà lòng thương sót vô cùng.

Không còn duyên số làm vợ, làm chồng với nhau thì dù sao cũng từng có tình cảm mặn nồng, thân thiết...Giờ đây không thể dứt bỏ hết tất cả không tưởng nhớ về những kỉ niệm đã có trong căn nhà đó.
Bà Lâm, tuy miệng mồm và hành động có phần khó tính luôn khiến người khác ghét bỏ nhưng cũng vì bà ấy muốn dòng họ Lâm sớm ngày có cháu đích tôn, đó là tâm nguyện của người lớn tuổi khi về già vẫn không có cháu bế bòng như bà.
“Nếu như năm đó, không phải vì bà ấy nằn nặc đòi cháu và có định kiến không tốt về mình thì có lẽ cho đến ngày nay mình và anh Hạo đang tận hưởng cuộc sống hạnh phúc cùng hai tiểu tinh bé nhỏ...” Cuộc sống này đâu phải cứ muốn thì mọi chuyện như ý ta dễ dàng như vậy, con đường dẫn đến sự thành công luôn trải đầy hoa hồng gai, bề ngoài nhìn xinh đẹp nhưng khi đặt chân vào lại thấy bàn chân ta đang rỉ máu.
Cũng giống như cuộc hôn nhân này vậy, ngoài thì hạnh phúc bên trong lại có muôn ngàn thử thách đang chào đón.
Tiếng trống vang khắp cả thành phố, đây có lẽ là đám m.a được tổ chức long trọng nhất từ trước đến nay.

Phải thôi! Lúc bà Lâm còn sống, Minh Hạo kia cái gì cũng nghe theo răm rắp, từng câu từng chữ đều làm theo, anh luôn đặt mẹ mình vào vị trí số một.

Giờ đây khi mẹ mình đã ra đi nhưng anh vẫn muốn nó được tổ chức thật lớn để trên trời bà ấy nhận đuợc nhiều nhang khói, sự quan tâm của người đến viếng thăm để phần nào đỡ tủi thân.
Thời gian thắm thoát thoi đưa, mới đó đã đến trụ sở cảnh sát.

Giờ này đã khuya lắc khuya lơ, người dân đang chìm sâu vào giấc ngủ còn những chiến sĩ dũng cảm luôn vì giấc vì nước này lại đang thức trắng để canh me bắt tội phạm, mang đến sự bình yên cho cả thành phố cũng như cả nước.

Nói mới thấy được sự cao cả của họ lớn lao đến nhường nào.
Đặt chân xuống một bước là ở phía sau có người thay phiên nhau đến phỏng vấn, mục đích hôm nay của bọn họ chính là tin tức nóng hổi của nhà họ Quách đây mà! Phen này dù có dính líu đến cái c.hết bất đắc kỳ tử của bà Lâm kia không, cổ phiếu sẽ suy giảm đáng kể cho mà xem! Không cho người ta còn được sống nữa hay sao?.
 
Back
Top Bottom