Ngôn Tình Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 20: Chương 20


Trước mắt cô là những bác sĩ, y tá luôn hết mực chăm sóc cho bệnh nhân mà chẳng phân biệt giàu nghèo gì, miễn là đi đến bệnh viện thì đều được chăm sóc rất tử tế!
Lạc Lạc chưa có ý định hỏi thăm liền ngay bây giờ đâu, cô cứ đi qua rồi đi lại, đi từ đầu trên rồi đi xuống đầu dưới để xem lại những kỷ niệm đã trải qua ở đây.

Nhiều lần đến đây nhưng chỉ nhận lấy sự thất vọng tràn trề, mong rằng ngày hôm nay kết quả sẽ khác hơn so với lúc trước.
“Cái cây này vào khoảng mười năm trước còn bé tí ấy mà bây giờ lớn nhanh quá rồi nhỉ? Cũng một phần là do mấy cô chú ở đây vẫn còn chú tâ m đến nó.”
Sau khi đã đi hết khu vực, mọi nẻo đường, ngóc ngách trong bệnh viện thì Lạc Lạc quyết định đi đến phòng khám của bác sĩ quen biết mà năm xưa đã đích thân làm phẫu thuật cho mẹ cô.

Bao lâu nay cứ tra hỏi rất nhiều lần nhưng câu trả lời chỉ có một câu duy nhất “không biết” rồi thôi chứ có lần nào cô được giải đáp hết thắc mắc của mình đâu.
Mười năm trôi qua như một giấc mơ vậy, thấm thoát cái là thời gian đã trôi qua nhanh đến như thế! Biết bao giờ mới tìm ra được đáp án cho riêng mình? Lạc Lạc tự hỏi bản thân đáp án biết khi nào xuất hiện.
- Có ai trong phòng không ạ?
Theo như phép lịch sự, Lạc Lạc đứng ở ngoài phòng riêng của vị bác sĩ đó mà gõ nhẹ vào để hỏi thăm nhưng chẳng thấy ai lên tiếng cả.
Cốc cốc.
Nhiều lần như vậy, Lạc Lạc không chịu được tính tò mò mà xông cửa vào thẳng bên trong, đúng là chẳng có ai trong đây nữa!
- Bác sĩ Hứa, bà có ở đây không bác sĩ Hứa?

Cứ ngỡ rằng bà ấy đang trong phòng vệ sinh nên cô cũng cố gắng ngồi trên ghế sofa mà đợi cả buổi.

Căn phòng đầy bụi bặm chẳng khác nào đã lâu chưa có người đến sử dụng vậy.

Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bác sĩ Hứa nổi tiếng là sạch sẽ lại còn gọn gàng khó ai được như bà ấy vậy thì làm sao có chuyện lạ thường này.
Sốt sắn, trong lòng cảm thấy bất an rất nhiều nên cô liền chạy thẳng ra ngoài mà đến ngay quầy thu ngân để hỏi thăm.

Khoảng cách cũng gần nên không tốn nhiều thời gian, chỉ cần đi mấy bước thôi.
- Chị, chị à! Cho em hỏi, phòng khám bệnh số 89 của Bác sĩ Hứa ý, cô ấy đang ở đâu vậy ạ? Tôi có vào trong xem rồi nhưng chẳng thấy đâu...
Mấy người này hình như mới vào đây nên khi nghe cái tên bác sĩ Hứa ấy liền cảm thấy lạ lạ, dường như chưa được nghe ai kể qua.
- Không, chúng tôi chưa từng được nghe cái tên này.

Bác sĩ Lâm, bác sĩ Lưu thì có chứ ở đây không có ai họ Hứa cả.
Trái tim Lạc Lạc một lần nữa như bị xé tan nát thành hàng trăm mảnh nhỏ khác nhau, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ? Đúng là biết trêu ngươi.
Lạc Lạc vội vàng nói tiếng cảm ơn sau đó đi khắp nơi trong bệnh viện hỏi thăm chút tin tức của vị bác sĩ ấy, đã lâu như vậy nên việc bị lãng quên là điêu hết sức thường tình.
Biết tìm nơi nào đây? Khi chỉ cần đăng lên báo hay đài là có thể tìm ra tung tích của họ nhưng đến tận hôm nay vẫn không nghe được một chút gì cả.

Lý do năm đó bà ấy che giấu còn chưa được sáng tỏ thì làm sao có thể làm như vậy được?
- Bác sĩ Hứa!
Lạc Lạc chỉ biết gào thét cái tên đó trong vô vọng mà thôi.

Thứ chúng ta đang cần ở hiện tại thì không thấy đâu nhưng khi không cần lại xuất hiện rất nhiều.

Sự thật rõ ràng mọi chân tướng của hai mươi chín năm về trước chỉ có mình bác sĩ Hứa biết, không ai ngoài bà ấy có thể biết rõ hơn vì chính tay bà ấy thực hiện cuộc phẫu thuật này mà?
Đừng để công sức bao lâu nay đổ xuống sông, biển nhá! Không được đâu, nhất định không được...
Bây giờ chỉ còn cách xuống phòng của bác bảo vệ hỏi thăm tình hình thôi, nếu bác ấy mà còn không biết thì coi như chính thức hết hy vọng thật sự rồi đấy!

Phòng bảo vệ nằm ở đâu đây? Trước cổng bệnh viện toàn là mấy người trẻ tuổi, họ chắc là mấy người mới tới nhận việc, làm sao có thể biết được chuyện bác sĩ Hứa đã đi đâu trong suốt thời gian qua.
Lúc trước, cô nhớ rất rõ chỉ cần đi ngang qua đây rồi quẹo trái là sẽ đến nhưng bây giờ thì không biết có còn giữ nguyên vẹn như vậy hay không?
- A! Đúng là đây rồi!
Lạc Lạc trông vui mừng, khuôn mặt rạng rỡ hơn hẳn so với khi nãy khi thấy trước mắt mình có bố trí một tấm bảng khá lớn với nội dung ba chữ duy nhất “phòng bảo vệ”.

Cô vui mừng hớn hở mà xông thẳng vào trong khi chưa có sự đồng ý của bất cứ ai.
- Ch...!Chào? Cho tôi hỏi?
Trong đây khá vắng lặng, chẳng có một ai cả.

Mùng mền thì để lung tung không chịu xếp ngay ngắn lại, vừa nhìn là biết trong đây có nhiều người trẻ hơn là những người lớn tuổi, bởi vì đứng tuổi rồi họ sẽ gọn gàng hơn chứ không phải bề bộn như thế này đâu.
- Ai đó?
Một ông chú nằm trong độ tuổi U70 bước ra ngoài này với khuôn mặt nhăn nhúm, chứng tỏ ông đã già lắm rồi!
Lạc Lạc như được sống lại thêm một lần nữa khi thấy người đàn ông này.

Ôi! Đáp án của năm xưa sẽ sớm tìm ra mà thôi!
- Là cháu ạ...
Lạc Lạc e ngại đến mức mặt đỏ ửng cả lên, ai đời lại làm như vậy chứ! Đường đường là phụ nữ mà lại xông thẳng vào phòng của đàn ông mà chẳng có sự cho phép nào.
Chưa gì hết, Lạc Lạc bắt đầu đứng yên đó kể lại hết tất cả mọi thứ bản thân đã từng trải qua trong suốt nhừng ấy năm.

Kể cả cái việc bác sĩ Hứa là người hiểu hết mọi chuyện.
- Hoá ra là cô?
Bỗng nhiên, ông ấy đứng lên mà trông khuôn mặt vui mừng lắm! Cứ như Lạc Lạc là người thân mà suốt bao năm qua chưa tìm được vậy!
- Bác biết cháu sao ạ?
Cô khá thắc mắc bởi vì đây là đầu tiên hai người gặp được nhau nhưng ông ấy lại nói như vậy, chẳng lẽ nào đã được gặp nhau lần nào rồi mà cô chẳng nhớ nổi?
- Tôi không biết cô nhưng bác sĩ Hứa từng nói về cô cho tôi nghe, chị ấy có nhờ tôi đưa một thứ cho cô đấy! Cô có muốn xem không?
Bác sĩ hứa từng kể mấy vấn đề mà cô từng gặp cho bác bảo vệ này nghe hay sao?
Đương nhiên sẽ nghe rồi! Dù là đúng hay không nhưng cô vẫn muốn nghe tất cả mọi thứ mà bác sĩ Hứa đã nói, biết đâu đó là một hy vọng lớn lao.

Nhanh chóng cô liền gật đầu chẳng có một chút nào do dự.
- Đây, đây là bức thư chị ấy nhờ tôi đưa cho cô trước khi rời xa cõi đời này mãi mãi...
Mãi mãi? Cái gì mà rời xa rồi mãi mãi nữa chứ? Chẳng lẽ bác sĩ Hứa đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Tuy cũng có phần lo lắng cho bà ấy nhưng việc quan trọng bây giờ là xem nội dung bên trong bức thư đã viết những gì mà sao trông bí ẩn đến thế này..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 21: Chương 21


Lạc Lạc cố gắng ổn định lại tinh thần như trước, nửa lo lắng và đau buồn còn nửa còn lại thì muốn biết bên trong bức thư đã ghi những gì.

Cô nhận bức thư từ tay ông bảo vệ mà lòng rung rung, không ngờ cũng có ngày quan trọng này được diễn ra.
- Cảm ơn bác nhiều ạ...
Nhìn bề ngoài có vẻ như lạnh lùng, sắt đá nhưng nghe tin bác sĩ Hứa đã xảy ra chuyện lòng cô buồn nhiều lắm, chỉ là không bày tỏ ra mà thôi.
Bức thư mà bà ấy muốn gửi cho Lạc Lạc thật sự trang trí rất đẹp, hoa văn rồi từng hoạ tiết trên này đều rất tỉ mỉ đến mức lạ thường.

Rung sợ quá! Không biết có thật là lần này sẽ thành công hơn mấy lần khác không? Bao nhiêu hi vọng đều đổ vào đây, xin đừng làm thất vọng!
Lạc Lạc bình tĩnh, cố gắng mỉm cười một cái, tự hứa với lòng sẽ không khóc khi đọc nó rồi bắt đầu mở bức thư xem nội dung bên trong nó là gì.
“Tôi là bác sĩ Hứa, người đã đích thân làm phẫu thuật sinh cho mẹ của cô.

Chắc lúc cô đọc được thì tôi đây cũng đã rời xa khỏi nhân thế rồi ấy nhỉ? Tôi thật sự cảm thấy bản thân có lỗi với cô rất nhiều vì không nói ra tất cả sự thật vào năm đó, bây giờ tôi mới nhận ra bản thân đã sai khi chấp nhận làm theo những gì bọn chúng sai khiến...” đọc tới đoạn này, nước mắt khó lòng kiềm nén được mà tuông rơi.

Không ngờ, bao lần cô đến tra hỏi lý do mà bác sĩ Hứa từ chối trả lời là vì chuyện này.
Bao năm qua cứ ngỡ nó là một đáp án khó thể nào dễ dàng biết được đáp án nhưng nhìn xem bây giờ đi!
Người ta hay nói, cái thiện luôn thắng cái ác nhưng sao bây giờ cái ác lại lấn chiếm cả cái thiện? Đường đường là bác sĩ giỏi, nổi tiếng không bị mua chuộc hay thiên vị bất cứ ai vậy mà ngày hôm nay lại thành ra như thế này! Lòng người đúng là khó đoán mà, không phải như những gì ta nghĩ là xong.
- Trong lá thư viết gì thế cô gái?
Bác bảo vệ thắc mắc nên quay sang hỏi Lạc Lạc, dù đã được giữ bức thư này suốt thời gian qua nhưng ông ấy vẫn chưa một lần mở ra xem bên trong ghi những gì bởi vì đó là phép lịch sự tối thiểu mà con người nên có.
Lạc Lạc lúc này như mất hết lý trí mà chạy ào ra ngoài, mặc kệ câu hỏi của bác ấy vẫn chưa có được câu trả lời hoàn thiện nhất.

Bao năm qua, bấy nhiêu đó đã là quá đủ rồi! Không thể nào chịu đựng thêm được nữa!
- Tại sao chứ?
Cô tự hỏi chính bản thân mình, vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Bao nhiêu lâu nay cứ ngỡ họ tốt với ta nhưng thật ra lại có âm mưu xấu xa đến thế.

Dù bà ấy có hành hạ, đánh mắng cô như thế nào đi chăng nữa nhưng cũng không lường trước được rằng người đã ra tay với mẹ cô và bắt cóc đứa bé mới lọt lòng từ bụng mẹ ra chính là bà mẹ chồng kia...
Tàn nhẫn quá vậy hả? Xích mích gì cũng không thể giải quyết bằng lời nói hay sao? Tại sao lại lựa chọn cái cách tàn ác thế này, đứa trẻ ngây ngô vừa được sinh ra chưa biết vị ngọt ngào của sữa mẹ là như thế nào thì liền bị xa cách mãi nãi không gặp lại được nhau.

Đó giờ cứ ngỡ rằng bà ta chỉ nghiêm khắc thôi, không ngờ tâm tư còn tàn bạo hơn như những gì đã suy nghĩ nữa!
Với tư cách là một người phụ nữ, bà ta cũng có con nhưng sao lại không nghĩ đến hậu quả sẽ xảy ra với con cháu ta sau này?“con trai nhờ đức mẹ, con gái nhờ đức cha” bởi vậy, cái tên Lâm Minh Hạo đó không được nhận dòng máu ruột rà của mình.

Đó coi như là sự trả thù cô dành cho anh ta.
- Không ngờ bà ấy...!Nham hiểm đến như thế!
Căm hận cũng chẳng làm được gì, không ngờ bấy lâu nay đã tôn sùng nhằm người rồi! Bà ta không xứng đáng để cô hay tên Minh Hạo đó gọi một tiếng “mẹ” thiêng liêng ấy.

Kẻ độc ác và tàn nhẫn như bà ta cần phải được loại bỏ ra khỏi xã hội để tránh thêm phần ô nhiễm, tổn hại đến bất cứ ai!
Dù buồn cách cư xử không đúng của bà ta nhưng lúc nào đối với tận sâu trong thâm tâm của bà ấy luôn là người tuyệt vời nhất vì đã chịu nỗi đau đớn mang thai chín tháng mười ngày sinh ra Minh Hạo - người chồng cô yêu thương nhất cuộc đời.

Ấy mà ngày hôm nay nhận ra được khuôn mặt giả dối đó trái tim Lạc Lạc như muốn tan nát thành trăm hay nghìn mảnh nhỏ vậy.
Bên trong bức thư còn có mấy tấm ảnh xét nghiệm mang thai và bí ẩn việc tráo đổi con của năm đó nữa cơ! Đúng là thật không thể tin được, bác sĩ Hứa quả thật đã giấu chuyện này kĩ đến mức hai mươi mấy năm qua không hề tiếc lộ với bất cứ ai luôn ư? Trong tờ giấy xét nghiệm mang thai còn có bức ảnh của một người phụ nữ tầm khoảng sáu mươi tuổi hơn khuôn mặt thì nhăn nhúm, hiện lên trong ánh mắt một nỗi buồn nào đó không thể diễn tả bằng lời.

Nhưng góc ảnh chụp cũng rất đẹp, phía sau là căn biệt thự đồ sộ trị giá hàng tỷ đồng chứ cũng không ít đâu, vậy chắc bao lâu nay cuộc sống của bà ấy vẫn ổn định nhỉ?
Mặt trái tấm hình có ghi một dòng chữ nhỏ: “người phụ nữ này chính là mẹ ruột của cô đấy Lạc Lạc, xin lỗi vì đã che giấu bao lâu nay, địa chỉ nhà của bà ấy...” hoá ra người này là mẹ cô! Khi vừa nhìn vào tấm hình này cô cũng có cảm giác như vậy nhưng chỉ đứng và chờ sự xác nhận mà thôi!
- Mẹ, đ...đây...!Đây là mẹ cháu! Bác ơi đây là mẹ cháu!
Lạc Lạc vui đến mức không thể nào diễn tả được bằng lời nói, nước mắt tuông rơi trên khoé mi cũng vì quá hạnh phúc! Sống nhừng ấy năm nhưng chưa bao giờ cô được vui vẻ cười mà không cần lo nghĩ gì cả, đây chắc hẳn là lần đầu tiên trong cuộc đời.

Bác bảo vệ nhìn thấy nụ cười tỏ nắng và dịu nhẹ của cô gái trẻ trước mặt mà cũng vui lay theo cô.

Hạnh phúc nào lớn hơn khi được biết mẹ mình vẫn còn sống? Nhiệm vụ bây giờ chính là đi đến địa chỉ đã được biết để gặp lại người thân thôi nào!
Theo như phép lịch sự, Lạc Lạc cúi đầu xuống chào hỏi bác bảo vệ rồi tung tăng tung tăng đi ra khỏi bệnh viện với tâm trạng hớn hở.

Thế là con cô đã có bà ngoại rồi, cũng có thể là có cả ông lẫn bà cơ ấy!
- Tiểu bảo bảo của mẹ sướng quá nha, sắp được gặp bà ngoại rồi!
Tay cô đặt lên bụng vừa nói vừa xoa xoa, đứa bé bây giờ cũng đã ba bốn tháng nhưng rất hiểu chuyện.

Hiểu được nỗi khổ của mẹ nó nên cũng không quấy rầy gì nhiều, không thèm ăn những thứ cao lương mỹ vị gì như bao đứa bé khác...!Bởi lẽ nó đã biết mẹ nó cực khổ từ lúc mới lọt lòng nên cũng tập tành hứng chịu như vậy..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 22: Chương 22


Không biết sau khi gặp được bà ấy thì nên nói gì đây? Mẹ khoẻ không? Hay là ôm chặt một cái rồi buông lỏng ra? Bâng khuâng lắm nhưng không biết làm gì, điều tốt nhất hiện giờ là đi đến nơi cần đến! Cảm xúc của Lạc Lạc dâng trào lên, vui biết bao khi nghe tin tức bà ấy vẫn còn sống bình an.
Đường quay trở về nhà sao quá xa xôi, đi lâu đến như vậy vẫn chưa thấy căn nhà nào theo như miêu tả cũng như số nhà trong địa chỉ đã đưa ra.

Giá như bác sĩ Hứa còn sống thì có thể giúp cô đi đến đó một cách vô cùng dễ dàng rồi nhỉ? Không cần phải đi lòng vòng như một kẻ lang thang mãi như thế này.
Xe cộ đi trên đường nhiều đến mức cô khó thể nào tưởng tượng được.

Lạc Lạc cố gắng đi vào phần đường dành cho người đi bộ để vào trong hẻm sâu này.

Vì con đường để đi đến căn nhà này có hơi nhỏ nên đành phải xuống xe mà đi bộ dần dần thôi.
Trên bức thư có ghi là căn nhà đồ sộ đủ kiểu nhưng sao lại ở tít trong khu tồi tàn như vầy thế nhỉ?
- Lâu quá đi, rốt cuộc khi nào mới đến nơi đây?
Lạc Lạc dù mệt rã rời nhưng vẫn cố gắng để bước đi tiếp, điều mơ ước bấy lâu nay đã sắp trở thành sự thật thì cho dù phải mất mạng đi chăng nữa cũng phải được biết hết sự thật của năm xưa, ôm mẹ vào lòng một cách vui vẻ mà không cần lo nghĩ.
Bản thân cô nửa tin, nửa không.

Thời gian đã trôi qua bấy lâu nay đã quá đủ rồi, bao nhiêu năm vẫn không tìm được câu trả lời thoả đáng, nhiều lần cũng bị lừa như thế nhưng cô vẫn lựa chọn tin tưởng bởi vì thật chất sâu thẳm trong trái tim này cơ hội dù chưa đến 0,1% cô vẫn sẽ cố gắng!

523
Số nhà trước mắt cô chính là căn biệt thự mà bác sĩ Hứa giới thiệu cho.

Bầu không khí mừng rỡ đã quay trở lại và không còn buồn rầu gì thêm nữa mà thay vào đó là những cảm xúc dạc dào đầy sức sống hiện lên.

Muốn ôm thật chặt để biết được hơi ấm của một người mẹ là như thế nào? Liệu nó có giống với cảm giác cô ôm mẹ nuôi của mình không?
- Đến rồi!
Vừa thở vì mệt mà vừa vui nên tất cả cũng tan biến vào hư vô.

Có gì vui, hạnh phúc hơn việc được có mái nhà bình thường đằm thắm, ấm cúng như bao người khác không chứ!?
Cốc cốc, cốc cốc...
Lạc Lạc tiến đến và gõ nhẹ vào cửa vì bên ngoài chuông cửa đã bị hư mất rồi, ấn mãi chả được.
Không hiểu sao, mỗi khi lâm vào tình trạng căng thẳng hay khó hiểu thì lòng cô đều rung rung, không thể làm được bất cứ điều gì nữa.

Hiện giờ là cảm giác căng thẳng, tim cứ đập thình thịch chờ người ở bên trong nhà đi ra mở cửa.

Liệu đó có phải là bà ấy không?- người phụ nữ cô tìm kiếm bấy lâu nay.
“Sao không nghe tiếng động gì vậy nhỉ? Cứ im lặng đến lạ thường.” Nếu không vì chuyện đại sự thì Lạc Lạc cũng không bỏ thời gian đến đây mà chờ đợi đâu, tất cả đều có cái giá thật sự của nó cả.
Căn biệt thự này nếu nằm ở gần khu hay nằm trong khu quy hoạch thì chắc lợi nhuận cũng không thấp đâu, tiền từ đâu nhảy vào túi ta.
- Cho hỏi, cô đây là ai vậy? Gõ cửa nhà tôi có chuyện gì không?
Một cụ bà ngang ngửa với tuổi của bà ấy đứng trước mặt cô, dòng cảm xúc càng lúc càng khác.

Còn gì vui hơn nữa chứ, giống y hệt trong tấm ảnh khi nãy đã nhận được.

Chưa kịp tính toán hay do dự gì cô liền nhào đến ôm bà ấy thật chặt như chưa từng được ôm ai vậy!
- Cô ơi, chúng ta không quen biết gì nhau cả.

Sao cô lại ôm tôi...
Nhiều khi không biết nên nói gì với cái tính cách kì lạ như thế này luôn, không đầu không đuôi gì cả mà đã ôm người ta thế này.

Nếu như thật sự là như vậy liệu còn làm gì đây nữa?
Bà Quách Thái Vân có hơi khó hiểu mà cứ nhìn chăm chú vào cô gái đứng trước mặt mình mà không rời mắt sang chỗ khác.

Khuôn mặt này đúng là nhân hậu, lại còn có mấy chỗ rất giống bà ấy nữa chứ, ánh mắt rồi môi đều rất giống.
- Cô có phải là Quách Thái Vân không ạ?
Lạc Lạc khá rung, nếu thật là mẹ ruột thì quá vui nhưng nếu là sự trùng hợp hay lẫn lộn nào đó thì nước mắt sẽ bắt đầu rơi không ngừng mất thôi, khóc suốt bao năm qua không đủ nữa hay sao mà phải hứng chịu cảm giác của ngày hôm nay nữa? Còn đau đớn hơn những cảm giác lúc trước gấp hàng trăm, nghìn lần kia kìa!
Bà ấy liền gật đầu thể hiện cho câu nói vừa nãy là hoàn toàn đúng.

Vậy không còn gì để bắt lỗi nữa, bà ấy chính là người mẹ thất lạc suốt bấy lâu nay của cô.

Ôi! Ngỡ đâu cả cuộc đời cũng sẽ không được gặp nhau đâu nhưng hôm nay lại thực hiện được điều đó, đúng là vui thật!
- M...!Mẹ, mẹ!
Tiếng “mẹ” thiêng liêng xuất phát từ phía cô, nghe nó vừa ngọt ngào lại còn nhiều cảm xúc chang chứa trong đấy.

Không ngờ sau bao nhiêu năm phải đi xa khắp nơi tìm ra tung tích hình bóng người mẹ này cuối cùng cũng đã được hoàn tất.
- Cô vừa gọi ta là gì?
- Mẹ ạ!

- Tại sao lại gọi ta như vậy?
- Vì mẹ là mẹ của con...
Đáp trả một cách vô cùng đáo để.

Nếu nói với bao nhiêu người khác thì sẽ có một câu nói luôn luôn hiện hình:“không tìm được thì thôi, ai đâu dư thời gian để đi từ nơi này đến nơi kia để tìm.” nhưng đối với riêng bản thân Lạc Lạc, cô cảm thấy không có gì là không đáng.

Con của cô sắp lọt lòng rồi nhưng ba nó vẫn không chịu đến tìm nó nên sinh ra chẳng có một ai bên cạnh mình, nên là ngay bây giờ còn có được một người mẹ bên cạnh sáng ngày tối đêm thì vui biết bao nhiêu!
Bà Thái Vân ngắm nghía mãi cái hình bóng của cô gái này, càng nhìn lại càng thấy giống mình lúc còn trẻ.

Thật sự là con của bà sao?
Nhưng dù phải hay không phải nhưng ít ra cũng nên đi vào nhà nói chuyện đã, ở đây lâu càng tăng sự chú ý của mọi người dành cho mình thôi!
- Cô có thứ gì để xác minh được những gì cô nói ra là đúng không?
Lạc Lạc gật đầu, tuy chưa được gần bà ấy bao lâu nhưng cảm giác bây giờ thật mãnh liệt, hiện lên hình ảnh người con gái khát khao được ôm lấy vòng tay nhỏ của mẹ mình.
- Đây là bác sĩ Hứa người phụ trách làm phẫu thuật đã đưa cho con ạ! Chắc chắn bà ấy đã phạm pháp hay gì đó nên mới lãn trốn sang nước ngoài trong một khoảng thời gian dài như vậy, bác bảo vệ kia có nói rằng bà...!Bà ấy đã lâm chung..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 23: Chương 23


Nghe đến ba chữ “bác sĩ Hứa” mà lòng bà ấy đau đớn vô cùng.

Trước đây, bà đã từng là bạn thân với vị bác sĩ ấy nhưng chẳng thể ngờ được rằng vì một chữ tiền mà ra tay cướp mất đứa con gái tinh yêu của mình chỉ vừa mới chào đời.
Tình cảm mẹ con xa cách nhau gần ba mươi năm mới được gặp lại, bây giờ cái gì cũng thay đổi kể cả lòng người.

Nếu như là người nào khác làm nên chuyện này thì bà Thái Vân còn có thể cho qua, làm lơ như chẳng biết gì nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, người ta tin tưởng nhất lại chính là kẻ đã gây hại cho ta.
Người đáng hận nhất còn chính là bà mẹ chồng khốn kiếp kia của cô,thề rằng nhất định thù này sẽ trả cho bằng được! Sự tôn trọng, sùng bái của Lạc Lạc dành cho người phụ nữ đó đã chính thức kết thúc trong ngày hôm nay, hiện giờ chỉ còn lại những thù hận không thể nói hết lời nữa.
Ai đã từng giúp ta, ta sẽ trả ơn còn những ai từng hại ta, ta hại lại.

Việc đó hết sức bình thường trong cuộc sống này, có qua có lại cả thôi!
- Vào nhà rồi hẳn nói tiếp.
Bà Thái Vân vội vã kéo cô vào trong nhà dùng miếng trà nóng để có thể giải tỏa được căng thẳng mình đang có.

Lạc Lạc thấy vậy cũng không ngại ngùng gì mà nhấp môi một miếng.

Vị ngọt thanh, ngọt vừa cũng không quá lạt hay quá ngọt gì đấy nhưng mùi của lá trà thơm đến mức muốn bung cả mũi.
- Trà này ngon quá ạ...
Đây là loại trà mà đích thân bà Thái Vân đây đi lấy từ Pháp về làm sao mà không ngon cho được.

Vị trà thơm thơm đến nức cả mũi ấy chứ! Lạc Lạc từ từ hưởng thức vị trà thơm này mà lòng vẫn luôn suy nghĩ đến câu trả lời của bà Quách.

Chẳng biết bà ấy có tin vào những gì cô nói hay là không đây nữa?
Sau khi nhăm nhi xong mấy miếng bánh cô được bà ấy mời, Lạc Lạc bắt đầu vào thẳng vấn đề khi đứng trước nhà bà ấy mình đã nói.
Khuôn mặt nhăn nheo của bà Thái Vân nhìn thật sự rất tội nghiệp ấy nhỉ? Mà hình như trong căn nhà này có mỗi mình bà thôi, vậy bao lâu nay kể từ năm đó bà ấy không còn con hay cái gì nữa hay sao? Đã từng tuổi này mà sống lủi thủi chỉ có một mình chắc là buồn lắm nhưng không biết bày tỏ với ai.
- Cứ ngỡ cả cuộc đời này con cũng sẽ không tìm được nguồn cội của mình luôn ấy chứ, nhưng không ngờ lại được gặp mẹ, điều đó giống hệt như một giấc mơ khó thể nào diễn tả bằng lời nói.
Cho dù điều đang diễn ra trước mắt cô chính là mơ đi chăng nữa thì cũng mong rằng giấc mơ này sẽ lâu lâu một chút để khi tỉnh lại vẫn còn đọng chút ký ức nhỏ nhoi dành cho người mẹ thân yêu của mình.
Bà Quách Thái Vân như đang đứng trước cơn mưa bão,cảm xúc bất thần vô cùng.

Nước mắt trên khoé mi của bà cũng dần dần rơi xuống, liệu đây có thật sự là đứa con gái mà bấy lâu nay bà luôn tìm kiếm nhưng chưa thể gặp được không?
Đã có rất nhiều người đến đây mạo danh đứa con gái thất lạc của bà nhưng chỉ được một thời gian liền bị phát hiện ra.

Chẳng biết lần này có giống như mấy lần trước, tuổi này của bà đã già yếu lắm rồi nếu như phải hứng chịu cú sốc này nữa thì có thể làm nguy hại đến sức khỏe ấy chứ!
Bà đứng lên rồi ngước mắt nhìn Lạc Lạc với ánh mắt trìu mến, đầy tình yêu thương của một người mẹ dành cho con gái.
- Cô có bằng chứng nào xác minh cô chính là con ruột của tôi không?
Lạc Lạc nghe thấy vậy liền thò tay vào túi lấy ra một sợi dây chuyền bằng bạc, trên đó có in một chữ "L" tức là chữ cái đầu của tên cô.

Vừa mới sinh ra thì đã có dây chuyền đó rồi - đó chính là ba mẹ nuôi cô đã nói từ lúc cô mới bắt đầu biết đi chập chững.
Nhìn thấy sợi dây chuyền bằng bạc này, trông khuôn mặt của bà rất hạnh phúc và cũng chẳng kém phần bất ngờ trong đó.

Cho dù bây giờ có rời khỏi thế giới rộng lớn này đi chăng nữa thì bản thân cô cũng đã rất mãn nguyện rồi!
- Cô từ đâu mà có được sợi dây chuyền này vậy?
Đương nhiên là năm xưa sau khi sinh đứa bé ra đích thân bà tặng sợi dây chuyền này cho bé như là món quà mừng ngày trào đời mà?
Lạc Lạc bắt đầu kể hết tất cả điều mình trải qua cũng như lý lịch liên quan đến sợi dây chuyền này mà trong suốt bao lâu nay chưa từng tiết lộ ra với bất cứ ai.
- Mọi chuyện là như vậy, con đã luôn đi tìm mẹ nhưng thật sự không có một tấm ảnh nào liên quan đến mẹ cả, nên việc tìm kiếm bao lâu nay hơi khó khăn một chút!
Tâm sự mà từ nãy đến giờ cô đã chia sẻ không biết đã lấy đi bao nhiêu giọt nước mắt của người khác rồi nhỉ? Chẳng ai có thể kiên trì đi tìm kiếm suốt khoảng thời gian dài như thế đâu!
Bà Quách Thái Vân ôm chằm Lạc Lạc cô vào trong lòng mình, quả thật lần này hoàn toàn chính xác không thể sai vào đâu nữa! Mấy đợt trước bọn họ đến đây chỉ vì chữ tiền mà thôi, còn riêng cô gái nhỏ này chỉ mong muốn có được tình yêu thương từ ba mẹ dành cho mình, không cần biết họ có giàu có hay nghèo khổ gì.
- Ta không ngờ sau bao năm mới gặp được đứa con đích thân ta mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày như vậy đâu! Suốt bấy lâu nay chắc cuộc sống của con cũng rất tồi tệ nhỉ?
Đúng như vậy! Bao năm nay cuộc sống của Lạc Lạc không khác gì địa ngục, cứ ngày này qua tháng nọ không có được sự yên bình.

Nhất là kể từ ngày bước vào nhà họ Lâm kia, cánh cửa địa ngục liền mở và chào đón cô bước vào trong đấy!
Người ta vẫn thường hay nói chọn đúng đối tượng sẽ được hạnh phúc nhưng cô thì lại chọn lầm kẻ suốt ngày chỉ biết tin tưởng, bám váy mẹ.

Đã kết hôn thì chỉ nên nhớ rằng “vợ là người sẽ bên ta suốt cuộc đời chứ không phải mẹ.” Không ai cấm rằng không được lo cho ba mẹ ruột của mình nhưng cái gì thì cũng nên suy nghĩ và phát xét cho kĩ càng để tránh gây nên sự tổn thương dành cho hai phía.
Không phải lúc nào mẹ của anh cũng đúng và cô vợ lúc nào cũng sai.
- Đứa bé trong bụng của con bây giờ sẽ tính thế nào đây? Không thể để nó không có ba được!
Có gì sinh ra đứa bé này cũng có được tình yêu thương của mẹ và bà ngoại là đủ lắm rồi, không cần người ba bạc bẽo kia làm gì.

Không chừng có mẹ còn tốt hơn có đầy đủ cả ba lẫn mẹ mà suốt ngày cứ tranh cãi nhau đủ điều, làm thế chỉ khiến cho con trẻ càng thêm buồn tủi mà thôi!
- Con sẽ tự mình nuôi tiểu Lạc này, mặc kệ người ta nói gì thì con cũng vẫn sẽ cố gắng nuôi con nên người!
Trước giờ cô luôn đối xử tốt với tất cả nhưng sao lại phải nhận cái sự đau buồn này cơ chứ? Ngay cả con kiến cũng không nỡ gây hại vậy tại sao bi kịch đau thương này...!Cứ hết lần này đến lần khác diễn ra với chính bản thân cô.
Nghe được câu nói này mà nước mắt bà ấy dần tuông rơi nhiều hơn nữa.

Sống luôn cố gắng để đứt phước về phần của con, của cháu nhưng nhìn xem đây chính là phước mà ông bà dành cho cô hay sao?.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 24: Chương 24


Cuộc sống sao mà quá bất công.

Người tốt thì lại bị phân biệt đối xử, cuộc sống thật thậm tệ còn những kẻ ác lại có được một cuộc sống thảnh thơi, nhàn hạ không cần làm gì cũng có được hạnh phúc ngay trước mắt!
Càng nghĩ thì bà Quách càng thương cho tuổi hồng nhan bạc bẻo này của cô con gái thất lạc bao lâu nay.

Cứ ngỡ, nghe đến phần chia sẻ rằng đã kết hôn sẽ có được hạnh phúc nhưng nhìn xem, hạnh phúc thì không có mà chỉ nhận lại đó những sự đau buồn vô cùng khó tả.
- Con có xét nghiệm xem giới tính của đứa bé chưa?
Lạc Lạc lắc đầu ngoe nguẩy, cô muốn để mọi thứ thật tự nhiên, không cần biết giới tính của đứa bé này là gì dù sao cũng là con ruột của mình sinh ra mà!? Nhưng cũng thường hay đi khám sức khoẻ của bản thân để được biết tình trạng của đứa bé hiện giờ có ổn định hay không?
- Ừ, vậy đứa bé bây giờ có ổn định không hả con? Nhịp tim và tất cả vẫn ổn chứ?
Lạc Lạc gật đầu, trong thời kỳ đầu mới biết mình mang thai thì đã yêu thương đứa bé này hơn tất cả rồi.

Chăm sóc còn hơn cả tự chăm mình, cứ lo lắng rất nhiều nào là quần áo rồi còn cả nên làm gì khi đứa bé này được sinh ra đời,...!và rất rất nhiều nữa cơ!
Vì đây là lần đầu tiên cô được lên chức “mẹ” nên mọi hành động, cử chỉ đều rất chú tâ m đến.
Cô hận anh ta chứ không phải hận đứa bé vô tội này! Dù gì nó cũng là máu mủ ruột rà của cô, không thương thì ngay từ đầu đã phá bỏ từ lâu chứ không phải còn giữ lại cho đến ngày hôm nay đâu.
- Tí nữa ta sẽ đưa con lên phòng để tiện cho việc nghỉ ngơi sau này nhé! Còn về phòng trọ con đang ở thì ngừng lại đi, dẫu sao bây giờ ta cũng đã có tuổi rất khó khăn cho việc ở nhà một mình đó!
Đây chỉ là cái cớ mà bà Thái Vân tự nghĩ ra để có được thời gian bên cạnh cô con gái xinh xắn này mà suốt bao năm qua chưa được gặp lại.
À quên nữa, từ lúc đặt chân vào căn nhà này cô vẫn chưa một lần hỏi chuyện con cái sau này của bà ấy! Mà chắc sau bao nhiêu lâu, một khoảng thời gian dài như vậy chẳng lẽ nào bà ấy không có mối quan hệ nào mới sao? Điều đó sao mà có thể!
- Con muốn hỏi gì hay sao?
Nghe đến đây, Lạc Lạc khá bất ngờ và cũng có đôi chút nào đó về sự bỡ ngỡ, không ngờ bà ấy lại có thể hiểu được những gì cô đang suy nghĩ cũng như câu hỏi sắp được đưa ra.
- Vâng...
Dù đã thừa nhận rằng mình có điều gì đó muốn được bày tỏ ra nhưng sao lòng cô lại chẳng muốn hỏi.

Câu hỏi mà cô sắp đưa ra có phần “vô duyên” đấy, làm như vậy có sao không ấy nhỉ?
- Suốt hai mươi mấy gần ba chục năm qua, mẹ có từng yêu hay tiến tới với người nào đó không?
Bà Thái Vân cười một cách nhẹ nhàng, nụ cười đơn giản này giống y hệt cô luôn ý! Đúng là hai mẹ con, từ cách hành xử cho đến khuôn mặt đều na ná lẫn nhau.
Bà ấy im lặng không nói thêm câu nào mà bắt đầu đi mấy bước tiến tới ngăn kéo ở phòng khách rồi lấy ra một thứ gì đó khá thần bí đi đến phía này.
- Đây là...?
Trước mắt cô bây giờ chính là tấm hình hồi còn là một thiếu nữ duyên dáng của bà.

Thân hình gọn nhẹ và có một nụ cười xinh đẹp, bên cạnh còn có một người đàn ông tầm độ tuổi ba mươi nhưng nếu tính đến ngày hôm nay chắc hẳn cũng đã hơn bảy mươi rồi ấy chứ! Quách Thái Vân bà ấy cứ nhìn chằm chằm vào trong tấm hình rồi lại nở nụ cười, bắt đầu nói.

- Đây chính là ba ruột của con, suốt bao nhiêu năm nay ta cũng có đi tìm kiếm ở khắp mọi nơi nhưng dường như không có chút tin tức nào.

Cũng vì quá tuyệt vọng mà suốt ngày cứ lao đầu vào công việc không ngại ngày đêm gì cả, cơ ngơi này cũng vì điều đó mà được tạo nên.
Cô có thể nghe và thấu hiểu hết cảm xúc bấy lâu nay bà ấy đã phải hứng chịu.

Mấy ai có thể hiểu cảm giác mất đi người mình yêu thương không cơ chứ? Nhất là chồng và con cái! Người chồng kia chỉ vừa mới nhận ra được rằng mình đã được làm ba nên niềm vui vẫn còn rất nhiều còn đứa bé năm xưa bị con người ác độc kia ra tay tàn bạo chưa kịp gọi một tiếng mẹ thiêng liêng đã bị bắt đi...!Đặt mình trong hoàn cảnh bi ai đó mấy ai có thể thấu đây?
- Con còn thắc mắc gì cần hỏi nữa hay không?
Cô liền nhanh chóng lắc đầu.

Không ngờ, một mình người phụ nữ yếu đuối như thế này ấy mà có thể xây dựng được cả cái cơ ngơi đồ sộ đến như thế mà không cần sự giúp đỡ từ bất cứ người nào cả, thật đáng ngưỡng mộ!
Nếu như ngày hôm nay, cô không gặp được người mẹ này thì mai sau liệu cô có can đảm mà làm nên cơ ngơi sự nghiệp như vậy hay không?
Một thân một mình mà có thể nuôi con sống nên người thì cũng quá là hay rồi! Cuộc sống hạnh phúc biết bao nhiêu.

Một đứa trẻ, không cần phải đủ tình thương đến từ ba lẫn mẹ mà chỉ cần người đứng ra chăm sóc biết yêu thương đứa trẻ đó thì còn gì bằng.

Có thể bù đắp bằng tình thương của mẹ nhiều hơn từ cả ba và mẹ.
Những lúc con cảm thấy tuổi thân nhất khi bạn bè cùng lứa luôn có được ba/ mẹ đưa đi học còn riêng mình thì lại không có được điều đó.

Đừng lo, nó chẳng là gì đâu! Đừng buồn hay lo ngại về những câu nói của mọi người mà hãy sống một cuộc sống thật tốt đẹp.
Sống trên đời đâu nhất thiết là cần phải có đầy đủ tất cả chứ? Miễn sao cuộc sống ngày ngày của ta được vui vẻ, bình an thì thế đã rất đáng quý rồi!
- Lên phòng phía bên trái nghỉ ngơi đi con nhé, từ bây giờ nó sẽ là phòng của con.
Cô vui sướng như muốn phát điên, không ngờ ngoài nhà của họ Lâm kia cô đây còn có cả nhà của mẹ ruột cơ! Thế thì từ nay cuộc sống sẽ ngày càng vui vẻ hơn rồi.

Đúng là không nơi đâu có thể sánh bằng nhà mình mà!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 25: Chương 25


Lâm Trạch, cậu mau mau đi điều tra tất cả mọi thứ liên quan đến Dương Lạc Lạc cho tôi!
Trần Minh Ngôn ngồi chéo chân mà ra lệnh cho thư ký của mình, không biết lần này anh ta muốn tìm thông tin liên quan đến cô có gì không nữa, chẳng lẽ muốn thực hiện kế hoạch còn dang dỡ năm xưa sao? Lời cầu hôn năm đó tính đến nay cũng đã hơn sáu năm, anh ta chưa tìm ra đáp án và lần này nhất định phải biết nguyên do cô từ chối một người hoàn hảo như mình.
Thư ký Lâm cũng bắt đầu bước ra ngoài làm theo những mệnh lệnh khi nãy của ông sếp khó tính đang ngồi trong phòng than thở đủ số chuyện trên cuộc đời.
Thật ra, Minh Ngôn và Lạc Lạc là những người bạn có quen biết nhau từ rất lâu rồi nếu như tính đến ngày hôm nay chắc hẳn cũng đã hơn hai mươi năm.
Năm xưa, Lạc Lạc không khác gì một hot girl ở trong trường cả.

Cô có một nét mặt xinh xắn, đầy sự hồn nhiên trong đấy.

Lúc nào cô cũng luôn tươi cười vì cuộc sống hiện tại của mình cũng rất ổn, dù chưa tìm được thân thế thật sự của mình nhưng mọi người xung quanh họ đều rất tốt với cô.
Ngoài những sự đáng yêu, xinh đẹp đó ra thì Lạc Lạc lại còn rất tốt bụng.

Còn nhớ, năm đó hình như là vào cái năm cô vừa tròn 18 tuổi, độ tuổi của sự hồn nhiên.
Quay trở về năm thanh xuân lúc 18 tuổi của Lạc Lạc.

Ngày hôm nay là sinh nhật của Lạc Lạc, cô rất vui mừng khi có khá nhiều người nhớ đến ngày đặc biệt ấy mà họ còn tặng cho cô những món quà hết sức ý nghĩa nữa chứ!
- Á! Đau...!quá!
Đang trên đường tung tăng, tung tăng đi học cô vô tình va phải một thanh niên nằm trong độ tuổi 20.

Cái tên này cao một cách lạ thường, khiến cô chỉ có thể dùng cách ngước mặt lên để dễ dàng cho việc nói chuyện mà thôi! Đến bản thân cô có chiều cao cũng không gọi là thấp nhưng lại gặp phải cái tên cao tận m9 thế này thì coi như thua.
- Bộ không có mắt nhìn đường à? Hay cô bé đây là muốn tạo nên sự chú ý đặc biệt của anh à?
Ngay cảm nhận đầu tiên khi vừa gặp mặt phải cái tên này thì Lạc Lạc cô đã chẳng ưa tẹo nào rồi, người gì đâu mà vô duyên quá! Đã hiểu gì về người ta đâu mà nói nặng nhẹ như thế! Đúng là quá tự cao về bản thân mình nên đi đâu cũng nghĩ mọi người chính là fangirl của mình ư?
Đúng là một kẻ b3nh hoạn, ảo tưởng.

Ngay trong lúc ấy, cô có vài việc cần phải giải quyết nên liền đi ngang qua Minh Ngôn một cách vô tình, điều đó càng gây nên sự chú ý đặc biệt dành cho cô.
- Cô gái này có vẻ rất thú vị đây! Lần đầu tiên có một cô gái dám hiên ngang nói năng ngông cuồng như thế với mình!
Năm đó, Lạc Lạc đã ghi lại nhiều ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với Minh Ngôn.

Mỗi ngày, sau khi tan học xong anh ta liền mạo muội đứng trước nhà trọ của cô cả.

Riết rồi ngày qua ngày cô cảm thấy rất phiền phức nên đã đành hẹn cái tên tự cao tự đại về mình này ra nói chuyện phải quấy.
- Nè, sao anh cứ bám lấy tôi chẳng khác gì kẻ bám đuôi hả?
Trong lúc tức giận nên những lời nói cô đưa ra có phần kém duyên một chút nhưng tất cả cũng là vì cái tên ngu ngốc đáng ghét này thôi! Mắc cớ chi lại cứ thích bám đuôi người khác như vậy chứ? Liêm sỉ đang nằm ở đâu?
Dù bản thân đã phải hứng chịu cơn thịnh nộ kia của cô gái tầm thường tên Dương Lạc Lạc này nhưng dường như anh ta chẳng có chút bực bội gì cả mà thay vào đó là một niềm vui hiện rõ ra trên khuôn mặt.

Chẳng lẽ đây được gọi là cảm xúc đầu đời hay sao?
- Ê, tôi đang nói chuyện với anh đấy? Sao không trả lời tôi đi, làm ơn đừng đi theo tôi nữa mà!
Lạc Lạc khá khó chịu, không nghĩ rằng trong môi trường danh giá chuyên đào tạo những học sinh ưu tú nhất lại có mấy thành phần như thế này đây! Miệng thì luôn muốn người khác phải học cách tôn trọng chính mình nhưng bản thân lại không tôn trọng ai.

Chỉ là một câu hỏi bình thường mà cũng không chịu trả lời cho tử tế nữa chứ!
Lạc Lạc ngước mắt, tay chống nạnh lên mà nhìn chằm chằm vào anh ta chẳng khác gì mấy cô gái trẻ trâu cả, nhìn vào hình ảnh này mà thêm buồn cười thôi!
Minh Ngôn đặt tay lên khuôn mặt trắng hồng hào ấy như đang sắp sửa thực hiện điều gì đó vậy, trông thần bí vô cùng.

Đừng nói là...!Cái tên đáng ghét này đang định làm chuyện đồi bại với các cô gái nhà lành như cô hay sao?
- Em có muốn làm bạn gái tôi hay không?
Đương nhiên câu trả lời sẽ là không rồi! Chỉ vừa mới gặp được nhau, từng câu nói và suy nghĩ của nhau vẫn còn chưa hiểu rõ được thì nói gì là nhắc đến hai chữ đó.
Lạc Lạc khó lòng nào tin vào những điều mà tên Minh Ngôn này đã nói, thật sự rất gian xảo! Có khi đó là chiêu trò lừa gạt tình cảm của người khác chẳng hạn.
- Anh bị điên à?
Cô săn tay áo của mình lên,và hiện đang rất sẵn sàng cho việc chiến đấu hiện tại.
- Em rất thú vị đó nha, kiểu người như em rất phù hợp với tôi!
Đúng là không phải ai đẹp đẽ, trông sạch sẽ là cũng đều bình thường hết.
- Anh bớt khùng lại giùm tôi.

Rõ ràng tôi và anh quen biết nhau còn chưa được nửa tháng thì nói yêu yêu thích thích cái gì?
Trần Minh Ngôn cứ tưởng rằng những gì bản thân mình nói chính là sự giả tạo, định đùa một tí nhưng không ngờ cô gái đặc biệt này không giống bao người khác.

Cảm giác có gì đó rất khác lạ!

Chẳng lẽ cô ta không thích con trai ư? - trong lòng anh rung rung suy nghĩ về câu chuyện này.

Một người hoàn hảo lại còn quyến rũ thế này ấy mà bị người khác hất hủi, không xem trọng lời nói của mình.

Haha chẳng lẽ cái đích danh Badboy của trường sắp tan biến rồi sao? Thích thật rồi à? Dù khoảng thời gian quen biết nhau chưa được bao lâu nhưng tình cảm trong anh chàng badboy này đang dần nở rộ à?
Lạc Lạc chỉ biết cúi đầu nói lời tạm biệt sau đó đi về phòng của mình mà không cần suy nghĩ thêm, bấy nhiêu đó đã quá đủ cho thực tại hiện bây giờ.
Tính tình của Lạc Lạc là một người hết sức hoà đồng và ôn nhã nhưng không ngờ hôm nay cái tên này lại khiến cô khó chịu đến như vậy! Vừa ra về là liền bị chặn đầu xe, cảm giác này thật sự rất khó chịu.
- Ơ thế em không phải fan girl của tôi à? Cứ ngỡ em rất thích tôi làm điều này cơ chứ!
Vì quá ái ngại, Trần Minh Ngôn diện ra một câu trả lời hết sức vô lý khó thuyết phục được người nghe.
Nghe xong câu nói đó,cô cũng có quay đầu lại mà nhìn anh ta nhưng thật sự trong đôi mắt xinh đẹp này chỉ hiện lên hai chữ “đáng ghét” mà thôi!
“Cô nàng đáng yêu này nhất định phải là của mình!” vừa lần đầu gặp được cô thì anh ta dường như đã có một cái cảm giác gì đó là lạ, chẳng lẽ là “yêu ngay cái nhìn đầu tiên” mà mọi người vẫn hay nói ư? Nhưng dù nếu có như vậy thì tên này cũng không làm được thế bởi vì danh tiếng bad boy lạnh lùng ngày nào, thay bồ như thay áo vậy thì có yêu ai thật lòng chứ?
- Phiền phức!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 26: Chương 26


Lạc Lạc khá bực tức mà nói thầm trong miệng.

Đây chắc hẳn là lần đầu tiên cô gặp phải kiểu người vô duyên như hắn ấy chứ! Lúc thì bảo người khác là fan girl của mình rồi có lúc thì bảo là thích cô các thứ, thần kinh chắc cũng có vấn đề rồi nên mới có thể phát ngôn ra mấy câu nói ngu xuẩn đến như thế!
Mỗi ngày tiếp theo, ngày nào anh ta cũng đứng trước dãy nhà trọ của cô mà đợi chờ riết cũng gây thêm phần chán nản không muốn đến trường của cô nữa.

Người gì mà nói một lần chẳng thèm nghe cứ đợi nói thêm nhiều lần thì mới chịu cơ!
Một số học sinh, sinh viên khác cũng đang ở dãy trọ này nên cũng rất dễ thấy cảnh tượng tên Trần Minh Ngôn này đang làm.

Bọn họ tay chỉ rồi tay trỏ tới trỏ lui bàn tán về việc hotboy lớp trên theo đuổi Lạc Lạc - một cô gái tưởng chừng bình thường nhưng không hề bình thường trước bao nhiêu ánh mắt của mọi người.
- Xin chào?
Không biết hôm nay đã là ngày thứ bao nhiêu anh ta đi đến đây rồi đấy! Mỗi lần đều nở ra nụ cười thân thiện chết người đo ra đúng là làm cho con nhà người ta bi lụy mà!
- Anh bị cái quái gì thế? Làm gì mà ngày nào cũng đến đây quấy rối tôi, bộ anh nghĩ như vậy là hay như vậy là tài à?
Vì quá bực tức nên cô đã xả hết những tâm tư, những suy nghĩ của bản thân ra cho anh ta có thể hiểu.

Cuộc sống mà ngày nào cũng bị bám đuôi như vậy thì sẽ chán chết! Cái quan trọng ở đây không phải là phiền mà là có rất nhiều người hiện đang bàn tán về mối quan hệ này rồi, bản thân cô vốn dĩ không hề muốn nghe!
Mấy nữ sinh ở phòng khác cũng bắt đầu xuất hiện đông đúc trước cửa phòng trọ Lạc Lạc, có người thì cầm theo điện thoại quay lại hết tất cả diễn biến, còn có người thì xù xì xù xì làm cho cô cảm thấy khó chịu vô cùng.
Trước giờ vẫn nổi tiếng là cô gái không thích sự ồn ào nhưng hôm nay lại làm cho tất cả mọi người dồn sự chú ý về mình.
- Trời ơi! TÔI PHẢI LÀM THẾ NÀO THÌ ANH MỚI THÔI ĐẾN ĐÂY QUẤY RỐI ĐÂY HẢ?
Bản thân cô không nghĩ rằng mình sẽ nổi nóng như vậy đâu nhưng nhìn xem cách hành xử kém văn hoá của anh ta chỉ khiến cô băm ra thành trăm mảnh nhỏ rồi đem cho ch.ó ăn mà thôi!
Con người gì mà kì cục quá, không gian riêng tư của người khác cũng nhảy vào quấy phá.

Làm như vậy thì được gì?
Không hổ danh như những gì mà mọi người trong trường vẫn hay đặc biệt danh cho anh ta “weird boy” suốt ngày cứ cư xử như những người khác lạ.
- Đến khi em đồng ý làm người yêu của tôi thì thôi, tôi sẽ không đến đây và làm phiền giấc ngủ của em nữa?
Lạc Lạc nắm lấy tay anh ta và đưa đi đến một nơi khá trống vắng người.

Cô dừng chân lại, một thân một mình bộc lộ ra hết sự khó chịu trong lòng.

Khi nãy còn ở nhà trọ cô không nói ra vì sợ gây sự chú ý của mọi người, cũng như làm ồn đến giấc ngủ của họ nên cô mới đưa cái tên phiền phức này ra đây!
- Có chuyện gì sao?
Chát
Năm ngón tay của cô liền váng lên mặt tên hot boy thích hành xử lạ thường này.

Anh ta nhăn mặt lại có phần khó chịu ở trong đó.

Nói ra thì ai chả như vậy chứ, nếu như hi không lại bị đánh oan ức như vậy mà không khó chịu thì có thể nói người đó vô cùng nhân đức rồi.
Lạc Lạc của ngày thường đâu rồi?Tại sao hôm nay lại ra tay mạnh như thế? Bình thường ngay cả cái tổn thương đến một con kiến cô còn không làm nhưng ngày hôm nay lại ra tay đánh người ư?

- Tôi nói lại một lần nữa mong anh đây hãy có chút lòng tự trọng mà né xa cuộc đời tôi ra giùm! Từ cái ngày tôi gặp anh thì cuộc đời tôi bắt đầu đen đủi rồi đấy!
Minh Ngôn dù có tức giận rất nhiều vì đây có lẽ là người đầu tiên dám ra tay đánh anh một cách mạnh mẽ như vậy mà không nghĩ gì đến hậu quả mai sau.
- Tôi nói thật!
Cái tên này nổi tiếng là badboy nhưng sao cách tán gái lại cũ rích như thế này? Mấy cách này không biết đã cũ đến thế nào rồi.

Lời nói của anh ta chẳng khác gì những kẻ lừa dối, dù có chân thành đến mức nào cũng không ai tin bởi lẽ trước đây đã từng gây tổn thương với quá nhiều người rồi.
Mọi người chỉ nhìn nhận vào việc anh đã làm sai chứ chẳng ai quan tâ m đến những việc tốt chính bản thân đã làm được đâu!
Một con sâu cũng có thể làm sầu nồi canh thì chuyện anh ta không có được sự tin tưởng đến từ phía của cô thì đấy là điều hết sức bình thường rồi.
- Tôi đã có người trong lòng rồi, không biết anh đây có thật sự nghiêm túc với tôi hay không nhưng dù gì tôi cũng phải nói ra câu chuyện này để anh biết mà né xa tôi ra.
Trần Minh Ngôn sau khi nghe câu nói này của Lạc Lạc mà không thể nào chấp nhận được, một con người ít nói lại trầm tính, không thích bộc lộ cảm xúc như cô đây ấy mà cũng có người trong lòng hay sao?
Vừa nghe đã biết là giả nên anh ta liền thuận miệng hỏi, chẳng có chút đắn đo hay suy nghĩ gì.
- Tôi không tin, em mà lại có người trong mộng ư?
Vốn dĩ muốn kết thúc tất cả trong ngày hôm nay nhưng nghe anh ta hỏi tới hỏi lui như thế này quả thật làm người khác vô cùng khó chịu trong lòng.

Nên nói câu nào để cái tên này bớt mơ mộng rồi suốt ngày lẩn đẩn theo cô trêu ghẹo đủ điều nữa.
- Anh nghĩ sao? Tôi thích ai hay yêu ai là có liên quan đến anh à?
Đúng vậy! Người gì mà kì cục quá trời, chỉ là người dưng nước lã với nhau, hiện tại ganh giới vẫn còn là bạn nên không cần phải bận tâm quá nhiều về chuyện đời tư của một người.
- Có sao không?

Minh Ngôn đưa tay lên gãi đầu nhẹ rồi trả lời đại.
- Tại sao?
Đương nhiên là cái tên này thích cô rồi, chỉ là không biết thật sự hay vô tình gieo nên mấy câu nói trêu ghẹo khiến con gái nhà người ta đau buồn đây nữa?
- Tại vì anh thích em, chẳng lẽ không được biết mấy chuyện này hả?
Ngộ! Anh nghĩ anh là ai chứ? Cùng lắm là những người quen biết nhau, cô và anh chưa hề có chút tình cảm yêu đương mà trai gái hay giành cho nhau thì lấy cái quyền gì để được biết?
Mặc kệ mấy lời nói luyên thuyên ra vẻ này kia kia nọ của anh ta, Lạc Lạc bỏ đi thẳng về phía trước mà không hề để ý rằng ở đây còn có một người đang đợi chờ đáp án của mình.
“Mong rằng lần này anh ta sẽ không làm như vậy nữa, cuộc sống mà cứ thế này thì phiền chết đi được!” cô quay đầu lại nhìn khuôn mặt gây nên sự phiền phức cho mình rồi tiếp tục đi.
Trông nét mặt của Trần Minh Ngôn mà khó có thể nhịn cười.

Anh ta cứ nhăn nhó chẳng khác gì đang yêu đương.

Một cậu ấm được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương đầy đủ thế này, lại còn mang cái danh badboy của trường nữa thì làm sao có thể nhắc đến hai từ “biết yêu” ở đây chứ!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 27: Chương 27


Sau mấy câu nói có chút lạnh nhạt đó của Lạc Lạc, anh ta cũng bắt đầu hiểu chuyện hơn mà không đi quấy rối cuộc sống của cô nữa.

Đúng là mừng hết sức, chứ ngày nào cũng bị bám đuôi theo như thế thì mất tự do lắm!
Cô có vẻ vui mừng trong lòng, ăn uống hay sinh hoạt cũng mạnh dạng hơn và đặc biệt là không bị mấy bạn nữ các khối bắt nạt như mấy ngày trước kia nữa.
Không biết đầu óc của mấy người yêu thích cái tên phiền phức đó có được tỉnh táo không nữa.

Khuôn mặt thì ừ có chút đẹp trai đấy nhưng so về tính cách và cư xử thì còn thua xa Minh Hạo của cô cơ! Lúc bấy giờ, Lạc Lạc đã có người mình thích và chẳng ai khác chính là Lâm Minh Hạo - anh trai nằm ở khối trên nổi tiếng hiền lành lại còn hết sức thân thiện, vạn người say mê và trong đó cũng có cô.
- Chị dâu, anh...
Từ đâu xuất hiện một tên tầm 20 tuổi gọi cô là chị dâu, nghe mà muốn nổi cả da gà da vịt lên.

Cô thắc mắc quay sang hỏi lại cái tên đó vì sao lại kêu như vậy?
- Anh là ai? Tôi và anh có quen biết gì sao, tại sao lại gọi tôi là chị dâu thế?
Hắn liền tiến đến gần về phía cô hơn, xù xì to nhỏ bên tai.

Có vẻ, cái tên này khá hiểu rõ về bản thân cô.
Bịch
Túi bóng đựng đầy đồ ăn trong đó liền bị rơi xuống đất sau khi nghe mấy lời nói đó của hắn.

Hình như đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng lắm đây mà!

Lạc Lạc liền bỏ chạy không nói câu nào, và còn bỏ đi đống đồ ăn mình đã làm rơi nữa chứ! Bình thường đi nhặt lại còn không kịp ấy mà ngày hôm nay lại bỏ ngang hong như vậy, tốn biết bao nhiêu là tiền của.

Tính cách tiết kiệm là thượng sách ngày nào đâu rồi? Ngay cả mua hàng còn trả giá lên xuống, vậy mà món đồ này cũng làm rơi xuống đất không thèm ngó ngàng đến như rất đơn giản vậy.

Chắc chắn, có chuyện gì còn quan trọng hơn đám đồ ăn này!
- Chị dâu, đợi em với!
Thân hình trông vô cùng yếu đuối mà chẳng ngờ khi chạy còn nhanh hơn cả mấy vận động viên điền kinh.

Cái tên báo thông tin về còn chạy rề rề tít ở phía sau, làm cho cô khó chịu vô cùng.

Con người mà, tại sao có thể chậm chạp đến như thế? Vì sao không đi nhanh một chút chứ, rõ ràng đang xảy ra chuyện nghiêm trọng như thế mà!
- Anh ta đang ở đâu?
Cô vừa thở vừa hỏi tin tức của Trần Minh Ngôn.

Hèn gì mấy ngày nay hắn ta không đến quấy rầy cuộc sống của cô nữa, tưởng chừng thoát nạn nhưng hiện giờ chẳng khác nào đang rơi vào tình trạng khó xử.
- Phía trước canteen đấy chị!
Biết được địa chỉ mà mình cần đi đến, thế là cô tăng tốc mỗi lúc một nhanh hơn nữa.

Nhanh đến mức giống như một cơn gió thổi qua, khó lòng nào bắt kịp nhịp.
- Chạy nhanh thật!
Tên đàn em của Trần Minh Ngôn thở cũng không nổi về sự chạy tăng tốc này của cô ấy.

Nhìn yếu vậy mà lại có sức mạnh còn hơn cả nam giới nữa.
Khoảng cách từ đây cho đến canteen của trường cũng mất mười mấy phút đi xe lận.

Mà nãy giờ cô toàn chạy bộ nên đôi chân cũng đã mệt rã rời lắm rồi!
Tiếng thở của sự mệt mỏi ngày càng nhiều hơn nữa.

Cuối cùng loay hoay một lúc thì nơi cần đến cũng đã đến.
- NÈ MẤY TÊN KIA! Làm cái gì mà cả đám chỉ ăn h**p một người thôi vậy hả?
Lạc Lạc tức giận mà hét lớn khi thấy trước mắt mình hiện giờ chính là một chàng trai phiền phức đang bị đánh bằm dập và trên người còn không ít vết thương.

Tuy không là gì của nhau nhưng vừa nhìn thôi cũng đã thấy nó đau đớn đến mức độ nào rồi! Đường đường là một công tử con nhà giàu, nay bị thương như thế ai mà không thấy sót chứ! Kể cả người bình thường không có chút liên quan còn thấy đau giùm nữa mà?
Bọn chúng không thèm để ý gì đến lời nói của một cô gái như cô mà ngày càng ra tay mạnh hơn như thế nữa.

Tuy ngày thường cái tên này chỉ biết làm phiền đến người khác nhưng đây là một câu chuyện không hề liên quan gì cả.

Lạc Lạc bước về phía chúng, tay còn cầm theo cây sắt nữa chắc chắn rằng đang có ý định...
- Nè...!C..em đi về trước đ..đi!
Dù đang rất mệt mỏi, khó thể nói chuyện nhưng Trần Minh Ngôn vẫn cố phát âm ra từng chữ khuyến khích cô đi về nhà.

Ở đây chỉ càng thêm sự nguy hiểm được gia tăng thêm mà thôi!
Nhưng cũng biết tính tình của cô gái cứng đầu này rồi mà.

Một khi đã muốn làm bất cứ công việc nào thì đều phải làm hết mình không được để dang dở nó.

Hôm nay cũng như thế, dù ghét hay thích gì thì mạng người vẫn quan trọng hơn tất cả.

Không thể nào thấy chết mà không ra tay cứu giúp, nếu thật sự làm như vậy thì chẳng còn tình người nữa rồi!
- Không! Tôi không đi đâu cả cái tên rắc rối phiền phức kia, anh nhất định phải thật bình an và cùng tôi quay trở về nhà có biết chưa hả?
- Em!
Bọn chúng nghe thấy những câu nói của cô và Minh Ngôn nên liền cười khẩy thành tiếng lớn.

Một tên trong số bọn chúng đứng lên lớn tiếng nói.
- Không ngờ chúng mày lại tình cảm đến như thế, sắp chết đến nơi mà còn ân ân ái ái thế này, diễn cho ai xem?
Vừa dứt lời, hắn cầm trên tay một con dao khá nhọn và vô cùng bén, chỉ cần quệt nhẹ qua một cái thì cũng có thể mất cả tính mạng.
- Anh định l...làm gì đấy hả?
Lạc Lạc rung sợ.

Không phải vì sợ chết mà là cô còn rất nhiều tâm nguyện cũng như ước muốn còn chưa được hoàn thành thì làm sao có thể làm ra đi được?
Biết bao lâu nay, cô luôn theo đuổi con đường học hành bởi vì chính nó sẽ dẫn cô đi đến tương lai chứ không phải mong muốn được bằng bạn bằng bè gìđâu! Nhưng nhìn xem, không biết cái tên này đã gây sự với ai mà tất cả phải bước vào trong tình cảnh khó khăn này?
- Anh đừng có mà làm bậy nha!
Càng nói thì tên này càng đi về phía của cả hai, trông khuôn mặt lạnh đến lạ thường.
- Hahah! Trông cô em rất xinh đẹp nhưng anh tiếc quá đi mất, em lại không thuộc về anh rồi say bye cô em!
Càng nhìn thì chỉ thấy khuôn mặt đểu cáng đáng ghét của hắn nên cô nhắm
chặt mắt lại coi như đây là ngày tận thế của mình.
Dẫu sao người xưa cũng thường có câu nói quen thuộc “sống nay chết mai” thì điều đang diễn ra với bản thân cô là hết sức bình thường rồi.

Chỉ là chết thôi mà, có điều là sớm hay muộn nó sẽ đến với ta.
Cạch
Con dao bỗng dưng rơi xuống đất một cách hết sức thong thả và chỉ trong gan tất.

Vì lâu quá nhưng chưa cảm thấy bất cứ sự đau đớn nào, Lạc Lạc và Minh Ngôn mở hí mắt ra thì đã thấy tên cầm đầu cùng những tên khác đã được túm gọn lại một cách hết sức dễ dàng.
- Anh đã bị bắt vì tội giam giữ người trái phép, xin mời anh đi theo chúng tôi về đồn công an để điều tra.
Sau khi thoát khỏi giây phút sinh tử đó, Lạc Lạc liền lôi anh ta đến quán hột vịt lộn gần đây nhất, coi như xả ra hết những xui xẻo đang diễn ra với mình vậy.
- Em đưa anh đến đây để làm gì?
- Để ăn hột vịt lộn chứ không lẽ đi ngủ à? Có câu như vậy cũng hỏi nữa!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 28: Chương 28


Quay trở về hiện tại.
Kể từ ngày đó, Trần Minh Ngôn có quyết tâm rằng sẽ chinh phục được trái tim của cô.

Nhưng tất cả đành phải tan biến cho đến khi hay tin người trong lòng mình bấy lâu nay đã có mái ấm hạnh phúc cho riêng mình rồi, chắc gì còn nhớ đến kẻ phiền phức của năm xưa.
Từ ngày nhận được thông tin đó đến nay,anh ta luôn cấm đầu mình vào công việc để quên đi hình ảnh thân quen cùng cô gái ấy.
- Không biết dạo này em ấy và cái tên đó ra sao rồi? Mà chắc cũng sinh hai hay ba đứa gì rồi nhỉ? Lâu như vậy mà!
Vì lâu không gặp nên anh chỉ biết tự mò kết quả bằng cách đoán đại.

Bao năm qua không gặp chắc cũng đã đủ để anh có thể quên đi người mình yêu thương.

Nhưng có một điều chẳng thể ngờ được đó chính là một chàng bad boy nổi tiếng nhất trường ấy mà lại thật lòng đi thích một cô gái bình thường suốt mười năm qua?Đúng là sự thật mất lòng nên dù có nói hay chia sẻ với ai cũng không có được sự tin tưởng của họ.
Mục đích ngày hôm nay Minh Ngôn muốn tìm lại cô cũng là vì muốn gặp nhau cùng ôn những câu chuyện cũ đã trải qua.

Có lẽ, chuyện Lạc Lạc ly hôn với chồng hình như anh ta vẫn chưa hề biết thì phải nên trông khuôn mặt có vẻ rất bình thường.
Cốc cốc.
Lâm Trạch - cậu thư ký riêng của anh ta bước vào trong phòng trên tay còn cầm theo một đống tài liệu, chắc hẳn liên quan đến Lạc Lạc đây mà!
Vừa nhìn thấy cậu thư ký thân quen của mình, anh vui mừng không khác gì ngày Tết vậy.

Mấy năm trước cũng có tìm kiếm và biết cả thông tin của Lạc Lạc nhưng dạo gần đây không nghe ngóng được gì nên đành phải nhờ cậu đi xa xôi hơn cho thuận tiện việc tìm kiếm.
- Có tin tức gì rồi à?
Lâm Trạch để lại đống tài liệu mà bản thân mình vừa tìm được rồi nói hết những gian khổ mình đã trải để có thể tìm ra được những điều này.

Đúng như biệt danh của cậu ta, luôn thích đi kể lể khắp nơi để được tăng tiền lương đây mà! Nhiều lần đã nghe qua nhưng không ngờ hôm nay lại được chứng kiến.
- Ừ, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền qua tài khoản của cậu coi như bù đắp là được chứ gì! Hừ! Còn bây giờ thì đi ra ngoài đi, tôi có việc cần làm.
Còn việc gì ngoài việc đi đến chỗ của Lạc Lạc nữa chứ!
Cái tên Trần Minh Ngôn này có vẻ rất sốc khi thấy thông tin mà cậu thư ký người luôn thân cận bên mình tìm được và trên đó có ghi rằng cô ấy đã ly hôn với chồng của mình.

Lòng anh vừa vui mà vừa buồn khó diễn tả qua một lời nói.
Vui vì anh vẫn còn có cơ hội theo đuổi lại người mình yêu thương, buồn vì phải thấy cảnh tượng người con gái mình yêu bị mọi người dè bỉu những câu nói không hay.
Vẫn còn nhớ rõ ràng như in năm xưa cô yêu cái tên Lâm Minh Hạo đó đến thế nào nhưng cuối cùng lại lựa chọn kết thúc chứ? Vì một người bình thường, ít điểm trội gì hơn người cả nhưng lại từ bỏ cả trăm người đứng phía sau xếp hàng chờ đợi mình như vậy có đáng hay không?
“Không ngờ năm xưa hai người họ hạnh phúc đến như vậy ấy mà cũng có ngày chia tay nhau mỗi người một thế giới nữa ư?” Lựa chọn từ bỏ ngay từ giây phút đầu cũng bởi mấy câu nói đó của hắn ta, mong muốn người mình yêu sẽ được sống một cuộc đời hạnh phúc và không cần lo nghĩ nhiều nhưng cuối cùng đáp án vẫn là chia tay nhau.

Nếu biết như vậy, anh thà để người mình yêu ghét mình còn hơn là từ bỏ để bây giờ phải hứng chịu nước mắt trong lòng như thế này!
Không chần chừ thêm tẹo nào nữa, Minh Ngôn lấy chìa khoá xe đi xuống dưới nhà.

Càng chần chừ, do dự thì chắc chắn sẽ mất người mình yêu thêm một lần nữa....!Cảm giác ấy ai mà chịu được quá hai lần trong khi nhiều năm nay anh luôn cố gắng kiềm nén cảm xúc bên trong của mình?

- Thưa sếp, anh cần em đi cùng không ạ?
- KHÔNG!
Hôm nay là ngày đặc biệt trong cuộc đời của anh thì tại sao phải cần có người đi cùng để mất đi niềm vui chứ!
- Mong rằng cuộc sống sau ly hôn của em ấy vẫn còn bình ổn.
Vừa chạy xe, anh ta vừa suy nghĩ đến những thứ liên quan đến Lạc Lạc.

Nào là bấy lâu nay cô ấy làm nghề gì, liệu có buồn sau khi ly hôn hay không? Suy nghĩ rất nhiều là đằng khác.
Từ tập đoàn ZOB đến nhà của cô cũng mất một đoạn đường không hề gần gì đâu! Nhưng cũng vì hai chữ “tình yêu” mà chấp nhận nó.
Đám phóng viên ở ngoài kia nếu như thấy được cảnh tượng anh ta đang vui vẻ, cười rạng rỡ thế này chắc chắn sẽ nghĩ rằng hôm nay sẽ bão rồi đăng lên khắp các trang web đây mà! Bình thường lạnh lùng ít nói còn hơn cả Lâm Minh Hạo kia, lúc nào khuôn mặt cũng trầm lặng nhưng lại hiện rõ chữ đẹp trai lên đó.
Hôm nay có thể nói chẳng khác gì đám cưới của Trần Minh Ngôn vậy.

Khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười như lấy được một cô vợ vừa với ý của mình.
Dòng xe chạy qua tấp nập, thậm chí còn đi qua lại nhiều hơn cả ngày thường.

Chắc do hôm nay là chủ nhật mọi người đều đi chơi hay về thăm nhà nên xe cộ hơi đông.

Đấy! Mấy ngày nghỉ còn không được nghỉ nữa cơ mà, tập đoàn gì mà 365 ngày chỉ được nghỉ 5-6 ngày thôi.

Ai mà làm cho nổi bây giờ, mà cũng vì mấy lý do đó mà tập đoàn ngày càng phát triển và thịnh vượng hơn.
Bỗng dưng vì một chút chuyện vui mà anh ta liền cho cả tập đoàn nghỉ hết ngày hôm nay.

Mọi người nghe có lẽ sẽ nghĩ rằng chỉ có trong mơ nhưng hoàn toàn có thật! Chưa là gì của nhau nhưng thấy anh vui vẻ đến thế này lại còn cho nhân viên nghỉ một hôm nữa chứ, nếu như sau này kết hôn rồi thì sẽ ra làm sao nữa đây? Nói chứ đó chỉ là những tưởng tượng trong đầu anh ta có mà thôi, chứ chưa chắc gì cô chấp nhận nữa.
Bởi vì Lục Hinh Tuyết - cô bạn thân từ nhiều năm trước đang sinh sống ở Pháp của cô đã từng nói câu yêu thương dành cho anh ta và đặc biệt hơn nữa là cho đến tận ngày hôm nay tình yêu ấy vẫn còn khắc sâu trong lòng.

Lúc trước, cô ấy biết được Lạc Lạc đã chiếm trọn trái tim của Minh Ngôn nên cũng có nói rằng không được giành dựt người trong mộng của mình!
- Sao mà đông xe thế nhờ! Kẹt xe như thế này thì bao giờ sẽ xong đây!
Nãy giờ đã lâu lắm rồi, gần nửa tiếng trôi qua nhưng xe vẫn còn đông đúc lắm! Chỉ vừa di chuyển được tí là xe mới nhào vào liền, cảm giác thật khó chịu mà! Nhất là sự nóng giận, bồn chồn, khó chịu ở trong lòng anh ngày càng lớn hơn.

Cứ cái đà này thì bao giờ mới gặp được người đây!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 29: Chương 29


Đợi mãi, đợi mãi cũng mất hơn mười phút mới hết kẹt xe.

Đúng là không có gì khổ sở như việc bị kẹt xe mà!
- Mừng quá, cuối cùng cũng đã thoát khỏi tình trạng này!
Minh Ngôn thở phào nhẹ nhõm khi mọi chuyện đã có thể thực hiện, chỉ còn vài phút nữa là sẽ đến đúng địa chỉ được nhận rồi.

Không biết sau mười năm không gặp lại nhau, ngày hôm nay có dịp ấy thì lòng của Lạc Lạc sẽ ra làm sao nhỉ?
Cảm xúc vui hay buồn, hay ghét bỏ hoặc cũng có thể là phấn khích?
Số nhà 568.
Đây đúng là địa chỉ như thông tin đã nêu rồi này! Anh ta vui mừng muốn nhảy cẩng cả lên nhưng vì muốn giữ thể diện nên cố bình tĩnh.

Anh không vội vàng về chuyện bấm chuông đâu, tại vì lát nữa cũng bấm chỉ là sớm hay muộn.

Anh xoay qua rồi xoay lại quay nhà xem xem tình hình nơi ở hiện tại của cô như thế nào rồi.
Căn biệt thự này giá cũng không rẻ đâu, vậy mấy tháng trôi qua chắc cuộc sống vẫn bình an, hoan hỉ nhỉ?

Dingdong dingdong
- Ai đó?
Giọng nói của một người phụ nữ nằm trong độ tuổi U70 bước ra.

Anh khá thắc mắc về thân thế của người phụ nữ này.
Rõ ràng trước kia Lạc Lạc từng nói rằng mình không có người thân nào, ba mẹ người chăm sóc cô ấy hiện tại chỉ là vô tình nhận nuôi được cô mà thôi ấy mà ngày hôm nay lại thấy được một người lạ mặt trong nhà mà khuôn mặt gần như giống với cô nữa chứ! Rốt cuộc người này là ai?
- Cậu trai trẻ à, cậu là ai vậy? Tôi có quen biết cậu sao?
Minh Ngôn thẩn thờ không nói câu nào nên thấy vậy bà ấy liền chạy đến hỏi thăm.

Gương mặt điển trai này từ trước đến giờ hình như là chưa từng gặp qua.
- Chào bác, đây có phải là nhà của Dương Lạc Lạc không ạ?
Mãi sau anh ta mới chịu cất tiếng nói chuyện, điều đầu tiên anh muốn hỏi là chuyện liên quan đến Lạc Lạc - người anh yêu thương hơn cả bản thân.
Bà Quách có hơi bất ngờ, tại sao chàng trai trẻ đang đứng trước mặt mình lại biết được tung tích của Lạc Lạc? Rõ ràng cô ấy chỉ vừa chuyển đến đây còn chưa đầy ba ngày nữa cơ mà!? Nhưng vì tính đa nghi của mình nên bà cũng cho Minh Ngôn bước vào trong nhà.
“Trông khuôn mặt cậu ta có vẻ hiền lành, ăn mặc sang trọng đến như thế chắc không phải là người xấu đâu nhỉ?” trước giờ bà ấy vẫn rất hay đánh giá một con người tốt hoặc xấu qua khuôn mặt của họ, may là anh ta trông cũng hiền nên bà ấy đã cho vào nhà mà không có chút đắn đo nào.
- Cậu vào trong nhà đi, Lạc Lạc đang nấu ăn ở dưới bếp rồi!
Anh ta đi khép nép vào trong nhà, khuôn mặt có phần e ngại.

Vừa đi mà vừa suy nghĩ đến cô, dù đã sắp gặp được nhau nhưng lòng cô rung lắm, không biết cuộc sống dạo này ra sao...!Vui vẻ hay là đau khổ?
- Lạc Lạc, có người đến kiếm con nè.
Bà Quách ngồi trên ghế, quay đầu vào trong bếp gọi cô ra chào hỏi người quen.
- Dạ!
Tiếng vọng từ trong bếp phát ra, giọng nói này nghe thật sự rất quen thuộc dường như đã từng nghe ở đâu đó, không biết có phải là giọng của cô không?
Nếu phải thì tốt rồi, mà nếu không phải thì cũng đành thôi chứ biết làm sao bây giờ...
Tiếng gót chân đang dần tiến về phía bên này, trông nó khá nhẹ nhàng và êm điềm.

Rất giống với phong cách ngày nào của Lạc Lạc, kiểu đơn giản nhưng lại rất sang trọng.
- Xin chào, anh là...?
Trước mắt Minh Ngôn bấy giờ là một cô gái cao ráo, thân hình thon thả, khuôn mặt có phần tàn nhang nhẹ.

Nhìn thì cũng giống đến hơn 80% đấy nhưng quan trọng là thật sự phải cô ấy không? Suốt mười mấy năm qua, làm sao có thể dựa vào một cái nhìn mà nhận dạng được đây là người mình tìm kiếm.
Minh Ngôn mạo muội đứng lên, đi vòng quanh người cô.

Trong chuyện nhìn người, anh rất rành mạch và chỉ cần nhìn kĩ một chút là có thể biết người ấy có phải là người mình cần tìm kiếm hay không rồi! Nhưng cách làm này thì có phần bi3n thái một chút, chẳng trách mọi người trong giới thương trường vẫn hay gọi anh ta là “tên cáo già b3nh hoạn.”
Cáo ở đây không phải là những trêu trò bình thường mà chính là cách làm khiến cho mọi người đều phải khiếp sợ, so với tên Lâm Minh Hạo kia thì đã là gì so với hắn.

Khuôn mặt không hề ác ma như tính cách nhưng luôn luôn biết tận dụng được thời cơ đang đến trước mặt mình, cũng như ngày hôm nay anh ta đến đây để gặp Lạc Lạc vậy.

Biết đâu trong thời điểm này cô có thể suy nghĩ lại mà chọn anh ta là người cùng mình chăm sóc đứa bé ở trong bụng?
B3nh hoạn như mọi người thường gọi chính là cách hành xử vô cùng điên rồ của anh ta.

Nếu như là một người hoàn toàn bình thường thì đã không đứng ở đây quan sát cô gái đang đứng trước mặt mình mà chẳng hề chớp mắt như vậy, dễ gây nên sự hiểu lầm cho mọi người.
- Rốt cuộc anh là ai vậy? Tại sao lại đi vòng quanh người tôi? Anh bị bi3n thái à?
“Bao nhiêu năm chưa gặp lại nhau, không ngờ cô ấy vẫn y như vậy.

Tính tình ôn nhã nhưng khi gặp phải tình huống khó xử như thế này thì rất chí khí và mạnh miệng, không sợ đối phương là ai cả!” Anh ta nghĩ mà vui trong lòng.

Vậy người tìm kiếm suốt bao năm qua chính là người đang đứng trước mặt anh trong tình trạng khó chịu này rồi!
- Em không nhận ra anh sao?

Thử hỏi xem, có ai suốt một khoảng thời gian dài ròng rã như vậy mà có thể nhớ hết tất cả những gì bên cạnh mình năm xưa không? Không hề! Ta không thể nào nhớ hết, nhất là những người không quan trọng.
Dù lúc trước cô đã từng đặt rất nhiều tình cảm dành cho anh nhưng những điều đấy là tình cảm mà bạn bè nên dành cho nhau chứ không có gì khác lạ cả.
- Anh phải nói tên mình ra thì tôi mới biết chứ, mới bước vào nhà người ta mà hỏi có nhớ không, anh hỏi kiểu đấy ai mà biết đường trả lời đây hả?
Lạc Lạc bực bội, có gì thì nói thẳng ra đi.

Tính tình gì mà cứ thích kéo dài thời gian ra, không chịu bày tỏ đàng hoàn tử tế gì cả!
Trong cuộc đời của cô, kị nhất là những người như thế này! Cứ hỏi này hỏi kia, dù người ta đã nói không biết nhưng vẫn chưa chịu đưa ra một câu trả lời thoả đáng nhất.

Làm như vậy thì có được gì đâu chứ?
- Là anh, Trần Minh Ngôn đây này! Em thật sự không nhớ cái tên phiền phức rắc rối này à?
Nói đến đây, chắc phần nào đó Lạc Lạc cũng nhận ra người đang đứng trước mặt mình là ai rồi.

Mặt cô bắt đầu chuyển sắc, nhừng ấy năm không ngờ lại còn có dịp gặp lại cố nhân xưa và nhất là còn trong tình cảnh đặc biệt như hiện nay.

Ngày cô gặp lại mẹ mình lại chính là những niềm vui ngập tràn bên cạnh..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 30: Chương 30


Hoá ra là anh Minh Ngôn sao? Không ngờ anh lại thay đổi nhiều đến như thế đấy!
Nguyên do mà Lạc Lạc nói vậy chính là vì vóc dáng, tướng mạo của anh ta ngày một càng thay đổi.

Thay đổi hơn bao giờ hết, trông trưởng thành và thấu hiểu hơn lúc trước rất rất nhiều.
Không hiểu sao hình ảnh chàng trai chuyên đi lừa gạt tình cảm của bao cô gái lại được hiện đây lên trước mắt cô.

Mỗi lần nhớ là mỗi lần khó chịu với anh ta.
- May là em vẫn còn nhớ anh!
Trần Minh Ngôn vui mừng đến độ háo hức, không nghĩ sau bao năm vẫn còn được cô nhớ đến mình.
Được một lúc sau, Lạc Lạc kể hết những gì đã trải qua với cô.

Nhìn bề ngoài trông hạnh phúc, ấm êm nhưng rốt cuộc bên trong toàn những cảm giác đau khổ đến khó diễn tả thành lời được.

Nhiều khi muốn tự bắt thang lên hỏi ông trời vì sao lại cho người tốt gặp nhiều khổ đau thế này?

- Mà sao anh biết nơi em đang ở mà đến thế?
Lạc Lạc khá thắc mắc, nơi này cô cũng chỉ vừa về được hơn ba hôm vậy thì làm sao anh ta biết được mà đi đến đây tìm kiếm?
- A...anh nhờ trợ lý tìm thông tin của em ở khắp nơi trong suốt mấy hôm nay rồi.
Lạc Lạc cũng không bất ngờ với câu trả lời này lắm, lúc trước thì đây cũng giống hệt như công việc chính của anh ta.

Nếu như gia thế không kết xù thì chắc chắn đã theo chuyên môn này rồi chứ không phải làm CEO của tập đoàn to lớn hiện nay đâu!
Thời gian quen biết nhau tuy không dài lâu nhưng thời gian mắc nợ nhau lại hơn những mười mấy năm.
Người tưởng chừng đã nên duyên chồng vợ với mình ấy mà bây giờ đã có một cuộc sống mới vô cùng nhạt nhẽo.
Nếu năm xưa cả Lạc Lạc và tên Minh Ngôn kiêu ngạo này đều không có đối tượng cho mình thì chắc chắn có thể nên duyên chồng vợ với nhau và sống một cuộc sống hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Chỉ là cả hai đều có lý tưởng cho riêng mình, nhưng lý tưởng đó đã sai ngay vào lúc vừa mới bắt đầu.
- Anh không nghĩ sau bao năm gặp lại em, em vẫn trông xinh đẹp như lúc xưa đấy.

Một nét đẹp tự nhiên và không hề có chút phấn son.
Tính cô rất ngại ngùng và nhạy cảm, nên mỗi lần ai khen ngợi gì về bản thân thì mặt liền đỏ ửng cả lên, giống như một đứa bé bị người khác trêu chọc vậy.
Không để khách đến nhà trong tình trạng không có gì tiếp đãi, Lạc Lạc nhanh chân chạy ào xuống bếp làm xong công việc đang còn dang dỡ thật tốt sau đó mời anh ta ở lại dùng cơm.

Nói không phải quá tự tin chứ Lạc Lạc mà nấu ăn thì chỉ có ngon số một thôi! Hương vị vừa ăn, không quá ngọt cũng không quá mặn.

Món nào xô nấu cũng trở nên rất ngon dù chỉ là một món vô cùng đơn giản.
- Mời mẹ, anh Minh Ngôn vào dùng cơm ạ!
Nếu không được rủ ở lại dùng cơm, chắc chắn anh ta cũng tự mình xông vào bàn ăn chẳng khác gì người trong nhà cho xem.

Mùi thức ăn thơm ngào ngạt đến thế mà, nếu như năm xưa không vì có ước mơ cao đẹp hơn thì cô đã làm đầu bếp cho mấy nhà hàng năm sao rồi.
- Thơm quá! Anh không ngờ sau bao nhiêu lâu, tay nghề nấu ăn của em vẫn lên như vậy mà không hề chìm đấy nha!

Bà Quách chăm chăm nhìn cả hai người bọn họ, nhìn kỹ cũng rất là xứng đôi với nhau đấy nha! Đặc biệt là đôi mắt, đều ẩn chứa một thứ gì đó khá là đặc biệt không thể chia sẻ ra thành lời.

Bà ấy trông rất thích sự tế nhị của Minh Ngôn, thậm chí cũng rất thích cả hai người họ đến bên nhau xây dựng tổ ấm nhỏ cho riêng mình nhưng quyết định cuối cùng thuộc về Lạc Lạc, nếu như cô ấy không đồng ý thì việc bà có thích hay không cũng sẽ trở nên vô dụng.
- Mẹ sao vậy? Ăn cơm đi ạ, đây là món mà mẹ yêu thích nhất mà?
Cô thắc mắc, mấy món trên bàn toàn là mấy món yêu thích hằng ngày của bà ấy nhưng sao hôm nay lại không ăn nhỉ? Tuy không được bên nhau chăm sóc cho bà ấy nhưng có điều đặc biệt là cả hai đều thích chung một món ăn nên việc biết bà ấy thích gì rất dễ dàng.
- Ừm, ta vẫn đang ăn đây.
Cuộc trò chuyện của họ trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã sụp tối.

Trần Minh Ngôn anh ta cũng phải quay trở về tập đoàn xem xét tình hình, không thể ở lại qua đêm nơi này được.

Dù gì nhà cũng chỉ có mỗi hai người phụ nữ, nếu ở lại chắc chắn sẽ có những lời qua nói xù xì sau lưng cho xem.
Và đây là nhà của bà Quách, ở lại thì có kì lắm không.

Bà ấy sẽ đánh giá ra sao về cậu ta chứ!
- Anh đi về đây, hôm nào rảnh anh lại sang đây chơi nữa nhé! Thưa bác cháu về ạ!
Cuối cùng, anh đứng khép nép nói lời chào.

Bình thường trông chẳng khác gì lưu manh nhưng khi nói chuyện với cô thì thái độ khác hơn 306° nữa chứ! Đúng là...

“Haha, mới đây mà cô ta đã có người tình trong lòng mình rồi sao?” ngay tại thời điểm đó, Minh Hạo cũng xuất hiện và đương nhiên anh ta đã có những lời chế nhạo về cô.
Tại sao người từng yêu thương nhau sâu đậm như thế mà cuối cùng khi chia tay vẫn cứ nói xấu nhau làm gì? Làm như vậy có được gì ngoài sự khinh bỉ của đối phương hiện đang dành cho mình?
Minh Hạo lái xe đi thẳng về nhà, vừa đi vừa nhớ đến những hình ảnh thân mật lúc nãy của Lạc Lạc và Trần Minh Ngôn, trông thật sự rất ngứa mắt!
- Vậy mà lúc trước còn van xin tôi, nói yêu tôi vậy mà mới đây đã như vậy rồi! Thật sự tôi rất kinh tởm cô đấy Dương Lạc Lạc!
Sau gần một tháng chưa gặp lại nhau, tính nết tưởng chừng có phần thay đổi nhưng hoá ra còn tệ hại hơn cả lúc trước.

Lúc trước dù đã chia tay nhưng vẫn nói chuyện bình thường không phải là sự căm ghét, lời nói khiến người khác xem thường bản thân ta như thế này đâu!
- Cô cứ từ từ mà tận hưởng bên tình nhân mới của mình đi, đồ đàn bà ác độc! Năm xưa cũng vì cô mà Hoàng Giai Nhiên cô ấy phải hứng chịu nỗi đau lớn như thế suốt nhừng ấy năm...!Từ từ tôi đây sẽ khiến cô phải trả giá với việc làm của mình!
Ha,không ngờ sau bao câu nói giải thích của Lạc Lạc thì anh ta vẫn chứng nào tật nấy suy nghĩ và đổ tội lên đầu cô trong khi sự thật vẫn còn đang hiện rõ trước mắt chỉ là anh ta không muốn tin vào nó mà thôi.
Kể ra, cái cô gái tên Giai Nhiên đó cũng thật may mắn khi đã lấy được trái tim của người đàn ông mà không biết bao nhiêu người phụ nữ đặt trái tim vào, trong đó còn có cả cô nhưng cuối cùng lựa chọn ấy lại khiến cho nhiều người rơi vào tình trạng đau khổ đến thấu xương như vậy!
Mười năm qua, có lúc nào mà cô chẳng suy nghĩ về anh ta đâu chứ? Dù ở bất cứ đâu cô luôn nghĩ đến người đàn ông này nhưng ngày hôm nay không nhận được gì cả mà nhận được những sự căm ghét khó nói ra.

Tại sao chưa hiểu rõ đầu đuôi đã phán xét cô như thế chứ? Bộ có mặt ngay ngày hôm ấy thì cô chính là tội phạm giết người rồi hay sao?.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 31: Chương 31


Tại tập đoàn BOT.
Tập đoàn BOT là một trong những tập đoàn danh tiếng nhất nhì trong đất nước này và đương nhiên Lâm Minh Hạo cũng có cổ phần trong đó.

Không những như vậy mà anh ta còn là một trong cổ đông có quyền lực nhất nữa, vì vậy đi đâu anh ta cũng luôn tỏ thái độ hóng hách không xem ai ra gì.
Phía trước mặt anh bây giờ là một đám người vô tích sự suốt ngày chỉ biết xù xì bàn chuyện riêng tư chứ chẳng hề quan tâ m đến việc chung.

Lúc trước cũng nhiều lần thấy hiện trạng này xảy ra nhưng chưa bao giờ đứng lên nói tiếng nào, anh ta luôn nghĩ rằng những chuyện thế này không đáng để mình quan tâm nên rồi đành cho qua như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Thấy Minh Hạo đang đứng trước mặt mình, đám nhân viên kia nhanh chóng ai về bàn người nấy làm tiếp mấy công việc còn dang dỡ chưa được xử lý xong.
Dù ngày nào cũng bàn tán to nhỏ, nhiều chuyện của thiên hạ nhưng tốc độ làm xong kế hoạch của mấy người này cũng rất nhanh nên không ai nói được gì dù là có thấy ngay trước mắt mình.
- Xin chào cổ đông Lâm.
Một người phụ nữ có cách ăn mặc khá sang trọng đang tiến về phía của Minh Hạo, giọng nói lại còn vô cùng ngọt ngào, chẳng khác gì mía đường.
- Chào.
Anh ta cũng theo phản xạ mà chào hỏi lại cho tử tế.

Đây chắc hẳn là người đầu tiên dám đứng trước mặt anh ta mà làm thái độ đấy ấy chứ! Không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa hay không...!Mấy nhân viên trong phòng làm việc thở còn cố gắng không phát ra âm thanh gì để tránh gây nên sự chú ý cho hắn ta.
Vừa nhìn vào khuôn mặt đẹp trai theo hướng lạnh lùng này đã khiến cho bao nhiêu người chết mê chết mệt thì cô gái đang đứng trước mặt anh ta cũng y hệt như vậy thôi, không khác gì cả.
- Tôi là Lý Mộc Miên, rất hân hạnh được làm quen với anh Lâm, cổ đông quan trọng nhất trong tập đoàn nhé!
Lý Mộc Miên? Cái tên này dường như đã từng nghe ở đâu đó, vừa nghe đã thấy quen vô cùng.

A! Nhớ rồi! Chính là con gái của Lý Nhất Long đây mà, một trong những thương nhân có tiếng nhất thành phố Z.
Trong đầu Lâm Minh Hạo cũng đoán ngay cô ta chính là ai nên cũng không mấy quan tâm và ngạc nhiên khi một người xa lạ biết đến mình.
Anh ta cười nhếch mép một cái rồi đi thẳng về phía trước, mặc kệ người phụ nữ lắm mồm này cứ mãi luyên thuyên trước mặt mình.

Tính anh ta luôn luôn như vậy, cho dù đối phương là ai và làm chức vụ gì cao quý đến cỡ nào nhưng nếu đã không thích thì vẫn bày tỏ cảm xúc thật của mình ra, không sợ mất lòng bất cứ ai.
“Người đàn ông này thú vị thật, nhất định phải là của mình!” Trước giờ Lý Mộc Miên nổi tiếng là muốn gì được nấy, dù làm sai cũng có thể chuyển sang thành đúng một cách dễ dàng như trở bàn tay vậy, không có gì gọi là khó khăn.
Trong tập đoàn này, Mộc Miên chiếm giữ hơn 13% cổ phần - cũng là nhân vật khá quan trọng không thể thiếu.
Người phụ nữ này tài sắc vẹn toàn, tất cả mọi thứ đều rất hoàn hảo.

Kể cả việc nắm giữ trong tay nhiều cổ phần của các tập đoàn lớn khác và sẽ thâu tóm nó chỉ trong một mai.
Bước vào trong phòng họp, bầu không khí căng thẳng cả lên.

Mặt nào mặt nấy cũng u sầu chẳng khác gì đi đưa đám, chỉ riêng mình Minh Hạo và cô gái tên Mộc Miên kia là còn bình tĩnh.
- Cuộc họp xin phép được bắt đầu.
Chủ tịch tập đoàn Đặng Lâm Hào đứng lên phát biểu về dự án đấu thầu sắp tới, nhất định sẽ phải thuộc tập đoàn này.

Hiện nay tình hình của tập đoàn cũng không được lạc quan cho lắm, đấy cũng là lý do mà các nhân viên ở đây đều bày tỏ thái độ, không chấp nhận với mức lương hiện tại cũng như không chú tâm vào công việc như lúc trước nữa.

Suốt ngày chỉ biết đòi về sớm và nhận lương cao.
Lý do cần phải nắm trong tay công trình đó bởi vì nó rất quan trọng, có thể xoay chuyển tình hình của tập đoàn quay trở về trạng thái như ban đầu.

Không trong tình trạng thiếu thốn này kia kia nọ nữa!
- Như các vị đã biết, tôi không cần biết ở đây ai sẽ có được công trình ở bãi biển đó nhưng nhất định sau khi nắm được phải bàn giao lại cho tập đoàn.

Nếu ai làm được sẽ có thêm 5% cổ phần của tập đoàn.
Trời! Cái gì mà 5%? Dù là 0,25% thì cũng chấp nhận thì nói chi là tận 5% lớn lao kia.

Nếu như với các tập đoàn bình thường khác thì này chỉ là đều rất nhỏ bé nhưng đối với tập đoàn hàng đầu BOT thì là một câu chuyện khác.

Ngồi không mà một tháng cũng có thể kiếm thêm mấy chục triệu tệ.
- Nhất định tôi sẽ có được công trình đó sớm nhất!
Minh Hào đứng lên vỗ ngực xưng tên, anh ta chắc chắn hoàn toàn phần thắng sẽ thuộc về mình chứ chẳng phải một người nào khác.

Cũng có thể lắm chứ, trong giới thương trường ai mà không biết sự lợi hại và xảo trá của cái tên này.

Bề ngoài im lặng không nói gì nhưng bên trong cũng tự khắc hành động khiến họ tự đến dâng hiến công trình ở bãi biển mà chẳng có chút nào do dự.
- Anh nghĩ ai là ai mà có thể đứng lên đây nói ra câu nói ng.u xuẩn đó? Tôi đây mới chính là người sẽ có được nó!
Một người lái và một người chèo, bọn họ cứ tự tâng bốc bản thân mình lên trước mặt mọi người.

Nếu như dự án đấu thầu lần này chẳng thuộc về một trong hai thì chỉ có nước đào cái hố rồi nhảy tủm xuống dưới cho rồi, chứ nhục nhã quá phải sống làm sao?

- Buổi họp hôm nay đến đây là kết thúc, mọi người hãy vào công việc của mình!
Ai ai cũng bước ra khỏi phòng họp chỉ còn lại mỗi mình Minh Hạo và Mộc Miên đứng đó trơ trơ nhìn nhau, giống như có thù truyền kiếp hay sao đấy! Ở đây sắp cháy thành cho rồi, nếu còn không mau mau đem nước tới chắc chắn sẽ bị phá tung căn phòng này luôn quá!?
- Cô cứ đợi đấy!
- Anh cứ đợi đấy!
Hai người bọn họ lại nói cùng một câu, thậm chí còn chung một lượt.

Vừa gặp nhau vài ba lần nhưng sự ăn ý với nhau cũng chẳng ít đâu.
Sầm.
Anh ta bước ra ngoài trước Mộc Miên và đóng sầm cửa lại khiến cho cô muốn thoát cả tim ra ngoài.
- Tôi sẽ không để anh có được thứ tôi đang cần như vậy đâu!
Tính hai người bọn họ rất giống nhau ý nhở? Đều rất cương quyết khi đã vào công việc! Không thể nào dễ dàng từ bỏ bởi vì từ bỏ cũng có nghĩa là họ sẽ thua cuộc.

Một người lãnh đạo sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu! Đấy chính là lý do mà họ quyết tâm thực hiện ấy chứ!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 32: Chương 32


Lạc Lạc ôm chặt gối mà nước mắt không ngừng rơi, tại sao mấy tháng trước còn có thể vui vẻ nhưng sao dạo gần đây cứ hay khóc như thế này? Đây không còn là Dương Lạc Lạc vui vẻ hồn nhiên của ngày trước nữa rồi.
- Không biết dạo gần đây cuộc sống của anh ấy vẫn ổn không nhỉ? Đến bây giờ liệu những thù hận đó đã hết hay vẫn còn đọng lại đây...
Có nằm mơ đi nữa, chính cô cũng không nghĩ được rằng mình lại bị chính người mình yêu thương suốt bao nhiêu năm đâm cho một nhát thật đau đớn không thể nói thành lời như thế này.
Rốt cuộc cô gái Hoàng Giai Nhiên gì đó có cái điểm gì tốt mà lại khiến nhiều người ngây ngất đến thế, kể cả một người ngày thường lạnh lùng ít nói giống như Lâm Minh Hạo cũng bị cô ta đánh cắp trái tim như vậy!
- Bé con à, con còn nhỏ như vậy ấy mà phải nhận lấy sự mất mát khi thiếu đi tình yêu thương của ba rồi.

Mẹ có lỗi với con rất nhiều!
Cô tự nghĩ đến cảnh tượng ba mẹ của người ta ngày ngày đưa con đi học.

Gia đình ba người hạnh phúc biết bao nhiêu, có đầy đủ tình yêu thương của cha lẫn mẹ nhưng bây giờ thì nhìn xem? Chưa kịp chào đời thì đã bị ba của nó hất hủi sang một bên mà chẳng có chút thương tiếc gì rồi!
Rồi bỗng chợt nghĩ đến cảnh tượng con của mình bị bạn bè trêu chọc vì không có bố giống hệt như bản thân mình lúc trước, không có cả ba lẫn mẹ nên đành phải tự lực gánh sinh.

Ai có nói gì cũng cố gắng mà quên đi, ít ra bây giờ tiểu Lạc còn có một người mẹ nhưng liệu tình yêu thương của mỗi mẹ có đủ không?
Cốc cốc

Tiếng gõ cửa được phát ra từ bên ngoài, của phòng cô luôn không khoá lại nên khi gõ cửa thì cánh cửa phòng liền được mở ra rất dễ dàng.
- Con vẫn còn chưa ngủ sao, Lạc Lạc?
Bà Quách thắc mắc nên nhìn cô mà hỏi.

Giờ này cũng gần lờ mờ sáng rồi, đáng lẽ ra phải nằm một giấc cho thỏa mái tinh thần hơn chứ tại sao còn nằm ở đây mơ mơ màng màng không chợp mắt ngủ một giấc.
- Vâng.

Mẹ vào đi ạ!
- Sao mắt con đỏ hoe thế, bộ con vừa khóc à?
Lạc Lạc cứ chối không chịu trả lời thật nhưng chỉ vừa nhìn sơ qua đã biết cô vừa mới khóc, mà không phải ít mà còn là rất nhiều, bởi vậy đôi mắt bây giờ mới sưng húp lên cả này!
- Dạ không đâu ạ, mẹ đừng nghĩ nhiều chỉ là có con gì bay vào mắt con nên con ngứa chút thôi.
Từ trước đến nay, cô luôn là người nói dối dở tệ nhất vậy thì câu nói vừa rồi liệu có đáng tin được không? Hay chỉ vừa phát ngôn ra đã bị người khác bắt chốt mà không hề hay biết gì?
Bà Quách vừa nhìn đã biết rằng cô nói dối nhưng vẫn cố làm như không hề có chuyện gì xảy ra.

Bà vui vẻ cười nói với cô rồi hỏi chuyện về tiểu bảo bảo đang trong bụng.
- Đứa bé dạo gần đây nó có hành con không?
Những người mang thai thường khó khăn trong việc ăn uống và mỗi lần sinh hoạt đều khá khó khăn nhưng sao Lạc Lạc - cô ấy vẫn không có chút dấu hiệu nôn ói đơn giản nhất nữa nhỉ? Điều đó cũng làm bà ấy rất vui bởi vì con mình không bị ốm nghén như vậy thì tốt rồi, không sợ bị hành như bao người khác.
Không ai có thể khổ hơn bà bầu được nữa, tính khí và tất cả mọi chuyện đều rất khác thường.

Từ tính cách đến cách nói chuyện thay đổi chóng cả mặt nhưng ở cô gái này lại không có điều đó.

Mong rằng đứa bé khi cô sinh ra sẽ là một đứa bé hiểu chuyện, không cần biết những câu hỏi vô nghĩa kia về người bà tồi tệ của mình.
Không ai cấm không được hỏi nhưng thật sụ là điều đó chạm đến cảm xúc của cô rất nhiều.

Cô tự trách bản thân vì sao không thể mang lại một gia đình hoàn chỉnh nhất cho con mà khiến nó phải chịu đựng ánh mặt của bạn bè như bản thân mình của trước kia.

- Bé con rất ngoan mẹ ạ! Chưa bao giờ quấy rầy gì con dù cũng đã hơn ba tháng.

Người ngoài nhìn vào còn tưởng con không có mang thai luôn ấy chứ, bởi vì bụng của con có vẻ nhỏ hơn so với những người khác.
Nói đến đây mới để ý rằng bụng của cô không hề thay đổi, còn trong khi đó chị Huệ nhà bên dù chỉ vừa mang thai bốn tháng nhưng bụng lại to ra giống như sắp sinh rồi vậy.
- Vậy thì tốt rồi, bây giờ con ngủ đi để lúc sinh em bé, đứa bé sẽ có một nước da trắng mịn như con.

Ta cũng đi về phòng mình đây.
- Vâng.
Lạc Lạc quay lại tạm biệt mẹ của mình rồi bắt đầu nằm xuống giường nhắm mắt lại, đầu óc để trong trạng thái khoay khỏa không suy nghĩ nhiều.

Có như vậy thì cuộc sống mới có thể mang lại nhiều niềm vui hơn.
- Ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay thôi Lạc Lạc ạ!
Cô tự an ủi bản thân mình, dù có chuyện gì đi chăng nữa thì ngủ một giấc cũng hoá thành giấc mơ mà thôi, không có gì đáng lo ngại.
Sáng hôm sau tại tập đoàn Quách Thị.
Tập đoàn Quách Thị cũng là một trong top tập đoàn có gia thế khủng khiếp nhất ở đây.

Nói về độ giàu có kết xù thì không ai có thể sánh bằng họ.
- Sao mẹ lại muốn đưa con đến đây ạ?

Cô bâng khuâng, có thái độ khó hiểu lắm.

Mấy nay bà ấy cứ chần chừ muốn đưa cô đến đây nhưng vẫn chưa có cơ hội, bỗng dưng hôm nay đưa cô đến làm gì vậy nhỉ? Lòng khó hiểu nhưng lại chẳng có câu trả lời nào thỏa đáng.
Mặc kệ hàng tá câu hỏi đến từ phía Lạc Lạc, bà ấy vẫn đi tiếp mà không có chút e ngại.

Chuyện gì cũng sẽ đến sớm thôi, việc cần làm ngay bây giờ là xem thứ sắp diễn ra trước mặt ta.
“Bà ấy bị làm sao vậy nhỉ? Sao lại im re không nói câu gì như thế...”
Không để con gái vàng ngọc của mình đợi lâu, bà Quách kêu gọi mọi người tập trung ở đây từ trước và bắt đầu đưa ra thông báo.
- Giới thiệu với mọi người đây chính là cô con gái thất lạc suốt ba mươi năm qua của tôi, con bé tên là Dương Lạc Lạc và từ ngày hôm nay sẽ đảm nhiệm chức vụ của cô Từ.
Mấy người nhân viên này há hốc mồm ra tỏ thái độ bất ngờ.

Tại sao nhiều lần trước cũng nhận con gái nhưng bà ấy không cho chức này chức kia ấy mà ngày hôm nay lại giao phó một chức vụ không kém phần quan trọng cho cô gái này chứ? Thật không thể tin nổi, làm con cái nhà giàu sướng thật!
Nhiều người đã phải bỏ suốt mười mấy năm trời còn chưa có được chức vụ đó, vậy mà chỉ nói ra một tiếng “con gái” đơn giản như vậy mà đã được lựa chọn làm tổng giám đốc đứng đầu ngàn người rồi..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 33: Chương 33


Ngay cả Lạc Lạc đứng ở đây cũng không biết chút gì về chuyện này.

Trước giờ cô chỉ nhìn thấy trên mấy tờ báo nói về độ giàu có của tập đoàn Quách Thị nhưng không nghĩ rằng đấy lại chính là của mẹ ruột cô.

Sự thật đúng là tạo cho con người nhiều sự bất ngờ mà! Mới ngày nào từ một người phải đi khắp nơi để tìm công việc nuôi sống chính bản thân, vậy mà bây giờ đã đuợc làm chức cao ngời như vậy rồi!
Cuộc đời giống hệt như một chữ “ngờ” chỉ mới ngày nào không có gì trong tay, ngày hôm nay lại nắm được cả giang sơn rộng lớn.
- Mẹ...mẹ nói vậy là sao? Con không hiểu?Làm sao con có thể nhận...
Học lực của cô cũng không kém cỏi gì mấy người trong đây đâu mà thậm chí còn hơn rất nhiều nữa.

Khi còn đi học ở trường Quốc Tế, Lạc Lạc đã từng được học bổng sang nước ngoài du học nhưng cô không đồng ý vì lúc ấy đã có người trong lòng, cô không nỡ rời xa.
Giá như thời gian có thể quay trở về những tháng ngày ấy thì còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ! Cuộc sống vui vẻ bình yên, vã lại còn được đi sang một đất nước mới để có thêm nhiều kiến thức.

Chứ không như lúc này, dù có muốn cũng quá muộn màng.
Bởi vậy từ đó cũng xuất hiện ra câu nói “cơ hội không đến với ta quá nhiều lần!” lúc có ngay trong tầm tay thì không biết được tầm quan trọng của nó, đến lúc mất tất cả thì mới chợt nhận ra rằng nó quan trọng đến nhường nào.
Không để Lạc Lạc cảm thấy lạc lõng hay có gì đó e ngại nên bà Quách liền lên tiếng chen ngang vào.

Tại sao phải tự ti với năng lực của mình chứ? Chỉ có những người lười nhát mới thấy đấy là công việc khó khăn mà bản thân không thể vượt qua được!
- Từ ngày hôm nay con sẽ đảm nhiệm chức vụ này.

Không được từ chối đấy nhé, coi như đây chính là món quà mà mẹ dành tặng cho cháu ngoại của ta!
Cùng với đó cũng không ít những câu nói xù xì, bàn tán ở sau lưng cô.

Họ nói cô không xứng với chức vụ này và cũng có nhiều người lên giọng điệu nịnh hót dù vẫn chưa hề biết thực lực cô đến đâu.
- Vậy nhé, con mà từ chối là ta không thèm nhìn mặt đứa cháu ngoại tương lai này nữa đấy!
Nghe thấy vậy, Lạc Lạc cũng đành gật đầu đồng ý.

Không ngờ bà ấy lại một thân một mình suốt gần ba mươi năm nay nhưng vẫn có thể tạo nên một cơ đồ lớn đến như thế! Lớn hơn những gì cô suy nghĩ rất nhiều, cứ ngỡ rằng người mẹ mình tìm kiếm bao lâu nay cũng là người bình thường giống mình chứ nào ngờ được cái gia thế cực khủng như bây giờ.
Kể ra cũng nể phục bà Quách này thật! Có nhiều người, làm ăn hết cả cuộc đời vẫn không có dư được bao nhiêu mà nhìn xem cơ đồ bà ấy đang có đi.
Hèn chi suốt mười mấy năm qua có không biết bao nhiêu cô gái đến đây giả vờ làm con.

Hoá ra mục đích của bọn họ chính là gia thế đáng giá tiền tỉ này.

Tài sản của bà ấy hiện nay không biết ăn đến bao nhiêu đời mới hết nữa cơ đấy!
- Đây là phòng làm việc của con.
Cô nhìn xung quanh căn phòng, quả thật rộng rãi hơn cô tưởng.

Có đầy đủ các loại sách liên quan đến kinh doanh luôn ấy chứ! Còn có cả một mớ bánh trái để dành vào những lúc cô buồn miệng.
Bà bầu thường như vậy, khi bình thường nào thèm khát những thứ này nhưng đến lúc có mang là bắt đầu thèm những thứ linh tinh vô cùng.
- Vâng, nhưng con e rằng mình khó có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ mà mẹ đã giao ạ...
Dù đồng ý với yêu cầu bà ấy đưa ra nhưng Lạc Lạc vẫn khá lo sợ với những điều đang trước mặt mình.

Cô lo rằng bản thân không làm được, chắc chắn sẽ khiến cho bà ấy buồn lòng nên cũng cảm thấy khó chịu trong lòng lắm.
Không phải là không làm được, chỉ là hoàn thành không ổn như lúc trước bởi vì cô đã chọn từ bỏ việc kinh doanh này cũng bảy hay tám năm gì rồi.

Quá lâu để nhắc đến những con số nên bây giờ cũng sắp lục nghề cả rồi.
- Con đừng có tự ti, nếu như không có kiến thức gì thì ta đây cũng sẵn sàng giao lại tập đoàn cho con.

Trước khi đưa ra ý kiến này thì ta đã suy nghĩ rất nhiều rồi, nếu như sau này ta có chết đi thì cũng con quản lý chứ ai, chi bằng hướng dẫn trước cho kịp.
Chưa gì bà ấy đã nhắc đến chuyện chết chóc rồi.

Đúng là người già thường hay nhắc cái chữ này mỗi khi buồn lòng mà!
Coi như đây là công việc sắp bắt đầu của mình, có gì mà phải sợ hãi có nhiều suy nghĩ trong đầu rằng bản thân không làm được chứ? Không có bất cứ gì ta làm không được chỉ sợ rằng không có quyết tâm và nản chí nên mới không làm được thôi.
Giống hệt như một lớp học, chỉ vì bản thân ham chơi không muốn đụng độ đến những con số hay chữ cái nên mới có mấy suy nghĩ bỏ bê việc học sang một bên để rồi sanh ra hối hận.

Đầu óc vốn dĩ không ai là kém thông minh cả, chỉ là vì bản thân không muốn thôi!
- Mẹ đừng nhắc đến cái chữ xui xẻo đó nữa, con không có thích đâu!
Phía bên ngoài là cả đám nhân viên chụm năm chụm bảy trước cửa phòng làm việc của Lạc Lạc.

Nãy giờ cuộc trò chuyện bên trong diễn ra như thế nào họ đều nghe được cả.
- Coi kìa, công nhận chủ tịch thương con mình thật nhỉ? Giá như tôi là con của bà ấy, dù là con nuôi thôi cũng được!
Ai trên đời mà không thương con, thương cái chứ! Những cái đánh cũng chính là những lời yêu thương dành cho ta.

Không phải vì bỏ bê mà có nghĩa là không quan tâm, mà chỉ vì họ không có thời gian để thể hiện điều đó ra bên ngoài.
- Liệu cô gái đó có thật sự là con gái ruột của chủ tịch Quách?
- Công nhận cô ta cũng xinh xắn thật, nhưng nghe đâu mang bầu rồi vậy chồng cô ta đâu nhỉ?
[...]
Hết người này đến người kia nói này nói nọ, riết mà bên trong phòng còn nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ.

Bộ không còn sợ mất việc nữa hay sao ấy, hay vì chủ tịch tập đoàn này đã quá nhân từ với nhân viên rồi nên cứ thích làm tới đây!?
- Các người nhiều chuyện đủ chưa?
Bỗng nhiên, bà Quách đột ngột xuất hiện đằng sau bọn họ, cảm giác vừa giật mình vừa lo sợ vì bị mất việc.
Bởi vậy, làm nhân viên chỉ nên làm tốt công việc của mình thôi chứ đừng bàn tán hay xôn xao chuyện của cấp trên - đó là một trong những điều cơ bản nhất khi đi làm mà ta cần chú ý.

Thấy có ám khí sắp đến, tất cả nhanh chân về chỗ làm việc của mình, không nói thêm câu gì nữa.

Ngay tại lúc này đúng như câu nói “im lặng là vàng” mà! Nói nhiều chỉ sợ rằng hại đến bản thân ta lúc nào mà chẳng biết..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 34: Chương 34


Từ sau khi đảm nhiệm chức tổng giám đốc đó, công ăn chuyện làm của cô ngày càng nhiều hơn.

Đến cả thời gian ăn uống cũng rất ít nhưng chưa nghe cô than thở trước mặt bà Quách dù chỉ một lần.

Chắc cũng vì thấu hiểu được phần nào hoàn cảnh của bà ấy năm xưa mà cô cũng cố gắng hết sức để hoàn thành thật tốt nhiệm vụ.
- Chị Trang, hôm nay chúng ta sẽ gặp tập đoàn nào vậy?
Công việc gặp gỡ khách hàng chính là công việc mà ngày nào cô cũng phải làm, hôm nay cũng chả được ngoại lệ.

Nhưng có điều là càng lấn sâu vào công việc, Lạc Lạc đã không còn có cảm giác ngày ngày trải qua sự cô đơn đến lạ thường kia nữa mà thay vào đó là niềm vui khi ký được một hợp đồng.
- Hôm nay chúng ta sẽ đi gặp chủ tịch tập đoàn Hướng Dương ạ.
Nghe đến tập đoàn Hướng Dương này đã làm cho cô có cảm giác rất quen thuộc.

Hình như người đứng đầu tập đoàn đó chính là Lâm Minh Hạo - người chồng cũ bội bạc mà cô luôn muốn né xa thật xa để cho cuộc đời thanh tịnh hơn.
“Làm sao đây, mình thật sự không muốn gặp anh ta một chút nào cả!” Đã cố gắng quên đi những tháng ngày buồn bã kia rồi nhưng tại sao đến ngày hôm nay khi nhắc đến cái tên người đàn ông đó thì lại có cảm giác khó chịu và lo sợ đến như thế?
Chắc chắn khi gặp lại được nhau, điều anh ta muốn nói chắc là khiêu khích hay moi móc chuyện xưa chuyện cũ trên đời cho mà xem.

Không phải là không muốn gặp mà cũng vì lý do đó mà ngày nào cuộc sống của cô cũng trở nên tối tăm mù mịt.
- Mấy giờ vậy chị?
- Còn nửa tiếng nữa ạ!
CÁI GÌ CHỨ? Nửa tiếng nữa làm sao mà kịp, bình thường tính cô khá giản dị nên cũng không thích cầu kì son phấn nên chỉ tô một ít son rồi đi làm và ăn mặc giống hệt như con trai vậy.

Thời gian nửa tiếng liệu có đủ không?
- Trời, sao mà em chuẩn bị kịp đây...!Chị thu xếp lấy tài liệu và những thứ cần cho buổi gặp mặt lần này giúp em nhé!
Nghe theo yêu cầu của Lạc Lạc, thư ký Trang cũng mau mau vào trong lựa chọn tài liệu cần thiết cho buổi gặp mặt này.

Khoảng cách từ đây đến quán cafe chắc cũng tầm mười phút vậy mọi chuyện cũng nhanh chóng thôi! Chỉ sợ rằng khi gặp lại nhau, anh ta bắt đầu luyên thuyên nhắc đến chuyện cũ làm cho cô có cảm giác bị tổn thương.
- Tất cả xong rồi ạ, bây giờ chỉ cần tổng giám đốc đến quán cafe theo địa chỉ này nữa thôi!
Cô cũng ừ ờ rồi cùng chị Trang đến nơi đó.

Mong sao mọi chuyện vẫn bình yên không có biến cố gì tiếp đến nữa, bấy nhiêu đó đã là quá đủ.
Quán cafe XXXXX XXX
Vừa đặt chân vào đây đã có cảm giác gì đó khá thoải mái, bầu không khí vô cùng mát mẻ của bầu trời trông xanh.

Lạc Lạc đứng ngơ ngác giữa dòng người qua lại, cô nhìn mãi vẫn chả thấy được cái tên Lâm Minh Hạo kia, ngồi ở đâu mà khó tìm đến thế!
Loay hoay trong quán một lúc lâu sau cuối cùng cô cũng thấy vị trí hắn ta đang ngồi, cảm xúc vui buồn lẫn lộn nhau.

Từ từ nhẹ nhàng di chuyển mấy bước đi đến đó.
- Xin chào, tôi chính là người đại diện của tập đoàn Quách Thị đến đây gặp anh.
Mặc dù bản thân cũng không còn yêu thương gì anh ta mà thậm chí còn căm ghét vô cùng nhưng cái nào ra cái nấy, đây là công việc chứ không phải là chuyện riêng tư để cô tự trút tất cả buồn bực vào anh ta, cũng may là ông trời đã ban cho cô một tính cách rất điềm tĩnh nên không xảy ra chuyện gì to tát.
Minh Hạo dần quay người lại nhìn Lạc Lạc với ánh mắt đầy sự bất ngờ cũng lẫn một chút khó chịu.

Vừa mới được mấy tháng chưa gặp nhau thôi nhưng sao cô gái từng khóc thê thảm trước mặt mình để cầu xin vì chữ tình cảm ấy hiện bây giờ còn là tổng giám đốc uy quyền đứng trên bao nhiêu con người.
Minh Hạo ngồi im như chết lặng vậy, không hề cử động hay nói câu gì như chào hỏi cho phải phép cả.

Cứ chăm chú nhìn Lạc Lạc mãi, không chịu rời mắt, chắc bởi lẽ cô có được ngày hôm nay anh ta không ngờ đến nên điều này diễn ra cũng hết sức hiển nhiên.
- Tôi có thể ngồi không?

- Ừ, tôi đâu bắt cô phải đứng đó mà tiếp chuyện tôi giống mấy cô hầu gái đâu nhỉ?
Con người của tên này dường như chưa bao giờ biết thốt ra lời hay ý đẹp gì cả.

Lúc nào cũng chỉ biết châm biếm người khác bằng mấy lời lẽ vô cùng thiếu sự tế nhị ở trong đó.

Rõ ràng lúc trước đâu hề như vậy nhưng sao từ ngày đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn thì tất cả mọi thứ dường như trở nên thay đổi không còn giống như trước nữa.

Tháng ngày êm điềm không nghe lời thị phi đâu rồi?
- Chị Trang, chị cứ đi ra ngoài xe hoặc đi đâu đó cho khoay khoả đến khi nào xong việc em sẽ gọi cho chị.
Hổm rài công việc của cô cũng rất ổn định rồi nên chị Trang chấp nhận mà đi ra xe ngồi chờ kết quả, chừa lại không gian riêng tư cho hai người bọn họ.

Chị Trang vừa đi được mấy bước thì thái độ của cô thay đổi chóng cả mặt.
- Tôi đến đây mục đích chính là bàn về vấn đề làm ăn chứ không phải nghe anh nói linh tinh như thế nên làm ơn vào thẳng vấn đề cần bàn rồi sau đó đường ai nấy về không ai mắc nợ ai!
Minh Hạo cười nhếch mép, tỏ ra thái độ khinh bỉ với mấy câu nói của cô.

Đến bây giờ hắn vẫn không tin người đứng trước mặt mình là Dương Lạc Lạc - một người phụ nữ yếu đuối hơn bao giờ hết vậy mà hôm nay dám đứng ngang hàng nói năng cứng cỏi như vậy, quả thật thời gian đã làm thay đổi cả một con người là hoàn toàn có thật.
- Vậy sao? Được! Vào vấn đề cô muốn nói với bên tôi đi.

Thời gian của tôi rất quý, tôi chỉ cho cô 15 phút để trình bày rõ ràng với tôi!
Thời gian của anh quý vậy chắc của Lạc Lạc cô ấy thì không quý sao? Đúng là tính cách kiêu ngạo của một con người sẽ không bao giờ bỏ khi họ vẫn còn đang ở tận mây xanh.
Miệng thì bảo cô phải giải thích nhưng điều đó nhưng ánh mắt lúc nào cũng nhìn vào cô gái này, miệng còn cười khẽ nữa chứ! Không biết trong lòng anh ta đang suy nghĩ điều gì mà trông bí hiểm vô cùng.

- Đó là những gì bên tôi muốn nói với bên tập đoàn của anh.

Tất cả phải được thực hiện đúng như vậy thì chúng ta mới tiếp tục hợp đồng làm ăn lâu dài thì cần phải tin tưởng nhau?
Thái độ của anh ta đúng là làm cho người khác chán ghét mà! Đang nói chuyện với nhau nhưng lại chẳng xem đối phương của mình ra tí lô gam nào.

Lạc Lạc nhìn anh mà bức xúc lắm nhưng chẳng biết nói điều gì ngoài việc nhẫn nhịn.
Lời nói thể hiện sự quyết đoán nhưng thật chất tập đoàn của anh ta và cả cô đều rất cần sự giúp đỡ của nhau.

Nên điều này cũng coi như sự trợ giúp, Minh Hạo cầm cây bút lên mà ký không thèm đọc sơ qua nội dung bên trong.
- Anh không cần đọc xem bên trong ghi những gì thật sao, anh Lâm?
Giới kinh doanh họ ghét nhất là việc dùng thủ đoạn xấu để hạ bệ đối phương nên điều đó là hoàn toàn không thể diễn ra.

Vã lại người đang ngồi trước mặt anh ta chính là Dương Lạc Lạc - một người không bao giờ biết dùng thủ đoạn hại người.
Dù tình yêu của anh ta không dành cho cô nhưng suốt ba năm chung sống với nhau cũng đủ giúp anh ta hiểu rõ về con người của cô, bản chất vô cùng lương thiện nhưng năm xưa không thể phủ bỏ việc từng làm hại Hoàng Giai Nhiên kia.

Suốt bao nhiêu năm qua sự thù hận bên trong người đàn ông này vẫn còn rất lớn và không bao giờ có thể dập tắt được những lửa lòng bên trong anh ta..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 35: Chương 35


Tôi không nghĩ là cô Dương đây giám bày ra những thủ đoạn bỉ ổi ấy để hại người nhỉ?
Chẳng có gì là không thể khi con người đã bị dồn ép vào đường cùng rồi.

Tốt đến đâu cũng phải tìm con đường cứu bản thân thôi! Nhưng điều khó hiểu là một người từng làm hại người anh ta yêu trong suy nghĩ năm ấy vậy mà tại sao hôm nay vẫn lựa chọn tin tưởng cô? Không lẽ vì chung sống cùng nhau lâu như vậy nên đã có tình cảm dành cho nhau rồi sao?
Nếu nói có tình cảm với nhau vậy tại sao lúc trước kia lại đuổi Lạc Lạc ra khỏi nhà chẳng hề có chút động lòng nào.

Ngay cả một ánh nhìn cũng không thèm dành cho cô thì đây là thứ mà anh ta nói “tình yêu” hay sao?
- Ha, anh thật biết nói đùa đấy.

Tôi cũng không đơn giản như anh Lâm đã nghĩ đâu.
Chịu nhiều đau khổ cũng khiến cho một người trở nên thay đổi và biết lựa chọn việc gì là đúng đắn hơn.

Lạc Lạc ngước mắt lên nhìn anh ta trông khuôn mặt lại vô cùng gian gian.
- Vậy cô dám làm như thế không?

Lời nói này giống hệt như một sự thách thức đặc biệt dành cho cô vậy.

Lâm Minh Hạo ơi là Lâm Minh Hạo, sống chung với nhau suốt ba năm còn chưa kể cả thời gian dài cả hai quen biết nhau như vậy ấy mà anh đã quên trước khi cô đến với anh thì cô là một con người như thế nào rồi à? Đừng xem thường người khác như thế chứ!
- Nói đùa thôi, tôi đây không phải loại người giống như anh.

Dùng hết thủ đoạn này đến thủ đoạn khác để hại người đâu!
Lạc Lạc tự tin về điều đó, dù bản thân có cần sự giúp đỡ từ ai đi nữa thì cũng chẳng cần những hành động vô nghĩa đó của anh ta đâu.

Lợi dụng người khác để đi lên,thật sự cô làm không quen.
Lạc Lạc vừa bước chân ra khỏi ghế, định trở về tập đoàn thực hiện một số chuyện còn dang dỡ chưa xong thì bị anh ta ngăn cản lại.
- Cô đi đâu?
Ơ hay, riết rồi người ta đi đâu cũng phải báo cáo với anh hay sao? Suốt bao năm qua chung sống với nhau anh có bao giờ nói cho cô biết mình đang đi đâu hay làm gì chưa? Không một câu nói, hôm nay còn đòi giải thích gì nữa cơ?
- Tôi đi về, rõ ràng bên tôi và bên anh đều đã ký xong hợp đồng rồi thì ai về nhà nấy chứ ở đây làm gì?
Đúng vậy! Đã không còn là gì của nhau, mối quan hệ hiện nay còn thua lúc trước nữa thì cần gì phải ở lại sau khi công việc đã xong rồi.

Cô dù muốn bước tiếp về phía trước nhưng người đàn ông này cứ đứng ở đây và nắm chặt cổ tay cô thật sự rất khó chịu.
Vì biết bản thân và tên Lâm Minh Hạo này không còn chút cơ hội nào nữa, Minh Minh vùng vẫy hất mạnh tay anh ta ra mà không có chút đắn đo suy nghĩ.
Không còn chung sống với người đàn ông này là một quyết định đúng đắn nhất từ trước đến nay của cô.

Không có gì phải hối tiếc khi kẻ ấy không xứng đáng với ta và cũng không xứng với bất cứ ai bởi vì anh ta chỉ biết yêu mỗi bản thân mình mặc kệ hiện tại mặt Lạc Lạc nhăn nhó, trông khó chịu đến tột cùng nhất là đang mang thai trong thời kỳ này thì đương nhiên sẽ rất khó chịu với những thứ nhỏ nhặt nhất ở chung quanh mình.
“Mình vừa làm gì vậy? Rõ ràng cô ta muốn về thì cứ để cô ta về, việc gì phải níu kéo?” Anh ta cũng vô cùng khó hiểu với mấy hành động vừa rồi của mình, tại sao lại làm chuyện ấu trĩ như vậy với một người mình từng căm ghét đến thấu xương?
Chẳng lẽ mấy năm sống cùng nhau anh ta đã quên đi chuyện Hoàng Giai Nhiên gì đấy rồi à? Lúc nào cũng đổ tội cho cô vậy thì tại sao bây giờ lại đón nhận...?
Chát.
- Anh có thôi đi không? Làm ơn, chúng ta đã kết thúc rồi và tôi đây cũng không hề hại bạn gái của anh nên là làm ơn đừng kiếm tôi rồi làm mấy việc làm như thế nữa!
Cú tát đau đớn nhất từ trước đến bây giờ của anh ta.

Có thể nói, sống trên cuộc đời hơn ba mươi năm chưa hề có một ai ra tay với anh cả nhưng ngày hôm nay Lạc Lạc lại đánh đau như vậy.
Cũng phải, nếu như là một người nào khác nhất định họ cũng sẽ làm giống hệt như vậy.

Những kẻ gây phiền hà cho người khác thường hành xử như thế! Luôn có thái độ tự cho mình đúng rồi làm chuyện ngông cuồng không xem ai ra gì.
Đến bây giờ, Minh Hạo vẫn khó có thể ngờ được rằng người phụ nữ năm xưa từng van xin tình cảm của mình, không muốn rời xa mình ấy vậy mà ngày hôm nay lại tặng mình một cái tát đau đến thế! Có lẽ thời gian đã thật sự thay đổi một con người mất rồi, không còn yếu đuối, mềm mỏng để ai có thể làm gì thì làm nữa!
- CÔ DÁM ĐÁNH TÔI?
Minh Hạo hét lớn khiến mấy bàn bên cạnh cũng chuyển hướng sang bên này với thái độ hóng chuyện nhà người khác.

Đúng là sợ nhất những ánh mắt của người ngoài dành cho mình.
- Tại sao lại không dám? Anh đâu còn là người tôi từng dành cả thanh xuân thời cấp ba yêu đến khờ dại, vì yêu anh mà bạn bè xung quanh luôn ghét bỏ tôi bởi vì họ nói tôi không xứng, tôi không hoàn hảo đến mức có được một người tốt như anh!
Có người thì cầm máy quay, có người thì cầm điện thoại đi dòng quanh cặp đôi này.

Đúng là phường nhiều chuyện, suốt ngày chỉ biết lo chuyện thiên hạ còn chuyện của mình thì còn lo chưa xong.
Không dừng lại đó, Lạc Lạc nói tiếp những suy nghĩ bấy lâu trong lòng mình.
- Tôi không nghĩ rằng cuộc hôn nhân trước kia của tôi và anh lại có một cái kết đắng cay như vậy.

Thà anh muốn trả thù thì còn có cách nhanh chóng hơn mà? Anh có thể tự tay gi3t chết tôi nhưng anh không làm, anh muốn tôi sống trong sự đau khổ tột cùng...!Nhưng anh đã sai, tôi chỉ đau đớn trong một vài phút thoáng qua thôi.

Tình cảm của tôi giành cho anh thật sự đã hết ngay khi anh nói anh yêu cô gái HOÀNG GIAI NHIÊN kia và tống cổ tôi ra khỏi nhà vậy thì anh nghĩ lý do nào ở đây tôi không dám dành tặng cho anh một cái tát?
Lòng tuy đã nói hết những lời cần nói nhưng tại vì sao trái tim lại đau đớn đến thế này? Người mình từng yêu thương đã cho ta cảm giác đau khổ và cũng vượt qua được nó nhưng trái tim dường như vẫn còn những tháng ngày đau khổ kia.
Vừa nói mà nước mắt vừa tuông rơi, giống hệt như là những tháng năm đau khổ anh đã giành cho cô bây giờ lại hiện hữu lên một lần nữa vậy.

Tất cả cảm xúc đang có trong cô thật sự rất đau nhất là khi bày tỏ nó ra bên ngoài.

Ở đây, cô không phải kể lể chuyện nhục nhã của mình để có sự thương hại từ ai nhưng khi nói ra hết lòng cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.
Những cảm xúc trước kia đang dần tan biến không còn xuất hiện nữa.

Cuối cùng thời gian cũng làm cho con người thay đổi.

Nếu như là lúc trước chắc chắn Lạc Lạc sẽ thay đổi thái độ của mình, ngồi xuống khóc lóc giống như không muốn rời xa một thứ gì đó quan trọng nhưng bây giờ thì hết rồi! Mấy thứ đó không còn quan trọng như lúc trước nữa, thà không có còn hơn là có nhưng lại bằng sự thương hại từ người khác....
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 36: Chương 36


Nói hết tất cả những gì cất giữ bấy lâu nay trong lòng, Lạc Lạc bước thẳng ra xe đã chuẩn bị từ trước, chẳng có việc gì bản thân phải hối tiếc.

Nhất là đối với một kẻ không xứng như anh ta, người từng gây nên nhiều tổn thương cho mình thì việc gì phải hối tiếc.
- Sao cô ra trễ thế? Công việc có thuận lợi không ạ?
Vừa bước đến xe thì chị Trang đã đi ra trong lòng sốt sắn mong muốn có câu trả lời phù hợp nhất.

Trước giờ, mỗi khi bàn bạc về dự án thì Huệ Viên hoàn thành rất nhanh chóng, còn cô thì cả buổi vẫn chưa thấy câu trả lời.

Anh ta nổi tiếng là ác ma trong giới làm ăn kinh doanh, không biết khi nãy đã có lời lẽ gì xúc phạm đến cô hay làm rung sợ gì không.
- Vẫn bình thường, bây giờ chị đưa em về tập đoàn đi.

Lát nữa em còn phải làm một số hồ sơ đăng tin tuyển dụng nữa.
Nghe thấy vậy, chị Trang cũng phần nào yên tâm mà lái xe đưa cô trở về tập đoàn.

Tuy không nói lời gì khiếm nhã nhưng Lạc Lạc cũng biết hôm nay mình đã làm không tốt và chị ấy cũng không thích mình nên cô cũng cố gắng im lặng để không phải xảy ra chuyện mau thuẫn đến từ ai cả.

Anh ta đã không còn là gì của mình vậy thì tại sao phải suy nghĩ rồi tự buồn lòng chứ, thật sự là anh ta không hề xứng đáng để được cô bi lụy như vậy đâu Dương Lạc Lạc! Nhiều lần nghĩ thoáng nhưng sao chỉ được một thời gian ngắn ngủi là lại có suy nghĩ của trước kia rồi? Cô đã quên, hai tháng trước anh ta từng xúc phạm và đuổi mình ra khỏi Lâm Gia rồi sao?
Thù hận có thể quên nhưng việc sống tiếp cho bản thân và cả đứa bé thì không bao giờ có thể quên!
“Coi như cuộc sống hiện nay đã ổn định hơn, mong rằng từ giờ không còn phải ngày ngày gặp anh ta nữa.” Bấy nhiêu năm đã quá đủ cho một cuộc tình không có hồi kết này rồi.

Hiện tại chỉ cần sống vui vẻ và hạnh phúc là được.

Không cần thứ gì cao sang chỉ cần ngày qua ngày sống vui vẻ không dính líu đến căn nhà kia.
Hai hôm sau.
Cuộc sống hiện giờ của Lạc Lạc cũng ngày càng tốt đẹp hơn, không còn gặp lại Lâm Minh Hạo kia thì đó đã là hạnh phúc tràn ngập rồi.

Hiện tại cô chỉ mong muốn mình sinh xong đứa bé này rồi đi sang một nơi khác không cần phải chạm mặt với anh ta nữa.
- Bé con, hôm nay mẹ sẽ đi mua đồ cho con nhé con yêu!
Cô vừa xoa xoa lên bụng mình rồi sau đó đi đến shop quần áo dành cho trẻ em gần đây nhất.

Thật sự chuyện cô đang mang thai không muốn để cho ai biết cả, trước kia còn làm vợ Minh Hạo lúc nào cũng bị đám người xấu dòm ngó đến, bây giờ khi đã xong xuôi tất cả nhưng cũng lo sợ nếu như bọn họ biết đứa bé trong bụng cô chính là của anh ta thì cuộc đời biết đi vào đâu nữa đây.
Bọn họ sẽ dòm ngó rồi rình mò để có thể cướp con của cô đi bất cứ lúc nào.

Những điều mà sợ người mẹ luôn lo lắng nhất là con mình bị hại.
Bước đến shop dành cho bà bầu, Lạc Lạc nhìn mấy kiểu mẫu váy đầm ở đây nhìn mà phát mê như muốn mua hết tất cả ở đây luôn vậy.

Dù chưa biết đứa bé là con trai hay con gái nhưng lại vui mừng, háo hức mua đồ chuẩn bị cho ngày sinh nở.
- Hình như cô ta chính là Dương Lạc Lạc, vợ cũ của sếp đúng không nhỉ?
- Đúng rồi đó!
Đằng xa xa có tiếng nói của hai người phụ nữ, Lạc Lạc nghe nhắc đến tên mình nên liền quay đầu sang nhìn, không ngờ chính là hai người bọn họ.

Nhân viên tại tập đoàn của Lâm Minh Hạo, không biết họ đến đây để làm gì.

Trước gì cũng có gặp nhau mấy lần nhưng chưa bao giờ có thể ưa được họ qua mấy cách nói chuyện kia, cứ nghĩ mình được làm này làm kia trong tập đoàn lớn thì lại chẳng xem ai ra cái gì.
Tính tình cô luôn hiền hoà, ôn nhã, trước giờ chưa bao giờ muốn gây sự với ai nên nhanh chân bước sang đối diện để xem đồ, họ nói gì thì mặc họ, không đáng để bản thân cô phải quan tâ m đến và suy nghĩ.
- Nè, nè chị không nghe tôi nói gì hay sao? Bơ người khác như thế mà lại tưởng hay lắm cơ à?
Có vẻ như họ biết được cô không quan tâ m đến mình nên liền chạy đến khuôn mặt tỏ ra nhăn nhó và vô cùng khó chịu nhưng nói thẳng ra là họ chả là gì để cô phải quan tâ m đến.
- Nè!
Lý Tiểu Nhã đặt tay mình lên vai Lạc Lạc làm cho bản thân cô thấy khó chịu vô cùng.

Không nghĩ là cô ta lại vượt quá giới hạn của mình như thế.

Lạc Lạc quay đầu lại đáp trả vô cùng lạnh nhạt như không muốn quan tâm lời cô ta nói.
- Cho hỏi cô muốn gì đây?
Chỉ có thể dùng cách này để nói chuyện với những loại người như Lý Tiểu Nhã.

Tính tình vốn hiền dịu nhưng cũng vì ngày ngày phải đối mặt với loại người như cô ta nên phải biết cách đối đáp sao cho hợp tình, hợp lý nhất.
- Muốn làm gì á? Tôi chỉ muốn đến đây để hỏi thăm cô thôi mà nhỉ, cô không cảm thấy rất vinh dự khi được tôi đây đến đây hỏi thăm hay sao phu nhân chủ tịch? À nhầm! Bây giờ tôi nên gọi cô là “vợ cũ của chủ tịch” ấy nhỉ?
Vinh dự gì khi đứng đây nói chuyện với một kẻ tiểu nhân như cô ta cơ chứ? Suốt ngày chỉ biết ăn cho no cái bụng rồi sau đó đi khắp nơi sân si, soi mói chuyện nhà người ta mà thôi!
Đã đến nước này, chính cô ta đang muốn kiếm chuyện thì Lạc Lạc cũng không cần mềm mỏng nhường nhịn gì nữa cả, cô bắt đầu khiêu chiến với ả ta.
- Tôi dù có là vợ cũ nhưng ít ra tôi đây cũng từng là vợ của hắn, còn cô...!Haizzz cũng chỉ là một nhân viên quèn mà suốt ngày cứ nghĩ mình cao sang nên đi chọc ghẹo hết người này đến người kia, mà ai ngờ bản thân cũng chỉ là những thể loại KHÔNG ĂN ĐƯỢC NÊN GHEN ĂN TỨC Ở chứ có là gì đâu nhỉ?

Mộc Thùy Châu thấy cô bạn mình bị ức h**p nên cũng bắt đầu chen ngang vào câu chuyện.
- Cô đến đây để làm gì?Đến để mua đồ bà bầu à? À mà nhìn kỹ thì bụng của cô cũng to phết đấy!
Lạc Lạc cười khẩy một cái rồi mới bắt đầu trả lời cô ta.
- Thế cô cho tôi hỏi,đây chính là shop quần áo của nhà cô sao? Tôi đến đây cũng không có nghĩa là phải mua đồ cho tôi, cũng có thể là tôi đi mua đồ cho bạn bè tôi? Mà nói cho cô và cả cô bạn ng.u xuẩn của cô biết, tôi có làm gì hay đi đâu cũng không cần thiết phải báo cáo cho hai người đâu?
Hai người họ tức đến mức muốn bốc cả khói nhưng lại không nói được câu gì bởi lẽ những câu nói từ nãy đến bây giờ, Lạc Lạc dành cho đâu hề sai mà còn vô cùng đúng đắn.
Im lặng một lúc lâu, họ mới biết đường mà đi ra khỏi nơi này.

Thật sự những lúc bình thường cô rất đơn giản không có nhã hứng kiếm chuyện với ai nhưng từ khi chia tay cái tên Minh Hạo thì cô đã học được cách sống phải biết dùng một chút thủ đoạn vậy mới không bị người khác ức h**p mình được.
- Trước khi đến đây kiếm chuyện với tôi thì hãy tìm hiểu nhiều về tôi một chút! Tạm biệt!
Lạc Lạc quay đầu lại chào tạm biệt họ trong sự khinh khi của mình.

Hôm nay coi như bỏ bớt đi một chút sự u phiền trong lòng mình rồi.

Họ tưởng rằng mấy câu nói kia có thể chọc tức giới hạn của cô nhưng rồi cuối cùng lại phải hứng chịu những lời nói sỉ nhục này, liệu có phải đang là trò cười để người khác được cười hả hê hay không?.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 37: Chương 37


Hôm nay Nhiên Nhiên muốn ăn gì để anh đi nấu cho em ăn nhé?
Cả hai ngồi trong phòng bệnh mà lời nói ngọt ngào đến cả mấy người đi ngang qua căn phòng này đều cảm thấy muốn nổi da gà cả lên.

Minh Hạo ân cần chăm sóc cô ta còn hơn những khoảng thời gian anh ta chăm nôm cho Lạc Lạc nữa cơ.
- Em ăn gì cũng được ạ...
Có thể ăn bất cứ thứ gì cũng được nhưng tới khi đem thức ăn lên thì lại chê bai trách móc không vừa với ý mình.

Chẳng hiểu thể loại như cô ta là gì.
- Vậy để anh mua ít cháo cho em nhé!
- Vâng...
“Ngày nào cũng ăn, chán chết đi được mà!”
Miệng thì vui vẻ cười nói nhưng sâu bên trong là những oán trách, không can tâm trước số phận của mình.

Tại sao dù đã ly hôn với người vợ trước kia nhưng sao đến tận ngày hôm nay vẫn không chịu đưa ả về nhà, công khai một danh phận chính đáng nhất.

Nếu tính ra thì cả hai đã yêu nhau hơn mười mấy năm rồi, khoảng thời gian đâu ngắn để chờ với chả đợi.

Suốt bao nhiêu năm nay đã quá đủ cho một cuộc tình.

Dù yêu nhau thì sao? Thời gian cũng dần lu mờ tất cả mọi thứ và kể cả thứ dân gian gọi là “tình yêu sâu đậm.”
- À mà khoan anh ơi!
Chưa để anh đi, cô ta lôi kéo lại rồi dặn dò thêm điều gì đó có vẻ như là nhờ mua thêm thứ đồ dùng.
Sau khi Minh Hạo đi xuống dưới canteen mua đồ, Giai Nhiên cô ta liền hiện rõ khuôn mặt thật sự của mình - tàn ác và hết sức kinh tởm.

Đang cùng bạn trai làm chuyện khó coi đến nổi người khác đỏ mặt!
Thời gian đã làm cho tình cảm của cô ta trở thành thù hận và sự tham lam, bây giờ không còn tình yêu gì ở đây nữa, cô ta chỉ cần có duy nhất một chữ TIỀN mà thôi! Bởi vì người ta nói câu “có tiền là có tất cả.” Cuộc đời nếu như không có thứ đó thì ta chẳng là gì trong cái xã hội đầy mênh mông rộng lớn này.
- Khi nào hắn ta sẽ cho em một chức vụ gì đó ổn định trong tập đoàn của hắn?
- Em cũng không biết nữa, anh ta có vẻ không muốn cho em đến tập đoàn.
Bọn họ có âm mưu muốn vào được tập đoàn Hướng Dương cũng chỉ vì một mục đích duy nhất đó chính là nhanh chóng thâu tóm trong tay toàn bộ quyền lực của tên Minh Hạo đó đang có trong tầm tay mình.
- Sao em biết? Mà thôi mặc kệ hắn, tốt nhất em nên nhanh chóng có một đứa con với hắn để hắn ta còn suy nghĩ mà chia bớt cổ phần cho đứa trẻ đó.
Vốn dĩ, Lâm Minh Hạo trong suốt khoảng thời gian ở bên Lạc Lạc luôn mong muốn rằng bản thân mình sẽ có được một đứa con đầy đủ như nhà người ta.

Một bé trai và một bé gái để gia đình hạnh phúc ngày càng thêm hạnh phúc nhưng nó lại khó khăn lắm...Khó khăn đến mức ở với nhau nhừng ấy năm nhưng Lạc Lạc vẫn chưa thể mang thai vậy thì Hoàng Giai Nhiên có thể sao?
Nếu thật sự sau khi người đàn bà đó mang trong mình giọt máu của anh ta thì chắc chắn tất cả gia sản của anh hiện bây giờ sẽ thuộc về đứa bé đó nhưng điều quan trọng nhất hiện giờ là chẳng có đứa trẻ nào để cậy thế.
- Anh nghĩ xem, anh ta kết hôn mấy năm mà không có con vậy em thì sao bây giờ...? Chẳng lẽ phải đợi chờ cả đời để có một đứa con chung sao anh?
Cô ta cũng hiểu và biết được tất cả mọi chuyện đã và đang diễn ra trong căn nhà đó nên chuyện này thì đã quá bình thường để cô ta biết đến.
Gã đàn ông có khuôn mặt đầy gian dối đó không nói gì thêm mà chỉ nhếch mép cười bỉ ổi rồi bắt đầu vào công việc chính của mình.
- Á! Anh làm người ta đau lắm đó nha! C...có gì thì ...ph..phải nói một tiếng chứ!
Cả hai ôm chằm lấy nhau làm chuyện đê tiện trong bệnh viện, cũng may là đây là phòng bệnh đặc biệt chỉ dành cho người có tiền nên cách âm cũng như tất cả mọi thứ điều tốt, người bên ngoài khó mà thấy thứ đang diễn ra ở bên trong nên họ cũng không ngại ngùng gì.

- Hắn không thể nhưng anh thì lại thừa sức để làm được điều đó!
Tiếng giường bệnh kêu rúc rắc rúc rắc cũng đủ hiểu bọn họ đang hăng say đến mức độ nào rồi.

Cảm giác giống như đang dần lên đ ỉnh.

Không hề bận tâ m đến việc Lâm Minh Hạo sẽ về bất cứ lúc nào bởi vì cô ta đã khoá cửa trong lại rồi, tiếng động cũng không thể nào nghe được vậy thì làm sao có thể biết được thứ đang diễn ra bên trong này.
Từng khúc thịt chạm vào nhau, cả hai cứ thế mà tiếp tục làm chuyện mà trước đây họ ngày nào cũng làm.

Nếu không vì giúp cho gã ta sớm có được tập đoàn này thì từ lâu gia đình nhỏ đó đã được hạnh phúc.
Hắn ta Lâm Minh Trọng - anh em cùng cha khác mẹ với Lâm Minh Hạo.

Trước đây mẹ hắn ta là vợ cả được cưới hỏi đàng hoàng, còn có cả sự công nhận của hai bên gia đình nhưng không ngờ từ đâu xuất hiện một kẻ thứ ba phá đám làm tan nát tình cảm ấy.

Cũng vì căm ghét, ghen ghét với thứ mà Minh Hạo - em trai mình đang có đáng lẽ đã là của mình mà bao năm qua hắn đã lập ra biết bao nhiêu mưu kế nhầm lấy lại tất cả.
Chuyện hai người này gặp được nhau và có mối quan hệ trên mức bạn bè này cũng đã được tám năm, họ quen nhau trên con tàu điện năm xưa trên một lần đi du lịch.
Khác so với Minh Hạo, tính tình hắn rất phóng khoáng thậm chí còn rất phong lưu.

Mỗi khi làm việc gì cũng không hề suy nghĩ kĩ, ra quyết định rất vội vàng nên cũng vì lý do đó mà tất cả tài sản đều thuộc về Minh Hạo chứ chẳng phải hắn.
Cốc cốc.
- Sao em lại đóng cửa phòng lại thế Nhiên Nhiên?
Đúng là đi đêm có ngày gặp ma mà! Làm chuyện gì lén lút sau lưng người khác sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện cho mà xem, không hổ điều đó đã trở thành sự thật!
- Ây chết! Anh ta về rồi, phải làm sao đây anh?
Công việc còn đang dang dỡ, người này còn chưa mặc xong áo, người kia còn chưa mặc lại cả quần.

Bọn họ lúng túng không biết nên xử lý thế nào nên đã trốn vào trong toilet phòng bệnh.
Vừa mở được cửa cũng là lúc Minh Trọng đã trốn xong nên cô ta cũng đã yên lòng mà thở phào nhẹ nhõm, không còn thái độ lo toang kia nữa.
- Sao em lại khoá trái cửa vậy?
- Khi nãy em có nằm ngủ một giấc nhưng không có anh nên em sợ vì vậy em mới đóng cửa lại cho bớt sợ ý mà!
Đúng là nói về trình độ diễn thì hầu như không ai có thể qua mặt được con đàn bà này, lúc nào cũng lắm mưu mô nhiều kế sách hại người nhưng lại biến bản thân trở thành người bị hại trong giây phút.
Nhìn thái độ sợ sệt của cô ta mà Minh Hạo cũng không hỏi thêm điều gì nữa, chỉ biết ngồi xuống ghế đút từng muỗng cháo cho cô ta..
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 38: Chương 38


Hay lắm, cô tìm mấy tấm ảnh này ở đâu đấy thư ký Trương?
Trên tay Lạc Lạc là những tấm ảnh mà Giai Nhiên cùng nhân tình của mình ân ân ái ái trong phòng bệnh.

Không ngờ đã che giấu kĩ đến thế ấy mà lại có người chụp được và thậm chí còn là người của Lạc Lạc nữa chứ!
Chuyện này ngày càng hấp dẫn như mấy bộ phim ở trên mạng đây.

Nếu như những tấm ảnh này được tung lên mạng thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc lòng cô ta sẽ nóng như lửa đốt và phân vân suy nghĩ nát cả óc không biết ai đã làm chuyện đó.
- Tôi nên làm gì với đống ảnh này đây thưa cô?
Lạc Lạc im lặng tạm thời, không nói thêm điều gì chỉ biết cười nhếch mép một cách nhẹ nhàng một cái rồi thôi.

Có lẽ cô đã dự tính một điều gì đó khá hay ho và thú vị rồi!
- Giai Nhiên ơi là Giai Nhiên, cô hãy chuẩn bị cho ngày mai đi nhé! Kịch hay vẫn đang đợi chờ cô đó!
Lạc Lạc nói vừa đủ cho bản thân nghe, chuyện này coi bộ càng lúc càng thú vị.

Tuy không còn tình cảm nào đối với Lâm Minh Hạo nhưng nếu phải khiến anh ta và nhân tình của mình tình cảm lục đục thì vui lắm nha! Trước đây cô ta cũng từng dùng cách này để mưu hại cô vậy thì bây giờ cũng phải tận hưởng cảm giác thú vị đó đấy nhé!
Cô bắt đầu bước đến chỗ làm việc của mình, thư thả mà ngồi xuống đặt tay vào máy tính bắt đầu công việc nên làm.
- Xong!
Sau khi đã tung toàn bộ những tấm ảnh s3xy bên nhân tình của cô ta, cô cũng bắt đầu lên xe quay trở về nhà rồi.

Nguyên ngày hôm nay phải lu bu lo nghĩ nhiều thứ như vậy, bây giờ cấp thiết nhất chính là nằm ngủ một giấc rồi sáng ngày mai đợi chờ tin tốt lành nóng hổi vừa thổi vừa hóng.
Từ ngày tìm được mẹ ruột của mình, trông cuộc sống của cô cũng trở nên yên vui, nhộn nhịp hơn.

Nếu không, còn không biết cô còn ngu ngốc bi lụy tên chồng khốn nạn đó của mình đến bao lâu nữa? Hôn nhân đáng lẽ kết thúc trong dễ dàng nhưng vì sự níu kéo đó mà làm cho bản thân mình mất giá trị hơn.
Cô học được điều đó tự mẹ ruột của mình, chính là bà Quách - một người có kinh nghiệm trong tình trường.

Không có gì có thể làm khó bà được nữa, nếu xưa Lạc Lạc cầu xin tình cảm của anh ta thì bà ấy lại là người nói câu kết thúc trước đối phương nữa cơ.
Không có gì phải hối tiếc trong khi đối phương không hề xứng đáng với ta!
[ Sáng hôm sau ]
Chợp mắt một cái thì trời cũng bắt đầu sáng.

Lạc Lạc nhanh chân vào vệ sinh cá nhân, chuẩn bị một số tài liệu, hồ sơ quan trọng trong ngày hôm nay.

Dù đã gần trễ giờ làm nhưng cô vẫn không quên đi lên các trang web tìm kiếm thông tin liên quan đến cô gái kia.
Đúng là mạng xã hội mà! Mới đó đã có hàng trăm nghìn lượt thích rồi, coi như bước đầu phá hoại cũng gọi là thành công.

Để coi đến bao giờ thì bọn họ sẽ kết thúc đây.

Có được hạnh phúc là nhờ lấy danh nghĩa của người khác thì đừng bao giờ lên giọng ta đây! Ngày hôm nay coi như là một bài học nhỏ cho bản thân cô ta, còn ngay mai thì chưa biết được.
- Sắp có kịch hay rồi đây! Không biết anh ta có thấy được mấy tấm ảnh này không nhỉ?
[ Bên phía Lâm Minh Hạo.]
Anh ta đùng đùng tức giận mà đi vào trong phòng bệnh của Hoàng Giai Nhiên.

Cảm giác hình như sắp có chuyện lớn xảy ra rồi!
Lúc này, cô gái đó dường như chưa biết chuyện nên vẫn còn thong thả nằm trên giường bệnh ôm chặt cái điện thoại không buông ra.

Không có chút lo nghĩ nào, Minh Hạo lấy ngay chiếc điện thoại mà cô ta đang cần ném mạnh xuống đất trong sự khó chịu.
Giai Nhiên cô ta cũng bất ngờ lắm, không ngờ được rằng người đàn ông này lại dám làm như vậy với mình! Bình thường anh ta thương yêu nâng niu chiều chuộng lắm cơ mà? Sao hôm nay lại thành ra như vậy rồi!?
- Anh làm cái gì vậy hả? Anh bị điên à?
Đúng là hai tính cách khác nhau hoàn toàn, nếu như đây chính là Lạc Lạc thì chắc chắn cô ấy chỉ biết ngồi thẩn thờ mà khóc không nói nên lời chứ chẳng phải ngồi đây bộc lộ rõ thái độ chống đối như vậy đâu! Minh Hạo bắt đầu bình tĩnh lại mà ngồi vắt chéo chân giống hệt mấy tháng trước anh từng làm đối với cô vậy.
- Giải thích sao về mấy tấm ảnh mà cô đã bị người khác chụp lại?
Thấy cô ta có vẻ ngơ ngơ như không biết chuyện gì, Minh Hạo ném một mớ hình vào người cô ta.

Đúng là khi một con người đã ghen thì cho dù là điềm tĩnh cỡ nào cũng trở nên tàn bạo.

Vậy quả thật đã chứng minh anh ta thật sự rất yêu cô gái này.
Ha, cuối cùng rồi cũng nhờ mấy bức ảnh này mà Lạc Lạc hiểu được cảm xúc thật anh ta đang dành cho người con gái nào.
- Ở...ở đ...đ đâu mà anh có ảnh n...này vậy?
Cảm xúc của cô ta có vẻ sốc vô cùng, mà cũng phải thôi! Đi đêm có ngày gặp ma mà! Lúc nào làm chuyện mờ ám mà lại không bị bại lộ, chỉ là sớm hay muộn mới được phát hiện ra thôi!
Giá như Lạc Lạc có xuất hiện ở đây nữa thì vở kịch này sẽ càng đặc sắc hơn thế nữa.
- Đầy ở trên mạng kia kìa! Không ngờ tôi yêu cô nhiều như vậy, làm gì tôi cũng suy nghĩ cho cô trước tiên nhưng không thể ngờ đây chính là cách cô đáp đền cho tôi hay sao?
Nhà cũng mua, xe cũng mua, mỗi khi cô ta lên tiếng mong muốn có gì thì anh ta cũng chấp nhận chi tất cả nhưng bây giờ lại phải đón nhận cặp sừng to đến như thế!
- Anh nghe em giải thích đi mà!
Hoàng Giai Nhiên vì rung sợ mà nhanh chóng quỳ xuống trong sự sợ hãi tột độ.

Trước giờ cô ta chưa từng thấy Minh Hạo nóng giận đến vậy nhưng hôm nay thì có dịp để chứng kiến tất cả rồi! Cô gái trẻ đó vừa nói vừa van xin mong muốn cho mình một cơ hội giải thích nhưng sao khó khăn đến thế này!
- Cô xứng đáng để tôi phải nghe cô nói linh ta linh tinh hay sao?Đừng có mơ!.
 
Biết Bao Giờ Ta Mới Có Thể Quay Về Bên Nhau
Chương 39: Chương 39


Tất cả mọi chuyện diễn ra giống hệt như một giấc mơ.

Còn nhớ như in mấy tháng trước ấy mà bây giờ lại diễn ra với cô ta.

Lòng của Lạc Lạc hả dạ vô cùng, vừa vui mà còn vừa sảng khoái trong lòng.

Bao nhiêu bức bối trong lòng đã tan biến thành mây khói cả.
- Anh nghe em nói một lần đi mà...
Đúng là luật nhân quả không chừa lại một ai mà! Lúc trước cô ta cũng dùng kế sách này hại người vậy thì bây giờ đành hứng gặt quả mà mình đã đem đi gieo giống vậy.

Không thể trách cớ ai bởi vì điều đó là do mình tự lựa chọn mà ra.
Năm lần bảy lượt luôn muốn tìm cách hại Lạc Lạc, thì chuyện ngày hôm nay cô ta phải trải qua đã là gì?
- Cô không xứng!
Đúng là anh ta chỉ tin mỗi mình bản thân, miệng mồm lúc nào cũng nói chỉ yêu một mình Lạc Lạc rồi sau đó là đến Giai Nhiên và rồi bây giờ lại không tin tưởng người mình thật lòng yêu?
- Tôi yêu cô mà bất chấp tất cả, kể cả việc lấy Dương Lạc Lạc để trả thù cho cô nhưng cô thì sao? Cô lừa tôi xoay vòng vòng chẳng khác nào thằng ngu!

Anh bỏ đi mặc kệ sự cầu xin ỉ ôi mong muốn được giải thích đến từ phía Hoàng Giai Nhiên.

Khuôn mặt lạnh tâm, không chút cảm xúc nào.

Dẫu sao trước đây cô gái này cũng một lòng một dạ yêu anh cơ mà! Có thể nói là yêu đến bán sống bán chết nữa cơ! Nếu như năm đó không phải vì cô ta tham lam muốn được chiếm hữu anh ta làm của riêng mình rồi hại Lạc Lạc thì bây giờ cả hai đã bên nhau hạnh phúc ấm êm rồi.
Bỗng suy nghĩ lại sao cảm thấy bản thân ng.u dốt đến như thế, rõ ràng đã có được trong tay nhưng lại để nó biến mất trong giây lát.

Đúng là không thể nào bỏ quên tầm quan trọng của chữ “ngờ” mà!
- Anh nghe em nói đi mà...
Người đã đi, chẳng còn ai ở đây cả.

Sau tất cả mọi chuyện, mọi người xung quanh không có ai thật tâm với cô ta.
Đau quá! Trái tim như muốn nát thành trăm mảnh vụn nho nhỏ vậy.

Đau đớn đến tột cùng, tại sao khi còn ở bên hắn ta cô không có cảm giác này chứ? Bây giờ bỗng dưng lại thấy khó chịu đến thế này.
“Mình thật sự đã hối hận rồi!” nước mắt cứ vì thế mà tuông rơi không có một lý do nào.

Lúc có lại không biết trân trọng để rồi bây giờ khi mất đi mới biết trái tim đau sót như vậy.

Cảm giác trống vắng thiếu thốn thứ gì đó rất đặc biệt...
Tuy đã rời khỏi phòng bệnh trong cơn thịnh nộ kia nhưng thật sự là anh ta vẫn còn chút tình cảm chưa thể giải bày cùng ai.

Suốt bao nhiêu năm qua anh luôn tìm cách để có thể trả thù được người vợ trên danh nghĩa của mình nhưng không ngờ khi đã thực hiện được điều đó, trong lòng vẫn còn đau khổ đến thế này.
Lạc Lạc không có mặt ở đây nhưng người của cô luôn ở khắp nơi quanh đây, mỗi khi có chuyện gì sẽ được thông báo đến cho cô.

Và hôm nay cũng vậy, tất cả hình ảnh đã được lưu trữ trong máy chờ cô xem nữa mà thôi!
- DƯƠNG LẠC LẠC! Tao không tha cho mày đâu con chó! Mày dám hại tao...

Bản thân mình làm chuyện ác thì được nhưng đến lúc người khác đối xử lại như vậy với mình thì lại bắt đầu căm phẫn, khó chịu.

Tại sao trước khi làm chuyện xấu không nghĩ đến những hậu quả ta phải trả giá để rồi bây giờ lên giọng trách móc?
Bên phía Lạc Lạc.

Cô vui mừng không xuể khi biết được tin hot đến thế này.

Phá vỡ hạnh phúc thì dễ lắm nhưng khi gắn kết lại với nhau lại khó vô cùng, để cô chống mắt lên xem hai người họ sẽ quay về bên nhau nữa hay không.
- Hahah! Anh ta thật sự nói ra lời nói đó với Hoàng Giai Nhiên à?Đúng là làm cho tôi cười chết đi mất!
Không thể nào tin được, người phụ nữ trước đây đã được nhận lấy những hậu quả chính bản thân mình tạo nên rồi.

Ngày trước cô cho tôi những gì thì hôm nay tôi chỉ là đang trả lại thôi.

Đúng là luật nhân quả không chừa một ai mà! Bản thân người đàn ông mà cô từng yêu đó cũng quá tệ hại rồi, ngay cả người anh ta dành cả sự sống để yêu thương nhưng vẫn còn bỏ rơi được thì lúc trước cô đối với anh ta đã là cái gì chứ!
- Chị cần bên em làm gì nữa không ạ?
- Anh cứ tiếp tục theo dõi mọi nhất cử nhất động của cô ta cho tôi.

Tiền tôi đã chuyển vào tài khoản rồi đấy, nếu như lần này làm tốt thì sẽ có thưởng gấp ba lần tôi hứa với anh.
Quả thật ngay sau ngày rời khỏi căn nhà đó đã làm cho Lạc Lạc trở nên trưởng thành hơn trước và cũng như không còn khù khờ, dễ dụ như ngày nào nữa.

Người đàn ông được cô giao nhiệm vụ ngay lập tức đi làm tiếp công việc có mình, chắc có lẽ số tiền anh ta được nhận lần này còn hơi hơn mấy vụ trước gấp mấy lần.
- Vâng, cảm ơn chị nhé!
Cảm ơn anh đã cho cô một lần bị tổn thương để rồi bây giờ cô lột xác trở thành một người mạnh mẽ, không yếu đuối trước khó khăn của mình nữa.

Người con gái đã từng yêu thương một người đàn ông mà mù quáng bất chấp tất cả, cuối cùng thì ngày hôm nay cũng đã được sáng mắt ra.

Mọi thứ không hề tốt đẹp như những gì cô gái đó suy nghĩ.
Lạc Lạc vui mừng cũng được một lúc sau đó lại bắt đầu vào công việc đang dang dỡ.

Có ai lại khổ sở như cô hay không? Đang mang thai vậy mà còn phải làm rất nhiều chuyện, nhưng biết làm sao bây giờ? Nếu như không hoàn thành số hồ sơ này thì danh sách thu chi của tập đoàn tính sao đây...
- Mình thì muốn ngủ mà công việc vẫn còn cả đóng như thế thì làm sao đây!!
Cô gái trẻ này bây giờ cần lắm một bờ vai để bản thân có thể nương tựa.

Nhưng sao khó khăn quá, ai mà lại đi chấp nhận người đã từng có một đời chồng, thậm chí đáng nói hơn nữa là cô còn đang mang thai nữa chứ!.
 
Back
Top Bottom