Cập nhật mới

Khác bí mật của vết sẹo cũ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397779343-256-k640918.jpg

Bí Mật Của Vết Sẹo Cũ
Tác giả: HuynThanh309
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Cô đang suy nghĩ gì đó bỗng nở một nụ cười, lẽ chăng cô đang suy nghĩ về những tháng ngày sống chung với anh trai sẽ thật hạnh phúc...

Nhưng cô đâu biết được rằng thứ chờ đợi cô là một cơn ác mộng mà cô cả đời sẽ không thể quên."

"Cô bôi nó lên mặt, kỳ lạ thay những vết bầm tím bắt đầu biến mất theo từng chỉ tay của cô, để lộ một khuôn mặt non nớt, ánh mắt thất thần nhìn chẳng có sức sống...

Từ khi nào cô lại trở nên giả tạo như vậy, không ổn mà cứ tỏ vẻ mình ổn."



trả​
 
Bí Mật Của Vết Sẹo Cũ
Chap 1: Bí mật dưới ánh nắng sớm


Mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng đầu ngày xuyên qua ô cửa sổ, rọi thẳng xuống khuôn mặt tái nhợt của Bạch Thiên Nhã.

Gương mặt trắng như tuyết ấy giờ loang lổ những vết bầm tím, như những dấu tích còn sót lại sau một cơn ác mộng không lời.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, xé toạc không khí tĩnh lặng.

Bạch Thiên Nhã chậm rãi vươn tay, đôi mắt mệt mỏi khẽ mở, cô nhấc máy mà chẳng buồn nhìn tên người gọi....

Bên kia đầu dây là giọng của một người phụ nữ trung niên:

-Alo con à !

Bạch Thiên Nhã có chút bất ngờ trong giây lát sau đó cũng cất giọng đáp lại: - Alo mẹ ạ, mới sáng sớm mẹ điện cho con có gì không ạ

- Xin lỗi vì đã quấy rầy con từ sớm, nhưng có chuyệnnày...ta muốn nói vớI con

- ừm, mẹ nói đi ạ

- Chuyện là anh trai con sắp xuống sân bay, con hãy ra đón ảnh.

Từ giờ nó sẽ sống chung với con.

À mà nó tên là Bạch Dạ, con sau này nhớ chiếu cố nó

- A..anh.. trai.

Cô rất bất ngờ vì chuyện này, khóe mắt thoáng chốc giao động, bàn tay khẽ siết lại.

Bà ngừng chốc lát rồi lại cất tiếng đều đều như không có chuyện gì:

- Nó là anh trai ruột của con, do trước đây nó luôn sống ở nước ngoài, mà mẹ cũng chưa có thời gian để nói cho con

Cô khẽ cười trong lòng đầy chua xót, là không muốn nói hay là không có thời gian để nói, vậy nếu bà muốn nói thì có rất nhiều thời gian để bà có thể nói ra, nhưng bà lại không làm vậy.

Trong lòng cô có nhiều câu hỏi, nhiều câu thắc mắc nhưng đến cổ họng lại không thể nói ra, giống như có thứ gì đó đã chặn lại không thốt nên lời.

Cô nhàn nhạt đáp: - Vâng ạ

-Con hãy đến sân bay Nội Bài mà đón anh.

Nếu có thời gian mẹ sẽ giải thích với con sau, thôi mẹ bận rồi

- Vâng ạ con sẽ đi đón anh

Tiếng "tút... tút... tút..." vang lên khô khốc.

Căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Bạch Thiên Nhã.

Cô thở dài, mệt mỏi.

Không hoảng loạn.

Không ngỡ ngàng.

Có lẽ, sâu trong thâm tâm, cô đã sớm biết chuyện đó là thật.

Chỉ là... cô cố chấp không tin.

Cho đến khi chính miệng mẹ cô nói ra sự thật không còn đường chối bỏ: Cô có một người anh trai.

Những lời đồn từng dấy lên trong căn biệt thự cô ở lúc trước bỗng hiện lại rõ mồn một.

Từng câu nói của người giúp việc, như dao nhỏ, lặng lẽ rạch vào trái tim cô mỗi ngày:

"Mày không phải tiểu thư của nhà này."

"Một ngày nào đó, thiếu gia của Bạch gia sẽ đuổi mày đi."

"Mày chỉ là đứa con hoang không biết từ đâu chui ra."

Và cuối cùng:

"Tiểu thiếu gia Bạch Dạ mới là người kế thừa nhà họ Bạch."

Tất cả... cuối cùng đều là sự thật.

Sau một hồi trầm ngâm, Bạch Thiên Nhã cuối cùng cũng lê bước khỏi giường.

Đôi chân nặng nề như thể mang theo cả tâm trạng rối bời suốt đêm dài.

Cô bước vào nhà vệ sinh, lặng lẽ đánh răng rửa mặt.

Không gian xung quanh giản dị đến kỳ lạ ,chỉ là một căn phòng nhỏ, đơn sơ, không chút dấu hiệu nào của sự xa hoa hay tiện nghi.

Rõ ràng cô là con gái của một gia đình giàu có...

Thế mà giờ đây, lại sống trong một nơi chẳng khác gì căn hộ bình dân.

Kỳ lạ thật.

Cô là tiểu thư Bạch gia hay...

đã từng là?

Bạch Thiên Nhã nhìn mình trong gương, khoé môi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng ý cười ấy không hề chạm đến đáy mắt.

Cô đang cười ư?

Có lẽ là thế.

Cười cho số phận trớ trêu của mình.

Hoặc cũng có thể... chỉ là đang tự giễu cợt chính bản thân — trông thảm hại đến mức chẳng còn nhận ra nổi.

Sau khi rửa mặt và đánh răng xong, cô với tay lấy một hũ gì đó đặt ở góc một góc của bồn rửa mặt .

Nhìn bề ngoài, nó giống như một lọ kem dưỡng da bình thường.

Nhưng khi mở mắt ra thì nó chẳng có mùi hương gì cả, cô bôi nó lên mặt, kỳ lạ thay những vết bầm tím bắt đầu biến mất theo từng chỉ tay của cô, để lộ một khuôn mặt non nớn, ánh mặt thất thần nhìn chẳng có sức sống, cô cố nở một nụ cười thật tươi, thoáng chống cô cũng không nhận ra mình, từ khi nào cô lại trở nên giả tạo như vậy, không ổn mà cứ tỏ vẻ mình ổn.

Bản thân cô không ngờ mình có thể che dấu cảm xúc tốt như vậy

Thay đồ xong cô đi xuống nhà, bắt một chiếc tắc-xi và đi thẳng đến sân bay, trên đường đi cô nhìn ngoài cửa xe thấy cảnh đẹp đến lạ thường, cô đang suy nghĩ gì đó bỗng nở một nụ cười, lẽ chăng cô đang suy nghĩ về những tháng ngày sống chung với anh trai sẽ thật hạnh phúc nhưng cô đâu biết được rằng thứ chờ đợi cô là một cơn ác mộng mà cô cả đời sẽ không thể quên
 
Bí Mật Của Vết Sẹo Cũ
Chap: 2 Quen thuộc... từ một người xa lạ


Vừa bước chân xuống khỏi xe tắc-xi , chiếc điện thoại trong túi cô đột ngột rung lên:

"Tinh, tinh, tinh..."

Bạch Thiên Nhã mở máy.

Là tin nhắn từ mẹ.

Một bức ảnh hiện ra.

Trong ảnh là một chàng thiếu niên xa lạ... mà cũng rất quen thuộc.

Trái tim cô khẽ chùng xuống.

Người này là ai?

Sao lại có cảm giác... như đã gặp ở đâu đó?

Một cảm giác khó chịu, lạ lẫm, nửa thân quen – nửa xa cách.

Nhưng rồi cô lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ mơ hồ trong đầu.

Cô chưa từng gặp anh trai mình.

Vậy thì... làm sao có chuyện người trong ảnh lại khiến cô cảm thấy quen thuộc được chứ?

kèm theo ảnh là tin nhắn của bà

- Đây là ảnh anh trai con, con hãy đến sảnh tầng 1 của sân bay mà đón ảnh

- Vâng, con biết rồi

Vừa bước vào sảnh, Bạch Thiên Nhã còn đang mải nhìn ngắm xung quanh, chưa kịp định hướng thì "bịch!" cô va phải một người phụ nữ.

– Đi đứng kiểu gì đấy?

Không có mắt à?!

Cô vội cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ:

– Xin lỗi, là do tôi không để ý.

Người phụ nữ lườm cô một cái, buông ra một câu chửi tục rồi hậm hực bước đi.

Một lát sau, bạn của cô ta từ đâu chạy đến, hớt hải:

– Nhanh lên!

Bên kia có một anh rất đẹp trai kìa!

Cả hai người họ vội vàng len qua đám đông, chạy về phía trước, nơi một nhóm người đang tụ tập rất đông.

Tiếng xì xào vang lên không ngớt.

Bạch Thiên Nhã hơi nhíu mày.

Cô nhìn theo bóng hai người phụ nữ kia, rồi theo bản năng... cũng bước lại gần đám đông.

Va vào mắt cô là một chàng trai trẻ với dáng vẻ cuốn hút đến lạ.

Anh cao khoảng một mét tám, thân hình thẳng tắp, nổi bật giữa đám đông đang ồn ào xung quanh.

Khuôn mặt anh sở hữu những đường nét hoàn hảo như được điêu khắc — sống mũi cao, góc hàm rõ ràng, làn da trắng hơn mức bình thường nhưng không hề yếu ớt.

Đôi mắt đen sâu thẳm ấy vô tình quét qua cô, khiến trái tim cô thoáng lỡ một nhịp.

Lạ thật...

Cô chưa từng gặp anh... nhưng cảm giác quen thuộc lại cứ len lỏi trong lòng cô như một làn gió lạnh.

Xung quanh anh có rất nhiều người đứng vây quanh, nhất là các cô gái, họ vây kín xung quanh, chặn hết tầm nhìn anh, nguời ngoài nhìn vào còn tưởng có idol nào suất hiện sân bay và đang họp fan

Anh gạt một vài người đứng chắn trước mình ra, rồi nhàn nhạt lại gần cô

- Cho hỏi cô có phải là Bạch Thiên Nhã không?

Cô thất thần giây lát, trong đầu như bùng nổ " giọng hay quá, đã đẹp trai rồi còn giọng ấm nữa"

- A..à vâng là tôi, Anh là...

Bạch Dạ

- Ừm, vậy thì về thôi

Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao:

- Nhìn cô ta bình thường như vậy, vậy mà vớ được một người đẹp trai như thế, nhìn anh ta còn giống người có tiền nữa chứ

- Cô ta thật may mắn

- Ghen tị thật, nhìn cái cách cô ta ăn mặc và anh đẹp trai đứng cạnh cô ta ăn mặc kìa khác một trời một vực

- Đúng vậy, mà nói nhỏ thôi không bọn họ nghe thấy thì không ổn đâu

Nhưng... cô đã nghe thấy hết.

Mỗi lời thì thầm như một cái gai nhỏ đâm vào lồng ngực.Cô không phản ứng.

Chỉ lặng lẽ cúi đầu, như thể muốn giấu đi ánh mắt vừa chợt nhòe.

Cô quen rồi.

Với ánh nhìn xét nét, với những lời nói tưởng chừng vô tình mà cứa vào tận tim.

Nhưng lần này... không hiểu sao, lòng cô lại chợt thấy nhói hơn bình thường.

Có lẽ là cô đang đi cạnh anh trai mình, cô không muốn anh mất mặt chăng?

Nghĩ lại... những lời họ nói cũng chẳng sai.

Trên người cô là một chiếc váy màu xanh nhạt đã cũ, vài đường chỉ bung ra được khâu lại bằng tay, vẫn lộ rõ nét vá.

Khuôn mặt cô nhợt nhạt, thiếu sức sống, đôi mắt thâm quầng vì những đêm mất ngủ.

Tất cả những điều đó... hoàn toàn tương phản với người đang đứng cạnh cô.

Anh nổi bật giữa đám đông: từ bộ đồ đơn giản nhưng đắt tiền, dáng người cao ráo, khí chất lạnh lùng, Mái tóc đen hơi xoăn nhẹ ở phần đuôi, bồng bềnh theo từng chuyển động...

đến cả cách anh im lặng cũng khiến người ta ngước nhìn.

Cô và anh — rõ ràng là hai thế giới.

Cô... thậm chí còn không hiểu tại sao mình lại được đứng cạnh người như thế.

Càng nghĩ cô càng tủi thân và đầy mệt mỏi

Tiếng ồn ào xung quanh dần lùi xa những lời bàn tán, ánh nhìn soi mói... tất cả như bị bỏ lại sau lưng khi cô và anh bước ra khỏi sảnh sân bay, lên chiếc taxi chờ sẵn.

Cánh cửa xe khép lại.

Không gian lập tức trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ, cứ như thể cả thế giới vừa nhấn nút tạm dừng.

Lúc này, cô mới khẽ thở ra một hơi, nhẹ nhõm... nhưng cũng đầy mệt mỏi.

Suốt cả quãng đường từ sân bay về nhà, anh không nói một lời.

Nhưng không phải vì không muốn.

Nhiều lần, Bạch Thiên Nhã lén quay sang nhìn anh.

Có lúc ánh mắt họ vô tình chạm nhau — chỉ thoáng qua, nhưng đủ để cô cảm nhận được: anh định nói gì đó.

Nhưng rồi... lại im lặng.

Trong đôi mắt anh là một mảng mờ đục khó diễn tả ; vừa lạnh lùng, vừa phức tạp, như cất giấu rất nhiều điều khó nói nên lời

Còn Bạch Thiên Nhã không biết nói gì cả, cũng chẳng biết nên bắt chuyện như thế nào, thành ra cũng thành ngại

Thế là hai nguời im lặng trên suốt con đường

note của tác giả :

đây là truyện lần đầu tui viết có thiếu sai sót gì mong mọi người bỏ qua.

Hoan hỷ

nhớ follow , bình luận, đánh giá cho tui.

Cảm ơn
 
Bí Mật Của Vết Sẹo Cũ
chap 3: Ánh sáng ngủ quên trong căn bếp


sau khi xuống xe, trước mặt hai người là một căn biệt thự xa hoa, lộng lẩy, nhưng đầy cổ kính, nhìn là biết chủ nhân của căn nhà không phải là người bình thường: Không là chủ tịch của một công ty lớn thì là một doanh nhân giàu có

Phải đây là nhà cũ cuả bạch gia, một căn nhà được thiết kế, kết hợp giữa kiến trúc phương Tây cổ điển và vẻ tinh tế, sâu lắng của phương Đông.

Từng viên gạch, từng khung cửa đều như chất chứa một câu chuyện đã ngủ quên từ rất lâu...Căn biệt thự này có tuổi thọ, ít nhất là gần trăm tuổi

- Đây là nhà của chúng ta.

Cô lên tiếng bắt chuyện để phá vở sự yên tĩnh này

- Ừm, vào thôi

Bước qua cánh cổng sắt nặng nề, trước mắt là hai hàng người giúp việc mặc đồng phục chỉnh tề, đứng thẳng hàng cúi đầu đầy cung kính.

- Mừng thiếu gia đã trở về! giọng đồng thanh vang lên, vừa trầm ổn vừa trang nghiêm, như một nghi lễ đã được chờ đợi từ rất lâu.

Từ phía trước, một người đàn ông trung niên bước lên.

Ông mặc vest tối màu, tóc đã điểm bạc nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng cứng cáp, ánh mắt sáng và sâu như từng chứng kiến hết thảy thăng trầm của nơi này.

Ông cúi nhẹ người, giọng nói ôn hòa nhưng dứt khoát:

.

- Tôi là quản gia Lâm, tên đầy đủ là Lâm Trí Viễn.

Từ nay nếu thiếu gia có điều gì cần, xin cứ dặn tôi.

Bạch Dạ đầy kiêu ngạo bước ngang qua một mạch vào nhà.

Sau khi anh vào nhà, không khí ở bên ngoài bắt đầu trở nên yên tĩnh

Chưa kịp ổn định sau màn chào đón trang nghiêm, một người phụ nữ dáng người to lớn, khí thế hừng hực bước nhanh về phía Bạch Thiên Nhã.

Trước khi cô kịp phản ứng, một cái bạt tai như trời giáng đã quất thẳng lên má trái, vang dội giữa khoảng sân im lặng.

Chát!

Cô lảo đảo một bước, vịn nhẹ vai để giữ thăng bằng.

Bên má đau rát như bị thiêu cháy, nhưng ánh mắt cô vẫn ráo hoảnh, không rơi lấy một giọt nước mắt.

Giọng người phụ nữ sắc như dao cắt:

- Mày mà dám hé răng nói lung tung trước mặt thiếu gia, thì đừng hòng sống yên ổn trong căn nhà này!

Cái tát này là tao cảnh cáo trước!

Bà ta cúi sát, nghiến răng gằn từng chữ:

- Mà mày có nói... chưa chắc thiếu gia đã tin mày đâu... chỉ là một đứa con hoang.

Câu cuối cùng tuôn ra trong một tiếng thì thầm đầy khinh bỉ, rồi bà ta quay ngoắt đi, để lại một khoảng không lạnh ngắt phía sau lưng.

Cô sờ lên khuôn mặt bị đánh đến đỏ bừng, răng cắn chặt vào môi dưới, cô cố giữ để nước mắt không rơi.

Mạnh đến mức trong miệng bắt đầu lan ra mùi tanh tanh của máu , vị mặn chát hòa lẫn với vị tanh rình của máu tạo ra một cảm giác khó tả.

Vào trong nhà, cô đã thấy vẽ mặt lười biếng của Bạch Dạ, anh đang ngồi trên sofa, chân thong thả gác lên bàn .

Đôi tay thon thả, các khớp xương rõ ràng, làn da trắng ngần mang theo nét lạnh lẽo, anh cầm điện thoại hình như đang làm gì đó rất tập chung.

Cô lại gần, thì ra anh đang chơi game, đôi tay thon dài của anh lướt nhanh trên màn hình, ngón cái khẽ nhấn, khẽ vuốt từng động tác dứt khoát và đầy chính xác.

Anh liếc cô một cái, sau đó lại chăm chú nhìn điện thoại, một hồi sau anh mới lên tiếng

- Tôi đói rồi!

Thấy anh nói vậy, quản gia Lâm tiến lại gần, người hơi cúi người nhẹ

- Bữa trưa đã chuẩn bị xong, giờ cậu có thể đến ăn ạ

Bữa trưa được bày biện thịnh soạn, món nào món nấy đều hấp dẫn, màu sắc bắt mắt, hương thơm dìu dịu lan trong không khí khiến bụng cô khẽ sôi lên một tiếng

Cô nhìn chằm chằm vào chúng, chẳng giấu nổi ánh mắt thèm thuồng.

Mỗi món ăn như đang lên tiếng gọi cô: "Nếm thử tôi đi."

Cô vô thức nuốt nước miếng

Cô không nhớ lần cuối mình được ăn một bữa ăn thịnh soạn như này là khi nào, chỉ nhớ là nó rất lâu về trước, lâu đến nổi giờ nghĩ lại cô còn tưởng là mình đã tượng tượng ra nó.

Cũng đúng thôi...

Làm sao cô có thể ngây thơ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ được ăn một bữa thịnh soạn như thế này?

Những hình ảnh như vậy nếu có chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng, hoặc trong giấc mơ những đêm đói bụng.

Một bữa ăn tử tế còn chẳng dễ có, thì lấy đâu ra các món ăn đắt tiền, được bày biện đẹp mắt, thơm lừng đến chảy nước miếng như thế này?

Cô đã quá quen với những bữa cơm nguội chan nước lọc, quen với việc nhịn đói vì không có tiền để ăn, quen cả cảm giác thèm thuồng nhưng phải làm ra vẻ chẳng buồn ăn.

Có những lần, cô đói đến mức phải nhặt lại những thứ người ta làm rơi hoặc bỏ lại chưa ăn hết rồi lặng lẽ đưa vào miệng.

Không phải vì không biết ghê tởm.

Chỉ là... bụng đói quá, đến nỗi cả lòng tự trọng cũng phải tạm cất đi một lúc.

Cô từng ngồi bên bãi rác nhỏ sau khu chợ, nơi người ta vứt đi bánh mì bị rơi đất, trái cây dập, hộp cơm ai đó ăn dở.

Chỉ cần không có dấu hiệu bị hỏng hay mốc, cô đều cân nhắc kỹ càng rồi mới ăn.

Có khi đói qúa đến cả đồ bị hỏng cô cũng ăn

Từng miếng ăn là một sự đánh đổi giữa đói và nhục, giữa sinh tồn và lòng kiêu hãnh.

Thật nực cười đường đường là tiểu thư của một gia đình giàu có, nhưng nhìn cô thật thảm hại , chẳng ra dáng một tiểu thư.

Tại sao chứ?

Mỗi lần cô bước qua cánh cửa ấy, ánh mắt của người trong nhà đều tránh né như thể cô là một vết nhơ không nên tồn tại.

Còn anh...

Bạch Dạ vừa xuất hiện, mọi người như biến thành phiên bản khác: niềm nở, cung kính, hạ mình đến đáng thương.

Chẳng ai nhớ rằng, cô cũng là người mang họ Bạch.

Là con gái ruột của gia đình này.

Là người từng sống trong căn biệt thự này từ khi còn chưa biết đọc, biết viết.

Nhưng giờ thì sao?

Cô đứng đó, như một bóng mờ không ai thèm đoái hoài.

Ánh mắt họ nhìn cô... không khác gì một thứ rác rưởi ghê tởm lỡ lạc vào thế giới của họ.

Càng nghĩ, cô càng thấy tủi thân.

Trước mặt là những món ăn hấp dẫn, từng là những món cô yêu thích.

Nhưng bây giờ, tất cả như biến đổi: màu sắc trở nên nhạt nhòa, hương thơm trở thành thứ khiến cô buồn nôn.

Cô không thể nuốt nổi.

Cổ họng nghẹn lại, từng đũa cơm như hóa đá.

Sự im lặng bao trùm mâm cơm, chỉ có tiếng cười đùa rộn rã ở đầu bàn nơi Bạch Dạ ngồi.

Ai cũng niềm nở với anh.

Ai cũng quên rằng cô cũng đang có mặt.

Cô ngồi đó, như một món đồ thừa bị lãng quên.

Cô khó khăn lắm mới ăn xong một bán cơm, thì cũng là lúc Bạch Dạ đứng dậy, lúc đầu hình như anh định đi lên lầu, sau đó tự dựng anh quay người lại

- Ăn xong rồi, một lát nữa tôi sẽ đi tham quan khu trọ cho thuê gần trường.

Dù sao sau này cũng về đó ở, tiện cho việc học

Cô hơi ngơ ngác, thất thờ, mãi chìm trong suy nghĩ của chính mình mà không để ý anh đã ăn xong từ lúc nào, vội đáp:

- Á..à vâng

Nghe xong câu trả lời anh quay một mặt lên tầng hai

Thấy anh đi, những người một giây trước còn niềm nở với anh, giây sau quay lại với cô

- Mày mang hết bát ra mà rửa đừng thấy thiếu gia ở đây, rồi được bọn tôi đối xử tốt rồi bắt đầu sinh ra ảo tượng

- Sao tôi dám chứ, một chút cũng từng không.....

Từ một chút cũng từng không, cô nói rất nhỏ như đang thì thầm với chính mình

Rửa xong bát, cô vẫn lặng lẽ đứng đó, tay lạnh ngắt, nước thấm vào ống tay áo.

Không một chút phản kháng.

Không một lời chống cự.

Như thể... cô đã quen với việc bị sai bảo, quen cả việc bị xem như kẻ dư thừa.

Và rồi...

những ngón tay run run chạm vào mép bồn rửa... giống hệt một buổi chiều năm sáu tuổi

Khi cô còn nhỏ xíu lúc đó cô chỉ mới học lớp 1,lúc đó cũng là lúc mẹ cô rời đi ra nước ngoài sinh sống.

Cô vẫn còn nhớ như in... hôm đó trời mưa.

Mưa lớn đến mức nước đọng thành vũng, từng giọt mưa đập vào mái hiên nghe như tiếng tim đập hoảng loạn.

Cô đứng bên cửa sổ, ôm chặt con gấu bông mẹ tặng, mắt dõi theo chiếc xe dần khuất khỏi cổng biệt thự.

Không ai giải thích vì sao mẹ đi.

Cũng không ai hỏi cô có ổn không.

Chỉ có một mình cô, và bầu trời xám xịt phía trên.

Hôm đó cô đã nghĩ:

Mẹ chỉ đi một chút thôi.

Mai mẹ sẽ về, giờ mà mình khóc lóc, cầu xin mẹ ở lại thì mình sẽ không vui, sẽ bỏ mặc mình mà không quan tâm đến mình nữa

Nghĩ như vậy, cô vô thức nuốt nước mắt vào bên trong

Đến giờ cơm, như thường lệ cô ngồi vào bàn ăn, mong chờ những món ăn mình yêu thích sẽ xuất hiện nhưng không trước mắt cô là một chiếc bàn trống không

Không cơm.

Không bát đũa

Không có một món thức ăn nào

Cô ngồi đó một lúc lâu, bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy bụng đang réo lên từng hồi

Sau một hồi chờ đợi, cuối cùng cũng có người, cô vui mừng, ánh mặt long lanh nghĩ rằng có người đang mang đồ ăn đến cho mình.

Cô vừa định cất tiếng nói lời cảm ơn thì

- Mày còn ngồi đây làm gì bọn tôi ăn xong rồi, mau xuống rửa bát đi

Thấy cô hiện rõ vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Cô ta càng cười đầy khinh bỉ

- Đừng có nói, mày đang đợi bọn tôi hầu hạ mang thức ăn lên đó nha

Cô ngập ngừng, ánh mắt hoang mang:

- Nhưng... nhưng tôi chưa ăn gì cả.

Tôi đang rất đói...

Câu nói nhỏ, nghẹn nơi cổ họng như thể chẳng ai nghe thấy.

Thấy cô không phản ứng hay di chuyển gì, cô ta quay lại với lấy một cây lau nhà ở cạnh đó giờ lên đánh Bạch Thiên Nhã không thương tiếc

- Tao bảo mày đi rửa bát cơ mà!

Mày điếc à?

Một đòn.

Rồi thêm một đòn nữa.

Cây lau nhà thô ráp quất vào người nhỏ bé đang run rẩy, bụi bẩn từ đầu chổi văng tung tóe.

Mỗi cú đánh như trút lên người cô sự khó chịu, khinh bỉ.

Cô chỉ biết ôm người lại giọng rên rỉ, đầy nức nở

- Híc... híc...

Đừng...

đừng đánh nữa... tôi sai rồi... tôi sẽ đi làm mà

Đứa trẻ chỉ mới lớp 1, gập người ôm đầu, co rúm lại như một chú mèo bị dồn vào chân tường.

Nhưng cô không vùng vẫy.

Cũng không chạy trốn.

Cô chỉ biết... cầu xin.

Chỉ cần ngừng đánh...

Chỉ cần họ tha cho cô...

Dù có đói, có mệt,họ bảo cô làm gì cô cũng làm

Sau một hồi đòn roi, cuối cùng cô ta cũng dừng tay, ném cây gậy sang một bên rồi bỏ đi.

Căn phòng nhỏ trở lại yên ắng, chỉ còn tiếng thở dốc của cô cùng với những cơn đau rát chạy dọc sống lưng.

Cô nằm đó, co mình như con mèo ướt

Ánh nắng len qua khung cửa sổ bụi bặm, rơi lên gương mặt cô từng vết sáng nhạt.

Nhưng chẳng đủ để sưởi ấm.

Lần đầu tiên cô phải rửa bát

Chiếc bồn rửa cao đến tận ngực, nước lạnh như băng, mùi dầu mỡ bám trên tay khiến cô suýt nôn.

Nhưng nếu không rửa, bát sẽ bị đập vỡ và cái roi sẽ lại quất lên lưng.

Cô nhớ lúc đó mình vừa khóc vừa rửa, nước mắt hòa vào nước rửa bát, mặn chát.

Đến khi rửa xong, ngón tay đã tím tái, da nhăn nheo, cả người run lẩy bẩy vì lạnh.

Cô ngồi sụp xuống góc bếp, ôm đầu gối, không ai dỗ dành, không ai hỏi han.

Chỉ có một tiếng nói lạnh tanh vọng từ sau lưng:

– Rửa chậm vậy, lần sau còn không sạch thì đừng ăn cơm nữa.

Thoát khỏi suy nghĩ cũng là lúc cô làm xong mọi việc, cô cùng Bạch Dạ lên xe và di chuyển đến nơi sau này cô và anh ở
 
Bí Mật Của Vết Sẹo Cũ
chap 4: Bí mật trong ngăn bàn


ghi chú : ' ' là suy nghĩ của nhân vật

------------------

Đến nơi thì cũng đã là buổi chiều, mặt trời cũng đã lên cao.

Ánh nắng ấm áp chiếu xuống khuôn mặt của hai người.

Trên cao, bầu trời mang một màu xanh nhạt dịu dàng, như được phủ bởi một lớp voan mỏng.

Vài đám mây trắng lững lờ trôi, thay đổi hình dạng theo từng cơn gió thoảng qua.

Ánh nắng chiều không còn gay gắt, mà ngả vàng óng, nhuộm cả nền trời thành một bức tranh ấm áp và yên bình.

Chim chóc thỉnh thoảng sà xuống, kêu lên vài tiếng thưa thớt, rồi vỗ cánh bay vút vào khoảng không rộng lớn, để lại sau lưng là quầng sáng nhạt của hoàng hôn đang dần buông xuống

Bước vào nhà, đập vào mắt hai người là phòng khách nhỏ nhắn nhưng vô cùng gọn gàng.

Mọi thứ trong căn phòng đều được sắp xếp ngăn nắp, toát lên cảm giác ấm áp và chỉn chu.

Xung quanh được trang trí bằng những món đồ đơn giản nhưng tinh tế, tạo nên một không gian vừa gần gũi vừa dễ chịu.

Bạch Thiên Nhã bắt đầu đi vòng quanh, vừa bước vừa giới thiệu sơ qua về từng góc nhỏ trong nhà.

Dù căn nhà không lớn, nhưng dưới bàn tay khéo léo và con mắt thẩm mỹ của cô, từng chi tiết đều được chăm chút cẩn thận, khiến nơi này trở thành một tổ ấm thật sự – ấm cúng, dịu dàng và mang đậm dấu ấn của chính cô.

Căn nhà có hai tầng.

Tầng một là gồm có phòng khách, phòng bếp , nơi để giặt quần áo và một khoảng sân bên trong để cô phơi đồ.

Giới thiệu xong ở tầng một cô dẫn anh lên tầng hai.

Tầng hai chỉ có 3 căn phòng và một hành lang nhỏ

Bước lên cầu thang gỗ nâu nhạt, tiếng bước chân vang lên khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng.

Căn phòng nằm ngoài cùng hành lang là phòng của cô.

Cánh cửa trắng ngà khẽ mở ra, để lộ một không gian nhỏ xinh và ấm áp.

Phòng không lớn, nhưng được bày biện cẩn thận với những gam màu dịu mắt.

Một chiếc bàn học đặt cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều nhẹ nhàng hắt vào qua tấm rèm mỏng, nhuộm vàng cả góc phòng.

Trên giá sách là những cuốn sách được xếp ngay ngắn, xen kẽ là vài món đồ trang trí nhỏ – dễ thương và rất giống cô.

Mỗi góc trong căn phòng đều như mang theo hơi thở của riêng Thiên Nhã – dịu dàng, gọn gàng, và có chút mộng mơ.

Cô dừng lại trước cánh cửa đầu hành lang, khẽ quay đầu nói:

– Đây là phòng của em.

– Cạnh bên là một căn phòng trống, em dùng để đựng đồ lặt vặt... coi như là nhà kho. – Cô nói thêm, giọng nhỏ nhẹ.

Anh liếc nhìn dọc theo hành lang, rồi hỏi thẳng:

– Vậy phòng tôi là ở cuối à?

Thấy anh tự dưng cắt ngang, cô có chút ngượng ngùng, giọng có chút nhỏ, đầu lúng túng

- ừ..m vâng

- Vậy giờ cô có thể đi làm việc của mình được rồi đó, tôi sẽ tự ngắm nhìn xung quanh

Giọng anh đều đều, không lạnh lùng nhưng cũng chẳng mang theo chút ấm áp nào.

Cô khẽ sững người, nụ cười gượng còn chưa kịp tắt đã đông cứng lại trên môi.

Tim cô như bị siết chặt.

Rõ ràng... cô đã gọi anh một tiếng anh, dịu dàng và chân thành đến thế.

Nhưng đổi lại, vẫn là khoảng cách xa lạ ấy như thể cô mãi mãi chỉ là một người ngoài không liên quan, cố gắng thế nào cũng không thể chạm được vào thế giới của anh.

Cô khẽ cười, một nụ cười đầy chua xót trong lòng và thầm nhĩ ' Haha, chắc là anh ấy cảm thấy mình ghê tởm nên không muốn nhận đứa em gái này đây mà'

- Vậy em đi trước, có gì thắc mắc cứ nói cho em!

Rồi cô xuống tầng.

Bóng lưng mảnh khảnh dần khuất sau bậc thang, tiếng bước chân cũng mỗi lúc một xa hơn, để lại phía sau anh là một khoảng không gian yên tĩnh đến lạ lùng.

Thấy cô đã đi khuất, anh thở ra một hơi thật khẽ, như thể vừa trút được một điều gì đó đè nặng trong lòng.

Ánh mắt vẫn lặng lẽ dõi theo hướng cầu thang một lúc lâu, đến khi không còn tiếng động nào vọng lên nữa, anh mới thu lại ánh nhìn.

Rồi anh bắt đầu bước chậm rãi về phía căn phòng nằm cuối hành lang , cũng chính là phòng của anh.

Vừa đi, anh vừa đưa mắt nhìn xung quanh.

Hành lang hẹp, sàn gỗ được lau sạch bóng, hai bên tường treo vài khung ảnh nhỏ, có cái là tranh phong cảnh, có cái là ảnh gia đình đã cũ.

Trong bức ảnh, là một bé gái đang được mẹ bế trên tay.

Cô bé mặc chiếc váy trắng nhỏ xinh, mái tóc ngắn chấm vai và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đầu hè.

Người phụ nữ ôm cô trong vòng tay dịu dàng, ánh mắt có chút chan chứa yêu thương, còn phía sau là một góc sân đầy nắng giản dị, ấm áp, và đầy hạnh phúc.

Anh dừng lại trước bức ảnh ấy.

Ánh mắt khẽ dao động ' chắc là khi còn nhỏ' anh cảm thán một câu rồi đi thẳng vào phòng mình.

Căn phòng không quá to, cũng không quá nhỏ nói chung là tạm được, trong căn phòng chiếc giường đơn được nằm kê sát tường, ga trải màu xám tro vẫn còn nguyên vẹn, chưa hề có dấu vết của người từng nằm qua.

Mùi sơn tường còn thoang thoảng, hoà cùng hương gỗ nhẹ nhàng từ chiếc tủ mới khiến không khí trong phòng phảng phất sự ngăn nắp và xa lạ.

Mọi thứ đều sạch sẽ, gọn gàng, nhưng lại thiếu đi hơi ấm như chính anh, đang đứng giữa một nơi chưa thực sự thuộc về mình.

Anh bước vào, lặng lẽ đặt túi hành lý xuống bên cạnh giường.

Đôi mắt nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại ở khung cửa sổ nhỏ bên phải, nơi ánh nắng chiều đang len lỏi vào, nhuộm vàng nền gạch nhạt màu.

Sau khi sửa soạn xong đồ đạc, anh ngã lưng xuống giường.

Chiếc nệm còn mới, mùi vải sạch sẽ phảng phất trong không khí, nhưng lại chẳng mang đến chút cảm giác quen thuộc nào

Anh nhắm mắt lại, hàng mi khẽ động, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Không biết là do chuyến đi dài, hay vì điều gì khác nặng nề trong lòng.

Dường như trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, có điều gì đó đang lặng lẽ lướt qua tâm trí một mảnh ký ức, một nỗi do dự, hay một cảm xúc chưa kịp gọi thành tên.

Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ.

Anh vẫn nằm yên, đôi mắt nhắm chặt, nhưng tâm trí thì không thể nào yên được.

Một lúc sau, anh tỉnh dậy với tay lấy điện thoại.

Khi mở màn hình, anh hơi nhíu mày ' vậy mà đã gần 7h30 rồi sao'

Anh đứng dậy, định đi xuống tầng một xem thử Bạch Thiên Nhã về chưa, thì đi ngang qua phòng cô, anh trợt dừng lại

Cửa phòng của cô không đóng , bên trong được bày biện gọn gàng, tinh tế theo phong cách mộng mơ, ngọt ngào.

Tông màu chủ đạo là trắng kem xen lẫn hồng nhạt, cùng vài món đồ trang trí dễ thương như gấu bông, lọ hoa khô và những tấm ảnh dán trên tường.

Mọi thứ đều toát lên cảm giác ấm áp và dịu dàng như đang thì thầm rằng: chủ nhân của căn phòng này là một cô gái tinh tế, nhẹ nhàng, và có tâm hồn mềm mại như nắng chiều.

Như có một lực vô hình nào đó đang đẩy anh, khiến đôi chân tự động bước về phía trước mà không cần suy nghĩ.

Trước khi kịp nhận ra, anh đã đứng ngay trong phòng cô.

Ánh mắt anh lặng lẽ lướt qua mọi thứ bên trong.

Bất chợt như có thứ gì đó bảo anh, mà anh đã bước đến bàn học của cô.

Trên bàn được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ đến mức gần như không nỡ chạm vào.

Một chiếc đèn học màu trắng đơn giản, vài cuốn sách đang mở dang dở, bên cạnh là cây bút có hoa văn nhẹ nhàng màu hồng nhạt.

Có cả một cuốn sổ tay bìa da nằm ngay ngắn phía trên cùng, như thể vừa được viết gì đó cách đây không lâu.

Nhìn ngắm một hồi, sự tò mò khiến anh bất giác cúi người, chậm rãi mở ngăn tủ nhỏ dưới bàn học.

Ngay khoảnh khắc cánh tủ được mở ra, đôi mắt anh khựng lại.

Không gian như đặc quánh.

Hô hấp anh chậm lại hẳn, như thể không khí vừa rút cạn khỏi căn phòng.

Ánh mắt anh đông cứng.

Sâu trong đó là một thứ cảm xúc hỗn loạn,sửng sốt, hoang mang, rồi chuyển thành một dạng chối bỏ vô thức.

Bàn tay đang giữ mép tủ khẽ siết lại, những khớp ngón tay trắng bệch.

Một giây... hai giây... ba giây trôi qua, anh vẫn bất động.

Mí mắt anh chớp chậm, môi khẽ mím như đang cố gắng kiềm nén một điều gì đó vừa bùng lên trong lồng ngực một thứ cảm giác nhức nhối, không tên, gần như là... kháng cự.

Không thể nào.

Anh lùi một bước nhỏ, nhưng ánh mắt vẫn bị ghìm chặt vào bên trong ngăn tủ ấy.

Sự im lặng của căn phòng lúc này trở nên đáng sợ, như đang nhấn chìm anh vào cơn lốc xoáy của những câu hỏi không có lời đáp.

Cả người anh như bị bóp nghẹt giữa ranh giới của thực và không thực.

Mọi thứ trong đầu anh... vỡ vụn.

Bỗng, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng.

– Anh đang làm gì vậy?

Anh giật mình quay lại nhìn .

Là Bạch Thiên Nhã.
 
Back
Top Bottom