sau khi xuống xe, trước mặt hai người là một căn biệt thự xa hoa, lộng lẩy, nhưng đầy cổ kính, nhìn là biết chủ nhân của căn nhà không phải là người bình thường: Không là chủ tịch của một công ty lớn thì là một doanh nhân giàu có
Phải đây là nhà cũ cuả bạch gia, một căn nhà được thiết kế, kết hợp giữa kiến trúc phương Tây cổ điển và vẻ tinh tế, sâu lắng của phương Đông.
Từng viên gạch, từng khung cửa đều như chất chứa một câu chuyện đã ngủ quên từ rất lâu...Căn biệt thự này có tuổi thọ, ít nhất là gần trăm tuổi
- Đây là nhà của chúng ta.
Cô lên tiếng bắt chuyện để phá vở sự yên tĩnh này
- Ừm, vào thôi
Bước qua cánh cổng sắt nặng nề, trước mắt là hai hàng người giúp việc mặc đồng phục chỉnh tề, đứng thẳng hàng cúi đầu đầy cung kính.
- Mừng thiếu gia đã trở về! giọng đồng thanh vang lên, vừa trầm ổn vừa trang nghiêm, như một nghi lễ đã được chờ đợi từ rất lâu.
Từ phía trước, một người đàn ông trung niên bước lên.
Ông mặc vest tối màu, tóc đã điểm bạc nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng cứng cáp, ánh mắt sáng và sâu như từng chứng kiến hết thảy thăng trầm của nơi này.
Ông cúi nhẹ người, giọng nói ôn hòa nhưng dứt khoát:
.
- Tôi là quản gia Lâm, tên đầy đủ là Lâm Trí Viễn.
Từ nay nếu thiếu gia có điều gì cần, xin cứ dặn tôi.
Bạch Dạ đầy kiêu ngạo bước ngang qua một mạch vào nhà.
Sau khi anh vào nhà, không khí ở bên ngoài bắt đầu trở nên yên tĩnh
Chưa kịp ổn định sau màn chào đón trang nghiêm, một người phụ nữ dáng người to lớn, khí thế hừng hực bước nhanh về phía Bạch Thiên Nhã.
Trước khi cô kịp phản ứng, một cái bạt tai như trời giáng đã quất thẳng lên má trái, vang dội giữa khoảng sân im lặng.
Chát!
Cô lảo đảo một bước, vịn nhẹ vai để giữ thăng bằng.
Bên má đau rát như bị thiêu cháy, nhưng ánh mắt cô vẫn ráo hoảnh, không rơi lấy một giọt nước mắt.
Giọng người phụ nữ sắc như dao cắt:
- Mày mà dám hé răng nói lung tung trước mặt thiếu gia, thì đừng hòng sống yên ổn trong căn nhà này!
Cái tát này là tao cảnh cáo trước!
Bà ta cúi sát, nghiến răng gằn từng chữ:
- Mà mày có nói... chưa chắc thiếu gia đã tin mày đâu... chỉ là một đứa con hoang.
Câu cuối cùng tuôn ra trong một tiếng thì thầm đầy khinh bỉ, rồi bà ta quay ngoắt đi, để lại một khoảng không lạnh ngắt phía sau lưng.
Cô sờ lên khuôn mặt bị đánh đến đỏ bừng, răng cắn chặt vào môi dưới, cô cố giữ để nước mắt không rơi.
Mạnh đến mức trong miệng bắt đầu lan ra mùi tanh tanh của máu , vị mặn chát hòa lẫn với vị tanh rình của máu tạo ra một cảm giác khó tả.
Vào trong nhà, cô đã thấy vẽ mặt lười biếng của Bạch Dạ, anh đang ngồi trên sofa, chân thong thả gác lên bàn .
Đôi tay thon thả, các khớp xương rõ ràng, làn da trắng ngần mang theo nét lạnh lẽo, anh cầm điện thoại hình như đang làm gì đó rất tập chung.
Cô lại gần, thì ra anh đang chơi game, đôi tay thon dài của anh lướt nhanh trên màn hình, ngón cái khẽ nhấn, khẽ vuốt từng động tác dứt khoát và đầy chính xác.
Anh liếc cô một cái, sau đó lại chăm chú nhìn điện thoại, một hồi sau anh mới lên tiếng
- Tôi đói rồi!
Thấy anh nói vậy, quản gia Lâm tiến lại gần, người hơi cúi người nhẹ
- Bữa trưa đã chuẩn bị xong, giờ cậu có thể đến ăn ạ
Bữa trưa được bày biện thịnh soạn, món nào món nấy đều hấp dẫn, màu sắc bắt mắt, hương thơm dìu dịu lan trong không khí khiến bụng cô khẽ sôi lên một tiếng
Cô nhìn chằm chằm vào chúng, chẳng giấu nổi ánh mắt thèm thuồng.
Mỗi món ăn như đang lên tiếng gọi cô: "Nếm thử tôi đi."
Cô vô thức nuốt nước miếng
Cô không nhớ lần cuối mình được ăn một bữa ăn thịnh soạn như này là khi nào, chỉ nhớ là nó rất lâu về trước, lâu đến nổi giờ nghĩ lại cô còn tưởng là mình đã tượng tượng ra nó.
Cũng đúng thôi...
Làm sao cô có thể ngây thơ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ được ăn một bữa thịnh soạn như thế này?
Những hình ảnh như vậy nếu có chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng, hoặc trong giấc mơ những đêm đói bụng.
Một bữa ăn tử tế còn chẳng dễ có, thì lấy đâu ra các món ăn đắt tiền, được bày biện đẹp mắt, thơm lừng đến chảy nước miếng như thế này?
Cô đã quá quen với những bữa cơm nguội chan nước lọc, quen với việc nhịn đói vì không có tiền để ăn, quen cả cảm giác thèm thuồng nhưng phải làm ra vẻ chẳng buồn ăn.
Có những lần, cô đói đến mức phải nhặt lại những thứ người ta làm rơi hoặc bỏ lại chưa ăn hết rồi lặng lẽ đưa vào miệng.
Không phải vì không biết ghê tởm.
Chỉ là... bụng đói quá, đến nỗi cả lòng tự trọng cũng phải tạm cất đi một lúc.
Cô từng ngồi bên bãi rác nhỏ sau khu chợ, nơi người ta vứt đi bánh mì bị rơi đất, trái cây dập, hộp cơm ai đó ăn dở.
Chỉ cần không có dấu hiệu bị hỏng hay mốc, cô đều cân nhắc kỹ càng rồi mới ăn.
Có khi đói qúa đến cả đồ bị hỏng cô cũng ăn
Từng miếng ăn là một sự đánh đổi giữa đói và nhục, giữa sinh tồn và lòng kiêu hãnh.
Thật nực cười đường đường là tiểu thư của một gia đình giàu có, nhưng nhìn cô thật thảm hại , chẳng ra dáng một tiểu thư.
Tại sao chứ?
Mỗi lần cô bước qua cánh cửa ấy, ánh mắt của người trong nhà đều tránh né như thể cô là một vết nhơ không nên tồn tại.
Còn anh...
Bạch Dạ vừa xuất hiện, mọi người như biến thành phiên bản khác: niềm nở, cung kính, hạ mình đến đáng thương.
Chẳng ai nhớ rằng, cô cũng là người mang họ Bạch.
Là con gái ruột của gia đình này.
Là người từng sống trong căn biệt thự này từ khi còn chưa biết đọc, biết viết.
Nhưng giờ thì sao?
Cô đứng đó, như một bóng mờ không ai thèm đoái hoài.
Ánh mắt họ nhìn cô... không khác gì một thứ rác rưởi ghê tởm lỡ lạc vào thế giới của họ.
Càng nghĩ, cô càng thấy tủi thân.
Trước mặt là những món ăn hấp dẫn, từng là những món cô yêu thích.
Nhưng bây giờ, tất cả như biến đổi: màu sắc trở nên nhạt nhòa, hương thơm trở thành thứ khiến cô buồn nôn.
Cô không thể nuốt nổi.
Cổ họng nghẹn lại, từng đũa cơm như hóa đá.
Sự im lặng bao trùm mâm cơm, chỉ có tiếng cười đùa rộn rã ở đầu bàn nơi Bạch Dạ ngồi.
Ai cũng niềm nở với anh.
Ai cũng quên rằng cô cũng đang có mặt.
Cô ngồi đó, như một món đồ thừa bị lãng quên.
Cô khó khăn lắm mới ăn xong một bán cơm, thì cũng là lúc Bạch Dạ đứng dậy, lúc đầu hình như anh định đi lên lầu, sau đó tự dựng anh quay người lại
- Ăn xong rồi, một lát nữa tôi sẽ đi tham quan khu trọ cho thuê gần trường.
Dù sao sau này cũng về đó ở, tiện cho việc học
Cô hơi ngơ ngác, thất thờ, mãi chìm trong suy nghĩ của chính mình mà không để ý anh đã ăn xong từ lúc nào, vội đáp:
- Á..à vâng
Nghe xong câu trả lời anh quay một mặt lên tầng hai
Thấy anh đi, những người một giây trước còn niềm nở với anh, giây sau quay lại với cô
- Mày mang hết bát ra mà rửa đừng thấy thiếu gia ở đây, rồi được bọn tôi đối xử tốt rồi bắt đầu sinh ra ảo tượng
- Sao tôi dám chứ, một chút cũng từng không.....
Từ một chút cũng từng không, cô nói rất nhỏ như đang thì thầm với chính mình
Rửa xong bát, cô vẫn lặng lẽ đứng đó, tay lạnh ngắt, nước thấm vào ống tay áo.
Không một chút phản kháng.
Không một lời chống cự.
Như thể... cô đã quen với việc bị sai bảo, quen cả việc bị xem như kẻ dư thừa.
Và rồi...
những ngón tay run run chạm vào mép bồn rửa... giống hệt một buổi chiều năm sáu tuổi
Khi cô còn nhỏ xíu lúc đó cô chỉ mới học lớp 1,lúc đó cũng là lúc mẹ cô rời đi ra nước ngoài sinh sống.
Cô vẫn còn nhớ như in... hôm đó trời mưa.
Mưa lớn đến mức nước đọng thành vũng, từng giọt mưa đập vào mái hiên nghe như tiếng tim đập hoảng loạn.
Cô đứng bên cửa sổ, ôm chặt con gấu bông mẹ tặng, mắt dõi theo chiếc xe dần khuất khỏi cổng biệt thự.
Không ai giải thích vì sao mẹ đi.
Cũng không ai hỏi cô có ổn không.
Chỉ có một mình cô, và bầu trời xám xịt phía trên.
Hôm đó cô đã nghĩ:
Mẹ chỉ đi một chút thôi.
Mai mẹ sẽ về, giờ mà mình khóc lóc, cầu xin mẹ ở lại thì mình sẽ không vui, sẽ bỏ mặc mình mà không quan tâm đến mình nữa
Nghĩ như vậy, cô vô thức nuốt nước mắt vào bên trong
Đến giờ cơm, như thường lệ cô ngồi vào bàn ăn, mong chờ những món ăn mình yêu thích sẽ xuất hiện nhưng không trước mắt cô là một chiếc bàn trống không
Không cơm.
Không bát đũa
Không có một món thức ăn nào
Cô ngồi đó một lúc lâu, bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy bụng đang réo lên từng hồi
Sau một hồi chờ đợi, cuối cùng cũng có người, cô vui mừng, ánh mặt long lanh nghĩ rằng có người đang mang đồ ăn đến cho mình.
Cô vừa định cất tiếng nói lời cảm ơn thì
- Mày còn ngồi đây làm gì bọn tôi ăn xong rồi, mau xuống rửa bát đi
Thấy cô hiện rõ vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Cô ta càng cười đầy khinh bỉ
- Đừng có nói, mày đang đợi bọn tôi hầu hạ mang thức ăn lên đó nha
Cô ngập ngừng, ánh mắt hoang mang:
- Nhưng... nhưng tôi chưa ăn gì cả.
Tôi đang rất đói...
Câu nói nhỏ, nghẹn nơi cổ họng như thể chẳng ai nghe thấy.
Thấy cô không phản ứng hay di chuyển gì, cô ta quay lại với lấy một cây lau nhà ở cạnh đó giờ lên đánh Bạch Thiên Nhã không thương tiếc
- Tao bảo mày đi rửa bát cơ mà!
Mày điếc à?
Một đòn.
Rồi thêm một đòn nữa.
Cây lau nhà thô ráp quất vào người nhỏ bé đang run rẩy, bụi bẩn từ đầu chổi văng tung tóe.
Mỗi cú đánh như trút lên người cô sự khó chịu, khinh bỉ.
Cô chỉ biết ôm người lại giọng rên rỉ, đầy nức nở
- Híc... híc...
Đừng...
đừng đánh nữa... tôi sai rồi... tôi sẽ đi làm mà
Đứa trẻ chỉ mới lớp 1, gập người ôm đầu, co rúm lại như một chú mèo bị dồn vào chân tường.
Nhưng cô không vùng vẫy.
Cũng không chạy trốn.
Cô chỉ biết... cầu xin.
Chỉ cần ngừng đánh...
Chỉ cần họ tha cho cô...
Dù có đói, có mệt,họ bảo cô làm gì cô cũng làm
Sau một hồi đòn roi, cuối cùng cô ta cũng dừng tay, ném cây gậy sang một bên rồi bỏ đi.
Căn phòng nhỏ trở lại yên ắng, chỉ còn tiếng thở dốc của cô cùng với những cơn đau rát chạy dọc sống lưng.
Cô nằm đó, co mình như con mèo ướt
Ánh nắng len qua khung cửa sổ bụi bặm, rơi lên gương mặt cô từng vết sáng nhạt.
Nhưng chẳng đủ để sưởi ấm.
Lần đầu tiên cô phải rửa bát
Chiếc bồn rửa cao đến tận ngực, nước lạnh như băng, mùi dầu mỡ bám trên tay khiến cô suýt nôn.
Nhưng nếu không rửa, bát sẽ bị đập vỡ và cái roi sẽ lại quất lên lưng.
Cô nhớ lúc đó mình vừa khóc vừa rửa, nước mắt hòa vào nước rửa bát, mặn chát.
Đến khi rửa xong, ngón tay đã tím tái, da nhăn nheo, cả người run lẩy bẩy vì lạnh.
Cô ngồi sụp xuống góc bếp, ôm đầu gối, không ai dỗ dành, không ai hỏi han.
Chỉ có một tiếng nói lạnh tanh vọng từ sau lưng:
– Rửa chậm vậy, lần sau còn không sạch thì đừng ăn cơm nữa.
Thoát khỏi suy nghĩ cũng là lúc cô làm xong mọi việc, cô cùng Bạch Dạ lên xe và di chuyển đến nơi sau này cô và anh ở