Lưu thị lại nghỉ ngơi ba ngày rồi mới đi học.
Đối diện với hòm sách mà Xuân Mai mang đến, nàng ngẩn người một lúc lâu.
"Giờ thì giống hệt tiểu thư khuê các, còn đi học đường nữa cơ."
Lúc không có ai, Lưu thị cười lạnh nói với Bộ Sinh.
"Tiểu thư Phương gia này cũng chẳng vẻ vang như bề ngoài, đã bảy tuổi rồi, mới bắt đầu khai trí."
Bộ Sinh cầm mấy tờ chữ lớn trong tay than thở.
"Nhà giàu mới nổi thì biết được gì đâu."
Lưu thị nói.
Vì thời tiết vẫn còn ấm, học đường được bố trí tại một gian nhà thoáng ở chính viện.
Tần Minh Nguyệt đích thân giám sát, sai người treo màn sa mỏng màu xanh nhạt giữa các cột, che hết những sắc hồng sắc lục rực rỡ; lại từ ngoài thành đưa vào hơn mười cây trúc, nghiêm cấm bọn hạ nhân lại gần nơi này khi đang học.
Gió mát thổi tới, vừa yên tĩnh vừa mát mẻ.
Trong học đường, Phó Yên, Phương Tự, Hà Noãn Noãn ngồi ở hàng đầu.
Ba thư đồng nữ của họ ngồi hàng thứ hai.
Sau cùng mới đến Lưu thị, bên cạnh là Bộ Sinh, so với đám trẻ khác thì quả thực cao lớn hơn nhiều.
"Ngươi lớn thế này rồi còn phải đi học à?"
Thầy chưa tới, Phó Yên đã bắt đầu cùng Phương Tự ôn lại bài.
Còn Hà Noãn Noãn... không, là Hà Mộc thì lại thấy hứng thú với Lưu thị hơn.
Hà Mộc là cái tên mà Trần tiên sinh đặt cho nàng.
Thời nay, phần nhiều nữ tử khi sinh ra chỉ đặt một cái tên "hèn mọn", như Đại Nha, Nhị Nha hoặc Đại Hoa, Tiểu Đoá...
Dù rằng đến tuổi cập kê nên đặt tên chính thức, nhưng sau khi gả đi thì thường gọi theo họ, cái tên chẳng mấy khi dùng đến, nhà nghèo thì càng lười đặt.
Giống như Lưu thị, lớn đến chừng này mà chẳng có một cái tên riêng cho mình.
Nghe câu hỏi của Hà Mộc, Lưu thị gật đầu: "Đọc sách là để hiểu đạo lý, chẳng liên quan đến tuổi tác."
"Hiểu đạo lý?"
Là người duy nhất không biết chữ, tiểu Hà Mộc đối với hai chữ này thấy rất xa lạ.
"Chính là học đạo làm người."
Lưu thị giải thích, nhưng rõ ràng Hà Mộc vẫn không hiểu, "Ví dụ như người chưa từng đọc sách, một khi nghèo khó, không có gì ăn, không có gì mặc, sẽ nghĩ đến chuyện trộm cắp, cướp bóc, hại người.
Nhưng người từng đọc sách, trong lòng có đạo thánh hiền, sẽ biết hại người là sai, con người phải dùng cách đường hoàng chính đáng để sinh tồn."
Hà Mộc vẫn mơ hồ, nhưng sau rặng trúc, Trần tiên sinh lại lặng người, một chân mãi chưa bước ra.
Trong bốn học trò, bà ít coi trọng Lưu thị nhất.
Một tiểu thiếp thôi, chỉ là hạng người tranh sủng đấu đá trong hậu viện, học được cũng chỉ mấy thủ đoạn lấy sắc hầu hạ người khác.
Huống hồ Lưu di nương này cũng chẳng phải kẻ an phận, còn từng bị ăn bổng roi ở nha môn, nàng ta mà cũng xứng đi học ư?
Nhưng hôm nay vừa gặp, Lưu thị lại có chút thú vị.
"Nói rất hay."
Trần tiên sinh khen một câu rồi mới bước ra.
Lưu thị theo mấy đứa nhỏ cùng nhau hành lễ với tiên sinh.
"Chỉ là chút kiến thức nông cạn, mong tiên sinh đừng chê cười."
Lưu thị dịu dàng nói: "Lưu nhi xuất thân thấp hèn, được tiên sinh chỉ dạy, đó là phúc phận của Lưu nhi."
Tuy ngữ điệu khiêm nhường, nhưng qua miệng Lưu thị lại chẳng sao thoát khỏi mấy phần phong tình.
"Ngươi mặc bộ y phục này..."
Trần tiên sinh nhíu mày.
Lưu thị mặc bộ nền trắng thêu hoa mai đỏ mà Tần Minh Nguyệt ban cho, giữa một loạt xiêm y giản dị, càng nổi bật.
Ngay cả Phó Yên cũng vì Phương gia còn trong tang kỳ mà đặc biệt mặc cực kỳ nhã nhặn.
Thế nhưng lại ngẫu nhiên hòa hợp với khóm trúc xanh trong sân.
"Là chủ mẫu ban thưởng cho.
Lưu nhi lúc rời nhà, phụ mẫu chẳng cho mang gì theo, vào Phương gia chỉ mua được hai bộ xanh hồng, thực sự không có bộ nào thích hợp.
Chủ mẫu bèn đưa hai bộ trước kia nàng được ban cho, bảo Lưu nhi mặc tạm."
Lưu thị giải thích: "Chắc hẳn là nhất thời nàng cũng không tìm được bộ nào thích hợp hơn."
Trần tiên sinh gật gù, nàng cũng là nữ tử, tất nhiên hiểu thợ may trong thành nếu trả tiền xứng đáng thì làm nhanh thế nào.
Huống hồ một bộ xiêm y thường nhật, dù cho bọn hạ nhân trong nhà làm, nhiều lắm một ngày rưỡi là xong, sao có chuyện không kịp?
"Thật thú vị, nàng ta cũng là người khéo.
Phương gia đối với nàng không ra gì, nàng cũng chẳng dây dưa lôi thôi."
Trần tiên sinh đánh giá Lưu thị, thấy nàng trang sức vàng bạc lấp lánh, lại còn nói nhà mẹ đẻ chẳng cho gì, vậy chắc chắn đều là do Tần Minh Nguyệt ban cho, "Lại còn là người hiểu đạo lý."
"Chủ mẫu khoan hậu nhân từ, đó là phúc khí của Lưu nhi."
Lưu thị nói.
"Ngươi có tên gọi không?
Ở trên lớp mà cứ gọi ngươi là di nương thì cũng chẳng hay."
====
Lưu thị thích ăn mật, càng ngọt càng tốt.
Đây là điều Tần Minh Nguyệt quan sát được trong lúc nàng dùng bữa.
Nàng dặn dò nhà bếp làm điểm tâm cho Lưu thị thì phải cho thêm gấp đôi đường, lại còn sai người đặc biệt ra cửa hàng bên ngoài mua không ít đường khối đưa vào phòng nàng ta, coi như một người sắp trở về nhà dành chút quan tâm cuối cùng cho một kẻ sắp chết. (Editor: chị ấy tinh tế cỡ đó, kh phải ai cũng làm đc nha tr)
Tuy rằng, nàng vẫn chưa có kế hoạch động thủ, nhưng ngày đó chung quy cũng không còn xa.
Mới chỉ ở độ tuổi học sinh trung học, đã có thể muốn ăn gì thì ăn nấy rồi.
Nghĩ đến đây, Tần Minh Nguyệt lại bỏ thêm mấy miếng thịt khô vào hộp cơm của Lưu thị, nàng không tin có thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, đang tuổi lớn, lại không thích ăn thịt.
Còn về Phương Tự và Phó Yên thì không được, phải dựa theo khẩu phần dinh dưỡng mà phân phối, các nàng còn nhỏ, ngày tháng về sau vẫn còn dài.
Hiện tại Tần Minh Nguyệt chuẩn bị cũng không phải bữa chính, chỉ là ít trà bánh ăn lúc nghỉ ngơi mà thôi, nàng dự định tự mình đưa tới, tiện thể xem thử mấy đứa nhỏ kia có chăm chỉ đọc sách không.
Vị Trần tiên sinh kia tuy có học vấn, nhưng nhìn qua cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, xem chừng không có nhiều kinh nghiệm dạy học.
Nếu không phải Tần Minh Nguyệt vốn là một giáo viên tiếng Anh, thì giờ này nàng nhất định đã tự mình dạy dỗ mấy đứa rồi.
"Ngươi đã họ Lưu, ta ngược lại có mấy chữ, có lẽ ngươi sẽ thích.
Dạo này tên của nữ tử phần nhiều chuộng vẻ nhu mỹ, như hai chữ Chỉ Nhược, hoặc các chữ như Nhân, Mạt, Lợi đều có thể."
Tần Minh Nguyệt vừa rẽ qua hành lang thì nghe Trần tiên sinh nói vậy.
Mà bên kia im lặng một lúc, sau đó mới vang lên giọng nói khiến toàn thân tê dại của Lưu thị: "Những chữ này đều vô cùng nhu mỹ, nhưng Lưu nhi lại càng thích một chữ khác hơn."
"Ồ?"
"Tiên sinh thấy, chữ Minh (茗) thế nào?"
Trần tiên sinh hiển nhiên có chút ngạc nhiên: "Ngươi từng đọc sách?
Chữ Minh ấy, trong đắng có ngọt, tuy cũng là cỏ cây, nhưng so với những loài hoa cỏ kia lại nhiều thêm vài phần ý vị.
Chỉ là..."
Chỉ là không thích hợp với Lưu thị.
"Chỉ tình cờ nghe nói mà thôi."
Lưu thị đáp: "Chỉ là thấy chữ Minh này, so với hoa cỏ, càng thêm khó có được, cũng nhiều thêm mấy phần đắng chát do lửa nung nấu."
Trần tiên sinh hiểu ra đôi chút.
Hiện giờ Lưu thị tuy mặc vàng đeo ngọc, nhưng rốt cuộc vẫn là thân phận con nhà nghèo, bị cha mẹ bán vào Phương gia.
Chủ tử cưng chiều thì nàng sống tốt hơn chút, đến khi chủ tử trở mặt, cũng chỉ là số kiếp nô tỳ, quả thật hoa cỏ tầm thường không đủ để hình dung.
"Ta thấy chữ này rất hay."
Tần Minh Nguyệt bước tới, cái gọi là Minh, chính là trà, mà để hình dung Lưu thị thì quả thật chẳng khác nào "lục trà".
"Chủ mẫu."
Lưu thị đứng dậy hành lễ.
Mấy đứa nhỏ cũng đồng loạt chào.
Trần tiên sinh cũng không phản đối việc Tần Minh Nguyệt thỉnh thoảng đưa ít đồ ăn tới, dù sao đều là tiểu thư khuê các, không có áp lực công danh, việc học hành cũng chẳng đến nỗi nặng nề.
"Ta lại tặng cho ngươi một cái biểu tự, thế nào?"
Tần Minh Nguyệt bỗng hứng khởi.
Trong sách, biểu tự với ngày xưa vốn không giống nhau, chẳng phải ai cũng có, chỉ một số công tử tiểu thư nhà Nho học mới được trưởng bối ban tặng khi đến tuổi cập quan hoặc cài trâm, nhưng phần lớn cũng không dùng.
Tần Minh Nguyệt nghi ngờ sâu sắc là tác giả viết rồi quên mất chuyện biểu tự, nhưng nàng không có bằng chứng.
"Biểu tự?"
Hai mắt Lưu thị sáng bừng.
Đồng thời, chỉ khi vô cùng thưởng thức một vãn bối hay kẻ dưới, mới tặng cho biểu tự.
"Vậy gọi là..."
Tần Minh Nguyệt vốn thật sự muốn nói gọi là "Lục Trà", hoặc "Bích Loa", nhưng nhìn thấy ánh mắt khát vọng của Lưu thị, lại nghĩ đến việc mình sắp động thủ với nàng, thật sự không cần thiết châm chọc trong chuyện biểu tự này, bèn đổi lời: "Vậy gọi là Thiên Trản thế nào?
Hương trà dẫu đắng, nhưng cạn chén ngàn lần, cũng chẳng mất đi khí khái."
"Lưu nhi tạ ơn chủ mẫu."
Lưu thị tỏ ra cực kỳ ưa thích cái biểu tự này, vui vẻ đáp ứng.
"Được, vậy sau này liền gọi ngươi là Thiên Trản."
Trần tiên sinh nói.
Học đường cách nơi ở của Thu di nương không xa, Tần Minh Nguyệt thuận đường ghé qua đó.
Sau khi Lão Thái gia cùng những người khác qua đời, Thu di nương ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, trước kia còn thích gảy đàn, nuôi ít hoa, bây giờ cũng mặc kệ cho hoa cỏ trong vườn khô héo cả.
Nghe tin Tần Minh Nguyệt đến, Thu di nương đặc biệt ra tận cửa nghênh đón, dáng vẻ vô cùng câu nệ: "Đại thái thái..."
Tần Minh Nguyệt kéo nàng ta vào phòng, bảo Xuân Mai đem một cái hộp tinh xảo đặt trước mặt Thu di nương.
Thu di nương khó hiểu, mở ra nhìn, bên trong lại là mấy tờ ngân phiếu, tổng cộng có tám trăm lượng!
"Đại thái thái, đây là..."
Thu di nương thoáng hiện vẻ hoảng sợ, tưởng rằng Tần Minh Nguyệt muốn đuổi mình đi, "Ta... ta đã sống ở Phương gia hơn nửa đời người, chuyện này..."
"Di nương cứ yên tâm," giọng Tần Minh Nguyệt ôn hòa, "Phương gia là nhà của di nương, chẳng ai có thể đuổi di nương đi cả.
Chỉ là ta hiểu rõ nỗi lo trong lòng di nương, ta rốt cuộc cũng chỉ là một nữ nhân, lại là người ngoài gả vào, Phương gia trong tay ta sẽ thành ra thế nào, ai cũng không đoán trước được.
Nếu di nương có thể bình an đến cuối đời thì không nói, nhưng nếu một ngày nào đó Phương gia xảy ra biến cố, di nương cứ mang theo số bạc này rời đi, tự mình dựng chút sản nghiệp, cũng đủ rồi."
Thu di nương nghe vậy, hai mắt đỏ hoe: "Đại thái thái, ta chẳng qua chỉ là một kẻ hạ nhân, ta..."
Tần Minh Nguyệt khoát tay, nói: "Di nương vốn là nữ tử lương gia, hầu hạ lão thái gia, lão thái thái nhiều năm, nay tuổi tác đã lớn, được một chút yên tâm là chuyện nên có."
Tần Minh Nguyệt không tâng bốc quá cao, nhưng cũng đủ khiến Thu Di nương cảm động.
Bà cũng chẳng còn là tiểu cô nương, tự nhiên hiểu được lời thề non hẹn biển dẫu hay ho, cũng không bằng thật thật tại tại một trăm lượng bạc quan trọng.
Nhà họ Phương vốn là thương hộ, coi trọng nhất chính là tiền tài lợi ích.
Theo hầu lão thái gia bao nhiêu năm mà chẳng có được vật quý giá gì, giờ ngược lại chính Tần Minh Nguyệt lại đưa cho bà.
====
Ở Tú Châu, trong khu Diên Hà phường, có một hộ nhân gia, viện tử cũng không nhỏ, thoạt nhìn khá sung túc.
Một gã đàn ông cao lớn, vạm vỡ đang tức giận gầm thét điều gì đó.
Sau lưng hắn là một người đàn bà cũng cao lớn, bụng đã chửa vượt mặt, đang ô ô khóc.
Đối diện họ còn có một nam tử, diện mạo tuấn tú, phong tư như thư sinh nhã nhặn - chính là Lưu Trường Xuân, kẻ lẽ ra giờ này đang bị giam trong tử lao!
"Ca, cái bụng này của muội thật không thể đợi thêm được nữa."
Người phụ nữ che mặt nức nở, "Đợi đến khi đứa trẻ sinh ra, tiếng khóc truyền ra, muội muội chỉ còn con đường chết."
Người đàn ông trừng đôi mắt trâu nhìn nàng, quát: "Ngươi muốn chết thì chết, thứ không biết liêm sỉ!
Bị tên tặc tử kia dăm ba câu đường mật đã lừa gạt rồi?"
Người đàn bà chỉ biết khóc thút thít, không dám cãi lại.
"Huynh trưởng," Lưu Trường Xuân chắp tay cúi thật sâu, "việc này vốn đều có trong kế hoạch, chỉ là không ngờ giữa chừng lại xảy ra nhiều biến cố, thật chẳng phải ý nguyện của Trường Xuân.
Huynh đã mạo hiểm cứu Trường Xuân, tất nhiên không phải thực lòng trách tội."
Người đàn ông vạm vỡ tuy lúc trước quát tháo dữ dằn, giờ lại không nói gì nữa.
"Huynh trưởng, đứa nhỏ này chẳng những là con ta và Vương Tiểu Thúy, cũng là ngoại sanh của huynh, huynh cũng đâu muốn nó vừa chào đời đã bị người người chỉ trỏ."
Lưu Trường Xuân giỏi ăn nói, muốn thuyết phục một kẻ thô lỗ quả thật dễ như trở bàn tay.
Người đàn ông vạm vỡ này chính là Vương Hữu Tráng, đầu bộ nha môn Tú Châu, còn người đàn bà kia là muội muội hắn - Vương Tiểu Thúy.
Trong nguyên tác, việc Lưu Trường Xuân có thể bình yên thoát khỏi lao ngục, tất nhiên không phải nhờ vận khí, mà vì hắn đã sớm quyến rũ Vương Tiểu Thúy, thậm chí khiến nàng mang thai.
Hắn còn cố ý để sự tình bại lộ, rồi chủ động đề nghị đổi hôn: hắn lấy Vương Tiểu Thúy, còn đem Lưu thị gả cho Vương Hữu Tráng.
Nhà họ Vương tuy không tình nguyện, nhưng Vương Tiểu Thúy đã mang thai, lại miệng miệng nói lời sinh tử không rời với Lưu Trường Xuân, Vương Hữu Tráng sao có thể thật sự để chết muội muội.
Dĩ nhiên, chuyện hắn cùng Lưu thị mưu đồ chiếm đoạt tài sản nhà họ Phương thì Vương gia hoàn toàn không hay biết.
Đến nay, Vương Hữu Tráng vẫn tưởng rằng cha mẹ Lưu thị tham tài mà ép gả nàng vào Phương gia.
Giống như Lưu thị, Lưu Trường Xuân cũng chẳng hề có ý định chia phần cho Vương gia, hắn chỉ chờ mọi sự thành công, sẽ danh chính ngôn thuận lấy thân phận huynh trưởng đem Lưu thị gả cho Vương gia.
Khi ấy, hắn độc chiếm toàn bộ sản nghiệp Phương gia, chớ nói một bộ đầu, ngay cả tri huyện cũng nịnh bợ, rồi tìm kế hại chết Vương Tiểu Thúy, cưới thêm con gái nhà quan đọc sách làm kế thất...
Lưu Trường Xuân tính toán rất hay, nào ngờ lại gặp phải Tần Minh Nguyệt khó đối phó đến thế.
Không những chẳng chiếm được tài sản Phương gia, mà chính hắn cũng bị giam vào ngục.
Nếu không nhờ Vương Hữu Tráng làm đầu bộ nhiều năm, quen biết rõ ràng môn đạo, e là giờ này Lưu Trường Xuân vẫn còn bị nhốt trong đại lao.
"Trách thì trách lão tử mù mắt, đem muội muội gả cho ngươi.
Nhà các ngươi năm xưa đã đồng ý gả muội muội cho ta, vậy muội ngươi đâu?"
Vương Hữu Tráng lớn tiếng quát hỏi.
Lưu Trường Xuân nghe vậy, chẳng những không cuống quýt, mà mặt còn tràn đầy ý cười: "Huynh trưởng cũng biết muội muội ta tốt đẹp thế nào rồi?"
Lửa giận trong người Vương Hữu Tráng chợt tiêu bớt bảy phần.
Ban đầu hắn chưa từng gặp nữ nhi nhà họ Lưu, cũng không để tâm.
Nhưng hôm Lưu thị bị đưa ra đường thẩm, hắn là đầu bộ tất nhiên được chứng kiến.
Chỉ thấy nàng ta như yêu tinh trong động hồ ly, chỉ một cái nhìn lướt qua cũng như để lại một bàn tay nhỏ trong tim, thỉnh thoảng lại gãi nhè nhẹ, khiến hắn nhớ mãi không quên.
Nghĩ đến chuyện nàng suýt nữa đã là người dưới thân mình, làm sao có thể xóa nhòa được.
Mấy ngày sau đó, dung nhan kiều mị của Lưu thị thường xuyên xuất hiện trong mộng, khi thì cởi áo buông xiêm, khi thì hầu hạ khiến hắn sung sướng như tiên.
"Giờ còn nói những thứ này có ích gì?
Nhà họ Phương nhất định không chịu thả người."
Vương Hữu Tráng đập bàn nói.
"Huynh trưởng, nhà họ Phương cho dù tiền nhiều thế mạnh, hiện tại cũng chỉ là cửa nát nhà tan, trong nhà chẳng qua một quả phụ trông coi.
Nếu muội muội ta một lòng theo huynh, bọn họ giữ nổi sao?"
Lưu Trường Xuân nói.
"Nàng ta thật lòng chịu theo ta?"
"Cớ gì không chịu?"
Lưu Trường Xuân ghé sát tai Vương Hữu Tráng, thì thầm mấy câu, lại cười càng thêm dâm tà, "Bằng vào oai phong của huynh trưởng, còn sợ không thu được một nữ nhân ư?"