[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Gl] Khách Sạn Hắc Vọng - Odnoliub
CHƯƠNG 53: THI CUỐI KỲ
CHƯƠNG 53: THI CUỐI KỲ
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, vèo cái đã tới sáng thứ Sáu.
Thời tiết đã quay trở lại với tiết trời se lạnh, không còn cái nóng cháy da cháy thịt như ngày hôm qua nữa.
Dương Khánh An cài nốt chiếc nút cuối cùng trên chiếc blazer, sau khi kiểm tra lại một lượt đồ đạc, y cùng Hà Phương Uyên đi tới khu phòng học.
Hai sĩ tử không tránh khỏi lo lắng.
Vừa tới nơi đã thấy đám học sinh của các lớp đứng ngồi la liệt ngoài hành lang.
Ngày hôm nay họ sẽ thi cả 12 môn trong một ngày, từ 7 giờ sáng đến 21 giờ 35 tối.
Mỗi môn sẽ có một quãng nghỉ ngắn.
Môn thi mở bát sẽ là Ngữ Văn.
Danh sách thi cùng với số báo danh được in trên một tờ A4 dán ở cửa lớp.
Dương Khánh An là số 01, còn Hà Phương Uyên là số 33.
Tới 6 giờ 45 phút, thầy Trung dạy Toán, cũng là giám thị của môn đầu tiên cầm theo tập giấy thi và bộ đề được niêm phong bước vào lớp.
Đám học sinh dạt ra hai bên, nhường chỗ cho thầy đi vào.
Thầy Trung cầm phấn viết thứ tự chỗ ngồi lên bảng.
Ở môn này, Dương Khánh An ngồi bàn cuối, Hà Phương Uyên thì bay lên bàn đầu.
Thầy Trung đi từng bàn phát giấy thi.
Khi chuông báo vang lên lúc 7 giờ, thầy giáo bắt đầu phát đề.
Dương Khánh An tủ duy nhất 2 trên tổng số 4 bài.
Ngay khi tờ đề vừa đặt xuống bàn, y lập tức lia mắt tới phần II.
"Đụ má!
Trúng tủ rồi!!!"
Trong lòng lập tức bắn pháo hoa bộp bộp bộp khi thấy 4 chữ "Vợ chồng A Phủ" trên mặt giấy.
Đề thi gồm 2 phần đọc hiểu và làm văn.
Phần đọc hiểu cho một đoạn trích thơ với các yêu cầu quen thuộc như xác định thể thơ, chỉ ra ý nghĩa của một hai câu thơ nào đó, nêu tác dụng các biện pháp tu từ và cuối cùng là từ suy ngẫm của tác giả, rút ra bài học cho bản thân.
Hà Phương Uyên đã dạy cho Dương Khánh An kha khá mẹo để làm phần này.
Y nhớ nhất là cái câu hỏi về biện pháp tu từ thì kiểu gì thì kiểu, cũng phải đập cái câu "làm cho câu văn/câu thơ thêm sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm."
Dương Khánh An tiếp tục chuyển sang phần II.
Hà Phương Uyên cũng từng dạy rằng nhất định khi viết đoạn văn nghị luận xã hội thì phần mở đầu phải trích một câu nói của người nổi tiếng nào đó.
Nàng bảo nếu không biết thì cứ nghĩ bừa một cái tên kèm theo một câu nghe có vẻ triết lý là được, chả thầy cô nào rảnh để lên mạng tra đâu.
Dương Khánh An vừa nhẩm trong đầu vừa lia bút trên mặt giấy "Nhà ngoại giao Rita Rossweisse từng nói: Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng, nhưng chính cách ta đối mặt với nó mới quyết định tất cả..."
Dương Khánh An mất khoảng 30 phút để làm cả phần đọc hiểu lẫn phần nghị luận xã hội.
Còn đề nghị luận văn học thì vào đoạn sức sống tiềm tàng của Mị trong đêm tình mùa xuân.
Phần này đã được cô Trang giảng qua trên lớp nên Hà Phương Uyên đã không ôn lại cho Dương Khánh An, tuy nhiên y vẫn nhớ được tương đối.
Hà Phương Uyên đã từng cho Dương Khánh An hai đoạn mở bài và kết bài gián tiếp dùng được cho cả văn xuôi lẫn thơ, chỉ cần thay tên tác giả, tác phẩm vào là được.
Y đã xài đi xài lại hai đoạn văn mẫu này suốt mấy năm học luôn rồi.
"Thầy ơi, cho em xin thêm tờ nữa ạ!"
Ngay khi Dương Khánh An vừa viết xong phần giới thiệu về tác giả, tác phẩm ở đoạn đầu thân bài, đã nghe thấy một giọng nói trong trẻo quen thuộc phát ra từ dãy bàn đầu.
Thầy Trung gật đầu, nhanh chóng mang tờ giấy thi khác đưa cho Hà Phương Uyên.
Nàng gật đầu cảm ơn rồi lại thoăn thoắt hí hoáy cây bút bi.
Dương Khánh An há hốc mồm, y còn chưa sang mặt cuối cùng mà nàng đã xin thêm tờ khác rồi.
Trong đầu Dương Khánh An, ngôn từ đang tuôn dài như suối nhưng tốc độ viết không theo kịp câu chữ đang nảy tưng tưng trong đầu khiến y có chút sốt ruột.
Dương Khánh An vẫn nhận thức được nếu viết ngoáy thì chữ mình trông chả khác gì chữ bác sĩ.
Thôi thì cố nắn nót viết chậm lại một tí cho thầy cô chấm bài còn biết đường mà dịch.
Một lúc sau, tới lượt Dương Khánh An xin tờ tiếp theo.
Thời gian cứ thế trôi qua vù vù, thoáng cái đã chỉ còn gần 20 phút.
Từ nãy tới giờ chỉ có duy nhất 6 học sinh là xin thêm giấy, còn Hà Phương Uyên thì đã sớm sang tới tờ thứ 3.
Dương Khánh An vẫn còn ti tỉ ý tưởng chưa triển khai, nhưng bắt buộc phải tóm gọn lại rồi phi tới phần đánh giá chung về nội dung và nghệ thuật.
Phần này thì Hà Phương Uyên cũng cho sẵn cái sườn rồi, chỉ việc thay vào thôi.
"Còn 5 phút nữa hết giờ.
Kiểm tra lại xem đã ghi đầy đủ thông tin họ tên với số báo danh chưa."
Thầy Trung khoanh tay ngồi rung đùi trên bàn giáo viên nói.
Dương Khánh An cắn môi viết vội viết vàng đoạn kết bài gián tiếp.
"Hết giờ!
Tất cả dừng bút!
Để yên bài thi cùng đề thi trên bàn rồi ra khỏi lớp hết cho tôi."
Dương Khánh An vừa kịp xong bài.
Y thở phào nhẹ nhõm rồi cầm theo mấy cây bút rời khỏi phòng.
Hà Phương Uyên đã đứng sẵn ngoài hành lang, nàng vuốt ve gò má Dương Khánh An, dịu dàng hỏi han:
"Sao rồi, em làm bài tốt chứ?"
"Cũng tàm tạm, tiếc là trúng tủ mà không kịp viết hết."
"Nhưng vẫn đầy đủ 3 phần mở bài, thân bài, kết bài phải không?"
"Đủ cả mà."
"Thế có nhớ đánh giá nội dung với nghệ thật không đấy?"
"Hứ, cậu nhai đi nhai lại cả tỉ lần rồi, sao người ta không nhớ!"
"Hì hì, giỏi thế nhỉ~"
Hà Phương Uyên ôn nhu xoa đầu Dương Khánh An, y đang định hỏi "Còn cậu thì viết cái quái gì tận 3 tờ giấy thi vậy hả?" nhưng rồi lại thôi.
Nàng mà xin có 2 tờ thôi thì mới là chuyện lạ ngàn năm có một.
Dương Khánh An không khỏi khâm phục, cảm thấy giữa mình và nàng cách biệt về đẳng cấp quá lớn.
Thầy Trung vừa bước ra khỏi phòng thì cô giáo dạy tiếng Anh đã xuất hiện.
Lần nay Dương Khánh An ngồi bàn đầu, còn Hà Phương Ngồi ngồi cuối.
Dù gì tên họ cũng bắt đầu bằng vần "A" và "U", xếp kiểu gì thì cũng anh ở đầu sông, em ở cuối sông mà thôi.
Dương Khánh An không lo môn này cho lắm, y bước vào phòng thi với trạng thái khá là tự tin.
Bài thi Toán bắt đầu vào đúng 7 giờ 15 phút, đề thi gồm 50 câu dưới dạng trắc nghiệm.
Nội dung thì không khác gì cấu trúc của đề thi THPT quốc gia môn Toán ở thế giới thực.
Dương Khánh An chỉ mất đâu đó khoảng 15 phút cho 35 câu đầu, có những câu chỉ cần tính nhẩm, có những câu chỉ chỉ lướt qua là suy được ra đáp án.
Khởi đầu hoàn toàn suôn sẻ, giờ mới tới lượt phần căng não.
Còn khoảng 75 phút cho 15 câu nâng cao.
Chia ra thì có 5 phút cho mỗi câu hỏi.
Những dạng bài tương đối quen mắt, Dương Khánh An đã giải không biết bao nhiêu đề thi thử môn Toán ở thế giới thực.
Cô giáo tiếng Anh không ngồi yên như thầy Trung mà cứ lượn lờ như con cá cảnh.
Nhưng Dương Khánh An chả buồn quan tâm.
Mãi tới khi cô thông báo còn 10 phút nữa hết giờ thì y mới hoàn hồn.
Vẫn còn 1 câu nữa chưa làm và 1 câu đang làm dở, nhưng nhìn sơ qua thì không hề dễ ăn chút nào.
Một bài là dạng phương trình bậc hai trong tập số phức kết hợp điều kiện mô-đun và đếm tham số.
Bài còn thuộc dạng hàm số có tham số, đếm số giá trị tham số để phương trình có nghiệm phân biệt thuộc một khoảng.
Dương Khánh An đã viết gần kín 3 tờ nháp.
Riêng câu 49 đã chiếm hết 1 trang giấy.
Y tô vội đáp áp D trên phiếu trắc nghiệm rồi tức tốc giải câu cuối cùng.
Ba phút bắt đầu đếm ngược.
Cái bảng biến thiên được kẻ méo xệch trên tờ giấy nháp.
Tiếp đó là xác định khoảng để có số nghiệm yêu cầu.
Dương Khánh An kiểm tra điều kiện phụ, giờ chỉ còn đếm giá trị nguyên của m nữa thôi.
Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn,...
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
"Hết giờ!
Tất cả dừng bút!"
Dương Khánh An thả phắt cây bút chì xuống, nó lăn một vòng rồi rơi khởi mặt bàn.
Y nhìn cái đáp án B được tô câu thả ở câu 50, mong là vẫn được tính điểm.
Vừa ra khỏi phòng thi, hai người liền trao đổi đáp án.
Hà Phương Uyên chỉ kịp làm 42 câu, còn lại là khoanh lụi.
Nhưng được cái làm tới đâu chắc tới đó, tất cả những đáp án nàng tính ra đều trúng khớp với Dương Khánh An.
Có vẻ nhân phẩm nàng không được tốt cho lắm.
Lụi 8 câu thì đúng được có 1 câu.
Dương Khánh An phì cười trấn an, vẫn có khả năng những đáp án đó là y tính sai, biết đâu nàng vẫn có cơ hội vớt được thêm câu nào.
Nhưng Hà Phương Uyên thấy viễn cảnh đó khó mà xảy ra lắm, căn bản là nàng tin tưởng tuyệt đối vào Dương Khánh An.
Nếu y tính ra cái gì thì nó chắc chắn là đáp án đúng.
Môn thi tiếp theo là tiếng Anh.
Cả hai hơi bất an về phần Listening, chỉ sợ nó sẽ giống với buổi kiểm tra nghe vào ngày đầu tiên, tự nhiên mất oan hẳn 2 điểm.
Và thật may mắn là buổi thi tiếng Anh hoàn toàn bình thường, không gặp bất cứ kiếp nạn nào liên quan tới bài nghe.
Ngoài ra thì cấu trúc đề bao gồm những dạng bài quen thuộc như ngữ âm, ngữ pháp, từ vựng, tìm lỗi sai, viết lại câu, đọc hiểu,...
Dương Khánh An không tốn quá nhiều công sức cho bài thi này, đánh giá đề không quá khó đối với những người chịu học hành tử tế.
Y soát lại bài tới tận 3 lần mà vẫn dư dả gần 10 phút.
Kết thúc ca thi buổi sáng, họ được nghỉ giải lao 30 phút trong phòng thi.
Dương Khánh An kéo ghế sát với Hà Phương Uyên.
Y lười biếng nằm kê đầu trên đùi nàng.
Được công chúa dịu dàng vuốt ve, cảm giác mọi cơn nhức óc trong thoáng chốc đã tan thành mấy khói.
Ba môn thi chiều nay sẽ là Địa, Sử, GDCD.
Dương Khánh An tuy đã ôn bài rồi nhưng kiến thức cứ bay dần, giờ chẳng biết còn đọng lại bao nhiêu nữa.
Đúng 12 giờ trưa, hai người họ lại tiếp tục với môn thi thứ 4.
Trong lúc Dương Khánh An đang căng mắt dò quyển Atlat thì Hà Phương Uyên lại thong thả khoanh từng đáp án một cách chắc chắn mà chẳng cần đụng tới nó.
Có 50 câu thì Atlat chiếm tận 15 câu, coi như không cần học thì cũng húp trọn 3 điểm.
Hà Phương Uyên đã cày nát quyển Atlat địa lý từ đời nào rồi, liếc mắt qua câu hỏi cũng biết đâu là đáp án đúng.
Tuy nhiên để chắc chắn thì sau khi hoàn thành toàn bộ bài làm, nàng vẫn dò lại để kiểm tra.
Và quả nhiên là không sai một câu nào.
Trong khi mỗi môn cho hẳn 50 phút thì Hà Phương Uyên chỉ mất tầm 20 phút cho mỗi bài thi môn Địa lý và Lịch sử.
Riêng GDCD thì tốn khoảng hơn nửa tiếng vì mấy cái tình huống cứ dài ngoằng, phải vẽ sơ đồ mối quan hệ giữa các nhân vật cho đỡ lú.
Cũng giống với thế giới thực, phần tình huống lúc nào cũng phải có ít nhất một câu về ông giám đốc với chị kế toán, coi bộ làm cái nghề này dễ dính dáng tới pháp luật thật.
Cả ba môn tổ hợp xã hội nàng đều ngồi cuối.
Làm xong bài thì bình thản chống cằm ngắm Dương Khánh An từ xa.
Lúc nào cũng thấy y trong trạng thái vò đầu bứt tai, không ngồi thẳng mà cứ phải cong vẹo cột sống mới chịu cơ.
Hà Phương Uyên chỉ biết cười bất lực, thôi có gì về uốn nắn sau cũng được.
Sau ca thi buổi chiều, Dương Khánh An hồn bay phách lạc úp mặt vào ngực Hà Phương Uyên.
Nàng bật cười hỏi y có muốn so đáp an không nhưng Dương Khánh An từ chối, chỉ sợ soát xong thì lòi ra cả đống câu sai.
Còn lại 6 môn, sau 30 phút nữa là tiếp tục ca thi thứ 3 gồm Lý, Hoá, Sinh.
Nhìn thấy vẻ lo âu trên gương mặt Hà Phương Uyên, Dương Khánh An liền vươn tay xoa xoa mái tóc màu bạch kim của nàng.
Y biết nàng rất rén mấy môn tự nhiên, nàng học không hề tệ những môn này, nhưng đây toàn là kiến thức của kỳ II.
Vậy mà nàng phải nhồi nhét chỉ trong quãng thời gian quá ngắn ngủi.
"Thủ khoa à...cho người ta xin vía cái nào."
"Rồi rồi, nhả vía cực mạnh nè.
Công chúa thi tốt nha."
Hà Phương Uyên nghe vậy thì cũng bớt căng thẳng hơn chút, nàng nhẹ nhàng mỉm cười:
"Vâng ạ~"
15 giờ 25 phút.
Hà Phương Uyên đón lấy tờ thi môn Vật lý.
Nàng làm lần lượt từng câu một, mấy câu lý thuyết thì làm ngon lành, còn cứ tới phần tính toán là đôi lông mày thanh tú lại nhíu chặt lại.
Trong này có khá khá dạng Dương Khánh An đã dạy cho nàng.
Hà Phương Uyên vẫn làm nhanh được mấy bài cơ bản.
Còn nâng cao hơn thì câu được câu không.
Nói chung là cũng lụi đâu đó mười mấy câu.
Môn Hoá cũng chả khá khẩm hơn, chưa gì đã thấy bất ổn rồi.
Được cái Sinh học lắm lý thuyết, nàng làm bài khá ổn.
Kiểu gì cũng cao điểm hơn so với Lý, Hoá rồi.
Vèo cái đã tới ca thi thứ 4, vận động não bộ căng cực suốt gần một ngày trời khiến hai người không khỏi đau đầu.
Ba môn cuối là Tin học, Công nghệ và GDQP đều chỉ là môn phụ, khối lượng đề cương cũng ít hơn một nửa so với 9 môn trước đó.
Thành ra họ đã tranh thủ ôn ngay trong tiết học.
Về phòng chỉ việc ôn các môn còn lại thôi.
Đề thi Tin học và Công nghệ tương đối đơn giản với Dương Khánh An.
Còn GDQP thì cứ khoanh theo cảm tính, cũng chả biết đúng được bao nhiêu nữa.
Cuối cùng thì kỳ thi cuối kỳ cũng kết thúc sau một ngày trời dài đằng đẵng.
Hai người họ lết từng bước về ký túc xá, không chỉ đầu óc mà thể xác cũng mệt rã rời.
Về tới phòng, Dương Khánh An nằm vật ra giường muốn đi ngủ luôn.
Hà Phương Uyên vốn cuồng sạch sẽ, tất nhiên là nàng đã lôi Dương Khánh An cùng tới nhà tắm rồi muốn làm gì thì làm.
Vệ sinh xong xuôi thì cũng đã 10 rưỡi đêm.
Dương Khánh An vừa nằm lên người Hà Phương Uyên là đã lăn ra ngủ như chết.
Nàng kéo chăn trùm kín cơ thể cả hai, lim dim một vài phút rồi cũng chìm vào giấc ngủ say.
*****
Thứ Bảy, 6 giờ 28 phút sáng.
"Oáp...
Không muốn đi học đâu..."
Dương Khánh An vừa ngáp vừa chậm chạp kéo khoá váy.
Chiếc áo sơ mi trắng khoác hờ hững, còn chưa thèm cài cúc.
Hà Phương Uyên nhìn dáng vẻ ngái ngủ lười nhác ấy thì mỉm cười đầy cưng chiều.
Nàng ôn nhu giúp Dương Khánh An đóng từng cái cúc áo.
Được nửa hàng thì không nhịn được mà cắn lên ngực y một phát.
"Con hồ ly tinh biến thái này!"
Dương Khánh An đỏ mặt gõ nhẹ lên trán nàng.
Hà Phương Uyên bật ra một tiếng "ehe", gương mặt ngây thơ vô số tội tủm tỉm cười, tiếp tục giúp Dương Khánh An mặc đồ.
Đóng xong cúc áo, nàng thắt cà vạt rồi khoác chiếc blazer lên người y.
Dương Khánh An tựa đầu vào thanh kim loại của chiếc giường tầng.
Nhìn Hà Phương Uyên đang xỏ tất, đeo giày cho mình, y mơ màng hỏi:
"Không biết bao giờ có điểm thi nhỉ?"
"Ai biết, thông thường trường mình cứ phải mất một tuần cơ.
Ở đây thì chả biết như nào."
"Ặc...
Thi 12 môn trong 1 ngày thì cũng phải rút ngày thời gian chấm bài đi chứ!"
"Haizzz...
Chỉ biết chờ thôi chứ sao.
Nhưng yên tâm đi, không ai tranh nổi hạng nhất với em đâu."
"Ôn trong thời gian ngắn thì hên xui lắm..."
"Thôi, sắp tới giờ vào lớp rồi.
Đi nào."
"Roài ạ~"
Hai người họ vừa tới lớp đã thấy cô Trang ngồi sẵn ở bàn giáo viên.
Đợi tới khi lớp học đông đủ, cô liền thông báo rằng tiết sinh hoạt lớp cuối hôm nay sẽ công bố điểm thi.
Hà Phương Uyên không ngờ là nhanh tới vậy.
Suốt 4 tiết buổi sáng, hai người chẳng nạp được thêm gì vào đầu, trong lòng dấy lên cơn bồn chồn lo lắng, chỉ muốn mau mau chóng chóng tới tiết sinh hoạt.
Sau thời gian sốt ruột chờ đợi, cuối cùng thì thời khắc định mệnh ấy cũng đã tới.
Chuông báo vừa reo là cô Trang đã thong thả bước vào lớp, trên tay là một tờ giấy A4.
"Điểm thi cuối kỳ đang nằm trên tay cô rồi.
Các em hồi hộp chứ?"
Không ai đáp lại lời giáo viên chủ nhiệm.
Cô Trang cũng chả bận tâm, chỉ chống tay lên cằm nhìn vào tờ giấy trên tay còn lại:
"Bây giờ cô sẽ công bố kết quả thi của từng bạn nhé.
Đọc từ dưới lên trên đi.
Đầu tiên là...
Phùng Văn Sâm."
Cậu học sinh ngồi bàn cuối giãy giữa giật nảy mình.
Cô Trang lắc đầu ngao ngán:
"Học hành kiểu gì thế này...
Toán 2,8.
Văn 1,5.
Anh 1.
Địa 2,2.
Sử 1,4.
GDCD 3.
Lý 1,8.
Hoá 1,6.
Sinh 2.
Tin 2,6.
Công nghệ 1,8.
GDQP 1,4.
Tổng phẩy là 1,93."
Dứt lời, cái đầu của cậu ta đột ngột co giật dữ dội.
Cậu ta há miệng, hai tay ôm chặt lấy đầu nhưng vô ích.
Càng lúc nó càng giật mạnh hơn, rồi dần dần phình to ra.
Mạch máu nổi lên ngoằn ngoèo dưới lớp da tái nhợt.
BỤP!
Cái đầu của Phùng Văn Sâm nổ banh tành.
Chiếc áo sơ mi trắng bị nhuộm đầy máu.
Máu, thịt vụn cùng những mảnh mô não văng tứ phía, bắn lên mặt của nữ sinh ngồi bên cạnh.
"Lạy hồn..."
Hà Phương Uyên cau mày thầm thốt lên.
Bàn tay vô thức nắm lấy tay Dương Khánh An.
"Tiếp theo, Chu Tiến Dũng..."
Nam sinh kế tiếp tổng phẩy chỉ vỏn vẹn 2,0.
Cũng phải chịu chung số phận giống Phùng Văn Sâm.
Cứ thế, lần lượt từng học sinh bị gọi tên.
Điểm số của lớp 12A5 thấp tới thảm hại.
Hết đứa này tới đứa khác bị nổ banh đầu.
Máu nhuộm đỏ mặt sàn, xương thịt bắn tung toé.
Mùi hôi tanh nồng nặc trong thoáng chốc đã phủ kín không gian lớp học.
Chớp mắt cái đã tới hạng 3 của lớp, là Trần Thái Bảo.
Vừa nghe tên mình là hắn đã rụt cổ lại, toàn thân run như cầy sấy.
Tổng phẩy 12 môn của Trần Thái Bảo là 6,92.
Nhưng bất ngờ thay, không có có gì xảy ra cả.
Hắn vẫn toàn mạng ngồi nguyên ở một chỗ.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vang lên.
"Ôi, đã hết giờ rồi à?
Vẫn còn hai bạn nữa chưa được đọc điểm nhỉ?"
Cô Trang hướng mắt về phía bàn cuối dãy trong cùng.
Dương Khánh An và Hà Phương Uyên vẫn đang lo lắng chờ đợi.
Cô Trang chỉ mỉm cười, cất bảng điểm vào chiếc cặp đen:
"Không ngờ kỳ tích lại xảy ra ngay ở cái lớp cá biệt này đấy.
Xin chúc mừng, tổng phẩy của hai em là cao nhất lớp mình, đồng thời cũng là thủ khoa với á khoa kỳ này của toàn khối.
Nếu muốn xem điểm thì có thể xuống bảng thông báo dưới tầng 1 nhé.
Giờ chắc được dán lên rồi."
Cô Trang đánh mặt sang chỗ Trần Thái Bảo:
"Thái Bảo, em đi cùng cô một lát nhé.
Cô có việc muốn nhờ."
"Dạ?"
Trần Thái Bảo ngơ ngác, dù muốn từ chối nhưng không thể.
Cô Trang tiến tới chỗ hắn, cái thi thể không đầu ngồi bên cạnh hắn cũng đứng dậy, kéo ghế sang một bên.
"Để cô đẩy xe giúp em nhé."
Cô Trang chẳng cho Trần Thái Bảo cơ hội phản đối, cứ vậy đẩy cái xe ra khỏi lớp.
Hắn cắn chặt môi, không cầu cứu bất cứ ai cả, chỉ cúi gằm mặt siết chặt vạt áo.
Chờ tới khi hai người kia đi khuất, Hà Phương Uyên mới dám quay sang hỏi:
"Em đoán hắn ta sẽ bị đưa đi đâu?"
Dương Khánh An trầm ngâm vài giây rồi từ tốn đứng dậy:
"Tới lớp 12A1 thôi nào."
Hai người sóng bước trên dãy hành lang.
Họ vừa đi vừa quan sát các lớp khác qua cửa sổ.
Tình trạng cũng không khác gì so với lớp 12A5.
Họ đi qua lớp A4, A3, A2, học sinh lớp nào cũng đã mất đi cái đầu.
Chúng cứ ngồi bất động ở bàn học, để yên cho máu nhỏ tong tong xuống sàn.
Mùi máu tanh ngập ngụa trong không khí.
Khung cảnh ngôi trường lúc này chả khác gì cái địa ngục trần gian.
Hai người họ dừng bước trước cửa sổ lớp 12A1.
Họ đứng nép vào tường, ngó vào trong quan sát.
Cứ tưởng các thành phần ưu tú lớp A1 sẽ may mắn thoát nạn, nhưng hầu như tất cả đều đã thịt nát xương tan, chỉ còn lại những thân thể không đầu.
Và ngay gần bục giảng là những gương mặt quen thuộc.
Phạm Anh Thư lúc này đang lùi dần vào góc tường.
Trước mặt cô ta là một thân thể với làn da xám xịt, mái tóc dài bết dính buông xoã, bàn tay to lớn với bộ móng vuốt dài ngoằng, sắc nhọn như lưỡi dao.
Phạm Anh Thư lùi một bước là Nguyễn Hà My lại tiến một bước.
Ở góc gần cửa lớp là một cái xe lăn ngã chỏng chơ, bên cạnh là Trần Thái Bảo đang nằm sõng soài trên sàn.
Nước mắt lăn dài trên gò má, hắn chỉ có thể ngước ánh mắt hãi hùng về bóng lưng của Nguyễn Hà My.
Phạm Anh Thư hét ầm lên, hết chửi bới rồi vung tay vung chân loạn xạ.
Nguyễn Hà My né tránh một cách nhẹ nhàng.
"Con chó cái này!
Chết mẹ mày đi!"
Phạm Anh Thư giang tay muốn vả một phát thật mạnh, nhưng Nguyễn Hà My dễ dàng chụp lấy cổ tay cô ta.
Phạm Anh Thư gắng sức vùng vẫy, cố gỡ tay ra.
Khoé môi Nguyễn Hà My rách toạc, biến thành một nụ cười kéo dài tới tận mang tai.
Cô ấy dồn lực xuống, xương cẳng tay bị giữ cố định, trong khi bàn tay bị vặn lệch sang một bên.
Từng sợi gân bị kéo giãn đến cực hạn, khớp xương bắt đầu lệch khỏi vị trí ban đầu.
"Áaaaaaaa!!!"
Cô ta gào lên trong đau đớn, quỳ sụp xuống thở hổn hển.
Nước mắt nước mũi trào ra không kiểm soát, trừng mắt nhìn bàn tay cong vẹo biến dạng của mình.
"Gãy tay thế này thì còn viết lách gì nữa hả, học bá?"
Nguyễn Hà My cười khanh khách, cô ấy tiếp tục nắm lấy tay trái của Phạm Anh Thư, không khoan nhuợng mà bẻ gãy xương cổ tay.
Rắc...rắc...
Phạm Anh Thư chuyển từ chửi rủa sang van xin khấn nài.
Nguyễn Hà My chẳng may mảy quan tâm, bất chợt thọc tay vào miệng cô ta rồi rút lưỡi ra ngoài.
Miệng Phạm Anh Thư tràn máu đầm đìa, chảy dọc cằm thấm đẫm cổ áo đồng phục.
Nguyễn Hà My cười điên loạn, giơ mẩu lưỡi đỏ lòm lên trước mặt cô ta.
Chưa dừng lại ở đó, Nguyễn Hà My bấu chặt da đầu Phạm Anh Thư, từng chút một chọc sâu xuống.
Da đầu rách toạc, hộp sọ dần dần rạn nứt.
Nguyễn Hà My giật luôn bộ não của Phạm Anh Thư ra khỏi hộp sọ.
Mắt cô ta mở trừng trừng, hơi thở thoi thóp trong vài giây rồi nhanh chóng vụt tắt.
Nguyễn Hà My dứt khoát bóp nát não Phạm Anh Thư rồi nhồi nhét nó vào trong khoang miệng của cô ta.
Hỗn hợp giữa dịch mô não và dịch nội bào kết hợp cùng các mảnh mô thần kinh tạo thành một đống bầy nhầy nhão nhoét, trơn trượt.
Nhưng Phạm Anh Thư khi ấy đã tắt thở, chả còn khả năng kháng cự.
Sau một tràng cười the thé, Nguyễn Hà My ngoảnh lại, tiến về chỗ Trần Thái Bảo đang nằm.
Cô ấy nắm tóc hắn, nhấc bổng cả cơ thể gầy gò của hắn lên khỏi mặt sàn.
Hà Phương Uyên lập tức che mắt Dương Khánh An lại.
Ngay lúc ấy, Nguyễn Hà My xuyên hai ngón tay qua mắt Trần Thái Bảo.
Móng tay nhọn hoắt đâm xuyên đến tận cùng.
Máu chảy thành dòng trào ra từ hốc mắt.
Cơ thể hắn co giật một hồi rồi bất động.
Hà Phương Uyên tặc lưỡi, nàng nắm chặt tay Dương Khánh An kéo y tới thang máy.
Quãng đường từ tầng 4 xuống tầng 1, hai người chỉ lặng lẽ đan tay vào nhau, không ai nói câu nào.
Mãi tới khi cánh cửa inox mở ra, Hà Phương Uyên mới chịu buông.
Nàng vòng tay ôm lấy eo Dương Khánh An, dịu dàng thủ thi vào tai y:
"Chỉ là một NPC mà thôi, em đừng bận tâm."
Dương Khánh An ngoan ngoãn gật đầu, y cười trừ:
"Đi xem điểm không?"
"Ừm."
Hai người cùng đi tới bảng thông báo ở cuối hành lang tầng 1.
Bảng điểm toàn khối 12 được dán trên này, không chia theo lớp mà xét toàn khối, xếp từ cao xuống thấp.
Điều đáng chú ý ở đây là gần như toàn bộ những cái tên đều bị bôi đỏ bằng máu.
Chỉ có duy nhất tên của hai người họ ở hai vị trí đầu bảng là sạch sẽ tinh tươm.
Ngay thứ tự thứ 3, Hà Phương Uyên căng mắt soi mới ra được tên Phạm Anh Thư cùng với điểm số của cô ta.
Bảng điểm của ba người cụ thể như sau:
1.
Dương Khánh An:
-Toán: 10
-Văn: 8,3
-Anh: 10
-Địa: 8,4
-Sử: 6,6
-GDCD: 10
-Lý: 9,8
-Hoá: 9,2
-Sinh: 9,2
-Tin học: 10
-Công nghệ: 9
-GDQP: 7,6
=> Tổng phẩy: 9,01
2.
Hà Phương Uyên:
-Toán: 8,6
-Văn: 9,5
-Anh: 9
-Địa: 10
-Sử: 10
-GDCD: 10
-Lý: 7,6
-Hoá: 7,2
-Sinh: 8
-Tin học: 9
-Công nghệ: 8,4
-GDQP: 8,6
=> Tổng phẩy: 8,83
3.
Phạm Anh Thư:
-Toán: 8,8
-Văn: 8,5
-Anh: 8,8
-Địa: 9,2
-Sử: 9
-GDCD: 9,6
-Lý: 8,4
-Hoá: 8,2
-Sinh: 8,6
-Tin học: 9
-Công nghệ: 8
-GDQP: 8,4
=> Tổng phẩy: 8,71
"Wtf!?
Sao mà thấp thế!?"
Dương Khánh An trố mắt nhìn chằm chằm vào bảng điểm.
Hà Phương Uyên cứ tưởng y nói tới điểm Sử, đang định vỗ lưng động viên thì...
"Sao Sinh với Hoá được có 9,2 thôi vậy!?
Có chấm lộn không đấy!?
Còn Lý nữa, sai một câu nào vậy!?
Mẹ kiếp, cay thế không biết!"
Dương Khánh An cắn móng tay cằn nhằn, trông không hề hài lòng với điểm số của mình.
Hà Phương Uyên chỉ biết cười bất lực, thầm nghĩ người yêu mình quả nhiên không phải dạng vừa.
Dù có chấp một môn Sử thấp tẹt thì vẫn chễm chệ đứng hạng nhất.
Nếu cho Dương Khánh An thên thời gian để ôn tập, điểm số chắc chắn sẽ còn khủng bố hơn nữa.
Với Hà Phương Uyên, kết quả này còn nằm ngoài kỳ vọng của nàng.
Nàng cứ ngỡ điểm hai môn Lý, Hoá của mình sẽ thảm hại lắm, nào ngờ vẫn trên 7.
Đối với một đứa học toàn bộ kiến thức của một kỳ chỉ trong một buổi tối như nàng thì đây đúng là kỳ tích.
Còn về Phạm Anh Thư, phải nói rằng điểm số của cô ta tương đối ấn tượng.
Cô ta không bị học lệch, điểm môn nào cũng từ 8 đổ lên.
Tổng phẩy của cô ta cũng suýt soát gần bằng nàng, chỉ thấp hơn có 0,1.
Nhưng Hà Phương Uyên không coi Phạm Anh Thư cùng đẳng cấp với mình.
Căn bản là cô ta có thời gian ôn luyện nhiều hơn, kiến thức kỳ II cũng đã được học qua rồi.
Vậy mà vẫn thua người một người xuất phát chậm hơn mình gấp nhiều lần.
Chắc hẳn cô ta cay lắm.
"Mà vãi cả chưởng...
Ba con 10 Địa, Sử, Giáo dục.
Đã vậy còn 9,5 Văn...
Cậu là người hay là thần vậy?"
"Tớ còn kỳ vọng được 9,8 cơ.
Nhưng thôi, từng này cũng tạm chấp nhận được~"
"Chậc chậc, đúng là lòng tham con người là vô đáy mà."
"Hứ, em thì khác gì chứ?
9,2 Sinh Hoá mà còn kêu!"
"Chắc do thi dồn dập quá nên đầu óc không đủ tỉnh táo thôi.
Chứ tớ dư sức húp được---"
"Sao nào, hai người hài lòng với kết quả này chứ?"
"Oái!"
Dương Khánh An và Hà Phương Uyên giật mình quay phắt lại.
Đằng sau lưng họ, không biết Nguyễn Hà My đã đứng đó từ lúc nào.
Không còn cái hình dáng quỷ dị xám ngoét kia nữa, giờ cô ấy đã quay trở lại hình dạng con người, giống hệt với dáng vẻ họ từng thấy trong bức ảnh.
Thân hình mảnh mai nhỏ nhắn, mái tóc đen láy buộc gọn gàng.
Làn da trắng trẻo hồng hào, nổi bật trên gương mặt của cô ấy là đôi mắt một mí ti hí đặc trưng, nhìn như đang nhắm nghiền lại.
"Ồ...
Xong rồi hả?
Giết được cái đám đó rồi, giờ thì cô hả hê rồi chứ?"
Hà Phương Uyên lập tức cảnh giác, kéo Dương Khánh An nép sát sau lưng mình.
Nguyễn Hà My nghiêng đầu mỉm cười:
"Yên tâm đi, tôi không làm gì hai người đâu.
Thử thách đã tới hồi kết rồi."
Hà Phương Uyên nhăn mày nghi hoặc: "Thử thách?
Sao cô lại dùng từ này?"
"Em biết không...
Trước khi biến thành NPC của khách sạn, tôi cũng từng là người trần mắt thịt, giống với hai người vậy."
Dương Khánh An ngó đầu qua vai Hà Phương Uyên hỏi:
"Ý cô là, những người thất bại trong thử thách đều sẽ hoá thành NPC hả?"
"Chính xác.
Tuy thể xác của họ vẫn được ném trở lại thế giới thực, nhưng linh hồn thì sẽ bị giam cầm ở khách sạn mãi mãi.
Trở thành những con rối bị buộc phải tuân theo kịch bản do những căn phòng thử thách đặt ra...
Aahh...
Tôi cũng chả nhớ là mình đã đổi bao nhiêu vai rồi nữa.
Cứ hết phòng này rồi tới phòng khác, sắm qua không biết bao nhiêu thân phận, mệt mỏi thật đấy..."
"Thế...
Trong toàn bộ quá trình, cô có nhận thức được mình đang làm cái gì không?"
"Hoàn toàn có.
Nhưng từ đầu tới cuối, cơ thể tôi đều bị ép tuân theo đúng kịch bản, không thể tự hành động theo ý mình.
Ví dụ như...vào cái hôm mà tôi ngồi trên bụng em chẳng hạn.
Nếu không phải do khách sạn ngăn cản, chắc chắn là tôi đã không kìm được mà cưỡng hôn em rồi~"
Hà Phương Uyên sa sầm mặt mày, chưa kịp phản bác thì Dương Khánh An đã ôm chặt lấy cánh tay nàng, một tay chỉ chẳng vào mặt Nguyễn Hà My:
"Cái địt mẹ con trà xanh chó đẻ này!
Chính thất còn đang sống nhăn răng đây mà còn đòi làm trò bệnh hoạn gì vậy hả!?
Bảo sao bị đày tới cái khách sạn này, chắc hồi còn sống cũng đi làm tiểu tam rồi chém cả chính thất luôn chứ gì!?
Cái loại súc vật biến thái như mày có chết cũng đéo oan đâu!"
Cả Hà Phương Uyên lẫn Nguyễn Hà My đều thoáng sững sờ.
Cô ấy phì cười:
"Bình tĩnh nào, đã ai làm gì đâu mà căng.
Chỉ là từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới khi trải qua 7749 kiếp người khi làm NPC, tôi chưa từng gặp ai có nhan sắc lộng lẫy như mỹ nhân đây nên mới nảy sinh rung động nhất thời thôi~"
"Rung rung cái địt mẹ mày!
Của bố mày tất!
Đến cả cọng lông mũi cũng đéo cho động vào!"
Dương Khánh An giơ ngón giữa lên trước mặt Nguyễn Hà My.
Hà Phương Uyên liền bật cười khúc khích, dụi cằm lên đầu y.
Nàng nheo mắt thách thức Nguyễn Hà My:
"Bịch rác di động nè, nếu đêm đó tôi có thể cử động, chắc chắn đã đập nát sọ cô luôn rồi.
Ta nói cái mồm của cô nó còn tệ hơn cả hỗn hợp giữa chuột chết với cá ươn nữa.
Cô đã bao giờ ngất xỉu khi tự ngửi miệng mình chưa?"
Nguyễn Hà My nhìn đôi cẩu lương đối diện thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Cô ấy thở dài đổi chủ đề:
"Mà may là hai người đều hơn điểm Phạm Anh Thư đấy.
Giả dụ cô ta mà đứng top 1 thì thử thách này đã kéo dài tận mấy tháng rồi."
"Ý cô là sao?"
"Điều kiện để hoàn thành thử thách này là phải có người đánh bại Phạm Anh Thư, tức là tranh cướp ngôi vị đầu bảng của cô ta.
"Vào được top 3 chỉ là slot an toàn tạm thời.
Giả dụ Phạm Anh Thư vẫn đứng hạng nhất, còn hai người lần lượt ở hạng 2 và 3, thì thử thách sẽ tiếp diễn cho tới kỳ thi THPT quốc gia.
Khi đó một trong hai người phải đạt điểm thi cao hơn cô ta thì thử thách mới hoàn thành."
"Mẹ kiếp, giỡn mặt à...
Ê mà, có phải tất cả NPC trong căn phòng này đều từng là người sống không?
Phạm Anh Thư và Trần Thái Bảo cũng vậy à?"
"Hmmm...
Ai mà biết được chứ.
Tôi chỉ biết bản thân tôi thôi.
Còn những kẻ khác là người thật hay chỉ đơn thuần là NPC do chính khách sạn tạo ra thì tôi cũng chịu."
"Cái mặt này là mặt thật của cô à?"
"Không hề.
Mỗi khi bị chuyển sang một căn phòng khác là tôi lại thay đầu ấy mà.
Nói cho em biết, khuôn mặt gốc của tôi đẹp gái lắm đấy~"
"Đếch quan tâm."
"Chậc chậc, lạnh nhạt quá đi mất..."
Hà Phương Uyên còn muốn chửi thêm mấy câu thì mặt đất dưới dân đột nhiên rung chuyển.
Không gian xung quanh dần vỡ vụn, nứt toác thành những vệt sáng chói loá.
Nguyễn Hà My ngẩng mặt lên, giọng nói mang theo chút tiếc nuối:
"Ồ...
Hết thời gian rồi nhỉ.
Vẫn muốn được trò chuyện cùng em thêm một lúc nữa.
Mà thôi, biết đâu sau này hai ta lại gặp lại.
Cố mà giữ mỹ nhân này cho chắc đấy, Dương Khánh An."
Cô ấy nhoẻn miệng cười.
Dương Khánh An bực tức tặc lưỡi, ôm chặt lấy cánh tay của Hà Phương Uyên hơn nữa.
Nàng chạm vào mu bàn tay của y, nụ cười ôn nhu thoáng nở trên môi trước khi cả ánh mắt tối sầm lại, hướng về phía Nguyễn Hà My:
"Nếu có thể gặp lại lần nữa, chắc chắn tôi sẽ chặt đầu cô..."
Ánh sáng trắng xoá bao trùm lên tất cả.
Thế giới trong căn phòng số 4 chính thức sụp đổ.