[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Gl] Khách Sạn Hắc Vọng - Odnoliub
CHƯƠNG 13: ĐỐI ĐẦU
CHƯƠNG 13: ĐỐI ĐẦU
Trò chơi đã dần đi tới hồi kết.
Khu XIII đã được mở, và chỉ còn chưa tới 2 tiếng đồng hồ nữa là tất cả sẽ kết thúc.
Dương Khánh An thảnh thơi cầm chiếc điện thoại, tính ra thì y cũng chẳng cần phải đi lần mò thêm xu làm gì, với con số áp đảo lên tới hơn 120 xu, y đã hoàn toàn bỏ xa những đối thủ khác.
Trên bảng xếp hạng, cái tên Dương Khánh An chễm chệ ở vị trí thứ 2, chỉ duy nhất Hà Phương Uyên còn đủ sức leo lên ngồi trên đầu y mà thôi.
Y thầm nghĩ công chúa của mình đúng là đỉnh của chóp.
Hiện tại tất cả các người chơi còn sót lại đều đổ dồn về khu XIII.
Nhưng từ khi bước chân vào khu vực này, Dương Khánh An mới chỉ săn được vài tên NPC lẻ tẻ cùng xu rải rác chứ chưa chạm trán bất cứ người chơi nào.
Mọi thứ yên ắng đến mức có phần... nhàm chán.
Trò chơi này với Dương Khánh An tương đối dễ dàng, một phần do năng lực quá đỗi hữu dụng này.
Suốt từng ấy thời gian, chưa có một đối thủ nào hoàn toàn áp đảo Dương Khánh An.
Chính vì vậy mà lúc này, Dương Khánh An mang theo một vẻ hiên ngang khó giấu.
Dáng điệu ngạo nghễ không sợ trời không sợ đất.
Trông chẳng khác gì đang dạo chơi, chứ không là một người còn mắc kẹt trong trò chơi sinh tử.
Trong đầu Dương Khánh An, mọi thứ dường như đã được sắp xếp ổn thỏa.
Chỉ cần không gặp biến cố quá lớn, kết cục của trò chơi này gần như đã nằm trong tầm tay.
Chợt trên màn hình điện thoại hiện lên một dấu chấm đỏ cỡ lớn kèm theo một dấu chấm xanh nhỏ đang chồng lên nhau.
Gần đây có một người chơi đang giao chiến với NPC.
Y nhướng mày, sự hờ hững ban nãy thoáng tan đi, thay vào đó là một chút hứng thú hiếm hoi.
Vị trí được đánh dấu nằm trong một tòa trung tâm thương mại không xa.
Dương Khánh An lần theo bản đồ mà tiến tới.
Bên ngoài trời đã tối hẳn, tuy thang máy không hoạt động nhưng may là ánh đèn trong trung tâm thương mại vẫn bật sáng.
Y leo bộ lên tầng trên.
Lên tới tầng 4, Dương Khánh An dừng lại ở đoạn đầu cầu thang.
Trong tích tắc, một khẩu HK416 được trang bị ống ngắm và giảm thanh xuất hiện trong tay y.
Dương Khánh An giương súng, mắt áp vào ống ngắm, điều chỉnh góc bắn theo đúng tọa độ của dấu chấm đỏ trên bản đồ.
Trong ống ngắm lúc này là một người sói to lớn, bộ lông xám trắng nhuốm đầy máu, đang cắn xé cơ thể một tên NPC đã không còn khả năng phản kháng.
Dương Khánh An nheo mắt, lập tức nhận ra đối phương chính là kẻ từng tranh cướp hòm xu với Hà Phương Uyên, cũng là kẻ đã ăn trọn một viên đạn xuyên qua mắt dưới tay y.
Dương Khánh An vừa kinh ngạc vừa có chút... bực bội.
Công nhận đối phương sống dai thật đấy.
Suýt mất cả cái đầu, thân thể bị nổ nát bươm đến mức tưởng như không thể cứu vãn, vậy mà giờ vẫn còn sống nhăn răng.
Đối thủ này rõ ràng không phải loại có thể xử lý gọn gàng chỉ bằng một hai phát bắn như mấy kẻ trước.
Nhưng là một người đam mê try hard khổ dâm, tất nhiên Dương Khánh An sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Việc sắp phải đối đầu với một đối thủ mạnh cỡ này khiến y có chút kích thích.
Dương Khánh An vốn định kiên nhẫn chờ đối phương rút khỏi trạng thái Dã Thú rồi mới ra tay, nhưng đối phương có vẻ không có ý định biến về dạng người.
Ngay khi Hoàng Thanh Giang vừa di chuyển, Dương Khánh An dứt khoát bóp cò, viên đạn bay ở khoảng cách hơn 90 mét, găm vào đầu con Dã Thú.
Hoàng Thanh Giang loạng choạng trong tích tắc, thân thể cao lớn chao đảo như sắp đổ sập xuống sàn.
Nhưng đã lập tức đứng vững.
Bàn tay to lớn đưa lên thái dương, khi rút ra, đầu ngón tay đã dính đầy chất lỏng màu đỏ sẫm đang chảy xuống theo lớp lông xám trắng.
Đôi đồng tử đỏ rực trong hốc mắt giãn căng, ánh nhìn hoang dại chậm rãi xoay về hướng viên đạn vừa bắn tới.
Ở trạng thái Dã Thú, các giác quan của Hoàng Thanh Giang được cường hóa.
Cô nhanh chóng phát hiện ra bóng người đứng nơi cầu thang cuốn đi xuống tầng dưới.
Dương Khánh An có hơi ngỡ ngàng vì phát bắn không si nhê.
Qua ống kính, y thấy con Dã Thú hạ thấp trọng tâm, rồi bất ngờ lấy đà lao thẳng về phía này bằng cả tứ chi.
Y bóp cò thêm lần nữa.
Viên đạn nhắm trúng bả vai, xé toạc lớp da và lông xám trắng, nhưng chỉ trong chớp mắt, phần thịt bị khoét rỗng đã co rút lại, miệng vết thương khép lại trong chớp mắt.
Dương Khánh An lập tức biến khẩu súng trên tay thành một quả lựu đạn khói, giật chốt rồi ném mạnh về phía trước.
Khói trắng đục bùng lên, lan nhanh che khuất tầm nhìn.
Hoàng Thanh Giang bị chậm lại.
Tranh thủ thời cơ, Dương Khánh An quay đầu chạy thục mạng xuống cầu thang.
Hoàng Thanh Giang xuyên thẳng qua màn khói, thân thể to lớn lao xuống cầu thang.
Ngay khi vừa tiếp đất, một quả lựu đạn F1 đã đáp thẳng vào người cô.
BÙM!
Sóng xung kích hất tung bụi bặm và mảnh vỡ, lửa liếm qua thân thể Dã Thú, để lại những mảng da cháy sém.
Cơn đau bùng lên dữ dội khiến Hoàng Thanh Giang gầm lên.
Nhưng khi khói lửa tan dần, thân thể to lớn ấy vẫn đứng vững.
Lớp da dày và cứng cáp bảo vệ phần lớn nội tạng, những vết bỏng nhanh chóng đổi màu, co rút lại khi khả năng hồi phục bắt đầu phát huy tác dụng.
Dù bị cơn đau giằng xé, Hoàng Thanh Giang vẫn chưa hề mất đi sức chiến đấu.
Ánh mắt đỏ rực khóa chặt lấy Dương Khánh An.
Hoàng Thanh Giang đã quen với trạng thái Dã Thú hơn nhiều, cô hiểu rõ cơ thể mình cần bao lâu để gượng lại sau mỗi đợt dồn lực, cũng biết phải nén cơn đau ở mức nào để không vượt quá giới hạn.
Dư chấn của vụ nổ còn chưa kịp tan hết, Dương Khánh An đã biến ra một khẩu HK416.
Băng đạn 30 viên của Heckler & Koch thường dùng được thay thế bằng hộp tiếp đạn Beta C-Mag có sức chứa 100 viên.
Pằng!
Pằng!
Pằng!
Pằng!
Pằng!
Dương Khánh An không bắn tỉa mà xả đạn liên hồi.
Vài viên găm vào thân thể to lớn, làm da thịt nứt toác, nhưng Hoàng Thanh Giang lập tức hạ thấp người, chuyển sang chạy bằng cả tứ chi.
Thân hình khổng lồ lao đi với tốc độ đáng sợ.
Cô lách qua các quầy hàng, phóng tới sau một xe bán bánh cá, dùng nó làm vật che chắn.
Đạn găm vào khung thép.
Hoàng Thanh Giang chờ đúng vài giây, đủ để những vết thương trên người khép miệng lại, rồi nhấc bổng cả chiếc xe kia bằng hai tay.
Cô dồn lực, ném thẳng nó về phía Dương Khánh An.
Y kịp thời né sang bên, thân thể mất thăng bằng, ngã nhào xuống sàn.
Chưa kịp đứng dậy thì Hoàng Thanh Giang lao thẳng về phía Dương Khánh An, sát khí tràn ngập trong đôi mắt đỏ ngầu.
Đúng lúc ấy, một quả flash đáp thẳng vào mặt cô.
Ánh sáng bùng lên dữ dội, luồng sáng trắng xoá nuốt trọn tầm nhìn.
Cô theo phản xạ che mắt lại.
Dương Khánh An lập tức rút lui, quay đầu lao xuống cầu thang cuốn từ tầng ba xuống tầng hai.
Hoàng Thanh Giang chả cần đi theo cầu thang.
Con Dã Thú phóng thẳng lên lan can tầng ba, thân hình to lớn bật khỏi lan can rồi rơi tự do xuống tầng dưới.
Cú tiếp đất nặng nề khiến một mảng sàn nứt toác.
Khoảng cách giữa hai bên bị rút ngắn trong chớp mắt, lợi thế tầm xa mà Dương Khánh An vẫn dựa vào biến mất hoàn toàn.
Y nắm chặt khẩu HK416 trong tay rồi bóp cò liên tục ở cự ly gần.
Đạn nã vào thân thể con Dã Thú, máu bắn tung tóe nhưng Hoàng Thanh Giang vẫn cắn răng chịu đựng, vừa né vừa phóng tới bằng cả tứ chi.
Một móng vuốt vung ngang xé gió, Dương Khánh An lách người theo phản xạ nhưng đòn phản công đã sượt qua cánh tay y, xé toạc lớp áo và da thịt bên dưới.
Cảm giác rát buốt bùng lên tức khắc, máu ấm tràn xuống cổ tay, không sâu, không chí mạng, nhưng quá đủ để y hiểu rằng chỉ cần chậm thêm một nhịp nữa thôi, y sẽ không còn cơ hội đứng dậy lần thứ hai.
Ngay khi con Dã Thú xoay người chuẩn bị tung đòn tiếp theo, Dương Khánh An cưỡng ép biến khẩu súng trong tay thành một chiếc máy cưa xích.
Y giật mạnh dây khởi động trong hoảng loạn, động cơ gầm rú vang vọng khắp tầng hai.
Lưỡi cưa xoẹt ngang cổ tay Hoàng Thanh Giang trong gang tấc, da thịt bị xé rách, lộ cả xương ra ngoài, thiếu chút xíu thôi là đứt lìa.
Thế nhưng cũng chính trong khoảnh khắc ấy, tác dụng phụ của Vật Tạo ập tới không báo trước.
Đầu óc Dương Khánh An như bị một dòng điện thô bạo xuyên thẳng qua, cơn đau nhức bùng nổ từ thái dương lan khắp hộp sọ khiến ý thức chao đảo.
Hoàng Thanh Giang lập tức nắm lấy cơ hội hiếm hoi đó, thân thể Dã Thú vung vai húc thẳng, lực va chạm khủng khiếp hất Dương Khánh An bay sang một bên.
Ở phía đối diện, bàn tay suýt bị cưa đứt của Hoàng Thanh Giang đã bắt đầu lúc nhúc tái tạo, thớ cơ và da thịt cuộn lại rồi khép dần.
Trước khi cơ thể kịp đập xuống sàn, Dương Khánh An cho chiếc máy cưa tan biến ngay tức khắc, cố gắng cắt bớt gánh nặng đang đè nén lên não bộ.
Dương Khánh An lăn lộn mấy vòng mới dừng lại, nhưng nhanh chóng nhổm dậy ném thêm một quả lựu đạn về phía Hoàng Thanh Giang.
Bùm!
Sóng xung kích đánh thẳng vào thân thể Dã Thú, thân hình to lớn đang trong quá trình hồi phục chao đảo trong thoáng chốc.
Dương Khánh An bò bật dậy, kéo lê thân thể mệt mỏi để nới rộng khoảng cách.
Cơn đau đầu lúc này bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Rõ ràng nếu để cận chiến kéo dài thêm dù chỉ vài chục giây nữa, thì bất lợi tuyệt đối sẽ luôn nằm về phía Dương Khánh An.
Y bắt buộc phải kết thúc trận đấu này càng sớm càng tốt.
Dương Khánh An biến lại khẩu HK416 trong tay, nhưng lần này y không còn giữ cấu trúc ổn định như thường lệ nữa.
Ý niệm về độ bền bị gạt sang một bên, y chủ động ép vật tạo vượt qua ngưỡng an toàn, chấp nhận hi sinh tuổi thọ của khẩu súng để đổi lấy hỏa lực cực đại trong khoảnh khắc ngắn ngủi còn lại.
Ngay khi hình thái hoàn chỉnh, nòng súng đã nóng lên nhanh tới mức bất thường.
Hộp tiếp đạn dung lượng 100 viên chuẩn bị cho một lần xả duy nhất, một canh bạc tất tay không còn đường lùi.
Dương Khánh An không ngắm bắn chính xác từng viên đạn nữa, ánh mắt y mờ đi vì đau đầu nhưng bàn tay vẫn siết chặt cò súng, để dòng đạn tuôn ra như mưa, phủ kín toàn bộ không gian phía trước.
Tiếng súng dồn dập vang vọng trong trung tâm thương mại.
Dã Thú không còn đường né tránh trong cơn mưa đạn dày đặc ấy, thân thể to lớn liên tục trúng đạn ở nhiều vị trí, da thịt bị xuyên phá, máu văng tung tóe trên nền gạch.
Sát thương dồn dập phá vỡ hoàn toàn nhịp tái tạo, những vết thương mới chồng lên vết cũ khiến tốc độ hồi phục chậm lại rõ rệt.
Cuối cùng, con Dã Thú chỉ kịp gầm lên một tiếng, thân hình lảo đảo thêm vài bước rồi đổ sập xuống sàn, để lại một cơ thể đầy vết thương chằng chịt, nằm bất động giữa mùi thuốc súng và khói nóng còn chưa kịp tan đi.
Hoàng Thanh Giang nằm im trên nền gạch, lồng ngực phập phồng yếu ớt đến mức khó phân biệt là còn thở hay đã tắt hẳn.
Những vết thương chi chít trên thân thể nó vẫn âm ỉ khép lại từng chút một, nhưng tốc độ chậm chạp đến đáng ngờ, đủ để cho thấy ít nhất trong lúc này, nó đã mất hoàn toàn khả năng tiếp tục chiến đấu.
Dương Khánh An vẫn còn sống, nhưng tình trạng cũng chẳng khá hơn là bao.
Dư âm của việc ép vật tạo vượt ngưỡng khiến đầu óc căng như dây đàn, mỗi nhịp tim đập lên là một đợt đau nhói lan khắp hộp sọ, báo hiệu rằng nếu còn cố sử dụng năng lực ở cường độ cao thêm lần nữa, não bộ rất có thể sẽ tự sụp đổ trước khi kịp tạo ra bất cứ thứ gì.
Cái giá mà mình vừa phải trả đã vượt xa dự tính ban đầu.
Những vết thương trên cánh tay và sườn bắt đầu rỉ máu lách tách xuống sàn, hòa lẫn với cơn đau đầu dữ dội khiến tầm nhìn chao đảo, cảnh vật xung quanh mờ dần đi.
Dương Khánh An lôi lọ thuốc hồi phục ra, bật nắp uống cạn trong một hơi.
Vết thương trên người Dương Khánh An bốc lên từng làn khói mỏng rồi khép lại, hiệu quả của thuốc hồi phục chỉ đủ dập bớt cơn đau đầu đi một chút chứ không thể xóa sạch hoàn toàn.
Y nằm vật ra đất vừa ôm trán vừa thở dốc, phải mất vài phút mới có thể chống tay lồm cồm bò dậy.
Trong đầu Dương Khánh An đã mặc định rằng con Dã Thú kia đã chết dưới cơn mưa đạn vừa rồi, nên y lê bước với tâm thế kiểm tra chiến tích hơn là đề phòng.
Nhưng khi vừa đi tới gần, đập vào mắt Dương Khánh An là cảnh tượng những vết thương chằng chịt trên thân thể Dã Thú đang khép lại một cách chậm rãi.
Hồi chuông cảnh báo vang lên dữ dội, Dương Khánh An vừa định cưỡng chế kích hoạt năng lực thì cơn nhức đầu ập tới.
Ngay khoảnh khắc đó, cánh tay Dã Thú quét ngang ở tầm thấp, hất thân thể Dương Khánh An ngã ngửa ra sau.
Trước khi y kịp phản ứng, Hoàng Thanh Giang đã bật dậy trong trạng thái Dã Thú, thân hình to lớn đè sập xuống với toàn bộ trọng lượng.
Một bàn tay khổng lồ ghìm chặt lấy ngực Dương Khánh An, chặn đứng mọi con đường rút lui của y.
Dã Thú cúi sát đầu xuống, máu lẫn nước dãi nhỏ giọt xuống trán và má.
Hơi thở nóng rực phả thẳng vào gương mặt Dương Khánh An.
Y tái mét mặt, giơ hai tay đầu hàng:
"Đằng, đằng ấy bình tĩnh lại nào...
Tôi đầu hàng!
Đằng ấy muốn xu chứ gì, tôi đưa hết!
Đừng giết tôi mà..."
Hoàng Thanh Giang gầm gừ trong cổ họng.
Cô đang vô cùng tức giận, vết thương vẫn chưa hồi phục, cơn đau từ trạng thái biến hình cộng thêm vết đạn bắn khiến cô đau muốn chết đi sống lại.
Lý trí và bản năng giằng xé dữ dội, nhưng phản ứng sợ hãi không che giấu được của Dương Khánh An cùng lời đầu hàng chủ động khiến cô chần chừ.
Cô biết rõ đối phương nguy hiểm tới mức nào, cũng hiểu thử thách đã gần chạm hồi kết và số người còn sống mới là thứ quyết định vị trí cuối cùng trên bảng xếp hạng.
Nếu cướp sạch xu của Dương Khánh An ngay lúc này, y muốn sống buộc phải lao đi săn những người chơi khác để kéo điểm, còn nếu những kẻ đang ở ngưỡng an toàn đồng loạt trốn tránh, cái chết gần như đã được định sẵn cho y.
Hoàng Thanh Giang chưa từng muốn giết người nếu không bị ép vào đường cùng.
Sau vài giây suy nghĩ, cô quyết định sẽ lấy xu để đảm bảo vị trí của mình và tha mạng cho đối phương, còn sống chết về sau thì mặc kệ số phận của y tự quyết.
Hoàng Thanh Giang dí móng vuốt sắc nhọn sát cổ Dương Khánh An, cô gằn giọng:
"Đưa hết đây...tốt nhất là mày đừng có giở trò..."
Nếu Dương Khánh An có dấu hiệu biến ra vũ khí, cô sẽ cắt cổ ngay lập tức.
Vì bàn tay của Dã Thú quá lớn nên khó móc vào túi áo, túi quần, đành phải để đối phương tự lấy.
Cô cũng không dám biến về dạng người để tự lục soát vì sợ đối phương sẽ biến ra vũ khí.
Dương Khánh An gật đầu lia lịa.
"Y-Yên tâm đi...
Năng lực của tôi đã đạt tới giới hạn rồi, bây giờ chả biến được ra cái gì nữa đâu..."
Y luồn tay vào lục lọi túi quần, lấy ra một túi vải.
Hoàng Thanh Giang chộp lấy, cô không nán lại lâu, lập tức phóng vội đi.
Rời xa trung tâm thương mại, Hoàng Thanh Giang nhảy lên nóc một hiệu sách 2 tầng.
Cô thường hay chọn những vị trí như này để tạm trốn, vì dễ tránh NPC, nếu có bị phát hiện thì cũng khó mà leo lên được.
Hoàng Thanh Giang chờ vết thương lành lại rồi mới biến về dạng người.
Cô vắt tay lên trán thở dốc.
Sau khi lấy lại được chút bình tĩnh, cô mở điện thoại kiểm tra bảng xếp hạng, nhìn thấy tên Dương Khánh An tụt thẳng xuống hạng cuối với con số không tròn trĩnh, còn mình thì leo lên hạng 2.
Trong lòng thoáng qua một chút áy náy, nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng bị đè xuống, bởi đây là cái giá phải trả khi đối phương chủ động ra tay trước, và từ giờ trở đi sống chết của Dương Khánh An chỉ còn phụ thuộc vào may mắn cùng bản lĩnh của chính y.
Cô ngồi thẳng dậy, mở túi xu vừa cướp được, rút ra một đồng xu bạc rồi giơ lên cao.
Ánh trăng chiếu xuống khiến bề mặt kim loại phản chiếu lấp lánh.
Dương Khánh An có tới hơn 120 xu, đút hết vào túi thì cô sẽ vượt mặt Hà Phương Uyên lên top 1.
Hoàng Thanh Giang hả hê vì đã phục thù thành công.
Cô thả đồng xu đó vào túi mình.
"Ủa?"
Hoàng Thanh Giang nhìn bảng xếp hạng, điểm số của cô vẫn y nguyên, vẫn là 77 điểm, mà rõ ràng cô vừa thả xu vào rồi.
Hoàng Thanh Giang bốc cả nắm xu trong túi Dương Khánh An thả vào của mình.
Nhưng điểm vẫn không đổi.
"Cái quái gì..."
Cô dốc ngược túi vải của Dương Khánh An, bên trong chỉ rơi xuống có 2 xu, trong khi lẽ ra phải có tới hàng trăm.
Đúng lúc ấy, cả túi vải lẫn mấy đồng xu dưới đất đều tan biến, hoá thành những hạt sáng li ti rồi nhanh chóng tiêu tán trong không khí.
Hoàng Thanh Giang sửng sốt, nhận ra chúng là gì.
Lúc Dương Khánh An chuyển đổi vũ khí cũng xuất hiện những đốm sáng này.
Hoàng Thanh Giang bùng nổ cơn giận trong lòng, đấm tay xuống đất:
"Mẹ kiếp!
Bị con nhãi ranh đấy lừa rồi!"
Trong quá trình chiến đấu, cô đã quan sát thấy Dương Khánh An chỉ có thể biến ra một khẩu súng, một quả lựu đạn,...
Tức là mỗi lần chỉ duy trì được một món duy nhất.
Nhưng sự thật là không phải vậy.
Cô cứ nghĩ năng lực của đối phương là tạo ra vũ khí, nào ngờ là còn có thể biến ra các vật dụng thông thường khác.
Dương Khánh An còn bốc phét về việc năng lực tới giới hạn và không thể biến ra vật nào nữa.
Cô cay cú, tự trách bản thân đã quá lơ là.
Hoàng Thanh Giang xem lại bảng xếp hạng lần nữa.
Dương Khánh An lại leo lên hạng 2.
Cô chợt nhận ra nãy giờ bỏ bao nhiêu công sức thậm chí suýt chết chả để đổi lại cái gì.
Hoàng Thanh Giang không thể hiểu nổi tại sao y vẫn giữ xu nhưng ban nãy điểm lại hạ xuống còn 0.
"Con ranh này hack à!?"
*****
Dương Khánh An vẫn nằm vật vờ ngay tại vị trí ban nãy bị Hoàng Thanh Giang đè xuống, đầu óc căng cứng như dây đàn bị kéo tới cực hạn.
Cơn đau không còn bùng lên dữ dội mà âm ỉ, dai dẳng, đủ để khiến ý thức lơ mơ trôi dạt.
Y nhắm mắt một lúc, cố giữ cho bản thân không ngất đi ngay tại đây, vì chỉ cần mất cảnh giác thêm vài giây thôi là cái mạng này coi như xong thật.
Cái túi vải vừa nãy dĩ nhiên không phải hàng thật, mà là sản phẩm của năng lực Vật Tạo.
Với những thứ có cấu trúc phức tạp như súng hay lựu đạn, y chỉ có thể duy trì duy nhất một vật tại cùng một thời điểm, nhưng những đồ vật đơn giản thì khác thì y có thể tạo ra hàng loạt trong thời gian ngắn.
Dương Khánh An không khỏi thở phào trong lòng, bởi chỉ cần Hoàng Thanh Giang mở bản đồ ra kiểm tra lúc ấy thôi, mọi thứ chắc chắn sẽ bại lộ ngay lập tức.
Đây đúng là một ván cược liều mạng, nhưng ít ra thì y đã thắng.
"Mấy trò đỏ đen thế này đau tim thật đấy..."
Dương Khánh An cười ngắc ngứ, ngón tay chạm vào chiếc nhẫn bạc lạnh ngắt đang đeo trên tay.
Giả dụ nó đỡ cho mình một mạng, nhưng nếu đối phương vẫn xiên liên tiếp 3 phát chí mạng thì cũng vô ích, thành ra y muốn chơi liều lừa đối phương.
Càng sử dụng những thứ có cấu tạo phức tạp, đã vậy còn dùng trong thời gian dài, Dương Khánh An tưởng não mình sắp nát luôn rồi.
Xong rồi còn phải duy trì cái túi xu giả kia nữa, tuy nó là đồ vật đơn giản nhưng dư âm của mấy thứ kia chưa hết.
Dương Khánh An cố đứng dậy, phải rời khỏi đây trước khi Hoàng Thanh Giang quay lại.
Y lết xuống tầng 1.
Tầm nhìn mờ mờ ảo ảo nhưng y vẫn phát hiện ra có NPC xuất hiện nơi ngưỡng cửa.
Dương Khánh An tặc lưỡi, thực sự thì lúc này y chả muốn chiến đấu chút nào, thế nhưng bản năng sinh tồn vẫn buộc y giơ tay lên, cưỡng ép bản thân biến ra khẩu HK416.
Tên NPC chậm rãi tiến tới.
Tách tách...
Bùm!
Bất ngờ, một vụ nổ dữ dội bùng lên ngay sau lưng hắn, sóng xung kích hất văng thân thể NPC về phía trước, đập sấp mặt xuống sàn, phần lưng cháy sém nặng nề.
Dương Khánh An sững người trong giây lát, ánh mắt ngơ ngác nhìn làn khói đang tản ra.
Từ phía sau đám bụi mù, một bóng người thong thả bước vào.
Ngay khoảnh khắc nhận ra đối phương là ai, đôi mắt Dương Khánh An long lanh một tầng nước mỏng, toàn bộ sức lực còn sót lại như tan rã, khẩu súng trên tay lập tức biến mất.
Cùng lúc ấy, Hà Phương Uyên cũng nhìn rõ gương mặt phía đối diện.
Nàng hớt hả dẵm thẳng qua thân thể NPC đang co giật dưới đất rồi lao về phía trước.
"ANNNN!!!"
Dương Khánh An gục hẳn xuống, cơ thể mềm oặt vùi vào lòng nàng.
Hà Phương Uyên vội vàng đỡ lấy y, vòng tay siết chặt.
Nàng lo sốt vó, cúi xuống nhìn gương mặt tái nhợt kia:
"An ơi, em không sao chứ?
Em có bị thương ở đâu không?"
"Không có...
Chỉ kiệt sức thôi..."
Nghe vậy, Hà Phương Uyên mới thở phào được một chút.
Nàng kéo y sát hơn vào ngực mình, bàn tay nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng để trấn an.
Đúng lúc ấy, tên NPC ban nãy dù thân thể đã cháy sém vẫn cố chống tay xuống sàn, lảo đảo muốn đứng dậy.
Hà Phương Uyên liếc mắt nhìn qua, sắc mặt lập tức sa sầm lại.
Tách... tách... tách...
Bàn tay nàng giơ lên, năm đầu ngón tay tụ lực, da thịt rách toạc ra dưới áp lực nén kinh hoàng.
Một phát đạn pháo được bắn thẳng đi về phía hắn.
BÙM!
Đầu tên NPC nổ tung trong nháy mắt, phần thân trên cũng bị phá hủy hoàn toàn, thân xác hắn đổ sập xuống sàn, không còn khả năng cử động.
Hà Phương Uyên không buồn nhìn lại.
Nàng cúi xuống cõng Dương Khánh An lên lưng, rời khỏi trung tâm thương mại.