[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Gl] Khách Sạn Hắc Vọng - Odnoliub
CHƯƠNG 33: LỄ KẾ THỪA
CHƯƠNG 33: LỄ KẾ THỪA
Không khí nơi đại sảnh tầng một nồng nặc mùi ẩm mốc pha lẫn hương sáp cháy và thứ mùi tanh tưởi của máu khô.
Dãy tượng đá xếp hai bên sảnh đứng im lìm.
Phía cuối sảnh, trên ngai vàng phủ đầy bụi và mạng nhện, lão chủ nhân đã ngồi bất động ở đó từ bao giờ.
Bao quanh lão là đám gia nhân mặc lễ phục cũ kỹ, làn da tái bệch không còn sinh khí.
Khắp căn phòng chỉ có những cây nến đen cháy leo lét.
Ngọn lửa của chúng không phải ánh vàng hay đỏ cam mà là màu tím mờ.
Khói bốc lên xoắn lại thành những hình thù quái dị.
Trên nền đá giữa sảnh, một vòng tròn ma pháp khổng lồ được khắc sâu vào đá, những đường rãnh uốn lượn như mạch máu đang rỉ ra thứ chất lỏng đen đặc.
Ánh tím của nến hắt xuống, khiến các ký tự cổ ngữ phát ra thứ ánh sáng nhờ nhợ.
Kẽo kẹt...
Cánh cửa chính nặng nề từ từ hé mở, luồng gió lạnh ùa vào khiến những ngọn nến đen chao đảo.
Từ ngoài bóng tối, Bùi Khánh Linh lết từng bước đi vào.
Ánh sáng nhợt nhạt của lửa nến rọi lên thân thể cô ta, để lộ khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt đục ngầu.
Trong tay cô ta nắm một sợi dây chuyền lấp lánh và một chiếc ly bạc.
Khi bước chân cuối cùng của Bùi Khánh Linh chạm tới trung tâm đại sảnh, chiếc đồng hồ cổ treo trên tường đột ngột rung lên dữ dội.
Ba giờ sáng.
Trên ngai vàng, lão chủ nhân từ từ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt sâu hoắm của lão như hai hốc than sắp tàn bỗng bừng lên tia sáng tím lạ lẫm.
Lão mấp máy môi:
"Buổi lễ kế thừa... chính thức bắt đầu."
Ngay khoảnh khắc đó, ngọn nến đầu tiên vụt tắt, và một luồng khói tím bò dọc theo nền đá, len vào những khe khắc trên vòng tròn ma pháp.
Lão chủ nhân ngồi thẳng dậy trên ngai vàng, đôi bàn tay khô quắt như những nhánh củi già chống lên tay vịn chạm trổ đầu quỷ.
"Đã đến lúc... máu mới thay thế máu cũ.
Đêm nay, dòng dõi này sẽ tìm ra người kế thừa, kẻ xứng đáng mang tội lỗi của tổ tiên và duy trì sự tồn tại của gia tộc Hắc Liên."
Ánh mắt lão quét qua từng người, dừng lại trên ba thân ảnh đang đứng phía dưới.
Lão hất tay:
"Các ngươi...hãy chìa vật kế thừa ra.
Hãy để ta nhìn xem, ai trong số các ngươi được định sẵn để bước vào trung tâm của vòng máu."
Phạm Nguyệt Hà và Hoàng Thanh Giang lặng lẽ làm theo.
Ánh sáng yếu ớt của cây nến phản chiếu lên chiếc nhẫn trong tay Phạm Nguyệt Hà và con dao găm trong tay Hoàng Thanh Giang.
Hai luồng sáng khác nhau, một vàng kim, một trắng bạc, hòa lẫn vào khói tím mờ mịt.
Bùi Khánh Linh chậm rãi đưa tay ra.
Trên lòng bàn tay cô ta, sợi dây chuyền đung đưa và chiếc ly bạc phản chiếu lại ánh sáng tím, tỏa ra quầng sáng dày đặc hơn hẳn hai người còn lại.
Lão chủ nhân nhìn chăm chú hồi lâu, rồi bật ra tiếng cười khàn đục:
"Bốn vật kế thừa... hai trong số đó đang ở trong tay ngươi, Bùi Khánh Linh.
Vậy là đã rõ, người thừa kế tương lai của gia tộc, kẻ được chọn để gánh lấy huyết thống và quyền lực, chính là ngươi."
Ánh lửa phản chiếu lên khuôn mặt méo mó của Bùi Khánh Linh, nụ cười của cô ta giãn ra, vừa tự mãn, vừa điên dại.
Bùi Khánh Linh bật cười khanh khách, cô ta ngẩng đầu, nụ cười nứt toác tới mang tai:
"Đúng vậy... chính là tao...người sống sót duy nhất phải là tao!
Hahahahahaha!"
Lão chủ nhân giơ một bàn tay nhăn nheo ra hiệu:
"Bước vào đi.
Đứng giữa tâm vòng tròn, nơi máu của tổ tiên đã từng đổ xuống.
Hãy để lễ kế thừa bắt đầu."
Bùi Khánh Linh siết chặt những vật kế thừa trong tay, từng bước chậm rãi tiến về phía trung tâm vòng tròn ma pháp.
Khi đi ngang qua Phạm Nguyệt Hà và Thanh Giang, cô ta đột nhiên quay ngoắt đầu lại, gương mặt méo mó đến mức không còn phân biệt nổi là cười hay nhe răng.
Ánh mắt cô ta ánh lên sắc đỏ bệnh hoạn, tựa như đang thưởng thức nỗi sợ hãi của hai người họ.
Ngọn lửa tím từ những cây nến đen lay động dữ dội khi Bùi Khánh Linh đặt chân vào giữa vòng tròn.
Lão chủ nhân bắt đầu đọc một chuỗi cổ ngữ xa lạ, chả biết là thứ ngôn ngữ nào:
"Dra'hen mor... sath'ul ven... karen dosh'tal..."
Mỗi câu vừa dứt, một cây nến lại vụt tắt.
Ánh sáng trong đại sảnh yếu dần, bóng tối dày lên, nuốt chửng từng mảng không gian.
Giữa không gian hỗn loạn ấy, một âm thanh khác vang lên, đó là hàng trăm giọng nói chồng chéo vào nhau, rì rầm ngay trong đầu Phạm Nguyệt Hà và Thanh Giang.
Giọng nam, giọng nữ, có cả tiếng trẻ con khóc:
"Máu của kẻ mang tội... sẽ khóa tội..."
Phạm Nguyệt Hà choáng váng, bàn tay vô thức ôm lấy thái dương.
Hoàng Thanh Giang nghiến răng chịu đựng, môi mấp máy:
"Chị... nghe thấy không?"
Nàng chỉ gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào trung tâm vòng tròn nơi Bùi Khánh Linh đang đứng, cơ thể cô ta đang run lên bần bật.
Ánh sáng từ những vật kế thừa trong tay Bùi Khánh Linh đột ngột bừng lên.
Chiếc ly bạc phát ra quầng sáng xanh lạnh lẽo, còn sợi dây chuyền thì như bốc cháy từ bên trong.
Cùng lúc ấy, chiếc nhẫn trên tay Phạm Nguyệt Hà và con dao găm đặt trong tay Hoàng Thanh Giang cũng đồng loạt sáng rực.
Không khí trong đại sảnh biến dạng, ngọn lửa tím lụi dần rồi phụt tắt, chỉ còn ánh sáng từ bốn vật kế thừa hắt lên khuôn mặt mọi người.
Ngay khi câu chú cuối cùng rời khỏi miệng lão chủ nhân, thân thể lão run bần bật rồi tan thành một làn khói đen.
Làn khói ấy uốn lượn quanh Bùi Khánh Linh, từng vòng từng vòng như rắn quấn, rồi đột ngột bủa vây lấy toàn thân cô ta.
Bùi Khánh Linh vùng vẫy, nhưng làn khói đen ấy xâm nhập vào từng lỗ chân lông, từng mạch máu.
"Áaaaaaaaaa!!!"
Làn khói chui vào trong họng cô ta, rồi qua hốc mắt, luồn vào trong mũi, chui vào qua lỗ tai của cô ta.
Mọi lối vào của cơ thể đều bị bóng tối nuốt trọn.
Da thịt Bùi Khánh Linh bắt đầu co rút, gân nổi lên như những con rắn bò loằng ngoằng dưới da.
Mái tóc cô ta bạc trắng trong chớp mắt, rồi lại hóa thành màu đen sì.
Hai hốc mắt lõm sâu, ánh nhìn hóa thành một màu đỏ như than hồng.
Da cô ta nứt ra từng mảng.
Từ những vết nứt ấy, một thứ chất đen sền sệt rỉ ra, chảy xuống cổ, lan khắp tay chân.
Trong thoáng chốc, da thịt cô ta biến thành màu đen đặc như nhựa cháy, bốc khói nghi ngút.
Khi cô ta mở miệng, thứ thoát ra không còn là tiếng người nữa, mà là một chuỗi tiếng gào lẫn tiếng cười, âm vực trầm cao đan xen, nghe như trăm linh hồn đang cùng cười trong thân xác một người.
Rồi, tất cả chìm trong im lặng.
Phạm Nguyệt Hà và Hoàng Thanh Giang đứng nép vào nhau.
Thứ đứng giữa đại sảnh lúc này đã không còn mang dáng vẻ của con người nữa.
Da thịt Bùi Khánh Linh đen sạm lại, loang lổ những đường gân đỏ rực đang phát sáng như dung nham chảy ngầm bên dưới.
Mái tóc màu xanh rêu giờ hóa thành màu đen ngòm, nó rũ rượi, bết dính lại bởi thứ dịch nhầy đen ngòm, dính từng mảng vào khuôn mặt nứt toác.
Mắt cô ta trũng sâu, đôi đồng tử đỏ ngầu như máu.
Mỗi khi cử động, khớp xương lại phát ra tiếng răng rắc như sắp gãy vụn đến nơi.
Một tiếng thở khò khè bật ra từ cổ họng cô ta, rồi "phịch", Bùi Khánh Linh phóng tới với tốc độ không tưởng, nhanh như tên bắn.
Phạm Nguyệt Hà chưa kịp phản ứng thì Hoàng Thanh Giang đã đẩy mạnh nàng sang một bên.
Nhưng cũng chính vì thế mà khiến cô bị Bùi Khánh Linh hất văng ra xa.
RẦM!
Thân người cô đập mạnh xuống nền đá lạnh, Phạm Nguyệt Hà hét lên.
"Giang!"
Bùi Khánh Linh đã đè chặt lấy Hoàng Thanh Giang xuống dưới đất.
Hai cánh tay dị dạng của cô ta kẹp quanh cổ của cô như gọng kìm.
Móng tay mọc dài, nhọn hoắt, ấn sâu vào da thịt.
Hơi thở tanh tưởi của cô ta phả thẳng vào mặt Hoàng Thanh Giang, mùi tử thi nồng nặc khiến cô suýt nôn mửa.
Hoàng Thanh Giang giãy giụa, bàn tay cố bấu vào cổ tay kẻ trên người mình, nhưng lực của con quỷ ấy quá đỗi khủng khiếp.
Gương mặt cô đỏ bừng, tầm nhìn dần nhòe đi trong ánh sáng chập chờn của những cây nến đen tàn lụi.
Hoàng Thanh Giang vẫn giữ chặt con dao găm trong tay, cô dồn hết sức đâm mạnh lưỡi dao vào cánh tay Bùi Khánh Linh.
Một tiếng thét xé họng vang lên.
Bùi Khánh Linh lùi lại, buông bàn tay đang siết cổ Thanh Giang.
Cô ho sặc sụa, bàn tay ôm lấy cổ, cố hít từng ngụm không khí trong tuyệt vọng.
Khi vừa lấy lại được hơi, Hoàng Thanh Giang siết chặt cán dao, lao tới định đâm thêm một nhát nữa, lần này nhắm thẳng vào bụng.
Nhưng con quỷ kia đã kịp bật người lùi ra sau, động tác của nó nhanh đến mức mắt thường gần như không theo kịp.
Bùi Khánh Linh nghiến răng, máu từ vết thương nơi cánh tay nhỏ xuống sàn từng giọt lách tách.
Thế nhưng chỉ trong vài giây, da thịt cô ta đã lành lại, liền kín như chưa từng bị thương.
Hoàng Thanh Giang vẫn giữ thế thủ, mồ hôi túa ra đầm đìa.
Hai cánh tay của Bùi Khánh Linh bắt đầu biến dạng, xương cốt kêu răng rắc, da thịt căng ra rồi tách toạc, để lộ những lưỡi dao dài sắc lạnh mọc thẳng từ cổ tay.
Chỉ trong chớp mắt, cô ta lao thẳng về phía Hoàng Thanh Giang, Những nhát chém xé gió vung tán loạn.
Có lẽ cô ta chưa quen với hình dạng này nên đòn tấn công vẫn còn loạn xạ.
Hoàng Thanh Giang dồn hết sức để né, thân hình lách qua từng đòn tấn công.
Từng nhát chém lướt qua chỉ cách da thịt cô một khoảng gang tấc.
Nhưng dù cố gắng đến mấy, cô vẫn không thể thoát khỏi hoàn toàn.
Một nhát dao sượt qua vai, một nhát khác rạch vào cánh tay.
Những vệt máu đỏ sẫm loang ra trên làn da tái nhợt.
Cơn đau khiến mắt cô mờ đi trong chốc lát, nhưng Hoàng Thanh Giang vẫn ép bản thân không được gục xuống.
Mỗi bước cô lùi, Bùi Khánh Linh lại tiến tới.
Hoàng Thanh Giang dùng lòng bàn tay quệt đi vệt máu đang chảy dọc má.
Tiếp đó, cô nắm chặt con dao găm bằng cả hai tay, mũi dao bất ngờ phát sáng ánh sáng bạc.
Bùi Khánh Linh thoáng khựng lại, đôi đồng tử đỏ ngầu co rút.
Nhưng chỉ trong tích tắc, cô ta lại gào lên, lao thẳng tới với tốc độ không tưởng.
Hoàng Thanh Giang phản xạ kịp thời, nghiêng người tránh khỏi nhát chém đó, mép áo cô bị xé toạc.
Cô xoay người lại trong khoảnh khắc, dồn hết sức lao tới, mũi dao trong tay đâm mạnh vào sau lưng Bùi Khánh Linh.
Phụt!
Từ vết thương đó, một dòng chất lỏng đen đặc như nhựa rỉ ra.
Bùi Khánh Linh thét lên.
Cô ta xoay phắt người lại, lưỡi dao trên tay quét ngang không khí, chỉ còn vài centimet nữa là trúng.
Hoàng Thanh Giang kịp cúi người xuống, nhưng chưa kịp lấy lại thăng bằng, một cú đá mạnh bạo đã nện thẳng vào mặt cô.
Rắc!
Sống mũi cô bị dập nát, tầm nhìn dần chao đảo.
Chưa kịp định thần, Bùi Khánh Linh lại tung thêm một cú đá nữa, lực mạnh đến mức cả cơ thể Hoàng Thanh Giang bị hất văng ra xa, va mạnh xuống nền đá.
Cả người cô lăn vài vòng trên nền đá rồi dừng lại, mùi máu tràn ngập trong miệng.
Phạm Nguyệt Hà tái mét mặt mày, từng thớ cơ trên cơ thể nàng căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Nàng biết nếu mình cứ đứng đây, Hoàng Thanh Giang sẽ chết mất.
Nhưng nàng tự ý thức được giới hạn của mình, bản thân Phạm Nguyệt Hà chả có thiên phú ở khoản vận động, chưa kể đối thủ còn chả phải là con người.
Nếu bây giờ lao vào thì chỉ tổ làm vướng chân Hoàng Thanh Giang mà thôi.
Nàng nhìn cảnh Hoàng Thanh Giang đang chật vật chống đỡ, cố buộc não bộ phải hoạt động hết công suất.
Ánh mắt Phạm Nguyệt Hà lia nhanh, tập trung vào vết thương trên lưng Bùi Khánh Linh.
Nàng nhớ rõ, lúc đầu khi con dao găm xuyên vào cánh tay, vết thương kia đã tự khép miệng gần như ngay lập tức.
Nhưng giờ đây, vết đâm sau lưng lại không hề lành lại.
Từng giọt chất lỏng đen ngòm vẫn nhỏ tanh tách xuống sàn đá.
"Không có khả năng tự hồi phục sao...?"
Một lần nữa, tiếng thì thầm lại vang dội khắp đại sảnh.
Lần này rõ ràng hơn:
"Máu của kẻ mang tội... sẽ khóa tội..."
"Câu này... có nghĩa là sao chứ?
Liên quan... tới máu ư?
Máu... máu..."
Phạm Nguyệt Hà thì thầm.
Ký ức lướt vụt qua như những thước phim chớp nhoáng.
Nàng nhớ lại rõ ràng khi Hoàng Thanh Giang đâm nhát đầu tiên, con dao găm không hề phát sáng, và Bùi Khánh Linh đã lập tức tự liền lại vết thương.
Nhưng khi máu của Hoàng Thanh Giang dính vào lưỡi dao, ánh sáng bạc ấy lóe lên, và nhát đâm kế tiếp lại khiến vết thương không thể hồi phục, rỉ ra thứ chất lỏng đen đặc.
Phạm Nguyệt Hà liếc xuống bàn tay mình, nơi chiếc nhẫn vẫn nằm yên, ánh vàng kim lạnh lẽo phản chiếu ngọn lửa tím lập lòe trong đại sảnh.
Nàng chợt nhận ra sự khác lạ, giọng nói bên tai không còn là "Ngươi sẽ không thoát được... ngươi là của ta... mãi mãi..." nữa.
Thay vào đó là "Máu của kẻ mang tội... sẽ khóa tội..."
Lời thì thầm ấy không phải ngẫu nhiên, mà là một câu chỉ dẫn.
Từng mảnh ghép dần liên kết lại.
Trước đó, việc để máu của bản thân chạm vào vật kế thừa sẽ khiến người đó gặp ảo giác và nghe được những tiếng thì thầm như lời nguyền rủa vào mỗi đêm.
Nhưng lúc này, phải chăng nếu máu của mình sống chạm vào vật kế thừa, nó sẽ trở thành vũ khí đối kháng lại quỷ dữ?
Như để kiểm chứng cho suy đoán của mình, nàng giơ tay trái lên, cắn mạnh vào đầu ngón trỏ, vị tanh của máu lan tràn nơi đầu lưỡi.
Một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống chiếc nhẫn vàng lạnh buốt trong lòng bàn tay.
Tách.
Ngay sau đó, cả chiếc nhẫn bừng sáng.
Ánh sáng đỏ thẫm huyễn hoặc như ngọn lửa ma trơi, quấn quanh bàn tay nàng.
Đúng lúc ấy, Bùi Khánh Linh đã lết đến trước mặt Hoàng Thanh Giang.
Cô ta cúi người xuống, tiếng xương cổ kêu lên rắc rắc, cái đầu nghiêng hẳn sang một bên, đôi mắt cô ta lồi ra, đen sì và tràn đầy căm hận.
Hoàng Thanh Giang vẫn đang ôm lấy mũi, máu chảy ròng ròng, gương mặt cô nhăn lại vì đau đớn.
Một tràng cười chói tai vang lên từ cổ họng Bùi Khánh Linh:
"Giết... mày không thoát được đâu con chó...
TAO GIẾT...
GIẾT HẾT TẤT CẢ CHÚNG MÀY!!!"
Cô ta lùi lại nửa bước, rồi giơ cao cánh tay.
Bàn tay giờ đã biến dạng thành lưỡi dao dài ngoằng.
Vút!
Bùi Khánh Linh bổ mạnh xuống, giáng thẳng vào đầu Hoàng Thanh Giang.
Tuy nhiên, cô ta còn chưa kịp hạ trọn nhát chém xuống thì một vật gì đó lao vụt qua không trung, đập thẳng vào thái dương cô ta.
Cốp!
Ngay sau đó, một luồng sáng đỏ rực bùng nổ, nuốt trọn lấy thân thể Bùi Khánh Linh.
Cô ta gào thét.
Ánh sáng đỏ trùm lên da thịt, từng mạch máu dưới lớp da nổi phồng, căng lên như sắp nổ tung.
Cô ta run bần bật, hai cánh tay co giật không kiểm soát, mùi khét của da thịt bị cháy nhanh chóng lan ra khắp đại sảnh.
Từng đốm lửa nhỏ màu đỏ tươi chạy dọc khắp cơ thể cô ta, kèm theo âm thanh lẹt xẹt như dòng điện rò rỉ.
Phạm Nguyệt Hà đứng cách đó vài bước.
Bàn tay nàng vẫn còn giơ lên theo quán tính.
Chiếc nhẫn mà nàng ném đi lúc nãy giờ đã nằm trên sàn, ánh sáng từ nó len vào những vết nứt của vòng ma pháp dưới chân Bùi Khánh Linh.
Bùi Khánh Linh rên rỉ, thân thể co giật dữ dội như bị một sợi dây vô hình giật ngược.
Tay chân vung vẩy loạn xạ, móng tay cào sượt qua nền đá, để lại những vệt xước loang dài.
Ánh sáng từ chiếc nhẫn vụt tắt.
Tưởng chừng như tất cả đã kết thúc.
Nhưng bỗng...
Thân thể Bùi Khánh Linh đột nhiên giật giật rồi bật phắt dậy.
Cô ta chống hai tay xuống đất, lưng cong lên một cách quái dị, xương sống lồi hẳn ra như hàng gai nhọn, rồi nhấc bổng cả thân người, đứng bằng bốn chi như một con thú.
Rắc... rắc... rắc... crắc!
Cái đầu cô ta xoay trọn một vòng 360 độ.
Hai hốc mắt rực lên sắc đỏ máu, ánh nhìn điên loạn tràn ngập hận thù găm thẳng vào Phạm Nguyệt Hà đang đứng phía đối diện.
Bùi Khánh Linh há miệng, một dòng máu đen đặc sánh trào ra khỏi miệng, cô ta gào lên:
"CON CHÓ CÁI...
TAO PHẢI MOI RUỘT MÀY!!!"
Tiếng gào vang vọng dội qua từng bức tường, khiến những ngọn nến đen còn sót lại cũng chao đảo, tàn lửa rơi xuống, cháy xém mặt sàn nhuộm máu.
Bùi Khánh Linh gầm lên, tiếng gào hòa cùng hơi thở khò khè.
Cô ta lao bằng cả tứ chi, móng tay cào rít xuống nền đá, để lại những vệt xước dài tóe lửa.
Phạm Nguyệt Hà bật lùi nửa bước, cố giữ thăng bằng trong khi mặt sàn rung lên dưới sức nặng của con quái vật đang áp sát, nhưng chưa kịp xoay người, gót chân nàng đã vấp phải mảnh đá vỡ văng ra từ bức tượng đổ nát.
Thân thể Phạm Nguyệt Hà chao đảo.
Một tiếng "Á!" bật ra theo phản xạ khi nàng ngã nhào xuống nền.
Nàng chỉ kịp ngước lên, trong tầm nhìn mờ mịt, Bùi Khánh Linh đã nhảy vọt lên không trung, nhắm vào Phạm Nguyệt Hà mà điên cuồng phóng tới.
Khoảng cách chỉ còn hơn một mét.
Phạm Nguyệt Hà ôm lấy đầu, nàng nhắm chặt mắt, chờ đợi cú kết liễu.
RẦM!
Tuy nhiên, chưa kịp để Bùi Khánh Linh chạm tới một sợi tóc của nàng, một bóng người đã dứt khoát lao tới.
Hoàng Thanh Giang với chiếc mũi đã nứt gãy, toàn thân máu me đầm đìa, trên tay vẫn nắm chặt con dao găm.
Cô dồn toàn bộ sức lực mà húc thẳng vào người Bùi Khánh Linh.
Cú va chạm khiến cả hai thân thể va mạnh xuống nền đá, bụi bay lên tứ tung mịt mù.
Hoàng Thanh Giang đè chặt Bùi Khánh Linh dưới thân, lồng ngực phập phồng vì adrenaline trào dâng.
Bùi Khánh Linh vùng vẫy dữ dội, đôi tay quẫy loạn, những ngón tay co rút và bắt đầu biến dạng.
Phần da nứt toác, xương bên trong uốn cong, xoắn lại như đang mọc ra những lưỡi dao bén ngót.
Nhưng Hoàng Thanh Giang không để cô ta kịp hoàn tất sự biến đổi đó.
Trong khoảnh khắc bản năng lấn át nỗi sợ, cô siết chặt chuôi con dao găm bạc, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại và đâm thẳng xuống giữa ngực Bùi Khánh Linh.
Máu đen sền sệt phun ra, nóng hổi bắn lên mặt và cổ Hoàng Thanh Giang.
Nhát thứ hai xuyên sâu hơn, mạnh hơn.
Tới nhát thứ ba, cơ thể Bùi Khánh Linh co giật, đôi mắt trợn trừng, miệng há ra như muốn gào nhưng chỉ toàn là bọt đen tuôn ra.
Hoàng Thanh Giang như hóa điên.
Mỗi lần rút dao ra lại là một lần máu đen phun tung tóe, bắn lên nền đá lạnh ngắt.
Cô không còn biết mình đang đâm vì thù hận, vì sợ hãi hay vì muốn sống sót.
Chỉ biết rằng nếu dừng lại, cô sẽ chết.
Cứ thế, nhát này nối tiếp nhát khác, tiếng dao xuyên qua da thịt vang lên liên hồi, hòa cùng hơi thở gấp gáp và tiếng máu nhỏ tí tách xuống sàn.
Bùi Khánh Linh gào thét trong đau đớn, nhưng âm thanh ấy chỉ kéo dài trong chốc lát rồi tắt lịm.
Cơ thể cô ta co giật vài lần, những ngón tay cứng đờ lại giữa không trung như muốn bấu víu vào thứ gì đó, sau cùng thì buông thõng, rơi phịch xuống nền.
Đôi mắt trợn trừng vẫn còn ánh lên chút hung tàn, nhưng sự sống trong đó đã hoàn toàn biến mất.
Máu đen đặc sệt lan ra khắp sàn.
Hơi thở của Hoàng Thanh Giang dồn dập như thể phổi sắp nổ tung.
Mồ hôi và máu hòa vào nhau tạo thành thứ chất lỏng sền sệt bám đầy trên da thịt.
Tầm mắt bắt đầu mờ đi, mọi thứ trước mắt như phủ một lớp sương xám.
Cô vẫn cố giữ con dao trong tay, nhưng những ngón tay đã cứng đờ, mất dần cảm giác, rồi lưỡi dao trượt khỏi lòng bàn tay, rơi xuống sàn vang lên tiếng choang yếu ớt.
Cô nhìn xuống thi thể bất động của Bùi Khánh Linh đang nằm dưới thân mình, rồi quay sang bên trái.
Cách đó không xa, Phạm Nguyệt Hà vẫn chưa hoàn hồn, đôi mắt nàng mở to, cả người run lên vì sốc và kinh hãi.
Họ nhìn nhau, chỉ vài giây thôi nhưng như kéo dài cả một đời người.
Hoàng Thanh Giang chợt mỉm cười.
Không phải nụ cười chiến thắng, cũng chẳng phải nhẹ nhõm, mà là một thoáng dịu dàng, như thể chỉ cần biết nàng vẫn an toàn, mọi nỗ lực mà cô bỏ ra đều xứng đáng.
Rồi tất cả sức lực rời khỏi cơ thể cô.
Hoàng Thanh Giang nghiêng người, ngã vật xuống nền đá lạnh, khuôn mặt đập mạnh phát ra tiếng "bịch".
Máu từ vết thương loang ra, hòa cùng vũng đen của Bùi Khánh Linh.
"Giang!"
Phạm Nguyệt Hà nức nở lao tới, bàn tay run bần bật kéo lấy thân thể bê bết máu của Hoàng Thanh Giang tách khỏi cái xác đen ngòm của con quỷ vừa ngã xuống.
Khi lật cô lại, một mảng máu lớn đỏ thẫm loang ra trên nền đá lạnh.
Toàn thân cô chằng chịt vết thương, những vết rạch sâu, bầm tím và cháy sém đan xen chồng chéo lên nhau.
Chiếc mũi đã dập nát, máu khô đóng thành từng lớp quanh miệng.
Mỗi lần cô hít vào, lồng ngực lại co giật dữ dội, hơi thở mong manh đến mức Phạm Nguyệt Hà phải ghé sát tai xuống mới nghe thấy được.
Tiếng tim đập của cô không còn đều.
Lúc nhanh, lúc ngắt quãng, dường như có thể sắp ngừng bất cứ lúc nào.
"Giang, nghe tôi nói không...?"
Phạm Nguyệt Hà siết chặt tay cô, cảm nhận làn da lạnh dần đi trong tay mình.
Nước mắt không kìm được, trào ra rồi rơi lã chã xuống gò má lấm máu của Hoàng Thanh Giang.
Cô gái ấy đã vì nàng mà liều mạng, giờ lại nằm đó, thoi thóp giữa ranh giới sống chết.
Nếu Hoàng Hoàng Thanh Giang có mệnh hệ gì, nàng biết chắc mình sẽ không đủ can đảm để sống tiếp.
"Đừng...
đừng bỏ tôi lại mà... cầu xin em đấy..."
Rồi như chợt nhớ ra gì đó, Phạm Nguyệt Hà lục lọi trong túi áo, rồi dừng lại khi chạm phải thứ gì đó cưng cứng.
Nàng vội rút ra một chiếc lọ nhỏ bằng thủy tinh, bên trong là thứ dung dịch đỏ rực như máu tươi.
Phải, đây chính là thuốc hồi phục, phần thưởng mà họ đã nhận được khi hoàn thành thử thách trước đó.
Nàng lập cập mở nắp lọ.
"Làm ơn... làm ơn có tác dụng đi mà..."
Giọng Phạm Nguyệt Hà gần như vỡ vụn.
Nàng nhẹ nhàng cạy môi cô ra, đổ từng giọt thuốc vào miệng cô.
Nhưng chất lỏng đỏ ấy chỉ đọng lại nơi đầu lưỡi, trôi qua khe môi rồi trào ngược ra ngoài, loang xuống cằm, thấm ướt cổ áo.
"Không phải chứ..."
Nàng lắp bắp, cơn tuyệt vọng dâng lên như sóng tràn.
Hoàng Thanh Giang không còn sức để nuốt nữa.
Hai tay nàng khẽ đỡ đầu cô lên, cố nài ép thêm vài giọt thuốc nữa vào miệng.
Nhưng thuốc lại tràn ra ngoài, chảy dọc theo gò má trắng bệch của Hoàng Thanh Giang.
Ánh mắt nàng đảo liên tục giữa khuôn mặt tái nhợt của Hoàng Thanh Giang và chất lỏng đỏ rực trong chiếc lọ nhỏ.
Từng giọt như chính sinh mệnh mong manh còn sót lại của cô.
Một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu, Phạm Nguyệt Hà đưa lọ thuốc lên môi.
Vị tanh nồng của thứ dung dịch ấy tràn khắp khoang miệng khiến nàng cau mày.
Nàng cúi xuống, áp môi mình lên môi Hoàng Thanh Giang.
Đôi môi kia lạnh lẽo, và thoang thoảng mùi máu tanh khiến tim nàng đau thắt, nhưng Phạm Nguyệt Hà chẳng bận tâm.
Nàng hé miệng, đẩy từng giọt thuốc đỏ rực sang cho cô.
Mùi thuốc, mùi máu, và hơi ấm từ nụ hôn ấy hòa quyện vào nhau, vừa khẩn thiết, vừa tuyệt vọng.
Nàng chỉ dừng lại khi cảm thấy môi mình đã trống rỗng, còn những giọt cuối cùng của thuốc đã được truyền sang bên kia, cùng với hơi thở của chính mình, như thể nàng đang cố trao đi cả sinh mệnh còn sót lại trong lòng ngực.
Ngay khi môi họ tách ra, thứ chất lỏng đỏ rực ấy cuối cùng cũng trượt được hết xuống cổ họng Hoàng Thanh Giang.
Bỗng nhiên, từ những vết thương còn hở toác trên người Hoàng Thanh Giang bắt đầu bốc lên những làn khói trắng mỏng.
Ban đầu chỉ là vài vệt nhỏ, rồi nhanh chóng dày đặc, tỏa mùi khét pha với mùi máu.
Phạm Nguyệt Hà vô thức lùi lại nửa bước.
Nhưng đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi cô dù chỉ một giây.
Hai bàn tay Phạm Nguyệt Hà đan vào nhau, như thể đang nắm chặt lấy một lời cầu nguyện mong manh.
Và rồi, những vết rách trên vai, trên cánh tay, trên ngực của Hoàng Thanh Giang bắt đầu khép miệng lại.
Máu ngừng chảy, da thịt dần liền lại, chỉ còn sót lại những vệt đỏ nhợt nhạt.
"Áaaaaaa!"
Cơ thể Hoàng Thanh Giang co giật dữ dội, cô bật dậy, tay ôm chặt lấy mũi.
Từng khúc xương dưới lớp da đang chuyển động.
Cấu trúc xương mũi của cô đang tự tái tạo lại.
Phạm Nguyệt Hà vừa hoảng sợ vừa mừng rỡ, nước mắt lại chực trào.
Nàng siết chặt lấy bàn tay vẫn còn dính máu của Hoàng Thanh Giang:
"Giang ơi... cố thêm chút nữa thôi... sắp xong rồi."
Rồi, sau một khoảng thời gian tưởng chừng vô tận, cơ thể cô dần thả lỏng.
Những vệt máu khô lẫn khói trắng tan biến.
Chiếc mũi, thứ đã bị vỡ nát chỉ vài phút trước, giờ đã trở lại hình dạng ban đầu.
Có lẽ vì kiệt sức, Hoàng Thanh Giang dần chìm vào cơn mê.
Cô ngất đi, thân thể mềm nhũn trong vòng tay Phạm Nguyệt Hà.
Nàng hoảng hốt lay người cô:
"Giang!
Giang ơi!"
Không có tiếng đáp lại, chỉ có hơi thở yếu ớt đều đặn phả ra.
Nhận thấy cô vẫn còn sống, Phạm Nguyệt Hà mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng ngồi bệt xuống sàn, nhẹ nhàng nâng đầu Hoàng Thanh Giang lên, đặt lên đùi mình.
Những ngón tay mảnh khảnh vuốt lại vài sợi tóc vương trên má cô, ánh mắt nàng dịu xuống.
Dưới ngọn nến tím leo lét còn sót lại, hai bóng người hòa vào nhau thành một khung cảnh vừa tang thương vừa yên bình đến nao lòng.
Phạm Nguyệt Hà ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn ươn ướt vì xúc động.
Nàng đảo mắt nhìn quanh đại sảnh, giờ đây nó chỉ còn là một đống hoang tàn.
Những bức tượng đá sừng sững lúc trước đã nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh, rải rác khắp nền đất.
Bức chân dung khổng lồ vẽ các thành viên của gia tộc Hắc Liên, vốn treo sừng sững trên bức tường cuối sảnh, bỗng chốc rách toạc từ giữa rồi đổ sập xuống, đè nát chiếc ngai vàng dưới chân.
Không khí nồng nặc mùi máu tanh ngai ngái, lẫn với mùi thịt cháy và khói đen còn vương lại sau nghi lễ.
Những ngọn nến đen tàn lụi chỉ còn trơ cọc sáp, ngọn lửa tím yếu ớt chập chờn trước khi vụt tắt.
Ánh mắt nàng dừng lại ở giữa sảnh, nơi Bùi Khánh Linh nằm bất động giữa vũng máu đen đã khô lại.
Cơ thể cô ta, giờ đây, đã trở về hình dạng con người.
Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt trợn trừng không còn sinh khí.
Không gian quanh họ bắt đầu rung lên từng đợt.
Đại sảnh dần dần sụp đổ, những vết nứt sáng loá dần xuất hiện trên mặt sàn, lan ra như mạng nhện.
"Đi thôi nào, Giang."
Nàng ôm chặt lấy cô, để mặc ánh sáng nuốt trọn cả hai, cuốn họ ra khỏi căn phòng hoang tàn ấy.