[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt-Editing] Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 57: "Ngoan quá."
Chương 57: "Ngoan quá."
Nửa đêm, nàng không ngủ được.
Khẽ trở mình.
Lâm Di đã ngủ rồi.
Mấy ngày nay mỗi ngày đều theo dõi trạng thái ngủ của cô, so với trước đã có cải thiện rất lớn.
Tổng thời lượng ngủ tăng lên, cơ bản đều có thể ngủ đủ sáu tiếng, thời gian ngủ sâu liên tục cũng tăng.
Thành quả thật hiếm có, nàng không muốn đánh thức cô.
Khương Tư Ý rón rén xuống giường.
Có chút nhớ công viên nhỏ, muốn quay lại xem thử.
Tuyết Cầu nghe thấy động tĩnh, từ tấm đệm mềm lật dậy, buồn ngủ đến loạng choạng, vậy mà vẫn rất có tinh thần trách nhiệm của chó, theo nàng đi tới cửa, hiếu kỳ nhìn chủ nhân.
Nàng xoa đầu nó, vốn định về rồi sẽ dắt nó đi dạo, ai ngờ vừa xỏ giày là nó tỉnh như sáo, nôn nóng muốn sủa.
Sợ làm Lâm Di thức giấc, đành đeo dây dắt cho nó, bế theo cùng ra cửa.
Quẹt thuê một chiếc xe đạp dùng chung, lau sạch cái giỏ, để Tuyết Cầu ngồi vào giỏ trước, chậm rãi đạp xe quay về.
Tuyết Cầu rất thích ngồi trong giỏ xe, hai móng nhỏ đặt lên miệng giỏ.
Gió đêm thổi tung lớp lông đầu bông xù của nó, nó vươn dài cổ như một hoa tiêu, cười toe toét, thè cái lưỡi hồng hồng.
"Lâm Ngữ Thủy Ngạn" cách chỗ nàng từng ở không xa, nên cũng cách công viên nhỏ không xa.
Mọi thứ nàng quen thuộc vẫn còn trong phạm vi rất nhanh là đến.Con đường này đều là đường trước đây đã đi.
Công viên nhỏ lúc nửa đêm rất yên tĩnh, xung quanh hầu như không có tiếng người xe, chỉ có tiếng côn trùng.
Ngọn đèn sơ sài chiếu sáng công viên càng sơ sài, chiếc xích đu nhỏ lại phủ thêm một lớp bụi.
Lau sạch, nàng ngồi lên, Tuyết Cầu nhảy vào đùi nàng, tiếng đung đưa kẽo kẹt han rỉ, tựa hồ có thể cộng hưởng với thời quang cũ trong ký ức.
Có lẽ mẹ cũng nhớ nàng, bầu trời đêm nay đặc biệt trong sáng.
Làn gió mát không biết thổi đến từ phương nào, xua nóng hạ cho nàng.
— "Mẹ ơi, con hình như đã yêu một người rồi..."
Hai mắt cá chân vắt vào nhau, chầm chậm đu đưa, ngẩng nhìn tinh quang tự nói với mình.
— "Rất kỳ diệu, là cảm giác chưa từng có.
Không biết có phải vì trước đây đã quen biết cô ấy, luôn giữ khoảng cách, bây giờ lại biến thành mối quan hệ thân mật nhất, như một thứ định mệnh."
Ngừng một chút, cảm thấy chưa đủ chính xác.
— "Như sự trở về của một thứ định mệnh."
Tương tự như, ban đầu chưa từng cảm thấy người này sẽ có liên hệ sâu xa thế nào với mình, là những người thuộc về hai thế giới khác nhau.
Trong mơ hồ, sợi dây số mệnh lại luôn buộc trên người họ.
Dẫu có quay lưng mà tản ra giữa biển người, giẫm qua con đường dài vượt qua đêm đen, thì cũng sẽ ở một nơi xa lạ nào đó, vô cớ mà trùng phùng.
Ngũ quan chưa từng ngắm kỹ, vào khoảnh khắc này bỗng khắc vào sinh mệnh.
Bấy giờ mới biết con đường dài đằng đẵng là vì để đặt chân tới sơn hà, đêm đen dày đặc là để ngẩng đầu mà nhìn tinh thần.
Nàng và sơn hà tinh thần của nàng đã trùng phùng rồi.
Dắt Tuyết Cầu đi dạo trong công viên nhỏ.
Một thời gian không ghé, cảm giác công viên này lại tàn tạ thêm chút.
Xung quanh đều đang cải tạo, cao ốc từng tòa lần lượt mọc lên, mảng xanh và các hạng mục phụ trợ thi công rầm rộ, có lẽ một ngày nào đó công viên nhỏ này sẽ biến mất.
Nàng sớm đã biết thời gian luôn tiến về phía trước.
Bất kể là thứ ai đó để tâm, trân trọng, hay lưu luyến như sinh mệnh, đều sẽ bị dòng lũ của thời gian vô tình cuốn đi, không hề chào hỏi, không còn tồn tại.
Chuyện tàn nhẫn nhất ở đời, nàng đã từng trải qua.
Càng nên hiểu đời người hữu hạn, phải biết trân quý, phải biết hưởng thụ, đừng cố chấp những điều vô nghĩa.
Phải, hình xăm vẫn còn, ảnh đại diện vẫn là ảnh ấy, nhưng tất cả đều là chuyện trước kia rồi...
Cho dù trong lòng Lâm Di có một vầng trăng trắng, thì đã sao chứ?
Cô có quá khứ đáng quý, nhưng không có nghĩa sẽ tự nhốt mình trong ký ức.
Cửa không chỉ để ngăn, còn để đẩy mở.
Đường cũng là để người ta bước tiếp về phía trước.
Vào một buổi bình minh nào đó cuối hạ, ôm Tuyết Cầu đang ngủ say, tận mắt trông thấy bình minh xé toang rèm đen của đêm, đại não của Khương Tư Ý cũng vào khoảnh khắc ấy bừng tỉnh.
Nàng muốn tỏ tình với Lâm Di.
Bất kể trái tim Lâm Di có hình dạng thế nào, nàng đều muốn trao trái tim mình cho cô.
Mặc cho Lâm Di đã từng trải qua đêm tối ra sao, từ nay về sau, nàng sẽ vì cô mà thắp đèn.
.
Thiếu ngủ thì bù cà phê.
Cố qua hôm nay là có liền hai ngày nghỉ.
Khương Tư Ý đứng trong phòng trà đợi cà phê, ngáp liên hồi.
Đoạn Ngưng nhét vào miệng nàng một miếng bánh quy siêu ngon.
— "Đêm qua đi làm...
đạo chích à?
Sao buồn ngủ thế."
Khương Tư Ý vừa ăn bánh, má phồng phồng, nói không rõ:
— "Không phải..."
Đoạn Ngưng bỗng nhớ ra gì đó, vẻ mặt lập tức gian gian, làm động tác kéo khóa miệng trước môi mình.
— "Ây da tôi làm gì thế này, hiểu rồi hiểu rồi, không hỏi nữa không hỏi nữa."
Khương Tư Ý: ...
Cậu lại hiểu cái gì đấy, đừng hiểu bừa.
Trưa nay Khương Tư Ý không ra ngoài ăn, gói phần "một mặn hai rau" ở căng-tin nhân viên dưới lầu mang về.
Có chuyện quan trọng cần chốt.
Vừa ăn vừa lướt mạng xã hội, lại xem vài mục bình luận, so đi sánh lại không ngừng.
Lâm Di đối với từng chi tiết trong sinh hoạt thường nhật của nàng đều chu đáo tỉ mỉ.
Nơi tỏ tình không thể quá tùy tiện.
Phải có đồ ăn hợp khẩu vị cô, phong cảnh đẹp, lại còn phải ít người; Lâm Di chắc chắn thích chỗ yên tĩnh.
Chọn tới chọn lui vẫn thấy chưa ưng.
Vì ngồi trước máy tính quá lâu, tư thế cứng đờ, cánh tay bị trật lại hơi nhức.
Nàng nhấc tay lên vận động đôi chút.
Sao cả mí mắt cũng nóng hầm hập vậy?
Phàn Thanh ngồi trên hành lang yên tĩnh của bệnh viện, vừa xem điện thoại vừa đợi Lâm Di.
Cánh cửa được nhẹ nhàng đẩy ra, Lâm Di bước ra ngoài.
Phàn Thanh cất điện thoại, đứng dậy, dùng ánh mắt để hỏi.
Lâm Di nói:
— "Khá hơn nhiều rồi.
Bác sĩ bảo có thể giảm liều thuốc."
Phàn Thanh thở phào một hơi:
— "Thế thì tốt quá, dì Lâm biết chắc sẽ vui lắm."
Trước khi đi tái khám, trong lòng Lâm Di cũng đã có dự cảm lần này sẽ khác.
Quả nhiên mọi thứ đúng như cô dự đoán.
Ngay cả bác sĩ cũng vui thay cho cô: sau bao năm bị căn bệnh tâm lý dày vò, cuối cùng đã có tiến triển rõ rệt.
Chỉ là thuốc vẫn chưa thể dừng hẳn.
Chứng mất ngủ có cải thiện, nhưng rối loạn lo âu vẫn sẽ tái phát.
Những không gian khép kín vẫn khiến cô khó chịu, cần tiếp tục trị liệu tâm lý kết hợp thuốc hỗ trợ.
Dù vậy, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, cô nhìn thấy một dấu hiệu chuyển biến rõ ràng.
Tất cả đang hướng về phía tốt đẹp.
Hai người cùng đi về phía cầu thang, Lâm Di nói:
— "Tạm thời đừng nói với mẹ tôi, nếu tái phát bà sẽ thất vọng."
Phàn Thanh nghĩ thầm: "Linh đan diệu dược đang sống ngay trong nhà, chắc chắn không tái phát đâu."
Cô chân thành cầu nguyện cho vị sếp hào phóng của mình mong chị ấy khỏe mạnh, sự nghiệp thuận lợi, công ty mãi mãi phát đạt.
Hôm nay ở J Thành có mưa giông.
Ngày mai và mốt là kỳ nghỉ của Khương Tư Ý, nhưng Lâm Di lại phải đi công tác ở thành phố kế bên, không thể cùng nàng qua cuối tuần.
Tuy vậy, tâm trạng cô vẫn rất tốt.
Những năm qua, bệnh tật cả thể xác lẫn tinh thần khiến cô luôn thấp thỏm.
Cô chưa bao giờ kể với ai, cũng chẳng từng thổ lộ cùng mẹ hay bạn bè.
Chẳng ai biết liệu bệnh có thể khỏi, điều khiến cô sợ nhất là tình trạng tiếp tục xấu đi.
Nếu một ngày, cô không thể đi thang máy quá ba tầng, nặng đến mức không thể ở trong phòng kín; Nếu mất ngủ nghiêm trọng hơn, dẫn tới rối loạn tinh thần và suy giảm nhận thức thậm chí là đột tử.
Cô muốn đến gần Khương Tư Ý, muốn có được nàng, muốn nói với nàng rằng: mình đã thích em rất, rất lâu rồi.
Nhưng căn bệnh ấy vẫn luôn quấn chặt cô bằng cảm giác không xứng đáng.
Nó chặn miệng cô, đóng tim cô lại, trói chặt đôi tay muốn vươn ra của cô.
Cô không muốn để Khương Tư Ý thấy dáng vẻ yếu ớt của mình khi đổ mồ hôi lạnh trong thang máy.
Lại càng không muốn, một ngày nào đó nếu mình hóa thành người điên, hay chỉ còn là một xác chết, sẽ kéo theo Khương Tư Ý chịu đựng nỗi đau suốt đời.
Trong mọi tưởng tượng về tương lai, việc bệnh tình chuyển biến tốt, có thể ở cạnh Khương Tư Ý đó là khả năng đẹp đẽ nhất.
Mà hiện tại, cô đang đứng trên bờ ranh giới của điều đẹp đẽ ấy.
Trong lòng sinh ra nhiều khát vọng hơn.
Nếu có thể ngưng thuốc, nếu không còn tái phát, liệu cô có thể nói với Khương Tư Ý rằng: "Tôi đã thích em rất, rất lâu rồi" không?
Phàn Thanh lái xe, chở Lâm Di đến thành phố lân cận cho chuyến công tác ngắn.
Dự kiến tối mai có thể hoàn thành công việc, sáng mốt sẽ trở về.
Trên đường đi, Lâm Di chợt nhớ một chuyện, liền gọi điện cho mẹ Lâm Tuyết Bạc.
【"Vâng...
Tư Ý bị trật tay, chắc chưa khỏi hẳn.
Hai ngày tới con đi công tác, mẹ có thời gian thì đưa em ấy đi khám giúp con nhé?"】
Lâm Tuyết Bạc dĩ nhiên không từ chối, dặn cô yên tâm đi, Tư Ý cứ để bà lo.
Cúp máy xong, Phàn Thanh nói:
— "Boss, có một chuyện về nhà họ Khương, chắc chị sẽ muốn biết."
Lâm Di hỏi:
— "Chuyện phá sản của nhà họ Khương à?"
Phàn Thanh gật đầu:
— "Còn cả việc con trai của Khương Lạc, là Khương Sính, đua xe cá cược với người ta, ngã bị chấn thương não nghiêm trọng, hôn mê nhiều ngày, khả năng tỉnh lại rất thấp.
Triệu Quân và Khương Lạc cãi nhau mấy lần ở bệnh viện, có nhắc đến chuyện ly hôn.
Nghe nói Triệu Quân chạy khắp nơi tìm bác sĩ giỏi để cứu con, còn Khương Lạc thì cũng đi vay tiền, nhưng xem ra chẳng mấy chân thành muốn chữa.
Tôi đoán, ông ta vay tiền chủ yếu để vượt qua khủng hoảng phá sản cá nhân.
Tuần trước tôi còn thấy ông ta xuất hiện gần khu nhà mà Khương Tư Ý từng thuê, e là định đến tìm Tư Ý vay tiền."
Tin tức về cuộc hôn nhân giữa Khương Tư Ý và Lâm Di, Khương Lạc chắc chắn không thể không biết.
Nếu thật sự để ông ta gặp được Tư Ý, những lời cầu xin hèn hạ sẽ là điều có thể tưởng tượng được.
Không tìm thấy nàng ở chỗ thuê cũ, ông ta nhất định sẽ không chịu bỏ qua.
Bước kế tiếp, chắc chắn sẽ là chờ ở dưới tòa nhà của Nhà đấu giá Gia Sĩ Bỉ.
Sự nghiệp đang vào giai đoạn thăng tiến, công việc của Lâm Di bận đến mức nói đi là phải đi, chẳng thể mãi ở bên cạnh Khương Tư Ý.
Chu Nghê đã hoàn thành nhiệm vụ tạm thời, trở về rồi.
Phàn Thanh cũng phải đi cùng cô, công việc của Lâm Di giờ không thể thiếu sự hỗ trợ của Phàn Thanh.
Còn đội của A Tương thì đều ở nước ngoài, chẳng giúp gì được.
Lâm Di hỏi:
— " Cô xem thử với chị Hạ còn ai đồng hương, có thể làm vệ sĩ riêng không?
Tiền lương không thành vấn đề."
Phàn Thanh:
— "Được, tôi sẽ hỏi thử chị Hạ."
Nói xong, trong đầu Lâm Di lại quay về chuyện nhà họ Khương.
Cô bấm số gọi cho Sầm Lộc.
【"Công ty tu bổ tác phẩm nghệ thuật mà Khương Lạc bán đi bốn năm trước, giờ có thể thu mua lại không?"】
Công ty tu bổ đó là do mẹ của Khương Tư Ý sáng lập từ những năm đầu tiên tâm huyết cả đời của bà, vậy mà ba năm trước bị Khương Lạc bán đi.
Đầu dây bên kia, Sầm Lộc rất nhanh hiểu ý cô.
【"Để tôi lo.
Dù không thể mua, tôi cũng sẽ khiến nó trở thành có thể mua."】
Lâm Di lại phải đi công tác, Khương Tư Ý hơi tiếc nuối, nhưng nghĩ lại cũng tốt có thể thoải mái tiếp tục tìm địa điểm tỏ tình mà không sợ bị cô phát hiện.
Chỉ là trong lòng vẫn hơi lo, sợ Lâm Di lại mất ngủ, lại không ngủ ngon?
Tin nhắn gửi đi:
【"Chuyến này không phải bay xuyên châu lục, cũng chỉ hai đêm thôi, chắc ổn.
Hơn nữa, tôi có nó mà."】
Theo sau là một đoạn video.
Trong video là tay của Lâm Di.
Ngón tay thon dài đang nắm lấy món đồ luôn treo trên túi xách quả hồng " Mọi điều như Ý".
Bàn tay xinh đẹp ấy khẽ lướt qua lớp lông mềm của quả cầu nhỏ, ngón cái chầm chậm vuốt lên từng sợi lông mịn như tơ.
Bên cổ tay, chiếc nốt ruồi nhạt bên khớp xương hiện rõ trong khung hình dấu hiệu đặc biệt chỉ thuộc về Lâm Di.
Khương Tư Ý chợt nhớ đến buổi afterparty sau phiên đấu mùa xuân, khi nàng thấy bàn tay ấy đang xoay chơi khối bạch ngọc giữa đám đông.
Mượt mà, thon dài, đẹp hơn cả món đồ nghệ thuật trong tay.
Khi đó nàng đã để ý đến nốt ruồi nhỏ ấy.
Sao lại có thể chú ý đến chi tiết nhỏ như vậy được nhỉ...
Chẳng lẽ lúc ấy đã chăm chú nhìn đến thế rồi?
Khi ấy, Khương Tư Ý hoàn toàn không nghĩ tới một ngày nào đó, bàn tay ấy sẽ áp lên da mình, xoa cổ nàng, nắm lấy cằm nàng, khiến nàng không trốn được nụ hôn.
Dòng suy nghĩ của Khương Tư Ý bị đôi tay ấy kéo bay về một khoảnh khắc thân mật nào đó.
Xem video ba lần, nàng mới chợt nhận ra mình trả lời quá chậm.
Người đang chờ tin có lẽ sẽ đoán ra nàng đang ngẩn người vì đoạn video kia.
Bánh mì lát vụn: 【"Nếu mất ngủ, nhất định phải nói với em nhé."】
Nghĩ đến chuyện nếu trực tiếp sang tìm cô, ngủ cùng một đêm như ở Luân Đôn lần trước... chắc chắn sẽ có tác dụng.
,: 【"Em có thể gửi lại câu vừa nói, nhưng bằng giọng nói được không?"】
Khương Tư Ý: "?"
Tại sao lại muốn nghe bằng giọng nói?
Không chắc ý Lâm Di là gì, nhưng nàng vẫn làm theo.
Lâm Di nhận được file âm thanh, cố ý đeo tai nghe nghe.
Quả nhiên, câu nói ấy được nàng nói khẽ khàng, mềm mại, dịu dàng, nghe thật hay.
Đặc biệt là chữ "nhé" ở cuối câu.
Không hiểu sao lại khiến cô liên tưởng đến "chị Khương nhỏ" luôn tự xưng như thế.
Rõ ràng là em gái, vậy mà cứ thích làm ra dáng chị gái.
Giữa trung tâm thành phố, Khương Tư Ý lặp đi lặp lại đoạn video về tay của Lâm Di.
Ở rìa thành phố, Lâm Di lại nghe đi nghe lại giọng của Khương Tư Ý.
Sấm sét kéo qua, mưa lớn đổ xuống.
Nửa đêm, Khương Tư Ý bị tiếng sấm đánh thức.
Mơ màng mở mắt, phản ứng đầu tiên là xem điện thoại.
Không có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Lâm Di.
Vậy nghĩa là cô không mất ngủ sao?
Nàng yên tâm hơn một chút.
Tuyết Cầu sợ sấm, ngồi chồm hổm dưới giường, trông đáng thương, hai tai cụp lại.
— "Không sợ, có mẹ đây."
Khương Tư Ý phá lệ cho Tuyết Cầu lên giường.
Nó lập tức chui vào lòng nàng, dán chặt người, run run một chút, tìm được tư thế thoải mái nhất rồi nhắm mắt ngủ.
Nàng vuốt đầu nó, khẽ thì thầm: "Không sợ nhé..."
Sao đầu lại nặng thế, toàn thân nóng rát, mệt và đau.
Có lẽ là bệnh rồi.
Thở ra hơi nóng.
"Ngủ một giấc là khỏi thôi..." — trước nay mỗi lần ốm đều là như vậy.
Giữa âm thanh mưa rả rích, nàng lại chìm vào giấc ngủ mê man.
Không biết bao lâu sau, có tiếng chuông cửa vang lên.
Âm thanh xa lắm, tưởng mình mơ.
Đến khi Tuyết Cầu sủa ầm lên, nàng mới bị đánh thức hẳn.
Chống choáng bước ra trước màn hình chuông cửa bên ngoài là Lâm Tuyết Bạc và Kiều Cẩn.
Khương Tư Ý mở cửa:
— "Dì Lâm, dì Kiều, sao hai người tới đây?"
Ngoài trời vẫn mưa, hai người mỗi người cầm một chiếc ô, đầu ô còn đang nhỏ giọt nước.
Lâm Tuyết Bạc nói:
— "Tiểu Hựu bảo con bị trật vai, nó lo nên nhờ dì đưa con đi kiểm tra."
Khương Tư Ý khàn giọng đáp:
— "Không sao đâu, cử động được rồi, không cần phiền vậy đâu."
Lâm Tuyết Bạc nhìn chăm chú khuôn mặt nàng một lát, đưa ô cho Kiều Cẩn, rồi cúi sát hơn, xem kỹ:
— "Tư Ý, con bị sốt à?
Mặt đỏ không tự nhiên chút nào."
"Sốt ư?"
Khương Tư Ý còn đang định sờ trán mình, thì bàn tay lạnh của bà đã đặt lên trước.
Lạnh buốt, khiến nàng rùng mình, nhưng không tránh đi.
— "Nóng thế này, chắc phải ba mươi chín độ rồi.
Tiểu Hựu sao lại đi công tác lúc này chứ."
Ánh mắt lo lắng của Lâm Tuyết Bạc khiến Khương Tư Ý trong thoáng chốc sinh ra ảo giác như thể mình lại là đứa trẻ cần người chăm.
Thấy nàng ngơ ngác nhìn, Lâm Tuyết Bạc càng lo hơn:
— "Tiểu Hựu không ở đây, con bệnh mà không nói với mẹ à?"
Chữ "mẹ" vừa buột ra, chính bà cũng sững người.
Trong lòng, bà sớm xem Tư Ý như con gái ruột, kể với bạn bè đều gọi "con bé nhà tôi", "bảo bối nhà tôi".
Nhưng vì nàng chưa từng đổi cách xưng hô, nên bà cũng không nói vậy trước mặt nàng.
Giờ phút cấp bách, lại lỡ miệng.
Sợ nàng thấy không thoải mái, mẹ ruột nàng đã mất, quan hệ của hai người rất tốt, nên Lâm Tuyết Bạc hơi hoảng, định chữa lời.
Chưa kịp mở miệng, đã thấy đôi mắt Khương Tư Ý khẽ run, không biết nhớ đến điều gì, cúi đầu, nắm lấy tay bà.
Hai bàn tay nóng bỏng cùng nắm chặt lấy tay Lâm Tuyết Bạc, nhẹ nhàng siết.
Không nói gì, chỉ nắm vậy thôi.
Giống như sự thừa nhận cũng như sợ lạc mất lần nữa.
Sự lặng im ấy khiến mắt Lâm Tuyết Bạc đỏ hoe.
Đứa nhỏ này thật khiến người ta xót.
Kiều Cẩn đứng bên nhìn cảnh "mẹ con tình thâm" ấy, thấy hai người cứ nắm tay mãi, bèn nhắc:
— "Mau đến bệnh viện đi, phải hạ sốt ngay."
Lâm Tuyết Bạc sực tỉnh, kéo tay nàng:
— "Khoác áo vào, đi thôi...
đến bệnh viện của nhà mình."
Bà vốn định nói "bệnh viện của mẹ", nhưng nghĩ lại, đổi thành "nhà mình" thì an toàn hơn.
Khương Tư Ý toan vào phòng lấy áo, Kiều Cẩn đã nhanh tay rút đại chiếc áo khoác trên móc gần cửa, phủ lên vai nàng:
— "Sốt cao thế rồi, đừng đi đi lại lại, nhà to thế này."
Cô dứt khoát bung ô:
— "Đi nào."
Khương Tư Ý cứ thế mơ màng bị hai người dìu đi.
Trước khi đóng cửa, Kiều Cẩn liếc ra hiệu cho Lâm Tuyết Bạc nhìn vào trong nhà.
Bà quay đầu thấy phía sau ghế sofa ló ra một cái đầu tròn tròn.
Một con chó?
Trong nhà có chó?
Tiểu Hựu mà lại chịu sống chung với chó sao?
Hai người phụ nữ nhìn nhau, đều kinh ngạc.
Kiều Cẩn khẽ vỗ vai bà:
— "Lên xe rồi nói."
Mơ màng lắc lư, dường như đến bệnh viện, rồi nằm xuống giường.
Uống gì đó, ăn gì đó, tay bị chích kim.
Ngửi thấy mùi thuốc sát trùng cái mùi bệnh viện mà nàng sợ nhất thuở nhỏ.
Khương Tư Ý nóng rát mê man, không thích nơi này, sợ nơi này, chỉ muốn mẹ tới đón về.
Nhưng ý thức cứ chìm trong lớp nước đục ngầu, nặng nề.
Giữa chừng, hương cam tươi mát chợt len vào.
Có người đang bóc cam cho nàng.
Hương thơm xua tan mùi thuốc, xoa dịu giấc mộng chao đảo.
Có giọng nói dịu dàng bên tai:
— "Ăn chút hoa quả nhé."
Nàng ngoan ngoãn há miệng, nuốt miếng cam mọng nước, ngọt xen chút chua, thật ngon.
Ăn thêm vài miếng rồi lại ngủ.
Khi nàng phát sốt, không kịp nhìn thấy tin nhắn của Khương Tư Linh.
Chị gái gửi rằng đang chuẩn bị lên máy bay về nước, chờ chuyến khởi hành.
Cho tới lúc lên máy bay, em gái vẫn chưa trả lời.
Đêm khuya mười một giờ.
Nhiệt độ cơ thể Khương Tư Ý cuối cùng hạ còn 37,1°C.
Lâm Tuyết Bạc yên tâm phần nào, đi ra ngoài hành lang nhận điện thoại.
Không biết đã ngủ bao lâu, giữa hành lang yên tĩnh chợt vang lên tiếng bước chân vội.
Ý thức của Khương Tư Ý cũng dần trở lại, dù mắt vẫn nhắm.
Dưới trạng thái ấy, nàng vẫn nhận ra bước chân này quen thuộc đến mức tim run.
Giọng cô y tá trực vọng lại rất khẽ, hỏi người phụ nữ mới đến:
— "Cô là người thân của bệnh nhân ạ?"
Một giọng nữ trầm, mang theo hơi thở dốc:
— "Tôi là vợ cô ấy."
Lông mày Khương Tư Ý khẽ động.
Cửa phòng bệnh được đẩy nhẹ.
Một làn hương đàn hương pha mùi mưa ập vào.
Bàn tay lạnh đặt lên trán nàng.
Thoáng mát, dễ chịu, khiến nàng khẽ "ưm" một tiếng.
Người phía sau im lặng vài giây, rồi cởi áo khoác, nhanh chóng tắm rửa, khoác chiếc váy ngủ chẳng biết từ đâu có, leo lên giường, vòng tay qua ôm lấy nàng từ phía sau.
Khương Tư Ý theo phản xạ xoay người, tìm về mùi hương khiến nàng yên lòng.
Vừa xoay lại, gương mặt nàng đã lọt vào trong lòng bàn tay kia, bị nâng lên, và môi chạm một nụ hôn.
Hoàn toàn là theo bản năng không muốn nụ hôn ấy chỉ là một chiều, nàng khẽ đáp lại.
Như chim non mổ nhẹ, từng chút một, dè dặt mà run rẩy, đầy xúc cảm.
Lâm Di không ngờ Tư Ý dù mê man vẫn biết hôn trả.
— "Ngoan quá."
Rất muốn tiếp tục, nhưng tình trạng của nàng bây giờ không thích hợp.
Cô vuốt nhẹ tóc nàng, định dỗ ngủ, thì người trong lòng khẽ mở mắt, giọng mỏng manh:
— "Sao chị lại về rồi..."
— "Đừng lo, tôi không sao..."
Lồng ngực Lâm Di khẽ lay mấy nhịp, cô ôm nàng vào lòng, cằm đặt bên cổ.
Khoảnh khắc thực sự được ôm lấy nàng, bao nhiêu lo lắng suốt đường dài mới dịu đi.
Giọng nói khàn khẽ, trầm mà rõ:
— "Là tôi cần em."
Chút bệnh nhẹ ấy, trong vòng tay của Lâm Di, cùng với đêm dài đang trôi qua, dần dần tan biến.
...
【Tác giả có lời muốn nói】
Lâm Di: "Bước thứ hai mươi lăm trong kế hoạch cưng vợ — để cả nhà cùng cưng." 🥺
—
"Gần rồi, tin tôi đi." 🙏