[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt-Editing] Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 76: Hôm nay cũng rất yêu em !
Chương 76: Hôm nay cũng rất yêu em !
Vừa đến Gia Sĩ Bỉ vào sáng hôm sau, nàng liền nhận được tin nhắn thoại của Lâm Tuyết Bạc.
Lâm Tuyết Bạc: 【Tư Ý à, con ăn sáng chưa?
Hôm nay con đi làm sao?】
Tất nhiên bà không phải thật sự hỏi nàng có ăn chưa.
Bà đang để ý chuyện giữa hai đứa.
Không biết hai đứa đã nói hết với nhau chưa, có khúc mắc gì không.
Bà lo lắng đến mức sáng sớm đã nhắn qua rất uyển chuyển, thăm dò một vòng.
Bánh mì lát đóng gói: 【Dạ, sáng nay chị ấy
làm bánh xếp bò, ngon lắm.
Vừa nãy còn đưa con đến công ty.】
"Chị ấy làm bánh xếp bò", nghĩa là hai người cùng ăn sáng.
Còn như mọi khi, Lâm Di dính lấy vợ, ngay cả đi làm cũng đưa đi.
Vậy là tình cảm không trục trặc.
Lâm Tuyết Bạc thở phào nhẹ nhõm, tốt quá rồi.
Lúc này bà đang ngồi ăn sáng cùng Kiều Cẩn ở một quán trà sáng.
Kiều Cẩn ăn xong một lượt, còn bà mới gắp một miếng sách bò.
Muốn qua thăm dò con dâu chứ không đi thăm dò con gái ruột, dĩ nhiên vì cô luôn giấu cảm xúc rất sâu, hỏi kiểu gì cũng không ra.
Hơn nữa chuyện này quá nhạy cảm, không tiện hỏi thẳng.
Trước đây mỗi lần Lâm Tuyết Bạc muốn hỏi gì, đều phải vòng vo, lựa lời cẩn thận.
Giờ có Tư Ý, chỉ cần nói đôi câu, nàng sẽ thành thật trả lời giúp, rất hiểu chuyện.
Lâm Tuyết Bạc vui vẻ đặt điện thoại xuống.
-"Giải trừ báo động rồi."
Kiều Cẩn xoay đĩa ngỗng quay đến trước mặt bà.
-"Tôi nói rồi, cô nghĩ nhiều quá.
Lâm Di với Tư Ý đều không phải loại cố chấp.
Đừng lo nhiều, cẩn thận tóc bạc lại mọc thêm đó."
Khi con gái thất lạc, một thời gian dài tóc bà bạc trắng, Kiều Cẩn nhuộm cũng không kịp.
Sau khi tìm lại được, mới dần dần hồi phục chút ít.
Mấy năm nay bạc đi là do tuổi tác, nhuộm lên vẫn rất tươm tất.
-"Tôi làm sao không lo được?
Hai đứa nó khó khăn lắm mới đến được với nhau, tự nhiên lại xảy ra chuyện như vậy."
Nghĩ đến những việc Tống Đề làm, bà vẫn còn bực.
Vốn dĩ mọi chuyện đã có bậc thang để bước xuống, Tư Ý lại rộng lượng, bà nghĩ sau bữa tiệc gia đình sẽ không cần tránh nhau nữa.
Ai ngờ Tống Đề lại đá bay cái bậc thang đó, làm thành một đống rối tung.
Giờ Lâm Vân Đinh với Tống Lập Danh thay phiên đến xin lỗi, bà chẳng có tâm trạng mà để ý.
Kiều Cẩn nói:
-" Tôi thấy Tư Ý tuy nhỏ tuổi nhưng rất trưởng thành, biết thương người.
Biết chuyện quá khứ của tiểu Hựu thì thương còn không kịp, làm gì mà chê."
Lâm Tuyết Bạc càng nhìn càng hài lòng với đứa con dâu này.
-"Đúng là tôi nghĩ nhiều rồi.
Cứ liên quan đến con bé là tôi khó mà bình tĩnh được...
Ừm?"
Chợt nhớ ra điều gì, bà lập tức cầm điện thoại lên.
Kiều Cẩn hỏi:
-"Sao vậy?"
Lâm Tuyết Bạc nhìn màn hình với vẻ ngạc nhiên.
Tên WeChat của Khương Tư Ý thật sự đổi từ 'Bánh mì lát vụn' sang 'Bánh mì lát đóng gói', không phải bà hoa mắt.
Lập tức vào xem của Lâm Di.
Cái tên WeChat ngàn năm không đổi của cô... cũng đổi theo vợ.
Lâm Tuyết Bạc bật thốt:
-"Trời ơi, hai đứa này chắc chắn nắm tay thủ thỉ cả đêm, gỡ hết mọi khúc mắc, thề non hẹn biển rồi cùng đổi tên WeChat.
Ngọt cái kiểu gì vậy trời, hai bảo bối của ta !".
Kiều Cẩn trêu:
-"Tuyết Bạc à, giữ hình tượng nào.
Nhìn cô đỏ mặt kiểu đó chẳng giống nhìn con gái với con dâu ân ái đâu, giống cô tự mình yêu đương hơn."
Lâm Tuyết Bạc lườm:
-"Tự mình yêu đương chắc là người khác thì đúng hơn."
Kiều Cẩn người nổi tiếng lạnh lùng bị bà nói trúng, khóe môi khẽ cong.
-"Ai, tôi hả?"
-"Ai đang cười thầm thì là người đó.
Thế nào, lần này 'thú cưng nhỏ' của cô ngoan không?"
Không trách bà nhắc "thú cưng nhỏ", đó vốn là thái độ sống của Kiều Cẩn, chơi đùa nhân sinh.
Là bạn thân bao năm, Lâm Tuyết Bạc chưa từng phán xét lối sống của bà ấy, chỉ mong bà ấy vui.
Kiều Cẩn luôn lạnh nhạt, chuyện tình cảm với bà ấy chỉ là tùy hứng, mỗi người lấy thứ mình cần, giết thời gian.
Nhưng nghĩ đến ánh mắt đầy cảm xúc của Phàn Thanh đêm hôm đó, nghĩ đến câu nói:
"Có thể để em ở bên chị không?
Một đêm thôi cũng được."
... thì thật sự không nỡ xếp người đó vào nhóm "thú cưng".
Kiều Cẩn khẽ đáp:
-"Không."
Lâm Tuyết Bạc:
-"Hả?
Lại đứt rồi?"
-"Lần này không phải nuôi thú cưng.
Là... yêu đương nghiêm túc."
Nghe xong câu đó, Lâm Tuyết Bạc suýt sặc cà phê.
Quay sang nhìn bạn mình, nước mắt muốn rơi vì shock: hóa ra là thật.
-"Kiều Cẩn, cô bao nhiêu tuổi, Phàn Thanh bao nhiêu?
Có chênh thế hệ không vậy?"
Câu này quen quá.
Lần đầu gặp nhau ở buổi đấu giá, Kiều Cẩn chính là người nói câu đó với bà.
Lâm Tuyết Bạc dùng lời đó để chọc lại.
Kiều Cẩn thản nhiên nhấp trà:
-"Hay cô muốn tôi đổi tên WeChat luôn?
Đổi thành 'Không biết xấu hổ tuổi già' chẳng hạn?"
Lâm Tuyết Bạc nghẹn một ngụm cà phê, suýt phun thẳng ra.
Trong phòng bao yên tĩnh của quán trà sáng, nhìn đường chân trời và mây trắng xa xa.
Hai người vừa nói chuyện phiếm không đầu không cuối, chỉ có bạn thân mới nghe được.
Nắng ấm rọi lên người, tâm trạng thư thái, không lo lắng cũng không hoảng sợ.
Lâm Tuyết Bạc nghĩ: đây mới là cuộc sống mà mình muốn.
Khương Tư Ý cầm bức ảnh miếng ngọc mà Lâm Di gửi cho, cắt riêng phần miếng ngọc, rồi đến hỏi Quản lý Ngô xem có thể đối chiếu miếng ngọc này trong cơ sở dữ liệu toàn cầu của Gia Sĩ Bỉ hay không.
— "Hả?
Chỉ một tấm ảnh thôi á?"
— "Có phải rất khó không ạ?"
Quản lý Ngô gật đầu:
— "Khó.
Phải quét độ phân giải cao, hiệu chỉnh, làm quét vĩ mô và vi mô, rồi tổng hợp kỹ thuật thành mô hình ba chiều."
— "Có mô hình 3D rồi mới đem đi quang phổ Raman để phân tích thành phần, sau đó mới đem so với cơ sở dữ liệu."
— "Mỗi bước đều tốn thời gian, tốn công sức lẫn tốn tiền.
Cuối cùng hao tổn nhân lực và chi phí còn có khi vượt cả giá trị miếng ngọc."
Nhìn qua là biết đây là thanh hoàng ngọc thời Minh, mức giá trị của nó cũng chỉ đến đó.
— "Bên mình có thể thực hiện được không ạ?"
Nàng vẫn kiên định hỏi tiếp.
Quản lý Ngô chợt nhớ hồi đầu Lâm Di đã luôn thu thập loại thanh hoàng ngọc này, liền tò mò hỏi:
— "Là Lâm tổng muốn tìm à?"
— "Dạ, là thứ rất quan trọng."
Từ nét mặt và cách nói của nàng, Quản lý Ngô cảm nhận được một sự cố chấp không màng lời người khác.
Chị dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên má mình, suy nghĩ rồi nói:
— "Bên mình thì có thể làm được, chỉ có một vấn đề: thiết bị chính đều ở bộ phận hội họa.
Muốn dùng thì phải xin bên đó."
— "Em nên tìm cơ quan chuyên tìm kiếm cổ vật.
Giá sẽ đắt hơn chút nhưng đỡ mệt."
Quản lý Ngô có chút quen biết, giới thiệu cho nàng một tổ chức chuyên tìm kiếm cổ vật hợp tác với tổng bộ London.
Khương Tư Ý nhanh chóng liên hệ.
Đối phương nghe xong toàn bộ tình hình, thành thật nói với nàng rằng vì niên đại quá xa và chỉ có một tấm ảnh không rõ nét, khả năng đối chiếu và tìm được không đến 50%.
Phí dịch vụ cơ bản khoảng 100.000 USD, sau khi tìm được còn phải trả 15% giá trị của món ngọc.
Dĩ nhiên đó chỉ là mức phí cơ bản nhất.
Nếu thanh hoàng ngọc không có hồ sơ truyền thừa đầy đủ, phải cộng thêm 40% chi phí.
Nếu phải tìm đến mạng lưới chợ đen, sẽ phải cộng thêm 60% nữa.
Đối phương thao thao bất tuyệt bằng tiếng Anh về từng khoản báo giá, Khương Tư Ý chỉ mỉm cười, nhưng trong đầu thì choáng váng.
Đúng là đắt kinh khủng.
Dù vậy, nàng cũng không phải quá để ý chuyện tiền nong.
Trước đó Lâm Di đã làm cho nàng một thẻ đồng danh, thực chất là cùng một tài khoản hai chiếc thẻ, để nàng có thể tùy ý sử dụng toàn bộ số tiền trong tài khoản của Lâm Di.
Khương Tư Ý vốn ít khi ham vật chất, vẫn giữ lối sống tiết kiệm từ lúc chưa kết hôn, nên chiếc thẻ ấy nàng gần như chưa dùng lần nào.
Tiền không phải vấn đề, vấn đề là đúng như Quản lý Ngô nói: hy vọng quá mong manh, mà người ngoài chưa chắc đã chú tâm bằng chính nàng.
Nàng lại gõ cửa phòng Quản lý Ngô, hỏi rằng nếu muốn mượn thiết bị chủ lực của công ty thì phải xin phép ai bên bộ phận hội họa.
Quản lý Ngô nói:
— "Là Bạc Thính, chị Bạc.
Quản lý của bộ phận hội họa, cũng là người luôn đứng đầu bảng thành tích của chúng ta."
Chính là người mà mấy hôm trước, khi tình cờ gặp trong thang máy, Đoàn Ngưng chào thì chị
ta chẳng thèm đáp.
Là vị tiền bối khó gần nổi tiếng của Gia Sĩ Bỉ.
Quản lý Ngô nói:
— "Nếu em thật sự muốn làm, nhất định phải tìm chị Bạc.
Không chỉ là vấn đề xin phép, vì trong số các thiết bị đó, chỉ mình chị ấy biết cách vận hành."
Tính hướng nội của nàng hơi phát tác, nhưng vì muốn giúp Lâm Di tìm lại di vật của bà nội, bù đắp nỗi tiếc nuối lớn ấy, Khương Tư Ý vẫn tự vực tinh thần, quyết định đi chào hỏi Bạc Thính trước.
Tại bộ phận hội họa.
Cửa thang máy mở ra.
Bạc Thính cài nút áo đến tận cổ.
Trước khi bước ra, cô vẫn nhìn vào gương trong khoang thang máy một lần.
Vết bầm tím trên cổ đã được che bằng phấn nền, nhưng cô vẫn thấy không yên lòng, sợ bị lộ.
Lông mày hơi nhíu lại, cô lại lấy phấn nền ra che thêm một lần nữa.
Không đi thẳng về văn phòng, cô rẽ vào lối thoát hiểm để hút thuốc.
Ngọn lửa vừa lóe lên trước mắt kính thì cô nghe tiếng cười ở góc sau hành lang.
— "Chỉ cần cô ta chuyển sang bộ phận thư họa, có giá trị tác phẩm để chống lưng, biết đâu mùa thu này bảng thành tích sẽ thay đổi lớn."
— "Chị 'Điếc 'giữ quán quân năm năm liền, lần này chắc bị soán ngôi rồi."
— "Muốn nhìn cái mặt vạn năm không biểu cảm ấy lộ ra vẻ đau đớn thảm bại, trời ơi, nghĩ thôi đã sướng."
Mùi bạc hà của viên nổ hòa lẫn mùi thuốc lá xộc vào mũi, khiến Bạc Thính muốn ho.
Cô cố nhịn, đứng im tại chỗ nghe hết, không nhúc nhích.
Hai đồng nghiệp dập thuốc, đi ra vừa lúc chạm mặt cô.
Chết rồi, chị 'Điếc 'tới từ bao giờ!
Vậy những lời ban nãy... chẳng phải cô nghe hết?
— "Chị Bạc..."
Hai người lí nhí chào.
Bạc Thính không nhìn, cũng không đáp, như thể không hề nghe thấy.
Hai người dán vào tường bỏ chạy.
Hút xong điếu thuốc, cô quay về văn phòng.
Buổi sáng toàn là những việc vặt vãnh phiền lòng.
Đến trưa, trợ lý mở cửa nói rằng Khương Tư Ý bên bộ phận Kim Thạch Ngọc Khí đến tìm.
Tên "Khương Tư Ý" khiến mí mắt Bạc Thính giật nhẹ.
— "Cho cô ấy vào."
— "Vâng."
Khương Tư Ý gõ cửa bước vào.
Bạc Thính ngồi trên ghế, hoàn toàn không có ý đứng lên, thậm chí còn chẳng ngẩng mắt nhìn nàng.
Khương Tư Ý chủ động nói rõ lý do mình đến.
Bạc Thính tựa vào lưng ghế, lúc ấy mới đưa ánh mắt lạnh lẽo sang nàng.
— "Tôi không có rảnh vậy.
Hơn nữa, Lâm Di là vợ em phải không?"
Nàng đã đoán trước Bạc Thính sẽ khó nói chuyện.
Gần đây trong công ty đồn thổi suốt về việc đem nàng và Bạc Thính ra so sánh.
Nói rằng Gia Sĩ Bỉ thành phố J sắp bước vào thời đại "song tử tinh cùng tỏa sáng".
Thậm chí có kẻ còn thích thú bảo nàng là lớp sóng sau sẽ đánh bật tiền bối, chiếm lấy vị trí đấu giá sư số một của J.
Dĩ nhiên còn những lời khó nghe hơn thế nữa.
Đặt mình vào hoàn cảnh của cô, nàng hiểu sự bài xích của Bạc Thính cũng không khó hiểu.
Nàng dùng giọng thương lượng:
— "Trước khi trở thành vợ em, Lâm Di trước hết là khách hàng, là VIC của bộ phận bọn em.
Tìm kiếm sưu tầm mà khách mong muốn là việc trong bổn phận của bọn em.
Nếu chiếm dụng thời gian giám định của các tác phẩm khác, em có thể đợi.
Hoặc nếu chị có điều kiện gì, phí dùng thiết bị, phí giám định trong khả năng của em, em đều sẽ chấp nhận."
— "Nếu tôi từ chối thì sao?"
Đôi mắt Khương Tư Ý khẽ động, nàng đã đoán được thái độ của cô.
Không nói nhiều nữa, giữ lễ nghĩa tối thiểu, nàng đứng dậy cáo từ.
Lúc đó nàng nhìn thấy bên viền cổ áo của cô có một mảng bầm tím đáng sợ, giống như dấu tay.
Vết hằn mà Bạc Thính cố hết sức che đi, lại bị cổ áo cọ vào khiến nó lộ ra một góc.
Bản thân cô không nhận ra.
Khương Tư Ý phân vân không biết có nên nhắc không.
Giữa hai người vốn xa lạ, nhắc chuyện này sẽ rất ngượng.
Nhưng nếu không nhắc, lát nữa có người khác thấy hoặc chính cô phát hiện cũng sẽ biết là nàng đã thấy rồi.
Tránh không được sự ngượng ngùng, thì thà giảm bớt cơ hội để người ta thấy chuyện riêng tư của Bạc Thính.
Nàng nói khẽ:
— "Chị Bạc."
Nàng chỉ tay lên vị trí cổ mình.
Sắc mặt vốn không biểu cảm của Bạc Thính thoáng hiện vẻ hoảng, vô thức đưa tay che cổ.
Khương Tư Ý không nói thêm gì, lập tức thu lại ánh mắt và rời khỏi phòng cô.
Ánh mắt Bạc Thính dõi theo bóng lưng nàng một lát, rồi trong vẻ mệt mỏi thu về.
Cô không dùng phấn nền nữa, mà lấy một chiếc khăn lụa trong tủ, quàng lên cổ.
Trở lại chỗ ngồi, Khương Tư Ý uống hồng trà, vừa uống vừa suy nghĩ.
Lâm Di luôn tìm kiếm di vật của bà nội, mỗi lần có món ngọc nào giống miếng ngọc kia xuất hiện ở buổi đấu giá, cô đều đưa về bằng mọi cách.
Với tính cách kiên quyết, dứt khoát của cô, hẳn trước đây đã từng tìm đến các cơ quan chuyên săn tìm cổ vật rồi.
Nàng nhắn WeChat cho Lâm Di, hỏi chuyện này.
Cùng lúc đó, tại tổng bộ Huyễn Duy Khoa Kỹ, bên trong văn phòng của Lâm Di.
Cô vừa họp xong trở về, đang nghe điện thoại của Lâm Tuyết Bạc.
Trong điện thoại, bà kể lại rằng hôm nàng rời biệt thự Tây Sơn, Tống Đề đã nói những lời nhảm nhí gì với Tư Ý, còn Tư Ý đã đáp lại ra sao.
— " Tôi chỉ muốn nghe chị ấy tự nói với tôi, tôi
chỉ tin lời chị ấy."
【Thật hả, em ấy thực sự nói vậy?】
Lâm Di ngồi trên ghế, nhìn phong cảnh sơn thủy khô bên ngoài văn phòng, khoan khoái xoay nhẹ chiếc ghế.
Thật ra những lời đó cô đã nghe Chu Nghê
kể qua rồi.
Chỉ là Chu Nghê lại y hệt như cái máy không cảm xúc, hoàn toàn khác với lối kể sinh động, đầy cảm tình của mẹ.
Con gái mình, sao mà không hiểu cho được.
Cô hỏi lại một lần, để mẹ kể thêm chút nữa, dĩ nhiên Lâm Tuyết Bạc vô cùng vui mừng mà đáp ứng.
Trong điện thoại, bà kể tỉ mỉ chuyện Tư Ý đã an ủi mình thế nào trong xe ngày hôm đó, đã xoa dịu bà ra sao, đã nói rằng:
— "Chị ấy là người con muốn dùng cả đời để yêu."
Từng câu từng chữ, Lâm Di ghi nhớ trong lòng, vô cùng thỏa mãn.
Trước khi cúp máy, Lâm Tuyết Bạc nói thêm:
【Váy lễ phục của lễ cưới mẹ đã lọc sẵn mấy mẫu rồi.
Hẹn một hôm để mang sang nhà thử nhé.
Nhóm chụp ảnh cũng có năm đội để chọn, lát nữa mẹ gửi từng bộ tác phẩm cho tụi con xem.
Phần bố trí hiện trường cứ để mẹ lo, trừ phần nghi thức, những thứ khác để A Thanh phối hợp với mẹ.
Mọi thứ sẽ theo đúng phong cách Tư Ý chọn, đảm bảo hai đứa vừa ý.】
Lâm Di bận trăm công nghìn việc, lại không muốn để Tư Ý phải lo lắng, có Lâm Tuyết Bạc phụ giúp thì đúng là nhẹ đi một nửa.
Cô đáp:
【Cảm ơn mẹ.】
【Con nhỏ này, khách sáo với mẹ làm gì.】
Cúp điện thoại xong, Lâm Tuyết Bạc nhìn màn hình mà cảm thán:
-"Chị nhỏ nhà mình càng ngày càng ngọt, có vợ thương thế này đúng là hạnh phúc."
Ngay lúc đó, Phàn Thanh bước vào đưa tài liệu.
Lâm Di lật tài liệu xem, chợt nhớ một chuyện:
— "Visa lao động của Đàm Nhã hết hạn rồi hả?"
— "Dạ hết rồi, cô ấy về Luân Đôn từ tháng trước."
— "Còn nửa tháng nữa là đến lễ cưới." – Lâm Di nói – "Tôi hy vọng trước lễ cưới, Tống Đề cũng phải cuốn gói khỏi thành phố J."
Phàn Thanh gật đầu:
— "Em rõ rồi, BOSS."
— "Làm xong việc này, sang năm tăng lương 20%, thêm năm ngày nghỉ phép."
Phàn Thanh: !?
Cô ngẩn người:
— "Chị yên tâm, BOSS.
Em nhất định làm xong."
Lâm Di khẽ cười:
— "Vất vả rồi."
BOSS mà cười với mình dịu dàng vậy làm Phàn Thanh choáng váng bước ra khỏi phòng.
Gì đây, BOSS hóa thành chị gái thân thiện rồi à?
Không, là chị gái thân thiện có thưởng tiền và tăng ngày nghỉ.
Sau khi Phàn Thanh đi, điện thoại trên bàn rung hai tiếng.
Là tin nhắn của Khương Tư Ý.
Bánh mì lát đóng gói:
【Chị trước đây có từng nhờ cơ quan chuyên tìm cổ vật giúp tìm di vật của bà nội không?】
Giọng điệu rất nghiêm túc, nhưng cái biệt danh mới đổi ấy vẫn khiến Lâm Di mềm lòng.
Lâm Di:
. :【Đúng vậy, trước đây những lần thẩm định độ tương đồng đều là nhờ các cơ quan đó.】
"Những lần ấy" nghĩa là chị ấy không chỉ tìm một nơi.
Quả nhiên.
Khương Tư Ý chống một tay lên mặt, nhíu nhẹ chân mày.
Nàng lại phải nghĩ cách khác.
Bánh mì lát đóng gói:
【Vậy thôi, không có gì nữa.
Chị làm việc tiếp đi.】
Lâm Di:
. :【Có chuyện.】
Nàng vừa định khóa màn hình đã thấy tin mới gửi đến.
Lập tức mở ngay.
Bánh mì lát đóng gói:
【Dạ?】
Lâm Di:
. : 【Có chuyện muốn nói với em.】
Chỉ xem chữ, không nghe giọng, nên nàng không đoán được sắc thái.
Đọc câu đó, tim nàng hơi siết lại.
Bánh mì lát đóng gói:
【Chuyện gì vậy chị?】
Trong lúc hiện dòng "đang nhập...", nàng hơi căng thẳng.
Chuyện gì mà phải nói nghiêm túc như vậy?
Cho đến khi nàng nhìn thấy.
Lâm Di:
. :【Hôm nay cũng rất yêu em.】
....
LỜI TÁC GIẢ
Lâm Di:
"Bước thứ ba mươi sáu của việc cưng vợ: mỗi ngày đều phải nghiêm túc tỏ tình."
(Biểu tượng: đầu thỏ cụp tai)
....
📌 Chú thích:
"袋装吐司" tên wechat mới của Khương Tư Ý.
• 吐司 trong tiếng Trung chỉ bánh mì sandwich đã cắt lát (loại bán ở siêu thị theo gói 4–6–8 lát).
• 袋装 nghĩa là đựng trong túi/đóng gói bằng bao nylon.
👉 Vì vậy, "袋装吐司" = bánh mì lát đóng gói trong túi.
Lần này Khương Tư Ý đã đổi tên Wechat từ : "bánh mì lát vụn" thành "bánh mì lát đóng gói".
Còn Wechat của Lâm Di từ : , ( dấu phẩy) thành . ( dấu chấm).