[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,304
- 0
- 0
『Bhtt - Edit』Tôi Dựa Vào Rút Thẻ Để Tích Trữ Và Nuôi Con Ở Mạt Thế
Chương 119
Chương 119
Mặt khác, Mạc Khải Minh nhìn theo bóng chiếc xe ô tô chở con gái và vợ mình đi xa dần, ông cũng gấp đến phát khóc: "Không phải chứ, thật sự mặc kệ tôi sao?
Tiểu Ngữ, Diễm Hồng, còn tôi thì sao?
Tôi phải làm thế nào?"
"Bác trai, bác đừng vội, họ có nói với bác là họ sống ở đâu không?"
Ngụy Sâm hỏi.
"Không có, chúng tôi vốn dĩ mới nói được vài câu đã cãi nhau rồi, tôi làm sao biết họ sống ở đâu?
Tiểu Ngụy, cháu nói xem giờ bác phải làm sao đây?
Họ đi đâu rồi, cháu có thể tra được không?"
Mạc Khải Minh giờ đây coi Ngụy Sâm như chiếc phao cứu sinh, vội vàng hỏi.
"Bác đừng cuống, chẳng phải Lâm Nhiễm vẫn còn ở đây sao?
Họ chắc chắn không đi xa đâu, nhất định sẽ quay lại thôi."
Ngụy Sâm an ủi.
Hắn cảm thấy lần gặp lại này, Mạc Thư Ngữ đã thay đổi rất nhiều, cả người trở nên quyết đoán, kiên nghị hơn, không còn dịu dàng với bất kỳ ai như trước nữa.
Ngụy Sâm thở dài một tiếng, tiếp tục nói: "Bác cứ về nghỉ ngơi trước đi, cứ đứng mãi ở đây cũng không phải cách, hễ có tin tức của họ, cháu nhất định sẽ thông báo cho bác sớm."
"Được, vậy còn Lâm Nhiễm các cháu định tính sao?"
Mạc Khải Minh thấy vợ và con gái cứ thế bỏ mặc mình mà đi, trong lòng thực sự có chút sợ hãi.
"Tạm thời vẫn chưa rõ, thân phận của cô ta còn cần phải xác thực.
Bác trai, bác về trước đi ạ."
Ngụy Sâm còn đặc biệt cho một binh sĩ đi cùng để đưa Mạc Khải Minh về, còn bản thân hắn thì đi vào phía trong nhà tù.
Về phía Lâm Nhiễm, chiếc còng trên tay cô đã được tháo ra, chỉ có điều cô bị nhốt vào một căn phòng hàn bằng những thanh thép.
Trong phòng chỉ có một ô cửa sổ nhỏ, mùi hôi thối nồng nặc, ngoài cô ra còn có mười mấy Alpha khác bị nhốt bên trong.
Bên trong đa số là Alpha nam, trong đó có một người vết thương trên người vẫn đang chảy mủ.
Khi nhốt Lâm Nhiễm vào, viên binh sĩ đó còn cười đắc ý như xem kịch vui: "Một Alpha nữ xinh đẹp thế này, cô vào trong chắc chắn sẽ phải chịu khổ đấy."
Lâm Nhiễm không thèm quan tâm đến lời viên binh sĩ, cô chỉ cảm thấy mùi vị bên trong thật buồn nôn, vừa mới bước vào đã muốn nôn rồi.
Quả nhiên, những binh sĩ đó vừa đi khỏi, đã có kẻ không có ý tốt tiến về phía Lâm Nhiễm.
"Em gái, Alpha xinh đẹp thế này đúng là hiếm thấy, anh em cẩn thận chút, đừng có chơi hỏng đấy."
Tên đầu trọc dẫn đầu vừa cười tà ác vừa định ôm lấy Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm vốn đã bị mùi nước tiểu khai nồng trong này làm cho buồn nôn, lúc này cảm nhận được có kẻ muốn tìm cái chết, cô trực tiếp tung một cú đá.
Tên đầu trọc bị cú đá toàn lực của Lâm Nhiễm văng thẳng vào tường, khóe miệng chảy máu, tắt thở ngay tại chỗ.
Những kẻ còn lại bị dọa cho ngây người, khi chạy lại xem tên đầu trọc thì phát hiện hắn đã tử vong.
"Không phải chứ, cô... cô giết người rồi."
"Cứu mạng, giết người rồi."
Ánh mắt Lâm Nhiễm quét qua mấy kẻ đó: "Đứa nào không muốn chết thì câm miệng cho tao, tất cả cút sang góc tường kia đứng hết đi, trên người toàn là mùi gì vậy, tởm chết đi được."
"Được được, đại tỷ, cô đừng giết chúng tôi, chúng tôi không dám nữa, không dám nữa đâu."
"Đúng đúng, đại tỷ, chúng tôi cút ra xa ngay, cô đừng giết chúng tôi."
Tên đầu trọc vốn là đại ca của phòng này, đại ca còn bị Lâm Nhiễm giải quyết chỉ bằng một cú đá, kẻ nào còn dám tìm Lâm Nhiễm gây phiền phức nữa?
Lâm Nhiễm đứng ở cửa phòng giam, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ quan sát bên ngoài.
Quản lý ở đây lỏng lẻo, vệ sinh thì kém đến phát khiếp, đâu đâu cũng thoang thoảng mùi nước tiểu.
Lâm Nhiễm chỉ thấy buồn nôn.
Rất nhanh sau đó, trong nhà tù xuất hiện rất nhiều binh sĩ, người dẫn đầu chính là Chỉ huy trưởng của khu tị nạn thành phố Giang Nam.
Hắn nhìn về phía Lâm Nhiễm, hỏi: "Cô chính là Lâm Nhiễm?"
Lâm Nhiễm gật đầu, "Phải, sao vậy?
Thế gian này người tên Lâm Nhiễm nhiều lắm, các người dựa vào đâu mà bắt tôi?"
"Cô thực sự hồ đồ hay là đang giả vờ hồ đồ?"
Chỉ huy trưởng nhìn thẳng vào Lâm Nhiễm hỏi.
"Tôi thực sự không biết tại sao các người bắt tôi."
Lâm Nhiễm tiếp tục.
"Cô không biết tại sao chúng tôi bắt cô, vậy lúc đăng ký tên, sao cô lại dùng cái tên Giang Ánh?"
Chỉ huy trưởng Tăng Tĩnh tiếp tục hỏi.
"Tôi nghe nói các người đang bắt Lâm Nhiễm, đương nhiên tôi sẽ không dùng cái tên đó, ai mà muốn bị bắt chứ?"
"Láo xược, lệnh bắt giữ cô của quân đội chúng tôi chỉ có người trong quân đội mới biết.
Cô có tám phần khả năng chính là Lâm Nhiễm, vậy mà còn không chịu nói thật.
Chúng tôi đã báo cáo lên cấp trên, rất nhanh sẽ có người tới xác thực thân phận của cô.
Hơn nữa người nhà cô hiện tại cũng đang ở khu tị nạn phải không?
Nếu cô không khai báo thành khẩn, tôi không đảm bảo người nhà cô có thể tiếp tục an toàn đâu."
Tăng Tĩnh đe dọa.
Hắn nghĩ nếu trước khi người của cấp trên tới mà hắn thu thập được nhiều thông tin hơn thì công lao sau này sẽ càng lớn.
Ngụy Sâm đứng bên cạnh hắn lại có chút căng thẳng lên tiếng: "Trưởng quan, người nhà của cô ta vừa mới rời đi rồi ạ."
"Cái gì?
Các cậu làm ăn kiểu gì vậy?
Cứ thế mà để người ta đi sao?"
Tăng Tĩnh mắng.
"Trước đó chúng ta cũng không chắc chắn cô ta có phải Lâm Nhiễm hay không, hơn nữa mệnh lệnh cấp trên là bắt giữ một mình Lâm Nhiễm thôi mà?
Vì vậy phía cổng lớn đã cho những người còn lại đi qua."
Ngụy Sâm vội vàng giải thích.
"Lũ vô dụng, ta giữ các cậu lại có ích gì?
Họ tổng cộng có mấy người, lập tức đi dùng định vị vệ tinh cho ta, sau đó phái người đuổi theo."
Tăng Tĩnh tiếp tục ra lệnh.
Lâm Nhiễm nhíu mày: "Các người rốt cuộc muốn làm gì?"
"Câu này phải để tôi hỏi cô mới đúng, Lâm Nhiễm, cô rốt cuộc đã đưa Chỉ huy trưởng thành phố Khương Liêu và Tiến sĩ Lý đi đâu rồi?
Nói!"
Tăng Tĩnh bức hỏi.
Lâm Nhiễm cười lạnh một tiếng, không thèm đáp lời.
"Dám dùng thái độ đó với tôi, Lâm Nhiễm, tôi thấy cô chán sống rồi.
Lôi cô ta ra ngoài cho tôi, đánh đến khi nào cô ta chịu nói mới thôi."
Tăng Tĩnh tiếp tục nói.
Cánh cửa phòng giam kêu két một tiếng rồi bị người từ bên ngoài mở ra.
Ngay chính lúc này, Lâm Nhiễm đột nhiên tăng tốc độ, một luồng gió lướt qua, Tăng Tĩnh chỉ cảm thấy cổ mình lạnh lẽo, một thanh đao sắc bén đang kề ngay cổ hắn.
Những người xung quanh đồng loạt chĩa súng vào Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm áp thanh Đường đao sát vào cổ Tăng Tĩnh, cứa một vết nhẹ: "Lùi lại hết đi, mạng của tôi chẳng đáng giá chút nào, tôi không ngại dùng mạng mình để đổi lấy mạng Chỉ huy trưởng của các người đâu."
"Đừng, đừng động thủ, lùi lại hết đi, lùi lại."
Tăng Tĩnh cũng hoảng loạn, rõ ràng chỉ trong chớp mắt mà hắn đã rơi vào tay Lâm Nhiễm rồi.
Thanh Đường đao của Lâm Nhiễm kề chặt vào cổ Tăng Tĩnh, đồng thời áp giải hắn đi về phía trước: "Đừng có động đậy, tính tình tôi không tốt đâu, trước khi chết tôi cũng phải kéo một người xuống đệm lưng đấy."
"Lâm Nhiễm, cô đừng kích động, cô muốn gì chúng tôi cũng đáp ứng, hãy thả Chỉ huy trưởng của chúng tôi ra."
Ngụy Sâm chặn đường Lâm Nhiễm.
Thanh đao của Lâm Nhiễm lại lấn thêm ba phân vào cổ Tăng Tĩnh: "Trưởng quan, xem ra người này có thù với ông rồi?
Tôi đã bảo tránh ra mà hắn cứ nhất định chặn ở đây, vậy thì hai ta cùng chết ở đây luôn đi cho rồi."
"Ngụy Sâm, cậu cút ngay, cút!"
Khi Tăng Tĩnh nói chuyện, nhãn cầu hắn bắt đầu có dấu hiệu trợn ngược lên.
Lâm Nhiễm dùng đao khống chế Tăng Tĩnh, đi thẳng tới sân vườn: "Dẫn tôi tới căn phòng có thiết bị giám sát vệ tinh của các người, nhanh lên."
"Mau đưa cô ta đi."
Tăng Tĩnh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu trở nên kỳ lạ, nhưng vẫn vội vàng nói.
"Rõ rõ, cô đi theo tôi."
Có binh sĩ dẫn đường phía trước, Lâm Nhiễm cứ thế bắt giữ Tăng Tĩnh đi lên tầng hai của tòa nhà hành chính, rất nhanh đã tới căn phòng đặt thiết bị giám sát vệ tinh.
Lúc này dáng hình Tăng Tĩnh càng lúc càng quái dị, khóe môi Lâm Nhiễm nhếch lên một nụ cười.
"Đừng có ai vào đây, nếu không thì chuẩn bị nhặt xác hắn đi."
Lâm Nhiễm nói rồi đóng cửa phòng lại.
Căn phòng này vì liên quan đến cơ mật nên không có cửa sổ.
Lâm Nhiễm ném Tăng Tĩnh sang góc tường một bên.
Lúc này Tăng Tĩnh đã nhiễm virus xác sống từ thanh Đường đao của Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm không thèm để ý đến hắn mà trực tiếp rút dây nguồn của thiết bị giám sát đó ra, sau đó dùng Đường đao chém mạnh xuống thiết bị.
Theo những tiếng "bầm bầm bầm" vang lên liên hồi, chiếc máy bị Lâm Nhiễm chém nát vụn, căn bản không có khả năng sửa chữa.
Ngoài ra, Lâm Nhiễm còn chém nát hai chiếc điện thoại vệ tinh hồng ngoại trong phòng.
Lúc này, Tăng Tĩnh đã hoàn toàn biến thành xác sống.
Lâm Nhiễm túm lấy Tăng Tĩnh chắn trước ngực, cô đứng trước cửa, mở khóa và hét ra bên ngoài: "Trả Chỉ huy trưởng cho các người này."
Nói xong, cô đẩy mạnh cửa ra, ném Tăng Tĩnh ra ngoài.
Tăng Tĩnh lập tức ôm lấy Ngụy Sâm đang đứng đầu tiên mà cắn một miếng.
Ngụy Sâm không hề chuẩn bị trước, bị Tăng Tĩnh cắn trúng phóc.
Hắn a lên một tiếng rồi ôm lấy cổ mình: "Á, đau quá, Chỉ huy trưởng biến dị rồi, cứu mạng, cứu mạng với."
Tăng Tĩnh biến thành xác sống khiến đám binh sĩ này không kịp trở tay, chỉ trong vài giây đã có bốn người bị hắn cắn trúng, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Còn Lâm Nhiễm đã sớm nhờ vào tốc độ siêu nhân 42 mét/giây của mình mà lao ra khỏi tòa nhà.
Dưới tốc độ cực nhanh, mắt người thường chỉ có thể thấy một tàn ảnh lướt qua.
Tuy nhiên, sợ không đảm bảo an toàn, Lâm Nhiễm vẫn triệu hồi Lý Tuyền ra, để Lý Tuyền hiện thân trước tòa nhà hành chính nhằm thu hút sự chú ý của đám binh sĩ khu tị nạn.
Trước mặt đám binh sĩ đột ngột xuất hiện một lệ quỷ toàn thân ướt đẫm, mặc bộ đồ đỏ, trên người vẫn đang chảy máu ròng ròng.
Hiện trường hỗn loạn tột độ, có người nổ súng, có người muốn bắt lấy Lý Tuyền, cũng có kẻ sợ quá chạy mất.
Tóm lại, khu tị nạn bị Lý Tuyền quậy cho một trận tơi bời.
Lâm Nhiễm nhân lúc này, dùng tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía bức tường ở một bên khu tị nạn.
Lâm Nhiễm tận dụng lúc trên sân vận động đang loạn, sự chú ý của mọi người đều bị Lý Tuyền thu hút, còn trong tòa nhà hành chính thỉnh thoảng lại vang lên tiếng súng, chẳng ai để ý tới cô, cô chạy đến một góc tường khuất.
Lâm Nhiễm trực tiếp bật nhảy tại chỗ, rất nhẹ nhàng bám lấy mép tường cao hơn ba mét.
Cô dùng lực, hai chân đạp vào tường, cứ thế lộn qua bức tường rồi nhanh chóng trượt xuống phía bên kia.
Lâm Nhiễm không trực tiếp lên xe mô tô ngay mà lợi dụng tốc độ của mình chạy qua một con phố, tạo một khoảng cách nhất định với khu tị nạn, sau đó mới lên xe mô tô, lao thẳng về phía ngôi nhà ở ngoại ô từng ở trước đó.
Cho đến khi Lâm Nhiễm sắp tới ngoại ô, bóng dáng của Lý Tuyền mới biến mất trong khu tị nạn.
Trong tòa nhà, phía quân đội cũng chết mười mấy người, tất cả những người biến thành xác sống đều bị bọn họ giải quyết tại chỗ.
Khu tị nạn không còn chỉ huy cao nhất, nhất thời hỗn loạn khôn cùng.
Hệ thống định vị vệ tinh và điện thoại vệ tinh đều bị Lâm Nhiễm phá hủy.
Tuy trong căn cứ vẫn còn những chiếc điện thoại vệ tinh khác nhưng nhất thời không tìm thấy ngay được, mọi người như rắn mất đầu, đâu còn tâm trí nào mà lo đến nhóm Lâm Nhiễm nữa.
Còn Mạc Khải Minh nghe nói tòa nhà hành chính gặp chuyện, ông lại chạy đi hỏi thăm binh sĩ gác cổng: "Trưởng quan, bên tòa nhà hành chính rốt cuộc bị làm sao thế ạ?"
"Hầy, chẳng biết nữa, loạn đến phát khiếp, Chỉ huy trưởng mất rồi.
Đúng rồi, Ngụy Sâm rất thân với ông cũng chết rồi đấy."
Viên binh sĩ gác cổng nói một cách lơ đãng.
"Cái gì?
Tiểu Ngụy chết rồi?
Sao có thể chứ?
Cậu ấy chẳng phải là đội trưởng sao?"
Mạc Khải Minh cuống đến phát điên.
Ông có thể sống thoải mái ở khu tị nạn này đều nhờ dựa vào Ngụy Sâm, giờ Ngụy Sâm chết rồi thì ông sống sao đây?
"Chết thật rồi, vừa rồi có một phạm nhân vượt ngục, nói chung là gây ra động tĩnh lớn lắm, chết tổng cộng mười mấy người đấy.
Thôi ông về nhanh đi, tôi nói với ông mấy chuyện này làm gì?"
Viên binh sĩ đó lười thèm đếm xỉa đến Mạc Khải Minh, dù sao trước đó nể mặt ông là vì Ngụy Sâm, giờ Ngụy Sâm chết rồi, hắn còn biết Mạc Khải Minh là ai nữa?
"Chết rồi?
Chết rồi ư?"
Mạc Khải Minh sắp khóc đến nơi.
Sớm biết chỗ dựa mất rồi thì ông nên đi cùng con gái mới đúng.
Mạc Khải Minh ngồi bệt xuống đất, ôm đầu nhất thời không biết phải làm sao.
Ở phía bên kia, Lâm Nhiễm đã quay lại tiểu khu ở ngoại ô đó để hội hợp với nhóm Mạc Thư Ngữ.
Lúc này họ đã quay lại đường cao tốc.
Lâm Nhiễm dự định tìm một ngôi làng để chỉnh đốn một chút, những ngày qua họ đã quá mệt mỏi rồi.
Còn về Mạc Khải Minh, cứ để ông ta tự sinh tự diệt đi, nếu Mạc Khải Minh không phải cha của Mạc Thư Ngữ, Lâm Nhiễm đã sớm ra tay tiễn ông ta đi rồi.