[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,304
- 0
- 0
『Bhtt - Edit』Tôi Dựa Vào Rút Thẻ Để Tích Trữ Và Nuôi Con Ở Mạt Thế
Chương 79
Chương 79
"Vậy rốt cuộc chuyện hôm nay là thế nào?
Tại sao đột nhiên chị lại hung dữ với em, còn không thèm để ý đến em nữa?"
Mạc Thư Ngữ sụt sịt mũi, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm kéo Mạc Thư Ngữ vào lòng ôm chặt hơn một chút, giải thích: "Chuyện này nói ra thì dài lắm.
Em có cảm thấy chị và Lâm Nhiễm trước kia không giống nhau không?"
Mạc Thư Ngữ khẽ nhíu mày: "Chị thay đổi rất nhiều.
Em nhớ trước kia chị toàn cố ý tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ, lần nào gặp cũng muốn bám lấy em để nói thêm vài câu.
Nhưng bắt đầu từ hơn một tháng trước, chị bỗng trở nên khác hẳn.
Em nhớ rất rõ lần đó em về nhà, lúc mở cửa đúng lúc gặp chị, chị lại cực kỳ lạnh nhạt với em, cứ như không hề quen biết vậy."
"Đúng thế, lúc đó chị thực sự không quen biết em, đó là lần đầu tiên chị gặp em."
Lâm Nhiễm cũng nhớ lại lần đó, đó hẳn là lần đầu cô gặp Mạc Thư Ngữ, chỉ cảm thấy cô hàng xóm này xinh đẹp nhưng lại không thân thiết với mình.
"Chị đùa cái gì thế?
Trước đó chị đã theo đuổi em lâu như vậy rồi, sao có thể là lần đầu gặp được?"
Mạc Thư Ngữ cảm thấy điều Lâm Nhiễm nói thật vô lý, hay là Lâm Nhiễm vẫn còn giận chuyện trước kia cô từng từ chối cô ta?
"Chị không đùa đâu, đó thực sự là lần đầu chị gặp em.
Những lời tiếp theo chị sắp nói đây có thể sẽ hơi kỳ lạ, tốt nhất em nên chuẩn bị tâm lý trước."
Lâm Nhiễm ân cần nhắc nhở một câu.
Mạc Thư Ngữ nghi hoặc nhìn Lâm Nhiễm.
Kỳ lạ sao?
Có thể kỳ lạ hơn trải nghiệm của cô không?
Cái trải nghiệm bị điều khiển một cách khó hiểu để rồi cùng lúc thả thính tận năm sáu Alpha ấy.
"Vậy chị nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Mạc Thư Ngữ lúc này đã ngừng khóc, đôi mắt đỏ rực nhìn Lâm Nhiễm.
"Chị không phải là Lâm Nhiễm đó.
Nói chính xác hơn là, chị không phải Lâm Nhiễm của thế giới này.
Chị xuyên không từ một thế giới khác tới.
Thế giới của các em thực chất là một cuốn sách, và em chính là nữ chính trong cuốn sách đó."
Lâm Nhiễm sợ Mạc Thư Ngữ nhất thời không chấp nhận được, nên vừa nói vừa quan sát biểu cảm của cô.
"Một cuốn sách?
Em là nữ chính trong sách sao?"
Mạc Thư Ngữ cũng kinh ngạc vô cùng.
Nếu là thật, thì chuyện Lâm Nhiễm nói đúng là còn kỳ lạ hơn cả những gì cô đã trải qua.
"Đúng vậy.
Ở thế giới cũ, chị là một vệ sĩ chuyên nghiệp.
Trong lúc làm nhiệm vụ, chị bị trúng đạn và tử vong.
Khi tỉnh lại, chị đã xuyên thẳng tới đây, hơn nữa còn là xuyên cả thể xác.
Lúc tỉnh lại, trong đầu chị có thêm một hệ thống.
Hệ thống nói với chị rằng thế giới này là một cuốn sách mới chỉ viết được một nửa.
Từ cuốn sách đó, chị biết mạt thế sắp đến, vì thế nên trước đó chị mới mua rất nhiều đồ tích trữ, còn tìm công ty sửa chữa để gia cố lại căn nhà này."
Lâm Nhiễm giải thích.
"Nói vậy chị không phải Lâm Nhiễm kia?
Thế tên của chị là gì?"
Mạc Thư Ngữ tiếp tục hỏi.
"Chị cũng tên là Lâm Nhiễm, cùng tên cùng họ với Lâm Nhiễm trước đó, chỉ là không cùng một người thôi."
Lâm Nhiễm tiếp tục giải thích.
Nghe Lâm Nhiễm nói vậy, trong lòng Mạc Thư Ngữ ngược lại cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
Cô thầm nghĩ, hèn gì Lâm Nhiễm trước đây nhìn đâu cũng thấy vẻ bỉ ổi, khác hẳn với Lâm Nhiễm bây giờ.
Hóa ra không phải cùng một người, như vậy mọi chuyện đều có thể giải thích thông suốt rồi.
"Nhưng mà, những chuyện này thì liên quan gì đến việc hôm nay chị hung dữ với em?"
Mạc Thư Ngữ đưa tay nhéo má Lâm Nhiễm, hỏi tiếp.
"Bởi vì trong cuốn sách đó, em là một hải vương, bên cạnh có năm sáu Alpha.
Đoạn sau của sách có viết rằng Mạc Thư Ngữ dẫn theo con đến nương nhờ Lâm Nhiễm, kết quả là cùng với một nhân tình khác hại chết Lâm Nhiễm.
Trước đây chị chưa bao giờ để ý tên đầy đủ của em, mãi đến hôm nay khi Giang Văn Bác gọi em là Thư Ngữ, chị mới biết em chính là Mạc Thư Ngữ.
Lúc đó đầu óc chị cực kỳ loạn, cứ nghĩ mãi về tình tiết trong sách, nên mới muốn xa lánh em."
Lâm Nhiễm đem toàn bộ sự thật kể hết ra, cô không định giấu giếm Mạc Thư Ngữ bất cứ điều gì.
Bởi vì cô thích Mạc Thư Ngữ, và thật lòng muốn ở bên cạnh cô ấy.
"Chị bảo là trong cuốn sách đó, chính em đã hại chết chị sao?"
Mạc Thư Ngữ cũng sửng sốt.
"Ừm.
Nhưng vừa rồi chị cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Thay vì tin vào cuốn sách rách nát không có căn cứ đó, chẳng thà chị tin vào chính đôi mắt mình.
Em không phải hạng người như trong sách nói, em là người chị yêu."
Lâm Nhiễm ôm chặt Mạc Thư Ngữ, tranh thủ tỏ tình một câu.
Khóe môi Mạc Thư Ngữ khẽ nhếch lên, cô mím môi nén nụ cười lại.
Lâm Nhiễm nói vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được rồi.
Nhưng Lâm Nhiễm này cũng thật là vô tâm quá đi?
Ở bên người ta hơn một tháng trời, đến tận hôm nay mới biết tên đầy đủ của người ta, thế mà còn dám nói là thích người ta.
Mạc Thư Ngữ đưa tay nhéo mặt Lâm Nhiễm: "Chúng ta ở bên nhau cũng hơn một tháng rồi nhỉ?
Đến hôm nay chị mới biết tên đầy đủ của em, chẳng phải là quá đáng lắm sao?"
"Cũng có một chút.
Nhưng khi hai người ở bên nhau, có chuyện gì đều nói thẳng luôn, đâu có ai gọi tên đối phương rồi mới nói, như vậy lạ lắm."
Lời Lâm Nhiễm nói cũng có lý, khi chỉ có hai người thì cứ thế mà nói chuyện thôi, chẳng cần gọi tên làm gì.
"Ừm.
Vậy chị nghĩ em có hại chị không?"
Mạc Thư Ngữ tiếp tục hỏi.
"Tất nhiên là không rồi."
Lâm Nhiễm vội vàng cười nói.
Nếu cô thực sự thấy Mạc Thư Ngữ nguy hiểm thì đã sớm chạy mất dép từ lâu rồi.
"Thế còn nghe được.
Nhưng em cũng có bí mật chưa nói với chị."
Vì Lâm Nhiễm đã thành thật rồi, nên Mạc Thư Ngữ cũng muốn kể bí mật của mình, cô không muốn Lâm Nhiễm nghĩ mình là "hải vương".
"Bí mật gì thế?"
Lâm Nhiễm hỏi.
"Trước đây cơ thể em luôn bị mất kiểm soát, vì thế mới cùng lúc thả thính năm sáu Alpha.
Nhưng hơn một tháng trước, sự kiểm soát vô hình đó đã biến mất khỏi người em, em lập tức chặn hết đám lốp dự phòng đó luôn, kinh tởm chết đi được."
Mạc Thư Ngữ nói đoạn lại giải thích thêm: "Nhưng lúc bị mất kiểm soát, tuy có thả thính nhưng nhiều nhất cũng chỉ là đi ăn một bữa cơm với họ thôi, ngoài ra không có hành động nào quá mức đâu, chị đừng hiểu lầm."
Vành tai Mạc Thư Ngữ hơi đỏ lên, cô cũng thích Lâm Nhiễm, không muốn Lâm Nhiễm hiểu lầm mình.
"Được, chị biết rồi.
Vậy là chúng ta đã nói rõ mọi chuyện với nhau rồi đúng không?
Thế nên, làm bạn gái chị nhé?
Tiểu Ngữ, để chị đeo cho em."
Thấy Mạc Thư Ngữ không từ chối, Lâm Nhiễm nhìn vào mắt cô rồi đeo chiếc nhẫn kim cương lúc nãy vào ngón áp út bàn tay phải của cô.
Mạc Thư Ngữ đỏ tai, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lúc này thì phản ứng nhanh gớm."
Ánh mắt Lâm Nhiễm rơi trên làn môi hồng nhuận của Mạc Thư Ngữ.
Cô nghĩ Tiểu Ngữ đã để mình đeo nhẫn, nghĩa là đồng ý làm bạn gái mình rồi, vậy thì hôn một cái chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Lâm Nhiễm hơi run rẩy kéo người vào lòng, từ từ ghé sát vào môi Mạc Thư Ngữ.
Hai người chậm rãi tiến lại gần, Lâm Nhiễm thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của Mạc Thư Ngữ.
Ngay khi cánh môi chỉ còn cách nhau hai centimet, Lâm Nhiễm cảm thấy có một ngón tay chắn ngang trước môi mình.
Sau đó, Lâm Nhiễm bị ngón tay đó đẩy ra: "Tiểu Ngữ, sao thế?"
Mạc Thư Ngữ nhìn vẻ vội vã của Lâm Nhiễm, tâm trạng bỗng thấy rất sảng khoái, cơn giận vì bị làm cho khóc lúc nãy cũng tan biến hết: "Chẳng sao cả, em vẫn chưa hết giận đâu, không cho hôn."
"Đừng mà Tiểu Ngữ, một cái thôi mà.
Ở thế giới trước chị chưa từng có bạn trai bạn gái gì cả, em là mối tình đầu của chị đấy."
Lâm Nhiễm nắm lấy đầu ngón tay Mạc Thư Ngữ day nhẹ, muốn sáp lại hôn một cái.
Mạc Thư Ngữ nhéo mặt đẩy Lâm Nhiễm ra: "Tình đầu cũng không được.
Trước đây em cũng chưa từng yêu đương, em cũng là tình đầu đây.
Nói chung là em vẫn đang giận chị, nhất quyết không cho hôn."
Nói rồi Mạc Thư Ngữ còn định vùng vẫy đứng dậy khỏi đùi Lâm Nhiễm, nhưng Lâm Nhiễm ôm quá chặt nên cô không dậy được.
"Lâm tiểu thư không phải bảo em sang phòng phụ ngủ sao?
Bây giờ em muốn ngủ đây, Lâm tiểu thư mau ra ngoài đi, đừng làm phiền em ngủ."
"Chị sai rồi mà, sau này không bao giờ dám thế nữa.
Ngủ một mình buồn chán lắm, để chị ngủ cùng em."
Lâm Nhiễm vừa nói vừa bế Mạc Thư Ngữ ngã xuống giường, để cô tựa vào lòng mình.
Mạc Thư Ngữ nhân cơ hội chui ra khỏi lòng Lâm Nhiễm, rồi nằm xuống gối, quay lưng lại với Lâm Nhiễm, không thèm để ý đến cô nữa.
Lâm Nhiễm đáng thương xích lại gần, đành phải vòng tay ôm lấy eo Mạc Thư Ngữ từ phía sau.
Lần đầu tiên có bạn gái, Lâm Nhiễm thấy thật mới mẻ, cứ muốn nhích lại gần để dán vào người Mạc Thư Ngữ.
Mạc Thư Ngữ cảm thấy người phía sau không đứng đắn, liền vung chân đá nhẹ vào bắp chân Lâm Nhiễm: "Lâm tiểu thư mà còn không đứng đắn, em sẽ mời Lâm tiểu thư ra phòng khách ngủ đấy."
"Đừng mà Tiểu Ngữ, chúng ta chẳng phải đã ở bên nhau rồi sao?
Gọi Lâm tiểu thư nghe xa cách quá."
Lâm Nhiễm nằm im đầy tội nghiệp, hai cái tay cũng không dám lộn xộn nữa, sợ bị bạn gái đuổi ra phòng khách ngủ thật.
Mạc Thư Ngữ cảm thấy người phía sau đã ngoan ngoãn rồi, đôi mắt liền cong lên cười thầm.
Trêu chọc đại cẩu này quả thực rất thú vị.
Mạc Thư Ngữ lúc này cũng đã mệt, cộng thêm việc lúc nãy khóc lóc hồi lâu nên tiêu tốn khá nhiều thể lực, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Lâm Nhiễm thì nằm đó không sao ngủ được.
Đã chính thức yêu nhau rồi mà bạn gái vẫn không cho hôn, trong lòng cứ ngứa ngáy khôn nguôi.
Tuy nhiên, việc cô và Mạc Thư Ngữ cuối cùng cũng đã nói rõ bí mật của mình cho đối phương nghe khiến cô rất hài lòng.
Đã xác định ở bên nhau thì đương nhiên phải nói rõ mọi chuyện.
Ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Mạc Thư Ngữ, không biết từ lúc nào Lâm Nhiễm cũng đã thiếp đi.
Hơn bốn giờ chiều, cục bột nhỏ đã ngủ dậy, cùng Trình Diễm Hồng ra phòng khách chơi.
Nhóc tì đã sớm quên sạch chuyện khóc nhè lúc trưa, cứ bám lấy Trình Diễm Hồng đòi bà chơi trò mèo vờn chuột với bé.
Ngụy Tình Tuyết nghe thấy động tĩnh ngoài phòng khách cũng bước ra.
Nhóc tì thấy cô ra liền vội vàng đòi bế: "Dì ơi bế bế ~"
Ngụy Tình Tuyết thuần thục bế lấy nhóc tì, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Trình Diễm Hồng, hỏi: "Dì ơi, hai người họ sao rồi ạ?
Làm hòa chưa dì?"
"Chắc không có chuyện gì lớn đâu, người trẻ mà, cãi nhau đầu giường làm hòa cuối giường, chắc là ổn rồi."
Trình Diễm Hồng nghe thấy phòng phụ không có động tĩnh gì, đoán chừng là hai người đã ngủ say rồi.
"Vậy thì tốt quá."
Ngụy Tình Tuyết lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Người cô yêu đã không còn nữa, cô muốn trân trọng cũng không kịp nữa rồi, vì thế Ngụy Tình Tuyết hy vọng Lâm Nhiễm và Mạc Thư Ngữ có thể trân trọng người trước mắt, đừng vì chút chuyện nhỏ mà đòi chia tay.
Trong phòng, Mạc Thư Ngữ lúc này mới vừa tỉnh dậy.
Buổi trưa cô khóc hơi nhiều nên cổ họng có chút ngứa ngáy.
Vừa mở mắt ra đã thấy mình đang rúc trong lòng Lâm Nhiễm, Mạc Thư Ngữ có chút ảo não, cơ thể đã hình thành phản xạ tự nhiên rồi, khi ngủ cứ thích rúc vào lòng Lâm Nhiễm thôi.
Nhưng giờ thì không cần phải đắn đo chuyện này nữa, Lâm Nhiễm đã là bạn gái mình rồi, chẳng lẽ mình muốn ngủ thế nào mà không được?
Tuy nhiên Mạc Thư Ngữ vẫn muốn trêu Lâm Nhiễm thêm chút nữa, cô đưa tay khẽ nhéo má Lâm Nhiễm định gọi cô dậy.
Cô ghé sát tai Lâm Nhiễm nói: "Lâm tiểu thư dậy đi, về phòng chính mà ngủ, cứ lỳ ở phòng phụ này là thế nào?"
Lâm Nhiễm bị nhéo cho tỉnh giấc, vừa mở mắt đã nghe thấy câu này, cô hối hận đến xanh ruột.
Nếu biết bạn gái mình hay thù dai thế này, có đánh chết cô cũng không dám nói câu đuổi người kia.