[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,303
- 0
- 0
『Bhtt - Edit』Tôi Dựa Vào Rút Thẻ Để Tích Trữ Và Nuôi Con Ở Mạt Thế
Chương 99
Chương 99
Trời nóng như thiêu như đốt, Lâm Nhiễm và Mạc Thư Ngữ dứt khoát xuống khỏi xe mô tô.
Trình Diễm Hồng cũng mở hé cửa sổ xe một chút cho thoáng khí, vì thời tiết nóng thế này, bị nhốt trong xe thực sự không chịu nổi.
Lâm Nhiễm và Mạc Thư Ngữ đứng ngay cạnh xe nhìn bọn họ dọn đường, đồng thời Lâm Nhiễm luôn quan sát bốn phía.
Một khi có thây ma tới, cô phải bảo vệ nhóc con và mọi người.
Tiến độ dọn xe rất chậm, những người trong xe khách bắt đầu trở nên nôn nóng, bàn ra tán vào không ngớt.
Trong lúc thời tiết nóng nực và tâm trạng căng thẳng thế này, ai cũng sợ sau khi trời tối phải ngủ ngoài đường, vì thế đã có người trong xe bắt đầu cãi vã.
"Không phải chứ, mấy tay cảnh sát đó có làm được việc không vậy, chậm như rùa, bao giờ tụi mình mới vào được thành phố Khương Liêu đây?"
"Đúng thế, đã hơn 4 giờ chiều rồi, trì hoãn thêm chút nữa là trời tối mất.
Lúc đó chắc chắn có rất nhiều thây ma, nguy hiểm lắm."
"Người ta cũng chẳng dễ dàng gì, không thấy người ta đang bận rộn bên ngoài sao?
Các anh thấy chậm thì có thể xuống xe mà giúp."
Một nữ Alpha trong đó không nhìn nổi mấy gã nam Alpha chỉ biết nói lời mỉa mai nên lên tiếng.
"Việc của cô à?
Sao cô không xuống mà giúp, còn bày đặt dạy đời tôi?"
Gã nam Alpha đeo kính không phục nói.
"Đúng đó, ở đây làm màu cái gì?
Làm như mình cao thượng lắm, thực ra cũng chẳng khác gì bọn tôi, cô lại không muốn đến Khương Liêu sớm chắc?"
Thấy người trên xe sắp đánh nhau đến nơi, Tiểu Lý và Tiểu Vương vội vàng lên xe can ngăn.
"Thôi nào, mọi người bớt lời đi.
Tôi biết trời nóng, mọi người cũng lo lắng chuyện vào thành trước khi trời tối.
Mong mọi người bình tĩnh, chúng tôi đang nỗ lực thông xe rồi, ai nấy hạ hỏa đi, đừng vì chuyện nhỏ này mà cãi cọ."
Tiểu Lý khuyên nhủ những người trên xe.
Gã nam Alpha đeo kính lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Không phải đâu cảnh sát ơi, chủ yếu là các anh dọn xe kiểu này chậm quá.
Bên ngoài đang nguy hiểm, tôi sợ trời tối thây ma sẽ nhiều hơn."
"Mọi người thông cảm cho, chúng tôi sẽ cố gắng nhanh hết mức."
Tiểu Lý tiếp tục trấn an.
Cùng lúc đó, Lâm Nhiễm nghe thấy xung quanh dường như có động tĩnh.
Từ một tòa nhà phía trong trạm thu phí, có khoảng mấy chục con thây ma như nghe thấy tiếng động, đang lao về phía họ.
Lâm Nhiễm vội nói với Trình Diễm Hồng trong xe: "Dì ơi, đóng chặt cửa xe lại."
"Được."
Trình Diễm Hồng vội vàng đóng cửa xe.
Lúc này hiện trường đang hỗn loạn, Lâm Nhiễm thừa dịp không ai chú ý, Đường đao bên tay phải lại hiện ra.
Nữ cảnh sát lúc nãy thấy Lâm Nhiễm và Mạc Thư Ngữ vẫn đứng bên ngoài thì vội nói: "Hai cô cũng đừng đứng ngoài nữa, mau lên xe đi, bên ngoài có chúng tôi rồi."
"Bốn người các người chặn nổi ngần ấy thây ma không?
Cô đi trấn an người khác đi, bên chúng tôi không cần giúp đỡ."
Lâm Nhiễm thản nhiên nhìn Đinh Đồng.
Trong mạt thế mà gặp được người nhiệt tình thế này đúng là hiếm thấy, chỉ là những người tốt bụng như vậy thường không sống thọ.
Đinh Đồng thấy Lâm Nhiễm và Mạc Thư Ngữ biểu hiện rất bình tĩnh, lại thấy mấy cửa sổ xe khách vẫn chưa đóng, vội quát: "Người trên xe đóng hết cửa sổ lại!
Tài xế mau đóng cửa xe, mọi người ở yên trong đó, đừng có xuống xe!"
Vừa nói, cô cùng Tiểu Lý, Tiểu Vương đã rút súng ra.
Trịnh Lập cũng vội vàng từ trên xe bước xuống, một tay cầm dao rựa, một tay cầm súng ngắn.
"Đội trưởng Trịnh, súng của em chỉ còn hai viên đạn thôi."
Đinh Đồng suy nghĩ một chút, dứt khoát giắt súng vào sau thắt lưng, tự mình lấy một con dao rựa từ xe việt dã ra.
Tiểu Lý và Tiểu Vương cũng làm theo.
Họ đi suốt chặng đường đã tiêu tốn rất nhiều đạn dược, hiện tại mỗi người chỉ còn hai ba viên, phải tiết kiệm.
Mạc Thư Ngữ cầm con dao Kukri đứng cạnh Lâm Nhiễm, hạ thấp giọng hỏi: "Chúng ta tính sao đây chị?"
"Lát nữa xem tình hình đã rồi tính."
Ánh mắt Lâm Nhiễm nhìn về phía đám thây ma đang không ngừng ép sát.
Ba phút sau, thây ma đã lao đến trước mặt các cảnh sát.
Dù sao cũng là cảnh sát được huấn luyện chuyên nghiệp, thân thủ quả thực tốt hơn người thường, ít nhất có thể một chọi hai hoặc một chọi ba.
Tuy nhiên, số lượng thây ma lao tới phải đến năm sáu chục con, rất nhanh sau đó, bốn viên cảnh sát đã bắt đầu luống cuống tay chân.
Lâm Nhiễm khẽ nhíu mày, thấp giọng dặn dò: "Chị qua đó dọn dẹp thây ma, em cẩn thận nhé."
Mạc Thư Ngữ gật đầu: "Vâng."
Sức mạnh và tốc độ của Mạc Thư Ngữ hiện tại mạnh hơn nhiều so với một Alpha bình thường, vì thế Lâm Nhiễm không lo lắng cho sự an toàn của cô.
Gần như ngay khi dứt lời, Lâm Nhiễm đã lao tới chỗ bốn viên cảnh sát.
Thân hình cô nhanh như một đạo tàn ảnh, xông vào bầy thây ma giống như một quả bom nhân tạo.
Bất cứ con thây ma nào ở xung quanh cô, không ngoại lệ, đều bị lưỡi đao sắc lạnh của Lâm Nhiễm tiêu diệt.
Dần dần, thây ma ở đây thưa thớt hẳn đi.
Bốn viên cảnh sát vừa mới giải quyết được một hai con thì thấy đám thây ma bao vây mình lúc nãy hiện đã nằm rạp xuống đất.
Mà ở phía trước họ không xa, một đạo tàn ảnh nhìn không rõ đang liên tục di chuyển, tàn ảnh đi đến đâu, thây ma gục đến đó.
"Đội trưởng Trịnh, anh nhìn đằng kia kìa, đó là...?"
Tiểu Lý trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Trịnh Lập lúc này cũng không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, kinh ngạc nhìn bóng người đó.
Khoảng ba bốn phút sau, bóng người dần giảm tốc độ, mấy người họ mới nhìn rõ đó là ai.
Cả bốn người bị chấn động đến mức hồi lâu không nói nên lời.
Lâm Nhiễm liếc nhìn đám thây ma nằm trên đất, mặt không chút gợn sóng.
Thây ma cấp 1 đã không còn khả năng sát thương đối với cô.
Cô xách Đường đao chậm rãi đi ngược trở lại, mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của bốn viên cảnh sát, cô đi lướt qua họ, thong thả tiến về phía Mạc Thư Ngữ.
"Cô gì ơi?
Đám thây ma lúc nãy đều do một mình cô giết sao?"
Trịnh Lập vội vàng hỏi.
Lâm Nhiễm quay người nhìn gã: "Nếu không thì sao?
Nếu tôi không ra tay, e là bây giờ các người không có cơ hội đứng đây nói chuyện thong thả thế này đâu."
Dù tận mắt chứng kiến, họ vẫn có chút không dám tin: "Cô rốt cuộc là ai?"
Trịnh Lập vô thức hỏi.
Lâm Nhiễm không trả lời câu hỏi đó mà lên tiếng: "Trong xe khách kia hình như có không ít người là Alpha nhỉ?
Alpha ít nhất cũng phải có khả năng tự vệ, mạt thế rồi mà các người còn nuông chiều họ như vậy.
Lúc nãy thây ma đông thế kia, bốn người các người nghĩ chỉ dựa vào các người là cứu nổi mạng của tất cả mọi người sao?"
Lâm Nhiễm chỉ nói đến thế.
Đã lúc này rồi mà còn không mau để những người có năng lực xuống xe cùng đánh thây ma, lại còn muốn bốn người bảo vệ hơn hai mươi người, Lâm Nhiễm cảm thấy không thể hiểu nổi.
Cô không nói thêm nữa, quay về bên cạnh Mạc Thư Ngữ.
"Giờ tính sao ạ?
Có nhiều người ở đây quá, tối nay chúng ta không vào thành được rồi phải không?"
Mạc Thư Ngữ nhìn đồng hồ, đã gần năm giờ rồi.
"Ừm, lúc nãy chị ra tay đã đủ gây chú ý rồi, nếu còn dùng cánh tay máy để dọn xe thì e là sẽ chuốc lấy rắc rối, dù sao cũng có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn.
Chúng ta cứ chờ xem sao."
Lâm Nhiễm thấp giọng nói.
Còn về phía bốn viên cảnh sát, rõ ràng họ vẫn thấy chuyện lúc nãy thật không tưởng.
"Đội trưởng Trịnh, chúng ta làm gì tiếp đây?"
Tiểu Lý hỏi.
Trịnh Lập nhìn về hướng Lâm Nhiễm, nói: "Tiếp tục dọn đường."
Thực lực của người phụ nữ kia quá cường hãn, hơn nữa vừa rồi quả thực đã giúp họ, dù Trịnh Lập có tò mò thì cũng chẳng có tư cách gì để ép Lâm Nhiễm phải nói điều gì.
Cùng lúc đó, người trên xe cũng đang bàn tán xôn xao.
Nhiều người thấy thây ma đã chết hết nên lại mở cửa sổ xe ra, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lâm Nhiễm.
"Trời ơi, cái cô lúc nãy thần thánh vậy sao?
Chỉ vài đường cơ bản mà thây ma chết sạch."
"Đúng thế, tôi còn chưa nhìn rõ cô ấy giết thây ma kiểu gì, nhanh quá."
"Chỉ thấy một cái bóng lướt qua là thây ma đổ rầm rầm, đỉnh thật sự."
"Người bên cạnh là bạn gái cô ấy à?
Ghen tị thật, mạt thế mà có bạn gái lợi hại thế này thì chẳng phải sợ gì nữa."
Lâm Nhiễm chẳng mấy hứng thú với những lời bàn tán đó, cô chỉ đợi xem bao giờ đường mới thông.
Cô và Mạc Thư Ngữ cũng không tiện đứng mãi, Lâm Nhiễm mở cốp xe, lấy ra một chiếc chăn mỏng và một chiếc ô.
Cô và Mạc Thư Ngữ ngồi trên tấm chăn, che ô đợi nhóm Trịnh Lập dọn đường.
Lúc này xung quanh không có thây ma, Trình Diễm Hồng lái xe cả ngày nên mỏi lưng, dứt khoát cũng xuống xe vận động gân cốt.
Ngụy Tình Tuyết cũng vậy, bế Tiểu Đoàn Tử từ trong xe ra ngoài.
Nhóc con ở trong xe đã đánh mấy giấc rồi, chỉ là thời tiết quá nóng khiến bé có chút ủ rũ, tinh thần không được tốt.
Lâm Nhiễm đưa ô che nắng cho Mạc Thư Ngữ, còn mình thì đứng dậy đón Tiểu Đoàn Tử.
Nhóc con thấy Lâm Nhiễm đến thì giơ đôi tay nhỏ ra làm nũng: "Mami~"
"Đến đây, bế cục cưng của chúng ta nào."
Lâm Nhiễm bế nhóc con nhẹ hẫng trong lòng tung lên đùa giỡn, khiến bé cười nắc nẻ.
"Mami, con muốn chơi xe xe."
Tiểu Đoàn Tử chỉ vào chiếc mô tô màu tím sành điệu của Lâm Nhiễm, dụi đầu vào người cô làm nũng.
Lâm Nhiễm mỉm cười, dịu dàng nói: "Được, chúng ta qua đó luôn."
Nói rồi, Lâm Nhiễm bế Tiểu Đoàn Tử đến chỗ mô tô.
Mạc Thư Ngữ sợ con bị nắng nên cầm ô đứng dậy che cho nhóc con.
Lâm Nhiễm sờ vào chiếc mô tô, có lẽ nó được làm từ chất liệu đặc biệt nên dù phơi nắng một lúc cũng không hề bị nóng.
Cô bế Tiểu Đoàn Tử để bé ngồi lên trên.
Nhóc con tay ngắn quá, căn bản không với tới tay lái, đành vung vẩy đôi chân ngắn ngồi trên xe chơi.
"Mẹ nhìn con này, píp píp píp..."
Tiểu Đoàn Tử giả tiếng còi mô tô, cười toe toét với Mạc Thư Ngữ.
"Được, Nhuyễn Nhuyễn giỏi nhất."
Mạc Thư Ngữ xoa mặt nhóc con cười nói.
"Hi hi."
Nhóc con đung đưa chân, càng vui hơn.
Chơi một lát, trời bên ngoài lại nóng nên Tiểu Đoàn Tử lại buồn ngủ.
Ngụy Tình Tuyết bế nhóc vào xe, để bé nằm ở ghế sau ngủ một giấc.
Dù sao nhìn tiến độ của mấy viên cảnh sát này, xác suất cao là tối nay họ không vào được thành phố Khương Liêu rồi.
Người trên xe khách lúc này cũng không chịu nổi nữa.
Trên xe đông người, lại hầm bí, bốc mùi hôi hám, tài xế dứt khoát mở cửa xe cho những người đó xuống vận động tự do.
Một bộ phận đã xuống xe, còn một bộ phận nhát gan không dám xuống.
Trong đó có mấy kẻ cậy mình là nam Alpha, lại có tận năm người, định tiến lại bắt chuyện với nhóm Lâm Nhiễm.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Mạc Thư Ngữ, ánh mắt của lũ này cứ như dính chặt vào người cô.
Nếu không phải kiêng dè thực lực của Lâm Nhiễm, có lẽ chúng đã qua quấy rối Mạc Thư Ngữ rồi.
Lâm Nhiễm lạnh mặt lườm mấy tên đó.
Một tên trong số đó cười cợt nhả: "Ây, lúc nãy người giết thây ma là cô phải không?
Lợi hại nha, xoẹt xoẹt mấy cái là thây ma chết sạch."
"Đúng vậy, tôi là Hoàng Chí Bân, bốn người này đều là anh em của tôi, chúng ta làm quen chút đi, coi như là bạn bè."
Nói đoạn Hoàng Chí Bân còn đưa tay ra định bắt.
Lâm Nhiễm không hề đưa tay, cô đã bắt đầu muốn ra tay rồi.
Lúc năm tên này nói chuyện với Lâm Nhiễm, những người khác xuống xe cũng đang quan sát động tĩnh bên này.
Năm tên này vốn là lũ du thủ du thực trong huyện, nếu không phải suốt dọc đường có bốn viên cảnh sát trấn áp, thì Omega trên xe đã gặp họa từ lâu rồi.
Đợi vài giây, Hoàng Chí Bân thấy Lâm Nhiễm không đưa tay, ánh nhìn dành cho chúng lại đầy vẻ khinh bỉ, hắn có chút ngượng ngùng tự tìm lối thoát: "À thì, quả thực mạt thế rồi không có nước rửa tay, thôi đừng bắt thì hơn.
Không biết xưng hô với cô thế nào?"
Lâm Nhiễm lạnh lùng nhìn mấy tên đó, vẫn không nói lời nào.
"Anh Hoàng, anh nhìn chiếc mô tô này xem, màu sắc đặc biệt quá.
Tôi cưỡi thử một chút chắc cô không phiền đâu nhỉ."
Một thằng ranh tóc đỏ không đợi Lâm Nhiễm lên tiếng đã định bước chân lên xe.
Giây tiếp theo, Lâm Nhiễm đã tung một cú đá.
Cô đá thẳng vào gã Hoàng Chí Bân trước mặt.
Hoàng Chí Bân dưới lực tác động cực mạnh trực tiếp bị đá bay ngược ra sau, rồi đâm sầm vào thằng ranh tóc đỏ đang định leo lên xe mô tô.
Dưới lực xung kích cực lớn, thằng tóc đỏ cũng bị cú đá này kéo bay đi quãng đường một hai mét, lưng nó còn bị Hoàng Chí Bân đè lên, cả người ngã sấp mặt xuống đất, mặt bị trầy xước vài chỗ, trong bụng thì nhộn nhạo muốn nôn.
Tình trạng của Hoàng Chí Bân còn tệ hơn, gã trực tiếp ôm bụng nôn ra một búng máu tươi.
Ngực gã không biết đã bị Lâm Nhiễm đá gãy cái xương nào, giờ đang đau thấu xương.
Bọn Trịnh Lập bốn người thấy bên này có chuyện liền vội vàng chạy tới.
"Có chuyện gì vậy?
Sao cô lại đánh người?"
Tiểu Lý xông về phía Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm nhìn gã bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Có hiểu tự tìm đường chết là gì không?
Là bọn chúng tự vô duyên vô cớ qua đây gây sự, và khi chưa được sự cho phép của tôi đã dám động vào mô tô của tôi.
Anh thấy đó là lỗi của tôi sao?"
"Thì... thì cô cũng không được đánh người ta như vậy chứ."
Tiểu Lý bị Lâm Nhiễm nói cho cứng họng, giọng hơi thiếu tự tin.
Lâm Nhiễm hừ lạnh một tiếng: "Trong tình cảnh hiện nay, không có pháp luật ràng buộc, có những kẻ căn bản không xứng được gọi là người.
Nếu không có những người cảnh sát như các anh ở đây, Omega trên xe này đã gặp họa từ lâu rồi."
Lúc này, cũng có những người từ trên xe khách xuống lên tiếng bênh vực Lâm Nhiễm.
"Đúng đó cảnh sát ơi, dọc đường gã Hoàng Chí Bân đó đã dùng lời lẽ quấy rối tôi, còn bảo nếu tôi dám nói với các anh thì gã sẽ bí mật giết chết tôi."
"Còn tôi nữa, còn tôi nữa, họ liên tục quấy rối tôi, còn giả vờ vô ý đụng chạm vào người tôi."
"Đúng đúng."
Mấy Omega trẻ tuổi trên xe đều đi tới, hầu như ai cũng từng bị mấy tên này quấy rối.
Lần này đến lượt Tiểu Lý im lặng, những chuyện này các anh quả thực không hề hay biết.
Lâm Nhiễm lạnh giọng: "Bây giờ là mạt thế, pháp luật trước đây không còn bất kỳ tác dụng ràng buộc nào với những kẻ này nữa.
Nếu lúc này các anh còn giúp mấy tên côn đồ đó nói chuyện, thì sau này số người bị chúng hại chết sẽ chỉ có nhiều lên.
Cứu người cũng phải xem là hạng người nào, loại rác rưởi đó tôi thấy chẳng có gì cần thiết phải cứu cả."
Lâm Nhiễm nói xong, sắc mặt nhóm Trịnh Lập đều không mấy tốt đẹp.
Quả thực, hiện tại dùng pháp luật trước đây không thể ràng buộc được ai nữa, huống chi giờ họ có thể làm gì?
Thân thủ của Lâm Nhiễm căn bản không phải hạng họ có thể bì được, chẳng lẽ bắt giữ cô sao?
Có ý nghĩa gì đâu?
Trịnh Lập nhíu mày nhìn Lâm Nhiễm: "Vậy cô cũng không nên ra tay với người bình thường.
Ba người các cậu, dìu đồng bọn về xe đi."
Trịnh Lập nói xong lại tiếp tục quay về kéo xe.
Lâm Nhiễm lắc đầu, đúng là ngoan cố.
Nhưng may là chỉ tình cờ gặp trên đường, ngày mai vào thành phố Khương Liêu rồi họ sẽ đường ai nấy đi, nên chẳng liên quan gì đến cô.
Mấy vị cảnh sát cao thượng này muốn quản thì cô cũng không có ý kiến gì.
Sau khi Hoàng Chí Bân bị Lâm Nhiễm đá gãy xương, không còn kẻ nào dám bén mảng tới chỗ nhóm Lâm Nhiễm làm trò nữa.
Mạt thế là như vậy, cá lớn nuốt cá bé.
Đội của cô có cả người già và trẻ nhỏ, rất dễ bị kẻ khác nhắm tới, nhưng Lâm Nhiễm dĩ nhiên không sợ, kẻ nào dám đến cô sẽ xử đẹp từng đứa một.
Mười mấy phút sau, một người từ xe khách chạy xuống hớt hải: "Hoàng Chí Bân chết trên xe rồi."
Đinh Đồng liếc nhìn Lâm Nhiễm ở bên cạnh, sắc mặt Lâm Nhiễm vẫn không hề thay đổi.
Đinh Đồng không tài nào kết nối được hình ảnh Lâm Nhiễm lúc này với hình ảnh người mẹ đang dỗ dành đứa con lúc nãy, sự tương phản quá lớn.
"À, vậy gọi người khiêng xác hắn ra ngoài đi."
Đinh Đồng nói.
Thực ra cô khá hiểu cách làm của Lâm Nhiễm, cô cũng rất ghét mấy gã nam Alpha suốt ngày động đực, chỉ là vì đang đi cùng các đồng nghiệp khác, nếu không Đinh Đồng nghĩ nếu mình gặp chuyện Alpha quấy rối Omega, cô cũng sẽ trực tiếp ra tay.
Tiểu Lý liếc Đinh Đồng một cái, rồi lại lườm Lâm Nhiễm: "Không phải chứ, chỉ khiêng xác ra ngoài là xong chuyện sao?"
"Chứ sao nữa?
Để xác trong xe à?"
Đinh Đồng vặn lại.
"Tôi không nói về cái xác, tôi đang nói về cô ta."
Tiểu Lý chỉ tay vào Lâm Nhiễm, tiếp tục: "Cô ta giết người ngay trước mặt mấy cảnh sát chúng ta, cứ để mặc kệ như vậy sao?"
"Vậy anh đi mà quản, tôi thì chịu, đánh không lại cô ấy, cũng chẳng muốn đánh, đừng có tìm tôi."
Đinh Đồng lùi lại hai bước, tỏ vẻ không định can thiệp.
Tiểu Lý tức nổ đom đóm mắt nhưng tự biết mình đánh không lại Lâm Nhiễm, gã lại lôi kéo Tiểu Vương cùng đi tìm Trịnh Lập.
Có lẽ nam Alpha dễ đồng cảm với nam Alpha hơn.
Trịnh Lập thở dài nói: "Tôi cũng biết cô ta vi phạm pháp luật, nhưng hiện tại chúng ta không có cách nào đụng vào cô ta, hiểu không?
Trừ khi đám người họ cùng chúng ta về khu lánh nạn ở Khương Liêu, nếu không chỉ dựa vào bốn người chúng ta, không thể nào bắt được cô ta."
"Đội trưởng Trịnh, cô ta đã cứu chúng ta, nhưng tôi cũng không ưa nổi cái điệu bộ đó, cái kiểu không coi ai ra gì ấy.
Chúng ta còn đứng đây mà cô ta dám tùy tiện ra tay, nếu cứ mặc kệ thì chúng ta còn làm gương cho ai được nữa?"
Tiểu Lý tiếp tục càm ràm.
"Vậy lát nữa hai cậu cố gắng làm công tác tư tưởng, khuyên họ cùng đến khu lánh nạn Khương Liêu.
Trong khu lánh nạn có nhà tù chuyên dụng, nhưng người nhà cô ấy đều vô tội."
Trịnh Lập suy nghĩ rồi nói.
Một lúc sau, Tiểu Lý và Tiểu Vương cùng đi tới.
Tiểu Lý nhìn Lâm Nhiễm: "Tôi khuyên các người nên đi cùng chúng tôi đến khu lánh nạn.
Tình hình bên trong thành phố Khương Liêu các người không biết đâu, tự mình vào đó chỉ có con đường chết thôi."
Lâm Nhiễm nhướn mày nhìn Tiểu Lý: "Sao?
Anh lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng có thể giúp tôi vậy?
Nếu không có tôi, đợt sóng thây ma lúc nãy các anh đã không đỡ nổi rồi.
Hơn nữa, tôi đã từ chối một lần rồi, lại còn qua đây khuyên nhủ, chẳng qua là vì các anh hiện tại không làm gì được tôi, muốn lừa tôi đến khu lánh nạn để người ở đó bắt tôi chứ gì?"
Ánh mắt Tiểu Lý lóe lên sự chột dạ.
Lâm Nhiễm nói rất to, những người bên ngoài hầu như đều nghe thấy, điều này khiến Tiểu Lý cảm thấy rất mất mặt.
Gã tiếp tục chống chế: "Tôi đây là có ý tốt, cô đừng có lấy oán trả ơn."
"Không cần đâu.
Xem ra từ xưa đến nay đều vậy, đàn ông chỉ biết đồng cảm với đàn ông.
Trong thế giới sáu loại giới tính này cũng chẳng khác gì.
À đúng rồi, tôi ghét nhất là ai dạy đời mình, không muốn chết thì cút xa ra một chút."
Khóe môi Lâm Nhiễm nhếch lên một nụ cười.
Cô không có ý định gây hấn với ai, nhưng luôn có kẻ tự tìm đến gây sự, mà Lâm Nhiễm thì chẳng sợ phiền phức.
Nghe Lâm Nhiễm nói vậy, Tiểu Lý thực sự muốn nổi máu nóng, nhưng bị Tiểu Vương bên cạnh kéo lại: "Đừng kích động, chúng ta còn việc quan trọng hơn, không đáng để bỏ mạng ở đây."
Khuyên can mãi Tiểu Lý mới bị kéo đi.
Đinh Đồng nhíu mày, trước đây cô cứ tưởng đồng nghiệp của mình đều tốt tính, sao Tiểu Lý đột nhiên lại trở nên như vậy.
Cô nhìn Tiểu Lý vừa bị kéo về, mỉa mai: "Chẳng lẽ anh thấy người ta lợi hại, bạn gái lại xinh đẹp nên đố kỵ à?"
"Làm gì có?"
Tiểu Lý đỏ bừng mặt, không muốn thừa nhận.
Thực lực của Lâm Nhiễm gã dĩ nhiên là đố kỵ, nếu gã có thực lực đó thì còn phải đi cùng đám người này sao?
Hơn nữa gã cũng đâu có sai, Lâm Nhiễm rõ ràng đã giết người, giết người thì phải bị bắt!
"Tôi đây là chấp pháp công minh, không giống các người, thấy người ta mạnh là hèn nhát ngay."
Đinh Đồng đột nhiên cảm thấy đồng nghiệp trước mặt có bệnh: "Vậy thì anh giỏi thì đi mà bắt đi, đồ thần kinh."
Thấy sắp cãi nhau to, Tiểu Vương mới đứng ra hòa giải.
Lâm Nhiễm hoàn toàn không để tâm đến những chuyện này, viên cảnh sát đó trong mắt cô chẳng khác gì một con kiến.
Cô đã nhượng bộ rất nhiều rồi, nếu không phải những người này gây vướng víu ở đây, tối nay họ đã có thể tìm được chỗ nghỉ chân trong thành phố Khương Liêu.
Khi từng chiếc xe được kéo ra, phía xa lại truyền đến một hồi chấn động, có hai con vật với thân hình dẻo dai đang lao về phía Lâm Nhiễm.
Lâm Nhiễm bật dậy khỏi mặt đất, dùng ống nhòm nhìn về phía xa.
Hai con vật đó có kích thước còn lớn hơn cả sư tử, nhưng rõ ràng không phải sư tử cũng chẳng phải báo, mà trông giống như mèo mướp biến dị.
"Nhanh, tất cả quay lại xe ngay!
Tiểu Ngữ, em cũng lên xe đi, là động vật biến dị cấp 2."
Tốc độ nói của Lâm Nhiễm cực nhanh: "Lên xe rồi đóng chặt cửa sổ lại."
"Vâng."
Mạc Thư Ngữ nhớ lại con chó biến dị gặp ở đồn cảnh sát lần trước, vội vàng lên xe, ngoan ngoãn đóng hết các cửa sổ.
Những người trên xe khách nghe thấy lời Lâm Nhiễm cũng lũ lượt trèo lên xe.
Lâm Nhiễm xách Đường đao đi về phía bốn viên cảnh sát, cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên người Tiểu Lý: "Anh chẳng phải giỏi lắm sao?
Lần này tôi không ra tay, giao cho anh đấy."
"Đù, cô tưởng ông đây không dám chắc?"
Nói rồi Tiểu Lý làm bộ nhấc dao rựa lên, lao được nửa đường thấy sau lưng chẳng có ai đi cùng, gã lập tức chùn bước, quay ngoắt đầu chạy ngược trở lại.
Trịnh Lập thấy Lâm Nhiễm khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đúng là không định can thiệp, Trịnh Lập cũng sốt ruột: "Không phải chứ, cô không muốn quản đám người này, thì người nhà của cô cô cũng phải quản chứ?
Thân thủ của cô lúc nãy chúng tôi đều thấy rồi, chúng ta cùng ra tay để khống chế con quái vật này."
Vẻ mặt Lâm Nhiễm dửng dưng: "Cảm ơn đã quan tâm, xe SUV của tôi là xe độ, dùng bom cũng không nổ tung được đâu, người nhà của tôi rất an toàn, không cần các anh phải lo."
"Không phải, trên xe còn bao nhiêu người sống cơ mà, cô cứ thế mặc kệ sao?"
Tiểu Lý thấy hai con quái vật ngày càng gần, cấp bách nói.
Lâm Nhiễm thản nhiên đáp: "Kệ chứ, tôi chẳng phải cứu thế chủ, cũng không phải cảnh sát.
Muốn quản thì là việc của các anh, các vị cảnh sát, xông lên đi."
"Đừng nói nữa, đội trưởng Trịnh, khi không có cô gái này chúng ta chẳng phải vẫn đối phó với thây ma đó sao?
Cô ấy nói đúng, người ta không muốn ra tay, chúng ta cũng không nên dùng đạo đức để ép buộc người ta."
Đinh Đồng xen vào.
Trịnh Lập bấy giờ mới như sực tỉnh: "Phải, mọi người chú ý cảnh giới, dùng súng bắn."
Trong lúc nói chuyện, hai con mèo mướp khổng lồ cỡ sư tử đã lao tới, tốc độ của chúng nhanh đến kinh ngạc, đạn của mấy người bắn ra đều trượt sạch, không một viên nào trúng vào quái vật.
Lâm Nhiễm hừ lạnh một tiếng, lúc nãy chẳng phải còn muốn tính kế mình sao?
Chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh?
Tuy nhiên cô vẫn ra tay.
Tinh thạch của động vật biến dị cấp 2 có thể trực tiếp đổi lấy vật phẩm trong máy rút thẻ cấp 1, cô đang rất cần chúng.
Hai con quái vật này chẳng khác nào tinh thạch tự dâng tận miệng, hơn nữa, Lâm Nhiễm cũng muốn thử xem thực lực hiện tại của mình đến đâu.