[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,057
- 0
- 0
『Bhtt - Edit』Tôi Dựa Vào Rút Thẻ Để Tích Trữ Và Nuôi Con Ở Mạt Thế
Chương 39
Chương 39
Lúc này, toàn bộ tâm trí của Lâm Nhiễm đều đặt vào lũ thây ma xung quanh.
Cô không ngừng vung đao, né tránh, chém giết, vận dụng cơ thể đến mức cực hạn.
Theo những động tác tay ngày càng thuần thục, Lâm Nhiễm cũng đặt ra yêu cầu cao hơn cho bản thân.
Cô cần phải khiến bản thân di chuyển bằng những bộ pháp nhỏ nhất để né tránh đòn tấn công của thây ma, việc này giúp cô tiết kiệm được rất nhiều sức lực, cũng như tránh tiêu hao thể lực đến mức tối đa.
Lâm Nhiễm liên tục né tránh và chém giết.
Ngay khi cô chuẩn bị kết liễu một con thây ma trước mặt, cô bỗng cảm nhận được một mối nguy hiểm từ phía trên cao dội xuống.
Cùng lúc đó, một tiếng súng nổ vang xé toạc không gian.
Chính trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, Lâm Nhiễm nghiêng người với tốc độ cực nhanh.
Viên đạn từ trên lầu bắn xuống sượt qua bên má cô, găm thẳng vào ngực con thây ma vừa nãy.
Lâm Nhiễm cảm thấy một bên mặt đau rát như lửa đốt.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô vừa di chuyển vừa nhanh chóng liếc nhìn lên lầu.
Trên ban công tầng 20, có kẻ đang chĩa họng súng xuống phía dưới.
Lâm Nhiễm không ham chiến nữa, nhanh chóng lao thẳng vào siêu thị nhỏ.
Cô lại dùng xác thây ma trong siêu thị chặn cửa để che giấu mùi người sống.
Một phần lũ thây ma bên ngoài cũng bị tiếng súng vừa rồi thu hút, nhưng lũ quái vật này không có trí tuệ, căn bản không tìm được tiếng súng phát ra từ đâu, nên cứ thế lảng vảng vô định trong sân khu chung cư.
Lâm Nhiễm hít sâu vài hơi.
Cô lấy một gói khăn giấy sạch trên kệ siêu thị, rút một tờ lau tay, sau đó rút thêm tờ nữa áp vào chỗ đang đau rát trên mặt.
Quả nhiên, trên khăn giấy thấm vết máu, má phải của cô đã bị viên đạn bay tốc độ cao vừa rồi sượt qua làm bị thương.
May mà trước đó cô đã uống thuốc cường hóa gen, tốc độ nhỉnh hơn người thường, nếu không thì cú vừa rồi cô đã không né được.
Cho dù phát súng đó không khiến cô bị nổ đầu thì chắc chắn cũng sẽ bắn xuyên qua má phải.
Sắc mặt Lâm Nhiễm lạnh hẳn xuống.
Không ngờ tên Hồ Học Thành kia bắn súng cũng khá chuẩn, hoặc giả hắn chỉ là mèo mù vớ cá rán, nhưng dù là khả năng nào thì vừa rồi cô cũng suýt chút nữa là mất mạng.
Quả nhiên, trong mạt thế, so với thây ma thì con người còn đáng sợ hơn nhiều.
Lâm Nhiễm soi gương, vết trầy trên má phải chỉ là vết thương nhẹ, thuộc loại nếu không nhanh tay dán băng cá nhân thì vết thương sẽ tự khép miệng mất.
Thế nhưng chuyện lần này đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho cô: uy lực của súng đạn vẫn là cực lớn, dù là đối với người hay thây ma.
Vì vậy, cô cũng phải nhanh chóng kiếm được súng mới được.
Cô soi lại gương trong nhà vệ sinh một lần nữa, đôi môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Quả nhiên, cuộc sống không thể trôi qua quá an nhàn, nếu không sẽ khiến con người ta mất đi sự cảnh giác.
Ánh mắt Lâm Nhiễm nhanh chóng quét qua siêu thị.
Nước đóng chai cơ bản đã bị cô lấy sạch, chuyến này Lâm Nhiễm nhét thêm vào không gian không ít nước bù điện giải và nước ngọt.
Sau đó cô lại quơ hết các gói gia vị lẩu, gia vị hầm xương... thảy hết vào không gian.
Về phần ba lô, Lâm Nhiễm suy nghĩ một chút, gom sạch mấy cây thuốc lá trong quầy ném vào, rồi nhét thêm thật nhiều khăn ướt và khăn giấy gói.
Đợi đến khi ba lô căng phồng, cô mới định rời khỏi siêu thị.
Có điều lần này Lâm Nhiễm không dám giết thây ma ở chỗ trống nữa.
Trước khi tiếp tục giết thây ma, có lẽ cô phải giải quyết tên Hồ Học Thành kia trước.
Nghĩ đoạn, Lâm Nhiễm đẩy cái xác chặn cửa ra, chạy nhanh về phía cửa tòa nhà.
—
Cùng lúc đó, nhóm chat cư dân tòa nhà số 9 cũng nổ tung.
2001 Trương Minh: Đù mẹ, dọa chết tôi rồi, vừa rồi là tiếng gì thế?
Sao nghe như tiếng súng vậy?
1103 Vương Ngọ Dương: Tôi nghe cũng giống tiếng súng phát ra từ trên lầu, nhưng thứ đó chẳng phải bị kiểm soát gắt gao sao?
Trừ công chức ra thì người thường làm gì có.
2004 Hồ Học Thành: Đại ca đây là người thường à?
Vừa rồi là tao nổ súng đấy.
Lâm Nhiễm chẳng phải giỏi lắm sao? @Lâm Nhiễm, tao phải xem xem mày có bản lĩnh đến đâu. @Lâm Nhiễm, nếu mày lên tầng 20 ngoan ngoãn dập đầu xin lỗi tao, sẵn tiện mang theo nước và vật tư, đại ca sẽ tha thứ cho mày.
Đúng rồi, cả cô bạn gái của mày nữa, dẫn nó qua đây cho tao ngủ một đêm, biết đâu tao lại mở lòng từ bi tha chết cho mày.
2004 Hồ Học Thành: @Lâm Nhiễm, sao thế?
Lúc nãy chẳng phải còn mắng tao hăng lắm sao?
Sao giờ lại rúc đầu làm rùa rút cổ rồi?
Cút ra đây! @Lâm Nhiễm.
2004 Hồ Học Thành: Còn cả những người còn lại của tòa nhà số 9 nữa, tốt nhất các người nên hiểu rõ hiện tại ai là kẻ quyết định sự sống chết của các người.
Chỉ cần tao không vui thì đừng hòng ai sống yên ổn!
Trong nhóm hoàn toàn im hơi lặng tiếng, không ai dám hó hé nửa lời.
Kẻ sợ hãi nhất trong số đó chính là Trương Minh.
Hắn ở gần Hồ Học Thành nhất.
Trương Minh sắp khóc đến nơi: "Cậu nói xem sao bố tôi vẫn chưa cho người qua đón tôi?
Rõ ràng mấy vị tổng giám đốc khác đều không sao, sao lại không cử người qua đây chứ?"
"Phải đó Trương Minh, chất lượng cửa chống trộm nhà mình thế nào?
Hắn không xông thẳng vào nhà được chứ?"
Hứa Tiếu Doanh càng bị dọa cho khiếp vía.
—
Bàn tay cầm điện thoại của Mạc Thư Ngữ hơi run rẩy.
Xem xong tin nhắn trong nhóm, cô vội vàng chạy ra ban công, đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống lầu, chỉ sợ nhìn thấy xác Lâm Nhiễm trong đống thi thể phía dưới.
May mà cô tìm một vòng, không thấy Lâm Nhiễm đâu.
Mạc Thư Ngữ vẫn không yên tâm, lấy điện thoại ra nhắn tin liên tục cho Lâm Nhiễm qua WeChat.
Dù biết Lâm Nhiễm ở bên ngoài có thể không xem điện thoại, nhưng cô vẫn không ngừng gửi đi, chỉ muốn xác nhận Lâm Nhiễm có an toàn hay không.
Lúc này, Lâm Nhiễm đã thuận lợi trở về tầng 10.
Lâm Lôi và Tưởng Hiểu Vân không biết từ lúc nào đã lang thang lên các tầng trên, nên cô về rất nhanh.
Cô kéo cánh cửa sắt lớn ở hành lang ra, định bụng về nhà cất đồ trước, thì nghe thấy tiếng cửa chống trộm nhà bên cạnh vang lên.
Mạc Thư Ngữ lao từ trong nhà ra, nhìn cô chằm chằm.
Lâm Nhiễm không ngờ cô lại chạy ra, liền lên tiếng: "Tôi vừa xuống dưới thêm mấy chuyến, có chuyện gì sao?"
Đôi mắt Mạc Thư Ngữ hơi đỏ, cô đưa tay kéo người Lâm Nhiễm lại, bắt cô đối diện với mình.
Ánh mắt Mạc Thư Ngữ quét từng chút một từ bên má đến khắp người Lâm Nhiễm, xác định cô không có vết thương nào nghiêm trọng mới khẽ thở phào.
Cô nhìn thấy một vết trầy nhỏ trên má phải của Lâm Nhiễm.
Mạc Thư Ngữ đưa tay khẽ chạm vào vùng da cạnh vết thương, hỏi nhỏ: "Đau không?"
"Không đau, yên tâm đi, tôi không sao đâu."
Lâm Nhiễm không muốn Mạc Thư Ngữ lo lắng nên lên tiếng an ủi.
Mạc Thư Ngữ nghe vậy không những không yên tâm mà còn tức đến đỏ cả mắt, lườm Lâm Nhiễm một cái, nước mắt chực trào ra.
Cô không nói thêm lời nào, xoay người đi thẳng vào nhà, đóng sập cửa lại.
Lâm Nhiễm định nói gì đó nhưng lại thôi.
Mình nói sai chỗ nào à, sao lại làm người ta khóc rồi?
Tuy nhiên cô cũng không dám chậm trễ, hiện tại Hồ Học Thành có súng, cô không thể chủ quan.
Lâm Nhiễm vội vàng mở cửa về nhà, đổ hết đồ trong ba lô ra, đồng thời mang luôn cả đồ trong không gian chất đống ở phòng khách.
Lâm Nhiễm uống một chai nước bù điện giải, lúc này mới thấy cơ thể thoải mái hơn một chút.
Cô nhanh chóng mở cửa phòng ngủ, quay về phòng.
Lâm Nhiễm bật máy tính, trích xuất camera ở hành lang, sau đó ngồi trước màn hình bắt đầu suy nghĩ đối sách.
Nếu cô chủ động đến phòng 2004 thì rủi ro rất lớn, vì đối phương có súng, cô cũng không dễ gì phá được cửa chống trộm nhà hắn, chưa kể rất có thể bị hắn đánh lén.
Chi bằng tìm cách dụ Hồ Học Thành đến chỗ mình, ở ngay trước cửa nhà mình thì Lâm Nhiễm thấy sẽ dễ ra tay hơn.
Lâm Nhiễm đem mấy chục cây thuốc lá tìm được ở siêu thị chất đống lên sàn phòng khách, sau đó bắt đầu chụp ảnh.
Cô gửi ảnh vào nhóm chat, rồi còn @ Hồ Học Thành.
Lâm Nhiễm: Chỗ tôi cái gì cũng có, có bản lĩnh thì tự mình qua mà lấy. @Hồ Học Thành.
2004 Hồ Học Thành: Đù mẹ, lúc nãy bắn không chết mày, giờ còn muốn tự tìm cái chết hả?
Được, mày có gan thì cứ ở yên trong nhà đừng có chạy.
Đại ca hôm nay mà không giết chết mày thì còn mặt mũi nào lăn lộn trong giới này nữa.
Hồ Học Thành vừa nói vừa lôi khẩu súng lục ra.
Đạn trong tay hắn không còn nhiều, chỉ có hơn 30 viên, cộng với 8 viên trong băng đạn, tổng cộng chỉ có khoảng 40 viên.
Nhà Hồ Học Thành cơ bản không dự trữ nước, ngay cả thức ăn cũng đã cạn kiệt, vì vậy hắn muốn giết Lâm Nhiễm không chỉ vì mấy cây thuốc lá đó, mà là vì toàn bộ vật tư của cô.
Hồ Học Thành vẫn thấy chưa yên tâm, tay trái cầm đao chặt thịt, tay phải lăm lăm khẩu súng, nói với Phương Tiểu Phi: "Mày cầm con dao phay trong bếp theo tao."
"Ơ không, anh Hồ, em cũng phải đi ạ?"
Phương Tiểu Phi căn bản không muốn đi, nhưng nhìn thấy khẩu súng trong tay Hồ Học Thành, gã lập tức sợ xanh mặt.
"Sao?
Mày không muốn đi?"
Hồ Học Thành trợn mắt, Phương Tiểu Phi suýt chút nữa là hồn bay phách lạc.
"Em đi, em đi, anh Hồ đừng giận, em đi ngay đây."
Nói đoạn, Phương Tiểu Phi vội vào bếp lấy dao.
Tính ra Hồ Học Thành cũng đã hơn mười ngày không ra khỏi cửa, hôm nay thực sự là bị dồn vào đường cùng.
Trong nhà đã hết cái ăn, quan trọng hơn là còn bị mất nước.
Nếu không nghĩ cách kiếm vật tư, chắc chắn hắn chẳng trụ nổi mấy ngày nữa là chết vì mất nước.
Hồ Học Thành nghiến răng mở cửa chống trộm, Phương Tiểu Phi lấm lét theo sau.
Hắn thận trọng mở cánh cửa trắng lớn dẫn ra hành lang, may mà hành lang trống không, không thấy bóng dáng thây ma nào.
Hồ Học Thành lấy hết can đảm đi thẳng xuống dưới.
Kết quả là đến tận tầng 10, hắn và Phương Tiểu Phi chẳng gặp lấy một con thây ma nào.
Ánh mắt Hồ Học Thành tràn đầy vẻ đắc thắng và phấn khích, hắn đi vào bên trong cánh cửa trắng lớn nối nhà Lâm Nhiễm với hành lang.
Lúc này Lâm Nhiễm đang ngồi trước máy tính, mọi hành động của Hồ Học Thành đều nằm trong tầm mắt cô.
Thấy hắn đã đến trước cửa nhà, Lâm Nhiễm cầm chiếc nỏ hỗn hợp bên cạnh lên, lắp mũi tên vào, sau đó nhanh chân ra khỏi phòng, đi tới trước cửa chống trộm ở phòng khách.
Lâm Nhiễm nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng súng, dường như Hồ Học Thành đang dùng súng bắn vào ổ khóa của cửa chống trộm.
Khóe môi Lâm Nhiễm khẽ nhếch lên.
Hồ Học Thành như nghe thấy tiếng bước chân bên trong, chửi bới: "Lâm Nhiễm, biết điều thì mở cửa ra cho tao.
Tí nữa mà để tao vào được, tao nhất định sẽ khiến mày sống không bằng chết."
Lâm Nhiễm lười biếng tựa lưng vào tường bên cạnh, cười nói: "Thật sao?
Thế thì anh cứ mở được cửa chống trộm nhà tôi đi đã, đừng có bốc phét."
Giọng điệu ngạo mạn, thong thả của Lâm Nhiễm đã chọc giận Hồ Học Thành đến đỉnh điểm: "Mày không cần mặt mũi đúng không?
Tao giết mày!
Tao không tin cái cửa rách này còn có thể chống đạn!"
"Ừm, khéo thật, tôi chuyên trị những kẻ không phục đây, anh không tin thì cứ thử tiếp đi."
Giọng của Lâm Nhiễm đầy vẻ khiêu khích, Hồ Học Thành tức đến nỗi gân xanh nổi đầy trên trán.
Lại là một loạt tiếng súng pằng pằng pằng liên tiếp.
Lâm Nhiễm luôn chú ý động tĩnh bên ngoài, nghe thấy Hồ Học Thành dừng bắn, dường như là đang nạp đạn.
Nhân cơ hội này, Lâm Nhiễm nhanh chóng bấm nút trên cửa chống trộm, trên cửa xuất hiện một khe hở hình cánh hoa cỡ nắm tay – vốn được thiết kế để quan sát bên ngoài.
Cùng lúc đó, Lâm Nhiễm nhắm chuẩn chiếc nỏ hỗn hợp với tốc độ cực nhanh về phía Hồ Học Thành ngoài cửa sổ nhỏ.
Hồ Học Thành vẫn còn đang cầm băng đạn, đến khi hắn nhận ra nguy hiểm, định lắp băng đạn vào thì đã không còn kịp nữa.
Mũi tên từ cửa sổ nhỏ lao vút ra, cắm phập vào ngay trán Hồ Học Thành.
Gương mặt hắn tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Giây tiếp theo, máu đã từ trán chảy xuống mặt.
Cho đến tận lúc ngã xuống, hắn vẫn không hiểu nổi tại sao Lâm Nhiễm lại có thể nhanh đến thế.
Cùng với sự ngã xuống của Hồ Học Thành, một tiếng hét thất thanh của đàn ông vang lên trong hành lang: "Giết người rồi!
Giết người rồi!
Không phải tôi, không phải tôi, không liên quan đến tôi!
Chuyện này không liên quan gì đến tôi hết!"
Lâm Nhiễm mở cửa chống trộm, nạp lại mũi tên cho chiếc nỏ.
Cô nhanh chóng đuổi theo hướng cầu thang thoát hiểm, thấy một người đàn ông đang hốt hoảng định chạy lên lầu.
Mũi tên của Lâm Nhiễm lập tức nhắm chuẩn Phương Tiểu Phi.
Chỉ nghe một tiếng vút xé gió vang lên, Phương Tiểu Phi trúng tiễn, ngã rạp xuống đất không còn hơi thở.
Lâm Nhiễm đi tới cạnh Phương Tiểu Phi, thản nhiên khám người gã.
Không tìm thấy súng đạn, cô liền quay người chạy về trước cửa nhà mình.
Hồ Học Thành lúc này vẫn nằm ngửa trên mặt đất, máu tuôn ra thành một vũng lớn xung quanh.
Lâm Nhiễm đoạt lấy khẩu súng và băng đạn chưa nạp đầy từ tay hắn, rồi nhặt thêm mấy viên đạn vương vãi trên sàn nhét vào băng đạn cho đầy.
Lâm Nhiễm dùng ý nghĩ thu khẩu súng vào không gian.
Cô hơi ghét bỏ bắt đầu khám người Hồ Học Thành, quả nhiên tìm thấy 32 viên đạn trong túi quần hắn.
Gương mặt Lâm Nhiễm lộ vẻ vui mừng, cô thu hết số đạn vào không gian.
"Lượng đạn ít quá."
Lâm Nhiễm thở dài, đứng dậy định ném cái xác vào lối đi hành lang, để tránh việc xác chết thối rữa ngay trước cửa giữa mùa hè nóng nực.
Mạc Thư Ngữ đứng sau cửa nhà mình nhìn qua mắt mèo.
Thấy Hồ Học Thành đã chết, cô mới thực sự thở phào.
Vừa rồi cô chỉ sợ Hồ Học Thành sẽ bắn mở được cửa nhà Lâm Nhiễm, dù sao trong tay hắn cũng có súng.
Thấy Lâm Nhiễm không sao, Mạc Thư Ngữ tựa lưng vào cửa thở dốc.
Rõ ràng cô và Lâm Nhiễm chẳng có quan hệ gì đặc biệt, nhưng cô vẫn không kìm được mà lo lắng cho đối phương.
Mạc Thư Ngữ nghĩ thầm, chắc là vì trước đó Lâm Nhiễm từng cứu mạng mình nên mình mới quan tâm đến an nguy của cô ấy như vậy.
Cô thực ra không có tư cách yêu cầu Lâm Nhiễm phải làm gì, cũng không có tư cách bắt cô ấy đừng mạo hiểm.
Hiện tại bên ngoài đã trở nên như thế kia rồi, nếu không mạo hiểm thì e rằng cơm cũng chẳng có mà ăn.
Thế nhưng Mạc Thư Ngữ vẫn vô thức lo lắng cho cô.
Bà Trình Diễm Hồng sợ tiếng súng làm nhóc con sợ hãi nên đã bế bé vào phòng ngủ từ sớm.
—
Lâm Nhiễm suy nghĩ một chút, quyết định phải lên tầng 20 một chuyến.
Ngộ nhỡ trong nhà Hồ Học Thành vẫn còn đạn thì cô không thể bỏ lỡ được.
Cô lấy chìa khóa từ người hắn.
Cô dùng ý nghĩ lấy Đường đao ra cầm tay, đi lên tầng 20.
Đến trước cửa phòng 2004, Lâm Nhiễm dùng chìa khóa mở cửa.
Vừa bước vào, cô đã thấy phong cách trang trí nhà Hồ Học Thành theo kiểu nhà giàu mới nổi, dát vàng rực rỡ.
Đầu tiên Lâm Nhiễm vào các phòng ngủ tìm kiếm kỹ lưỡng.
Kết quả là đạn dược thì không thấy đâu, nhưng vàng thỏi thì cô tìm được khá nhiều.
Song, thứ này thì có ích gì chứ?
Trong mạt thế, vàng thỏi thậm chí còn không đổi được một cuộn giấy vệ sinh.
Lâm Nhiễm sục sạo kỹ càng cả hai tầng lầu, cuối cùng vẫn không tìm thấy thêm thứ gì hữu dụng.
Cô cũng không lãng phí thời gian nữa, dứt khoát bỏ cuộc.
Rời khỏi nhà Hồ Học Thành, Lâm Nhiễm nhanh chân đi xuống tầng 10.
Sau khi vào cánh cửa sắt trắng lớn, cô tạt về nhà một lát, tìm một chiếc áo bỏ đi để lau sạch toàn bộ vết máu trên sàn trước cửa.
Cùng lúc đó, nhóm chat cư dân tòa nhà số 9 lại vô cùng náo nhiệt.
1103 Vương Ngọ Dương: Mọi người có nghe tiếng súng không?
Cảm giác như nổ ngay dưới lầu nhà tôi vậy, không lẽ Lâm Nhiễm đã...?
1104 Ngô Kỳ: Tôi cũng nghe thấy, nổ ít nhất bảy tám phát.
Không lẽ Lâm Nhiễm chết rồi sao?
801 Mã Soái: Thật không?
Chơi thật à?
704 Vương Đông: Tôi nói rồi, vẫn là anh Hồ đỉnh nhất, không giống cái con Lâm Nhiễm keo kiệt không chịu chia đồ cho mọi người.
Anh Hồ à, anh xem có thể chia cho chúng tôi một ít đồ thừa mà anh chọn lọc lại được không?
2001 Trương Minh: Đúng đúng đúng, tôi có thể bỏ tiền mua, anh nói bao nhiêu cũng được.
Xin anh đấy, bán cho tôi một bao thuốc đi, tôi thèm sắp chết rồi.