[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bhtt - Edit - Sau Khi Trọng Sinh Cưới Hoàng Hậu Ốm Yếu - Du Phù
Chương 99. Sinh tử đại kiếp, thẳng thắn
Chương 99. Sinh tử đại kiếp, thẳng thắn
Chương 99.
Sinh tử đại kiếp, thẳng thắn
Tần Tố đáp ứng xong, liền tiễn Vĩnh Nhạc Đế trở về nghỉ ngơi trước.
Khi Tần Tố từ cửa đại điện quay lại, vừa ngẩng đầu lên thì bất ngờ chạm phải ánh mắt của Tần Mạc.
"Đại hoàng tử, Thất hoàng tử mưu đồ phản nghịch bức vua thoái vị, tại chỗ xử trảm.
Đồng đảng liên lụy, tru di tam tộc, cửu tộc lưu đày."
Chỉ sau một đêm, kinh thành đã hoàn toàn đổi trời.
Vĩnh Nhạc Đế long thể bất an, hạ chiếu nhường ngôi, Hoàng Thái Nữ Tần Tố lâm triều nắm quyền cai quản, đại quyền trong tay.
Trong Vĩnh Nhạc cung, Tần Tố đứng giữa điện, rũ mắt trầm mặc.
Sắc mặt Vĩnh Nhạc Đế tái xanh, ngay khoảnh khắc sau, chén trà trong tay ông bị ném thẳng xuống trước mặt Tần Tố, vỡ tan.
Đây là lần đầu tiên Vĩnh Nhạc Đế nổi giận với Tần Tố.
"Làm càn!
Quả thực là làm càn!
Trẫm truyền ngôi cho con, không phải để con lập một nữ tử làm Hoàng hậu.
Hành vi đại nghịch bất đạo như thế, con bảo thiên hạ bách tính nghĩ sao, bá quan văn võ nghĩ sao?
Chi bằng trước khi con gây ra chuyện hoang đường này, khiến thiên hạ đại loạn, trẫm phế bỏ luôn vị trí Thái Nữ của con, ban phủ công chúa ở ngoài cung, con muốn hoang đường thế nào thì hoang đường đi."
Vĩnh Nhạc Đế tức giận đến liên tục ho khan, chỉ tay ra ngoài cửa, quát Tần Tố lui đi: "Cút!
Trở về Trường Nhạc cung suy nghĩ cho rõ ràng rồi hãy đến gặp trẫm.
Con rốt cuộc muốn Thẩm tiểu thư kia, hay muốn giang sơn xã tắc này?"
Tần Tố không chớp mắt, quỳ thẳng xuống trên mảnh vỡ chén trà.
"Nhi thần...
đều muốn."
"Con....."
Vĩnh Nhạc Đế hoảng hốt đứng bật dậy, nhìn máu tươi thấm ra dưới đầu gối Tần Tố, chỉ cảm thấy huyết khí dâng trào, thân hình loạng choạng, "Đứng lên!
Con muốn làm phụ hoàng tức chết sao?"
Tần Tố vẫn quỳ bất động.
"Phụ hoàng, hậu quả của việc này, nhi thần xin một mình gánh chịu.
Nếu phụ hoàng không chấp thuận, thì mạng này vốn do phụ hoàng ban cho, phụ hoàng cứ việc thu hồi."
"Con... con..."
Vĩnh Nhạc Đế chỉ tay vào Tần Tố, toàn thân run rẩy vì giận, bước lên hai bước thì khí tức không kịp điều hòa, trước mắt tối sầm, ầm một tiếng ngã xuống.
"Bệ hạ!"
"Phụ hoàng!"
Trong Vĩnh Nhạc cung lập tức đại loạn.
Khi Tấn Hoàng Quý Phi cùng mọi người vội vã chạy đến, đập vào mắt là vết máu loang lổ khắp nền điện, cùng Vĩnh Nhạc Đế đang nằm trên long sàng.
"Bệ hạ là do tức giận công tâm, may mà long thể vốn khỏe mạnh, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được, không có trở ngại lớn.
Chỉ là về sau tuyệt đối không thể lại nổi giận như vậy."
Thái y bẩm báo xong với Tấn Hoàng Quý Phi, lại quay sang nhìn Tần Tố đang ngồi bên cạnh.
"Chỉ là thương thế của Điện hạ, vẫn nên sớm chữa trị, kẻo để lại bệnh căn."
"Điện hạ?"
Tấn Hoàng Quý Phi đứng trước mặt Tần Tố, Tần Tố lúc này mới mở mắt.
"Tham kiến nương nương."
Đầu Tần Tố vẫn từng cơn đau nhức.
"Bệ hạ đã không sao rồi, Điện hạ vẫn nên đi xử lý vết thương trước."
Tấn Hoàng Quý Phi dĩ nhiên hiểu rõ chuyện vừa xảy ra, nhưng Tần Tố xưa nay làm việc luôn có chủ kiến và khuôn phép của riêng mình, người ngoài cũng khó can thiệp nhiều.
Tần Tố đáp lời, được Xích Thuỷ dìu sang thiên điện xử lý thương tích.
Không gian lặng ngắt như tờ.
Khi Tần Tố từ thiên điện trở lại, nàng đứng trước cửa phòng của Vĩnh Nhạc Đế, hai mắt trống rỗng vô thần.
"Điện hạ, sao không đi nữa?
Có phải chân đau không?"
Xích Thuỷ thấy Tần Tố dừng lại, liền cất tiếng hỏi.
"Truyền Hoa Khê nhập cung, truyền Thẩm Thừa tướng và Thẩm phu nhân vào cung."
Có bài học của Vĩnh Nhạc Đế trước đó, Tần Tố vẫn quyết định gọi Hoa Khê vào cung trước để vạn sự ổn thỏa.
"Điện hạ, hay là chậm lại đã."
Xích Thuỷ lo lắng nhìn Tần Tố, chuyện này cũng không nhất thiết phải gấp gáp nhất thời, từ từ tính toán vẫn hơn.
"Có loạn nữa thì loạn được đến đâu?"
Tần Tố xưa nay chưa từng do dự, một khi đã khởi sự, thì tuyệt không có chuyện bỏ dở giữa chừng.
Chủ ý đã định, không ai có thể thay đổi.
Giao Vĩnh Nhạc Đế cho Tấn Hoàng Quý Phi chăm sóc, Tần Tố liền đi thẳng tới Ngự thư phòng, chờ Thẩm Thừa tướng và Thẩm phu nhân đến.
Khi Thẩm Thừa tướng cùng Thẩm phu nhân tới, Tần Tố khẽ phất tay, cho lui toàn bộ cung nhân.
Xích Thuỷ cùng những người khác đứng chờ ngoài cửa, lòng nóng như lửa đốt, còn trong Ngự thư phòng, lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tần Tố nhìn đôi phu thê Thẩm gia sau khi nghe nàng nói xong liền trầm mặc không nói lời nào, cũng không thúc ép, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
"Điện hạ đây là đang lấy thân phận quân vương để nói với thần sao?"
Trước khi đến đây, Thẩm Thừa tướng chưa từng nghĩ tới sự tình lại hoang đường đến mức này.
Nhưng lúc này đang ở trong Ngự thư phòng, Tần Tố tuyệt đối không thể là đang nói đùa.
"Đúng vậy."
Tần Tố đáp lời, đem hết thảy trách nhiệm kéo về phía mình.
Dù sao thanh danh của nàng đã như vậy rồi, thà để Thẩm Thừa tướng và Thẩm phu nhân oán hận nàng, còn hơn để liên lụy đến Thẩm Dịch.
"Bệ hạ... có biết chuyện này không?"
Toàn thân Thẩm Thừa tướng lạnh buốt, hành vi trái luân thường đạo lý như thế, sao có thể cho phép tồn tại?
"Phụ hoàng đã biết, việc bản cung đã quyết, không ai có thể thay đổi."
Tần Tố chỉ nói Vĩnh Nhạc Đế đã biết, lại không nói rõ thái độ của người đối với việc này, cứ thế đánh lạc hướng đôi phu thê Thẩm gia.
"Thần... tuân mệnh."
Thẩm Thừa tướng cả đời trung quân, nay thấy Tần Tố đã đem quân thần chi biệt ra nói rõ, trong lòng đau đớn tột cùng, cuối cùng cũng chỉ đành cúi đầu lĩnh mệnh.
"Thẩm An..."
Thẩm phu nhân không ngờ ông thật sự đáp ứng, nắm lấy tay áo Thẩm Thừa tướng còn muốn nói gì đó, lại bị ông khẽ đè xuống.
Thấy hai vị lão nhân bị ép đến mức này, Tần Tố trong lòng cũng không đành, nhưng so với việc họ vì con gái mà đau lòng, thân tình rạn nứt, thì như vậy vẫn tốt hơn.
"Hai vị về chuẩn bị đi, thánh chỉ ít ngày nữa sẽ ban xuống."
Tần Tố không đành lòng nói thêm, sai Xích Thuỷ tiễn hai người rời đi.
"Điện hạ, người hà tất phải làm đến mức này?
Nếu Thẩm tiểu thư biết được, trong lòng nàng ấy cũng sẽ rất khó chịu."
Xích Thuỷ tiễn xong phu thê Thẩm Thừa tướng, quay lại Ngự thư phòng thì thấy Tần Tố đang chống đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi, mày nhíu chặt, vẻ mệt mỏi hiện rõ.
"Việc một mình bản cung có thể gánh, hà tất phải kéo An Bình vào?"
Tần Tố đứng dậy, "Đi thăm phụ hoàng."
Vừa nhấc chân, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, bên tai vang lên tiếng kêu hoảng hốt của Xích Thuỷ, ngay sau đó, ý thức chìm vào bóng tối.
———
Trong Vĩnh Nhạc cung, Vĩnh Nhạc Đế từ từ tỉnh lại, vừa nói với Tấn Hoàng Quý Phi được đôi câu thì lại nhớ đến Tần Tố, cơn giận lập tức dâng lên.
"Tần Tử Tầm đâu?
Gọi nó tới đây cho trẫm, trẫm nhất định phải sửa cái tính tùy hứng của nó."
"Điện hạ tùy hứng cũng đâu phải ngày một ngày hai, chẳng phải đều là do Bệ hạ nuông chiều mà ra sao?"
Tấn Hoàng Quý Phi bưng bát thuốc, nhẹ nhàng thổi nguội, đưa cho Vĩnh Nhạc Đế rồi thở dài: "Điện hạ e là nhất thời chưa thể đến.
Ai, thái y đều đã qua đó cả rồi, cũng không biết tình hình Điện hạ thế nào."
"Tầm Nhi sao vậy?
Chẳng lẽ là chân bị thương?
Con bé này, nhất định muốn tức chết trẫm."
Vĩnh Nhạc Đế vừa nghe vậy liền căng thẳng, thuốc cũng không uống, lập tức muốn đi xem.
"Bệ hạ vẫn nên uống thuốc trước đã, Điện hạ không phải bị thương ở chân, cũng chẳng rõ vì sao, đột nhiên ngất xỉu trong Ngự thư phòng, bất tỉnh nhân sự, thái y còn chưa quay lại bẩm báo."
Tấn Hoàng Quý Phi giữ Vĩnh Nhạc Đế lại: "Bệ hạ đợi thêm chút cũng không muộn, Điện hạ xưa nay thân thể cường kiện, nghĩ rằng sẽ không có đại sự."
Vĩnh Nhạc Đế bị lời này chọc giận không nhẹ: "Chính vì Tầm Nhi từ nhỏ thân thể khỏe mạnh, đến cảm lạnh phát sốt cũng hiếm, nay lại đột nhiên ngất đi, trẫm mới càng lo."
"Bệ hạ có qua đó cũng chẳng giúp được gì.
Điện hạ e là tâm bệnh, Bệ hạ có thuốc nào chữa được không?"
Tấn Hoàng Quý Phi nhìn Vĩnh Nhạc Đế, gần như nói thẳng ra.
Vĩnh Nhạc Đế nghẹn lời, ngửa cổ uống cạn bát thuốc: "Đứa nhỏ này chính là cái tính ấy, nói gió chính là mưa, đã muốn thứ gì thì nhất định phải có.
Chuyện này..."
Nói đến đây, ông nhìn sang Tấn Hoàng Quý Phi: "Ái phi sao lại biết Tầm Nhi vì chuyện gì?
Chẳng lẽ nàng đã sớm biết?"
"Tính tình của Điện hạ, Bệ hạ chẳng lẽ không rõ?
Thích gì xưa nay chưa từng che giấu, cũng chỉ có Bệ hạ là nam nhân, thô tâm nên không nhìn ra thôi."
Tấn Hoàng Quý Phi nhận lấy bát thuốc rỗng, đưa cho cung nhân.
"Vậy sao nàng không nói với trẫm?"
Vĩnh Nhạc Đế chỉ cảm thấy hôm nay Tấn Hoàng Quý Phi cố tình muốn chọc ông tức chết.
"Nói gì chứ?
Chẳng qua cũng chỉ là suy đoán của thần thiếp, sao dám vọng ngôn?"
Tấn Hoàng Quý Phi nói đầy chính đáng, khiến Vĩnh Nhạc Đế nghẹn họng hồi lâu.
Giận dỗi một lúc, thấy Tấn Hoàng Quý Phi không buồn để ý, Vĩnh Nhạc Đế cũng xìu xuống: "Thôi được, ái phi, nàng truyền cô nương Thẩm gia vào cung, bảo nàng ta nói rõ với Tầm Nhi cái đầu óc chết cứng kia, để nó dứt hẳn ý niệm ấy."
"Bệ hạ nghĩ đơn giản quá rồi," Tấn Hoàng Quý Phi không nhanh không chậm đáp,
"Với tính tình của Điện hạ, nàng ấy muốn gì khi nào từng để ý ý kiến người khác?
Nếu Thẩm tiểu thư nói là có thể quyết định, hôm nay đã chẳng đến mức khó xử như vậy.
Chỉ sợ chính Thẩm tiểu thư cũng là bị ép buộc, Bệ hạ vẫn nên nghĩ cách an ủi Thẩm gia thì hơn."
"Bị ép buộc?
Thẩm gia có uất ức gì chứ?
Chẳng lẽ Tầm Nhi của trẫm còn không xứng với cô nương Thẩm gia sao?"
Vĩnh Nhạc Đế nghe không nổi một câu nói xấu Tần Tố, lập tức phản bác.
Tấn Hoàng Quý Phi bất lực liếc ông một cái: "E rằng thiên hạ này cũng chỉ có Bệ hạ là nghĩ như vậy.
Nhưng vừa rồi Bệ hạ chẳng phải còn nói muốn sửa tính tình Điện hạ sao?"
"Trẫm..."
Vĩnh Nhạc Đế nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.
Đúng lúc này, một tiểu thái giám hớt hải chạy vào: "Bệ hạ, Trưởng công chúa điện hạ vết thương cũ tái phát, nguy kịch rồi."
"Cái gì?!"
Vĩnh Nhạc Đế vội đến mức áo ngoài cũng không kịp khoác, xỏ giày liền lao ra ngoài.
Lý công công cầm đại bào chạy theo, vội vàng khoác lên cho ông, Tấn Hoàng Quý Phi cũng hối hả theo sau, thẳng hướng Trường Nhạc cung.
Ngoài Trường Nhạc cung, mọi người bận rộn đến mức chân không chạm đất, ai nấy đều thần sắc hoảng loạn.
Vĩnh Nhạc Đế cũng mặt mày tái đi, vừa bước vào điện liền túm lấy một thái y hỏi:
"Đang yên đang lành, sao vết thương cũ lại tái phát?"
Một thái y vừa viết xong đơn thuốc, sai người đi bốc thuốc, nghe hỏi liền vội xoay người hành lễ đáp: "Bệ hạ, Điện hạ lần này nhiễm hàn thủy, kích phát vết thương cũ, sốt cao, lại không kịp thời chữa trị, cứ kéo dài mãi.
Hôm nay lại mất máu, thêm vào đó là uất khí công tâm, cho nên lần tái phát này mới hung hiểm như vậy."
"Tầm Nhi chưa từng nói với trẫm..."
Vĩnh Nhạc Đế chỉ cảm thấy đứng không vững, được Lý công công vội vàng đỡ ngồi xuống.
Tấn Hoàng Quý Phi cũng nhẹ nhàng vỗ lưng ông: "Điện hạ xưa nay chỉ báo tin vui không báo tin buồn, chịu bao nhiêu thương tích cũng chưa từng nói ra.
Chiến trường đao kiếm vô tình, Bệ hạ cũng hiểu."
"Tầm Nhi có nguy hiểm đến tính mạng không?"
Giờ phút này Vĩnh Nhạc Đế cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, trong lòng chỉ có Tần Tố ở bên trong.
"Khó mà nói, vị thần y của Chính Dương cung đang ở trong phòng, Điện hạ có chống qua được hay không, cũng chỉ có thể trông vào đêm nay."
Thái y hành lễ lui xuống, bưng thuốc sang một bên giám sát sắc thuốc.
"Lại đến mức này sao..."
Vĩnh Nhạc Đế tràn đầy hối hận, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, "Nếu Tầm Nhi bình an vô sự, dù có hoang đường đến đâu, trẫm thuận theo nó thì đã sao?"
"Chỉ mong là vậy."
Tấn Hoàng Quý Phi cũng đầy lo âu, "Nếu Bệ hạ đã đồng ý việc này, chi bằng truyền Thẩm tiểu thư vào cung.
Thần thiếp thường nghe người ta nói, trong lòng có người vướng bận thì sẽ không nỡ rời đi.
Gặp được Thẩm tiểu thư, Điện hạ có lẽ sẽ vui hơn."
"Hồ ngôn loạn ngữ!"
Vĩnh Nhạc Đế trừng mắt nhìn Tấn Hoàng Quý Phi, "Tầm Nhi tuyệt đối sẽ không có việc gì, trẫm không tin nó không vướng bận trẫm."
"Vâng, Bệ hạ nói phải."
Tấn Hoàng Quý Phi ngồi sang một bên, không nói thêm nữa.
Vĩnh Nhạc Đế bực bội một lúc: "Sao nàng còn chưa đi truyền cô nương Thẩm gia tới?"
Tấn Hoàng Quý Phi: ...
Liếc nhìn Vĩnh Nhạc Đế, bà đành nhắc nhở bản thân phải nhẫn nhịn, sai người đi truyền triệu.
Trong tẩm cung của Tần Tố, Tần Tố lặng lẽ nằm trên giường.
Hoa Khê nhìn Tần Tố bị băng vải quấn kín như bánh chưng, việc duy nhất có thể làm chỉ là quỳ bên giường cầu thần khấn phật.
"Tần Tố, ngài mở mắt ra đi.
Nếu cứu không được ngài, ta phải mất đầu đó.
Vì cái mạng nhỏ của ta, ngài cũng không thể cứ thế mà đi được.
Ta cầu ngài, sống lại đi, ta đem cả đại sự hôn nhân đời này ra đánh cược, chỉ cần ngài tỉnh lại, Hoa Khê ta cả đời không lấy chồng cũng được."
———
Thẩm Dịch theo người vào cung, khi đến trước Trường Nhạc cung, Thẩm Dịch còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, trước tiên hành lễ với Vĩnh Nhạc Đế và Tấn Hoàng Quý Phi.
Vĩnh Nhạc Đế không để ý đến Thẩm Dịch, chỉ có Tấn Hoàng Quý Phi sai người dẫn Thẩm Dịch vào trong.
Thẩm Dịch bước vào, đập vào mắt là Tần Tố vẫn chưa tỉnh trên giường, cùng Hoa Khê đang không ngừng bắt mạch bên cạnh.
"Chuyện này... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Nỗi hoảng sợ to lớn bao trùm lấy Thẩm Dịch, chân mềm nhũn, từng bước một tiến đến bên giường Tần Tố.
"Thẩm tiểu thư..."
Hoa Khê đem tình hình thương thế của Tần Tố nói cho Thẩm Dịch nghe.
"Điện hạ đúng là quá mức gắng gượng.
Thương tích nặng như vậy, sao có thể xem như trò đùa?
Chỉ riêng vết thương dưới sườn này, năm đó đã suýt lấy mạng ngài ấy, vậy mà ngài ấy lại chẳng coi ra gì.
Không ngờ qua từng ấy năm, cuối cùng vẫn ngã gục vì chính vết thương ấy."
Thẩm Dịch quỳ phục bên giường Tần Tố, chỉ cảm thấy giọng nói của Hoa Khê bên tai dần trở nên mơ hồ.
Thẩm Dịch khẽ đưa tay vuốt qua mặt mày của Tần Tố, thế nào cũng không thể hiểu nổi, mới hai ngày trước còn là một người sống động như vậy, sao chỉ chớp mắt đã thành ra bộ dạng này.
Thấy Thẩm Dịch khó lòng tiếp nhận, Hoa Khê cũng không nói thêm nữa, chỉ dặn dò một câu: "Ta đã thay Điện hạ xử lý lại vết thương, nếu đêm nay không phát sốt thì không có gì đáng ngại, còn nếu sốt lên... thì chỉ có thể nghe theo ý trời."
Một phen hỗn loạn qua đi, mặt trời đã khuất núi.
Mọi người đều ở lại Trường Nhạc cung trông chừng, đây nhất định là một đêm không ngủ.
-----
Tần Tố cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ thật dài, dài đến mức nàng tưởng như mình đã sống lại một đời khác.
Trong mộng, nàng thấy vô số máu tươi, vô số tiếng gào thét, khói lửa chiến tranh phủ kín từng góc Phù Lương Đại Ung.
Nàng thấy thanh bảo kiếm vô song của mình mẻ lưỡi, thấy Hồng Vân—thiên lý thần câu—mệt đến ngã quỵ, thấy đôi tay mình nhuốm đầy máu tanh.
Khi quay người lại, trên tường thành Thịnh Kinh, treo kín đầu người.
Tần Nghiêm, Tần Mạc, Tần Hành, Tần Hoàn, Tần Cảnh, Tần Duẫn, Tần Văn, Tần Tuấn, Tần Úc...
Chín cái đầu đặt ở chính giữa, đầu của văn võ bá quan bày sang hai bên.
Dân chúng chạy trốn khỏi thành, thân người đẫm máu, chẳng khác nào luyện ngục nhân gian.
Tần Tố còn nhìn thấy chính mình khoác long bào, đội miện lưu, đứng trên tường thành, mỉm cười ném một người xuống dưới, vạt váy trắng tung bay.
Người kia đối diện ánh mắt nàng, đó là Thẩm Dịch.
Tần Tố nhìn cảnh tượng thê thảm ấy, lại tê dại như con rối.
Nàng bị giam cầm trong mảnh địa ngục này, không thấy ánh sáng, vĩnh viễn không được giải thoát.
"Tầm Nhi!"
"Tần Tố!"
"Tử Tầm!"
"Điện hạ!"
Âm thanh bốn phía không biết từ đâu vọng tới, cố gắng đánh thức nàng.
Tần Tố loạng choạng đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, lại chẳng thấy ai.
Những giọng nói ấy quen thuộc đến thế, nhưng nàng mãi không nhớ ra là của ai.
Nàng không biết mình nên đi đâu, chỉ bước giữa Thịnh Kinh đã hóa phế tích, ánh mắt trống rỗng nhìn mọi thứ.
Không biết đã theo những thanh âm ấy đi bao lâu, Tần Tố chớp mắt một cái, khi mở ra lần nữa, lại phát hiện mình đang đứng giữa đại điện.
Trên long ỷ Kim Lân điện, Tần Tố nhìn thấy một "mình" khác, khoác long bào nhuốm máu, ngồi sừng sững.
Cả đại điện ngập trong biển máu, văn võ bá quan đứng nghiêm chỉnh.
Khi Tần Tố bước vào, tất cả đồng loạt quay đầu nhìn nàng.
Lúc này nàng mới thấy, trên mỗi người hoặc là đầy những lỗ máu, hoặc là cổ lộ ra xương trắng âm u, máu chảy như suối.
Khuôn mặt ai nấy đều xám xịt, thối rữa, nhìn chằm chằm Tần Tố như ác quỷ nơi địa ngục.
Tần Tố không chút do dự, từng bước tiến về phía long ỷ, cho đến khi đứng đối diện với chính mình.
-------
Qua canh ba, Thẩm Dịch cùng mọi người đứng trước giường Tần Tố, tay Hoa Khê bắt mạch run rẩy không ngừng.
Đã sốt suốt cả đêm, trán Tần Tố nóng hầm hập, không biết bao nhiêu chậu nước lạnh thay ra đổi vào, nhưng nhiệt độ vẫn không hề hạ, trái lại mạch đập càng lúc càng yếu.
"Tỉnh!"
Khi tay Hoa Khê vừa đặt lên cổ tay Tần Tố, trong đám người bỗng vang lên tiếng kinh hô, chỉ thấy Tần Tố đột ngột mở to mắt.
"Tầm Nhi?!"
Vĩnh Nhạc Đế đứng ngay đầu giường, gấp gáp gọi tên nàng.
Thế nhưng ánh mắt Tần Tố trống rỗng vô hồn, chưa kịp để ông gọi thêm lần nữa, nàng đã lại khép mắt, khiến cả đám người lo đến phát điên.
Hoa Khê hít sâu một hơi, ép trái tim sắp nhảy khỏi lồng ngực mình bình tĩnh lại, rồi lại bắt mạch lần nữa.
"Qua... qua được rồi..."
Hoa Khê mềm nhũn ngồi phịch xuống bên cạnh giường, tức đến mức chỉ muốn xách cổ Tần Tố lên mắng một trận, nhưng miệng vẫn không ngừng lặp lại:
"Qua được rồi!"
Khi ánh bình minh vừa ló rạng, trước giường Tần Tố ngã nghiêng một đám người.
Lúc Tần Tố mở mắt ra, nhìn thấy cảnh tượng ấy, còn bị dọa giật mình.
Thẩm Dịch gục bên giường, chỉ lộ ra một cái đỉnh đầu.
Tần Tố đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu Thẩm Dịch, rồi nhấc chân khẽ đá đá Hoa Khê đang ngủ gục ở cuối giường.
Hoa Khê vừa chợp mắt, mơ màng ngẩng đầu: "Có chuyện gì?"
"Đây là... có chuyện gì vậy?"
Tần Tố liếc nhìn Vĩnh Nhạc Đế đang ngồi ngủ gật trên giường nhỏ, cùng Tấn Hoàng Quý Phi chống đầu chợp mắt bên bàn, quay sang hỏi Hoa Khê.
"Ngài tỉnh rồi?"
Hoa Khê còn chưa tỉnh hẳn, dụi mắt nhìn Tần Tố.
Phải một lúc thần trí mới kịp phản ứng, động tác bỗng khựng lại, cơn buồn ngủ bay sạch, trừng to mắt nhìn Tần Tố: "Ngài tỉnh rồi!!"
Một tiếng này, trực tiếp làm cả gian phòng náo loạn.
Sau một phen rối loạn, Tần Tố cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi sự việc, bất lực cười lắc đầu: "Các ngươi cũng quá chuyện bé xé ra to rồi, có bao nhiêu lớn đâu."
Lời này vừa dứt, trong phòng lập tức yên tĩnh.
Ánh mắt mọi người nhìn Tần Tố đều mang theo vài phần bất thiện.
Nhận ra mình dường như nói sai, Tần Tố chớp chớp mắt, rất thức thời mà im miệng.
Người nên đi thì đi, Vĩnh Nhạc Đế vốn vừa bị tức đến ngất, lại thức trắng một đêm, cũng được dìu về nghỉ trước.
Cuối cùng chỉ còn lại Tần Tố, Thẩm Dịch và Hoa Khê mấy người.
Hoa Khê bắt mạch cho Tần Tố nhiều lần, xác nhận không còn vấn đề, mới vươn vai một cái: "Mệt chết ta rồi, không được, ta cũng phải đi nghỉ."
Hoa Khê rời đi, trước giường Tần Tố chỉ còn lại Thẩm Dịch.
Tần Tố đưa tay ra, Thẩm Dịch cẩn thận tránh vết thương của nàng, tựa vào lòng Tần Tố.
"Bị dọa rồi sao?"
Tần Tố vuốt nhẹ lưng Thẩm Dịch, tai nạn lần này quả thực ngoài dự liệu của nàng.
Trước đó chỉ thấy đau âm ỉ, không coi ra gì, nào ngờ suýt nữa đã mất mạng.
Thẩm Dịch nghe nhịp tim của Tần Tố, nghiêng mặt lau nước mắt lên áo nàng: "Ta... ta đã nghĩ xong rồi, nếu nàng đi, ta cũng sẽ theo nàng."
Tim Tần Tố chợt trĩu xuống, nặng nề đến nghẹt thở.
"Sẽ không có lần sau nữa, ta bảo đảm, ta nhất định sẽ ở bên nàng, chúng ta đều phải sống đến trăm tuổi."
Người quanh năm đứng trên mũi đao như Tần Tố, lần đầu tiên sinh ra sợ hãi.
Nàng siết chặt Thẩm Dịch trong lòng.
Hôn kỳ của nàng và An Bình đã gần trong gang tấc, nếu lúc này nàng buông tay mà đi, đến cõi âm rồi, không biết sẽ tức giận thành bô dạng gì.
Thẩm Dịch vùi mặt trong áo Tần Tố, giọng nghẹn ngào đáp lại.
Tần Tố thậm chí còn cảm nhận được từng giọt nước mắt của Thẩm Dịch thấm qua lớp vải, nóng rực trên da mình.
Nâng mặt Thẩm Dịch lên, Tần Tố mỉm cười, khẽ hôn lên đôi mắt sưng đỏ ấy:
"An Bình, đến khóc cũng xinh đẹp như vậy."
Sinh tử đại kiếp này của Tần Tố, rốt cuộc cũng không phải hoàn toàn vô ích,
ít nhất, Vĩnh Nhạc Đế cuối cùng cũng đã chịu nhượng bộ.
*****