[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bhtt - Edit - Sau Khi Trọng Sinh Cưới Hoàng Hậu Ốm Yếu - Du Phù
Chương 79. Đại thắng Đông Hải, đại hỉ
Chương 79. Đại thắng Đông Hải, đại hỉ
Chương 79.
Đại thắng Đông Hải, đại hỉ
Thẩm Dịch nhìn Tần Tố, đưa tay đỡ lấy nàng, lại quay sang Xích Thủy bên cạnh:
"Điện hạ làm sao vậy?"
Xích Thủy cũng bước tới giúp đỡ, hạ giọng đáp: "Bẩm Thẩm tiểu thư, Điện hạ mấy ngày nay lao tâm quá độ, nghỉ ngơi không đủ, vừa rồi chỉ là ngủ gật thôi."
Nghe Xích Thủy giải thích như vậy, Thẩm Dịch mới hiểu mấy ngày qua Tần Tố sống thế nào.
Quả nhiên, trên đời chẳng có chiếc bánh nào từ trên trời rơi xuống.
Có thể gánh vác chức vị Giám quốc, Tần Tố tuyệt không phải người tầm thường.
"Trước hết dìu Điện hạ của các người vào trong nghỉ ngơi đi."
Hai người còn đang nói dở, Tần Tố đã mở mắt, che môi ngáp một cái: "Bản cung ngủ quên rồi ư?"
"Tử Tầm mệt quá rồi, nghỉ một lát đi."
Thẩm Dịch đau lòng nhìn đôi mắt sụp xuống của nàng, rõ ràng vẫn còn chưa tỉnh hẳn.
Tần Tố cũng không cố gượng, kéo tay Thẩm Dịch: "An Bình, theo ta nghỉ một chút."
Thẩm Dịch đành phải đáp ứng, bị Tần Tố dắt vào tẩm điện.
Tần Tố quả thật mệt mỏi đến cực điểm, đầu vừa chạm gối đã chìm vào giấc ngủ, tay vẫn nắm lấy tay Thẩm Dịch.
Nằm cạnh Tần Tố, ánh mắt Thẩm Dịch khẽ phác theo đường nét mi mục của Tần Tố.
Từ lần đầu gặp gỡ đến giờ cũng đã nửa năm.
Dù luôn ở bên cạnh Tần Tố, Thẩm Dịch vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được sự biến đổi lớn lao của Tần Tố.
Nàng như cỏ dại gặp gió xuân, mặc sức sinh sôi, lại như phượng hoàng gặp lửa, tắm trong rèn luyện mà thay da đổi cốt.
Tần Tố khác hẳn tất thảy mọi người, trên người nàng không hề có sự mỏi mệt khiến người chán ghét, nàng vĩnh viễn như vầng thái dương phương Đông chói lọi, sáng rực, luôn hướng lên trên, tựa như sinh ra để được người ta theo đuổi và ngước nhìn.
Ngón tay Thẩm Dịch khẽ chạm lên sống mũi Tần Tố, sợ đánh thức nàng.
Chỉ một cái chạm khẽ vậy thôi đã khiến lòng Thẩm Dịch dâng đầy cảm giác mọi thứ đều mỹ hảo, ước gì cả đời có thể dừng lại ở khoảnh khắc này.
Thẩm Dịch nhìn Tần Tố, nhìn đến mỏi mắt rồi cũng thiếp đi.
Trong tẩm điện hoàn toàn yên ắng, chỉ có bóng chiều nghiêng ngả, kéo chiếc bóng ngày một dài.
Tần Tố ngủ một giấc sâu, lâu hơn thường ngày.
Khi Thẩm Dịch tỉnh dậy, Tần Tố vẫn chưa tỉnh.
Thẩm Dịch rón rén ngồi dậy, nhìn qua thời gian, rồi bước ra ngoài gọi Xích Thủy.
"Xích Thủy, ta về trước đây, Điện hạ còn chưa tỉnh, chớ quấy nhiễu nàng."
Xích Thủy cúi người đáp ứng: "Thuộc hạ tiễn Thẩm tiểu thư."
Vừa đưa Thẩm Dịch ra khỏi Chính Dương cung, Xích Thủy liền thấy cung nữ đứng chờ ngoài cửa, lại là người của Tĩnh An cung.
"Gặp qua Xích Thủy nữ quan, Nương nương chúng ta muốn mời Thẩm tiểu thư đến uống trà."
Xích Thủy nhìn sang Thẩm Dịch, chờ nàng ấy quyết định, Thẩm Dịch khẽ gật đầu nhận lời, dù sao cũng là Tấn Hoàng Quý phi mời, không tiện từ chối.
Xích Thủy vẫy tay, Chanh Nhan liền theo Thẩm Dịch cùng đi.
Dẫu sao đây vẫn là trong cung, mà Thẩm Dịch lại không mang theo nha hoàn, phải có người đi kèm mới ổn.
Từ Chính Dương cung đến Tĩnh An cung không xa, không cần kiệu, Thẩm Dịch đi bộ một lát đã đến nơi.
Tấn Hoàng Quý phi đã chờ từ lâu, Thẩm Dịch vào cửa hành lễ, Tấn Hoàng Quý phi mời nàng ngồi.
"Ta đã từng gặp Thẩm tiểu thư vài lần, nhưng chưa có dịp nói chuyện.
Hôm nay tình cờ thấy tiểu thư vào cung, bèn đường đột mời đến, Thẩm tiểu thư chớ trách."
Tấn Hoàng Quý phi mỉm cười nhìn Thẩm Dịch, thái độ ôn hòa.
Hai người qua lại hàn huyên chút chuyện gia đình, rồi Tấn Hoàng Quý phi lại chuyển sang hỏi về Thẩm Dịch và Tần Tố.
"Thẩm tiểu thư và Trưởng công chúa thật có duyên.
Bao nhiêu năm qua, người có thể lọt vào mắt Trưởng công chúa chẳng mấy, đằng này còn được nàng đặc biệt coi trọng.
Chuyện này...
đúng là phải xem duyên phận."
Lời vừa dứt, Tấn Hoàng Quý phi nhìn Thẩm Dịch chăm chú khiến Thẩm Dịch hơi căng thẳng, khẽ cúi đầu.
"Được Điện hạ ưu ái, là phúc của thần nữ."
Thẩm Dịch không biết vì sao Tấn Hoàng Quý phi lại nói với mình những điều này, chỉ cảm thấy có chút khẩn trương, tự nhắc mình càng nói ít càng ít sai.
Thẩm Dịch vốn không giỏi ăn nói, Tấn Hoàng Quý phi lại chẳng vội, dứt khoát mang bàn cờ ra, mời Thẩm Dịch cùng đánh một ván.
Tấn Hoàng Quý phi tinh thông cầm kỳ thư họa, kỳ nghệ cao minh.
Còn Thẩm Dịch đánh cờ theo lối ổn trọng, thiên về thủ thế.
Tấn Hoàng Quý phi thì quen đi những nước hiểm, nước cờ sắc bén.
Hai người qua lại công thủ, vậy mà chẳng ai chiếm được thượng phong.
"Một mực thủ, khó tránh khỏi bị động."
Tấn Hoàng Quý phi nhìn quân cờ đã gần lấp kín bàn, trong mắt càng thêm vài phần tán thưởng.
Thẩm Dịch đặt quân cờ xuống, nhường Tấn Hoàng Quý phi một bước: "Nương nương cờ cao một bậc, thần nữ cam bái hạ phong."
"Con bé này..."
Tấn Hoàng Quý phi muốn nói lại thôi, bất đắc dĩ lắc đầu.
Ván này vốn dĩ là hòa, vậy mà Thẩm Dịch lại tự chịu thua một quân, tiến thoái đều hợp lễ.
"Thẩm tiểu thư và Điện hạ đúng là hai cá tính trái ngược.
Với tính khí của Trưởng công chúa, ván này e đã là một cục diện hoàn toàn khác."
Thẩm Dịch khẽ gật, nàng ấy chưa từng đấu cờ với Tần Tố, cũng chẳng dám tùy tiện kết luận.
Đánh xong ván cờ, canh giờ cũng không còn sớm, Tấn Hoàng Quý phi không lưu Thẩm Dịch lại lâu, sai người đưa Thẩm Dịch xuất cung.
Sau khi Thẩm Dịch rời đi, ánh mắt Tấn Hoàng Quý phi rời khỏi bàn cờ, nhìn sang Tần Mạc vừa ngồi xe lăn tiến vào: "Con đến thật đúng lúc.
Thế nào, lẽ nào mẫu phi con còn có thể ăn thịt Thẩm tiểu thư chắc?"
"Nhi thần nào dám có ý ấy, chỉ là muốn thăm mẫu phi, tiện đây nhắc người một câu: nhi thần không định lập gia thất, càng không muốn lỡ dở người ta, mẫu phi bớt phí tâm.
Thẩm tiểu thư với hoàng muội, một là vỏ, một là kiếm, chẳng dính dáng gì đến nhi thần."
Tần Mạc liếc qua bàn cờ, rồi bất lực nhìn Tấn Hoàng Quý phi.
Tấn Hoàng Quý phi nheo mắt: "Với tính tình nhu hòa dịu dàng của Thẩm tiểu thư, liệu có trị nổi cái nết của Trưởng công chúa hay không?"
"Vạn vật tương sinh tương khắc, ai biết được?"
Tần Mạc cười, giúp Tấn Hoàng Quý phi thu dọn bàn cờ.
"Mẫu phi còn nhã hứng đánh với nhi thần một ván không?"
Tấn Hoàng Quý phi vốn là người kiến thức rộng rãi, nghe hắn nói thế cũng hiểu ra đôi phần.
Bà bực bội thở dài: "Không có hứng, nhìn thấy con là bản cung đã phiền rồi, cút về cung của con đi."
Vị Nhị hoàng tử vừa vào cung của mẹ ruột đã bị đuổi thẳng, ngồi ở cửa Tĩnh An cung chỉ biết lắc đầu: "Về thôi, mấy ngày này vẫn là ít đến phiền mẫu phi thì hơn."
-----
Chuyện bên này, Tần Tố hoàn toàn không hay biết.
Nàng một giấc ngủ thẳng đến khi mặt trời lặn, giờ cơm chiều đều suýt trễ, mới uể oải tỉnh lại.
Duỗi người một cái, cử động xương cốt, nàng liếc đồng hồ cát: "An Bình về từ khi nào?"
"Bẩm Điện hạ," Xích Thủy hầu hạ nàng thay y phục, "giờ Thân Thẩm tiểu thư mới về.
Vừa đến cửa Chính Dương cung thì bị Tấn Hoàng Quý phi mời sang đánh cờ uống trà, qua hơn nửa canh giờ mới xuất cung hồi phủ."
Tần Tố xoa mi tâm, ngáp một cái: "Tấn Hoàng Quý phi?
Tấn Hoàng Quý phi bỗng dưng mời An Bình uống trà làm gì?"
"Thuộc hạ không rõ, Chanh Nhan theo cùng Thẩm tiểu thư nói, Tấn Hoàng Quý phi chỉ đánh một ván cờ với Thẩm tiểu thư, trò chuyện đôi câu mà thôi."
Nghe vậy, Tần Tố gật nhẹ.
Như thế cũng bình thường, dù sao Tấn Hoàng Quý phi cũng không thể hại Thẩm Dịch, có lẽ chỉ là rảnh rỗi nên trò chuyện.
Dùng xong bữa tối, Tần Tố lại đi Ngự thư phòng.
Sáng nay trước khi Thẩm Dịch đến, nàng đã phê duyệt một phần tấu chương.
Nhưng tấu chương chỉ là một mặt, nay vừa tiếp quản chính vụ, còn quá nhiều điều chưa am hiểu, vẫn phải xem, phải học, phải nắm rõ quốc tình mới được.
Chiều ngủ lâu, nên tối nay nàng cũng khá tỉnh táo, đọc thêm mấy quyển tấu chương thì đột nhiên nhớ ra: "Phụ hoàng đâu rồi?"
Nàng nhìn quanh, đến cả Lý công công cũng chẳng thấy bóng dáng.
"Bẩm Điện hạ, buổi chiều hôm nay Bệ hạ đã xuất cung."
Xích Thủy ở bên cạnh đáp lại.
Tần Tố cầm sách gõ trán, phụ hoàng của nàng đúng là không chờ nổi dù chỉ một ngày: "Phụ hoàng mang theo những ai?"
"Thị vệ cần mang đều mang, còn có Lý công công cùng các cung nhân, ngoài ra còn đưa theo Vân Mỹ nhân."
Tần Tố nhấc chân gác lên cạnh long án, quyển sách đung đưa trong tay: "Lần này phụ hoàng đúng là để tâm tới vị Vân Mỹ nhân ấy rồi."
Nàng vẫn nhớ dáng vẻ Vân Nỹ nhân ấy, quả là kiều mỵ hiếm thấy, từng cử động đều hữu tình, xem ra đúng là đắc sủng của Vĩnh Nhạc Đế.
Cung nhân quanh đó không dám lên tiếng, mà Tần Tố cũng chỉ nói vu vơ.
Ban đầu nàng từng rất bận lòng chuyện này, nhưng biết nhiều hơn rồi, cũng nhìn thoáng hơn: người ta lớn từng ấy tuổi rồi, muốn thế nào thì cứ thế ấy.
"Đúng rồi, Thập Nhị đâu?"
Mắt vẫn dán vào sách, Tần Tố nghĩ đến đâu hỏi đến đó.
Từ khi dẹp xong Thẩm Thận, Thập Nhị bị trọng thương, tính theo thời gian thì hẳn cũng sắp hồi phục.
"Bẩm Điện hạ, Thập Nhị bị thương nặng, vẫn đang dưỡng thương, nhưng chắc cũng gần khỏi, Điện hạ định an bài thế nào?"
Nghe Xích Thủy báo xong, Tần Tố chống khuỷu tay lên tay vịn long ỷ, tay còn lại lật thêm một trang: "Đợi nàng ta dưỡng thương xong thì cho đến gặp bản cung.
Còn nữa, hiện nay phủ Thừa tướng đúng lúc nhiều chuyện, những người dưới tay nàng ta đều cho giấu kín đi.
Tạm thời không được để dây dưa chút nào với phủ Thừa tướng."
Tần Tố dặn dò từng câu, Thập Nhị từng nói nàng ta dẫn theo một nhóm tử sĩ, là do Thẩm Kính Ngôn lưu lại để bảo vệ Thẩm Dịch.
Nhưng tình thế bây giờ đã khác, không dính dáng đến Thẩm Kính Ngôn mới là bảo vệ tốt nhất cho nhà họ Thẩm và cho Thẩm Dịch.
Dặn xong chuyện này, Tần Tố lại lật hai trang.
Không nghĩ tới tay khẽ động, từ trong sách rơi ra một tờ thư tín.
Đây là sách của Vĩnh Nhạc Đế, vậy thì tờ thư này hẳn cũng của Vĩnh Nhạc Đế.
Tần Tố nhặt lên xem qua, chỉ thấy cuối thư ký tên...
Tần Úc.
Lông mày khẽ nhướng, nàng đọc kỹ một lượt, xem hết liền quay sang Xích Thủy:
"Sao bản cung chưa từng nghe phụ hoàng nói đến chuyện Cửu hoàng huynh sắp hồi kinh?"
Xích Thủy cũng giật mình: "Cửu hoàng tử điện hạ muốn hồi kinh?"
Tần Tố gật khẽ, đưa tờ thư cho Xích Thủy: "Phụ hoàng là quên mất, hay là không định để ý?"
Trên thư là nét bút của Tần Úc, báo rằng hắn đã từ Nam Tương khởi hành, chẳng mấy ngày nữa sẽ đến kinh thành.
Xem lại ngày tháng, "chẳng mấy ngày" này, không phải mai thì cũng là ngày kia.
"Điện hạ, vậy giờ phải làm sao?"
Tần Tố chống đầu, hờ hững nâng mi mắt: "Còn sao nữa?
Chuẩn bị một chút, đón vị Cửu hoàng huynh nhiều năm không gặp của bản cung."
Nói đến Tần Úc, ấn tượng của nàng thật chẳng được bao nhiêu.
Thẩm Dịch sống ở Giang Nam, thỉnh thoảng còn được một nhà Thừa tướng đến đoàn tụ.
Còn vị Cửu hoàng tử này... nếu không cố ý nhắc đến, e không ai còn nhớ trong cung có người như vậy.
Rõ ràng là Hoàng hậu đích tử, vậy mà từ sớm đã phong vương, ném đến Nam Tương xa xôi, một đi là mấy năm, chẳng thư từ tin tức.
"Chuyện này cũng phải báo cho Nhị hoàng huynh một tiếng."
Tần Tố bổ sung.
Xích Thủy lĩnh mệnh đi truyền lời, Tần Tố ngồi trước án thư, bất giác nhớ lại kiếp trước.
Kiếp trước, ấn tượng của nàng về Tần Úc cũng cực ít, chỉ biết rằng hắn có gương mặt giống nàng như đúc, nhưng từ nhỏ thân thể yếu ớt, ở Nam Tương phong vương, chưa từng về kinh.
Sau lễ cập kê, nàng nghe được một tin duy nhất về hắn, Tần Úc mất ở Nam Tương.
Không hề có chuyện hồi kinh.
Có điều, kiếp này biến số quá nhiều, sai lệch đôi chút cũng là bình thường.
Đối với người ca ca cùng mẹ sinh ra này, Tần Tố ngược lại có chút tò mò.
Khi nhỏ hai người giống nhau như đúc, vậy giờ...
Tần Úc còn giống nàng đến mức nào?
Ở Huyền Âm cung, Tần Mạc nghe Xích Thủy truyền lời cũng không lấy làm lạ.
Ngược lại bảo ảnh vệ đẩy xe lăn đến Ngự thư phòng tìm Tần Tố.
Khi hắn đến, Tần Tố đang ngồi ngay trên long án đọc sách, một chân gác lên long ỷ, tư thế tiêu sái ngông ngênh.
"Ngồi cho đàng hoàng, cái ghế ấy có gai hay sao mà phải trèo lên bàn ngồi?"
Tần Mạc dừng xe lăn trước long án, đuổi Tần Tố xuống.
"Thật là nhàm chán, còn chán hơn xem tấu chương.
À đúng rồi, hoàng huynh tới làm gì?"
Tần Tố xem tấu chương được, xem bản đồ sông núi được, xem các loại kỷ văn cũng được.
Ngay cả các loại kỳ văn dị sự, nàng cũng còn thấy thú vị.
Chỉ riêng "luật lệ" thì... cầm lên là muốn ngủ.
Ngồi cũng buồn ngủ, nằm cũng buồn ngủ, đổi tư thế nào cũng buồn ngủ.
Tần Mạc khẽ nâng tay, mọi người liền lui ra, trong Ngự thư phòng chỉ còn hai người họ.
"Ta đến nói cho muội chuyện về Cửu đệ Tần Úc."
"Nhị hoàng huynh biết gì?"
Tần Tố ngồi ngay ngắn, nhìn hắn, chợt nhớ lại trước kia Tần Mạc từng hỏi nàng, từng hỏi Tần Úc có phải giống nàng như khuôn đúc hay không.
"Tần Úc lần này về kinh... là ta gọi hắn về.
Trước đây ta nghĩ muốn để muội mượn thân phận Cửu hoàng tử mà đăng vị.
Như thế đích tử kế thừa, danh chính ngôn thuận.
Muội cưới Thẩm Dịch cũng chẳng bị ngăn trở, xem như một đường tắt."
Tần Mạc thẳng thắn nói ra suy nghĩ khi xưa.
Bấy giờ Tần Tố chưa có bản lĩnh như hiện tại.
Nếu nàng thật sự muốn lên ngôi, ai cũng lo nàng không đủ chắc tay, không lo chu toàn nổi.
Tần Tố nghi ngờ nhìn Tần Mạc: "Trông ta giống người phải dựa vào kẻ khác để thượng vị thế à?"
"Bây giờ thì không, nhưng lúc trước muội quá không đáng tin, ta còn biết làm gì?
Không nghĩ đường lui cho muội, ta cũng chẳng yên tâm."
Tần Mạc nói trắng ra: "Nhưng giờ thì khác, lần này gọi Tần Úc về, vừa để tiện trông chừng hắn, vừa thăm dò ý tứ, tránh ngày sau lại sinh biến."
Câu này của Tần Mạc thật không sai.
Nam Tương xưa nay sóng ngầm không dứt, những năm gần đây yên ắng chỉ là bề ngoài.
Nhất là kiếp trước, sau khi Tần Úc qua đời, nơi ấy lại càng loạn, khiến Tần Tố phải mấy phen thân chinh bình ổn.
"Thật ra mà nói, dẫu sao Cửu hoàng huynh dù nói thế nào, cho dù là phong vương rồi, đó cũng là trưởng tử duy nhất của Đại Ung.
Hắn vừa về kinh, tất sẽ khiến vô số người nhìn chằm chằm, khó tránh khỏi có người động chút tâm tư khác."
Tần Tố trong lòng cũng hiểu được, đoạn đường này nàng có thể thông thuận như vậy.
Kỳ thật phần lớn là nhờ thân phận con của Hoàng hậu thân sinh.
Đại Ung trọng trưởng khinh thứ, từ xưa đã vậy.
Bởi thế, ngoài Tần Mạc, đám hoàng tử khác gặp nàng đều phải thấp hơn một đầu.
Tần Úc hồi kinh, đương nhiên người ta sẽ đối đãi hắn y như vậy.
"Càng tốt."
Tần Mạc hờ hững, "nhân dịp gom cả một mẻ.
Nhưng ta thấy Cửu đệ không phải kẻ ham chen vào vũng nước đục này.
Yên ổn làm Nam Tương Vương của hắn không tốt sao, việc gì phải về kinh?"
Câu này vừa nói, lòng Tần Tố liền bình ổn hơn phân nửa.
Tần Mạc không nói lời không chắc chắn, một khi đã nói, tức là có căn cứ.
Nàng không biết Tần Mạc điều tra Tần Úc từ bao giờ, chỉ cần kết quả là điều nàng muốn thấy thì vậy là đủ.
"Đúng rồi, Cửu hoàng huynh hồi kinh... ta nên giả vờ biết, hay giả vờ không biết đây?
Có cần chuẩn bị gì không?"
Tần Tố lại mở miệng hỏi.
Hoàng tử trở về kinh vốn chẳng phải chuyện gì hiếm lạ; trừ phi xuất chinh hoặc đi làm công vụ, có công lao thì triều đình sẽ chuẩn bị yến khánh công, bằng không cũng chẳng có quy củ gì đặc biệt.
Nhưng Tần Úc thì lại khác, dù sao người ta cũng đã được phong làm Nam Tương Vương, vậy thì nên nghênh đón hay không nghênh đón?
"Muội ngốc à?
Phiên vương hồi kinh, trước khi đến kinh thành tất nhiên phải gửi thư báo trước.
Đến lúc muội nhận được, cứ dựa theo lễ tiết nghênh tiếp phiên vương hồi kinh mà làm chẳng phải được rồi sao?
Nếu không có thư báo, thì cứ coi như không biết.
Nhưng trừ khi Tần Úc điên rồi, bằng không nhất định sẽ có đệ thư."
Tần Mạc hiểu rõ Tần Tố đối với những lễ chế, quy củ này trước nay đều thiếu kiên nhẫn, đành phải kiên nhẫn giải thích tường tận.
Tần Tố lúc này mới bừng tỉnh: "Thì ra là vậy, xem ra đọc nhiều luật lệ lễ chế cũng có chút lợi ích."
"Nếu không thì tổ tông định ra một đống quy củ này để làm gì?"
Tần Mạc nói xong, liếc nhìn thời gian rồi hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?
Không có thì ta về đây."
"Còn một chuyện nữa."
Tần Tố tính toán lại ngày tháng, rồi nói: "Việc tấn công Tĩnh Quốc vốn đã gần ngã ngũ, có lẽ nên sớm chuẩn bị?"
Hơn một tháng trước, khi Tần Tố đi dẹp yên Thẩm Thận, nàng đã nhận được tin Ngu Sâm gửi về, nói mọi việc đều thuận lợi, chỉ cần thêm chừng một tháng nữa, tất phá được kinh đô Tĩnh Quốc.
Tính toán thời gian, tin thắng trận chắc cũng đến trong vài ngày này.
"Không tệ, biết lo xa rồi."
Tần Mạc gật đầu: "Chuyện này hệ trọng, ai làm áo cưới cho ai...
đều xem ở trận này.
Muội có tin tưởng Ngu thiếu tướng quân không?"
Bị hỏi ngược, Tần Tố liền gật đầu: "Đương nhiên tin, nếu ta không tin Sâm biểu huynh, sao có thể đích thân tiến cử huynh ấy đi?"
Đối với năng lực của Ngu Sâm, Tần Tố chưa từng có nửa phần nghi ngờ.
Chỉ là đối mặt kẻ âm hiểm như Kim Liệt, nàng thật sự không biết Ngu Sâm có ứng phó được hay không.
"Đã tin được Sâm biểu huynh của muội, vậy cứ tĩnh chờ tin tốt.
Nói không chừng tối nay đã có thư báo."
Tần Mạc vẫn bình thản, chẳng xem đó là chuyện gì lớn.
Hẳn là trong lòng hắn cũng tin tưởng Ngu Sâm.
Tần Tố gật đầu, Tần Mạc được ảnh vệ nâng kiệu rời đi, trong Ngự thư phòng chỉ còn lại một mình Tần Tố.
Đêm đã khuya, Tần Tố nhìn cuốn sách trên tay, nhưng vốn chẳng thể xem nổi chữ nào, nàng úp ngược nó xuống long án: "Hồi Chính Dương cung."
Tần Tố vừa bước chân vào Chính Dương cung, lời Tần Mạc nói lúc trước quả nhiên nghiệm ngay tức khắc.
Tin từ Đông Hải đã về.
"Thật sao?
Mau đưa bản cung xem!"
Tần Tố bước nhanh hai bước, đón lấy phong thư tám trăm dặm gia tốc ngày đêm đưa tới.
Thư là do chính tay Ngu Sâm viết.
Nhìn thấy câu đầu tiên "May mắn không làm nhục mệnh" trái tim căng thẳng của Tần Tố liền lập tức thả lỏng, khóe môi mang theo ý cười, vừa xem vừa bước vào nội điện.
Bức thư này là Ngu Sâm cố ý viết riêng cho nàng, còn đến sớm hơn cả chiến báo một đêm.
Vài tờ giấy, lời lẽ ngắn gọn, nhưng đã đem toàn bộ diễn biến ở Đông Hải và Tĩnh Quốc giải thích rõ ràng cho Tần Tố.
Ngu Sâm trên đường chinh phạt Tĩnh Quốc, khi đi qua Đông Quận ven biển Đông Hải, dựa vào tin tức Tần Tố cung cấp, đã tìm được người đánh cá tên Thôi Quyết.
Thôi Quyết cực kỳ quen thuộc với vùng biển Đông Hải, ra vào như nhà mình, dẫn đoàn chiến thuyền của Ngu Sâm từ bước đầu đã nhanh hơn hẳn hướng đổ bộ của Kim Liệt.
Sau đó, lại mượn thế thủy-bộ giáp công, đường bờ biển dài hẹp của Tĩnh Quốc càng khiến chiến thuật này phát huy đến tận cùng.
Gần như chẳng tốn bao nhiêu khí lực, quân Ngu Sâm một đường thế như chẻ tre, thẳng hướng quốc đô Tĩnh Quốc mà đi.
Vốn dĩ mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, đã bỏ xa Kim Liệt một đoạn dài, thắng lợi chỉ trong gang tấc.
Nhưng không ngờ, phía Kim Liệt lại giở trò ám chiêu, chẳng hề tuân thủ quy củ ước định, ngược lại còn đi đường tắt, định trực tiếp đoạt lấy quốc đô Tĩnh Quốc để chiếm tiên cơ.
Đợi đến khi Ngu Sâm nhận được tin, người của Kim Liệt đã sắp đến nơi.
Nhìn tình thế sắp để hắn ta được như ý, Ngu Sâm vừa tiếp tục dẫn quân công thành như bình thường, vừa âm thầm cùng Thôi Quyết mang theo một đội hải quân, men theo đường biển, xuôi gió thuận nước thẳng tới quốc đô Tĩnh Quốc, sớm hơn Kim Liệt một ngày.
Người vừa tới nơi, Ngu Sâm lập tức dẫn quân chém lấy thủ cấp đại tướng Tĩnh Quốc, hạ lệnh cưỡng chế quốc chủ Tĩnh Quốc lập tức đầu hàng, nếu không sẽ san bằng quốc đô, đồ thành diệt tộc.
Đám người Tĩnh Quốc vốn đã bị hai đường nam-bắc giáp công dọa đến gan mật vỡ nát, còn đâu hơi sức chống cự?
Trong vòng một ngày, Ngu Sâm chỉ dẫn chưa đến nghìn binh, nhưng đã thuận lợi lấy được quốc đô Tĩnh Quốc.
Đợi đến khi Kim Liệt dẫn quân chạy tới, sắc mặt hắn xanh mét, tức đến nghiến răng nghiến lợi, quả thật khiến người ta hả dạ vô cùng.
Đại Ung chiếm được quốc đô Tĩnh Quốc trước, từ đó các thành dọc đường Tĩnh Quốc không còn ai dám phản kháng, lần lượt quy thuận.
Tĩnh Quốc đã nằm gọn trong tay Đại Ung, chỉ đợi xử lý hậu sự và thương nghị cùng phía Kim Liệt, là có thể chính thức thu Tĩnh Quốc vào bản đồ Đại Ung.
Tần Tố nhìn tin đại hỉ này, vui mừng không kiềm được: "Sâm biểu huynh quả nhiên không phụ kỳ vọng của mọi người"
Vui thì vui, nhưng nàng cũng biết lúc này còn quá sớm để thả lỏng.
Kim Liệt mà chịu ngoan ngoãn dâng Tĩnh Quốc lên tay Đại Ung thì mới là kỳ quái, hơn nữa với tác phong bỉ ổi của Tĩnh Quốc, ai biết có mọc ra cái quỷ yêu gì không?
"Tử Vân!"
Tần Tố đặt thư của Ngu Sâm xuống, gọi Tử Vân vào: "Lập tức chuẩn bị nhân mã, tối nay xuất phát đi Tĩnh Quốc, cùng Phù Lương và Tĩnh Quốc tiến hành ba bên nghị sự."
"Xích Thủy!"
Tần Tố lại phân phó, "Lập tức truyền Thẩm Thừa tướng, Tấn Quốc Công, Dương Quốc Công, Trường Ninh Hầu vào cung nghị sự."
Dặn dò xong, Tần Tố ở trong cung của chính mình còn chưa kịp ngồi nóng chỗ, đã lại quay về Ngự thư phòng, còn sai thêm người đi gọi Tần Mạc đi Ngự thư phòng ngay lập tức.
Nửa đêm khuya khoắt, mọi người đều bị một trận kinh động dọa cho giật nảy, vội vã bò dậy mặc đồ chỉnh tề, cấp tốc tiến cung, song ai nấy mặt đều mang ý vui mừng.
Đại thắng Tĩnh Quốc, tin vui lớn như vậy đủ khiến lòng người phấn chấn, mà cách Tần Tố xử trí nhanh gọn, càng khiến mọi người vô thức xem nàng như trụ cột trung tâm.
"Việc này đại hỉ, nhưng Phù Lương và Tĩnh Quốc vốn chẳng phải hạng dễ đối phó, bọn họ chưa chắc sẽ tuân thủ hứa hẹn.
Cho nên Bản cung chỉ có thể triệu các vị ái khanh nhập cung trong đêm để thương nghị, càng sớm giải quyết càng tốt, tránh đêm dài lắm mộng."
Tần Tố nói vậy, mọi người lập tức đồng tình: "Điện hạ cứ việc phân phó!"
Đã có lời ấy, Tần Tố cũng không khách khí nữa.
Lấy Tấn Quốc Công làm chủ, Dương Quốc Công làm phụ, dẫn người của Biên Tu Viện lập tức lên đường tới Tĩnh Quốc, phụ trách tiếp thu, thu phục và sắp xếp chỉnh đốn tại chỗ.
Trường Ninh Hầu vốn xuất thân Đông Quận, cầm theo thư tay của Tần Tố, cùng hai vị đại nhân tiến về Tĩnh Quốc; Đồng thời điều sáu vạn tinh binh Đông Quận xuất chinh sang Tĩnh Quốc.
Nếu Tĩnh Quốc hoặc Phù Lương có chút dị động, cũng không e ngại khai chiến.
Hơn nữa nếu tình thế khẩn cấp, không cần hồi báo kinh thành, chỉ cần thư tay của Tần Tố, có thể trực tiếp điều thêm quân từ Phong An Quận, Giang Nam Quận.
Tần Tố tuy nói thế, nhưng trong lòng nàng có chín phần chín nắm chắc: Kim Liệt tuyệt đối không dám cứng đối cứng cùng nàng.
Thua liên tiếp hai trận, dù hắn nói năng có trọng lượng đến đâu tại Phù Lương, lão hoàng đế Phù Lương cũng không dám để hắn khơi mào thêm chiến sự với Đại Ung.
Nhưng chuẩn bị chu toàn vẫn là điều không thể thiếu.
Sau khi Tần Tố nói đại khái phương án, Thẩm Thừa tướng cùng các vị đại nhân dựa vào đó mà bổ sung chi tiết, khiến mọi thứ trở nên hoàn chỉnh hơn, dù sao Tần Tố nắm vững đại cục, nhưng những tiểu tiết này vốn không thể rõ bằng họ.
Mọi việc vừa thương định xong, không ai trì hoãn nửa khắc.
Tử Vân đã điểm đủ binh tướng, chờ sẵn ngoài kinh thành để hộ tống các đại nhân.
Các vị đại nhân cũng lập tức thu dọn xong xuôi, lên đường ngay trong đêm.
Tần Tố, Tần Mạc và Thẩm Thừa tướng đứng trên tường thành, nhìn đoàn người ngựa khuất dần nơi chân trời, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Cả ba nhìn nhau mỉm cười, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng rơi xuống, dây cung đang căng cũng hơi buông chùng lại.
Tần Tố xoa huyệt thái dương, nhìn bầu trời đã lờ mờ ánh sáng: "Các vị, vào triều đi thôi!"
Vĩnh Nhạc Đế không ở đây, Tần Tố xử lý chính sự thay, triều sớm vẫn như lệ cũ.
Trăm quan nhập điện, Tần Tố ngồi trên ghế mà hôm trước Vĩnh Nhạc Đế sắp cho nàng, thấp hơn long ỷ một bậc, Tần Mạc ngồi xe lăn bên tay phải Tần Tố.
Quả nhiên, vừa vào triều, chiến báo của Ngu Sâm đã truyền tới.
Văn võ bá quan vui mừng khôn xiết, cũng hiểu vì sao hôm nay mấy vị đồng liêu kia vắng mặt.
Buổi triều sớm kết thúc trong không khí hân hoan.
Sau khi bá quan lui ra, Tần Tố liếc sang Tần Mạc: "Chớ ngủ, về ngủ đi."
Lại thêm một đêm trắng, Tần Tố thầm may mắn vì hôm qua còn ngủ trưa được một lát, nếu không thì đến triều sớm cũng chẳng trụ nổi, chắc phải giống Tần Mạc, gật gù ngủ ngay tại chỗ.
"Đi thôi."
Tần Mạc bóp sống mũi, chỉ riêng cái triều sớm này, cả đời hắn chẳng thể ngồi long ỷ được.
Tần Tố đẩy xe cho hắn, ra khỏi đại điện: "Nhị hoàng huynh, lần này chắc có thể được mấy ngày yên tĩnh rồi chứ?"
"Mùa lũ đã đến, muốn yên ổn?"
Tần Mạc thẳng thắn phá vỡ ảo tưởng của nàng.
"Cầu trời phù hộ vậy, năm nay nếu mưa thuận gió hòa, thì còn có thể yên."
Hắn liếc nàng: "Sao?
Hối hận rồi?"
Tần Tố hít sâu một hơi: "Không hối hận!"
Vừa tan triều, tin đại thắng Đông Hải đã truyền khắp phố phường kinh thành, dân chúng vui mừng như đón Tết.
Phải biết rằng trận chiến Tĩnh Quốc lần này không chỉ là một trận chiến đơn thuần, mà còn là cuộc so tài khác với kẻ thù truyền kiếp Phù Lương.
Chiến thắng này, ý nghĩa phi phàm.
Bị Dương Di kéo ra ngoài chơi, Thẩm Dịch vốn không biết chuyện, nhưng nghe nàng ta líu la líu lo kể, cuối cùng cũng hiểu hết, không khỏi vui lây.
"Ngu thiếu tướng quân thật lợi hại.
Từ nay về sau, Ngu thiếu tướng là nam tử số một trong lòng ta."
Dương Di khoa trương nói, khiến Thẩm Dịch bật cười trêu ghẹo:
"Người đứng đầu lòng trong lòng cô không phải là Trưởng công chúa sao?"
"Khác chứ, Trưởng công chúa là nữ tử số một trong lòng ta, còn Ngu thiếu tướng là nam tử số một..."
Dương Di nói đến đây mới thấy sai sai, mặt lập tức đỏ bừng.
Dù tính tình thẳng thắn, nhưng gặp chuyện tâm tư thiếu nữ thì vẫn không khỏi ngượng ngùng.
"Ôi chao, An Bình, cô học hư rồi!"
Dương Di còn đang thẹn đỏ mặt, khóe mắt chợt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc: "Ủa?
Bên kia hình như là Trưởng công chúa?"
"Ở đâu?"
Thẩm Dịch theo hướng tay Dương Di chỉ nhìn sang, chỉ thấy một người mặc y phục đỏ thẫm, trong lòng ôm một nữ tử áo vàng, vừa đi vừa trêu ghẹo cười nói.
Khuôn mặt người áo đỏ kia dù chỉ lộ nghiêng một bên, lại giống Tần Tố như đúc.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân Thẩm Dịch như bị dội một gáo nước lạnh, tứ chi giá buốt, đầu óc trống rỗng đến mức chỉ còn vang lên tiếng ù ù.
*****