[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt][Edit] Sau Khi Hôn Giáo Sư - Vũ Quả Thị Cá Ba Lê Khống Phi
Chương 59
Chương 59
Chương 59 - Giám sát
"Con đã về rồi sao?"
Khi nhận được điện thoại của Yến Hà, bà Hà đang ở trong phòng họp rõ ràng có chút bất ngờ, bà giơ tay ra hiệu tạm dừng cuộc họp, cầm điện thoại đi ra ngoài: "Vừa nãy mẹ gọi cho dì nhỏ của con bảo nó qua xem con thế nào."
Yến Hà liếc nhìn Thẩm Cẩm Dung đang lái xe bên cạnh: "Dạ dạ đã gặp rồi."
"Được, vậy bây giờ con còn sốt không?"
"Không sốt nữa."
Yến Hà sờ sờ trán mình, hiện tại nàng cảm thấy cũng khá ổn: "Con đang ở trên xe rồi."
"Được, vậy khi con về đến nhà thì nói với mẹ một tiếng, mẹ sẽ trực tiếp qua nhà tìm con."
Hà Dữu cúp điện thoại, nhìn chiếc điện thoại của mình nhướng mày lên, sau đó liền quay lại phòng họp.
Thẩm Cẩm Dung không nói gì, cô liếc nhìn Yến Hà bằng khóe mắt, hỏi: "Mẹ em không biết chuyện em cứu người sao?"
Yến Hà cười gượng một cái, sờ sờ cằm mình: "Mẹ em mà biết thì sẽ trách em."
Thẩm Cẩm Dung hé miệng, cô muốn nói rằng thật ra mẹ em không phải là sẽ trách em, mà là lo cậu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nhưng những lời như vậy do cô nói ra thì quá mức cố ý, cho nên cô không lên tiếng, mà đổi sang một chủ đề khác: "Chị nhớ trước đây em nói, sẽ đi nước nào để phỏng vấn?"
Yến Hà gật đầu: "Đúng, thời gian cụ thể vẫn chưa định xong."
Thẩm Cẩm Dung dừng xe trước đèn đỏ, ngón trỏ tay phải gõ nhẹ một cái lên vô lăng, cô trầm ngâm: "Trước khi em đi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa đi."
Yến Hà gật gật đầu: "Được."
Sau khi qua đèn đỏ dài dằng dặc cuối cùng, thì đã tới trước cửa nhà của Yến Hà.
Thẩm Cẩm Dung vững vàng dừng xe ở ngã rẽ mà trước đây cô vẫn thường đỗ, cô không tắt máy, cụp mắt nhìn vào chính giữa vô lăng của mình.
"Vậy, em đi đây."
Yến Hà cầm lấy đồ đạc của mình.
"Ừ."
Thẩm Cẩm Dung ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt lấp lánh: "Chị cũng phải đi rồi."
"Vậy thì... hẹn gặp lại lần sau?"
Yến Hà che giấu sự hoảng loạn trong lòng mình, mỉm cười cùng cô hẹn ước lần gặp sau.
"Ừ."
Thẩm Cẩm Dung chỉ mỉm cười, đôi mắt ấy nheo lại, Yến Hà không nhìn rõ được thần sắc bên trong.
.
Chị Vương nhìn tài liệu đã được xuất ra trên máy tính của mình, cảm thấy rối bời không chịu nổi, chị xoa xoa giữa lông mày.
Hôm đó vốn dĩ chị đi phỏng vấn một vụ xung đột, còn đặc biệt gọi điện cho Yến Hà bảo cô đến xem.
Nhưng ai ngờ sau đó bên kia chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, sự việc kết thúc rồi, chị chỉ có thể dẫn theo quay phim trở về.
Vừa đi chưa được hai bước thì đã thấy bên bờ sông vây quanh một đám người, có một đứa trẻ ướt sũng đứng ở đó, nghe mọi người nói là rơi xuống nước, được một cô gái tốt bụng cứu lên.
Chị Vương tìm quanh nửa ngày cũng không thấy cô gái đó, kéo một bác lớn tuổi bên cạnh hỏi thì được biết người ta xác nhận đứa trẻ không sao rồi liền rời đi.
Chị Vương nghĩ thầm, rốt cuộc đây là Lôi Phong kiểu gì làm việc tốt mà không để lại tên tuổi thế này!
Lúc ấy chị liền tìm được số điện thoại của người phụ trách công viên, muốn xem camera giám sát, kết quả người phụ trách nói cuối tuần thứ bảy chủ nhật không có người trực, phải đến thứ hai mới trích xuất được giám sát.
Chị Vương bất lực, đành phải đợi đến thứ hai đi làm rồi qua một chuyến.
Thứ hai đi thì gọi Yến Hà đi cùng vậy.
Chị Vương nghĩ như thế.
.
"Làm tớ sốt ruột chết đi được, rốt cuộc cậu đã làm cái gì vậy hả!"
Cuộc điện thoại của Lý Tu Khê đúng lúc gọi tới, ngay khi Yến Hà vừa mở cửa nhà.
Yến Hà vừa treo chìa khóa lên tường vừa bật loa ngoài: "Xin lỗi xin lỗi, hôm qua tớ vừa gửi xong điện thoại thì hết pin mất rồi."
Lý Tu Khê ở đầu dây bên kia trợn mắt: "Được được được tớ biết rồi, cậu mau nói đi!"
"Hôm qua tớ..."
Yến Hà nói được nửa câu thì quyết định bán cái nút, "Cậu còn nhớ cái chứng chỉ cứu hộ mà chúng ta thi cách đây hai năm không?"
Lý Tu Khê nghi ngờ: "Nhớ chứ, lúc đó cậu chẳng còn nói thứ này chẳng có tác dụng gì sao?"
Yến Hà hít sâu một hơi: "Tớ xin bày tỏ lời xin lỗi vì sự ngu ngốc lúc đó của mình."
Nàng chậm rãi nói: "Hôm qua tớ đã dùng nó để cứu một đứa trẻ như thế."
Lý Tu Khê: "......"
"Đệt!"
"Đệt đệt đệt!"
"Yến Hà!!
Cậu mẹ nó giỏi quá rồi!"
Lý Tu Khê ở đầu dây bên kia nói liền một tràng cảm thán, Yến Hà lặng lẽ nghe cô ấy nói xong, liền nghe Lý Tu Khê lại như đại bác liên thanh bắn tới: "Thế thì thế thì!
Người nhà bên kia có cảm ơn cậu lắm không?"
Yến Hà: "Hả?
Không biết nữa, tớ cứu người xong là đi rồi."
Lý Tu Khê: "?
Cậu không ở lại đó à?"
Yến Hà thấy kỳ lạ: "Người đã cứu lên rồi cũng chẳng có chuyện gì lớn, tớ ở lại đó làm gì?
Chiều hôm qua gió cực lớn, tớ ướt sũng cả người, gió thổi một cái là lạnh đặc biệt.
Không về nhà thì làm gì?"
Lý Tu Khê đối với tâm thái không màng danh lợi của đồng chí Yến Hà bày tỏ sự khẳng định đầy đủ: "Vậy hôm qua là điện thoại bị vào nước à?"
"Hoàn toàn là hết pin thôi," Yến Hà thở dài một tiếng, nàng đi vào bếp rót cho mình một cốc nước nóng: "Sau đó tớ bị sốt, vừa từ bệnh viện về."
Lý Tu Khê trợn mắt há mồm: "Vãi?
Cậu sốt rồi á?
Vì ngâm nước lạnh sao?"
Yến Hà mím môi, giọng nói cũng hạ thấp như ăn trộm: "Tớ thấy có thể là vậy."
Lý Tu Khê nhớ lại sáng hôm qua cô ấy đi tìm Thẩm Cẩm Dung, kinh ngạc nói: "Yến Hà, cậu đừng nói với tớ là, sáng hôm qua chăm sóc xong Thẩm Cẩm Dung, chiều đã chạy tới công viên cứu người nhé?
Cậu chạy show à?"
Cô ấy vừa dứt lời, dường như ý thức được chỗ không ổn trong lời mình nói: "......Cậu mẹ nó không chỉ vì nước đâu nhỉ?
Cậu là bị Thẩm Cẩm Dung lây rồi đúng không?
Hai người làm cái gì thế?
Xì—— chị em đúng là phải là cậu rồi!"
Yến Hà mặt đỏ bừng cắt ngang lời Lý Tu Khê: "Nói nhảm gì thế!"
Lý Tu Khê ở đầu dây bên kia cười kiểu mỉa mai âm dương nửa ngày, cuối cùng hứa hẹn: "Đợi cậu khá lên gần xong rồi tớ mời cậu đi ăn, đi đúng quán lẩu Bắc Kinh cũ mới mở đó!"
Hai người tùy tiện trêu đùa thêm vài câu rồi cúp điện thoại.
Yến Hà nắm điện thoại, thở phào một hơi dài.
Nàng nhớ tới lời bà Hà dặn về đến nhà thì báo một tiếng, vừa bấm gọi thì đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ ngoài cửa trôi vào.
Nàng chớp chớp mắt, thấy bà Hà cúp cuộc gọi của mình, liền biết bà đã tới trước cửa rồi.
Yến Hà đi ra mở cửa cho bà.
Thấy tinh thần của Yến Hà khá hơn nhiều, Hà Dữu cũng thở phào nhẹ nhõm, thuận miệng hỏi một câu: "Con vừa mới về à?
Đi taxi về hả?"
"Dạ......"
Yến Hà do dự một chút, không biết có nên nói chuyện Thẩm Cẩm Dung đưa mình về hay không với bà Hà, nàng cắn răng một cái, quyết định tạm thời không nói, liền đáp lại: "Vâng."
Hà Dữu không nghi ngờ gì, đưa tay sờ trán Yến Hà: "Ừm, hạ sốt rồi."
Bà vừa thay giày vừa hỏi Yến Hà: "Cảm thấy thế nào?"
"Khá ổn ạ."
"Được."
Bà Hà thay giày xong, nhìn Yến Hà đứng đó một cách lơ đãng, đột nhiên nhớ tới chuyện trước đó đã hẹn với Yến Quang Minh.
Bà dò hỏi: "Khi nào con rảnh?
Ba mẹ có việc muốn bàn với con."
Yến Hà sững người: "Con lúc nào cũng rảnh mà."
"Ý mẹ là thời gian liền mạch dài, chuyện này——" Hà Dữu vốn định nói là chuyện khá phức tạp, nhưng bà do dự một chút rồi nói: "Vậy thì tìm một lúc nào đó mà cả mẹ và ba con đều rảnh vậy."
Yến Hà nghĩ thầm, hai người bận như vậy, chỉ cần đừng sắp xếp vào mấy ngày trước khi con đi công tác xa là được.
.
Sáng thứ hai đi làm, Yến Hà gặp chị Vương, trực tiếp đối diện bày tỏ lời xin lỗi với chị: "Xin lỗi nha chị Vương, vốn nói là thứ bảy hôm đó em cũng đi cùng, kết quả trên đường đi đột nhiên xảy ra chút chuyện..."
Chị Vương không để tâm cười một cái: "Ây da!
Đã nói với em là không sao rồi mà, đứa nhỏ này để tâm quá."
Chị cười chớp mắt với Yến Hà: "Nếu em thật sự thấy áy náy trong lòng, lát nữa theo chị ra hiện trường."
Yến Hà đương nhiên gật đầu đáp ứng.
Nàng quay về chỗ ngồi, lờ mờ nghe thấy chị Vương gọi điện cho người phụ trách ở đâu đó, hẹn gặp sau một tiếng.
Cúp điện thoại, chị Vương đi tới bên nàng : "Đi nào?
Ra hiện trường."
Yến Hà đi nhờ xe của chị Vương, anh quay phim ngồi ghế phụ, nàng ngồi hàng ghế sau.
Nàng mơ hồ cảm thấy phong cảnh dọc đường có chút quen thuộc, nhất là sau khi nhìn thấy khu làng trong thành phố quen thuộc nơi mình từng bị lạc đường.
Nàng cẩn thận mở miệng: "Chị Vương, chúng ta là đi...
đi cái công viên đó sao?"
"À đúng!"
Chị Vương đột ngột đánh mạnh vô lăng, Yến Hà và anh quay phim bên cạnh va mạnh vào cửa xe.
Yến Hà lén lút xoa xoa đầu mình.
"Ái chà, không phải cố ý đâu, có đập đau mấy người không?"
Chị Vương cười gượng: "Chính là vừa nãy bỗng dưng có một chiếc xe ba bánh lao ra bên kia, tôi tránh nó kìa!"
Hai phút sau, chị Vương đỗ xe trong bãi trước cổng công viên, ba người cùng xuống xe, đã thấy người phụ trách công viên đứng ở cửa đón họ.
Yến Hà nhìn con đường này thấy quen thuộc, nàng nghĩ thầm, quen là phải, chỗ này chẳng phải chính là nơi hôm đó nàng để lại một dấu chân ướt sũng sao?
Đến đây có phải vì có tin tức gì không?
Là để theo dõi tin tức hôm thứ bảy tuần trước sao?
Yến Hà nghĩ lung tung.
"Các đồng nghiệp nhà báo, các bạn đến rồi à!"
Người phụ trách đứng ở cổng vẫy tay chào họ, rồi nhanh chóng đi về phía họ.
Mọi người bắt tay nhau, rồi theo người phụ trách đi về khu vực làm việc.
"Công viên chúng tôi xây đã mấy năm rồi, mà lần đầu gặp chuyện như thế này đấy!"
Người phụ trách cười xoa tay: "Cũng may là giải quyết suôn sẻ, nếu không, ai oán!
Không cứu kịp thì coi như hỏng một gia đình rồi!"
Chị Vương cũng nói theo: "Đúng rồi đúng rồi, giờ người tốt không nhiều, cũng may mắn thôi."
"Quá nhiều!"
Người phụ trách vỗ tay, vẻ mặt như gặp nhau muộn màng đầy cảm thán: "Công viên chúng tôi này!
Diện tích rộng, việc cũng nhiều!
Năm ngoái!
Chính xác là năm ngoái vào thời gian này, có một anh lớn say rượu, ngủ luôn trên bãi cỏ.
Sáng hôm sau một bác tập thể dục nhìn thấy, ôi trời, chẳng lẽ chết người rồi, liền báo cảnh sát.
Kết quả cảnh sát đến, mới biết người ta chỉ ngủ thôi."
Yến Hà cố gắng ghìm cười thật mạnh.
Nàng nhìn chị Vương và người phụ trách nói chuyện sôi nổi, lén lút hỏi anh quay phim: "Anh Triệu, chúng ta đi để theo dõi tin tức nào vậy?
Tin tức mấy ngày trước chị Vương phỏng vấn còn tiếp diễn không?"
Anh Triệu hơi ngạc nhiên: "Không phải tin đó đâu, em nói là nhóm người xung đột đúng không?
Chính là cái tin chị Vương gọi cậu đi ban đầu?
Tin đó đã giải quyết ngay tại chỗ rồi, chúng ta bây giờ đến để theo dõi một tin khác xảy ra sau đó."
Yến Hà giật mình, nghĩ thầm, công viên này còn khá có chuyện.
"Đến rồi, đây là phòng giám sát của chúng tôi."
Phòng giám sát công viên không xa cổng, là một dãy nhà trắng liền nhau.
Yến Hà theo bước vào, thấy cả bức tường trước mắt đều là màn hình giám sát.
Người phụ trách giải thích: "Cái này chúng tôi lắp năm ngoái, là sau khi phát hiện anh say rượu đó."
Ông đi đến bên nhân viên ngồi trước màn hình, quay đầu hỏi: "Là khoảng hai giờ chiều thứ bảy đó phải không?"
Chị Vương gật đầu: "Đại khái vậy."
Đợi người phụ trách điều chỉnh camera, chị quay sang mỉm cười an ủi Yến Hà: "Hôm nay chúng ta đến chủ yếu là tìm người, đừng căng thẳng."
Yến Hà càng thêm bối rối: "Tìm người?"
"Đúng vậy."
Chị Vương thở dài: "Tìm một vị Lôi Phong làm việc tốt không để lại tên tuổi."
Yến Hà gật đầu theo, nhưng nhanh chóng cảm giác không ổn xuất hiện.
Cô nheo mắt, nghĩ lại thời gian họ vừa nói —— thứ bảy?
Khoảng hai giờ chiều?
Làm việc tốt không để lại tên tuổi?
Cảm giác bất thường trong lòng Yến Hà đạt cực điểm khi nhìn thấy khuôn mặt mình trên màn hình giám sát.
...Cứu mạng!
Camera giám sát sao mà rõ nét vậy chứ!
Cứu mạng!
Yến Hà nuốt nước bọt, bộ não hoạt động nhanh, bắt đầu suy nghĩ cách giải thích chuyện này.
Ngay sau đó, nàng thấy chị Vương và anh quay phim quay đầu, nhìn vào màn hình giám sát, rồi nhìn nàng.
Hành động này lặp đi lặp lại vài lần, chị Vương mở to mắt, chỉ vào Yến Hà nói: "Hả?
Yến Hà, chính em cứu người hả?"
Yến Hà nhìn khuôn mặt mình phóng đại vô số lần trên màn hình giám sát, cười gượng, gật đầu.
Tác giả có lời muốn nói:
Yến Hà: Cố gắng làm việc tốt không để lại tên tuổi, kết quả bị lộ mặt ngay trước mặt.
Thẩm Cẩm Dung: Bé nhà mình giỏi quá! (gãi cằm Yến Hà)
Yến Hà (rụt vào, đồng tình): Đúng đúng!