[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt][Edit] Sau Khi Hôn Giáo Sư - Vũ Quả Thị Cá Ba Lê Khống Phi
Chương 39
Chương 39
Chương 39 - Nến
Sau khi ăn xong, hai người sóng vai bước ra cửa.
Đi trong hành lang mà hai bên đều là gương, Yến Hà nhìn thấy cô đang đứng bên cạnh mình, trái tim vốn bất an bỗng dưng ổn định hơn đôi chút.
Thật ra, nhìn thấy vô số bản thân mình trong gương là một cảm giác không mấy dễ chịu, một loại áp bức vô hình từ hai bên truyền tới.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô đang đứng ngay bên cạnh mình, mọi ảnh hưởng tiêu cực dường như đều biến mất không còn tăm tích, giống như bỗng dưng xuất hiện thêm rất nhiều dũng khí.
Thẩm Cẩm Dung chú ý tới vẻ hoảng hốt trong mắt nàng, quen thuộc mà nhanh hơn một bước nắm lấy tay nàng, nhìn vào mắt nàng hỏi: "Sao vậy?
Ổn chứ?"
Lòng bàn tay của cô hơi lạnh, trong buổi tối đầu hạ vẫn còn mang theo chút lành lạnh.
Yến Hà lắc đầu, nhỏ giọng nói một câu: "Em chỉ là cảm thấy, xung quanh toàn là gương thì nhìn có hơi choáng."
Thẩm Cẩm Dung nhìn theo hướng ánh mắt nàng, vừa hay thấy được trong gương hai người đang nắm chặt tay nhau.
Bản thân mang giày cao gót, cao hơn bạn nhỏ bên cạnh một chút, cô thậm chí còn nhìn thấy trên gương mặt bạn nhỏ vẫn chưa tan đi hết vệt ửng đỏ.
Hai người như vậy tràn ngập trong mỗi một mặt gương mà ánh mắt chạm tới, giống như đã khai mở ra vô số thế giới song song, trong mỗi thế giới, các cô đều may mắn như thế mà hai tay đan chặt.
Đối diện với bản thân trong gương cũng không nhìn ra được điều gì, vì vậy Yến Hà nhìn sang cô trong gương.
Cô chớp chớp mắt với nàng.
Thẩm Cẩm Dung khẽ cười một tiếng, gãi gãi lòng bàn tay Yến Hà, cũng không mấy tán đồng thẩm mỹ của bạn mình: "Chị đã nói rồi mà, cho dù tiền thuê mặt bằng cạnh đại học có đắt, cũng không đến mức tiết kiệm như vậy, nhiều gương thế này nhìn chóng mặt lắm!"
Thẩm Cẩm Dung sau khi than phiền xong về bạn mình, lại bóp bóp tay bạn nhỏ để tìm kiếm sự đồng tình: "Em nói đúng không?"
Đôi mắt của cô quá linh động, Yến Hà không tự chủ được mà bị cô dẫn dắt, cũng gật đầu theo.
Đúng là, nhiều gương thế này nhìn chóng mặt lắm!
Yến Hà nghĩ, khi cô gọi tên mình, luôn có một cảm giác quấn quýt vấn vít.
Nàng nghĩ bừa, khi cô nói chữ "Yến" này, mặt lưỡi hơi hơi cong lên chạm vào vòm miệng trên, rồi thì sao?
Khi cô nói chữ "Hà", lại có một tiếng hơi thở nhẹ yếu.
Khi cô nói chuyện bằng khí âm, luôn có một loại dụ hoặc nhẹ bẫng.
Sự dụ hoặc như hình với bóng, lan truyền qua không khí, lặng lẽ không tiếng động mà khiến bầu không khí xung quanh trở nên nóng lên và mập mờ.
Yến Hà cảm thấy có lẽ cô là cố ý như vậy, thế nhưng nàng lại thấy cô nghiêng đầu cười với mình, chẳng hiểu vì sao, trong đầu nàng lại hiện lên nụ cười thuần khiết của cô vừa rồi khi chóp mũi còn chấm kem.
Một chị gái như vậy sẽ là của nàng sao?
Yến Hà nghĩ như thế.
.
Hai người cùng nhau xuống lầu, gặp ông chủ ở quầy thu ngân.
Ông chủ là một người đàn ông trẻ tuổi, diện mạo thanh tú, thấy hai người cùng nhau đi xuống, liền hàn huyên với Thẩm Cẩm Dung: "Hôm nay sinh nhật tổng giám đốc Thẩm à?"
"Đúng vậy."
Thẩm Cẩm Dung nhướng mày, không để ý đến cách xưng hô trêu chọc của anh ta.
Cô liếc nhìn đại sảnh một cái: "Lúc này làm ăn không tệ nhỉ."
Ông chủ cười: "Chẳng phải sao!
Ây da, cửa hàng mới khai trương, ít người cũng là bình thường."
Yến Hà nhìn theo hướng ánh mắt của Thẩm Cẩm Dung, lúc này trong đại sảnh tầng dưới số người đã nhiều hơn lúc đến không ít, ít nhất từ chưa đến ba phần mười tỷ lệ lấp chỗ biến thành gần tám phần mười, liếc mắt nhìn qua bầu không khí rất sôi động.
Nhưng cô không mấy thích cảnh tượng sôi động, người quá đông sẽ khiến trong lòng nàng bất an.
Trong lòng Yến Hà có chút nhút nhát, trong đầu đột nhiên nảy sinh ý nghĩ muốn buông tay cô ra.
Nếu ở đây có học sinh của cô thì sao?
Nếu có người quen biết mình và cô thì làm sao đây?
Họ nhìn thấy mình và cô ở cùng nhau sẽ nghĩ thế nào?
Trong khoảnh khắc, trong đầu nàng dấy lên rất nhiều suy nghĩ không tốt, những ý nghĩ ấy loé lên rồi vụt qua.
Nhưng nàng còn chưa kịp hành động, Thẩm Cẩm Dung dường như đã đoán được nàng định làm gì, quay đầu lại liếc nàng một cái rất khẽ, ngay sau đó càng dùng sức nắm chặt tay nàng hơn.
Sự khẳng định không lời.
Sự kiên trì không lời.
Ông chủ thấy dáng vẻ như vậy của Thẩm Cẩm Dung, không tự chủ được mà nở một nụ cười.
Anh ta thành thạo vểnh ngón tay hoa lan thao tác trên màn hình quầy thu ngân, sau khi tính xong tiền thì liếc mắt đưa tình với Yến Hà một cái, rồi nghiêng đầu nói với Thẩm Cẩm Dung: "Tổng cộng hai trăm mười, bạn học cũ giảm cho cậu chút lẻ, hai trăm."
Yến Hà cầm điện thoại lên định quét mã trả tiền, nhưng Thẩm Cẩm Dung lại giữ nàng lại.
"Đợi em lĩnh được tiền lương thực tập rồi hãy mời chị ăn cơm nhé."
Thẩm Cẩm Dung cười nói.
Yến Hà đặt điện thoại xuống, không nói gì, chỉ lén lút siết chặt tay cô.
Ông chủ đứng sau quầy thu ngân đối với mối quan hệ của hai người thì trong lòng đã hiểu rõ, anh ta chỉ im lặng nhìn sự tương tác giữa hai người, khóe miệng nụ cười đã bán đứng tâm trạng lúc này của anh ta.
Hai người vừa định đi, anh ta vô tình ngẩng đầu lên, lại chạm mắt với Yến Hà một cái, người sau chớp mắt với anh ta một cái, khi ông chủ còn chưa kịp hoàn hồn thì đã cùng Thẩm Cẩm Dung rời đi.
Ông chủ suy đoán ý nghĩa của ánh nhìn cuối cùng của cô gái nhỏ được Thẩm Cẩm Dung dẫn đến ăn cơm kia, còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì Yến Hà đã quay lại —— Yến Hà vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng liền sờ vào túi, với dáng vẻ hoảng hốt nói với Thẩm Cẩm Dung: "Em quên mang đồ rồi, em quay lại lấy một chút, lập tức xuống ngay!"
Thẩm Cẩm Dung sững sờ, tiếng "hả?"
đầy nghi hoặc còn chưa kịp thốt ra, đã thấy bạn nhỏ buông tay mình ra, chạy biến trở lại như một làn khói.
Cô đứng tại chỗ ngẩn người, vẫn còn giữ nguyên tư thế vừa rồi nắm tay Yến Hà.
Trong lòng bàn tay còn lưu lại nhiệt độ của bạn nhỏ, tuy không tính là quá nóng, nhưng cũng tốt hơn rất nhiều so với đôi tay lúc nào cũng lạnh của mình.
Giống như tay của Yến Hà đã gián tiếp sưởi ấm trái tim của mình vậy.
Thẩm Cẩm Dung bị ý nghĩ có chút làm dáng của chính mình chọc cười, cô đứng tại chỗ đợi khoảng chừng một phút, liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Cô quay đầu nhìn qua, Yến Hà sải bước lớn đi về phía mình, cười rạng rỡ khoác lấy tay cô, nói với cô: "Chúng ta đi thôi!"
Hai người đi được hai bước, Thẩm Cẩm Dung hỏi nàng: "Em quên thứ gì vậy?"
Yến Hà không những không trả lời câu hỏi này, trái lại còn hỏi ngược lại: "Xe của chị đỗ ở đâu rồi?"
Nói xong nàng dừng lại một chút, dường như vừa mới nghĩ xong cách dùng từ để giải thích hành vi khác thường của mình —— "Không phải là thứ gì quan trọng."
Yến Hà hời hợt nói.
Thẩm Cẩm Dung "ừm" một tiếng, không nói thêm gì nữa, cô chỉ về một hướng: "Xe đỗ bên này."
.
Xe của Thẩm Cẩm Dung đỗ trong vạch đỗ xe ven đường, trước sau đều đỗ kín xe.
Lúc này là giờ cao điểm ăn uống, hai bên đường phần lớn cũng là nhà hàng và địa điểm giải trí, ban đêm gần khu đại học lúc nào cũng đặc biệt náo nhiệt.
Thẩm Cẩm Dung mở cửa xe, Yến Hà thuần thục chui vào.
Sau khi hai người đều ngồi trong xe, đóng cửa lại, đèn trần trên gương chiếu hậu tự động tắt.
Thẩm Cẩm Dung đang định giơ tay bật nó lên lần nữa, lại bị Yến Hà ngăn lại.
Động tác của Thẩm Cẩm Dung khựng lại một chút, quay đầu nhìn nàng.
Cửa sổ xe kín bưng, sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài không liên quan gì đến họ.
Trong không gian xe yên tĩnh, tự thành một không gian nhỏ bé, không gian khép kín luôn khiến người ta có một cảm giác an toàn vi diệu.
Mu bàn tay của cô lạnh, hoàn cảnh hai người ở riêng với nhau khiến tim Yến Hà không chịu thua mà đập nhanh dữ dội.
Có lẽ là vì không gian trong xe quá yên tĩnh, nàng thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập —— từng nhịp từng nhịp, xen lẫn tiếng hít thở ngày càng gấp gáp của mình và tiếng hô hấp đều đặn của cô.
Đây là xe của Thẩm Cẩm Dung, mỗi một thứ đều có liên quan đến cô, mỗi một thứ dường như đều được cô ban cho linh hồn.
Đại não của Yến Hà rối tung lên, nàng nghĩ, như vậy có thể coi là mình đang được bao bọc bởi khí tức của cô hay không?
Suy nghĩ như vậy có chút vượt giới hạn, phép so sánh cũng không mấy thỏa đáng, nhưng lại khiến Yến Hà vui sướng —— còn vui hơn cả trái tim cất giấu bất ngờ khi nãy.
Nàng nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Thẩm Cẩm Dung, nhưng cô ác ý mà không đi giải thích.
Bạn nhỏ có chút thù dai nghĩ trong lòng, ai bảo chị vừa rồi trêu em như vậy chứ?
"Làm gì vậy?"
Giọng của cô mềm mềm, giống như đang làm nũng, nhưng Yến Hà lại nghe ra trong đó có chút căng thẳng.
Tay phải của cô bị Yến Hà nắm, liền đưa tay trái ra vẽ vòng tròn trên mu bàn tay bạn nhỏ.
Cảm giác tinh tế ấy khiến Thẩm Cẩm Dung có chút vui vẻ khó hiểu.
"Qua sinh nhật là phải có cảm giác nghi thức."
Yến Hà căng thẳng nuốt nước bọt một cái, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
"Chị biết mà, em đã cho chị cảm giác nghi thức rồi!"
Thẩm Cẩm Dung nghiêng đầu cười với nàng, chạm chạm vào chóp mũi mình, khẽ nói: "Ở đây, đúng không?"
Có, mà cũng không hẳn.
Yến Hà nghĩ thầm, chị như thế này rất dễ bị người ta lừa.
"Chị muốn bật đèn để cất đồ của chị cho gọn, được không?"
Cô đang xin ý kiến của nàng.
Thế nhưng —— chị à, vì sao chị lại phải xin ý kiến của em chứ?
Rõ ràng —— rõ ràng là có thể không cần như vậy.
Chị hoàn toàn có thể trực tiếp cứng rắn nói với em rằng chị muốn bật đèn, bảo em buông tay ra.
Nhưng chị lại nhất quyết không làm thế.
"Không được."
Giọng của Yến Hà hiếm hoi mang theo sự kiên định, lời nói thốt ra cũng vì quá căng thẳng mà có thêm mấy phần cứng rắn, nàng lặp lại: "Ít nhất bây giờ thì không được."
"Ồ...
được thôi."
Thẩm Cẩm Dung có chút tủi thân mím môi, thu tay lại.
Cô nhìn Yến Hà, đôi mắt ấy trong hoàn cảnh tối mờ lại càng trở nên sáng rực.
Cô đang chờ đợi điều gì đó, chờ đợi Yến Hà sẽ mang đến cho mình điều gì.
"Qua sinh nhật thì phải thổi nến."
Yến Hà cũng ý thức được hành vi vừa rồi của mình có phần không thỏa đáng, liền dịu giọng nói: "Phải nhắm mắt lại ước nguyện, rồi thổi tắt nến."
Trong giọng của Thẩm Cẩm Dung mang theo sự khó hiểu: "Nhưng mà, vừa rồi chẳng phải đã nói rồi sao, chúng ta không có bật lửa mà ——" Lời cô vừa dứt, liền nhìn thấy một đốm lửa nhỏ xíu kèm theo tiếng kim loại cọ xát bùng lên trước mắt mình.
Sự xuất hiện của đốm lửa nhỏ này thậm chí còn kèm theo những tia lửa li ti, phát ra vài tiếng "lách tách" cực kỳ nhỏ.
Dường như có làn khói nhạt sinh ra phía trên ngọn lửa, nhưng rất nhanh đã tan biến không thấy, giống như ảo giác.
Yến Hà từ trong túi cẩn thận lấy ra cây nến đã giấu sẵn, dùng đốm lửa nhỏ ấy châm vào.
Hai ngọn lửa trong khoảnh khắc ngắn ngủi cùng tồn tại một lát, rồi lại chỉ còn lại một ngọn.
Ngọn lửa ngoài màu vàng và ngọn lửa trong màu xanh kỳ diệu mà hòa vào nhau, giữa chúng lẽ ra phải ranh giới rõ ràng, thậm chí hoàn toàn không dung hợp.
Thế nhưng trên ngọn lửa, trong mỗi một ngọn lửa, chúng vẫn khăng khít áp sát vào nhau.
"Thẩm Cẩm Dung, bây giờ, chị có thể ước nguyện rồi."
Yến Hà nhìn vào mắt cô, ngọn lửa yếu ớt bừng sáng trong đáy mắt ấy, ánh sáng ấm áp khiến gương mặt cô hiện lên rõ ràng mà lại mờ ảo, ánh sáng và bóng tối trên khuôn mặt cô thậm chí còn theo sự nhảy múa của ngọn lửa mà chập chờn lay động.
Trong mắt cô, đây là nguồn sáng duy nhất.
Ấm áp, bình tĩnh, mang theo mong đợi và chân thành.
Thẩm Cẩm Dung cảm thấy cảnh tượng như vậy có chút quen mắt —— dường như trước đây cũng từng có một người như thế ngồi trước mặt mình, mỉm cười nhìn cô, để cô ước nguyện rồi thổi nến.
Nhưng —— cảnh tượng như vậy dường như đã nhiều năm không xuất hiện, đến mức Thẩm Cẩm Dung cảm thấy ký ức này ít nhiều đã pha lẫn chút giả dối.
Nhưng cô nhớ ra rồi.
Cô cũng từng được một người trân trọng như thế.
Người đó mỉm cười hỏi cô —— "Tiểu Cẩm Dung của chúng ta đã ước điều gì vậy?"
Sau đó, Thẩm Cẩm Dung nghe thấy một giọng trẻ con nhỏ xíu, nhẹ bẫng, như vượt qua ngàn núi vạn khe mà nhẹ nhàng rơi xuống, lại như đang ở ngay bên cạnh cô chỉ bị một lớp sa mỏng ngăn cách.
Giọng nói ấy rất quen thuộc, quen đến mức khiến tim cô đập loạn, nơi mạch đập ở cổ tay trái cũng đang gắng sức kêu gọi.
—— Giọng nói của đứa trẻ ấy trong trẻo và ngây thơ, nó nói —— "Mẹ ơi, con muốn mẹ có thể luôn ở bên con!"
Cô không nhìn rõ gương mặt người phụ nữ ấy, làn sương mỏng mờ mịt chắn trước mắt cô.
Thế nhưng ký ức trào dâng trong lòng, tựa như cơn sóng thần ngập trời cuốn tới, không một ai sống sót.
Nước mắt của cô cũng bị ngọn lửa nhuộm lên sắc ấm, hai hàng nước mắt ào ào rơi xuống, trong mắt cô tràn ngập bi thương.
Tác giả có lời muốn nói: Hu hu hu Tiểu Thẩm của tôi!
Editor có lời muốn nói: Người dễ xúc động như tui vừa edit đoạn cuối chương này vừa lau nước mắt (╥﹏╥)