"Chào buổi sáng anh Sơn!"
"Anh Sơn buổi sáng tốt lành!"
Mùa xuân năm 1993, Đường Quan Sơn hai mươi tám tuổi, đạp xe đến xưởng in làm việc.
Trên đường liên tục gặp đồng nghiệp chào hỏi, anh cũng lần lượt đáp lại từng người.
Đường Quan Sơn tính tình sảng khoái, lại coi trọng nghĩa khí, ngày thường rất được lòng mọi người.
Thêm vào đó, năm ngoái anh còn giành được danh hiệu "lao động tiên tiến", cũng xem như là một nhân vật nổi bật trong xưởng.
Anh đến tổ điểm danh trước, rồi mới qua phòng thuốc lấy thuốc.
Dì Trương ở phòng thuốc vừa pha xong cốc trà tráng men, thấy anh vào liền gọi: "Lại đến bốc thuốc à?"
"Vâng, vẫn như mọi khi ạ."
"Mẹ cháu dạo này thế nào rồi, khá hơn chút nào chưa?"
"Haiz... vẫn vậy thôi, từ từ điều dưỡng vậy."
Dì Trương bốc thuốc xong, gói lại đưa cho anh, rồi lại hỏi: "Dạo này có để ý cô nào chưa, để dì giới thiệu cho cháu?"
"Thôi thôi, trong xưởng còn bao nhiêu thanh niên đang chờ dì giới thiệu kìa, dì đừng lo cho cháu."
Đường Quan Sơn cười khổ.
Nhà anh điều kiện không tốt, trên có mẹ già bệnh tật triền miên, dưới còn em trai em gái.
Những lần được giới thiệu đi xem mắt, người ta nghe hoàn cảnh xong đều bỏ chạy mất.
Cha anh mất sớm, khi còn trẻ anh chỉ lo kiếm tiền nuôi em khôn lớn, chưa từng quan tâm đến chuyện chung thân đại sự đời mình.
Bây giờ đã gần ba mươi tuổi, muốn lo cũng đã muộn, thậm chí anh còn gần như chuẩn bị xong tâm lý độc thân cả đời.
Dì Trương tiễn anh ra ngoài, nhìn theo bóng lưng ấy mà lắc đầu thở dài.
Một chàng trai đàng hoàng, tử tế như vậy, quả thật là đáng tiếc.
***
Công việc trong xưởng vốn khô khan tẻ nhạt, vì thế những buổi liên hoan, hội thao tổ chức định kỳ đều trở thành đại sự hàng đầu trong mắt công nhân.
Hễ có tin tức là mọi người đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị từ sớm.
Giờ nghỉ trưa vừa nói cười trêu ghẹo, mấy cậu thanh niên trong tổ tìm đến hỏi han: "Anh Sơn, tháng sau hội thao anh đăng ký môn gì?"
"Cầu lông hoặc bóng bàn."
Cậu kia ngạc nhiên: "Hả?
Mọi năm anh toàn chạy đường dài mà, sao năm nay không chạy nữa?"
"Dạo này mệt quá, với lại cả năm rồi không chạy, đăng ký mấy môn nhẹ nhàng thôi."
Gần đây em trai anh, Đường Kiến Xuyên lại gây chuyện bên ngoài, cự cãi rồi đánh nhau với người ta.
Đối phương đòi bồi thường viện phí, còn dọa tống cậu vào đồn công an, khiến Đường Quan Sơn chạy đôn chạy đáo khắp nơi lo liệu.
Em gái anh, Đường Mai thì mới dẫn bạn trai về nhà.
Vừa nhìn đã biết là người của "công ty ma", lại làm Đường Quan Sơn tức đến đau đầu.
Anh cứ nghĩ vất vả chờ đến khi em trai hai mươi ba tuổi, em gái hai mươi mốt tuổi, đều đã trưởng thành thì mình sẽ được nhẹ gánh, nào ngờ vẫn chẳng được yên ổn ngày nào.
Mấy người cùng nhau đi về phía sân vận động, giẫm lên nền xi măng, đi ngang qua những dãy nhà xi măng.
Ánh nắng rọi lên bộ đồng phục đã giặt bạc màu của anh.
Giữa một rừng bê tông xám xịt ấy, anh bỗng nhìn thấy một sắc tươi hiếm hoi, một bông hoa nhỏ nở ngay giữa sân cầu lông.
"Cô kia là ai vậy?"
"Là Quý Thu Lan, kế toán ở tòa nhà bên kia."
Thì ra là một đóa lan nhỏ.
Tại hội thao mùa xuân của xưởng in, Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan bắt cặp thi đấu cầu lông đôi.
Thứ hạng ra sao chẳng ai còn nhớ, cũng chẳng có ai thật sự để tâm.
Mỗi ngày, Đường Quan Sơn đều dậy sớm hơn nửa tiếng, lững thững ở con đường trước cổng xưởng.
Anh dựng chân lên bàn đạp xe đạp, rồi lại lùi nửa bước, đợi đến khi Quý Thu Lan xuất hiện mới tiến lên chào hỏi, cùng nhau vào cổng.
Đến giờ ăn trưa ở nhà ăn, anh cũng cố chen đến chỗ ngồi gần Quý Thu Lan, có lúc ngồi bàn bên, có lúc lại ngồi chung bàn.
Ban đầu Quý Thu Lan không mấy để ý tới anh, cùng lắm chỉ chào một câu rồi thôi.
Nhưng dần dần cô cũng không chịu nổi việc Đường Quan Sơn cứ như cái bóng lượn quanh mình mãi.
Anh không hề có hành động quá trớn, lời nói cũng không vô lễ, chỉ lặng lẽ xoay quanh cô, cố tìm chút cảm giác tồn tại.
Mà Đường Quan Sơn lúc ấy, cao hơn một mét tám, lưng thẳng vai rộng, diện mạo ngay ngắn dễ nhìn, thế nào cũng coi là thuận mắt.
Lâu dần, lời qua tiếng lại giữa Quý Thu Lan và anh cũng nhiều hơn.
***
Năm 1993, Quý Thu Lan hai mươi ba tuổi, đúng vào độ xuân thì rực rỡ.
Bạn bè đồng nghiệp cùng trang lứa đều lần lượt có đôi có cặp, chỉ có mình cô là lẻ bóng.
Mỗi lần đi chơi, cũng chỉ một mình cô lặng lẽ theo sau.
Bạn thân khoác tay cô, lo lắng thay: "Lan Lan, hay cậu thử đến chỗ dì Trương hỏi lại xem?"
"Thôi đi, người ta đều nói mình mệnh sát tinh, sinh ra để khắc người khác, mình không đi hại đời ai đâu."
"Ối giời ơi!
Đứa khốn nào nói thế!
Để mình đi đánh nó cho cậu!"
"Cậu lo cho bản thân đi, người ta đang đợi kìa, đi đi thôi!"
Quý Thu Lan đẩy bạn mình về phía người kia.
Nhìn hai người luống cuống thẹn thùng, chính cô cũng bật cười.
Cô mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên bên ông bà.
Sau này ông bà cũng lần lượt qua đời, trên đời chỉ còn lại một mình cô.
Đám trẻ trong viện từng mắng cô là đứa không cha không mẹ, còn bịa cả đồng dao để chế giễu.
Nói không buồn là không thể, nhưng đau riết rồi cũng quen, cô cũng quen với cô độc.
Không phải chưa từng nghĩ đến chuyện tìm một nửa cho mình.
Bạn bè giới thiệu không ít, cũng gặp, cũng trò chuyện, nhưng cuối cùng đều chẳng đi tới đâu.
Thuở nhỏ, cô hay ngồi một mình nhìn mây trôi.
Lớn lên, cô cũng có thể một mình ăn cơm.
Chỉ là yên tĩnh hơn một chút mây cũng yên tĩnh, cô cũng yên tĩnh, chẳng có gì là không ổn.
Thế nhưng sự yên tĩnh một mình ấy cuối cùng cũng bị phá vỡ.
"Trùng hợp thật đấy!"
Đường Quan Sơn lại lượn đến trước mặt cô, để lộ hàm răng trắng tinh, tươi cười chào hỏi.
Quý Thu Lan trừng mắt nhìn anh, trùng hợp cái gì chứ, rõ ràng là anh lại không biết dò hỏi từ đâu ra.
***
Về sau, mọi chuyện phát triển rất nhanh, lại thuận lý thành chương.
Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ra công viên chèo thuyền, cùng nhau giúp Đường Mai mắng đuổi những gã trai không ra gì.
Họ nhờ dì Trương đứng ra làm mai.
Dì Trương tính tình thẳng thắn, vỗ đùi cái "đét", bảo rằng trước kia sao bà không nghĩ ra, một người điều kiện kém thì là thiếu sót, hai người đều kém thì lại là xứng đôi.
Hôn lễ định vào mùa đông.
Hai nhà đều chẳng có mấy trưởng bối, cũng không có tiền để làm rình rang.
Ba bốn mâm tiệc, một bộ vest rẻ tiền, một chiếc váy cưới đơn giản, hai tờ giấy chứng nhận kết hôn, chuyện cả đời của Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan cứ thế được định xuống.
Bạn bè đồng nghiệp rót rượu cho Đường Quan Sơn đến đỏ bừng cả mặt lẫn cổ.
Đường Kiến Xuyên chạy vòng quanh bàn tiệc hô to: "Sớm sinh quý tử!", khiến Quý Thu Lan thẹn đến đỏ rực cả mặt.
***
Mùa thu năm sau, xưởng phân cho Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan một căn hộ.
Cuối cùng họ cũng dọn ra khỏi căn nhà mái bằng nhỏ của cha mẹ anh, không cần chen chúc cùng mẹ già và em út nữa.
Họ chuyển vào khu nhà lầu, có một mái ấm chỉ thuộc về hai người.
...
Mùa đông năm kế tiếp, Đường Dật Phong chào đời.
Khi bàn tay nhỏ hồng hào mềm mại của con gái nắm lấy ngón tay mình, Đường Quan Sơn không kìm được nước mắt, cảm thấy tất cả những khổ cực nửa đời trước đều đã đáng giá.
Gia đình họ rồi sẽ cùng nhau bước vào thế kỷ mới, ngày một tốt đẹp hơn.
...
Thế nhưng, hạnh phúc đã đột ngột dừng lại vào năm 1999.
Làn sóng sa thải hoành hành ở miền Bắc bấy lâu cuối cùng cũng không buông tha cho xưởng in của họ.
Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, sa thải đợt một, sa thải đợt hai, cuối cùng, xưởng in vẫn đóng cửa.
Cùng với sự sụp đổ của xưởng in, người mẹ già nằm liệt giường nhiều năm của Đường Quan Sơn cũng không trụ nổi nữa, lặng lẽ ra đi.
Tin đồn tận thế năm 1999 là giả, nhưng với gia đình nhỏ này, bầu trời thực sự đã sụp xuống khi bước sang thiên niên kỷ mới.
***
"Về rồi à?"
"Vâng, về rồi."
"Hôm nay sao về sớm thế?"
"Đơn hàng của ông chủ có chút vấn đề, bảo tuần sau giao lại."
Đường Quan Sơn vừa mở cửa bước vào, cô bé Đường Dật Phong nho nhỏ đã lao thẳng tới, ôm chặt lấy chân anh, miệng gọi "bố ơi" liền một mạch, động tác thuần thục vô cùng.
Cô nhóc quen làm bộ này lắm rồi, lần nào Đường Quan Sơn cũng thấy cực kỳ hưởng thụ.
Anh vừa bế con bé lên, đã nghe nó ghé tai thì thầm: "Bố ơi, hôm nay có đồ ngon không?"
Đường Quan Sơn nghiêng đầu liếc nhìn người vợ đang nấu cơm trong bếp, cũng hạ giọng xuống: "Bố mua kẹo cho con rồi, nhưng mỗi ngày chỉ được ăn một viên thôi nhé."
Nói xong, anh móc từ trong túi ra một viên kẹo hoa quả bọc giấy kính, lớp giấy óng ánh đủ màu.
Ánh mắt Đường Dật Phong còn sáng hơn cả ánh kẹo, miệng thì ngọt hơn cả đường: "Con cảm ơn bố!"
Hai cha con thì thầm to nhỏ, thế nào cũng không lọt khỏi tai Quý Thu Lan.
"Anh đừng có suốt ngày cho con bé ăn kẹo, răng sắp hỏng hết rồi kìa."
"Không sao đâu, thỉnh thoảng thôi, ăn xong anh nhìn nó đánh răng là được."
Thấy khuôn mặt nhỏ của Đường Dật Phong xị xuống, Đường Quan Sơn lại lắc lư cô bé: "Ngày mai bố dẫn con với mẹ đi sở thú nhé, được không?"
Cục bột nhỏ reo lên một tiếng "Yeah!", tuột khỏi vòng tay anh, phấn khích chạy qua chạy lại giữa Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan, lúc thì nói muốn đi xem voi, lúc lại đòi đi xem hổ lớn.
Quý Thu Lan cầm muôi nấu ăn, bất lực cười: "Anh đúng là chiều hư con bé rồi."
***
Khoản tiền bồi thường của xưởng không thể chống đỡ cho họ mãi mãi, thậm chí chẳng mấy chốc đã sắp cạn.
Gánh nặng cơm áo đè nặng lên vai Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan.
Trong nhà không có người lớn giúp trông trẻ, Đường Dật Phong lại còn nhỏ, vì thế ban đầu Quý Thu Lan không đi tìm việc, ở nhà chăm sóc con.
Đường Quan Sơn sau khi rời khỏi xưởng mới phát hiện, mình thực sự chẳng có kỹ năng đặc biệt nào.
Những công ty mới nổi không nhận anh, tự làm ăn buôn bán thì anh lại không phải người có đầu óc kinh doanh.
Chỉ còn lại một thân sức lực, thế là anh ra công trường bốc gạch xúc đất, rồi giúp người ta chạy xe chở hàng.
Nhân lúc thân thể còn khỏe mạnh, chăm chỉ chút cũng đủ nuôi sống gia đình.
Đêm hè, Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan ngồi trước tivi, vừa gặm dưa hấu vừa trò chuyện.
"Haizz, Bắc Kinh giành được quyền đăng cai Olympic rồi, thật muốn đi xem quá, anh còn chưa từng tới Bắc Kinh."
"Tiểu Phong sắp vào tiểu học rồi, ban ngày em cũng rảnh ra, đến lúc đó em cũng đi tìm một công việc."
"Em cũng nên tìm việc gì nhàn nhã hơn một chút.
Công việc bây giờ của anh không an toàn, mà anh cũng đâu còn trẻ nữa."
Quý Thu Lan lải nhải dặn dò, Đường Quan Sơn chỉ liên tục gật đầu đáp lại.
Ở nhà, Quý Thu Lan cũng không hề rảnh rỗi.
Cô học thêm rất nhiều kiến thức về tài chính, lại thêm kinh nghiệm từng làm kế toán trong xưởng, chưa đến một năm đã tìm được một công việc ổn định tại một công ty xây dựng.
Lương không cao, công việc cũng chẳng nhẹ nhàng, trái lại Đường Quan Sơn lại trở thành người thường xuyên ở nhà hơn.
***
Mùa thu năm 2004, khi Đường Quan Sơn đang làm việc ở công trường thì bị chấn thương ở thắt lưng sau, đau đến mức không nhúc nhích nổi, đành phải nằm nhà dưỡng thương.
Em trai anh, Đường Kiến Xuyên xách theo một thùng sữa và một thùng trứng đến thăm.
Hàn huyên vài câu, cậu ta xoa tay lên đầu gối, ngập ngừng hỏi: "Dạo này anh với chị dâu thế nào rồi?"
Đường Quan Sơn tựa trên giường, khó hiểu liếc nhìn cậu ta: "Cậu hỏi cái đó làm gì?
Bọn anh vẫn ổn, lo cho bản thân cậu đi."
"Không phải em nhiều chuyện đâu, anh cả..."
Đường Kiến Xuyên ấp úng một lát rồi vẫn nói tiếp, "Với ngoại hình của chị dâu, anh vẫn nên để ý một chút thì hơn."
"Nói cái quái gì thế?
Rốt cuộc cậu định nói gì?"
"Tuần trước em lái xe đi ngang qua khu công ty của chị dâu, thấy chị ấy đi cùng một người đàn ông, hai người vừa nói vừa cười, còn cùng lên một chiếc Audi..."
"Cậu nói bậy bạ cái gì thế!"
Đường Quan Sơn nổi giận, kích động kéo theo từng cơn đau nhói ở thắt lưng.
"Anh cả đừng giận, em đâu có nói họ làm gì đâu, chỉ là nhắc anh nhắc nhở chị dâu một chút.
Lần này em thấy thì không sao, lỡ lần sau để người khác nhìn thấy thì cũng không hay..."
Những lời nói bâng quơ của em trai khiến Đường Quan Sơn nhất thời chưa tin.
Bao năm nay, tình cảm giữa anh và Quý Thu Lan vẫn luôn rất tốt, chỉ vài ba câu như vậy, anh không thể lập tức tin là thật.
Cơn đau ở thắt lưng buộc anh phải kìm nén cơn giận, định mở miệng mắng Đường Kiến Xuyên vài câu, thì nghe thấy tiếng cửa lớn "két" một tiếng, Đường Dật Phong khi ấy đang học lớp ba tiểu học, đã về đến nhà.
"Tiểu Phong về rồi à?"
"Vâng, bố, con về rồi."
Cô bé chào một tiếng rồi quay về phòng mình, đóng cửa lại.
Đường Quan Sơn tưởng là con bé không muốn xen vào chuyện người lớn.
Trẻ con về nhà, hai người lớn ngầm hiểu ý, không nhắc lại câu chuyện ban nãy.
Trước khi đi, Đường Kiến Xuyên nhắc đến chuyện tiền sửa nhà mới không đủ, Đường Quan Sơn lại cố chống người ngồi dậy, nhét cho cậu ta một nghìn tệ.
***
"Sao anh lại đưa tiền cho nó nữa vậy?"
"Nhà Tiểu Xuyên đang sửa sang, con cái lại còn nhỏ, lúc này rất cần tiền."
"Tháng trước chẳng phải anh mới cho rồi sao?"
"Bây giờ tiêu tiền nhanh lắm."
"Tiền đền bù giải tỏa căn nhà cũ trước đây chẳng phải anh cũng cho nó hết rồi à?
Nó tiêu vào đâu hết rồi?"
"Thì dùng để mua nhà mới cả rồi."
"Thật là... nhà ai mà chẳng thiếu tiền."
Một tháng sau, Quý Thu Lan tan làm về lại nghe nói Đường Quan Sơn tiếp tục lén đưa tiền cho em trai, bắt đầu oán trách anh.
Đường Quan Sơn ở nhà nằm dưỡng thương gần một tháng trời, không ra ngoài làm việc, trong lòng cũng tự biết mình sai, liên tục cười xòa xin lỗi Quý Thu Lan, bảo đảm lần sau nhất định sẽ không đưa nữa.
Quý Thu Lan hiểu tính anh, phần nhiều là nói để dỗ cô, nên cũng không làm căng.
"À đúng rồi, em tìm ông chủ bên công ty em giúp anh rồi, nhờ ông ấy tìm cho anh một công việc giám sát công trường, không mệt đâu, đợi lưng anh khỏi là có thể đi làm."
Nhắc đến ông chủ của Quý Thu Lan, trong lòng Đường Quan Sơn chợt dấy lên một nỗi băn khoăn.
Tuổi tác xấp xỉ anh, làm xây dựng kiếm được không ít tiền, lúc nào cũng chải đầu bóng lộn, ngày ngày kẹp cặp táp, chiếc xe ông ta lái đúng là một chiếc Audi.
Những lời Đường Kiến Xuyên nói hôm đó, tuy anh không tin hẳn, nhưng rốt cuộc cũng đã cắm vào lòng anh một cái gai.
Đường Quan Sơn hiếm khi nổi tính khí, lạnh mặt nói: "Không đi."
"Tại sao chứ?
Công việc tốt thế, em phả nhờ vả người ta lâu lắm mới được đó..."
"Anh nói không đi là không đi."
Tính bướng bỉnh nổi lên, "Anh cũng không cần em phải đi nhờ vả giúp anh."
***
Vết thương ở thắt lưng tuy đã khỏi, nhưng rốt cuộc vẫn để lại di chứng, không còn làm nổi những việc nặng.
Chạy xe chở hàng thì vẫn tạm được, nhưng công trường thì tuyệt đối không thể quay lại.
Đường Quan Sơn chỉ đành tìm kế sinh nhai khác.
Anh đi theo mấy công nhân cũ trong xưởng nhận việc sửa nhà mới, khi không có việc thì tụ tập uống rượu.
Họ thích nhất là loại Nhị Quả Đầu ở quán nhỏ đầu ngõ, rượu tạp cũng thích, rẻ mà lại nặng.
Khi nửa chai rượu đã ngấm, đầu óc lâng lâng, đó là lúc anh cảm thấy dễ chịu nhất, như thể mọi gánh nặng đè lên vai đều được trút xuống, cả người nhẹ bẫng.
Tiếng nói linh tinh của đám công nhân rơi lả tả vào tai anh, kẻ khoác lác trên trời dưới đất, kẻ buông lời thô tục khó nghe.
"Ông chủ họ Hạ kia đúng là thứ chẳng ra gì.
Ngày nào cũng kiếm chuyện, chỗ này bảo tôi không làm phẳng, chỗ kia bảo tôi không làm thẳng.
Cuối cùng còn dám trừ tiền tôi!"
.....
"Nhà cậu ấy à, vợ dữ như chằn.
Không quản cho tốt là nó đội lên đầu đấy!"
......
"KTV mở mới ở đường Dân Chủ đỉnh thật.
Hôm trước tôi với ông chủ vào một lần, trời ơi, nhìn đâu cũng toàn là gái đẹp!"
.....
"Bao giờ mình mới làm được ông chủ lớn nhỉ.
Mấy ông chủ công ty xây dựng ấy, tay trái ôm thư ký xinh đẹp, tay phải ôm cô kế toán nóng bỏng.
Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi hahahah!"
Đường Quan Sơn vốn chỉ cúi đầu uống rượu, bỗng nhiên bị một câu đâm trúng.
Anh nhìn chằm chằm vào ly rượu, không nói lấy một lời.
Những câu tục tĩu tiếp theo, từng chữ một lọt vào tai anh, không tránh được.
Ngọn lửa nóng từ dạ dày trào thẳng lên tim.
Anh chụp lấy cái ghế dài gần đó, vung lên đập thẳng xuống đầu kẻ vừa nói...
Kết quả là, Đường Quan Sơn đầu đầy máu trở về nhà.
Cô bé Đường Dật Phong nấp sau cánh cửa phòng ngủ, không dám lại gần.
Anh cũng không bước tới, chỉ mỉm cười với con bé một chút.
***
Từ năm 2005 đến 2008, những gì còn đọng lại trong trí nhớ của Đường Dật Phong chỉ là những trận cãi vã không có hồi kết của bố mẹ.
Cô không nhớ ai là người bắt đầu trước, cũng không nhớ vì lý do gì.
Chỉ nhớ rằng, từ những chuyện nhỏ nhặt, họ cãi đến việc đổ lỗi lẫn nhau, rồi cuối cùng là chửi rủa lẫn nhau đến tận tổ tông mười tám đời.
Trong nhà, chậu hoa vỡ mấy cái, cốc nước cũng vỡ không biết bao nhiêu lần.
Lúc ấy cô chưa vào cấp hai, không hiểu nổi.
Rõ ràng trước đây bố mẹ yêu thương nhau như thế, sao bây giờ lại thành ra thế này?
Sau này lớn lên cô mới hiểu — vì họ nghèo.
***
Mùa xuân năm 2008, một trận cãi vã nữa lại bùng nổ.
Chủ đề vẫn là chuyện Đường Quan Sơn không có tiền mà còn cố đi giúp đỡ họ hàng.
Nhưng trong lúc lời qua tiếng lại, câu chuyện rẽ sang hướng khác.
"Đúng, tôi không có tiền, tôi vô dụng, vậy cô đi tìm người giàu có tài giỏi mà sống!"
Đường Quan Sơn bước qua bước lại trước sofa, tay phải túm tóc mình, "Cô đi tìm cái ông chủ giàu có của cô đi, tôi mặc kệ!"
Quý Thu Lan đang tức giận, nghe câu này thì sững người: "Anh nói cái gì?
Ý anh là gì?
Đường Quan Sơn, anh nói rõ ràng cho tôi!"
"Tôi nói gì... cô không hiểu thật à?"
Giọng Đường Quan Sơn trầm xuống, gần như thì thầm.
Bàn tay anh siết chặt đến phát run, cả bờ vai cũng run theo.
Cuối cùng, anh vẫn thốt ra câu mà anh giấu trong lòng suốt bao năm.
"Cô với người khác có mập mờ hay không, tự cô không biết sao?"
Lời vừa dứt, cả hai đều im lặng.
Đường Quan Sơn không nhìn vợ.
Tự tôn đầy nực cười của anh bỗng phát tác, anh sợ từ gương mặt cô sẽ thấy sự khinh bỉ, sợ hơn nữa là từ miệng cô nghe được một chữ "phải".
Bao nhiêu năm nay, mỗi lần Quý Thu Lan tăng ca về muộn, anh đều thấp thỏm bất an, thậm chí hóa thành bệnh thần kinh.
Chỉ cần cô trễ một chút, anh sẽ nghĩ cô sẽ không về nữa.
Nỗi nghi hoặc ấy cắm trong tim anh quá nhiều năm.
Anh không dám hỏi, vì sợ hỏi ra rồi, ngay cả cái nhà đang vỡ vụn này cũng không giữ nổi.
Quý Thu Lan trừng thẳng vào anh.
Bao nhiêu năm cãi vã, bao nhiêu lời độc địa, không lời nào đau bằng câu này.
Đó là sự xúc phạm trần trụi đối với nhân cách cô, và cũng là sự nhạo báng hoàn toàn đối với cuộc hôn nhân này.
Nực cười biết bao.
Cô cứ tưởng là vì tiền, vì áp lực cuộc sống, vì mệt mỏi mà họ cãi nhau đến biến dạng.
Ai dè, hóa ra chỉ vì một nghi ngờ buồn cười đến thế.
Chỉ vì anh nghi cô ngoại tình, mà họ phải giày vò nhau suốt mấy năm ư?
Nhịp thở Quý Thu Lan trở nên gấp gáp, cảm giác máu dồn hết lên đầu, tầm mắt choáng váng.
Cô nắm lấy cổ áo, cố dằn cơn giận xuống, nhưng hoàn toàn vô ích.
Nếu anh sợ điều đó đến thế, vậy cô sẽ đâm đúng vào nỗi đau ấy.
"Đúng vậy đấy.
Anh nghĩ tôi lên chức nhanh là nhờ cái gì?"
"Anh nghĩ tôi xin được việc cho anh bằng cách nào?"
"Không phải nhờ ôm đùi ông chủ sao?"
"Không phải tôi ngủ mà có được à?"
Cô nói bằng giọng chậm rãi, từng chữ từng chữ như dùng dao găm đâm vào tim Đường Quan Sơn, và cũng đâm vào chính mình.
Trong sự khiêu khích tàn nhẫn của cô, Đường Quan Sơn cuối cùng bùng nổ: "Đủ rồi!"
Anh mất kiểm soát, tát cô một cái.
Lần đầu tiên trong đời anh động tay với vợ mình.
Lòng bàn tay anh tê rần, và mắt anh cay xè.
Cơn giận ấy bắt nguồn từ sự bất lực của anh, từ tất cả những gì anh không thể cứu vãn.
Quý Thu Lan ngẩng mặt lên, ép mình không được rơi một giọt nước mắt.
Cô cười, kiêu ngạo, lạnh lẽo, và khinh miệt.
Trước khi cô xoay người bước ra khỏi cửa, giọng nói tan vỡ của Đường Quan Sơn vang lên sau lưng: "Sao em lại biến thành như vậy?"
"Là anh đẩy tôi thành như thế."
Không có lấy một chút thời gian nào để Đường Quan Sơn kịp sắp xếp lại cảm xúc của mình.
Hai giờ chiều, Công an gọi điện đến, Quý Thu Lan trong lúc làm việc ở công trường đã rơi từ trên cao xuống và tử vong, nghi do tắc mạch máu não, đột ngột choáng váng dẫn đến tai nạn.
Từ đó, cái chết của Quý Thu Lan trở thành một chiếc gai vĩnh viễn không bao giờ nhổ được, mắc kẹt giữa Đường Dật Phong và Đường Quan Sơn.
***
Từ nhà tang lễ đến lò hỏa táng, rồi đến tiệc tang, ký xác nhận, mua áo liệm giày liệm, hỏa táng, an trí tro cốt...
Người thân bạn bè vỗ vai ông, nói "xin chia buồn".
Giữa những thủ tục vụn vặt rối rắm ấy, Đường Quan Sơn luôn ở trong trạng thái tê liệt, giống hệt như cảnh tượng năm xưa khi mẹ ông qua đời lại một lần nữa tái diễn.
Cho đến một ngày tháng tám, Đường Quan Sơn xách túi rau vừa mua ngoài chợ, đi trên đường về nhà.
Trên phố treo đầy cờ đỏ nhỏ, ông nghiêng đầu nhìn thấy chiếc tivi trước một cửa tiệm nhỏ đang phát trực tiếp Thế vận hội Bắc Kinh.
Về đến nhà, ông mở vòi nước rửa tay.
Dòng nước lạnh buốt xuyên qua lòng bàn tay, ông nhìn mãi, bỗng chợt nhớ ra, năm đó Quý Thu Lan từng nói muốn đi xem tận mắt.
Vậy mà bây giờ đến cả truyền hình trực tiếp, bà cũng không còn được nhìn nữa.
Đường Quan Sơn nhìn đôi tay đầy vết chai sạn của mình, rồi bỗng òa khóc nức nở.
Ông đã làm sai.
Sai rất nhiều.
Nhưng lại không biết rốt cuộc mình bắt đầu sai từ bước nào.
Nỗi đau của ông, cũng đến từ sự bất lực của ông, từ những điều không còn cách nào cứu vãn.
Chàng trai năm nào cưỡi xe đạp, hăng hái khí phách ấy, đã sớm chết rồi, chết theo làn khói cao từ ống khói nhà máy năm ấy, chết theo những viên gạch đỏ xi măng nơi công trường sụp đổ, và cuối cùng, tan biến theo làn khói trắng của lò hỏa táng, không còn để lại dấu vết.
***
Năm mươi mốt tuổi, Đường Quan Sơn vẫn đứng trong căn hộ năm xưa xưởng phân cho, lại cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Đường Dật Phong cả đêm không bắt máy, ông không biết con bé còn có quay về nữa hay không.
Năm đó, một cái tát của ông đã đánh mất Quý Thu Lan.
Tám năm sau, cũng một cái tát ấy, đã đánh mất luôn Đường Dật Phong.
Cuộc đời ông viết đến đây, chỉ còn lại toàn một màu hoang tàn, đổ nát.
Faye:
Có những bi kịch không bắt đầu từ hận thù, mà khởi sinh từ nghèo khó, tự ti và im lặng.
Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan từng yêu nhau bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ, nhưng năm tháng mài mòn họ bằng cơm áo gạo tiền, bằng những tổn thương không nói thành lời, bằng những ngờ vực sinh ra từ sự bất lực của một người đàn ông không còn đứng vững.
Một cái tát hủy hoại cả một đời người, cũng hủy hoại luôn một gia đình.
Đến cuối cùng, người sống sót không phải là kẻ chiến thắng, mà là người mang theo một đời hối hận không có cách nào chuộc lại.
Bi kịch lớn nhất của Đường Quan Sơn không phải là mất vợ, mà là đến khi mất rồi, ông mới kịp hiểu mình đã đánh mất điều gì.