[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt - Edit] Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng
Chương 39: Khởi đầu mới
Chương 39: Khởi đầu mới
Sáng hôm sau, Đường Dật Phong một mình về nhà thu dọn đồ đạc.
Lúc mở cửa ra, cô thấy Đường Quan Sơn đang ngồi ở bàn ăn, đối diện thẳng với cửa chính.
Sắc mặt ông trông rất tệ, quầng mắt thâm đen, tóc tai bù xù.
Thấy cô bước vào, ông đứng bật dậy, trong giọng nói dồn dập pha lẫn tức giận: "Cả đêm qua con đi đâu?
Sao không nghe điện thoại của bố?"
Đường Dật Phong chỉ liếc ông một cái rồi đi thẳng về phòng mình.
Tối qua điện thoại cô luôn để chế độ im lặng, tắt cả rung, cũng chẳng quan tâm có ai gọi hay nhắn tin.
Về sau máy hết pin luôn, sáng nay sạc đầy mới phát hiện Đường Quan Sơn gọi nhỡ hơn chục cuộc.
Giải thích thì mệt, mà cô cũng chẳng muốn giải thích.
"Không cần bố quản."
Đường Quan Sơn theo sát phía sau, giọng càng lúc càng gấp: "Không cần bố quản là thế nào!
Con còn nhỏ, lỡ ở ngoài xảy ra chuyện gì thì sao, con..."
Cảm xúc vừa vất vả bình ổn suốt một đêm lại bị mấy câu nói của ông châm ngòi, Đường Dật Phong buột miệng thốt ra: "Bố sợ con cũng chết ở ngoài à?"
Vừa nói xong chữ cuối cùng, cô đã hối hận.
Đường Quan Sơn đứng sững trước cửa phòng cô rất lâu, không nói gì.
Thế là cô lại lẩm bẩm thêm một câu: "Con không chết được đâu."
Rõ ràng là muốn ông yên tâm, vậy mà lời nói ra lại càng khó nghe hơn.
Đường Dật Phong hít sâu một hơi, tự mình bắt đầu thu dọn đồ đạc.
"Con định đi đâu?"
Đường Quan Sơn hỏi.
"Con về trường."
Đường Quan Sơn không nói thêm nữa, quay lại ngồi xuống bàn ăn.
Cô thu dọn bao lâu, ông quay lưng nghe bấy lâu.
Khoảng một tiếng, hoặc cũng có thể là hai tiếng, Đường Dật Phong kéo vali, đeo balo đi ra khỏi phòng.
Cô không dám nhìn Đường Quan Sơn, sợ chỉ cần thấy ông lộ ra vẻ khó xử và đau đớn, cô sẽ không nỡ rời đi.
"Nếu sau này không có việc gì, con sẽ ở lại Bắc Thành."
"Con thấy chúng ta không nhìn thấy nhau thì ai cũng sẽ sống dễ chịu hơn một chút."
"Bố cũng có thể tìm một người khác cùng sống, không cần phải bận tâm đến con nữa."
"Tiền bố nuôi con bao nhiêu năm nay, học phí, sinh hoạt phí, sau này con sẽ trả lại dần cho bố."
Lần này Đường Quan Sơn không cãi vã với cô nữa, chỉ lặng lẽ ngồi đó, nghe cô tự mình tuyên án cho mối quan hệ giữa hai người.
Cho đến khi Đường Dật Phong đi đến cửa, ông mới ngẩng đầu lên, nghe thấy cô khẽ nói câu cuối cùng: "Đừng uống rượu nữa."
Cánh cửa bằng sắt khép lại, ngoài ngã tư vang lên tiếng còi xe.
Cơn gió nóng tháng 7 lùa qua hành lang, làm gợn lên vẻ bình tĩnh trên gương mặt Đường Quan Sơn.
Rất lâu, rất lâu sau, ông mới khẽ nói một tiếng: "Ừ."
***
Đường Dật Phong bước ra khỏi nhà, ra khỏi cửa khu chung cư, rời khỏi nơi lưu giữ toàn bộ ký ức vui buồn của mình.
Cô không quay đầu, cũng không cần phải quay đầu nữa.
Cô sẽ không dây dưa với quá khứ nữa.
Dù có trắng tay thì sao chứ, cuộc đời cô sẽ có một tọa độ khởi đầu mới, chỉ cần vậy là đủ.
Thư Vọng đang đợi cô ở ngã tư phía trước, tất cả rồi sẽ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Buổi chiều, Đường Dật Phong theo Thư Vọng đến sân bay.
Đây là lần đầu tiên cô đi máy bay, có chút háo hức tò mò.
Lúc chọn chỗ ngồi ở máy tự động, cô khẽ "ấy" một tiếng, quay sang hỏi Thư Vọng: "Sao vé của tôi lại là khoang thương gia vậy?"
Rồi lại nhìn sang chỗ Thư Vọng vừa chọn: "Còn của cô là khoang phổ thông."
Thư Vọng không để ý lắm, nói: "Lúc mua vé cho cô thì khoang phổ thông bán hết rồi."
Đường Dật Phong thấy như vậy không ổn lắm, sao lại để cô ngồi vé đắt hơn thế này.
"Vậy lát nữa cô ngồi chỗ của tôi đi, tôi ngồi chỗ của cô."
Thư Vọng có chút không vui.
Đường Dật Phong lúc nào cũng khách sáo với cô, mà cô lại không thích sự khách sáo ấy.
"Sếp của tôi cũng đi chuyến này, để ông ấy thấy tôi ngồi khoang thương gia thì không hay, về cũng không kê khai hoàn ứng được."
"Cái này..."
Hợp tình hợp lý, không có gì để cãi lại.
Lúc gửi hành lý, Đường Dật Phong bỗng tò mò hỏi: "Ở công ty cô, đồng nghiệp gọi cô thế nào?"
Thư Vọng thấy kỳ lạ: "Thì gọi tên chứ sao."
"Tôi thấy có vài công ty có biệt danh, tên tiếng Anh gì đó, bên cô không có à?"
"Ngành của bọn tôi hơi 'quê', không hoa hòe như vậy."
Thư Vọng cười một tiếng, chợt nhớ ra một chuyện thú vị.
"Ngày đầu tiên lãnh đạo gọi tôi là Tiểu Thư, gọi suốt một ngày thành...
'tiểu thúc'.
Chắc ông ấy cũng thấy kỳ cục, sang ngày thứ hai thì gọi thẳng cả họ tên luôn."
Đang nhắc đến ai thì người đó xuất hiện.
Anh Phương từ xa đã vẫy tay với Thư Vọng, cô lập tức thu lại vẻ đùa cợt lúc nãy, còn Đường Dật Phong đứng bên cạnh thì phải cố nhịn cười đến mức rất khó chịu.
***
Lúc máy bay cất cánh, có thể cảm nhận rõ cơ thể bị trọng lực kéo tụt xuống, hai tai ù đi trong chốc lát, sau đó là một trận mất trọng lượng.
Quá trình này diễn ra rất nhanh, khi máy bay bay vào trạng thái ổn định thì cảm giác ban nãy cũng biến mất.
Máy bay cũng nhanh hơn tàu hỏa rất nhiều.
Quãng đường tàu hỏa lắc lư suốt một đêm, máy bay chỉ cần hơn một tiếng đồng hồ.
Chỉ hơn một tiếng, cô đã chính thức nói lời tạm biệt với những chuyện đã qua.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Thành, Thư Vọng chào anh Phương một câu rồi cùng Đường Dật Phong đi về phía lối ra.
Đến trước bảng chỉ dẫn phân luồng giao thông, Đường Dật Phong dừng lại.
Tàu điện ngầm rẽ trái, taxi rẽ phải.
"Tôi đi tàu điện ngầm."
Ngay trên máy bay cô đã nghĩ tới chuyện chỗ ở.
Nộp đơn xin ký túc xá hè thì đã muộn, chỉ còn cách đi thuê nhà.
Gần trường có rất nhiều khu dân cư cho thuê, như Chu Linh và bạn trai cô ấy cũng thuê ở khu vực đó, nếu nghỉ hè muốn lên thư viện trường thì cũng tiện.
Chỉ là Bắc Thành không chỉ giá nhà cao, mà tiền thuê nhà cũng đắt.
Trước đây cô chưa từng tìm hiểu cụ thể, chỉ có thể đi hỏi môi giới trước.
Nếu giá thật sự không chịu nổi, thì sẽ tìm chỗ xa hơn, hoặc ở ghép, thế nào cũng xoay xở được hơn một tháng này.
Thư Vọng cũng dừng lại theo cô: "Cô đi tàu điện ngầm đi đâu?"
"Về trường, tiện tìm nhà gần đó trước."
"Tìm ngay bây giờ à?
Không tìm được thì tối nay cô ở đâu?"
"Thì ở khách sạn gần trường vậy."
Thư Vọng tức đến mức bật cười.
Cô một người to như vậy đang đứng ngay bên cạnh, vậy mà Đường Dật Phong chưa từng nghĩ tới chuyện hỏi cô lấy một câu.
Ngay từ lúc mới quen, Thư Vọng đã nên hiểu Đường Dật Phong là kiểu người như thế, rất sợ làm phiền người khác, ngay cả lúc tặng quà cũng phải đẩy đi đẩy lại mấy lần.
Cô ấy không phải người thích tỏ ra yếu đuối.
Cho dù thật sự có khoảnh khắc sụp đổ, chủ động chìa tay ra xin người khác giúp đỡ, thì trong thời gian ngắn cũng sẽ không có lần thứ hai.
Thoạt nhìn thì trầm lặng chín chắn, thân rồi mới biết là người dịu dàng, dễ chịu.
Nhưng ẩn sâu bên trong lại là một bộ xương cứng đầu và cố chấp nhất.
Dù bây giờ hai người đã khá thân với nhau, thói quen này của Đường Dật Phong vẫn không hề thay đổi.
Nhưng Thư Vọng đã sớm tìm ra cách đối phó với Đường Dật Phong qua từng lần qua lại.
Muốn cô ấy ngoan ngoãn nghe lời, thì phải tỏ ra mạnh mẽ, dứt khoát.
Cô trực tiếp kéo vali của Đường Dật Phong lại, sải bước đi thẳng về phía bên phải, mặc kệ phản ứng của cô ấy.
"Cô đi theo tôi."
"Hả?"
Đường Dật Phong không ngờ Thư Vọng nói đi là đi, nhất thời chưa kịp phản ứng, cũng không hiểu rõ ý cô ấy.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn Thư Vọng không ngoảnh đầu lại mà bước về phía trước, động tác tự nhiên như thể chiếc vali vốn dĩ là của cô ấy vậy.
Thấy người kia sắp kéo theo toàn bộ hành lý của mình đi xa, Đường Dật Phong vội vàng đuổi theo: "Ê, cô đợi tôi với."
***
Thư Vọng đưa cô đến khu chung cư Lục Giang Tân Thành, chính là căn nhà đứng tên Thư Vọng do bố mẹ mua cho.
Khu nhà chưa đến mười năm tuổi, xung quanh có đầy đủ tàu điện ngầm, trung tâm thương mại, bệnh viện, chỉ là nằm ở quận Thanh Dương, cách Đại học Bắc Thành khá xa, đi tàu điện ngầm một chiều cũng hơn một tiếng đồng hồ.
"Đây là nhà bố mẹ mua cho tôi, hè này cô ở đây."
Từ lúc lên taxi, Thư Vọng đã nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đường Dật Phong không muốn làm phiền cô ấy, đè nén thắc mắc không hỏi.
Dù sao Thư Vọng cũng không thể bán cô đi đâu được.
Mãi đến khi vào thang máy, Thư Vọng mới chính thức "ra thông báo" cho cô.
Sợ cô phản kháng, Thư Vọng nói một mạch không cho cô kịp chen lời.
"Trước đây tôi ít đến ở, nhưng đồ đạc cơ bản đều đầy đủ rồi.
Nếu thiếu gì, cô cứ nói với tôi."
Thang máy đến tầng, Thư Vọng mở cửa bước vào trước, Đường Dật Phong theo sau lặng lẽ quan sát.
Căn nhà là loại ba phòng ngủ, sofa, bàn ghế, giường, tủ lạnh...
đồ dùng cái gì cũng có đủ, chỉ là ngoài những thứ đó ra thì hoàn toàn không có chút hơi người nào, còn lạnh lẽo hơn cả căn hộ mẫu.
Nhưng cũng không giống như lời Thư Vọng nói là đã lâu không có ai ở, trong nhà rất sạch sẽ, không thấy một hạt bụi.
Thư Vọng nhận ra sự nghi hoặc của cô, chủ động nói: "Sáng nay tôi đã hẹn người đến dọn dẹp rồi."
Đường Dật Phong bắt được mấu chốt thời gian: "Sáng nay?"
Thư Vọng gật đầu đầy đương nhiên.
À, hóa ra ngay từ sáng đã tính toán kéo cô tới đây rồi, vậy còn hỏi cô định đi đâu làm gì.
"Ga giường, vỏ chăn đều đã giặt sạch."
"Ra cổng khu chung cư rẽ phải có cửa hàng tiện lợi, còn có cả tiệm trái cây, cô có thể ra đó mua đồ dùng sinh hoạt."
"Hoặc đi một trạm tàu điện ngầm nữa, ở đó có trung tâm thương mại khá lớn."
Thư Vọng nghĩ tới đâu nói tới đó, vừa nói vừa giúp cô kiểm tra xem các thiết bị điện trong nhà có dùng được không, trông chẳng khác gì một bà chủ nhà tận tâm tận lực.
Thấy cô vẫn còn đeo balo đứng ngây ngốc giữa phòng khách, trông có chút đáng thương, Thư Vọng cuối cùng cũng chuẩn bị trả lại cho cô "quyền phát ngôn".
"Cô có ý kiến gì không?"
"Tôi cảm giác như cô cũng đâu có cho tôi nói..."
"Tôi đâu có không cho, cô nói đi."
"Tiền thuê nhà..."
Thấy sắc mặt Thư Vọng sắp nổi giông bão tới nơi, Đường Dật Phong lập tức im bặt.
Thế này mà bảo là cho cô nói à?
***
Giao thẻ ra vào khu chung cư và mật mã cửa nhà cho Đường Dật Phong xong, cũng đến lúc Thư Vọng phải rời đi.
"Ngày mai tôi phải đi làm, tối nay phải về nhà thu dọn chút đồ."
Thấy Đường Dật Phong vẫn còn hơi mơ mơ màng màng, Thư Vọng dịu giọng xuống.
"Một mình cô ổn chứ?"
Đến khi Thư Vọng hỏi ra câu này, Đường Dật Phong mới nhận ra, Thư Vọng là thật sự sẽ về nhà của mình.
Từ Hải Thị đến Bắc Thành, Thư Vọng đã giúp cô quá nhiều, quá nhiều rồi.
Cô không thể cứ mãi bám lấy Thư Vọng không buông, Thư Vọng cũng có nhịp sống của riêng mình.
"Tôi thì có vấn đề gì được chứ, tôi cũng đâu phải con nít."
Lời nói ra nghe có vẻ thoải mái, giấu đi chút buồn bã rất nhỏ nơi đáy lòng.
"Chườm đá lên mặt thêm chút nữa."
"Ừ."
"Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi."
"Biết rồi."
"Tối trước khi ngủ nhớ khóa cửa."
"Cô đúng là dông dài thật đấy."
"Còn nữa, lúc cô mặc đồ ngủ thì đừng có ra mở cửa cho shipper, bảo người ta để ngoài cửa."
"Dạ rồi dạ rồi, em biết rồi chủ nhà đại nhân."