Cuối tháng mười, mùa thu rực rỡ nhất của Bắc Thành lại đúng hẹn mà tới.
Ngân hạnh và lá phong chưa bao giờ vắng mặt trong bất kỳ mùa thu nào, chỉ là những con người đang mải miết vùi đầu tất bật trên đường luôn dễ dàng bỏ qua sự thay đổi của thiên nhiên, chẳng buồn ngẩng đầu nhìn một chút, cũng chẳng còn dư tâm trí để thong thả thưởng thức cảnh đẹp đang thay mùa.
Ngay sau khi ca phẫu thuật của Đường Quan Sơn vừa kết thúc, cứ cách hai ba ngày Đường Dật Phong lại gọi điện hỏi thăm, sau đó thành mỗi tuần, rồi dần dần thành nửa tháng một lần.
Nghe ông bảo không có vấn đề gì lớn, mọi thứ đều đang hồi phục bình thường, cô mới yên tâm tiếp tục công bận việc của mình.
Đường Dật Phong luôn cảm thấy viết văn là phải nghiền nát một phần trải nghiệm thật của bản thân thành gia vị để rắc vào câu chữ, ít quá thì nhạt nhẽo, nhiều quá lại gây khó chịu.
Nhưng vấn đề của cô bây giờ là, mấy thứ cô viết ra hoàn toàn chẳng có vị gì cả.
Viết đã khó chịu rồi, viết ra toàn đống rác lại càng khó chịu hơn.
Truyện ngắn vẫn duy trì đều đặn, bài gửi online lẫn offline đều không gián đoạn.
Truyện dài thì mở đầu được một đoạn lại đình trệ, cô đành tạm gác sang bên.
Cô vẫn cảm thấy mình ở nhà mãi như vậy có phần hơi tội lỗi, thế là lại nhận mấy công việc freelance online để làm.
May mà những năm qua cũng tích lũy được chút ít quan hệ, có người giới thiệu cho vài việc thu nhập cũng khá tốt.
Thỉnh thoảng cô cũng tụ tập với đồng nghiệp cũ, trò chuyện đôi chút về tình hình trong nghề.
Tuy nói là không thích đi làm, nhưng việc được bận rộn và được ra ngoài lại khiến tâm trạng Đường Dật Phong khá hơn nhiều.
So với việc nhốt mình trong nhà viết lách, chí ít những việc này có thành quả nhìn thấy được, cũng có thu nhập rõ ràng.
Bên phía Lục Thức Vi nếu có tiến triển gì cũng sẽ liên hệ cô cùng đến studio hoặc trường quay.
Đường Dật Phong nghe người ta kể chuyện tình yêu của mình, thêm thắt vài câu thuyết minh, chỉnh sửa đôi câu thoại.
Thật ra sau khi tham gia xây dựng xong kịch bản tổng thể thì cũng không còn nhiều việc cho cô nữa, nhưng cô lại rất thích cảm giác được ở hiện trường, có chút giống như quay về những ngày ở thời đại học, nên lúc rảnh rỗi vẫn hay tới giúp đỡ.
Giống như hôm nay vậy, một điểm quay ngoại cảnh nằm ngay ngoài khuôn viên trường đại học nơi họ từng gặp nhau.
Cặp đôi kia lại khoác lên mình bộ trang phục thời sinh viên, đứng chờ ở ngã tư đường.
Đôi lúc họ lại quay sang nhìn phía Đường Dật Phong, nhìn chú chó nhỏ đang được cô dắt trong tay.
"Con thằng nhóc này đúng là khó chiều thật đấy."
Lục Thức Vi nhìn chú chó Shiba lông vàng dưới chân mà chỉ biết lắc đầu.
Đường Dật Phong cũng bất lực cười theo: "Người ta vẫn nói Shiba bướng, giờ mình mới thấy đúng thật."
"Không biết hôm nay nó có chịu hợp tác không nữa, nếu không chắc phải bảo họ khỏi quay cảnh có nó luôn quá."
"Hay là chỉ quay vài cảnh đơn giản thôi, khỏi bắt nó ngậm hoa xuất hiện nữa."
Đường Dật Phong cúi xuống nhìn một cái, cảm thấy muốn quay như trong kịch bản đúng là hơi khó.
Hai nhân vật chính dẫn theo chú chó Shiba lông vàng hai ba tuổi của họ tới.
Ban đầu mọi thứ đều ổn, nhưng cứ tới lúc phải lên hình là nó lại bắt đầu quậy phá.
Dắt dây kéo nó sang đông thì nó không chịu đi, định chiều theo nó sang tây thì nó lại không vui, cứ ưỡn cổ ra, cứ ưỡn cổ thích chơi kéo co với người ta bằng sợi dây dắt.
Gọi nó thì nó không lại, gặp chỗ đông người còn cứ thế sủa ăng ẳng.
Hai con sen của nó cũng bó tay, chỉ đành đợi lúc cảnh ít người hơn rồi thử thuyết phục nó lần nữa.
"Thôi cũng được, cứ quay mấy cảnh khác trước đã.
Thời tiết hôm nay cũng không tốt, trời âm u thế này chắc sau này còn phải quay bù nữa.
Mình đi làm việc đây, giúp mình trông nó chút nhé."
"OK, cậu cứ lo việc đi."
Lục Thức Vi bận đủ thứ, chẳng còn tâm trí mà để ý tới cái đồ nhỏ này, đành giao nó cho Đường Dật Phong.
Có lẽ vì lúc mới tới, Đường Dật Phong đã cho nó ăn mấy miếng thịt khô mà cô dâu mang theo, nên ở trong tay Đường Dật Phong nó còn coi như đủ nghe lời.
Máy móc đã dựng xong, công tác chuẩn bị cũng ổn thỏa, bên kia đường chính thức bắt đầu quay.
Lúc này vẫn đang buổi sáng, xung quanh có vài sinh viên đi ngang dừng lại tò mò nhìn, phải tranh thủ lúc chưa đến trưa, khi người còn chưa đông để quay xong rồi chuyển cảnh.
Ngay lúc ba mẹ của Shiba đang lãng mạn tái hiện cảnh gặp gỡ, tiểu tổ tông dưới chân Đường Dật Phong lại bắt đầu không yên phận, sủa hai tiếng, lao về phía trước mấy bước như muốn xông lên.
Sức lực nó mạnh quá, lôi cô loạng choạng suýt ngã.
Đường Dật Phong kéo nó dừng lại, vội vàng ngồi xổm xuống tiếp tục lấy thịt khô dụ dỗ: "Con ngoan một chút nào."
Ngửi thấy mùi thịt, chú chó cuối cùng cũng thôi không xông lên nữa, hai cái móng nhỏ sốt ruột bám lấy quần cô, cái mũi ướt sũng thì chỉ suýt nữa thôi đã dính sát lên tận mặt người ta.
Vừa ăn xong mấy miếng, nó lại nước mắt lưng tròng nhìn người ta đòi ăn tiếp.
Đường Dật Phong nhớ lời cô chủ dặn không được cho ăn nhiều quá, bèn lấy quả bóng nhựa mà họ mang theo để chuyển hướng sự chú ý của nó: một tay dắt dây không cho chạy xa, một tay ném bóng trong phạm vi gần cho nó đuổi theo.
Tiểu tổ tông chạy đi chạy lại cực kỳ thuần thục, hai chân trước lại bám lên chân Đường Dật Phong, cái đuôi vẫy như cánh quạt, đứng vững xong còn quay vòng vòng tự rượt đuôi mình mà nhảy tưng tưng.
Đúng là hơi ầm ĩ thật, nhưng đáng yêu thì cũng thật sự rất đáng yêu.
Khóe môi Đường Dật Phong vô thức cong lên, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
Trước đây cô cũng từng nghĩ tới chuyện nuôi chung với Thư Vọng một con thú cưng.
Nhưng hai người đều quá bận, nuôi chó thì phải dắt đi dạo, còn nuôi mèo thì lại thấy tội khi nó phải tự mình ở nhà cả ngày.
Thế là chuyện đó trì hoãn hết lần này tới lần khác, mãi vẫn chưa thực hiện được.
"Ngồi xuống."
Đường Dật Phong chơi bóng với nó một lúc, rồi lại ngồi xổm xuống, thử xem có giao tiếp được với nó không.
"Ngồi xuống nào, biết ngồi không?"
Cô vỗ vỗ hai cái lên lưng nó.
Tiểu tổ tông lại nhảy lò cò hai vòng tại chỗ, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, còn nghiêng đầu một cái.
"Ngồi xuống... ngồi... sit down..."
Rồi, xác nhận luôn, giao tiếp thất bại.
Không biết là nó không hiểu hay là không muốn làm theo, đến mức Đường Dật Phong còn muốn móc điện thoại ra tra xem tiếng Nhật "ngồi xuống" nói thế nào.
Đường Dật Phong dây dưa với tổ tông này suốt nửa ngày, đến buổi chiều nó cuối cùng cũng biết mệt, cuộn tròn ngủ một đống trên xe, cô cũng yên tĩnh được, ngồi ở cửa xe đang mở xem cảnh vừa quay.
Một đoạn phim ngắn vài phút đã có giá cả chục nghìn, thậm chí cao hơn.
Những cặp đôi chịu chi tiền đến quay đa số gia cảnh đều không tệ, hoặc bản thân đủ ưu tú, vừa có tiền vừa có thời gian để làm một thước phim kỷ niệm cho mình.
Cặp đôi hôm nay cũng là gặp nhau từ thời đại học, yêu nhau mấy năm rồi thuận theo lẽ tự nhiên tiến vào hôn nhân.
Hai người đều là người bản địa, điều kiện hai bên cũng coi như xứng đôi.
Khi kể lại câu chuyện của mình, họ cũng toàn là ngọt ngào vui vẻ, gần như chẳng mấy khi xảy ra mâu thuẫn, cha mẹ hai bên đều hài lòng.
Tất cả những người quen biết họ đều chúc phúc, mong họ có một tương lai hạnh phúc viên mãn.
Tuổi tác của họ cũng xấp xỉ tuổi hiện tại của Đường Dật Phong.
Nghĩ nghĩ, cô với Thư Vọng cũng đã bên nhau sáu năm rồi.
Hóa ra đã lâu đến vậy, nếu không đếm thì đúng là chẳng nhận ra.
Sáu năm, nếu là một cặp dị tính thì chắc hẳn cũng tới lúc nên bàn chuyện kết hôn rồi.
Còn bọn họ thì...
Đường Dật Phong không phải vì cảm thấy tình yêu của mình nhất định cần một quyển sổ đỏ để chứng nhận, chỉ là trong lòng vẫn không tránh được dâng lên chút buồn phiền bâng quơ.
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, chuông điện thoại vang lên, là Thư Vọng gọi tới.
Đường Dật Phong hơi bất ngờ.
Giờ này lẽ ra chị ấy vẫn đang ở công ty làm việc, sao lại gọi cho mình?
"Alo?
Sao giờ này chị lại gọi cho em?"
"Bệnh viện nào?"
"Được, chị đừng lo, em tới ngay."
***
Buổi chiều ở công ty, Thư Vọng nhận được điện thoại của Trương Tĩnh Nguyệt, ban đầu còn ngớ người, mà giọng Trương Tĩnh Nguyệt còn hoảng hơn cả cô.
Vì thế cô chỉ có thể trước tiên trấn an mẹ, sau đó vội vàng dặn dò đồng nghiệp rồi lập tức lao tới bệnh viện.
Bố cô Thư Trường Đình đột nhiên ngất ở nhà.
Một người bình thường chẳng có bệnh nặng gì mà đột nhiên ngất xỉu, Thư Vọng khó tránh khỏi lo lắng, trong lòng bắt đầu dâng lên sự bất an.
Khi cô tới bệnh viện, Thư Trường Đình đã tỉnh lại, đang ở trong phòng khám làm kiểm tra.
Ngoại trừ mẹ cô Trương Tĩnh Nguyệt đang đợi ở ngoài, còn có cả Lâm Toàn.
Vốn luôn ăn mặc chỉnh tề, lúc này tóc tai Trương Tĩnh Nguyệt rối bời, trong áo khoác còn là đồ mặc ở nhà, tay cầm điện thoại, đứng trước cửa phòng khám đi đi lại lại.
Thư Vọng bước nhanh tới, vội hỏi tình hình: "Thế nào rồi ạ?"
Thấy con gái tới, trái tim đang rối loạn của Trương Tĩnh Nguyệt cũng ổn hơn đôi chút, nhưng giọng nói vẫn còn đầy lo lắng.
"Bố con tỉnh rồi, bây giờ vẫn đang làm kiểm tra."
Bàn tay bà nắm lấy tay con gái hơi rịn mồ hôi, đầu ngón tay lạnh buốt.
Thư Vọng vỗ nhẹ mu bàn tay mẹ, cố gắng trấn an bà.
"Nguyên nhân là gì?
Sao tự nhiên lại ngất như thế?"
"Bác sĩ nói có thể do huyết áp cao, dạo này lại không nghỉ ngơi tốt.
Cụ thể thế nào thì còn phải đợi kiểm tra thêm."
Trên đường tới đây, trái tim Trương Tĩnh Nguyệt vốn vẫn căng như dây đàn.
Giờ có người có thể nói chuyện, bao nhiêu lo lắng đè nén bấy lâu cũng theo lời kể dồn dập mà tuôn ra.
Chiều nay Thư Trường Đình không phải đi làm mà ở nhà nghỉ ngơi.
Buổi sáng ông nói hơi choáng, đo huyết áp thì cao một chút, nhưng cả ông và Trương Tĩnh Nguyệt đều không quá để tâm, nghĩ chắc chỉ do gần đây ngủ nghỉ không tốt.
Đến buổi chiều, ông bắt đầu toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, đầu choáng váng hơn.
Thấy ông có vẻ không ổn, Trương Tĩnh Nguyệt còn đang do dự xem có nên đưa đi bệnh viện không, vừa quay người muốn tìm thuốc hạ huyết áp ông vẫn thường uống, phía sau đã vang lên tiếng ông ngã xuống ghế sofa.
Nghe mẹ kể lại, sắc mặt Thư Vọng cũng dần trầm xuống.
Trong lòng chỉ mong tất cả chỉ vì mệt mỏi quá độ, đừng xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng.
Lâm Toàn vẫn đứng yên sau hai mẹ con, nghe trọn cuộc trò chuyện mà không chen lời.
Lúc đầu Thư Vọng chưa để ý tới anh ta, mãi tới khi quay người lại, cô mới thực sự chú ý.
"Sao anh lại ở đây?"
Lâm Toàn còn chưa kịp mở miệng, Trương Tĩnh Nguyệt đã tiếp lời.
"Lúc đó mẹ hoảng quá, gọi xe cấp cứu đưa bố con tới bệnh viện, rồi chợt nhớ nhà Tiểu Lâm làm bên y dược chắc quen biết vài bác sĩ, nên mới liên lạc với nó."
"Cũng may nhờ nó giúp liên hệ bác sĩ, còn tìm người sắp xếp phòng bệnh nữa."
Lâm Toàn vẫn giữ nụ cười lễ độ quen thuộc: "Bác gái nói vậy khách sáo quá rồi.
Cháu chỉ góp chút sức thôi, quan trọng nhất là bác trai không sao là tốt rồi."
Thư Vọng nghe anh ta nói chuyện vẫn thấy gượng gạo, nhưng lúc này tâm trạng đang rối bời, dù không muốn tiếp xúc với đối phương thêm, thì chuyện hôm nay quả thật cũng nên cảm ơn.
"Cảm ơn anh, làm phiền anh rồi."
"Thư tiểu thư khách sáo quá."
***
Khi Đường Dật Phong vội vã đến bệnh viện, Thư Trường Đình đã được chuyển sang phòng bệnh.
Cô hỏi Thư Vọng số phòng rồi bước nhanh dọc hành lang.
Cô gõ nhẹ lên cửa, nghe thấy giọng Thư Vọng từ bên trong: "Xin mời vào."
Cô mở cửa, bốn người trong phòng bệnh đồng loạt nhìn sang.
Giường bệnh được nâng lên một chút, Thư Trường Đình nửa nằm nửa ngồi, thấy Đường Dật Phong đến, ông lại chống tay ngồi thẳng thêm chút nữa.
Sắc mặt ông vẫn không tốt, môi còn tái, nhưng sau khi tỉnh lại ánh mắt đã sáng hơn nhiều, trông cũng có sức sống hơn.
"Tiểu Đường cũng tới à?"
"Em nghe nói thầy ngất nên qua thăm xem sao ạ."
"Mọi người làm lớn chuyện quá rồi, tôi đâu nghiêm trọng tới mức đó."
Ông còn xua tay, "Bao nhiêu người vây quanh tôi thế này, làm như tôi sắp chết không bằng."
Trương Tĩnh Nguyệt nghe thế liền không chịu nổi: "Xì xì xì!
Ông nói gì mà xúi quẩy thế?
Ông có biết bộ dạng ông lúc chiều dọa người ta đến mức nào không?"
Bà đưa tay đè lên ngực, vẫn còn sợ hãi: "Thật sự làm tôi sợ muốn chết, ông nhìn xem ông bao nhiêu tuổi rồi, còn không biết tự lo cho sức khỏe!"
Đường Dật Phong thấy ông nói chuyện vẫn còn rành rọt, nhưng sắc mặt đúng là không tốt nên tiếp tục hỏi: "Bây giờ thầy thấy thế nào rồi ạ?"
"Tôi không sao nữa rồi, nghỉ thêm lát nữa là về nhà được."
Trương Tĩnh Nguyệt lập tức cản lại: "Về cái gì mà về, ông ngoan ngoãn ở lại đây kiểm tra cho tôi!"
"Tôi còn có tiết dạy ngày mai mà."
"Tôi đã gọi cho trường xin nghỉ giúp ông rồi."
...
Đường Dật Phong liếc sang Thư Vọng, nhỏ giọng hỏi: "Tình hình cụ thể là sao vậy?"
Cô đoán Thư Trường Đình là sợ người khác lo lắng nên mới cố tình nói nhẹ đi.
"Bây giờ vẫn chưa nhìn ra vấn đề cụ thể, bác sĩ kiến nghị nên ở lại viện quan sát hai ngày, đợi ngày mai làm kiểm tra toàn diện chi tiết hơn."
"Ông ấy vốn đã bị cao huyết áp, dạo này lại bị cảm, ăn uống không điều độ, còn thức đêm, làm việc quá sức, bác sĩ nói những yếu tố đó đều có ảnh hưởng."
Sau khi Thư Trường Đình tỉnh lại, mà Đường Dật Phong cũng đang ở đây, lòng Thư Vọng mới thật sự yên hơn.
Lúc này cô mới để ý trên áo khoác trắng của Đường Dật Phong còn lấm tấm vệt nước, trên tóc cũng vương vài giọt mưa.
Cô đưa tay ra, muốn giúp em ấy lau đi.
Đường Dật Phong thấy tay cô vừa đưa sát mặt mình, theo phản xạ hơi né đi, chớp mắt hai cái, nhìn Thư Vọng rồi lại nhìn sang hai người vẫn đang nói chuyện phía sau.
Bàn tay Thư Vọng dừng lơ lửng giữa không trung, chốc lát sau mới thu lại, lấy khăn giấy trong túi đưa cho cô: "Sao người lại ướt vậy?"
Đường Dật Phong nhận lấy, lau qua mấy cái lên mái tóc bên tai rồi thôi: "Bên ngoài đang mưa, lúc xuống xe bị dính chút thôi."
Thư Vọng thấy Đường Dật Phong chỉ lau qua loa, mơ hồ còn nhìn thấy làn da ướt nước lộ ra, đầu ngón tay cô khẽ động, muốn đưa tay lau giúp em nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại, chỉ đưa thêm một tờ giấy.
Đường Dật Phong vẫn chỉ lau đơn giản vài cái.
Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp người đàn ông từ nãy tới giờ vẫn im lặng đang nhìn mình.
Lông mày bên kia của anh ta hơi khẽ nhướng, trong mắt mang ý cười như có như không.
Ánh nhìn sau tròng kính càng giống như đang đánh giá dò xét, khiến Đường Dật Phong cảm thấy không thoải mái, chỉ đối mắt anh ta một cái rồi nhanh chóng dời đi.
Từ lúc bước vào phòng cô đã chú ý tới người đàn ông này.
Chỉ cần liếc vài lần là đã nhận ra anh ta là ai.
Bộ vest xám đậm phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc chải gọn gàng, cặp kính gọng vàng, hầu như chẳng khác gì hình ảnh trong vòng bạn bè cô xem lần trước, người này chính là Lâm Toàn.
Anh ta sao lại ở đây?
Đường Dật Phong không hỏi, vì cô biết lát nữa sẽ nghe được đáp án từ miệng bố mẹ Thư Vọng.
"Lần này thật sự phải cảm ơn Tiểu Lâm.
Con không biết lúc đó mẹ sợ đến thế nào đâu, hoàn toàn hoảng loạn, chẳng biết nên làm gì nữa.
May mà cậu ấy giúp liên hệ bác sĩ, liên hệ kiểm tra."
"Đúng là có lòng thật, còn tới nhanh hơn cả Y Y cơ đấy."
"Cháu cũng chỉ là trùng hợp đang có việc gần bệnh viện thôi."
"Cô cũng không muốn làm phiền người khác, cháu nhớ đừng về kể thêm thắt chuyện này với bố mẹ cháu đấy, kẻo người ta lại lo."
"Đến tuổi này rồi, vẫn là quen biết bác sĩ thì yên tâm hơn."
"Nếu bác trai bác gái có việc cứ liên hệ với cháu.
Công ty chúng cháu hợp tác với rất nhiều bệnh viện, hẹn khám hay sắp xếp kiểm tra đều tiện hơn nhiều."
...
Ba người bọn họ nói chuyện rất ăn ý, Thư Vọng thỉnh thoảng cũng xen vào vài câu.
Đường Dật Phong đứng bên cạnh Thư Vọng, nhưng lại cảm thấy mình như đứng rất xa khỏi khung cảnh này.
Cô như tách mình ra khỏi căn phòng bệnh, đứng ở một góc xa nhìn bốn người họ hòa thuận, nhẹ nhàng mà ấm áp.
Cô chẳng giúp được gì, cũng giống như bây giờ, chẳng chen được câu nào.
"Để em đi mua mấy chai nước cho mọi người nhé."
Thư Vọng muốn giữ cô lại, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cô rời đi.
Mười lăm phút trôi qua vẫn chưa thấy quay lại, Thư Vọng liền bước ra ngoài tìm.
Đường Dật Phong mua bốn chai nước khoáng ở cửa hàng nhỏ dưới khu nội trú, xách túi nilon đứng dưới mái hiên cổng lớn.
Đêm buông xuống, dưới ánh đèn, những sợi mưa rơi dày đặc không dứt, rơi xuống đất vang lên tiếng lộp bộp, còn rơi vào tai lại biến thành từng câu từng chữ cô vừa nghe trong phòng bệnh khi nãy.
Cơn mưa này rơi xuống không chỉ cho những đứa trẻ sắp chào đời trong bệnh viện này, cũng rơi xuống cho những người đang đối diện cái chết.
Nó rơi trên mui những chiếc xe sang, cũng rơi lên mũ bảo hiểm của anh giao hàng chạy vội trong đêm.
Vài tiếng sấm vang rền, vài tia chớp lóe lên.
Cô cúi đầu, từ mũi giày nhìn lên áo mình.
Trên chiếc quần công sở màu đen vẫn còn mấy dấu chân bùn của chú chó Shiba, lông chó dính từ quần lên tận áo.
Bàn tay rảnh rỗi nhặt mấy sợi lông trên áo, ném ra ngoài mưa, nhìn những giọt nước bắn tung dưới đất.
Rõ ràng đều là những "chứng cứ vui vẻ" ban ngày để lại, vậy mà giờ nhìn vào mắt lại giống như những vết bẩn không sao rửa sạch.
Cô muốn cười, nhưng lại chẳng cười nổi.
Gần ba mươi tuổi đầu rồi, rốt cuộc mình đang làm mấy chuyện chẳng ra sao gì thế này?
Đường Dật Phong lại đưa bàn tay ấy ra, đưa vào màn mưa, để sức nặng từ bầu trời từng chút từng chút rơi xuống lòng bàn tay mình.
Đáng lẽ cô phải là người luôn thích những kiểu thời tiết cực đoan như thế này — mưa lớn, sấm sét, gió giật, bão tuyết.
Những lúc thiên nhiên đổ xuống dữ dội như thế, cô thường cảm thấy sảng khoái, như thể bản thân cũng được phép buông lỏng mọi quy tắc mà sống tùy hứng theo nó.
Lẽ ra là vậy.
Nhưng giờ cô lại chẳng thấy thích nổi.
Ý nghĩ trôi xa.
Đến lúc rút tay về cô mới nhận ra: hóa ra gặp mưa dưới năm mười bảy tuổi và bị mưa dưới hai mươi bảy tuổi là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Mười bảy tuổi cảm thấy mưa chẳng đè nổi mình, gió cũng chẳng cản nổi mình.
Áo ướt thì thay là xong, tóc ướt thì lau là được.
Hai mươi bảy tuổi lại phải nghĩ: dầm mưa có ốm không, áo ướt vào văn phòng biết phải làm sao, người khác nhìn mình thế này có phải thảm hại lắm không.
Có lẽ cô không nên chỉ nghĩ đơn giản rằng mưa xuống thì mình có thể thoải mái chạy ra ngoài vui đùa, mà nên nghĩ đến việc làm sao để có thể che gió chắn mưa cho người khác.
Thế nhưng, chính bản thân cô cũng chẳng có ô.
"Tiểu Phong?"
Giọng nói dịu dàng quen thuộc của Thư Vọng vang lên từ phía sau.
"Sao không lên trên?
Đang nhìn gì vậy?"
Duy nhất có một điều khác với năm mười bảy tuổi, bây giờ cô đã trưởng thành hơn rất nhiều, và cũng đã rất giỏi diễn kịch.
Đường Dật Phong mỉm cười với Thư Vọng, cùng chị quay trở lại.
Để mặc đối phương nắm lấy cổ tay đang xách túi nước của mình, còn bàn tay từng hứng hạt mưa kia thì giấu vào túi áo.
"Không có gì, chỉ đang nghĩ xem khi nào mưa mới tạnh thôi."