Tân Ca Linh nhìn thấy có người lại đây đặt đơn, tiện tay đặt ly cà phê cốt dừa lên mặt bàn, nhìn hoàn toàn không ăn nhập gì với chai dầu thô và gia vị đồ nướng bên cạnh.
"Em muốn gọi cái gì?"
Trước xe đẩy là một học sinh tiểu học, trong tay cầm một tờ 5 tệ, đang cẩn thận nghiêm túc nhìn thực đơn, tựa như đang tính toán làm sao để phát huy được tác dụng lớn nhất của tờ 5 tệ này, gọi món đồ nướng mà cậu nhóc thích nhất.
"Chủ quán ơi, với 5 tệ có thể cho em một xiên thịt bò với một cây xúc xích nướng không?"
Tạ Tri Đường vốn nhạy cảm với con số, một xiên thịt bò và một cây xúc xích cộng lại đã là 7 tệ rồi, nhìn theo hướng tiếng nói, đó là một cậu nhóc tiểu học đang thèm ăn, dáng người hơi mập mạp khiến bộ đồng hồ học sinh xanh trắng bị căng ra một vòng.
"Bạn nhỏ, thịt bò với xúc xích nướng cần 7 tệ nha."
Tạ Tri Đường mỉm cười nhìn cậu bé, "Chỉ có 5 tệ thì có thể chọn món khác."
Tân Ca Linh nhướn mày nhìn về phía hai người họ.
Học sinh tiểu học khó xử: "Cầu xin hai chị mà, hai chị xinh đẹp ơi, em cũng chỉ có 5 tệ thôi à."
Tạ Tri Đường không bị dao động bởi viên đạn bọc đường này: "Bạn nhỏ, tụi chị làm buôn bán, cũng cần kiếm tiền mà.
Chị này mỗi ngày phải thức khuya dậy sớm đi mua thịt, xắt thịt, tẩm ướp, xiên thịt, rồi mới nướng bán được, mỗi xiên chỉ kiếm được vài hào thôi, em vừa vào đã đòi giảm đi 2 tệ, tụi chị cũng sắp cho không em rồi."
Dứt lời, Tân Ca Linh kinh ngạc nhìn về phía Tạ Tri Đường vừa nói dối mà không hề chớp mắt.
Học sinh tiểu học nghe những lời này xong, do dự rối rắm một hồi, cuối cùng lấy trong túi ra 2 tệ nữa, gom đủ 7 tệ đưa cho Tạ Tri Đường: "Vậy... thế này đủ rồi chứ?"
Tạ Tri Đường nhận lấy 7 tệ này, ý cười càng sâu hơn, "Đủ rồi, bây giờ chị kêu sư phụ đồ nướng này nướng xiên thịt bò với xúc xích cho em nha."
Học sinh tiểu học mở to mắt nhìn về phía Tân Ca Linh, vừa nhìn thao tác của cô, vừa nuốt nuốt nước miếng: "Dạ."
Tân Ca Linh thật sự không nghĩ tới trong túi của cậu nhóc còn có 2 tệ nữa, càng không ngờ được Tạ Tri Đường có thể khiến cậu nhóc tự nguyện móc 2 tệ từ trong túi ra, gom đủ tiền mới gọi món.
Nếu đổi lại là cô, chỉ có hai khả năng, một là cô chọn lùi lại một bước, để cho cậu bé dùng 5 tệ gọi một xiên thịt bò với xúc xích nướng, hai là cậu bé học sinh tiểu học này đổi sang một quán nướng khác.
Ánh mắt Tân Ca Linh nhìn Tạ Tri Đường trở nên khác biệt, nướng xong bỏ vào túi giấy mà Tạ Tri Đường đã mở ra, hai mắt nhìn nhau, khẽ cười nói: "Phục em thật đó."
Tạ Tri Đường đưa cho học sinh tiểu học, chờ cậu nhóc đi rồi mới nói: "Hai tệ cũng là tiền, rõ ràng nhóc này muốn chiếm hời của chị."
Khoảng 5 giờ rưỡi, xe đồ nướng đã bán được hơn 20 phần, chỉ là "trời có mưa gió thất thường"*, bầu trời bỗng nhiên âm u, mây đen bao phủ dày đặc.
*Đây là vế đầu của câu tục ngữ "Trời có gió mây bất trắc, người có họa phúc sớm chiều", chỉ những thay đổi đột ngột không lường trước được.
Chẳng bao lâu sau, mưa bắt đầu rơi và nhanh chóng chuyển thành cơn mưa lớn như trút nước.
Người trên phố ẩm thực lập tức chạy tán loạn, các xe hàng khác cũng lục đục thu dọn đồ đạc để rời đi.
Tân Ca Linh cùng Tạ Tri Đường dọn dẹp đồ đạc, định đi tránh mưa một lát.
Tân Ca Linh tắt lò lửa, không chút do dự ôm thùng Coca ướp lạnh kia gửi tạm ở tiệm ăn vặt Gấu Nhỏ, số đồ đạc còn lại chỉ đành nhét hết vào ngăn chứa đồ dưới gầm xe đẩy.
Tạ Tri Đường cũng thu dọn ghế vào trong, đậy nắp các hũ gia vị nướng trên bàn lại, thấy mấy túi giấy dễ bị ướt, cô cũng cẩn thận cất đi.
"Chị ơi, mưa càng lúc càng nặng hạt rồi."
Tạ Tri Đường còn lo lắng hơn cả cô.
Tân Ca Linh bước sang một bên xe đẩy, hai tay bám chắc vào thành xe rồi bắt đầu đẩy đi: "Không sao đâu, chị đẩy về trước đã, đồ đạc không bị ướt đâu."
Tạ Tri Đường chỉ có thể đi theo đẩy cùng với cô.
Hai bóng dáng ổn định vững chắc đẩy xe hàng về, hạt mưa rơi xuống từ nhỏ biến thành lớn, nện trên tấm lưng một đen một trắng của hai người.
Tân Ca Linh cảm nhận được nước mưa thấm trên lưng mình dần dần lan rộng, nhìn sang Tạ Tri Đường bên cạnh, sau lưng áo sơmi của cô ấy cũng ướt nhẹp, bởi vì động tác khom người đẩy xe mà xương bả vai của cô ấy hơi hơi nhô lên, rãnh sống lưng hiện lên vài phần mảnh mai yếu ớt.
Tân Ca Linh tháo chiếc nón lưỡi trai của mình xuống, một tay đội lên đầu Tạ Tri Đường, rồi quay đầu lại dồn sức đẩy xe hàng.
Bất ngờ được đội nón, Tạ Tri Đường thoáng ngẩn ngơ.
Cô khẽ liếc mắt nhìn lên trên, vành nón lưỡi trai ngay trước mắt đã giúp cô chặn đi cơn mưa đang trút xuống tán loạn.
Những giọt mưa lạnh buốt vốn đang dội thẳng vào đầu, thấm vào da thịt giờ đây đã bị đỉnh nón ngăn lại.
Tạ Tri Đường quay đầu nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh cô, cánh tay của cô ấy bị nước mưa thấm ướt, nước mưa tí tách tí tách dội vào sau cổ cô ấy, tóc mai bên thái dương cũng ướt đẫm, nhưng ánh mắt cô ấy nhìn phía trước vẫn kiên định và bình tĩnh trước sau như một.
Tạ Tri Đường thu hồi sắc mặt, dùng tay kia chỉnh chỉnh vành nón, không nói lời nào nhưng trong lòng lại ngọt ngào như được rót mật.
Đẩy xe hàng qua một con phố, còn cách một đoạn nữa, nhưng mà trời đột nhiên mưa càng lớn hơn, tính thời gian thì không kịp đẩy trở về dưới lầu khu nhà của chị.
Tạ Tri Đường bỗng nhiên nhớ tới bên ngoài toà chung cư của cô còn có một cái mái che, có lẽ có thể đẩy đến chỗ đó để tránh mưa.
"Chị, hay là đẩy đến trong mái che dưới chung cư của em trước đi, nơi đó trống rỗng, chỉ có mấy chiếc xe điện đang đậu thôi."
Tân Ca Linh nhìn nhìn xung quanh, nơi này cách chung cư của cô ấy rất gần, nếu được đậu xe, đó là một nơi tránh mưa khẩn cấp lý tưởng.
"Được chứ?"
Tạ Tri Đường gật đầu: "Tạm thời tránh mưa chắc là được."
Tân Ca Linh: "Vậy chúng ta đẩy tới đó đi."
Tân Ca Linh thay đổi phương hướng, đẩy về hướng chung cư đường Bình Khẩu Nam, khoảng ba phút sau, hai người đã đẩy xe hàng đến dưới mái che.
Sau khi họ vừa vào đến nơi thì cơn mưa cũng lớn đến mức chưa từng thấy.
Trong chớp mắt, bên ngoài mái che như bị bao phủ bởi một tấm màn nước, bên tai là tiếng mưa gào rú nặng nề, dội xuống mặt đất và mái che những tiếng thình thịch lớn.
Kèm theo đó là tiếng sấm rền vang.
Tạ Tri Đường nhẹ nhàng thở phào, cũng may đã phán đoán chính xác, kịp thời đẩy đến nơi này, nếu còn kẹt ở trên đường thì các cô phải bỏ lại xe hàng để đi tránh mưa.
Lúc này điện thoại của Tân Ca Linh vang lên.
Chiếc khăn lau trong tay còn chưa kịp lau cho mình, cô không thể không rút máy ra nghe: "Bà Lâm gọi cho chị."
Vừa nói, cô nhấn nút nghe, đồng thời đưa chiếc khăn cho Tạ Tri Đường, ra hiệu bảo cô ấy lau trước.
Tạ Tri Đường gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, không lên tiếng làm phiền, cô đón lấy khăn để lau nước mưa trên cổ và mặt mình.
"Bà Lâm, mẹ không cần qua đâu, con tìm được chỗ trú rồi.
Mẹ mang dù qua cũng không có tác dụng gì đâu, trận mưa này lớn lắm."
Tân Ca Linh trấn an bà Lâm ở đầu dây bên kia, ngăn ý định mang dù cho mình của bà: "Xe hàng cũng được để cẩn thận rồi, không bị ướt đâu, con tìm được cái mái che gần đây để trú mưa rồi."
"Con hả?"
Tân Ca Linh nhìn nhìn quần áo trên người mình, chỉ có thể dối lòng mà nói, "Con không có bị mắc mưa, sẽ không bị cảm đâu."
Ánh mắt Tạ Tri Đường rơi xuống trên người Tân Ca Linh, tóc của cô ấy còn đang nhỏ nước, cũng hiểu rõ đây là vì không muốn làm dì lo lắng nên cô ấy mới nói dối.
Cô duỗi tay sờ sờ cổ áo của Tân Ca Linh, cô ấy mặc quần áo màu đen, mắt thường nhìn sẽ không biết được có ướt hay không, nhưng khi tay cô sờ vào cổ áo của cô ấy, xúc cảm lạnh lẽo và ẩm ướt chứng tỏ trên người cô ấy đã ướt đẫm từ lâu.
Tạ Tri Đường nghe cuộc đối thoại giữa cô ấy và dì, chạm nhẹ vào vành nón trên đỉnh đầu, mặt ngoài của vành nón thì ướt, phía dưới lại khô.
Cô lại nghĩ tới tình cảnh lúc nãy cùng nhau đẩy xe rồi bị chụp nón lên đầu.
Trái tim đập rộn ràng, Tạ Tri Đường do dự một chút, mím nhẹ đôi môi đỏ, giấu đi tâm tư của mình, lựa chọn tự tay lau đi vệt nước trên gò má của Tân Ca Linh.
"Thật sự không cần qua đây đâu, bà Lâm, mẹ đừng làm con lo lắng được không?
Mưa lớn như vậy nếu bị té ngã thì có phải lại phải vào bệnh viện không?"
Tân Ca Linh vừa khuyên nhủ Lâm Hoài Lan xong, liền cảm nhận được một chiếc khăn tay gấp gọn được ai đó nhẹ nhàng ấn lên mặt mình, hơi xoay người lại, trực tiếp nhìn thấy một Tạ Tri Đường với vẻ mặt điềm tĩnh dịu dàng.
Suy nghĩ có chút rời rạc, cô nhớ lại cảnh tượng trước đó cô ấy lau mồ hôi cho mình, đường đường chính chính, giống như bạn bè tiện tay giúp đỡ nhau.
Nhưng mà...
Tầm mắt của Tân Ca Linh dời xuống, dừng trên đôi môi đỏ của Tạ Tri Đường, một ý nghĩ thoáng qua nhanh đến mức cô không nắm bắt kịp.
Giống như ý thức trong đầu đã đem thứ cô nhìn thấy so sánh với một vật gì đó.
Tân Ca Linh cố gắng nhớ lại, nhưng làm thế nào cũng nhớ không nổi, tiếng mưa rơi bên tai cực kỳ lớn, có lẽ suy nghĩ đã bị nó chôn vùi.
Sự chú ý lại bị Lâm Hoài Lan ở đầu dây bên kia thu hút trở lại ấn, "Biết rồi, lát nữa nếu mưa tạnh, con sẽ tiếp tục bày hàng, cúp máy trước đây."
Tân Ca Linh nhét điện thoại lại vào túi quần, muốn nhận lấy chiếc khăn trong tay Tạ Tri Đường, "Đưa cho chị đi, để chị tự lau."
Nhưng lại không cẩn thận nắm lấy mu bàn tay của Tạ Tri Đường, cảm giác thanh mảnh mềm mại như búp măng, vành nón che khuất sắc mặt của Tạ Tri Đường khiến Tân Ca Linh nhìn không rõ, cô bình tĩnh dời tay lên phía trên, chạm vào một đầu của chiếc khăn.
Rút ra, xoay người, tự mình lau.
Tạ Tri Đường hạ tay xuống, hơi ngẩng đầu, vành nón thu Tân Ca Linh vào trong tầm mắt, một lát sau cô quan sát màn mưa ba phía xung quanh, lông mày hơi nhíu lại: "Chị ơi, mưa lớn như vậy nhất thời không tạnh ngay được đâu, hay là lên nhà em nghỉ ngơi một lát trước đã?"
Tân Ca Linh nhìn lại vẻ nhếch nhác trên người mình, quần áo ướt, tóc cũng ướt, cô phải xử lý một chút, nếu không sẽ bị cảm lạnh thật.
"Cũng được."
Cứ như vậy, Tân Ca Linh đi theo Tạ Tri Đường lên lầu, vào nhà, Tạ Tri Đường lấy cho cô một đôi dép lê từ trên kệ để giày, "Thay ra trước đi, chờ chút nữa đi tắm rửa."
Tân Ca Linh: "Cần phải tắm sao?
Em đưa chị một chiếc khăn sạch để chị lau qua là được rồi."
Tạ Tri Đường khoanh hai tay trước ngực, bất lực nói: "Khăn lau không lau khô được nước thấm trong quần áo của chị đâu.
Tắm một cái đi, chỗ em có máy sấy quần áo, đồ sẽ khô nhanh thôi."
Lời đã nói đến mức này, Tân Ca Linh vẫn còn chút do dự, cô sợ quá phiền phức và lãng phí thời gian, bất giác nhìn về phía ban công.
Bên ngoài vẫn là cuồng phong bão táp.
Tạ Tri Đường nhìn theo ánh mắt của cô, biết cô đang nghĩ gì, kéo tay cô qua, "Chị mau đi tắm đi, đừng làm mất thời gian, em tìm một bộ quần áo cho chị thay."
Tân Ca Linh nửa bị đẩy nửa thuận theo vào trong phòng tắm.
Cửa phòng tắm đóng lại, cô thở dài một hơi, đành phải chấp nhận đề nghị của cô ấy - tắm một cái ở đây.
Hai tay bắt chéo nắm lấy góc áo, kéo mạnh lên trên, áo liền được cởi ra.
Ngay sau đó là những món đồ khác.
Cô vừa tháo dây buộc tóc vừa mở vòi hoa sen, bắt đầu tắm rửa toàn thân.
Tạ Tri Đường lục trong tủ quần áo ra một bộ đồ thể thao màu xám rộng rãi, áo trên hơi ngắn, là kiểu có nón, quần là một chiếc quần dài ống rộng.
Gấp gọn lại rồi đi đến trước cửa phòng tắm, lắng nghe tiếng nước chảy bên trong, ánh mắt Tạ Tri Đường tối lại, cô gõ cửa: "Chị ơi, quần áo em chuẩn bị xong rồi, chị cầm lấy đi."
"Ừ, em đợi một chút."
Giọng của Tân Ca Linh truyền ra từ bên trong, một lát sau cửa phòng tắm mở ra một khe hở, một bàn tay vươn ra ngoài.
Tạ Tri Đường đặt quần áo lên tay cô, khóe mắt liếc nhìn vào bên trong, có lẽ do hơi nước quá dày đặc, cô không nhìn thấy gì cả.
Trước khi đối phương rụt tay lại, Tạ Tri Đường lại nói: "Chị đưa quần áo cho em đi, em mang đi giặt ngay bây giờ."
"Không cần đâu, chờ chút giặt chung với em."
Bị từ chối, Tạ Tri Đường nhìn cửa phòng tắm đóng chặt, "..."
Cô đành phải xoay người về phòng lấy quần áo tắm rửa cho mình.
Không lâu sau, Tân Ca Linh mặc bộ đồ thể thao màu xám bước ra, một tay cầm khăn lau mái tóc ướt, một tay bưng thau đựng quần áo, "Chị tắm xong rồi, Tạ Tri Đường, em cũng mau đi tắm đi, đừng để bị cảm lạnh."
"Dạ."
Tạ Tri Đường một tay ôm quần áo của mình đứng dậy khỏi ghế sofa, nhìn thoáng qua vòng eo gầy lộ ra của Tân Ca Linh, khi cô ấy cúi người đặt thau xuống, có thể nhìn thấy thấp thoáng đường cơ bụng số 11.
"Máy sấy tóc ở trên ghế sofa."
Tạ Tri Đường nhắc nhở.
"Ừm."
Tân Ca Linh lướt ngang qua cô, đi về phía sô pha, cầm máy sấy lên bắt đầu sấy khô tóc của mình.
Tạ Tri Đường vào phòng tắm rồi, phòng khách chỉ còn lại tiếng máy sấy tóc cùng với tiếng mưa xối xả bên ngoài.
Khi Tân Ca Linh sấy tóc đến độ khô một nửa thì Tạ Tri Đường đi ra, trong thau đặt quần áo của cô ấy, cô ấy đem quần áo của mình và Tân Ca Linh cùng bỏ vào máy giặt.
Trước khi bỏ vào, Tạ Tri Đường hỏi một câu: "Trong túi có đồ gì không?"
Tân Ca Linh ngẫm nghĩ: "Hình như có tờ 50 tệ, tiền công sửa điều hòa cho bà Lý sáng nay."
Tạ Tri Đường đưa tay vào túi lục lọi, quả nhiên tìm thấy 50 tệ, sau đó cô bỏ quần áo vào máy giặt.
"Chị sửa cái gì của điều hòa vậy, kiếm được 50 tệ?"
Tân Ca Linh: "Bà ấy bảo máy không lạnh nữa, chị thay cái tụ điện."
Tạ Tri Đường sững người: "Chỉ kiếm được 50 tệ thôi sao?"
Tân Ca Linh: "Ừm."
Tạ Tri Đường: "Trước đây em từng gọi thợ đến sửa điều hòa, anh ta cũng thay tụ điện cho em, nhưng em phải trả 180 tệ."
Nói cách khác, việc sửa chữa đơn giản như thay tụ điện cũng phải tốn hơn 100 tệ.
Tân Ca Linh: "Nhưng tụ điện rẻ lắm, chị kêu bà Lý xem muốn đưa bao nhiêu thì đưa."
Tạ Tri Đường: "Rẻ đến mức nào?"
Tân Ca Linh: "10 tệ một cái."
Tạ Tri Đường: "..."
Tạ Tri Đường nhất thời không biết nên mặc niệm cho túi tiền của chính mình, hay là cảm thấy đau lòng cho công sức lao động của Tân Ca Linh khi cái giá cô ấy đưa ra thấp hơn người khác gấp mấy lần.
"Chị nói vậy làm em thấy mình giống như một kẻ khờ coi tiền như rác vậy."
Tạ Tri Đường đứng trước máy giặt, ấn nút hai cái, tiếng "tít tít" vang lên, máy giặt bắt đầu bơm nước vận hành.
Tân Ca Linh nhất thời nghẹn lời, không biết nên an ủi cô thế nào, bởi vì chuyện này nghe có vẻ đã xảy ra từ lâu rồi.
"Nếu em không chê, sau này đồ điện có vấn đề gì cứ gọi chị qua xem thử, nếu chị không giải quyết được thì em hãy gọi thợ chuyên nghiệp đến sửa, miễn là em không sợ phiền phức."
"Có lấy tiền không?"
Tạ Tri Đường hỏi.
"Không thu tiền em."
Bốn chữ đơn giản trực tiếp ấy khiến tâm trạng Tạ Tri Đường vui vẻ lên rất nhiều.
Cô đi vào phòng khách, thấy Tân Ca Linh tùy ý vắt chiếc khăn lau tóc lên tay vịn sofa, còn bản thân cô ấy thì ngồi chính giữa ghế, khuỷu tay chống lên đầu gối, vừa thổi tóc vừa dùng tay gẩy tơi chân tóc.
"Đưa khăn cho em."
"Hửm?"
Tân Ca Linh tạm dừng máy sấy tóc, cô nghe không rõ, nhưng nhìn sắc mặt của Tạ Tri Đường, cô đoán đại khái là máy sấy tóc nên đưa máy qua.
"Không phải cái này, đưa khăn cho em, em mang đi giặt."
Tạ Tri Đường đính chính lại.
Tân Ca Linh đưa khăn cho cô, chăm chú nhìn theo bóng lưng Tạ Tri Đường trong bộ váy ngủ đang quay người rời đi một hồi lâu, trong lòng nảy sinh một cảm giác vi diệu khó tả giống như mình đang bị ai đó chăm sóc như một đứa trẻ, đặc biệt là khi Tạ Tri Đường không gọi cô là "chị" mà trực tiếp đưa ra mệnh lệnh.
Chắc chỉ là ảo giác thôi nhỉ.
Tân Ca Linh có chút hoài nghi.
"Chị, chị lại đây chút đi, sao chỗ này bị rỉ nước rồi?"
Quả nhiên chỉ là ảo giác.
Tân Ca Linh bỏ máy sấy tóc xuống, đi vào phòng bếp, "Chỗ nào bị rỉ nước?"
Tạ Tri Đường thấy cô đến, liền chỉ tay vào bồn rửa dưới bệ bếp: "Chỗ này, trước nay đều không bị rò rỉ nước mà."
Tân Ca Linh ngồi xổm xuống kiểm tra bồn rửa phía dưới mặt bếp: "Để chị xem."
Ống nước không có vấn đề gì, chỗ nối giữa ống nước và bồn rửa cũng không bị lỏng, bồn rửa không có hư hại.
Vấn đề có lẽ không nằm ở bên dưới, mà là ở trên mặt bàn.
Tân Ca Linh đứng dậy, kiểm tra rìa bồn rửa, phát hiện ra lớp keo chống thấm ban đầu của bồn rửa đã bị cứng lại, lỏng lẻo bong tróc từng mảng nên mất đi hiệu quả chống thấm.
"Là vấn đề ở keo chống thấm."
Tạ Tri Đường: "Vậy có nghiêm trọng không?"
Tân Ca Linh: "Mua một tuýp keo chống thấm về bắn vào là được, không phải chuyện gì lớn, nhưng mưa lớn thế này, nhất thời không đi mua về được."
Tạ Tri Đường chằm chằm nhìn cái bồn rửa đó, càng nhìn càng thấy bực, cô cố gắng nén cơn giận: "Đúng là bỏ tiền ra rước lấy bực vào thân, không hư cái này thì cũng hư cái kia."
Tân Ca Linh nhìn bộ dạng tức giận của cô, cảm thấy có chút buồn cười: "Không sao, không phải lỗi của em, tối nay sau khi dọn hàng xong chị sẽ xử lý giúp em, trước mắt đừng dùng cái bồn rửa này, nếu không sàn nhà bếp của em sẽ càng ngày càng ẩm ướt."
Cơn giận của Tạ Tri Đường tiêu tan đi không ít sau lời nói này: "Ừm."
Tân Ca Linh nhận lấy khăn trong tay cô, "Để chị giặt cho, giặt xong có phải phơi lên không?
Móc treo áo ở đâu?"
Tạ Tri Đường: "Ở trong tủ quần áo, em đi lấy cho chị."
Tân Ca Linh cầm khăn vào phòng tắm giặt sạch một lần, vắt khô, nhận lấy móc treo áo mà Tạ Tri Đường đưa rồi vắt khăn lên, treo trên ban công.
Mưa tạt vào ban công rất lớn, nhưng ngoài ban công ra cũng không còn chỗ nào khác để phơi nữa.
May mà thanh ngang trên ban công đủ cao, sát tận trần, Tân Ca Linh đưa nó lên trên đó, gió mưa không tạt tới được cái khăn.
Tân Ca Linh quay người trở lại phòng khách, kéo cửa kính ngăn cách phòng khách và ban công lại, cách biệt hơi nước và tiếng sấm, vừa quay đầu lại đã thấy Tạ Tri Đường đang ngồi trên ghế sofa thổi tóc với động tác vô cùng tao nhã.
Tân Ca Linh ngồi ở một chiếc sô pha đơn, ngẩng đầu dựa vào lưng ghế sô pha, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát.
Cô có hơi mệt.
Buổi sáng xử lý chuyện của Lê Phượng Châu, lại đi khiêng cái giường về, quét sạch phòng chứa đồ, tẩm ướp nguyên liệu đồ nướng, buổi chiều còn đi sửa điều hòa cho người ta.
Bày quán không bao lâu thì gặp phải trời mưa, mưa tạt ướt cả người.
Tạ Tri Đường nhìn thấy cô đang chợp mắt nghỉ ngơi, bất giác tắt máy sấy tóc đi, nhìn ánh đèn chói mắt trên đỉnh đầu, Tạ Tri Đường đứng dậy tắt hết đèn trong nhà, chỉ trong chớp mắt căn phòng trở nên vô cùng tối tăm, chỉ có sắc trời xám xịt của ngày mưa hắt vào từ ban công.
Bốn bề có chút se lạnh, Tạ Tri Đường nhẹ chân nhẹ tay đi vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc chăn lông từ tủ quần áo, đi đến trước mặt Tân Ca Linh, cúi người đắp lên cho cô.
Khi ghé lại gần, Tạ Tri Đường có thể thấy rõ hốc mắt sâu của cô ấy, dù cách một lớp mí mắt cũng có thể nhận ra đường nét đôi mắt này mang theo vài phần anh khí.
Làn da trên mặt là sắc thái khỏe mạnh chỉ có được nhờ vận động, đôi môi mỏng mím nhẹ, dù gặp phải chuyện may mắn lớn đến đâu, cô ấy cũng chỉ cười nhạt.
Tạ Tri Đường không biết nên hình dung cảm giác này thế nào, người trước mắt đem lại cho cô một loại ảo giác rằng: giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, chỉ có người này sẽ lặng lẽ chăm chú nhìn theo và bảo vệ mình.
Bên dưới vẻ ngoài yên tĩnh trầm mặc ấy là sức mạnh ngàn quân.
Tạ Tri Đường đắp chăn lên người cô, nhưng không ngờ lại làm cô tỉnh giấc.
"Mưa tạnh rồi sao?"
Tân Ca Linh hỏi.
"Vẫn chưa."
Tạ Tri Đường thấy đôi mắt cô mệt mỏi, "Hay là vào phòng em nghỉ ngơi đi, đợi mưa tạnh em sẽ gọi chị."
Tân Ca Linh nhắm mắt đáp lại: "Không cần đâu, chị chợp mắt ở đây một lát là được rồi, mưa sắp tạnh rồi."
Tạ Tri Đường đành lấy điện thoại lại gần, đọc dự báo thời tiết cho cô nghe: "Trận mưa này ít nhất phải một tiếng nữa mới tạnh, chị vào trong ngủ một lát đi, được không?"
Tân Ca Linh ừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, nhưng cơ thể lại dần chìm vào giấc ngủ sâu, không nhúc nhích.
"..."
Tạ Tri Đường ném cái chăn sang một chiếc sofa khác, nắm lấy tay Tân Ca Linh, cưỡng ép đánh thức cô dậy: "Vào phòng ngủ đi, chị."
Việc nghỉ ngơi kém chất lượng tuy có chút tác dụng, nhưng phần nhiều là uống rượu độc giải khát, chẳng thà có một giờ ngủ chất lượng cao còn hơn.
Tân Ca Linh không bị cô ấy kéo dậy, nhưng lại bị cô ấy kéo cho tỉnh lại, cô bất lực thở dài một hơi dài: "Được rồi, chị đi ngủ."
Tạ Tri Đường thấy cuối cùng cô cũng rời khỏi ghế sô pha đi theo mình vào phòng, đi trước một bước mở đèn trong phòng ngủ lên, xốc cái chăn của mình lên để Tân Ca Linh nằm xuống.
Tân Ca Linh tự mình đắp chăn lên, quanh thân đều là hương hoa tử lan la (violet) quen thuộc, không biết sao càng thấy mệt mỏi hơn, mí mắt nặng trĩu, trước khi ngủ còn nói cảm ơn với Tạ Tri Đường.
"Đa tạ đã tiếp đón."
"..."
Tạ Tri Đường không còn lời gì để nói, xoay người đi ra ngoài tiện tay tắt đèn trong phòng, bởi vì máy giặt đang hoạt động, gây ra tiếng động không nhỏ, Tạ Tri Đường lại nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại.
Không lâu sau, máy giặt đã giặt quần áo xong.
Bên cạnh là máy sấy, cái máy sấy này là do cô tự mua, điều kiện của căn nhà thuê này dù sao cũng kém hơn căn nhà gốc của cô, nhưng cũng không thể để bản thân phải chịu thiệt thòi.
Không ngờ hôm nay nó lại có tác dụng này.
Phải mau chóng sấy khô, nếu không lát nữa mưa tạnh chị ấy lại không có quần áo để mặc đi làm.
Tạ Tri Đường vén lại mái tóc dài đang rủ xuống, cúi người ngồi xổm xuống mở máy giặt ra, lấy hết quần áo đã giặt sạch bên trong ra, đầu tiên là đồ của Tân Ca Linh, sau đó mới đến đồ của mình.
Cô dự định sẽ treo đồ của mình lên phơi trực tiếp, còn quần áo của Tân Ca Linh thì bỏ vào máy sấy, quần áo ít thì mới có thể sấy khô nhanh được.
Tạ Tri Đường thuần thục nhấn nút máy sấy.
Làm xong tất cả, việc tiếp theo là đợi quần áo khô, đợi mưa tạnh.
Cô vùi mình vào ghế sofa, lặng lẽ quan sát tình hình mưa ngoài ban công.
Bỗng nhiên hy vọng cơn mưa này cứ rơi mãi, đừng tạnh thì tốt biết mấy.
Như vậy thì chị ấy có thể ngủ mãi ở chỗ cô như bây giờ.
Trong căn phòng tối tăm không chút ánh đèn, máy sấy phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Tạ Tri Đường trước đây vốn không mấy yêu thích những ngày mưa, nhưng hôm nay lại cảm thấy đặc biệt tốt đẹp.
Bỗng dưng, cô nhớ đến gì đó, vội vàng đứng dậy mang dép lê vào đi về phía phòng tắm.
Nhìn thấy nón lưỡi trai treo trên vách tường phòng tắm, chán nản xoa xoa huyệt Thái Dương.
Sao lại quên mất cái này chứ, bị hơi nước nóng quanh quẩn trong phòng tắm làm cho càng thêm ẩm ướt.
Tạ Tri Đường lấy nó ra ngoài phơi, nhưng khi đi qua phòng khách tối om thì không cẩn thận bị bàn trà đụng vào đầu gối, trọng tâm không vững liền ngã xuống sàn nhà.
Nón lưỡi trai văng ra xa nửa mét.
Trong không khí vang lên tiếng hít hà vì đau đớn của Tạ Tri Đường, một lúc sau cô mới ngồi dậy, mò mẫm trên mặt đất, tìm thấy cái nón lưỡi trai đó rồi tựa vào bàn trà đứng lên.
Tạ Tri Đường vốn tưởng chỉ là cú ngã nhẹ, định không quan tâm, nhưng cơn đau từ đầu gối truyền đến khiến cô buộc phải bật đèn lên xem xét tình hình.
Cái nhìn này khiến cô càng thêm phiền lòng, vậy mà lại bầm tím một mảng rồi.
Cô kéo ngăn kéo tìm thấy rượu thuốc Vân Nam Bạch Dược, vừa thoa được hai cái đã ngửi thấy mùi rượu thuốc nồng nặc.
Tạ Tri Đường lập tức đóng nắp chai Vân Nam Bạch Dược lại, lấy khăn giấy lau sạch rượu thuốc trên đầu gối.
Cảm thấy mùi vẫn chưa được át đi triệt để, Tạ Tri Đường vào phòng tắm lấy chút sữa tắm để xoa rửa, cho đến khi chỉ còn ngửi thấy mùi hương sữa tắm, cô mới đi ra ngoài với vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Nếu để chị ấy biết mình bị va vào đầu gối, lát nữa đi bán chắc sẽ không cho mình đi theo, để tối về rồi thoa vậy.
Nửa giờ sau, mưa nhỏ dần, thêm nửa giờ nữa, máy sấy kết thúc vận hành, Tạ Tri Đường đi tới lấy quần áo ra, tất cả đều đã khô.
Lúc này mưa cũng đã tạnh, Tạ Tri Đường chuẩn bị vào phòng ngủ đánh thức Tân Ca Linh, nhưng khi cô vừa mới chuẩn bị mở cửa, cửa đã trước tiên được mở ra từ bên trong.
"Tỉnh rồi à?
Đúng lúc em định vào kêu chị đó."
"Ừm."
Tân Ca Linh hỏi cô, "Hết mưa rồi sao?"
"Vừa mới tạnh."
Tân Ca Linh: "Đến lúc bày quán rồi, chị đi thay quần áo đây, quần áo xong rồi chứ?"
Tạ Tri Đường đưa qua: "Em đang định đưa cho chị đây."
Tân Ca Linh nhận lấy: "Vất vả cho em rồi, giấc ngủ này thực sự rất ổn định."
Nói xong, cô ấy lướt qua vai Tạ Tri Đường đi về phía phòng tắm để thay đồ.
Khóe môi Tạ Tri Đường khẽ nhếch lên, không chậm trễ nữa, cô cũng vào phòng ngủ thay bộ đồ mới, chuẩn bị cùng đi bán hàng.
_________________________
Giai đoạn mập mờ trước khi chính thức yêu này rất là hấp dẫn với quắn quéo, chúc mn tận hưởng không khí này =))))
Vợ hiền - Tạ Tri Đường, lúc thì mạnh mẽ chăm sóc, lúc thì dịu dàng dựa dẫm, xoay chị iu như chong chóng làm cổ tưởng mình bị ảo giác không =))))