Sáng sớm hôm sau, trời quang mây tạnh.
Tân Ca Linh thức dậy sớm định khiêng ba bó giấy bìa kia đến trạm thu phế liệu để bán.
Trước khi khiêng xuống, Lâm Hoài Lan ngăn cô lại, lấy từ góc nhà ra một chiếc cân lò xo treo nhỏ bằng bàn tay, "Cân thử trước đã."
Tân Ca Linh nhìn thân hình gầy yếu của mẹ, đứng dạng chân trước chồng giấy, thành thạo dùng cân lò xo móc vào bó giấy bìa, cố gắng nhấc lên để cân, trong khoảnh khắc đó, cô cảm giác như lồng ngực mình bị ai đấm mạnh.
"Mẹ, để con làm."
Tân Ca Linh nhận lấy cân lò xo trong tay bà, nhấc bó giấy bìa đầu tiên lên cân, "Ba mươi... ba cân."
Lâm Hoài Lan lấy cái máy tính kiểu cũ ra, nhập vào con số 33, chờ con gái báo số thứ hai rồi bà lại tiếp tục nhập vào.
"33 cộng 29 cộng thêm 35, tổng cộng là 97 cân."
Lâm Hoài Lan lấy tờ giấy và cây viết ghi lại con số này, đồng thời viết các con số tương ứng với số cân lên từng bó giấy.
Tân Ca Linh lần lượt khiêng xuống dưới lầu.
Trong khu nhà, Lâm Hoài Lan không biết lấy từ đâu ra một chiếc xe đẩy bằng phẳng màu xanh lam có thể gấp gọn, kêu Tân Ca Linh đặt giấy lên trên xe rồi mới bắt đầu kéo đi, như vậy sẽ tiết kiệm rất nhiều sức lực.
"Để con kéo."
Sau khi chất hết giấy bìa lên xe, Tân Ca Linh kéo xe ra khỏi khu nhà.
Lâm Hoài Lan sao có thể để một mình con gái kéo nặng như vậy, bà cũng đi phía sau để đỡ chồng giấy cao cao này, nếu như là lúc trước, một mình bà kéo không nổi nhiều vậy, toàn phải chia làm nhiều lần kéo.
"Mẹ đi phía sau đỡ, Ca Linh con đi cẩn thận nha."
"Con biết rồi."
Trên đường phố Lâm Chương buổi sáng sớm, sau cơn mưa, mặt đất bốc lên một mùi ẩm ướt.
Bánh xe của xe đẩy lăn qua mặt đường xi măng phẳng lì, hai bên cây cối san sát, lá cây phủ đầy những giọt mưa nhỏ li ti, có chiếc lá không chịu nổi trọng lượng mà để giọt nước nhỏ xuống đất, có chiếc lại bốc hơi như sương khói dưới ánh nắng ban mai mờ mờ.
Đi vào trạm thu phế liệu, cân xong, người của trạm cân rất cẩu thả, mấp máy môi một cái rồi phán một câu nhẹ tênh : "90 cân."
Lâm Hoài Lan lập tức bực bội: "Cái gì mà 90 cân, rõ ràng là 97 cân!"
Tân Ca Linh cũng nhìn thẳng người thu mua trước mặt, ánh mắt lạnh lùng: "Thiếu 7 cân rồi."
Người thu mua nhìn hai mẹ con, lại nhìn nhìn Tân Ca Linh lớn lên cao lớn có vẻ không dễ chọc, "Rồi rồi rồi, tính cho mấy người 97 cân vậy."
Giá của giấy bìa cứng là 6 hào một cân, lần này bán giấy thu được 58,2 tệ.
Lấy được tiền xong, hai mẹ con mới kéo chiếc xe đẩy trống trở về.
Trên đường, Tân Ca Linh một tay kéo xe đẩy, một tay ôm đầu vai gầy yếu của Lâm Hoài Lan, "Mẹ, sau này chỉ cần con còn ở đây, con sẽ không để ai bắt nạt mẹ nữa."
Lâm Hoài Lan vui mừng nắm tay con gái đang đặt trên vai mình: "Được, mẹ tin rằng con gái của mẹ sau này nhất định sẽ thành công."
"Mẹ, có phải trong nhà mình không còn bao nhiêu tiền nữa không?"
Tân Ca Linh tự hỏi, tiền lương ở cửa hàng Miêu Sủng phải tới cuối tháng mới phát, nước xa không cứu được lửa gần, nếu trong nhà đã đến mức không có gì ăn, cũng chẳng trách bà Lâm lại phải đi nhặt giấy bìa.
Lâm Hoài Lan: "Còn khoảng một hai ngàn tệ, con muốn lấy đi làm việc gì sao?"
Tân Ca Linh: "Không có, chỉ là con nghĩ công việc của con phải tới cuối tháng mới phát lương, trong lúc này đều phải ăn uống bằng tiền của nhà, chi phí cũng rất lớn."
Lâm Hoài Lan an ủi cô: "Con đừng lo, mẹ chắc chắn sẽ không để con bị đói đâu."
Tân Ca Linh vuốt ve đầu vai bà, cười cười: "Mẹ, sau khi tan tầm con cùng đi nhặt giấy bìa với mẹ nha."
Lâm Hoài Lan liên tục từ chối: "Không cần, con cứ làm việc của con là được, mẹ chỉ là rảnh rỗi không có việc gì làm thôi."
Tân Ca Linh vừa không phản bác cũng không tán thành, cô biết bà Lâm đang săn sóc cho mình, không muốn để con gái làm những việc nặng nhọc bẩn thỉu này.
Nhưng bà đã xem nhẹ việc, không có đứa con nào có thể trơ mắt nhìn mẹ mình đi nhặt phế liệu mà vẫn thờ ơ như không thấy.
Về đến nhà cất chiếc xe đẩy xong, thời gian còn sớm, Tân Ca Linh lại đi chạy bộ buổi sáng, chạy bộ về ăn xong bữa sáng rồi mới đi làm.
Chỉ là cô không dự đoán được, trước cửa tiệm Miêu Sủng có một con mèo con bị người ta vứt bỏ ở đó.
Nó được đặt trong một cái thùng giấy, ngay chính giữa lối vào, đang kêu "meo meo" không ngừng.
Tân Ca Linh nhìn quanh khắp nơi để tìm xem ai đã vứt bỏ nó, nhưng thật đáng tiếc không thấy ai, cũng không biết là do người ta vứt bỏ ở chỗ này, hay chỉ tạm thời đặt ở đây.
Mở cửa đi vào, Tân Ca Linh lần lượt mở tất cả đèn trong tiệm, đầu tiên nhắn tin cho chủ tiệm nói trước cửa có một con mèo con, nghi ngờ do bị ai đó bỏ rơi.
Chủ tiệm bảo cô tạm thời đừng động vào, để ở ngoài cửa chờ thêm một lát, nói là chỉ sợ người ta chỉ tạm thời đặt ở nơi đó, nếu đợi một hồi vẫn không có ai tới lấy thì cơ bản có thể xác định là bị bỏ rơi thật.
Tân Ca Linh đành phải đi thay nước thay đồ ăn cho mèo được gửi nuôi trước, sau khi hoàn thành hết công việc, vẫn chưa nhìn thấy người nào lại đây, cô liền nhắn tin cho chủ tiệm nói vẫn không có ai đến nhận.
Chủ tiệm: Chắc người ta vứt bỏ ở đây thật rồi, để chúng ta nhận nuôi nó.
Tân Ca Linh: Tình huống này thường xảy ra lắm sao?
Chủ tiệm: Có đôi khi cũng có, không chỉ có ở chỗ chúng ta, bệnh viện thú cưng cũng thường xuyên bị người vứt bỏ mèo con ngay cửa.
Tân Ca Linh: Vậy chúng ta nên làm thế nào?
Chủ tiệm: Trước tiên đút cho nó chút gì đi, để tôi hỏi trong nhóm bạn xem có ai muốn nhận nuôi không.
Tân Ca Linh thầm cảm thán trong lòng, ngồi xổm xuống bế con mèo con lên, một bàn tay cô đã có thể ôm trọn nó, nhỏ bé đến như vậy, dùng bình sữa nhỏ cỡ 5ml pha chút sữa dê rồi đút cho nó từng chút một.
Chú mèo con này là một con mèo mun, bộ lông toàn thân đen nhánh như khói, cái đuôi ngắn nhỏ dựng đứng lên giống như một cây cột ăng-ten.
Nhìn độ tuổi chắc là mới được sinh ra khoảng một tới hai tuần, bộ lông rất bồng bềnh nhưng lại có hơi thưa thớt, không dày mượt như mấy chú mèo được vài tháng tuổi.
Cũng rất sạch sẽ, không có mấy thứ như gỉ mắt, nước mũi hay nấm da, đôi mắt tròn xoe dưới ảnh hưởng của bộ lông đen nhánh càng trở nên trong veo sáng ngời.
Trước khi được cho uống sữa dê còn kêu "meo meo" liên hồi, sau khi đút sữa dê rồi cũng chỉ còn lại mấy tiếng "chụt chụt" nho nhỏ.
Mấy con mèo được gửi nuôi trên tủ trưng bày cũng bị tiếng mèo con thu hút, đều tò mò nhìn về phía mèo con trong tay Tân Ca Linh.
Tân Ca Linh đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua Tạ Tri Đường nói muốn nuôi một con mèo, không biết liệu cô ấy có thích nhóc con này hay không.
Hay là... cứ hỏi thử xem sao?
Tân Ca Linh lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình cho chú mèo con đang nằm trên đùi mình mút sữa dê chùn chụt, đang định gửi cho đối phương xem.
Ai biết mới vừa chụp xong, Tạ Tri Đường đã gọi điện thoại đến.
Tân Ca Linh nghe máy: "Alo?"
Tạ Tri Đường: "Chị, em gọi tới hỏi thử xem loại thức ăn cho mèo mà Bánh Trôi ăn tiệm chị có bán không, đồng nghiệp em nói trong nhà hết rồi, nếu trong tiệm chị có thì cô ấy muốn mua hai bao."
"Là RAWZ phải không?"
Tân Ca Linh đứng dậy đi tới kệ hàng kiểm tra, nhìn thấy bao bì màu hoa hồng thì trả lời: "Có"
Lúc này chú mèo con lại kêu lên.
Tạ Tri Đường: "Chị, sao bên chỗ chị lại có tiếng mèo con vậy?"
Tân Ca Linh một năm một mười kể lại: "Hồi sáng không biết ai đã vứt một cái thùng giấy ngay cửa tiệm, bên trong là một con mèo con."
Tạ Tri Đường: "Đây là có người bỏ rơi sao?"
Tân Ca Linh: "Chắc là vậy."
Tạ Tri Đường lại hỏi: "Là con mèo như thế nào vậy chị?"
Tân Ca Linh trầm ngâm: "Là một con mèo con màu đen, toàn thân đều đen tuyền."
Tạ Tri Đường: "Thật hả?
Màu này cũng rất hiếm thấy, em có thể xem thử được không?"
Tân Ca Linh: "Được, chờ lát nữa chị gửi ảnh cho em."
Tạ Tri Đường: "Con mèo này chủ tiệm định xử lý như thế nào?"
Tân Ca Linh: "Chủ tiệm đang tìm người nhận nuôi."
Dứt lời, đầu dây bên kia im lặng một lát, Tân Ca Linh cho rằng cô không có hứng thú với việc nhận nuôi mèo đen, đang định kéo chủ đề câu chuyện về lại thức ăn cho mèo.
Lúc này, Tạ Tri Đường đột nhiên lên tiếng hỏi: "Chị, em có thể nhận nuôi nó không?"
Tân Ca Linh không nói được cảm giác trong lòng là như thế nào, việc Tạ Tri Đường đề xuất nhận nuôi đã ứng nghiệm rất suôn sẻ với dự đoán của cô lúc nãy.
Nhưng mà lòng tốt mà Tạ Tri Đường biểu hiện ra lại làm cô không khỏi cảm thấy vui sướng, theo bản năng mà phớt lờ đi cảm giác suôn sẻ quá mức kỳ lạ đó.
"Đương nhiên là được, để chị nói với chủ tiệm một tiếng."
Tân Ca Linh gửi tin nhắn cho chủ tiệm nói có người muốn nhận nuôi mèo con, đồng thời gửi ảnh chụp mèo con qua cho Tạ Tri Đường.
"Chị, nó đáng yêu quá."
Tạ Tri Đường ngồi trong văn phòng của mình, một bên cầm di động lướt xem hình ảnh của mèo con, một bên dịu dàng trò chuyện với Tân Ca Linh.
Mà giao diện WeChat trên máy tính cô, khung chat đang mở thể hiện cô mới vừa chuyển một khoản tiền cho một người nào đó.
Mà tin nhắn cuối cùng của người đó là: "Cảm ơn chị gái, lần sau có yêu cầu gì cứ tìm em nữa nha."
Tân Ca Linh không hay biết gì, nghe thanh âm ôn hòa, mềm mỏng của Tạ Tri Đường qua điện thoại, cô cười khẽ: "Đúng là rất đáng yêu."
Tạ Tri Đường trầm ngâm: "Hay là như thế này đi chị, hôm nay em tan tầm đi qua xem mèo, thuận tiện mua hai bao thức ăn luôn."
Tân Ca Linh: "Ừm."
Sau khi cúp điện thoại, Tân Ca Linh tiếp tục đút mèo, cho ăn no rồi đặt vào tủ trưng bày, nhốt chung với những con mèo được gửi nuôi khác.
Một ngày làm việc lại bắt đầu.
Tới 5 giờ chiều, lại có người tới tắm cho mèo, đặt dịch vụ tắm gội trọn bộ, tắm xong giúp cô ấy đưa đến chung cư ở gần đó.
Hôm nay dù đã tắm rửa cho 6 con mèo, Tân Ca Linh không hề than phiền mà tiếp tục mang bao tay lên lần nữa, bắt đầu tắm rửa, cắt móng, cạo lông, tẩy giun cho chú mèo Anh lông ngắn béo tốt giống như heo con này.
Sau khi sấy khô lông, bỏ vào túi đựng mèo xách theo ra cửa, giao đến theo địa chỉ khách đã đưa.
Tân Ca Linh xách túi đựng mèo đi ở trên đường phố, đã thấy lác đác vài người đẩy xe ra bày quán ở vỉa hè.
Nào là hủ tiếu xào, cơm chiên, đậu hủ thúi, đậu hủ áp chảo, xúc xích nướng, xương ức gà chiên giòn mua nửa cân tặng nửa cân, chân gà rút xương, bánh Tuyết Mị Nương tự làm*...
*雪媚娘 (Xuěmèi niáng) - Tuyết Mị Nương là tên gọi tiếng Trung của món bánh Daifuku (một loại mochi của Nhật Bản), túm lại là món Bánh Mochi nhân kem đó
Thậm chí còn có người đẩy xe bán đồ uống nhà làm, công khai "giành khách" với mấy tiệm trà sữa chỉ cách đó chừng 3 mét.
Nhưng tiệm trà sữa có mở nhạc, còn có máy lạnh nên cũng đông nghẹt khách, mấy nhân viên cửa hàng đang không ngừng làm đồ uống, mấy anh shipper áo xanh, áo vàng len lỏi giữa dòng người.
Đi thêm hai bước còn có người bán trái cây, có người bày hàng trên mặt đất, xếp quả cam thành hình chóp tam giác, có người bày ra cái bàn nhỏ đặt từng rổ dâu tằm, dâu tây, thanh mai, bên cạnh còn treo bảng giá từng loại.
Cũng có người lái một chiếc xe ba bánh tới, một xe sầu riêng hấp dẫn không ít người dừng chân chọn chọn lựa lựa.
Con phố này, nhộn nhịp ồn ào, lượng người qua lại rất lớn.
Tân Ca Linh xuyên qua con phố này, đi đến trước một tòa chung cư, vào thang máy, dựa theo số phòng giao mèo đến tận tay khách hàng.
Quay về theo đường cũ, mới vừa vào trong tiệm đã chạm mặt nữ sinh tặng bánh kem ngày hôm qua.
"Xin chào, bạn cần mua gì?"
Tân Ca Linh dò hỏi.
Nữ sinh đẩy đẩy cô bạn đi cùng, "Tôi tới mua đồ hộp."
Tân Ca Linh dắt cô gái đến trước kệ hàng: "Bạn muốn mua loại nào?
Pate dành cho bữa chính hay là pate ăn vặt?"
Nữ sinh đứng thẳng lưng, đôi tay rụt rè cầm lấy túi xách trước người, "Pate... pate ăn vặt."
Cô bạn đi cùng thì không rụt rè như vậy, trực tiếp đi thẳng đến phía bên kia của Tân Ca Linh, nghiêng nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mặt Tân Ca Linh như thể đang đánh giá, vì tránh gượng gạo, cô nàng còn cầm lên một hộp pate nặng 85g, ra vẻ nghiêm túc hỏi: "Hộp này bao nhiêu tiền?"
Tân Ca Linh: "Pate của ZIWI Peak*, một hộp giá 35 tệ."
*巅峰罐头 : Đây là tên tiếng Trung của thương hiệu ZIWI Peak (thường được gọi tắt là ZIWI) — một trong những dòng pate và hạt sấy lạnh cao cấp, đắt đỏ nhất cho chó mèo, có xuất xứ từ New Zealand.
Cô bạn nghe được giá, đôi mắt cũng sắp rớt ra ngoài: "Pate gì mà mắc quá vậy!"
Tân Ca Linh giải thích: "Loại pate này tương đối đắt, bởi vì là một nhãn hiệu thức ăn cho thú cưng của New Zealand, mọi khâu từ sản xuất, chế biến tới đóng gói đều được hoàn thành tại địa phương của nhà sản xuất, còn giám sát thực phẩm nghiêm ngặt, cộng thêm thuế phí hải quan, cho nên giá cả mới cao như vậy, nhưng mà loại này là pate món chính, không phải pate ăn vặt, có thể xem thử loại đồ hộp khác."
Bạn của nữ sinh buồn bực đặt lon pate lên kệ lại: "Được rồi."
Nữ sinh ở sau lưng Tân Ca Linh quăng cho cô bạn một ánh mắt hình viên đạn, ý bảo cô nàng đừng có làm quá lên như vậy.
Nữ sinh lúc này mới mở miệng: "Tôi muốn xem thử cái này."
Tân Ca Linh nghe vậy, xoay người, nhìn theo hướng ngón tay cô nàng đang chỉ, cầm lấy gói súp thưởng của Hell's Kitchen ở trên kệ, "Cái này phải không?"
Nữ sinh thẹn thùng gật đầu: "Đúng vậy, cái này là đồ ăn vặt sao?
Tôi rất ít khi mua đồ ăn vặt cho Coca, sợ ăn nhiều quá nó lại kén ăn."
Tân Ca Linh: "Ngẫu nhiên ăn một chút cũng không sao, có thể dùng làm khen thưởng cho nó.
Hell's Kitchen là đồ ăn vặt, giá nguyên bao là 20 tệ, mua lẻ từng gói nhỏ là 5 tệ."
Nữ sinh: "Vậy tôi mua nguyên bao đi."
Tân Ca Linh: "Bạn muốn lấy vị nào?"
Nữ sinh trộm nhìn cô một cái: "Có những vị nào vậy?"
Tân Ca Linh: "Thịt gà kem, hải sản kem, thịt gà phô mai, cá ngừ đại dương với trứng cá, thịt gà nam việt quất, thịt bò nấm tùng nhung, cá ngừ đại dương với tôm thịt, thịt gà sữa dê và cá ngừ cá tuyết."
Nữ sinh: "Vậy lấy vị thịt bò nấm tùng nhung đi."
"Được thôi, để tôi đóng gói cho bạn."
Tân Ca Linh cầm ra quầy, cất vào túi đóng gói, gõ thông tin thanh toán vào máy tính rồi quét mã QR của nữ sinh.
Thấy sắp đến lúc phải đi, cô bạn đi cùng nhanh chóng tiếp tục tìm chủ đề để nói, nhìn thấy chú mèo đen nhỏ kia, không khỏi dừng chân nhìn ngắm, "Mèo con màu đen này là của tiệm cô sao?"
Tân Ca Linh ngẩng đầu: "Không phải, là bị người ta vứt bỏ ngay cửa."
Nữ sinh bên kia cũng phản ứng lại đây là mèo bị bỏ rơi: "Vậy các cô tìm được người nhận nuôi chưa?"
Tân Ca Linh: "Bạn muốn nhận nuôi sao?"
Nữ sinh: "Đúng vậy, đang có ý định nuôi thêm bé thứ hai."
Tân Ca Linh nhìn cô ấy với vẻ xin lỗi: "Đã có người nhận nuôi rồi."
Nữ sinh thất vọng: "Vậy à."
Cô bạn đúng lúc này đưa ra gợi ý: "Vậy hay là kết bạn WeChat đi?
Nếu tiệm cô còn có mèo con nào cần được nhận nuôi, có thể báo cho chúng tôi."
Tân Ca Linh cho rằng hai cô gái này thật sự muốn theo dõi tin tức nhận nuôi mèo, liền đáp: "Các bạn có thể kết bạn WeChat với chủ tiệm chúng tôi, có tin tức gì về nhận nuôi ông ấy sẽ đăng lên vòng bạn bè."
Nữ sinh: "..."
Cô bạn đi cùng: "..."
Cô bạn cố giãy giụa lần cuối: "Bên phía cô không có đăng tin tức nhận nuôi sao?"
Tân Ca Linh lắc đầu: "Không có, WeChat của tôi rất ít bạn, có đăng cũng vô dụng thôi."
Nữ sinh á khẩu không trả lời được, đành phải kết bạn với WeChat của chủ tiệm, thất vọng rời đi với bạn mình.
Mới ra cửa đã gặp phải Tạ Tri Đường, Tạ Tri Đường nhìn hai gương mặt quen thuộc đi thoáng qua người mình, ánh mắt lại dừng ở hình bóng cao gầy bên trong tiệm.
Tân Ca Linh cũng nhìn thấy Tạ Tri Đường, "Đến rồi sao?"
Tạ Tri Đường gật đầu: "Nữ sinh vừa rồi có phải người tặng bánh kem cho chị ngày hôm qua không?"
Tân Ca Linh: "Em vẫn còn nhớ rõ cô ấy à."
Tạ Tri Đường: "Một cô bé thanh tú đáng yêu như vậy, sao em lại không có ấn tượng được chứ."
Tân Ca Linh luôn cảm thấy giọng điệu cô ấy nói chuyện luôn có cảm giác rất dễ chịu, như tắm mình trong gió xuân vậy.
Tạ Tri Đường lơ đãng hỏi: "Vừa rồi họ tìm chị để làm gì?"
Tân Ca Linh: "Mua bao đồ ăn vặt cho mèo."
Tạ Tri Đường: "Chỉ có vậy thôi sao?
Em thấy lúc nãy hai người còn trò chuyện một hồi mà?"
Tân Ca Linh cầm lấy một cây gậy trêu mèo trên bàn, đi tới trước tủ trưng bày, một bên chọc ghẹo mèo con, một bên trả lời cô: "Cô ấy nói muốn nhận nuôi con mèo này, chị mới nói đã có người nhận nuôi trước rồi."
Tạ Tri Đường đứng ở bên cạnh cô, nhìn cánh cửa thủy tinh nho nhỏ trên tủ trưng bày phản chiếu hình dáng của hai người, trong hình ảnh lay động lại toát lên vẻ đẹp hài hòa.
"Không phải cô ấy đã có một con mèo rồi sao?"
"Cô ấy muốn nuôi thêm bé thứ hai."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó?"
Tân Ca Linh quay người qua nhìn cô với vẻ khó hiểu, làm gì còn có "sau đó" nữa.
Tạ Tri Đường cười khẽ: "Em cho rằng cô ấy muốn kết bạn WeChat với chị."
Tân Ca Linh ngạc nhiên, đột nhiên cảm thấy cô ấy thật là liệu sự như thần, "Cô ấy đúng là có muốn kết bạn WeChat với chị, nói nếu chị có tin tức nhận nuôi thì báo ngay cho cô ấy."
Ánh mắt Tạ Tri Đường mềm nhẹ dừng trên gương mặt Tân Ca Linh: "Chị có cho không?"
Tân Ca Linh: "Không có, chị kêu cô ấy thêm WeChat của chủ tiệm."
Khoé miệng Tạ Tri Đường khẽ cong lên, "Xem ra cô ấy thật lòng muốn nuôi thêm bé mèo thứ hai rồi."
Trong nháy mắt Tân Ca Linh cảm thấy lời cô nói có ẩn ý, nhưng sự chú ý của cô lập tức đã bị Tạ Tri Đường thu hút.
Cô ấy nói: "Chị, em có thể ôm nó một chút không?"
"Được chứ."
Tân Ca Linh bỏ cây gậy trêu mèo xuống, tiến lên mở cửa kính ra, chú mèo con lập tức định nhào ra, cũng may Tân Ca Linh tay mắt lanh lẹ ôm lấy nó, để tránh nó rơi từ trên cao xuống.
"Thật nhỏ."
Tạ Tri Đường cảm thán, nhìn mèo con nằm gọn trong lòng bàn tay của Tân Ca Linh, tưởng chừng như chỉ cần bóp nhẹ là vỡ tan.
Tân Ca Linh chuyển nó qua tay của Tạ Tri Đường, để cô ôm một cái.
Tạ Tri Đường nâng bằng hai tay, cảm nhận được bộ lông mềm mại bồng bềnh của nó khẽ cọ chuyển động trong lòng bàn tay, đầu ngón tay thon dài trắng nõn bị một bộ móng vuốt đè lại, ngay sau đó cái mũi nhỏ tiến đến ngửi ngửi lòng bàn tay.
Giây tiếp theo, nó vậy mà lại ngậm lấy đầu ngón tay trỏ của cô mút mút.
"Chị, hình như nó đói bụng rồi..."
Tạ Tri Đường có chút không biết làm sao ngẩng đầu nhìn về phía Tân Ca Linh.
"Chờ chút, để chị pha chút sữa dê đút cho nó."
Tân Ca Linh cười khẽ, để Tạ Tri Đường ngồi trên sô pha, chỉ chốc lát sau, cô cầm bình sữa dê đã pha sẵn lại, nửa ngồi xổm ở trước mặt Tạ Tri Đường, khẽ chạm vào miệng mèo con để nó nếm thử.
Quả nhiên, mèo con nếm được vị sữa dê liền lập tức đổi mục tiêu, không mút ngón tay nữa mà chuyển sang mút bình sữa.
Tạ Tri Đường nhận bình sữa từ Tân Ca Linh, trong lúc vô tình đụng tới bàn tay của đối phương, cô đè nén cảm xúc trong mắt: "Để em thử đút cho nó."
"Ừm."
Tân Ca Linh buông tay, để cô trải nghiệm niềm vui của "con sen" đút sữa cho mèo con.
Tự tay nuôi nấng một con mèo con, không thể nghi ngờ là một việc khiến người ta sung sướng, thêm vào đó là cảm giác đầy thành tựu.
Tân Ca Linh nhìn thấy chân mày của Tạ Tri Đường giãn ra khi đút cho mèo con, nhu tình vạn phần.
"Chị, tên của nó là gì?"
Tạ Tri Đường bỗng nhiên ngước mắt, đột nhiên không kịp chuẩn bị mà chạm phải ánh mắt của Tân Ca Linh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, một người ngồi, người kia thì nửa ngồi xổm.
Tân Ca Linh ngóng nhìn con ngươi dịu dàng của đối phương, nhấp môi: "Nó còn không có tên, em có thể đặt một cái tên mới cho nó."
Tạ Tri Đường nhíu mày, suy nghĩ thật kỹ: "Để em nghĩ xem."
Ánh mắt Tân Ca Linh lại dời sang chú mèo nhỏ, thấy nó dùng hai cái móng vuốt ôm lấy bình sữa nho nhỏ, nghiêm túc uống sữa dê, cô không kìm được đưa tay lướt qua cổ tay Tạ Tri Đường, dùng đầu ngón tay khẽ gãi gãi cái đầu nhỏ của nó.
Tiếng mút nghe vang thật.
Tạ Tri Đường: "Đặt tên Đường Đường thì sao?"
"..."
Tân Ca Linh lập tức nghĩ đến tên WeChat của Tạ Tri Đường, nhưng cũng có thể cô ấy chỉ đơn giản là muốn gọi như vậy thôi, dù sao thì mèo con cũng là "vật phụ thuộc" của "con sen" mà.
"Rất dễ nghe."
Tân Ca Linh không có ý kiến gì với lời đề nghị của cô, chỉ là trong lòng ít nhiều cũng sẽ liên hệ chú mèo con này với Tạ Tri Đường.
Chỉ là một người thì trắng sáng như ngọc, một kẻ lại đen tuyền như sắt.
Thật sự rất thú vị.
____________________
Mọi sự tình cờ trên đời này, thực chất đều là kết quả của hàng trăm lần cố ý sắp đặt mà thôi 🤗🤗
Chương này gần 4500 từ, dịch muốn ná thở =)))
Mommy của Đường Đường dùng Đường Đường để làm cái cớ mỗi ngày tới gặp mẹ tương lai của Đường Đường =))))