[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,807
- 0
- 0
[Bhtt][Edit][Hoàn] Xúc Tu Của Nàng | Thất Thương Tế
Chương 99: Phiên Ngoại 1
Chương 99: Phiên Ngoại 1
Ban đêm.
Bão cuồng phong đang đến gần, lại là thời kỳ cấm đánh bắt cá.
Nên khu cảng biển có cảnh sắc duyên dáng của Nam Thành, nhất thời không thấy những du khách tấp nập thích ngắm cảnh biển của ngày xưa.
Ngay cả ngư dân sống ven biển cũng đã tắt đèn từ sớm.
Chỉ có những cửa sổ của khách sạn hướng ra biển đang sáng vài ngọn đèn thưa thớt.
Những con đường dẫn đến cảng biển đều đã bị phong tỏa, bởi vì các chuyên gia của đài khí tượng đã quan sát thấy khi lốc xoáy hình thành trên biển tốc độ gió đạt tới cấp mười sáu.
Vùng mây xoáy mang theo lượng hơi nước rất lớn.
Tuy hướng di chuyển đã lệch đi vài lần khi cơn bão đang tiến gần vào đất liền.
Nhưng hệ thống big data vẫn dự đoán cơn bão sẽ đổ bộ vào Nam Thành ——
Giờ phút này, các ban ngành trong trung tâm thành phố đều chuẩn bị sẵn sàng đón nhận trận bão cuồng phong này.
Từ nhiều ngày trước, chính quyền đã liên tục cảnh báo qua mạng, truyền hình, tin nhắn, và cả việc đi từng khu vực kiểm tra.
Chính quyền đang dốc sức để toàn thể người dân trong thành phố sẵn sàng đối phó với bão cuồng phong. chỉ mong giảm thiểu tối đa thương vong và thiệt hại.
Ánh đèn của xe tuần tra dần đi xa trên đường quốc lộ bên ngoài khách sạn.
Bên phía biển rộng.
Một bóng người đang đi chậm rãi về phía những cơn sóng biển không ngừng nghỉ.
Bàn chân cô gái giẫm lên những viên sỏi cát lạnh lẽo, thậm chí cảm nhận được những sinh vật có vỏ cứng vỡ vụn giấu ở bên trong.
Chúng đã chui thật sâu vào lòng bàn chân khi sức nặng của cô gái đè xuống.
Vi khuẩn, virus, sinh vật biển mang ký sinh trùng......
Vô số tri thức xuất hiện trong đầu óc cô
Cô gái dừng lại một chút, rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
Khi cô gái bước vào dòng nước biển lạnh lẽo chưa qua mắt cá chân.
Những hình ảnh về việc mất nhiệt, chết đuối, khoang mũi, phổi và dạ dày đều đang ngập tràn nước biển cùng tảo biển, đang xuất hiện trong đầu.
Giờ phút này đại dương đang hòa làm một thể với màn đêm đen nhánh, giống như một con thú khổng lồ ngủ đông.
Gợi sự sợ hãi sâu thẳm nhất trong nội tâm của loài người.
Sóng biển dường như nhận thấy vật tế chủ động đi về phía nó, vì thế sóng biển cuộn lên lần sau cao hơn lần trước.
Sóng biển quay lại một cách mãnh liệt, khi bọt sóng đánh vào đầu gối của cô gái, nó bất ngờ dâng lên, quật mạnh, thân hình cô gái liền biến mất khỏi bờ biển.
Mang đi những dấu chân mà cô gái để lại, cùng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
......
Ục ục ục ục.
Đối với những người biết bơi, đôi khi việc muốn chết đuối cũng là một điều vô cùng xa xỉ.
Khi dưỡng khí đã cạn kiệt, trước khoảnh khắc cô hé miệng, bản năng vốn bị cố ý đè nén lại đi ngược với ý chí của đại não.
Nó lựa chọn tuân theo bản năng sinh tồn, bắt đầu vùng vẫy trong nước biển.
Đến khi cô phản ứng lại được ——
Cả người cô lại đang bị đánh dạt lên bờ một cách khó hiểu.
Chỉ là cô cũng không phân biệt được đây là bãi bùn nào, không có bãi cát mịn màng như vừa rồi, phía sau dường như còn có vách núi cao chót vót.
Dưới thân là những hòn đá lởm chởm, toàn thân đều đau nhức.
Giống như vùng biển rộng lớn trước mặt đã vớt nàng lên nếm thử một chút, nhưng phát hiện ra nó không thích mùi vị của nàng cho lắm, vì thế ghét bỏ mà ném cô đi.
Cô dang rộng tứ chi, nằm trên bãi cát lẫn những con cá tôm nhỏ nhảy lách tách.
Tùy ý cho nước biển thỉnh thoảng đang tràn qua lỗ tai, chóp mũi và đôi mắt.
Đôi mắt cô vô hồn nhìn lên bầu trời, thật lâu không nói gì.
Cho đến khi ánh trăng ngắn ngủi ló dạng khỏi tầng mây, chiếu rọi xuống bãi bùn dưới vực sâu này.
Cô nghe thấy một tiếng động nghèn nghẹt rất khẽ.
Cô gái quay đầu lại nhìn, thấy một bóng đen khổng lồ không biết từ lúc nào......cũng đã bị cơn sóng biển ban nãy đánh dạt lên bờ.
Màu đỏ đen bất tường bao phủ lấy cơ thể khổng lồ của nó, một trong những chiếc xúc tu lật ngửa lại một cách vô lực.
Trên đó có vô số giác hút lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn dày đặc như bụi gai, chĩa thẳng về hướng của cô.
Trái tim cô 'ầm' đập mạnh một nhịp.
Sự sợ hãi tột cùng bao trùm lấy.
Há miệng theo bản năng như muốn hét lên, cuối cùng cô nhớ ra mục đích mình xuất hiện ở bãi biển nguy hiểm vào giờ phút này, lại tự giễu mà ngậm miệng lại.
Chỉ miên man suy nghĩ không mục đích.
Đây là cái gì?
Bạch tuộc khổng lồ biển sâu sao?
Quái vật biển?
-
Một người một quái vật đều lặng lẽ nằm trên bãi bùn hoang vắng không người qua lại.
Gió biển và sóng biển lạnh buốt thổi qua, ngay lúc con người không thể khống chế được tứ chi đang run rẩy do mất nhiệt, cii bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói rất mơ hồ, vang lên trực tiếp trong đầu cô:
【ngươi muốn chết.】
Cô mờ mịt mở to mắt ra lần nữa, mới phát hiện ánh trăng không biết từ lúc nào đã trở nên vô cùng sáng ngời.
Ánh trăng soi rọi rõ ràng con quái vật khổng lồ mà cô phải ngửa cổ lên mới có thể miễn cưỡng nhìn hết được.
Bao gồm cả hai con mắt màu đen trên thân thể mềm mại của nó.
Tròn xoe.
Mang lại một loại cảm giác đáng yêu quỷ dị, không phù hợp với thân hình khủng bố của nó.
Cô bắt đầu cảm thấy cơ thể nóng lên, cho rằng đây là dấu hiệu hệ thần kinh tri giác của mình đang bắt đầu hỗn loạn.
Có lẽ con quái vật này chỉ là ảo giác của cô, giọng nói của nó cũng là ảo giác.
Tất cả chẳng qua chỉ là một trải nghiệm hoang đường trước khi chết của cô mà thôi.
Nỗi sợ hãi biến mất một cách khó hiểu, cô thản nhiên đáp lại: "Đúng vậy, ngươi muốn ăn ta sao?"
Con bạch tuộc khổng lồ kia liếc nhìn cô một cái.
Nó dường như đánh giá cô một lát, mới lười biếng nói: 【trông ngươi không ngon.】
Cô: "?"
Thật kỳ quái, cô có cảm giác như mình là một loại nguyên liệu nấu ăn bị ghét bỏ vậy.
Vì thế cô phản kích: "Ngươi cũng không ngon, loại bạch tuộc có kích thước như ngươi, thịt quá già và dai, rất khó ngấm gia vị.
Cũng chỉ sẽ mang đi phơi khô rồi đưa vào bảo tàng hải dương làm tiêu bản mà thôi."
Giọng nói kia đã im bặt, trầm mặc không lên tiếng nữa.
Cô bỗng nhiên lại cảm thấy có chút nhàm chán, nên nảy sinh lòng hiếu kỳ không nên có.
Nhìn sóng triều chảy xiết mãnh liệt hơn vừa rồi, sóng biển lẽ ra sớm nhấn chìm cô, nhưng vì kẻ chắn đường cô có thân hình quá mức to lớn, nên mọi thứ đều bị cơ thể nó ngăn lại.
Thế là cô đột nhiên lên tiếng hỏi: "Ngươi...... không trở về trong biển sao?"
Con bạch tuộc lớn đang suy nghĩ 'bảo tàng hải dương' là thứ gì, lại nhìn cô một cái.
Rõ ràng là giống loài nó chưa từng thấy, nhưng lại làm nó thấy thú vị hơn tất cả những sinh vật đã gặp dưới vực sâu.
Ví dụ như lúc này, trên người cô tỏa ra sự cô đơn và tuyệt vọng rất mạnh mẽ, điều đó khiến 【thí quân giả】 cũng nảy sinh chút đồng cảm.
Nó lại nhìn cô thêm một cái.
Vứt vấn đề trở lại: 【ngươi không trở về trên đất liền sao?】
Nó có thể cảm nhận được hơi ấm đang phát ra từ cơ thể cô, thứ hơi ấm này không phải sinh vật biển có thể có được.
Nó nhìn vách đá và đất đai sau lưng cô, cùng với vùng màn đêm có thể luân phiên với ánh mặt trời này, nó đoán những sinh vật như cô, chắc hẳn sẽ thường xuyên được phơi ánh nắng.
Ừm.
Đó là ánh sáng rất ấm áp, rực rỡ nóng cháy, hoàn toàn khác với【 hải đăng 】.
Là loại ánh sáng đó có thể phơi nó thành mực khô.
Khi nó còn đang suy nghĩ về hành trình kỳ lạ này, người đang nằm trên mặt đất lại mở miệng lần nữa: "Ồ, ta không muốn quay về."
Lần này cô còn học được hỏi trước: "Ngươi cũng không muốn quay về sao?"
Bạch tuộc lớn: 【 ừm. 】
......
Thật là kỳ quặc.
Cô nghĩ.
Có ảo tưởng nào của người bình thường trước khi chết, lại là cảnh tượng một con bạch tuộc lớn cũng luẩn quẩn trong lòng, sau đó một người một bạch tuộc nằm cạnh nhau trên bãi cát chờ chết không?
Nhưng sự thật đúng là như thế.
Không biết lần thứ bao nhiêu, sóng biển mang theo gió lớn cuốn đến, nhưng vẫn chỉ có thể vỗ vào người con bạch tuộc kia, cô cuối cùng lại lên tiếng lần nữa: "Vì sao vậy?"
"Thân hình này của ngươi...... chắc hẳn không giống như sống ở vùng biển nông, lớn thế này chắc không dễ dàng đúng không?
Ta thấy ngươi còn có thể trò chuyện với con người, chắc chắn không phải là loại bạch tuộc bình thường rồi.
Quái vật biển trong thần thoại chắc cũng giống như ngươi thôi nhỉ?
Ở dưới biển có điều gì khiến ngươi phiền lòng sao?
Cá không ngon?
Hay ngươi không hài lòng vì nước biển bị ô nhiễm?"
Cô thừa nhận, bản thân có chút nghĩ không thông.
Chuyện gì đã xảy ra mới khiến một con quái vật biển chạy lên bờ để mất nước mà tự sát vậy?
Bạch tuộc lớn không lên tiếng.
Rõ ràng là nó đã bắt đầu câu chuyện trước, nhưng bây giờ lại giữ im lặng trong cuộc trò chuyện này.
Nhận ra nó đang nhìn mình, cô gái phát hiện tâm tư của con quái vật biển này cũng rất sâu.
Dù sao nó cũng là kẻ cuối cùng cô nhìn thấy, nên cũng không có gì không thể nói.
Nếu không phải lúc này cả người nóng bừng không còn sức lực, nói không chừng cô còn có thể ngồi dậy đếm đầu ngón tay kể với nó.
Từng ngón tay ra mà tính.
"Này, ta thì khác, ta có rất nhiều lý do."
"Ví dụ như lúc nhỏ nhà ta không có tiền, mẹ ta cũng không đi khám thai, nhà lại còn trọng nam khinh nữ.
Lúc sinh ra thấy là con gái, nên họ liền tiện tay đem ta cho hộ giàu nhất trong làng để làm con dâu nuôi từ bé.
Kết quả nhà đó phá sản, liền vứt ta ở trước cửa viện mồ côi trên thị trấn ——"
"
Sau này ta từng được nhận nuôi hai ba lần, nhưng vẫn bị trả hàng.
Cuối cùng ta cũng thấy phiền, không muốn gia đình hay tình thân gì nữa, ta thề bản thân phải học hành để trở nên nổi bật."
"Ta thi rất tốt, ta chọn ngành học cũng rất tốt, ta rất thích."
Người học y nào mà lại không mang giấc mơ hành y tế thế chứ?
Cho đến khi, hết năm này qua năm khác chìm trong biển kiến thức, học thuộc hết cuốn sách dày này đến cuốn khác, qua hết tiết học giải phẫu này đến tiết khác.
Phải đối mặt với những vấn đề khó khăn hơn từ thực tập, luân chuyển, nội trú, chuyển thành chính thức rồi đến thăng chức.
Dựa vào thức đêm học tập mỗi ngày, mới có thể duy trì thành tích khá ở các môn chuyên ngành.
Khi cô bước vào môi trường làm việc phức tạp hơn, mặc dù rất nỗ lực, nhưng tính cách khó gần lại thực sự không làm người khác yêu quý.
Cô không phải là kiểu thiên tài xuất chúng, không có bản lĩnh gì để khiến các cấp trên phải đặc biệt ưu ái.
Thậm chí vì tính tình kỳ quặc và vẻ ngoài quá lạnh lùng, nên đã bị bệnh nhân cùng người nhà khiếu nại rất nhiều lần trong quá trình thực tập.
Các bệnh viện ở thành phố lớn đương nhiên không cần thiết giữ cô lại.
Những sinh viên thực tập tốt nghiệp từ trường tốt giống như cô, ở các bệnh viện lớn đâu đâu cũng có.
Cô làm việc bình thường, cũng không biết cách cư xử khéo léo, không có người nhà hay thầy cô giúp đỡ giới thiệu, nên dù cô chấp nhận bị bốc lột, cũng chưa chắc có thể ở lại đến cuối cùng.
Mà đè lên con lạc đà như cô, không chỉ có một cọng rơm.
Vào lúc cô tìm được chỗ thực tập, cha mẹ ruột của cô trực tiếp tìm đến cửa vì tưởng cô đã tốt nghiệp đi làm.
Họ hy vọng chỉ cần cho cô một chút tình thân, cô sẽ trả lại bằng tiền bạc.
Bọn họ công khai lấy danh nghĩa 'Con cái phải nuôi dưỡng cha mẹ', để chặn ở cửa bệnh viện nơi cô làm việc.
Khiến công việc vốn đã không suôn sẻ của cô càng thêm tệ.
Khi cô luân chuyển đến khoa cấp cứu, cô phải thức suốt mấy đêm, lại bị bọn họ làm cho tức giận đến mức ngất xỉu ngay trước mặt mọi người.
Sau khi được đồng nghiệp đưa lên giường bệnh, cô bị chẩn đoán có khối u ác tính trong não.
Khối u chèn ép dây thần kinh não, sau này nó có thể ảnh hưởng đến tim và tứ chi của cô.
Vì vị trí của khối u hiển thị trên phim chụp quá khó khăn, nên tỉ lệ thành công của cuộc phẫu thuật chỉ có 10%.
Lúc cô tỉnh lại, thấy đôi vợ chồng kia vẫn chưa rời đi, còn tưởng rằng lương tâm bọn họ trỗi dậy, muốn chữa trị cho cô.
Ai ngờ bọn họ lại ra sức níu kéo những bác sĩ đi ngang qua, nói rằng bệnh viện nào vô lương tâm, ép người ta vào đường chết.
Hiện tại làm loạn một hai bắt bệnh viện phải bồi thường một số tiền.
Đến nỗi số tiền đó có được dùng để chữa trị cho cô hay không?
Cô chợt nhớ đến việc thỉnh thoảng nghe thấy bọn họ nhắc về đứa con trai bị thiểu năng của một nhà giàu ở làng bên cạnh.
Cô cảm thấy trước khi chết, có lẽ sẽ lại bị bọn họ bán đi một lần, để kiếm thêm một khoản
Lại hoặc là.
Sau khi chết cũng có thể kiếm thêm một khoản?
Dựa vào dáng vẻ thiếu đạo đức, không chịu dùng đầu óc và công sức để kiếm tiền một cách đàng hoàng của đôi vợ chồng này, nếu họ có thể tìm được cách minh hôn, nhất định sẽ vui vẻ bán ngày sinh tháng đẻ của cô thêm một lần.
Bọn họ sẽ làm cho tro cốt của cô sau khi chết cũng không được yên ổn.
-
So với loài cá sinh sống nơi biển sâu, con người trên đất liền thực sự gặp phải quá nhiều phiền não.
Sự nghiệp, gia đình và cuộc sống, chỉ cần lay kẽ ngón tay của một người, cũng có thể làm rơi vô số nỗi buồn không đếm xuể.
Nói lan man một hồi, cô cảm thấy đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.
Vừa lúc này, một đợt sóng biển quá mức hung mãnh tràn qua đỉnh đầu con bạch tuộc lớn.
Nước biển lạnh lẽo rơi xuống đầy mặt, cô miễn cưỡng liếm môi.
À.
Quên mất.
Hiện tại đầu lưỡi đã tê dại, đã sớm không còn nếm được hương vị.
Cô nghĩ như thế, nên không kiêng nể gì mà cố gắng thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, trước khi ý thức mơ hồ: "Còn ngươi thì sao?"
Dường như đã nhìn ra dấu hiệu sự sống của cô đang dần tan biến, bạch tuộc lớn vốn đang tâm sự nặng nề, không chịu nói chuyện, lúc này lại rất nhanh trả lời:
【nhất định phải có lý do sao?】
【không có lý do gì, chẳng phải cũng được sao?】
Không có lý do cần thiết để chết, cũng không có lý do phải sống tiếp.
Nó chỉ là một kẻ đang trôi dạt bị xua đuổi khỏi quê hương.
Khi nào sống, khi nào chết, đều có thể.
Con người nghe thấy lời nó nói liền cười một cá, như rất vui vẻ chấp nhận điều đó: "Đương nhiên được."
Cô nói: "Nghe có vẻ như ngươi đang chán ghét những ngày tháng khô khan vì đã sống dưới biển quá lâu ——"
"Nếu hôm nay ngươi đã lên bờ, vậy ngươi có muốn suy xét việc trải nghiệm thế giới mới không?"