[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,977
- 0
- 0
[Bhtt-Edit Hoàn] Dùng Xúc Tu Là Gian Lận! - Thất Thương Tế
Chương 59: Ngủ lại
Chương 59: Ngủ lại
Thư Yểu như có cảm giác, lại bị tiếng nước bắn tung tóe hấp dẫn sự chú ý.
Mới vừa rồi nàng tiên cá đang ngồi xổm trên bờ, cảnh giác nhìn nàng chằm chằm, vào lúc này lại như một làn khói lao đến góc xa nhất của hồ bơi, nếu như lúc này ở trên mặt biển, đoán chừng đã chạy mất dạng rồi.
Tư Đồ Cẩm liếc nhìn bạn mình với vẻ nghi ngờ, rồi nhìn xuống con bạch tuộc nhỏ đã bò lên lòng bàn tay nàng, bất luận là ai cũng không giống như có thể làm cho một nàng tiên cá sợ hãi như vậy...
Cũng chỉ biết thở dài.
Ở trong lòng lại thêm cho nàng tiên cá này bên cạnh biệt danh 'Uất ức' là 'Hướng nội sợ người lạ'.
Lúc này vừa đến thời gian ăn tối, thang máy kính phía bên kia lại sáng lên, đinh một tiếng, đến tầng này, mấy người giúp việc bước ra mang theo những đĩa sashimi.
Thư Yểu đột nhiên nhìn sang, chỉ thấy những lát thịt cá mỏng màu đỏ và trắng với đủ sắc thái và độ béo khác nhau, sợ rằng chỉ có những cửa hàng omakase đắt tiền hoặc kaiseki mới có thể phục vụ nhiều loại hải sản theo mùa như vậy.
Ngay khi nàng nghĩ Tư Đồ Cẩm định dùng bữa bên hồ bơi rộng khoảng 100 mét vuông, thì người giúp việc đã đặt tất cả các đĩa sashimi phủ đầy những miếng thịt lên những viên gạch nhẵn bóng bên cạnh hồ bơi.
Thư Yểu chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra cá hồi và lươn sống hỏi: "...Những thứ này là cho nàng tiên cá ăn sao?"
"Đúng vậy," Tư Đồ Cẩm đáp, giọng vẫn còn có chút buồn bực khi nhìn nàng tiên cá đang ẩn mình dưới nước, một lúc lâu vẫn chưa ngoi lên, "Nàng tiên cá này rất kén ăn, không ăn được đồ chín, cũng không động đến đồ sống có dính chút máu, mình đành phải nhờ ba mình thuê một đầu bếp nước ngoài chuyên về món sashimi này."
Tư Đồ Cẩm cũng phàn nàn với Thư Yểu, "Cậu có biết bây giờ đánh bắt những con cá biển bình thường, không bị dị biến như trước đây khó thế nào không?
Hơn nữa giá cả thì tăng chóng mặt."
Thư Yểu: "...Không, ngay cả trước đây, những loại cá này cũng đâu có phổ biến như vậy chứ?"
Có Đại tiểu thư vừa nói sẽ không nuôi nàng tiên cá, vậy mà lại nuôi chúng cẩn thận hơn người thường rất nhiều.
Nàng bình tĩnh hỏi: "Nhà cậu còn cần thêm cá không?
Mình là nghiên cứu sinh vừa mới tốt nghiệp, loại có thể học bơi ngay lập tức," rồi giơ một con bạch tuộc nhỏ lên, "Mua một tặng một, còn có thể biểu diễn vài trò giúp cậu vui vẻ hơn khi buồn chán nữa."
...
Từ lúc nàng bước vào cửa cho đến giờ, Tư Đồ Cẩm cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên.
Đại tiểu thư nghe rõ ý nàng, mỉm cười nói: "Sao có thể thiếu phần của cậu được chứ?
Bây giờ đầu bếp chắc đang ở trên lầu chuẩn bị bữa tối cho chúng ta rồi, cậu không thể ăn quá nhiều đồ sống mà phải không?
Ông ấy còn mang theo một học trò giỏi làm yakitori nữa, cậu có thể lên trên xem nguyên liệu và thực đơn hôm nay."
Mặc dù Thư Yểu đã đến nhà Tư Đồ Cẩm nhiều lần trước đây, nhưng nàng vẫn không muốn một mình đối mặt với gia trưởng Tư Đồ gia, liền hỏi: "Còn cậu thì sao?"
Tư Đồ Cẩm chỉ tay về phía hồ nước, "Trước hết phải dỗ vị tổ tông này ăn cơm cái đã, nếu không thịt sẽ bị hỏng mất."
Thư Yểu quyết định ngồi xuống cái ghế gần đó chờ bạn mình.
Thuận tiện nhìn xem Đại tiểu thư làm sao dỗ nàng tiên cá của mình.
Kết quả rất nhanh nàng liền thấy Tư Đồ Cẩm ngay cả quần áo đều không kịp thay, vẫn mặc chiếc váy xinh đẹp trực tiếp nhảy vào trong nước, chậm rãi bơi về phía nàng tiên cá đang ẩn mình dưới đáy hồ.
Nước tràn ra gạch sứ như những con sóng, đó là nước sạch, được lọc đặc biệt, không giống như hồ bơi ở khu vực công cộng bên ngoài thường có mùi lạ hoặc mùi thuốc khử trùng quá nồng.
Thư Yểu nhớ rằng vào mùa đông, khi hệ thống sưởi của tòa nhà được bật lên, hồ bơi sẽ biến thành suối nước nóng, mà nay nàng cúi người dùng đầu ngón tay chạm vào dòng nước tràn ra gần đế giày, dòng nước đang được hệ thống lọc và nước ngầm tuần hoàn lại...
Là lạnh như băng.
Có lẽ là để mô phỏng nhiệt độ của nước biển.
Thư Yểu ngước nhìn lên lần nữa, thấy rằng trong hồ nước trong suốt, Tư Đồ Cẩm không hề sợ lạnh, đã tiến đến chỗ nàng tiên cá ở độ sâu hai mét, mỉm cười với nàng tiên cá và chậm rãi đưa bàn tay ra.
Mặc dù dáng người lớn hơn Tư Đồ Cẩm rất nhiều, nàng tiên cá chỉ tập trung né tránh các chuyển động của Tư Đồ Cẩm.
Tư Đồ Cẩm cũng không tiến lại gần hơn, giữ nguyên khoảng cách ban đầu bằng cách vươn tay về phía nàng tiên cá cho đến khi đạt đến giới hạn, ngoi lên mặt nước để lấy hơi, rồi lại lặn xuống.
Sau khi lặp đi lặp lại hai ba lần.
Tư Đồ Cẩm nhận thấy nỗi sợ hãi của nàng tiên cá nên không tiến lại gần hơn, chẳng qua là đi lên bờ và đặt khay thức ăn càng gần mặt nước càng tốt, nhẹ nhàng vẩy một ít nước lên bờ và nói vọng xuống nước:
"Được rồi, tôi sẽ không xuống nữa, đợi một hồi cô tự mình lên ăn, được không?"
Khoảng cách giữa Tư Đồ Cẩm và nàng tiên cá trên bờ thực ra gần hơn so với dưới nước, nhưng lần này, nàng tiên cá tóc bạc không hề nao núng.
Đôi mắt xanh thẳm, gần như đen láy, sẫm màu hơn cả lớp vảy, chỉ như vậy cách mặt nước đối mặt với Tư Đồ Cẩm.
Tư Đồ Cẩm lại mỉm cười với nàng tiên cá: "Im lặng tức là đồng ý."
Sau đó mới đứng dậy, lấy một chiếc khăn sạch bên cạnh quấn quanh người, nước nhỏ giọt trên váy, nói với Thư Yểu: "Đi thôi, mình đi lên tắm rồi thay đồ, sau đó chúng ta sẽ đi ăn tối."
*
Trước khi đi, Thư Yểu quay đầu nhìn lại hồ bơi rộng lớn.
Nàng nhớ lại trường mẫu giáo ở tiểu khu nơi nàng sống hồi còn nhỏ.
Đó là ngày đầu tiên đi học, cô bé nhút nhát, hướng nội đến nỗi cả ngày không nói một lời, giống như một đứa trẻ tự kỷ.
Trong khi đó, Tư Đồ Cẩm ngồi bên cạnh và cứ nhìn chằm chằm vào cô bé.
Sau đó, vào giờ nghỉ trưa, Tư Đồ Cẩm lại gần, cùng nàng nói câu đầu tiên là: "Cậu đẹp quá, còn xinh đẹp hơn cả búp bê ba mình mua cho mình nữa!"
Thư Yểu liếc nhìn Tư Đồ Cẩm, còn chưa lên tiếng.
Sau đó, Tư Đồ Cẩm liền thừa dịp nghỉ trưa lão sư tạm thời rời đi, đứng lên lén chạy tới ngăn nhỏ đựng ba lô, lấy socola và kẹo từ trong ba lô ra rồi chạy lại đặt cạnh gối của Thư Yểu.
Đúng lúc đó, bên cạnh có vài bạn nhỏ khác đang khóc vì nhớ nhà, làm cho lão sư vừa đi vệ sinh xong giật mình vội vàng quay lại an ủi đứa nhỏ.
Thư Yểu cũng không thích ở trường mẫu giáo này, do dự một chút, rồi bắt đầu cố gắng khóc, nhưng chỉ thu hút được Tư Đồ Cẩm.
"Cậu cũng nhớ nhà rồi sao?"
"Ôi, cậu đừng khóc, kẹo mình cho cậu ngon lắm, là ba mình mang từ nước ngoài về, cậu mau nếm thử đi, bảo đảm sau khi cậu ăn xong mỗi ngày đều mong đợi được gặp mình."
Tư Đồ Cẩm không hề nói dối.
Khi cô bé bóc kẹo và bỏ vào miệng, vị ngọt lan tỏa còn ngon hơn cả kẹo gia đình mua cho vào dịp Tết Nguyên đán.
Cô bé thậm chí còn quên cả việc phải giả vờ khóc, ngoan ngoãn và im lặng suốt cả ngày ở trường mẫu giáo.
Khi được đón về nhà sau giờ học, cô bé được thưởng một bông hoa nhỏ màu đỏ trên trán.
Trong khi đó, Tư Đồ Cẩm cũng có một bông hoa nhỏ màu đỏ trên trán, tựa vào vai ba, mỉm cười và vẫy tay lia lịa về phía cô bé:
"Ngày mai gặp!"
Cô bé không hiểu sao cũng giơ tay vẫy lại.
Ngày hôm sau, vừa thấy mẹ bước vào phòng đánh thức cô bé đi học, cô bé liền mở mắt ra, ngồi dậy dụi mắt.
Kể từ hôm đó, cô bé luôn mong đến trường mỗi ngày và gặp lại người bạn thân thiết nhất của mình.
...
Thư Yểu luôn tin rằng trên đời này không có ai mà Tư Đồ đại tiểu thư không chinh phục được.
Nhưng nàng không ngờ rằng sức hút của Tư Đồ Cẩm đã bắt đầu vượt qua giới hạn loài người.
Sau khi các nàng ăn tối xong trở lại hồ bơi, những chiếc đĩa được đặt ở đó đều sạch bong.
Không còn một miếng thịt nào sót lại.
Mà từ lúc các nàng bắt đầu trở lại, nàng tiên cá vẫn đứng đợi ở bên cạnh gần hồ nhất, vẻ mặt vẫn lạnh lùng và xa cách như đỉnh núi, trên thực tế, bất cứ nơi nào Tư Đồ Cẩm đến, đôi mắt của nàng tiên cá đều dõi theo đến đó...
Thư Yểu đột nhiên lên tiếng: "Hình như nàng ấy đang chờ cậu khen ngợi."
Tư Đồ Cẩm: "?"
Tư Đồ Cẩm đang xem các ghi chép lịch sử về nàng tiên cá và người cá trên laptop, mặc dù đã tải xuống một đống tài liệu và tài liệu vừa mở ra là một cuốn tiểu thuyết về nàng tiên cá.
Tư Đồ Cẩm nhấp một ngụm nước trái cây rồi quay lại nhìn.
Bởi vì sự chú ý của Thư Yểu, nàng tiên cá bơi đến điểm xa nhất, nhưng là nơi nó có thể liên tục theo dõi chuyển động của họ.
"Thiệt hay giả?"
Tư Đồ Cẩm nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn đặt laptop xuống bàn và đứng dậy đi đến.
Tư Đồ Cẩm không có xuống nước lần nữa, mà lại ngồi xổm trên bờ, đưa tay về phía nàng tiên cá.
"Muốn sờ sờ đầu sao?"
Nàng tiên cá dĩ nhiên không có phản ứng gì.
Tư Đồ Cẩm cũng không nổi giận, ngược lại còn đùa giỡn dang rộng hai tay ra, "Vậy muốn ôm một cái không?"
"..."
Một chuỗi bong bóng nhỏ xíu nổi lên mặt nước.
Tư Đồ Cẩm nở nụ cười, tựa như đã sớm đoán được câu trả lời, quay sang Thư Yểu, Tư Đồ Cẩm không nhìn thấy, ngay khi quay đi, nàng tiên cá vốn đang bất động kia theo bản năng vẫy đuôi đuổi theo nàng dưới nước.
Vượt qua những con sóng.
Nhưng rồi ở giữa đường đột nhiên dừng lại.
*
Bởi vì nàng tiên cá quá nhát gan, Thư Yểu vẫn chưa tìm được cơ hội tiếp cận để tìm hiểu xem nàng tiên cá có thực sự hướng nội hay là đang che giấu bí mật nào khác.
Vừa vặn ngày mai là ngày nghỉ, Tư Đồ Cẩm mời nàng ngủ lại qua đêm.
Thư Yểu quyết định ở lại thêm nửa ngày để quan sát một chút.
Ban đêm.
Thư Yểu tắm xong, nhớ đến con vật cưng nhỏ của mình suốt cả ngày nó cứ lơ đãng, trông như bị khó tiêu.
Trước khi mặc áo tắm đi ra ngoài phòng tắm, nàng không quên đặt con bạch tuộc nhỏ đang cào vào gương trên bồn rửa mặt bên cạnh vào bồn tắm.
"Bơi một lúc rồi ra ngoài để cho tiêu hóa một chút."
Con bạch tuộc nhỏ vẫn chưa ăn uống được gì: "?"
Nó còn chưa kịp kháng nghị, Thư Yểu đã rời khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa lại, bên ngoài rất nhanh vang lên tiếng máy sấy tóc.
Bị bỏ lại một mình trong phòng tắm, con bạch tuộc nhỏ tức giận, nghĩ đến Thư Yểu mới vừa rồi ở bên cạnh hồ bơi nhìn chằm chằm nàng tiên cá thật lâu, lại càng tức giận hơn.
Nó cũng biết, loại ký sinh đó là dựa vào vẻ ngoài xinh đẹp đang muốn câu dẫn người của nó...
Con bạch tuộc màu cam giơ xúc tu lên, không nhịn được nghĩ: Có gì đặc biệt hơn người chứ, mình đẹp hơn cái thứ lông trắng đó nhiều!
Nó nhớ ...
Nó cũng có thể biến thành hình dạng con người, hơn nữa còn là hình dạng Thư Yểu thích nhất.
Nhưng làm sao mới có thể thay đổi?
Con bạch tuộc nhỏ đứng trên bồn rửa mặt và đối diện với gương, bắt đầu thử nghiệm, dần dần chiếu một hình người dài và mờ ảo lên bề mặt gương còn phủ đầy hơi nước.
...
Mái tóc dài, đen mượt buông xuống.
Một người phụ nữ thân hình mảnh mai thay thế con bạch tuộc nhỏ.
Cô giơ đầu ngón tay trắng như ngọc lên và chạm vào vòng tròn màu xanh trên gương.
Khi chiếc gương nhanh chóng lấy lại độ trong suốt, cô ấy cẩn thận xem xét diện mạo hiện tại của mình.
Đôi mắt người đen sâu thẳm, chiếc mũi cao, đôi môi mỏng đỏ hồng, chiếc cổ dài và đôi vai với xương quai xanh nổi bật...
Những ngón chân trắng như ngọc của cô chạm đất khi cô tiến lại gần gương.
Sự bất an và hoang mang thoáng qua trong đôi mắt đen sâu thẳm của cô, như thể linh hồn của một đứa trẻ vừa được cấy ghép vào cơ thể người trưởng thành.
Như vậy, chắc là đẹp hơn con cá kia rồi chứ?
Con bạch tuộc nhỏ đang nghĩ như vậy thì quên mất xúc tu nào đã biến thành bàn tay, lòng bàn tay của nó trượt khỏi gương và vô tình chạm vào lọ sữa dưỡng thể trên bồn rửa.
Còn đánh nó văng rất xa, lăn xuống đất.
Tiếng máy sấy tóc bên ngoài đột nhiên im bặt.
Thư Yểu bước đến cửa phòng tắm và ấn vào tay nắm cửa, nhưng giọng nói vang lên trước:
"Em lại làm loạn cái gì nữa vậy?"
- Hết chương 59 -