[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,789
- 0
- 0
[Bhtt-Edit Hoàn] Dùng Xúc Tu Là Gian Lận! - Thất Thương Tế
Chương 39: Tan vỡ
Chương 39: Tan vỡ
Những giai điệu du dương và huyền ảo vẫn tiếp tục vang lên, nhưng không một ai di chuyển trên sàn nhảy, xung quanh chẳng biết lúc nào đã nổi lên một trận sương mù mờ ảo, giống như là bị gió biển thổi vào trong, khiến những tia sáng từ những chiếc đèn xoay nhiều màu sắc trông càng thêm sống động.
Thư Yểu cảm giác mình sắp không thấy rõ bóng dáng của Lận Nhiên và Tư Đồ Cẩm nữa rồi.
Họ dường như bị màn sương mù dày đặc nuốt chửng.
"Just one more chance/ "
Ngay cả lời bài hát cũng đang thúc giục nàng phải đưa ra lựa chọn, nhưng nàng biết chọn ai đây?
Có lẽ nàng sẽ không có cơ hội thứ hai, bởi vì Lận Nhiên và Tư Đồ Cẩm đều là những người nàng muốn cố gắng giữ thật chặt.
"Couse the night is getting cold and i don 't know i belong/ "
Thư Yểu cảm thấy như đang đi trên dây thừng bắt qua vách đá, lay động trong gió lạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống tan xương nát thịt, áp lực khổng lồ bao trùm lấy nàng, làm nàng cảm thấy lạnh lẽo và ngột ngạt.
Lời nói của Mộc Thanh giống như búa bổ, giáng xuống những dây thần kinh mỏng manh của nàng, mà nàng không thể ra sức, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn mình rơi vào vực sâu.
'Lựa chọn của cậu dường như luôn là sai lầm.'
'Trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy.'
Sắc mặt Thư Yểu ngày càng tái nhợt, đứng tại chỗ lảo đảo muốn ngã, cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao người ta lại lựa chọn nhắm mắt lại khi đối mặt với nỗi sợ hãi tột độ, bởi vì như vậy họ có thể tự lừa dối bản thân và tự an ủi rằng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Giờ đây nàng cũng là như vậy, tuyệt vọng nhắm mắt lại, không nhịn được nghĩ trong đầu, nếu như buổi sáng nàng ngăn cản Tư Đồ Cẩm tới buổi dạ hội này, giá như vừa rồi khi những chiếc mặt nạ kia bể thành từng mảnh liền kéo bạn tốt cùng người yêu rời đi thì đã tốt biết bao?
Giá như những bóng hình ma quái, hôi hám, kỳ quái kia có thể biến mất khỏi thế giới này... thì thật tốt biết bao?
Đều biến mất hết đi!
Nàng ước gì tất cả những thứ này đều là ảo giác của chính mình, ước gì nàng là người mắc bệnh tâm thần tưởng tượng ra cả chiếc du thuyền này như một công viên giải trí quái vật, và tốt nhất là, tất cả chỉ là sản phẩm của chứng hoang tưởng của nàng!
Biến mất đi, đều biến mất hết đi...
...
Không khí trên sàn nhảy như đông cứng lại.
Lông mi của Thư Yểu run rẩy ngày càng dữ dội, nàng chưa bao giờ nhắm chặt mắt như vậy, khẩn cầu thần phật các phương, trong lúc nhất thời, ngay cả tiếng tim mình đập nàng cũng có thể đếm rõ ràng, thậm chí còn mơ hồ nghe thấy tiếng rên rỉ không thể chịu nổi của các dây thần kinh não bộ trong tiếng hét cuồng loạn, chói tai mà chỉ mình nàng nghe thấy.
Nhưng giây tiếp theo.
Nàng rất nhanh ý thức được, những thứ khẩn cầu này đều vô dụng.
Với chút lý trí cuối cùng, Thư Yểu cố gắng mở mắt ra, nàng véo mạnh vào đùi, ép mình mở mắt ra lần nữa để đối mắt với khốn cảnh trước mắt.
Mặc một chiếc váy xám, nàng mở to đôi mắt màu nâu nhạt.
Thậm chí dùng sức cẩn thận chớp chớp mắt.
Nhưng mà xung quanh Tư Đồ Cẩm và Lận Nhiên đều là không gian trống rỗng, những bóng ma bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc và những người tham gia khiêu vũ mang mùi hôi thối đều biến mất như thể tan vào không khí.
Sàn nhảy vốn trống không giờ đã chật kín những cặp đôi đang đứng bất động ngay sau khi âm nhạc kết thúc.
"Just one last dance/ "
"Before we say goodbye/ "
Nhạc nền vẫn vang lên hai câu này.
Để cho Thư Yểu thần sắc hoảng hốt, dưới ánh đèn mờ ảo trong sàn nhảy, nàng không phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là hư ảo...
Hoặc có lẽ, tất cả những gì vừa rồi, những hình bóng ma quái, những mùi khó chịu, cái gọi là sự lựa chọn giữa tình bạn và tình yêu, chẳng qua là do bệnh tình nàng trở nên nghiêm trọng hơn, mới sinh ra những ảo tưởng như vậy!
"When we sway and turn around and round and round/ "
Thư Yểu ngơ ngác quay lại nhìn Mộc Thanh, người vừa gọi nàng là 'Yểu Yểu', nhận ra chiếc khuyên tai màu xanh trên tai Mộc Thanh đúng kiểu mà Lâm Tĩnh Xu thường chọn.
Khi Mộc Thanh quay người lại nhìn nàng, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, nụ cười trên đôi môi càng thêm quyến rũ, giọng nói cũng dịu dàng như nước.
"Thư lão sư muốn cùng tôi khiêu vũ sao?"
Thư Yểu nghe Mộc Thanh hỏi như vậy, nhìn thấy vẻ mặt của đối phương, và nghe thấy tiếng hát từ phía sau:
"It 's like the first time/ "
Đôi mắt của Thư Yểu mở to, nàng nhìn chằm chằm vào Mộc Thanh một lúc lâu, nhưng mà cũng không có giọng nói của Lâm Tĩnh Xu, không có ý nghĩ mưu mô, không có gì cả, Mộc Thanh chỉ đơn giản là đưa tay ra, kiên nhẫn chờ đợi nàng chọn mình làm bạn nhảy và chờ đợi khoảnh khắc bàn tay nàng được đặt vào lòng bàn tay mình.
Nhưng cuối cùng, Mộc Thanh vẫn không được lựa chọn.
Bởi vì người phụ nữ tóc sáng màu ăn mặc lộng lẫy như một nàng công chúa, đột nhiên đưa tay che mặt, hét lên một tiếng rồi quay người bỏ chạy khỏi sàn nhảy, như thể muốn trốn tránh sự xấu hổ của mình.
*
Thư Yểu quả thực chạy quá nhanh, làm tất cả mọi người đều không kịp phản ứng.
Toàn bộ tầm nhìn của Tư Đồ Cẩm đã bị sương mù dày đặc bao phủ, nghe bài hát đã đến hồi cuối, âm điệu càng trở nên bay bổng hơn, nhớ lại vô số bóng đen dường như đã bao quanh mình khi sương mù nổi lên, rồi tất cả cùng rút lui khi sương mù tan đi, nét mặt Tư Đồ Cẩm như có điều suy nghĩ.
Tư Đồ Cẩm đột nhiên đưa tay chạm vào chiếc vòng tay trên cổ tay, một món trang sức vẫn không hề thay đổi trong vài ngày qua, bị che khuất dưới nhiều lớp áo khoác và tay áo dài.
Nhìn thấy những du khách đứng bất động như những con rối, Tư Đồ Cẩm chợt cảm thấy nơi này thật sự rùng rợn.
Mặc dù không biết Thư Yểu đã trải qua những gì trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Tư Đồ Cẩm vẫn nhanh chóng đuổi theo.
Trước khi rời đi, Tư Đồ Cẩm nói với Lận Nhiên: "Em đi trước tìm Yểu Yểu, sau khi tìm được nàng, hai người liền trở về phòng đợi, đừng đi ra ngoài nữa."
Nhưng mà Lận Nhiên cho tới bây giờ luôn bị coi là bám dính và luôn hướng ánh mắt về phía Thư Yểu, nhưng vào lúc này lại có thái độ khác thường, không lựa chọn rời khỏi sàn nhảy trước mà bước thẳng về phía Mộc Thanh vẫn đang đứng ở giữa.
Khi Lận Nhiên đến gần, bóng tối do những ánh đèn rải rác dưới chân cô tạo ra ngày càng dày đặc, như thể một cơn bão sắp ập đến.
Cho đến mới vừa rồi thấy được những con mồi kia xuất hiện rồi biến mất, nhớ lại vết nứt vực sâu được triệu hồi từ đáy biển vài ngày trước, cùng kẻ thù Mộc Thanh, người mà cô đã cảm thấy ghê tởm ngay từ cái nhìn đầu tiên, như thể đã khắc sâu vào trong gen...
Tất cả những bí ẩn xung quanh chiếc du thuyền này giờ đây đã được giải đáp.
Vậy ra thực sự có những sinh vật giống như cô, từ trong vực sâu đi ra.
Lận Nhiên rõ ràng suy nghĩ như vậy.
"Cuối cùng thì cô cũng nhận ra sự tồn tại của tôi rồi sao?"
So với cơn giận dữ muộn màng trước đó, Mộc Thanh đang có tâm trạng rất tốt, nhất là khi nghĩ đến kiệt tác ma thuật mới vừa hiện ra trước mắt, Mộc Thanh thở dài, mắt khép hờ và nói:
"Bất quá, cô đã muốn gây sự với tôi rồi sao?"
"Nếu như tôi là cô, tôi sẽ không yên tâm mặc cho bảo bối chạy loạn trên con thuyền đầy quái vật này đâu."
Mộc Thanh mỉm cười nhắc nhở con sói đơn độc: "Bởi vì bảo bối như thế này lúc nào cũng cần phải được canh chừng cẩn thận, kẻo có kẻ cướp mất lúc mình không để ý, cô không nghĩ vậy sao?"
...
Lúc này.
'Bảo bối' trong cuộc trò chuyện của hai con quái vật không hề xuất hiện ở bất kỳ nơi nguy hiểm nào trên thuyền, và thậm chí còn không hề hay biết rằng người bạn tốt của mình đang cố gắng tìm kiếm mình.
Từ lúc trốn khỏi sàn nhảy, Thư Yểu đã vội vã trở về phòng, vùi mình dưới tấm chăn họa tiết răng sói trên ghế sofa, như một con ốc sên nhỏ rụt cả râu vào trong vỏ, chỉ muốn trốn trong một căn nhà an toàn.
Nàng chỉ lẳng lặng nằm như vậy, đầu óc trống rỗng, cũng không nghĩ ngợi gì cả, không nghĩ đến việc tại sao mình lại đột nhiên mắc bệnh tâm thần, cũng không nghĩ đến việc người khác sẽ nhìn mình thế nào sau khi nàng hét lên và bỏ đi...
Tóm lại, nàng giơ tay lên che lỗ tai mình lại, hai mắt nhắm chặt, cố gắng cứ như vậy ngủ một giấc trên ghế sofa, thật giống như chỉ cần được ngủ, sau khi tỉnh lại, bất kể thế giới là bộ dạng gì, nàng đều có dũng khí đi đối mặt.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Âm thanh duy nhất bên ngoài cửa sổ là tiếng sóng gầm rú khi chiếc du thuyền rẽ sóng trên biển.
Không biết qua bao lâu, Thư Yểu cảm thấy bàn chân đang thò ra khỏi ghế sofa của mình không còn được tấm chăn mỏng che phủ nữa.
Một luồng khí hơi lạnh chạm vào mắt cá chân nàng, và người kia nhẹ nhàng tháo sợi dây mỏng manh của đôi giày cao gót rồi giúp nàng cởi giày ra.
Trong lúc này, Thư Yểu bắt đầu run rẩy không kiểm soát được, giống như một chú mèo con nhút nhát đã trốn trong tủ quần áo nhưng vẫn bị phát hiện, lo lắng nhìn qua khe cửa tủ, sợ rằng con người sẽ xông vào bất cứ lúc nào và lôi nàng ra ngoài.
Nhưng Lận Nhiên cũng không làm như vậy.
Lận Nhiên chỉ đơn giản là cởi giày của Thư Yểu ra, rồi vén một góc tấm chăn mỏng lên để che cả chân cho nàng.
Rồi sau đó, Lận Nhiên ngồi xuống bên cạnh ghế sofa, để cho Thư Yểu biết rằng cô đang ngồi ở đó lặng lẽ bầu bạn với nàng.
*
Tõm, tõm.
Tiếng nước mắt rơi lộp độp xuống đệm ghế sofa vọng đến tai Thư Yểu.
Lận Nhiên cũng không nói gì, thái độ dịu dàng của cô đột nhiên khiến nàng cảm thấy ủy khuất, rõ ràng trước đây khứu giác của nàng không nhạy, lại xuất hiện ảo giác thính giác, bây giờ còn có thêm ảo giác thị giác, giống như một kẻ điên chạy ra khỏi sàn nhảy trước mặt mọi người.
Nhưng Lận Nhiên vẫn luôn thấu hiểu và bao dung nàng.
Thư Yểu chợt nhớ lại hồi còn học tiểu học, nàng rất ít nói nên nam sinh ngồi cùng bàn thường lấy cắp gôm tẩy và bút chì của nàng, sao chép bài kiểm tra của nàng, khi đó nàng cũng không tố cáo với giáo viên, mà chỉ chăm chú nhìn vào quyển vở bài tập, giống như cứ làm như vậy thì những chữ mình viết sai sẽ biến mất.
Sau đó, mẹ nàng cũng dạy ở trường tình cờ đi ngang qua và chứng kiến cảnh bạn cùng bàn bắt nạt nàng, nghĩ đến giáo phong của trường học này, dứt khoát chuyển nàng đến một ngôi trường khác tốt hơn.
Vào ngày mẹ nàng nhìn thấy nàng bị bắt nạt, Thư Yểu cảm thấy chắc chắn sẽ bị mắng.
Bởi vì mẹ nàng luôn rất nghiêm khắc với nàng, cũng không cho phép nàng quá hướng ngoại, giống như Lâm Tĩnh Xu thường chạy nhảy khắp nơi trong mỗi dịp nghỉ lễ, cũng không cho phép nàng quá hướng nội, thậm chí lúc thấy trưởng bối trong các dịp lễ cũng không biết chủ động chào hỏi.
Nàng chắc chắn mình sẽ bị mắng vì quá nhút nhát.
Nàng là nghĩ như vậy, cho nên khi về đến nhà liền chạy vào phòng, cứ như vậy đem mình vùi vào trong chăn, chờ đợi mẹ nàng lôi ra ngoài và mắng cho một trận.
Nhưng mà chẳng có gì cả.
Ngày hôm đó, nàng nhiều lần bị ngạt thở dưới chăn đến nỗi mặt đỏ bừng, rồi vươn người ra để hít thở không khí, nhưng mẹ nàng không hề đến mắng nàng.
Sau đó, nàng vô tình ngủ thiếp đi, nửa đêm bỗng nhiên tỉnh dậy, lại thấy một bóng người đang ngồi bên giường mình.
Thấy nàng đá chăn ra, mẹ nàng còn đắp lại chăn cho nàng, thậm chí cũng không biết nàng đã bị giật mình tỉnh giấc, còn cẩn thận kéo tay chân nàng nhét vào trong chăn.
Chính lúc đó, Thư Yểu mới nhận ra mình dường như nàng được một người mẹ nghiêm khắc yêu thương đến vậy.
...
Nhưng Lận Nhiên khác với mẹ nàng.
Từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến bây giờ, Lận Nhiên dường như chưa bao giờ đưa ra bất kỳ yêu cầu nào đối với Thư Yểu, Lận Nhiên không giống như mẹ nàng, muốn nàng trở thành một đứa trẻ tự lập, tự cường đúng mực, nhưng từ đầu đến cuối lại lấy những quy củ kỳ quái để cho nàng mang gông xiềng lớn lên, Lận Nhiên cũng không giống như Lâm Tĩnh Xu, một mặt yêu sự ngây thơ của nàng, một mặt lại muốn nàng vì Lâm Tĩnh Xu mà trở nên tự do phóng khoáng.
Lận Nhiên thật giống như từ một khắc gặp nhau kia đã yêu nàng.
Bất kể nàng thanh khiết, phản nghịch, bình thường hay là nổi điên.
Không biết từ lúc nào Thư Yểu đã thò đầu ra tấm chăn mỏng, để nước mắt cũng rơi xuống chiếc váy đen của đối phương, mà Lận Nhiên chỉ đơn giản là vuốt ve những lọn tóc xoăn được tạo kiểu gọn gàng nhưng giờ đã bị rối bù của nàng.
Nàng nghe thấy Lận Nhiên thở dài một tiếng rất nhẹ.
Sau đó...
Lận Nhiên ôm lấy gương mặt nàng, cúi người xuống, nhẹ nhàng liếm đi những vệt nước mắt trên mặt nàng, đầu lưỡi mềm mại lướt trên gò má ấm áp của Thư Yểu, cuối cùng còn ấm hơn cả những giọt nước mắt lạnh lẽo trên da thịt nàng.
Thư Yểu khóc càng to hơn, nàng giơ tay ôm lấy cổ Lận Nhiên, vào thời khắc này bỗng nhiên muốn quên đi tất cả, quên đi những thứ khác thường kia, những thứ điên rồ kia, còn có việc nàng có thể đã mắc bệnh tâm thần, nàng chỉ muốn đắm chìm trong tình yêu bao la, mênh mông như đại dương của bạn gái.
Nàng khóc thút thít, nũng nịu nói:
"Lận Nhiên...
Ôm em, ôm em, được không?"
Vừa nói, nàng vừa chủ động hôn lên môi Lận Nhiên, như một con mèo cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của chủ nhân, một con mèo trốn trong tủ quần áo bao năm cuối cùng cũng chịu ra ngoài, nằm xuống, ngửa bụng lên, dụi đầu xuống sàn, dùng mọi cách để giữ chân người có thể mang lại cho nó cảm giác an toàn.
Cũng giống như việc đặt tất cả tiền cược vào bàn đánh bạc, cầu mong nữ thần chiến thắng sẽ luôn mỉm cười với tay chơi cờ bạc như mình.
Lận Nhiên mấy lần muốn quay đầu đi, muốn nói gì đó, nhưng Thư Yểu lại chủ động và cuồng nhiệt quấn lấy cô, rồi sau đó ngay cả nụ hôn cũng nhuốm chút mặn chát của nước mắt.
"Ôm em đi, em muốn ôm..."
Nàng yêu cầu một lần rồi lại một lần.
Ngay cả khi bạn gái cuối cùng cũng chịu nhượng bộ và ôm chặt nàng vào lòng, Thư Yểu vẫn cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.
*
Bạn gái của mình, thật giống như sắp vỡ vụn.
Nhìn người đang khóc trong vòng tay mình, Lận Nhiên bỗng dưng nghĩ đến hình ảnh này.
Cho tới bây giờ cũng mặc cho tay chân mình tìm kiếm những chiếc bình tinh xảo, nán lại bên trong, đào sâu vào bên trong để sống, cuối cùng vứt bỏ chúng khi đã cảm thấy chán, nhìn chúng trôi dạt theo dòng hải lưu, va đập vào những rạn san hô dưới đáy biển và vỡ tan thành từng mảnh như những con quái vật, lần đầu tiên Lận Nhiên gặp phải một vấn đề.
Cô không biết cách sửa lại chiếc bình vỡ.
Vì vậy, cô chỉ có thể làm mọi cách để Thư Yểu vui vẻ trở lại, để lấy lại đôi mắt ngượng ngùng, sống động và lấp lánh như trước.
Vô luận Thư Yểu muốn làm cái gì, cô đều nhất định thỏa mãn nàng, giống như làm như vậy là có thể để cho cái bình này vỡ tan chậm một chút.
Ngay cả khi Thư Yểu nắm tay cô, lần theo đường xẻ tà trên chiếc váy dài màu xám, như một đóa hồng héo úa, cảm giác chạm vào da thịt trên đùi người, kết cấu ấy thật rõ ràng, tinh tế và ấm áp.
Vẫn chưa đủ...
Lận Nhiên nghe thấy bạn gái mình khóc, nói: "Không đủ, còn chưa đủ, em muốn nhiều hơn nữa..."
Thư Yểu muốn có thêm thật nhiều khoái lạc, đủ để bù đắp cho nỗi đau của thực tại này.
- Hết chương 39 -