[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,777
- 0
- 0
[Bhtt-Edit Hoàn] Dùng Xúc Tu Là Gian Lận! - Thất Thương Tế
Chương 19: Trưởng bối
Chương 19: Trưởng bối
Thư Yểu có một giấc mơ.
Trong mơ, nàng cảm thấy như mình rơi xuống biển sâu, tay chân vướng vào rong biển đen, dù có vùng vẫy thế nào, nàng cũng không thể thoát khỏi đám rong biển đang quấn quanh cổ tay và giữa các ngón tay, chỉ có thể thở ra những bong bóng nhỏ li ti trong nước một cách vô ích.
Ngay lúc nàng cảm thấy vô cùng hoảng loạn, nghĩ rằng mình sắp chết đuối, đồng hồ báo thức đã reo lên đánh thức nàng.
Nàng đột nhiên mở mắt ra, nhưng thiếu chút nữa bị ánh sáng làm cho lóa mắt.
Những tấm rèm cửa, vốn không được kéo lại trước khi đi ngủ, khẽ đung đưa dưới ánh nắng mặt trời và gió từ bên ngoài thổi vào, Thư Yểu buông tay đang che ở trước mắt, cẩn thận chớp mắt một cái, nhìn thấy cánh tay mình đang phơi nắng.
Những vết bầm tím lan rộng từ mặt ngoài cẳng tay lên tận cánh tay.
Màu sắc trông càng nghiêm trọng hơn trước.
Nhưng kỳ lạ là cơn đau thấu xương đã biến mất.
Thư Yểu thử cử động cánh tay, hoàn toàn không còn cảm thấy đau đớn do va chạm, ngay cả vết sưng ở sau đầu cũng không còn đau nữa...Nhưng mà, trên mu bàn tay nàng lại có vài vết hình trái tim với kích thước khác nhau, dường như do thứ gì đó tạo ra.
Nàng dần nhớ ra mình đã ngủ quên trên ghế sofa tối qua, bèn đứng dậy bước ra ngoài, gọi: "Lận Nhiên..."
Đáp lại nàng chỉ là tiếng lá cây trên sân thượng xào xạc trong gió.
Thư Yểu bật cười, đoán được đối phương chắc đã đi làm, liền tiện tay vén mái tóc dài hơi rối sang một bên, quay lại phòng lấy điện thoại và nhắn tin hỏi xem tối qua là Lận Nhiên đã đem nàng trở về phòng ngủ phải không.
Nàng cũng chụp ảnh bàn tay đầy hình trái tim đó và gửi cho Tư Đồ Cẩm:
"Dễ thương không?"
...
Tiếc là cho đến buổi trưa, cả hai người kia đều chưa trả lời nàng.
Thư Yểu làm chút việc nhà, chăm sóc hoa cỏ trên sân thượng và dưới lầu, mới cảm thấy ngẫu nhiên có được vài ngày nghỉ có chút chán, rồi nàng nhận được tin nhắn lo lắng của những đồng nghiệp trong văn phòng.
"Thư lão sư?
Chu chủ nhiệm nói cô xin nghỉ bệnh, cô không sao chứ?"
"Thư lão sư, tôi thấy cô trong video ở Trung tâm thương mại, cô ổn chứ?
Nghe nói hôm qua một số trung tâm Thế Kỷ cũng đóng cửa để sửa chữa, cô có biết chuyện gì đã xảy ra không?"
Nàng nhấp vào video, nó hiện lên cảnh quay tiệm trà trái cây trước khi xảy ra sự cố, và nàng thoáng xuất hiện ở góc phòng.
Sau khi tỉnh dậy trong bệnh viện, tiểu Cẩm nói rằng vụ việc dường như đã được một bộ phận bí mật tiếp quản, nghiêm cấm bất kỳ ai tiết lộ tài liệu video liên quan hoặc lan truyền tin đồn và gây hoang mang dư luận sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Thư Yểu không để tâm đến những lời đồn thổi của đối phương, chỉ đáp lại rằng nàng vẫn ổn, rồi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn "Một số Trung tâm Thế Kỷ đóng cửa để sửa chữa", tự hỏi liệu có chuyện gì xảy ra với Tư Đồ gia hay không.
Trong lúc đó, nàng nhận được tin nhắn riêng từ Phạm Hân.
"Thư lão sư, nếu cô đã khỏe lại rồi, cô có thể giúp tôi xin nghỉ chiều nay được không?
Ở trường mẫu giáo của con gái tôi xảy ra chút chuyện, tôi phải lập tức tới đó, không thể quay lại được, làm ơn, làm ơn."
Người kia thậm chí còn gửi cho nàng một bao lì xì.
Thư Yểu không nhận, trả lời "Được", rồi chia sẻ tin nhắn đồng nghiệp gửi cho Tư Đồ Cẩm:
"Đây là tình huống gì nha?"
*
Bốn giờ.
Thư Yểu bước ra khỏi phòng nghe tiếng Anh, cầm điện thoại lên và kiểm tra, vẫn không có tin nhắn mới, điều này thật bấy thường đối với một người thường xuyên lướt web bằng 5G...Còn Lận Nhiên dù sao thì cũng là một bác sĩ.
Nàng nhíu mày, đi về phía nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Ngoài những sinh viên làm bài kiểm tra trên máy tính, tầng này hiếm khi có người lui tới, nhà vệ sinh cũng nằm ở một vị trí kín đáo và không hề có mùi khó chịu do sử dụng thường xuyên.
Thư Yểu đứng trước gương, mở khóa vòi nước, nghe thấy tiếng cót két khi nàng vặn vòi kim loại vài lần, nhưng không có nước chảy ra.
Vẻ mặt nàng dần trở nên khó hiểu.
Đem chiếc ô đỏ kẹp ở dưới cánh tay, Thư Yểu nửa ngồi xổm xuống muốn nhìn một chút xem có chuyện gì, nhưng trước khi nàng kịp nhúc nhích, dòng nước trong vắt từ bồn rửa bắt đầu chảy ra, dần dần tăng dần theo thời gian.
Nàng không suy nghĩ nhiều, rửa tay xong liền đi ra ngoài.
Cùng lúc đó, có vài nữ sinh cười cười nói nói đi về phía nàng, lúc đi ngang qua nàng liền lên tiếng chào: "Thư lão sư."
"Lão sư, chúng em...chúng em đi vệ sinh đây."
"Ừm."
Nàng gật đầu.
Nhưng nàng vừa đi qua đám nữ sinh vài bước thì nghe thấy tiếng hét kinh hoàng phía sau:
"Aaaaaaa!!!"
Thư Yểu giật mình, quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy cánh cửa đóng sầm lại.
Một chất lỏng màu xanh lục dính nhớp từ từ rỉ ra từ bên dưới khe cửa.
Nàng sững người, lúc những sinh viên khác trong phòng máy tính nghe thấy tiếng động chạy ra xem chuyện gì xảy ra, đột nhiên nàng lao về cánh cửa đang đóng chặt, dùng sức đập mạnh vào nó, chiếc ô nàng đang cầm tuột khỏi tay rơi xuống cửa.
...
"Vậy là cô vừa chạy vào và kéo mấy nữ sinh kia ra ngoài sao?"
Một tiếng sau.
Tại lối vào nhà vệ sinh nữ đã bị phong tỏa bằng băng dính màu vàng, trong khi các nhân viên đặc nhiệm đang rà soát xung quanh với nhiều dùng cụ khác nhau, Thư Yểu, người dũng cảm giải cứu các nữ sinh trong sự việc kỳ lạ này...đang bị thẩm vấn.
Nàng mím môi và khẽ gật đầu.
Người đang thẩm vấn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: "Ý tôi là, lúc cô đi vào cũng chưa gặp phải chuyện gì kỳ quái sao?
Có thể kể thêm chi tiết cho tôi nghe không?"
Thư Yểu tỏ vẻ bối rối, nhưng các nữ sinh bên cạnh lau nước mắt và thò đầu qua, tích cực lên tiếng trả lời:
"Thật sự không có chuyện gì khác, lúc chúng tôi đi vào, vòi nước đột nhiên phun ra rất nhiều thứ dính nhớp, gần đây trong các video trên mạng xã hội đều cho thấy người nào gặp phải thứ đó đều bị ăn thịt, chúng tôi bị sợ chết khiếp, nhưng khi Thư lão sư đi vào, những thứ này cứ thế chảy xuống cống rồi biến mất..."
Nhân viên thẩm vấn quan sát Thư Yểu từ trên xuống dưới, vẻ mặt hoang mang.
Hắn ta vẫy tay gọi một nữ đồng nghiệp lại, người này đang quét hình ảnh Thư Yểu bằng thiết bị, nhưng dù họ có làm gì đi nữa, chuông báo động vẫn không kêu lên.
Nghe như thể lũ quái vật chảy ra từ nhà vệ sinh chẳng qua là tình cờ đi ngang qua bị nhìn thấy, sợ bóng sợ gió một trận vội vàng chạy trốn.
Nhưng bọn họ đã theo dõi con quái vật này từ lâu, trước mắt cũng có thể hiểu rõ thói quen của nó, chính là ba nữ sinh cùng một lão sư thì chỉ cần chưa đầy nửa phút là có thể làm tan rã máu xương và quần áo của họ...
Làm thế nào mà họ thoát khỏi nanh vuốt của quỷ dữ?
Nhân viên ghi chép ghi lại đúng sự thật, đưa danh thiếp cho Thư Yểu cùng các nữ sinh, dặn các nàng nếu gặp tình huống tương tự thì có thể gọi đến số này.
Tất cả đều cẩn thận cất danh thiếp đi.
*
Bên ngoài hàng rào phong tỏa.
Chu chủ nhiệm đến cùng những người lãnh đạo khi thấy sự việc đã được giải quyết liền thở phào nhẹ nhõm, đi vào và nói với Thư Yểu, "Cái đứa nhỏ này, không phải nói ngày hôm qua con nói bị thương phải nhập viện sao?
Ta cũng đã chấp thuận cho con nghỉ phép rồi, sao con lại tích cực tới trường học làm gì?
Còn gặp chuyện như vậy, nếu con có mệnh hệ gì, ta làm sao có thể ăn nói với mẹ con đây...?"
Chu chủ nhiệm thoạt nhìn là bị dọa không nhẹ, tốc độ nói chuyện so với lúc họp nhanh hơn không biết bao nhiêu lần, đến nỗi mấy lần Thư Yểu muốn nói lại thôi, cuối cùng không biết nên mở miệng kêu 'chú Chu' hay là 'Chu chủ nhiệm', chỉ có thể ngoan ngoãn lắng nghe dạy dỗ.
Cho đến khi Chu chủ nhiệm đột ngột đổi chủ đề: "Nhưng mà, lần này con làm rất tốt, năm nay danh hiệu 'Giáo sư đẹp nhất' của trường chúng ta, ta sẽ đề cử con, ta còn phải ghi danh cho con tham gia lấy danh hiệu cấp thành phố, sau đó, ta sẽ xem liệu chúng ta có thể nhờ các đồng nghiệp trao tặng cho con giải thưởng 'Hành động anh hùng' hay không, và để con có thể phát biểu với tư cách là một tấm gương trong buổi họp giảng viên vào thứ hai tuần tới..."
Thư Yểu: "?"
Đồng tử nàng bắt đầu run rẩy, "A?"
"A cái gì mà a?"
Chu chủ nhiệm nghiêm túc nhìn nàng, "Lần này ta bỏ qua, nhưng sau này đừng mạo hiểm như vậy nữa, con là một cô gái, nếu gặp phải chuyện gì trước hết nên bảo vệ bản thân thật tốt mới là điều quan trọng nhất, hừm, chuyện này cũng nhắc nhở ta..."
Chu chủ nhiệm giống như là đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, sau khi xác nhận Thư Yểu vẫn ổn liền xoay người rời đi gọi điện thoại.
Thư Yểu khẽ đưa tay về phía bóng người đang khuất dần của Chu chủ nhiệm, ngập ngừng nói: "Nói chuyện... hay là chúng ta nên quên chuyện này đi?"
Đáng tiếc, Chu chủ nhiệm không nghe thấy lời nàng nói.
Không chỉ nhiệt tình giao cho nàng một loạt bài tập viết để khích lệ sự dũng cảm của nàng, mà còn giữ nàng lại làm việc đến tận 10 giờ tối hôm đó, nàng thậm chí còn trao đổi biểu tượng mèo con đang khóc với bạn gái, người cũng đang làm thêm giờ...chủ yếu là Thư Yểu khóc một mình, hơn nữa vào ngày hôm sau khi tan làm, Chu chủ nhiệm lại giữ nàng ở lại văn phòng.
"Yểu Yểu, chắc sau 6 giờ con rảnh chứ?
Ta và dì con sẽ dẫn con đi ra ngoài ăn bữa tối."
...
Không thể từ chối việc thay mặt đồng nghiệp, đương nhiên càng không thể từ chối lời mời của một trưởng bối.
Thư Yểu nhìn vào cửa sổ trò chuyện với Tư Đồ Cẩm trên điện thoại, phía trên hiển thị, "Hôm qua hai bạn đã không nhắn tin cho nhau, tia lửa từ trò chuyện cấp 99 đã giảm xuống cấp 98, hãy tiếp tục cố gắng hơn nhé."
Nàng siết chặt điện thoại, sau khi ngồi trên xe của Chu Văn Bách, đi quang qua các cửa hàng và trung tâm thương mại vắng vẻ, các cửa hàng Thế Kỷ cũng đều đóng cửa, lông mày nàng lại càng nhíu chặt hơn.
Ngay khi nàng muốn gọi điện thoại cho Tư Đồ Cẩm, điện thoại bỗng run lên một cái, đối phương gửi một tin nhắn ngắn tới: "Mình ổn, chỉ là gần đây công ty của ba mình gặp phải chút rắc rối, mình cũng bận rộn lắm, chờ khi nào mình có thời gian sẽ nói chuyện với cậu sau."
Thư Yểu đột nhiên thả lỏng lông mày và đáp lại bằng một tiếng "được".
Bất quá rất nhanh, nàng nhanh chóng nhận ra mình đã thả lỏng quá sớm.
Bởi vì Chu chủ nhiệm đã mang nàng tới một căn phòng riêng đã được đặt trước, không chỉ có hai vợ chồng bọn họ, mà còn có một đôi vợ chồng trung niên khác, cùng với một người đàn ông xa lạ ngồi ở giữa bọn họ.
Thư Yểu bị dẫn vào trong trạng thái mơ màng, còn chưa kịp mở miệng liền nghe thấy hai vị trưởng bối kia đứng lên cười nói:
"Ôi trời, ồn ào thế này có thể làm bọn trẻ sợ, hay là chúng ta đi ra ngoài ăn để hai đứa ở lại đây được không?
Như vậy chúng sẽ dễ làm quen với nhau hơn."
Chu chủ nhiệm vỗ tay một cái, "Được."
"Yểu Yểu, con đừng lo, cứ coi như con biết thêm một người bạn mới đi."
Thư Yểu bị ép ngồi xuống, trong lúc còn đang ngơ ngác, điện thoại nàng rung lên, phía trên màn hình xuất hiện câu trả lời của Lận Nhiên: "Không phải đem, là ôm em trở về phòng."
"Em về rồi sao?
Tối nay em muốn ăn gì?"
Tác giả có lời muốn nói:
Trưởng bối cảm thấy một cô gái như con sống trong thế giới đầy rẫy nguy cơ này quá nguy hiểm, vì vậy bọn họ đã quyết định:
1.
Tìm cho con một người yêu
2.
Tìm cho con một người yêu có thể bảo vệ con
Mời lựa chọn.
- Hết chương 19 -