Khi họ trả tiền xong và bước ra khỏi nhà hàng, vai Thư Yểu chùng xuống, dây đeo túi xách suýt tuột khỏi tay, khiến người bên cạnh theo bản năng bắt lấy vật tròn sáng bóng trong tầm mắt...
Sau đó, Lận Nhiên mới phát hiện sắc mặt cô giống như san hô phai màu dưới đáy biển khi sắp chết đi, tái nhợt, ảm đạm.
Thư Yểu: "!"
Khóe mắt nàng thoáng thấy những đầu ngón tay tựa như được tạc nên bởi một vị thần, chạm vào vai mình qua lớp áo, nàng không khỏi nhớ lại những ảo tưởng trước đó, nhưng vì cảm thấy tội lỗi khi đã phá hỏng buổi hẹn hò, cuối cùng nàng vẫn tràn đầy áy náy mở miệng:
"Thật xin lỗi...Lần sau, em sẽ cố gắng tìm một nhà hàng mà chị sẽ thích."
Đầu ngón tay của người phụ nữ tóc đen lơ đãng ấn vào vài viên ngọc trai tròn trịa, nhìn chúng lăn dài trên đường may áo sơ mi của Thư Yểu, dọc theo mép trên xương bả vai, từ từ lọt vào nếp gấp xương quai xanh bên dưới đường viền đỏ...
"Không cần nói xin lỗi."
Lận Nhiên nói: "Tối nay có thể tới nơi này, chị thấy rất vui."
Được chứng kiến con mồi ngon lành của mình chín muồi là điều thỏa mãn nhất.
Thư Yểu căng thẳng, giọng run run: "Nhưng, nhưng là chị ăn không nhiều, chị không đói sao?"
Vừa dứt lời, người kia lập tức dừng lại.
Ngay lúc đó, viên ngọc trai đã biến mất dưới mép cổ áo sơ mi gập lại, chỉ chạm nhẹ vào vùng da gần xương quai xanh, nơi tập trung nhiều dây thần kinh nhất, khiến cô cảm thấy một áp lực nhẹ nhàng mỗi khi thở.
Lận Nhiên lại không có nhìn nàng.
Dạ dày trống rỗng bên trong cơ thể, cùng với những xúc tu liên tục bắt chước màu sắc của môi trường xung quanh, tất cả dường như đang hét lên:
[Đói!
Thật là đói, thật là đói, thật là đói]
[Cơm cơm!
Cơm cơm!]
[Cơm cơm chạy rồi!]
Đã đến giờ ăn tối, khu ẩm thực trong trung tâm thương mại tấp nập người qua lại và tràn ngập đủ loại mùi vị, con mồi đã để lại mùi trong lỗ thông gió trước đó giờ đã biến mất.
Ừng ực.
Dưới chiếc cổ trắng như tuyết, cô nuốt nước bọt.
Bóng mờ nhạt của cô, vốn thuộc về cô ở lối vào nhà hàng, đột nhiên biến mất một cách hỗn loạn.
"Đói."
Lận Nhiên đáp.
Ngay sau đó, cô đút tay vào túi áo khoác xám, đôi mắt đen láy nhìn khắp hành lang bên ngoài nhà hàng.
"Đợi chị một chút, chị sẽ quay lại ngay."
Thư Yểu giật mình trở về thực tại: "Em có thể đi cùng..."
"Không cần."
Lận Nhiên cắt đứt lời nàng, tiến lại gần nàng, những lọn tóc đen rũ xuống, che khuất đôi mắt và nụ cười xinh đẹp của cô, khiến vẻ đẹp của cô trông như một bức tranh cách tấm bình phong, mơ hồ, hư ảo.
Cô nhẹ nhàng giải thích: "Thật ra, chị rất ngại khi có người nhìn mình ăn."
"Vậy nên em đợi chị ở chỗ này, có được hay không?"
...
Bên ngoài trung tâm thương mại, một trận mưa như trút nước.
Đêm nay, dưới cơn mưa ở vùng ngoại ô phía nam thành phố, tất cả tội ác đều có thể được che giấu.
Bên cạnh thùng rác màu xanh lá cây ngoài lối thoát hiểm, dòng nước chảy xiết cuốn theo dòng máu đỏ thẫm, chảy về phía đường hầm gần đó, nơi nắp cống đã biến mất, tiếng nước chảy cuồn cuộn như sấm rền vang vọng từ bên trong.
Gần thêm một chút nữa, là có thể nhìn thấy một bóng người đang mải mê gặm xương xé thịt bên cạnh túi ni lông trong thùng rác.
*Rắc rắc, rắc rắc.*
Khi nó ăn xong một cách khoái trá, tám chi dài mảnh khảnh màu trắng của nó duỗi ra từng tấc một, mỗi chân cao hơn cả người trưởng thành.
"Chậc."
Một tiếng chê vang lên từ phía sau.
Con quái vật, khoác trên mình lớp da người đang ăn uống vui vẻ, đột nhiên ngẩng đầu lên, đầu quay về sau 180 độ, đôi đồng tử không có tròng trắng nhìn thấy kẻ đã quấy rầy nó...
Đối phương đứng dưới một chiếc ô màu đen, mặc một chiếc áo khoác màu xám bó sát dài đến bắp chân, vạt áo phai màu như thể đã đi một chặng đường dài, thấm đẫm mưa gió, vậy mà chủ nhân lại tỏ ra vô cùng nhàn nhã, hai tay đút vào túi quần, thản nhiên quan sát nó.
...Không đúng.
Cô ta dùng cái gì làm ô vậy?
Con quái vật đeo cặp kính bể nát, để lộ hàm và đôi môi định thần nhìn lại, phát hiện ra gần cán ô đang lơ lửng giữa không trung, là những xúc tu trong suốt?
"Hắn" chuyển động hàm, chọn cách giao tiếp bằng dây thanh quản của con người, "Đồng, loại...?"
Đối phương phớt lờ hắn đi, hàng mi dày dài cong vút, giữa đôi mắt đen nhánh là con ngươi màu bạc từ từ giãn ra thành hình chữ U, tự nhiên thở dài cảm thán, "Làm sao lại phải là loại ít thịt thế này chứ?"
...
Lận Nhiên cảm thấy khó chịu.
Cô cực kỳ kén ăn.
Không giống như những chủng tộc cấp bậc thấp hơn đã lên bờ và coi con người như thức ăn, cô coi thường loài người đông đảo nhưng tầm thường, và chán ngấy tất cả các sinh vật biển...
Sau khi đến đây, ban đầu cô đã định nhịn đói đến chết vì con người quá khó ăn, cho đến khi cô vô tình phát hiện ra rằng những sinh vật này trú ngụ trên cơ thể người giống như đông trùng hạ thảo, một sự kết hợp giữa tuyến trùng thảo và ấu trùng bướm đêm, một món ngon mà cô chưa từng nếm thử trước đây!
Hơn nữa, khi thời gian con người bị bọn họ trú ngụ tăng lên, giống như thịt ướp muối từ từ thấm gia vị, hay rượu vang đỏ được cất giữ trong hầm rượu trong thùng cao su dán kín, khoảnh khắc vừa cho vào miệng kia, vị giác của cô ngay lập tức bị chinh phục.
Thật là thơm, thật là thơm, thật là thơm!
Trong thực đơn đã bị bỏ quên từ lâu của kẻ kén ăn cuối cùng cũng có thêm một món mới.
Đáng tiếc.
Bây giờ Lận Nhiên cảm thấy tối nay mình thật xui xẻo, mặc dù đã có được nguồn thực phẩm dự trữ mới, nhưng hóa ra đó lại là con nhện biển với nhiều chi hơn là thịt.
Trong ánh mắt cô tỏ ra vẻ thất vọng, giống như loài người ăn Tết giết heo, trong chuồng heo vòng tới vòng lui cũng chỉ tìm thấy một con heo chưa tới hai mươi ký.
"Những bữa tiệc như thế này quả thật hiếm có."
Mỹ nhân tóc đen thấp giọng lẩm bẩm, nhớ rõ địa điểm tổ chức bữa tiệc: Sheraton.
Rồi sau đó, cô lưu loát xoay người, chiếc áo khoác màu xám tro tung bay dưới chiếc ô, vạt áo màu đậm bị vén lên, để lộ những xúc tu trong suốt che phủ, nghịch ngợm những giọt mưa rơi.
"May mà tôi vừa tìm được món khác."
Cô nhẹ giọng thông báo, "Ăn món đó trước đi."
Chiếc ô đen khẽ lay động, đáp lại những xúc tu trong suốt kia như rong biển uốn lượn, giống như một bữa tiệc chúc mừng thầm lặng.
...
"Vù!"
Chẳng biết lúc nào...
Phía sau người phụ nữ, những chiếc chân dài của con nhện biển, vốn bị phớt lờ từ đầu đến cuối, bỗng nổi giận, tám đốt như tre xé toạc mưa gió, nhắm thẳng vào gáy cô!
"Bíp bíp!"
Một tiếng còi xe vang lên từ góc phố đằng xa, ánh sáng mạnh mẽ xuyên qua màn mưa và lóe lên trong chốc lát xuyên qua con hẻm nhỏ.
Hai bóng người hiện lên trên tường trung tâm thương mại.
Một đứng, một quỳ.
Một vài gai dài, giống như gai nhím biển, bao quanh chúng, với một cái bóng mảnh mai nối liền ở giữa.
Chỉ trong tích tắc, bóng người mảnh mai ấy bị kéo ra, lúc máu thịt chia lìa, vẫn mang theo sự quyến luyến không thôi.
Những xúc tu trong suốt, cùng màu với mưa, nhuốm màu máu đỏ tươi, chúng cuộn tròn lại và hút máu bên trong, lúc tập trung vào việc ăn uống, lớp ngụy trang biến mất, để lộ những xúc tu màu đỏ đen rực rỡ.
Sau đó, những xúc tu cuộn tròn cứng đờ...
Ha ha!
Người phụ nữ xinh đẹp bị chọc cười, đưa tay chạm vào chi mềm oặt đang quấn chặt lấy cổ tay cô một cách đáng thương như tìm kiếm sự an ủi.
"Tôi đã nói rồi mà, cái này vẫn chưa được ướp đủ."
Cô khẽ quay đầu, tầm mắt lướt qua bóng người xa lạ đang quỳ phía sau, nhưng đã mất đi ý thức, chỉ có những vết bầm tím kỳ quái trên vai, một lát sau, trong giọng nói mang theo an ủi, nhưng ánh mắt lại mang vẻ thờ ơ:
"Không sao, đã được đánh dấu rồi."
"Mấy ngày nữa là sẽ ngon hơn."
*
Bên trong trung tâm thương mại.
Thư Yểu ngồi một mình ở khu vực nghỉ ngơi bên ngoài rạp chiếu phim, nhìn chằm chằm vào điện thoại, vẻ mặt có vẻ tập trung, nhưng thực ra chỉ là nhìn chằm chằm vào thời gian.
Nàng không ngờ Lận Nhiên lại quan tâm đến hình tượng của mình đến vậy, trước đây nàng chỉ thấy trên mạng những người không muốn trước mặt bạn đời của mình không trang điểm, ăn từng miếng nhỏ trông có vẻ kén ăn.
Nghĩ lại thì, Lận Nhiên có ngoại hình khiến cô nổi bật ngay cả trong giới giải trí, vậy thì có thói quen ăn uống nào lại khiến cô ngại ngùng đến mức không dám cho người khác thấy chứ?
Dù có làm bất cứ việc gì cô ấy cũng trông thật xinh đẹp.
"Chị gái?"
Giọng nói xa lạ kéo sự chú ý của nàng trở về.
Thư Yểu ngẩng đầu lên, nghe thấy một nữ sinh tóc đuôi ngựa ngồi cạnh hỏi: "Chị đang đợi ai sao?"
Nữ sinh kia đưa tới hai tấm vé, "Em và bạn lỡ mua nhầm vé, nếu chị chưa xem qua, cũng chưa mua vé, thì em đưa hai tấm vé này cho chị nha."
Thư Yểu, người đã được dạy từ nhỏ rằng "Đồ miễn phí luôn là cạm bẫy" chợt khựng lại.
Nàng theo phản xạ muốn lắc đầu...
Nhưng một bàn tay thon dài đã đưa ra trước nhận lấy hai tấm vé, "Được, cảm ơn."
Giọng nói du dương như tiếng suối róc rách khiến một lọn tóc trên đầu Thư Yểu rung lên, mắt nàng sáng lên khi nhìn người vừa đến gần, "Lận Nhiên."
Một tiếng thở hổn hển vang lên bên cạnh.
Người đưa vé liếc nhìn nàng, rồi nhìn về người phụ nữ tóc đen đứng gần đó, rồi nhanh chóng véo đùi bạn mình, "Trúng mánh rồi!
Mua cho hai đại mỹ nữ!"
Bạn của nữ sinh cũng gật đầu đồng ý: "Cả đời này hành thiện tích đức, chính là vì chứng kiến khoảnh khắc này."
Thư Yểu: "..."
Lận Nhiên khẽ cười một tiếng, ngón tay xoay xoay, khi nhìn thấy tên và thời lượng trên vé xem phim, chân mày giật giật: "Đúng lúc thật, bên ngoài đang mưa rất to, xem xong phim này chị sẽ đưa em về nhà nhé, chúng ta còn đủ thời gian, em có muốn xem không?"
Lần này, tiếng thở hổn hển biến thành tiếng hét chói tai.
Trong bầu không khí kỳ lạ của hai nữ sinh đang vẫy tay và hét lên "Đồng ý đi", Thư Yểu mất hồn mất vía, đỏ mặt liên tục gật đầu.
...
"《 Quái vật biển sâu 》... em thấy phim này được đánh giá 2.4 điểm trên mạng, chúng ta thật sự xem phim này sao?"
Mười phút trước khi phim bắt đầu.
Nghĩ đến nhà hàng tệ hại mình đã chọn lúc nãy, Thư Yểu không muốn lại thêm một điều gì tồi tệ nữa cho buổi hẹn hò ngày hôm nay, nên nàng liên tục xác nhận với Lận Nhiên.
"Chị thích thể loại này."
Thể loại này?
Một người phụ nữ tóc vàng xếp hàng gần đó, nhớ lại những bài phê bình và tóm tắt phim vừa tìm được, phim kể về việc con người xả nước thải hạt nhân xuống biển, khiến sinh vật biển bị biến dị, phát triển đến kích thước khổng lồ, sau đó xâm chiếm trái đất và tiêu diệt loài người.
"Vậy ra chị thích thể loại tận thế này sao?"
Nàng thử hỏi.
"Đây là ngày tận thế sao?"
Lận Nhiên cười toe toét, đôi mắt đen láy như muốn nuốt chửng tất cả ánh sáng, nhìn như cũng muốn nuốt chửng cả nàng: "Chị ngược lại cảm thấy đó chính là hiện thực."
"..."
Thư Yểu im lặng một lúc, rồi không hiểu sao lại quay mặt đi, "Đúng vậy, bối cảnh của bộ phim này hoàn toàn trùng khớp với hiện thực, hiện tại, trên tin tức đều là về các vụ núi lửa phun trào dưới đáy biển ở nước ngoài, lại là đủ loại bất ổn, cộng thêm thời tiết khắc nghiệt bên ngoài, tháng năm năm trước cũng không có mưa lớn như thế này..."
"Cho dù quái vật có xuất hiện thì cũng là chuyện bình thường, bất quá, quái vật thật sự sẽ ăn thịt người sao?"
Nàng lẩm bẩm, giống như là chỉ nói cho bản thân nghe một phỏng đoán vô nghĩa.
Nhưng mà bạn gái nàng vẫn kiên nhẫn đáp lại, hoặc có lẽ là Thư Yểu không có ngẩng đầu lên nên cảm giác giọng điệu của cô cũng không còn ôn nhu như thường ngày:
"Quy luật nguyên thủy nhất là cá lớn nuốt cá bé, những kẻ không có khả năng chống cự, dù cho có bị đem lên bàn ăn, cũng không có gì để oán trách, không phải sao?"
*
"Sau đó thì sao?"
10 giờ 05 phút tối.
Về đến nhà, Thư Yểu ngồi ở cửa thay giày, đặt điện thoại xuống sàn, bật loa ngoài lên, giữa những câu hỏi đầy háo hức của người bạn thân, nàng thản nhiên đáp: "Chỉ vậy thôi, sau khi xem phim xong thì chị ấy đưa mình về nhà, từ sau khi tách ra cho đến bây giờ, mình không phải cũng đang thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cậu rồi sao?"
Giọng điệu của Tư Đồ Cẩm vừa khoa trương vừa khó tin: "Cô nữ quả nữ, đã xác định mối quan hệ, tình đầu ý hợp, kết quả cậu nói cho mình, hai người còn giống như học sinh tiểu học đi ra ngoài chơi vậy, ra ngoài hẹn hò xong rồi mười giờ ai về nhà nấy sao?"
"Sinh hoạt ban đêm của người trưởng thành đâu rồi!"
Thư Yểu: "..."
Tai cô đỏ bừng vì tức giận, không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng mà Tư Đồ Cẩm lại đột nhiên đổi giọng: "Được rồi, chị ấy tôn trọng cậu như vậy cũng là chuyện tốt, tránh cho giống như người kia, ngày nào cũng dẫn cậu tới những nơi loạn thất bát tao..."
"Nhưng mà cậu cần phải sáng suốt hơn trong chuyện tình cảm, mặc dù chị ấy có học thức cao, lại xinh đẹp, làm cho cậu say mê đến tận xương tủy, nhưng mà cậu cũng phải giữ sự tỉnh táo, nếu như phát hiện ra có khuyết điểm chí mạng nào, thấy không hợp thì chia tay càng sớm càng tốt, biết không?"
Thư Yểu: "...?"
Nàng có cảm giác cả người như bị một chiếc xe chở hàng cán qua.
"Chị ấy không có khuyết điểm nào cả."
Ánh mắt Thư Yểu đảo qua đảo lại, nhỏ giọng thay bạn gái giải thích, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lận Nhiên rời đi rồi trở lại.
Chị ấy nói bên ngoài trời vẫn đang mưa to.
Vậy thì chị ấy đã đi đâu?
"Có thật không?
Mình không tin, cậu kể nhiều chi tiết hơn đi."
Tư Đồ Cẩm trông như một lão nông không yên tâm để cải trắng nhà mình bị bán đi, không muốn bỏ lỡ một giây nào trong cuộc trò chuyện, hận không thể lập tức cầm kính phóng đại tỉ mỉ nghiên cứu Lận Nhiên.
Người ở đầu dây bên kia mở ứng dụng ghi chú, vừa miễn cưỡng nói rằng không có thêm chi tiết nào nữa, vừa xem các ghi chú về sở thích mới của Lận Nhiên.
Thích ăn thịt muối.
Thịt bò phải được nấu chín.
Thích thể loại phim về ngày tận thế hoặc biển sâu.
Thích đông trùng hạ thảo (?).
Dấu chấm hỏi cuối cùng làm nàng có chút do dự, nhưng vẫn lên tiếng hỏi bạn tốt của mình: "À mà, cậu có biết chỗ nào mua được đông trùng hạ thảo chất lượng tốt không?"
"Hình như bố mình được khách hàng tặng, cậu đợi chút mình sẽ tìm giúp cậu."
Tư Đồ Cẩm theo thói quen đồng ý, rồi mới nhận ra: "Khoan đã, sao tự nhiên cậu lại hỏi cái này làm gì?
Quà tặng lãnh đạo nam nào sao?"
Thư Yểu không hiểu lắm, "Hình như Lận Nhiên thích món này... tại sao lại là quà tặng lãnh đạo nam?"
Tư Đồ Cẩm: "Bởi vì thứ này là bổ hư cường dương...Đệch!
Mình cứ thắc mắc tại sao chị ấy lại đồng ý đưa cậu về nhà lúc mười giờ tối chứ!"
"...Hả?"
"Hả cái gì mà hả, mình cứ thắc mắc tại sao chị ấy có học thức cao, xinh đẹp như vậy lại muốn đi coi mắt, hóa ra chị ấy là một người lãnh đạm, nhìn đẹp chứ không dùng được đúng không?"
Tư Đồ Cẩm vô cùng kinh ngạc trước những chi tiết mình vừa suy luận ra.
Thư Yểu vẫn còn đang choáng váng vì đề tài đầy ẩn ý này: "Hả??"
"Xì, nhưng dù chị ấy coi như không muốn nằm trên, thì nằm dưới cũng được mà, chị ấy sẽ không phải là người vừa bất lực lại không muốn nằm dưới đấy chứ?
Ôi trời ơi, ở chỗ này đoán mò cũng không có ý nghĩa gì, sinh hoạt ban đêm không hài hòa là điều đại kỵ, nếu không cậu thừa dịp còn sớm tới thử chị ấy một chút đi?"
Mặt Thư Yểu đỏ bừng, lần thứ ba sửng sốt: "Hả???"
Mình, mình sao?
Để cho mình nằm trên sao?
Nghĩ đến mái tóc đen nhánh như rong biển của Lận Nhiên xõa ra trên giường, nàng xấu hổ nhắm hai mắt lại, ngón chân trong đôi dép quặp chặt xuống đất nhưng mắt cá chân đã chuyển sang màu hồng.
...Hình như cũng có thể.
Nàng nghĩ.
Tác giả có lời muốn nói:
Mọi người vui lòng gõ "Lận Nhiên bất lực" vào phần bình luận nhé!
- Hết chương 4 -