[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Bhtt - Edit Hoàn - Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
Chương 39
Chương 39
Chương 39
Chuông cửa nhà họ Nhậm vang lên.
Nhậm Vãn Tình chạy ra mở cửa, Bánh Bao và Màn Thầu lon ton theo sau.
Cửa mở ra.
Bên ngoài là Thính Vũ và chú chó, bên trong là Vãn Tình và con mèo.
"Ôi chao, mèo con kìa~" Tần Quan Nhã lập tức ngồi xổm xuống vuốt mèo.
Khoảnh khắc hòa bình giữa mèo và chó.
Nhậm Vãn Tình nhìn sang Giang Thính Vũ, rồi lại nhìn Tần Quan Nhã.
Hai người đều cầm trên tay những hộp quà được gói rất tinh xảo.
"?"
"Hello Tiểu Nhẫn~" Tần Quan Nhã ngẩng đầu chào nàng.
"Hello..."
Nhậm Vãn Tình đáp lại trong trạng thái ngơ ngác, chỉ vào quà trên tay họ.
"Sao hai người còn mang quà tới nữa?"
Tần Quan Nhã đứng dậy, vẻ mặt hiển nhiên: "Ơ kìa ~, lần đầu đến nhà người ta ăn ké mà tay không thì bất lịch sự lắm."
Nhậm Vãn Tình nhìn bạn gái mình, ngạc nhiên: "Chị Thính Vũ sao cũng mang quà?
Lần trước chẳng phải đã tặng rồi à?"
"Chị chỉ muốn tặng quà cho học viên xuất sắc của mình thôi."
Học viên xuất sắc...
Nhậm Vãn Tình lập tức hiểu ý, khóe môi cong lên, trong mắt lộ ra chút ngượng ngùng.
"Hì hì, vậy em đành nhận thôi~"
Giang Thính Vũ mỉm cười dịu dàng.
Tần Quan Nhã đứng bên cạnh, đột nhiên bị bầu không khí hồng hồng bong bóng bay của hai người tấn công, lắc đầu tặc lưỡi: "Ôi, mùi yêu đương chua lè~"
Nhậm Vãn Tình cười xấu hổ: "Hì hì..."
"Sao đứng ngoài mãi không vào?"
Giọng Nhậm Xuân Trường bỗng vang lên từ bên trong, sang sảng đầy khí lực.
Sau đó bà xuất hiện trong tầm mắt họ.
Thấy Giang Thính Vũ và Tần Quan Nhã, bà niềm nở bước tới: "Đến hết rồi à, mau vào đi, chờ các cháu mãi để ăn cơm đây!
"Đây là bạn mới của Vãn Tình phải không?"
Tần Quan Nhã ngoan ngoãn đáp: "Dạ vâng ạ, cháu tên là Tần Quan Nhã."
Nhậm Xuân Trường khen tên cô ấy hay, lần trước cũng khen tên Giang Thính Vũ hay.
Nói chung bạn của con gái bà, tên ai cũng hay hết!
Giang Thính Vũ đưa quà của mình trước: "Cháu nghe Vãn Tình nói cuối tuần dì hay uống chút rượu vang, nên lần này mang tặng dì một chai."
Tần Quan Nhã theo sát phía sau, cười đưa hộp rượu của mình đặt cạnh hộp của Giang Thính Vũ:
"Hai chai lận~, hương vị đều rất ngon, dì nhớ thử nhé."
Nhậm Xuân Trường vừa vui vừa ngại: "Ôi dào, sao lại còn mang quà nữa, đến nhà mình ăn cơm mang quà làm gì!
"Không được không được, dì không nhận đâu."
Nhậm Vãn Tình đứng ra nhận giúp: "Mẹ cứ nhận đi, là tấm lòng của các chị mà."
Vì là rượu vang mẹ thích, vậy thì họ vui vẻ nhận thôi.
Lát nữa nàng làm thêm nhiều món ngon đãi các chị để bù lại là được.
Nhậm Xuân Trường nhìn con gái rồi nhìn bạn của con, cuối cùng nhượng bộ: "Được rồi, lần sau không được mang nữa nhé."
Giang Thính Vũ và Tần Quan Nhã đều ngoan ngoãn đáp vâng.
Đóng cửa, vào chỗ.
Bữa tối bắt đầu.
Đây là lần đầu Tần Quan Nhã được nếm tay nghề của Nhậm Vãn Tình, cô ấy liên tục khen ngợi trong bữa ăn.
Khen đến mức Nhậm Vãn Tình vui ra mặt, Nhậm Xuân Trường nghe cũng vui lây.
Giang Thính Vũ ở bên cạnh cũng thấy tự hào.
Bữa cơm trôi qua trong không khí vui vẻ hòa thuận.
Ăn xong, mọi người cùng dọn bàn rửa bát, rồi ngồi xuống trò chuyện thêm một lúc.
Nhậm Xuân Trường biết Giang Thính Vũ và Tần Quan Nhã đối xử rất tốt với con gái mình, với tư cách bậc trưởng bối, bà thuận thế quan tâm đôi câu.
Hỏi han cuộc sống của họ, có phải một mình bươn chải nơi đất khách không.
Hỏi công việc có vất vả không.
Còn quan tâm cả chuyện tình cảm.
Nhậm Xuân Trường nhìn Giang Thính Vũ: "Lần trước đến dì quên hỏi, Thính Vũ này, cháu có người yêu chưa?"
Giang Thính Vũ theo bản năng nhìn sang Nhậm Vãn Tình, Tần Quan Nhã cũng nhìn theo.
Nhậm Vãn Tình ăn ý đối mắt với Giang Thính Vũ một giây, rồi vội vàng dời tầm nhìn, ngồi sát lại bên mẹ, ôm lấy cánh tay bà: "Ôi mẹ ơi, sao mẹ hỏi đột ngột thế, chuyện riêng tư của người ta mà!"
Nhậm Xuân Trường nói: "Ơ, cái này không thể gọi là riêng tư được, có người yêu rồi nhất định phải dẫn về cho bố mẹ, cho người lớn có kinh nghiệm xem giúp, không thì lỡ gặp phải mấy kẻ lòng dạ thối nát..."
Bà chán ghét xua tay.
Giang Thính Vũ lập tức nhớ tới chuyện Nhậm Xuân Trường từng gặp người không ra gì.
Ánh mắt cô vô thức nhìn sang Nhậm Vãn Tình rồi lại thu về, lên tiếng: "Dì yên tâm, bọn cháu nhất định sẽ tự bảo vệ mình."
Tần Quan Nhã nhìn bạn một cái, lập tức phụ họa: "Đúng ạ, dì cứ yên tâm."
Nhậm Xuân Trường: "Vậy là hai đứa vẫn chưa yêu ai à?"
Tần Quan Nhã rất thành thật: "Dạ, cháu chưa ạ."
Còn Giang Thính Vũ thì không biết nên trả lời thế nào.
Thực ra cô là người rất can đảm, dù bây giờ có công khai ngay trước mặt Nhậm Xuân Trường, cô cũng không sợ.
Nhưng cô không biết bạn gái mình có sợ không...
Cô không dám nhìn thẳng Nhậm Vãn Tình nữa, trước tiên liếc nhìn Tần Quan Nhã, rồi mới nhìn sang người yêu.
Nhận được ánh mắt của Giang Thính Vũ, Nhậm Vãn Tình vội vàng lén ra hiệu: đừng nói!
Lúc này Giang Thính Vũ mới lên tiếng: "Cháu cũng chưa ạ."
Cô nói: "Bận công việc quá, không có thời gian tìm đối tượng."
Nhậm Xuân Trường: "Ồ~"
Rồi bắt đầu dặn cô chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều, đừng chỉ lo làm việc.
Không giục yêu đương, không giục kết hôn sinh con.
Chỉ mong cô chăm sóc tốt cho bản thân.
Chủ đề tình cảm kết thúc tại đó.
Hai người không còn độc thân trong phòng thở phào nhẹ nhõm.
Một khán giả ngoài cuộc biết hết mọi chuyện chỉ mỉm cười không nói.
...
"Mẹ ơi, con xuống tiễn các chị!"
"Đi đi, đi đi."
Nhậm Vãn Tình đóng cửa, quay đầu đi theo các chị vào thang máy.
Vừa bước vào thang máy, tay nàng như gắn thiết bị định vị tự động, dính chặt lấy cánh tay Giang Thính Vũ, rồi hóa thân thành bạch tuộc quấn lấy.
Không giả vờ nữa, không giả vờ nữa.
Cún con phải dính lấy chị mãi!
Giang Thính Vũ rất tự nhiên đan năm ngón tay mình vào năm ngón tay nàng.
Tần Quan Nhã đứng bên cạnh: "Ê ê ê, kiêng nể người sống chút đi, tớ còn đứng đây nhé."
Giang Thính Vũ giơ bàn tay hai người đang đan chặt: "Pháp luật cho phép nắm tay thế này trong thang máy."
Nhậm Vãn Tình: "Hì hì~"
Tần Quan Nhã ghét bỏ: "Ôi, không nhìn nổi."
Ghét bỏ tượng trưng vài câu rồi trở lại bình thường.
"Ê Tiểu Nhẫn, mẹ em không biết em là đồng tính à?"
Nhậm Vãn Tình lắc đầu: "Chưa, em chưa nói với mẹ."
Ánh mắt Giang Thính Vũ dịu dàng rơi trên người nàng: "Không định nói sao?"
Nhậm Vãn Tình nghĩ một chút rồi đáp: "Tạm thời chưa định nói."
Giang Thính Vũ hỏi: "Tại sao?"
Nhậm Vãn Tình ôm chặt cánh tay Giang Thính Vũ hơn, tựa đầu lên vai cô: "Bọn mình mới yêu nhau có mấy ngày thôi mà.
Em sợ mẹ biết rồi không đồng ý, không cho em gặp chị Thính Vũ nữa thì xong đời..."
Tần Quan Nhã gật đầu công nhận: "Có lý."
Giang Thính Vũ giơ tay xoa tóc Nhậm Vãn Tình dịu dàng.
"Không sao, vậy thì từ từ thôi, chúng ta không vội."
"Vâng vâng!"
Đôi mắt Nhậm Vãn Tình long lanh.
Đúng vậy, không vội, yêu cho đã rồi tính tiếp!
...
Nhậm Vãn Tình tiễn Giang Thính Vũ và Tần Quan Nhã ra khỏi tòa nhà số 7.
Nàng đứng nhìn theo Tần Quan Nhã rời đi.
"Chị Tần tối nay còn ra ngoài à?"
"Ừ, với cô ấy thì ở nhà chán lắm, thà ra ngoài tìm vui còn hơn."
"Vui kiểu gì?"
"Nhiều kiểu vui lắm."
"Chị cũng đi cùng chị ấy tìm vui à?"
Chủ đề đột nhiên đổi hướng.
Giang Thính Vũ nhìn Nhậm Vãn Tình, Nhậm Vãn Tình nhướng mày với cô, còn huých nhẹ vai cô một cái.
Giang Thính Vũ bật cười.
Cô nói: "Sẽ."
Ánh mắt Nhậm Vãn Tình lập tức khóa chặt cô.
Giang Thính Vũ nói tiếp: "Cùng đi uống rượu, hát hò, cắm trại, đi dạo phố mua sắm, ăn khuya, mùa đông thỉnh thoảng còn đi trượt tuyết ban đêm."
Nói xong, cô giơ hai tay làm động tác đầu hàng, chân thành nói: "Không có bất kỳ thói quen xấu nào, xin madam minh xét."
Madam chọc chọc vào má cô: "Không uống nhiều rượu chứ?"
Giang Thính Vũ cười ôm nàng: "Yên tâm, chị uống không nhiều, chỉ khi có tâm sự mới uống thôi."
Ánh mắt Nhậm Vãn Tình lập tức lo lắng: "Bây giờ cũng có tâm sự à?"
Ánh mắt Giang Thính Vũ dịu dàng: "Bây giờ thì không."
Cô vén tóc dài của Nhậm Vãn Tình ra sau tai, giọng nói mềm đến cực điểm, trong mắt chỉ có người trước mặt: "Bây giờ chị rất hạnh phúc."
Nghe vậy, Nhậm Vãn Tình mới nở lại nụ cười: "Thế thì tốt!"
"Vãn Tình."
"Ừm?"
"Muốn đến nhà chị ngồi chơi không?"
Ngón trỏ cong lại của cô khẽ cọ lên gò má mịn màng của Nhậm Vãn Tình.
Đuôi mày hơi nhướng lên như đang câu ánh nhìn của nàng.
"...Tiếp tục học tập?"
Nhậm Vãn Tình: "?"
Chiều nay nàng đã học được cách lấy hơi rồi, vậy thì—
Chú cún háo sắc: "Hì hì~"
Giây sau nàng rút điện thoại ra nhắn tin cho mẹ: [Con sang nhà chị Thính Vũ chơi một lát, về muộn chút.]
Cất điện thoại đi, vẻ mặt nghiêm túc.
Cúi người thật sâu, làm động tác mời cực kỳ khoa trương: "Biển học vô bờ, không thể chậm trễ, mời cô giáo đi lối này!"
Giang Thính Vũ lập tức bị chọc cười, cô nắm lấy tay Nhậm Vãn Tình.
...
Nhậm Vãn Tình cũng được nếm viên kẹo vị táo.
Giang Thính Vũ dùng miệng đưa vào miệng nàng.
Vị chua ngọt lan trên đầu lưỡi, hương táo tràn đầy khoang miệng.
Lần đầu tiên nàng biết, táo cũng có thể mềm.
Mềm như thạch, còn mềm hơn cả thạch.
Nàng ngồi trên đùi Giang Thính Vũ.
Giang Thính Vũ ôm nàng, vuốt gáy nàng, vuốt tóc nàng, vuốt lưng nàng.
Tình yêu trở nên đậm đặc, ướt át, dâng trào.
Hương táo xanh quấn quýt giữa đầu lưỡi hai người, cuối cùng bị Nhậm Vãn Tình cắn vỡ, bùng lên vị ngọt mãnh liệt, thật lâu không tan.
Bây giờ chỉ còn lại sự quấn quýt mềm hơn cả thạch.
Họ hôn nhau say đắm đến quên mình.
Cơ thể cũng vô thức ngả ra sau, chìm vào chiếc sofa mềm mại.
Không muốn rời nhau, không muốn kết thúc.
Những va chạm và dây dưa mềm mại của tình yêu khiến tim họ đập nhanh, mê đắm vô cùng.
Rất lâu, rất lâu sau họ mới nỡ mở mắt, để lộ vẻ mê ly trong đáy mắt, dùng đôi mắt ướt như nước quấn quýt dục tình cùng nhau.
Nhậm Vãn Tình nửa ngồi nửa dựa trong lòng Giang Thính Vũ.
Giang Thính Vũ ôm eo nàng, lúc thì vuốt tóc nàng, lúc thì chạm vào má nàng, dư âm ám muội vẫn còn vương.
Nhậm Vãn Tình cười thật ngọt với Giang Thính Vũ, cúi người, hoàn toàn rúc vào lòng cô.
Nàng có thể nghe thấy nhịp tim của chị ấy.
Thình thịch, thình thịch, vui sướng như chính mình.
Nàng vòng tay ôm eo người yêu, đầu khẽ cọ cọ vào cằm chị ấy.
Nàng nói: "Chị hôn giỏi thật đó.
Em thích hôn với chị lắm~"
Khóe môi Giang Thính Vũ khẽ cong lên, cô hôn lên đỉnh đầu Nhậm Vãn Tình.
"Chị cũng thích hôn em."
Nhậm Vãn Tình ngẩng mặt lên, mắt lấp lánh: "Cô giáo, vừa rồi em thể hiện thế nào?"
Cô Giang nói: "Thể hiện rất tốt."
Nhậm Vãn Tình lại hỏi: "Vậy là hai nội dung này em đều học xong rồi phải không?"
Giang Thính Vũ gật đầu.
Nhậm Vãn Tình nghiêng đầu hỏi: "Thế em có thể học nội dung thứ ba chưa?"
Giang Thính Vũ hỏi: "Nội dung thứ ba là gì?"
Nhậm Vãn Tình đáp: "Không biết."
Giang Thính Vũ: "?"
Nhậm Vãn Tình nằm sấp trên người cô, cười hì hì: "Chị muốn dạy em cái gì thì em học cái đó~
Tốt nhất là thêm nhiều ôm ôm hơn, tốt nhất là thêm nhiều hôn hôn nữa!
Chúng ta cùng hôn đến rách miệng luôn đi!"
Nàng đầy tự hào hô lên lý tưởng vĩ đại của mình.
Giang Thính Vũ nghe vậy không nhịn được cười, cô vỗ nhẹ lên mông Nhậm Vãn Tình.
"Đồ cún háo sắc."
Nhậm Vãn Tình cười hì hì ôm lấy cô.
Họ cùng nằm trên chiếc sofa lớn, nằm hai người cũng cực kỳ thoải mái, trò chuyện không mục đích.
Ngoài cửa sổ sao trời lấp lánh, trong phòng hai người tựa vào nhau.
Gió đêm dịu nhẹ, tình yêu của họ cũng dịu dàng như thế.
*****