Khác [BHTT - EDIT] Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hạ - Cố Lai Nhất

[Bhtt - Edit] Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hạ - Cố Lai Nhất
Chương 19


CHƯƠNG 19

Buổi chiều Tất Nguyệt trốn học đến tiệm mô tô sửa xe.

A Hi với mái tóc nhuộm xanh bước tới, vừa hút thuốc vừa lắc hông đứng xem một lúc bên cạnh, Tất Nguyệt ngẩng mắt lên: "Từ khi nào cô bắt đầu hứng thú với mô tô vậy?"

A Hi cười: "Xe của bạn trai mới của tôi."

Tất Nguyệt cũng hiểu ý mà cười theo.

A Hi ném cho Tất Nguyệt một điếu thuốc, Tất Nguyệt nhận lấy nói tiếng cảm ơn, ngậm ở khóe miệng, A Hi quen tay châm lửa cho cô, hai người cùng phả ra một làn khói.

A Hi: "Tháng trước tôi đi khám sức khỏe."

Tất Nguyệt: "Cô mẹ nó tốn tiền đó làm gì?"

A Hi: "Tôi thì... haiz nói chung là tôi đi khám rồi, không có vấn đề gì, chỉ bảo tôi còn trẻ mà hút thuốc sắp làm hỏng phổi rồi."

Tất Nguyệt cắn điếu thuốc: "Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?

Chẳng lẽ tới khuyên tôi bỏ thuốc à?"

A Hi: "Ha, tôi sẽ khuyên mèo đừng ăn cá sao?"

Cô lại hút một hơi, thong thả nói: "Sếp Tất, cô gái nhỏ tối qua đi tìm cô, không phải người cùng thế giới với chúng ta."

Ánh mắt Tất Nguyệt trong chốc lát trầm xuống: "Cậu ấy tìm được cô à?"

"Là tôi thấy cô ấy chạy lung tung bên chỗ nhà hàng của bà Tiền nên gọi cô ấy lại."

A Hi cười một tiếng: "Cô bé sạch sẽ quá, gương mặt trắng trẻo, ngay cả đầu ngón tay cũng như đang phát sáng."

Cô ngồi xổm xuống, kéo bàn tay dính đầy dầu máy của Tất Nguyệt lên cân nhắc vài cái: "Không phải người cùng thế giới với chúng ta, cô biết chứ?

Đừng hại cô ấy, cũng đừng hại chính mình."

Tất Nguyệt rút tay lại im lặng rất lâu, khẽ đáp một câu: "Biết."

Trước giờ tự học buổi tối, Dụ Nghi Chi như thường lệ đi đến cửa lớp 12-7, gương mặt lạnh nhạt: "Bạn học Tất Nguyệt."

Trong lớp im lặng một thoáng.

Cho đến khi Tất Nguyệt lười biếng ngẩng mắt lên bước về phía Dụ Nghi Chi hai bước, bỗng cười khẩy rồi từ sau lưng lấy ra một chiếc máy bay giấy.

Bốp một tiếng, trúng ngay khóe mắt Dụ Nghi Chi, giống hệt lần Chu Viên ném cục giấy trúng khóe mắt cô hôm đó.

"Ha ha ha ha ha!"

Trong lớp vang lên một tràng đập bàn cười ầm: "Sếp Tất quả nhiên muốn tự tay dạy dỗ con nhỏ giả vờ kia!"

Dụ Nghi Chi ôm sách cúi xuống nhặt chiếc máy bay giấy lên, vẫn bình tĩnh hỏi: "Cậu có đến không?"

Tất Nguyệt một tay chống bàn nghiêng người dựa vào, đuôi mắt mèo cong lên đầy quyến rũ: "Đến cái gì mà đến!"

Trong lớp lại bùng lên một trận cười lớn, Dụ Nghi Chi không biểu lộ gì mà quay người đi, Tất Nguyệt đứng giữa tràng cười đó nhìn theo bóng lưng của Dụ Nghi Chi.

Sạch sẽ, lạnh nhạt, có lẽ... còn có một chút cô đơn.

Khiến người ta nhớ tới dưới ngọn đèn đường tối qua, Dụ Nghi Chi nằm trên lưng cô như thể giữa thế giới mênh mông ấy, Dụ Nghi Chi chỉ có mình cô vậy.

Nhưng bản thân Dụ Nghi Chi chẳng phải là thiên chi kiêu nữ, là đại tiểu thư được chú ý và cưng chiều hết mực sao?

Tất Nguyệt bực bội nhảy xuống đá một cái vào chân bàn, trở về chỗ ngồi úp mặt vào cánh tay, kéo mũ áo hoodie trùm lên đầu: "Đừng ồn nữa!"

Cả lớp đều bị cô dọa cho giật mình.

Cô lẩm bẩm một câu: "Tôi ngủ đây."

Tất Nguyệt nằm sấp trên bàn học, mặt quay trái quay phải rồi lại quay trái mà vẫn không ngủ được, bực bội ngẩng đầu lên, trên mặt in đầy vết áo phông.

Đại Đầu: "Sếp Tất không ngủ được à?"

"Không, tỉnh rồi."

Cô lười biếng đứng dậy: "Đi tè."

Con đường tới nhà vệ sinh vốn không cần đi ngang qua văn phòng nơi Dụ Nghi Chi phụ đạo cho cô, chắc là vì cô cảm thấy cái nhà vệ sinh gần nhất hơi bẩn nên muốn vòng tới cái ở cuối hành lang nên mới đi qua bên này.

Liếc qua cửa sổ một cái, vốn tưởng Dụ Nghi Chi sẽ không ở đó, không ngờ vẫn nhìn thấy một gương mặt như ánh trăng.

Cúi đầu, đang làm bài.

Tất Nguyệt càng bực bội "chậc" một tiếng quay người bỏ đi, đi được hai bước lại quay lại, một cước đá tung cửa văn phòng.

Dụ Nghi Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt rất bình tĩnh như thể biết cô sẽ tới vậy.

Tất Nguyệt: "Tôi..."

Cô rất muốn quay đầu bỏ đi ngay nhưng vẫn bước vào, nặng nề ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh Dụ Nghi Chi: "Cậu còn ở đây làm gì?

Tôi đã nói là không muốn học phụ đạo nữa rồi."

Dụ Nghi Chi: "Hôm nay xảy ra chuyện gì?"

Ngón tay Tất Nguyệt quấn quanh lọn tóc đỏ của mình, cười rất ngổ ngáo: "Chiều nay tôi tới tiệm sửa mô tô, thấy một cô nàng mông cong, chuẩn thật...

đệt."

Cô kéo ghế lùi lại một bước lớn, vì gương mặt như ánh trăng của Dụ Nghi Chi bỗng nhiên áp sát tới gần sát cô.

Hơi thở mang theo chút mát lạnh phả lên mặt cô, ngứa ngứa.

Nhìn dáng vẻ giật mình của Tất Nguyệt, Dụ Nghi Chi dường như khẽ cười một cái rồi lui về.

Tất Nguyệt ngồi cách cô rất xa mà tim vẫn đập loạn, Dụ Nghi Chi lại đang trêu ghẹo cô?

Cô phong lưu hỗn loạn như vậy, Dụ Nghi Chi vẫn dám trêu cô sao?

Dụ Nghi Chi: "Không nói thì thôi."

"Nói cái gì chứ."

Giọng Tất Nguyệt lười biếng: "Hôm nay chỉ có mỗi chuyện nhìn trúng cô nàng mông cong đó thôi."

Cô đương nhiên biết Dụ Nghi Chi đang hỏi vì sao thái độ của cô lại thay đổi.

Trước đây cô đối với Dụ Nghi Chi cũng lời lẽ cay nghiệt, nhưng ở những nơi không người, kín đáo ấy, hai người hoàn toàn trái ngược như nam bắc, dường như đã từng có lúc rất gần gũi.

Tất Nguyệt ngả người trên ghế, ngồi chẳng ra ngồi: "Con nhỏ làm màu, kỳ thi đánh giá tôi không qua nổi đâu, cậu về đi."

"Không."

Tất Nguyệt lại bực bội "chậc" một tiếng: "Rốt cuộc cậu cứ bám lấy tôi làm gì vậy?

Chẳng lẽ cậu thật sự muốn yêu đương với tôi à?"

Cô kéo ghế tiến lại gần, một tay nâng cằm Dụ Nghi Chi lên, gương mặt cười quyến rũ đầy hung hăng: "Để tôi xem cậu có xứng hay không."

Đôi mắt đen của Dụ Nghi Chi sạch sẽ đến vậy, hơi thở thơm nhẹ, để kìm lại sự run rẩy nơi đầu ngón tay, Tất Nguyệt càng siết chặt cằm Dụ Nghi Chi hơn một chút.

Cô cười hung hăng: "Một gương mặt nhạt nhẽo như thế này, cậu lấy gì mà nghĩ mình xứng?

Dụ Nghi Chi, cậu đi hỏi thử mấy người yêu cũ của tôi xem, bạn trai hay bạn gái trước đây của tôi, người nào mà chẳng xinh như hoa?"

Cô vỗ hai cái lên bên má Dụ Nghi Chi: "Một học bá nhạt như nước lã như cậu, dù là ôm cậu, hôn cậu, hay sau này lên giường, chắc cũng sẽ giống cá chết chẳng có phản ứng gì đúng không?

Chán chết."

Cô hất mạnh tay, buông cằm Dụ Nghi Chi ra nhưng lại không nhịn được mà cứ liếc về mấy vết ngón tay in trên cằm Dụ Nghi Chi.

Dụ Nghi Chi vậy mà vẫn cầm bút lên, rất bình tĩnh tiếp tục làm bài: "Sao cậu biết."

"Cái gì?"

Dụ Nghi Chi làm bài mà không ngẩng đầu: "Sao cậu biết tôi sẽ giống cá chết."

Tai Tất Nguyệt đỏ lên, cô liếc thấy chiếc máy bay giấy trên bàn làm việc, là chiếc mà Dụ Nghi Chi nhặt lên đặt ở đó.

Tất Nguyệt bóp nhăn nó rồi ném vào thùng rác, đứng dậy đi thẳng ra cửa: "Tóm lại cậu đừng bám theo tôi nữa, bây giờ cậu cũng biết tôi bận lắm rồi, tôi hứng thú với mọi thứ, chỉ là không hứng thú với cậu và làm bài thôi."

"Tất Nguyệt."

Tất Nguyệt cau mày quay đầu lại.

"Theo nguyên tắc vật lý, lực cản của máy bay giấy càng nhỏ thì quán tính sinh ra càng lớn, như vậy máy bay giấy mới bay nhanh và xa."

"Cậu khoe khoang cái gì thế?"

"Tôi là nói."

Dụ Nghi Chi bình thản nhìn cô một cái, lại cúi đầu tiếp tục làm bài: "Lần sau khi cậu gấp máy bay giấy ném tôi, nhớ gấp đầu nhọn."

Chóp tai Tất Nguyệt vừa nguội xuống lại đỏ lên: "Tôi..."

Cô luôn có cảm giác mình bị Dụ Nghi Chi nhìn thấu.

Lúc nãy khi gấp máy bay giấy, cô còn lên mạng tìm một hướng dẫn mới gấp ra được chiếc máy bay đầu bằng, chẳng phải chỉ vì sợ máy bay đầu nhọn ném trúng khóe mắt Dụ Nghi Chi sẽ rất đau sao!

"Đừng lo."

Giọng nói lạnh nhạt của Dụ Nghi Chi truyền tới, trước mắt Tất Nguyệt lan ra một vầng ánh trăng nhàn nhạt, Dụ Nghi Chi hơi cúi đầu làm bài, ngay cả phần da đầu lộ ra giữa mái tóc cũng trắng sạch.

Trong thế giới của Tất Nguyệt lúc này có hai vầng trăng, một vầng trên trời đang hun nóng lưng cô, một vầng trước mắt đang hun nóng đôi mắt cô.

"Có lẽ tôi đúng là một người khá vô vị."

Dụ Nghi Chi vừa làm bài vừa nói: "Nhưng đừng lo, bây giờ tôi đã không còn muốn yêu cậu nữa."

Tất Nguyệt trở về lớp, đến khi cô lần thứ hai lén chuồn ra đi vệ sinh, giả vờ đi ngang qua văn phòng thì quả nhiên Dụ Nghi Chi đã không còn ở đó nữa.

Tất Nguyệt cũng không nói rõ được trong lòng mình là nhẹ nhõm đi một chút hay là trống rỗng đi một chút.

Cảnh tượng tối qua cùng ăn xiên chiên đã giống như một ảo ảnh xa xôi, nhưng chuyện Tất Nguyệt ra ngoài tham gia đánh nhau lại giống như một cột mốc ranh giới, sau một đêm ngủ dậy suy nghĩ lại, cả hai đều phát hiện đối phương không thuộc cùng một thế giới với mình.

Tất Nguyệt đi tới cửa nhà vệ sinh, không bước vào, dựa vào tường châm cho mình một điếu thuốc.

Vầng trăng tối nay không có lấy một sợi mây che.

Tất Nguyệt chậm rãi thở ra một làn khói.

Như vậy cũng tốt thôi.

Cứ để mặt trăng mãi mãi sạch sẽ.

Sáng sớm hôm sau trời đổ mưa, rốt cuộc cũng đã là cuối thu, nhiệt độ đột ngột hạ xuống.

Lúc tập thể dục giữa giờ, một nửa học sinh đều khoác thêm áo đồng phục.

Trừ khi bị chủ nhiệm giáo vụ bắt rất gắt, bình thường Tất Nguyệt đều lười đi tập thể dục giữa giờ, lúc này cô và Đại Đầu trốn trên tầng thượng của tòa Trí Tri hút thuốc, nằm bò trên lan can nhìn xuống dưới.

"Sếp Tất nhìn cái gì thế?"

"Không có gì."

Cô ngậm điếu thuốc rồi đi xuống lầu: "Tự nhiên nhớ ra có chút việc, tôi đi trước, nếu chủ nhiệm hỏi thì nói tôi bị đau bụng."

Đại Đầu lẩm bẩm một câu: "Ngày nào chị cũng đau bụng, chủ nhiệm còn hỏi em có phải chị dựng nhà trong nhà vệ sinh rồi không."

Tất Nguyệt lái mô tô ra khỏi trường, một mạch phóng tới tiệm giặt khô, hai tay đập mạnh xuống bàn: "Ông chủ!"

Ông chủ vội vàng chạy ra.

"Cái áo tôi mang đến giặt đâu?"

"Chẳng phải đã nói hai đến ba ngày sao?"

"Không được!

Tôi cần ngay bây giờ."

"Nhưng lúc đó cô..."

Tất Nguyệt gào lên một tiếng: "Lúc đó chưa mưa chưa lạnh mà!"

"Cô mặc tạm quần áo khác không được sao?"

"Không được!

Tôi chỉ thích mặc đồng phục!"

Học sinh giỏi như Dụ Nghi Chi chắc chắn sẽ không vi phạm nội quy mặc đồ khác.

Ông chủ chịu thua: "Được được được, tôi làm gấp cho cô."

Tất Nguyệt trừng mắt nhìn ông: "Nhanh lên!"

Cô thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc ghế mây cũ không biết ai vứt trước cửa tiệm, vuốt ve con mèo cứ quấn quýt cọ vào chân mình.

Trên lưng con mèo có một túm lông trắng nhỏ, trông như vầng trăng khuyết.

Không biết đã đợi một tiếng hay hai tiếng, cuối cùng cũng nghe ông chủ nói một câu: "Xong rồi."

Tất Nguyệt giật lấy túi nilon, phóng xe như bay trở lại trường.

Đến giờ ăn trưa rồi, dòng học sinh chen chúc đều đổ về phía nhà ăn.

Tất Nguyệt không đi mà trốn sau lưng nhà ăn hút một điếu thuốc, chờ đến khi phần lớn đám đông đã đi hết, một nữ sinh không biết vì sao bị chậm trễ, vội vã chạy từ nhà ăn về phía tòa Cách Vật.

Tất Nguyệt bước ra chặn đường cô ấy, nữ sinh giật nảy mình: "Tất...

Sếp Tất."

Tất Nguyệt cười một cái, danh tiếng của cô ở Nhất Trung quả thật rất vang, ngay cả tòa Cách Vật ai ai cũng biết cô là Sếp Tất.

Nữ sinh run rẩy hỏi: "Tôi... tôi đắc tội với chị rồi sao?

Tôi đưa tiền cho chị..."

Tất Nguyệt: "Từ khi nào tôi rảnh rỗi đến mức đi đòi tiền học sinh thế?"

Cô nhét một túi nilon vào tay nữ sinh: "Mang cái này cho Dụ Nghi Chi lớp 12-1, biết Dụ Nghi Chi không?"

Nữ sinh gật đầu: "Học bá, đại tiểu thư, rất lợi hại."

Tất Nguyệt ngậm điếu thuốc lại cười một tiếng, Dụ Nghi Chi và cô giống nhau, ở Nhất Trung cũng rất nổi tiếng, chỉ là lý do hoàn toàn trái ngược.

Tất Nguyệt lười biếng nói: "Ừ, đưa đồng phục cho cậu ấy là được, nhưng đừng để người khác biết là tôi đưa."

Cô không biết bây giờ Dụ Nghi Chi còn bị người ta bắt nạt hay không, nhưng trong thế giới nhỏ bé của Nhất Trung này, người của tòa Cách Vật và tòa Trí Tri ranh giới rõ ràng, giống như việc Dụ Nghi Chi bước vào lớp học của tòa Trí Tri sẽ bị châm chọc và gây khó dễ vậy, nếu để người của tòa Cách Vật biết rằng Dụ Nghi Chi đi lại rất gần với Tất Nguyệt thì tình cảnh của Dụ Nghi Chi chỉ càng tệ hơn.

Tất Nguyệt thong thả phả ra một làn khói, nở nụ cười vừa đẹp vừa hoang dại với nữ sinh: "Nếu để bất kỳ ai khác biết chuyện này, cô em à, lúc đó em thật sự đắc tội với tôi rồi đấy."

------

Nếu yêu thích truyện hãy để lại một ⭐ vote nhỏ xinh làm động lực để mình edit tiếp những chương sau nhoaaa 🩵
 
[Bhtt - Edit] Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hạ - Cố Lai Nhất
Chương 20


CHƯƠNG 20

Trước giờ tự học buổi tối, Tất Nguyệt cùng Đại Đầu và một bạn học khác tụ lại đánh bài, trên mặt dán đầy những dải giấy vệ sinh bị xé thành từng sợi dài.

Bình thường Tất Nguyệt đánh bài khá giỏi, vậy mà lúc này gần như bị dán kín cả mặt, đuôi mắt không ngừng liếc về phía cửa lớp.

"Sếp Tất hôm nay vận bài không tốt rồi!"

Đại Đầu cũng có chút không tin nổi: "Này, chị nhìn cái gì thế?"

Tất Nguyệt thuận miệng đáp: "Xem lão chủ nhiệm có tới sớm không."

Đại Đầu khịt mũi một tiếng: "Từ khi nào chị bắt đầu sợ ông ta vậy?"

"Sợ cái quỷ, chẳng qua thấy ông ta lải nhải phiền thôi."

Thứ Tất Nguyệt nhìn đương nhiên không phải chủ nhiệm.

Chuông vào lớp vang lên.

Gương mặt lạnh lẽo như ánh trăng của Dụ Nghi Chi quả nhiên không còn xuất hiện trước cửa lớp 12-7 nữa.

Tất Nguyệt cảm thấy giờ tự học buổi tối thật chán, bên tiệm sửa mô tô cũng không có việc gì thêm nên quyết định về nhà sớm hơn để ở bên Tất Hồng Ngọc.

Cô huýt sáo đi tới nhà để xe, lại nhìn thấy trên yên mô tô có một quyển sách đặt ngay ngắn.

Tất Nguyệt vừa nhìn đã đau cả đầu, chẳng phải đây là quyển sách Dụ Nghi Chi mỗi tối dùng để dạy cô học sao?!

Chẳng phải Dụ Nghi Chi đã bỏ cuộc rồi à?!

Sao còn âm hồn bất tán thế này?!

Tất Nguyệt cầm lên lật xem, những bài theo tiến độ mà tối qua và tối nay cô phải làm đều đã được Dụ Nghi Chi dùng nét chữ thanh nhã viết sẵn công thức và từng bước gợi ý giải.

Tất Nguyệt bực bội: "Người này đúng là..."

Cô ấy còn kẹp cả cây bút màu xanh vào giữa trang sách, thật sự nghĩ rằng học sinh dốt như cô đến một cây bút cũng không có sao?!

Được rồi, cô đúng là không có thật.

Tất Nguyệt nhét quyển sách và cây bút vào cặp, mắt không thấy thì lòng không phiền rồi lái xe trở về khu nhà tập thể cũ.

Tất Hồng Ngọc: "A Nguyệt?"

"Bà ơi là con."

Tất Nguyệt đặt cặp xuống: "Bữa tối bà ăn xong chưa?"

"Ăn xong rồi, ngày nào con cũng chuẩn bị sẵn trong bình giữ nhiệt cho bà, sao bà lại ăn không ngon được."

Tất Hồng Ngọc hỏi: "Sao tối nay con về sớm thế?"

"À, chẳng phải con đã nói với bà rồi sao, con giỏi hơn mấy bạn khác mà, có lúc thầy giảng bài con đã biết rồi nên thầy cho con về tự học."

Tất Hồng Ngọc cười rất tự hào: "Bà biết A Nguyệt nhà mình là thông minh nhất mà."

Tất Nguyệt hơi đỏ mặt.

Cô luôn cảm thấy đôi mắt mù đã mang đến cho gương mặt đầy nếp nhăn của Tất Hồng Ngọc một vẻ ngây thơ, khiến mỗi lần cô nói dối trước mặt bà, trong lòng đều dâng lên cảm giác tội lỗi nặng nề.

Nhất là khi Tất Hồng Ngọc còn liên tục nói: "Thế con học đi, bà không làm phiền con đâu."

Căn nhà quá nhỏ, quá chật chội, Tất Hồng Ngọc thích bê một chiếc ghế tre nhỏ ra, tựa vào cánh cửa mở rộng ngồi trước cửa đón gió.

Tất Nguyệt nhìn bóng lưng còng xuống của Tất Hồng Ngọc một cái, dường như vì bệnh tật mà lại càng già đi thêm chút nữa.

Cô lặng lẽ lấy quyển sách trong cặp ra, nhớ lại lúc nãy mình vừa nói với Tất Hồng Ngọc rằng thầy giáo bảo cô về nhà tự học.

Cô mở sách ra.

Phải nói rằng chữ của Dụ Nghi Chi thật đẹp, đẹp như chính con người cô vậy.

Trăng sáng vằng vặc, đêm tối đen kịt, vốn dĩ Tất Nguyệt chỉ định đọc hai dòng rồi gấp sách lại nhưng cứ theo nét chữ quá đỗi đẹp của Dụ Nghi Chi mà đọc tiếp xuống.

Cùng với tiếng gãi nhẹ thỉnh thoảng vang lên từ cửa nơi Tất Hồng Ngọc ngồi, tạo thành một thế giới tĩnh lặng đến mức không gì sánh được, hoàn toàn khác với trận đánh long trời lở đất ngày hôm qua.

Sáng sớm hôm sau lại có một cơn mưa khiến nhiệt độ của ngày hôm đó càng giảm thấp hơn.

Ngay cả người chịu lạnh tốt như Tất Nguyệt cũng mặc thêm áo hoodie khoác ngoài, bên ngực trái là hình một con hổ, bên ngực phải là một bông hồng, sau lưng là dòng chữ lớn "Be Humble", so với kiểu dáng phô trương của chiếc áo thì câu chữ đó lại có vẻ hơi châm biếm.

Đến giờ thể dục giữa giờ thì mưa lại vừa khéo ngừng, học sinh than thở đi tập thể dục, Tất Nguyệt và Đại Đầu lại trốn lên tầng thượng hút thuốc.

Tất Nguyệt nằm bò trên lan can.

Đại Đầu: "Sếp Tất đừng nằm vậy nữa, toàn nước đấy."

Tất Nguyệt ừ một tiếng hờ hững nhưng vẫn nằm đó không nhúc nhích.

Cô đang nhìn vào hàng ngũ tập thể dục của lớp 12-1, ai ai cũng đã mặc áo khoác đồng phục.

Vậy tức là Dụ Nghi Chi cũng đã mặc rồi.

Tối hôm đó trong giờ tự học, Dụ Nghi Chi vẫn không tới tìm Tất Nguyệt, đến mức khi Tất Nguyệt đi về phía chiếc mô tô đỏ rực của mình thì trong lòng có chút căng thẳng.

Nhưng hôm qua Dụ Nghi Chi đã đưa sách cho cô rồi, cô không trả lại, vậy Dụ Nghi Chi chắc cũng hết cách rồi chứ?

Cô đi tới trước mô tô nhìn một cái: ...

Mẹ nó, Dụ Nghi Chi lại mua một quyển mới!

Lúc này lại đặt trên yên xe rồi!

Tất Nguyệt "xì" một tiếng cầm lên lật xem, Dụ Nghi Chi theo chỗ làm bài tối qua lại tiếp tục theo tiến độ viết thêm mấy trang công thức và bước giải.

Tất Nguyệt bực bội ném quyển sách vào cặp, phóng xe đi mất.

Đến tối ngày thứ ba của giờ tự học, Tất Nguyệt vẫn chưa trả sách, cô không tin Dụ Nghi Chi còn có thể lại mua thêm một quyển mới nữa.

Kết quả khi cô đến gần chiếc mô tô: ...

Thật sự lại có một quyển mới!

Cô thật sự chịu thua người đàn bà Dụ Nghi Chi này rồi!

Không chỉ lạnh lùng, kiêu ngạo, phiền phức mà còn bướng bỉnh!

Tất Nguyệt cuối cùng chịu hết nổi, đem quyển sách của ngày đầu tiên đặt vào góc nhà để xe, nếu không cứ để Dụ Nghi Chi mua mãi như vậy thì lãng phí quá!

Sau khi Dụ Nghi Chi nói câu "Tôi đã không còn muốn yêu cậu nữa", cô thật sự giữ lời mà không đến tìm Tất Nguyệt thêm lần nào nữa, còn Tất Nguyệt dĩ nhiên cũng không thể nào đi tìm cô.

Có lúc Tất Nguyệt gọi bạn bè đi tiệm tạp hóa nhỏ sẽ gặp Dụ Nghi Chi vừa từ nhà ăn đi ra.

Ban đầu Đại Đầu hoặc mấy người bạn khác còn cố ý chọc Dụ Nghi Chi: "Ôi, con nhỏ làm màu, sao không đi ăn bít tết với rượu vang mà lại tới nhà ăn thế?"

Tất Nguyệt "chậc" một tiếng: "Mấy cậu lắm lời thật đấy, đừng để ý con nhỏ làm màu được không?"

Trên mặt cô đang cười nhưng đáy mắt rất lạnh, tự mang theo một luồng hung khí khiến lời nói có sức uy hiếp, sau vài lần như vậy cũng chẳng ai dám nói thêm gì với Dụ Nghi Chi nữa.

Nhưng dù bị châm chọc hay không bị châm chọc, gương mặt Dụ Nghi Chi vẫn luôn nhàn nhạt, không biểu cảm mà lướt qua nhóm người của Tất Nguyệt.

Tất Nguyệt không nhìn cô, cô cũng không nhìn Tất Nguyệt.

Thật sự giống như hai người xa lạ.

Những quyển sách truyền qua lại mỗi đêm trở thành sự giao tiếp duy nhất giữa hai người, nhưng trong đó cũng chỉ là những công thức lạnh lẽo và các bước giải bài, nhiều lắm thì trên trang sách còn vương chút hương nước hoa nhàn nhạt từ cổ tay Dụ Nghi Chi.

Cho đến một ngày, khi Tất Hồng Ngọc ngồi trước cửa đón gió, còn Tất Nguyệt rảnh rỗi lật mấy trang sách ấy, một dòng chữ nhỏ thanh nhã bỗng xuất hiện: "Tối nay trăng rất đẹp."

Tất Nguyệt ngẩng đầu lên.

Hai ngày nay thời tiết rất tốt, vầng trăng sáng treo cao nơi chân trời, trắng như một quả trứng vừa bóc vỏ.

Đó là phép so sánh duy nhất mà Tất Nguyệt nghĩ ra, cô khịt mũi cười một tiếng, nghĩ rằng nếu là Dụ Nghi Chi thì chắc sẽ ngâm mấy câu thơ kiểu "Ánh trăng sáng trước giường" gì đó.

Không đúng, học bá như Dụ Nghi Chi sao lại ngâm loại thơ tiểu học như vậy.

Nhưng thơ có học thức hơn là gì thì Tất Nguyệt cũng không nghĩ ra được.

Cô nằm úp trên quyển sách, qua khung cửa mục nát và then cài rỉ sét nhìn ra vầng trăng ngoài cửa sổ.

Sau đó cô hung hăng viết dưới dòng chữ của Dụ Nghi Chi: "Đẹp cái quỷ!"

Buổi tối khi Dụ Nghi Chi trả lại sách không viết thêm gì nữa, chỉ sau ba chữ "đẹp cái quỷ" chấm hai chấm rồi vẽ nửa vòng cung thêm dấu ngoặc ngược.

Ghép thành một khuôn mặt cười rất quê mùa khiến Tất Nguyệt khinh thường "xì" một tiếng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi vào, chiếu lên khuôn mặt cười ghép từ những ký hiệu ấy.

Tất Nguyệt đưa tay sờ một cái, nhớ tới nụ cười nhàn nhạt lạnh lẽo của Dụ Nghi Chi.

Dụ Nghi Chi từng cười với người khác chưa?

Chắc là chưa, ít nhất trong trường Nhất Trung, Tất Nguyệt chưa từng thấy Dụ Nghi Chi cười với bất kỳ ai khác.

Rất nhanh đã tới ba ngày trước kỳ thi đánh giá toàn thành phố, thứ xuất hiện trên yên mô tô của Tất Nguyệt không còn là quyển sách mỗi ngày nữa mà là một tập đề được in và cắt dán lại.

Ở trang đầu, Dụ Nghi Chi viết một dòng chữ nhỏ: "Chỉ cần học thuộc hết là được."

Tất Nguyệt cười lạnh một tiếng, ném mạnh tập đề trở lại yên xe, châm một điếu thuốc rồi đi thẳng về phía tòa Cách Vật.

Khi Dụ Nghi Chi trong giờ tự học buổi tối đi vệ sinh vẫn theo thói quen tới phòng trên tầng thượng không có ai, không ngờ dưới ánh đèn lại có một người ngồi xổm, ngẩng lên một gương mặt rực rỡ, ngậm điếu thuốc nhìn cô đầy hung hăng.

Dụ Nghi Chi như không nhìn thấy Tất Nguyệt mà đi thẳng vào nhà vệ sinh, cổ tay mảnh khảnh bị Tất Nguyệt kéo lại: "Cậu chơi tôi đấy à?"

"Ý cậu là sao?"

"Tập đề đó là ý gì?"

"Là tôi tự làm."

Sự hung hăng trên người Tất Nguyệt thường khiến ngay cả con trai cũng phải e dè, nhưng Dụ Nghi Chi lại rất bình tĩnh: "Thành phố đã khoanh vùng phạm vi kỳ thi đánh giá lần này, tôi kết hợp với phán đoán của mình, thấy những dạng đề này có khả năng xuất hiện cao nhất, cậu học thuộc đi, đến lúc đó cứ trực tiếp áp dụng."

"Tự cậu làm?"

Lửa giận trong lòng Tất Nguyệt dịu xuống một chút.

Tìm ra những bài đó rồi cắt dán lại với nhau, chắc cũng tốn công lắm nhỉ.

Nhưng cô vẫn hỏi: "Cậu không thể đưa sớm cho tôi để tôi học thuộc luôn à?

Trước đó còn dạy tôi công thức với cách giải, làm rắc rối như vậy làm gì?"

"Vì cậu thông minh."

Tất Nguyệt cười lạnh một tiếng.

Dụ Nghi Chi: "Nhân tiện bù lại một chút, sau này thi đại học..."

Tất Nguyệt hung hăng "phì" một tiếng: "Đừng tự mình đa tình nữa Dụ Nghi Chi, cậu tưởng ai cũng giống thiên kim kiêu nữ như cậu coi trọng thi đại học sao?

Chỉ cần tôi tốt nghiệp trung học, qua mười tám tuổi là có thể tới chỗ của bà Tiền làm việc rồi, thi đại học gì đó chẳng liên quan gì tới tôi."

"Cậu không vào đại học?

Cuộc đời cậu cứ như vậy sao?"

Tất Nguyệt giống như nghe thấy chuyện cười buồn cười nhất, cười đến gập cả người, "ôi trời ôi trời" vài tiếng rồi mới túm lấy mái tóc dài của Dụ Nghi Chi: "Tiểu thư, đừng dùng cái giọng trên cao nhìn xuống đó mà nói chuyện với tôi, cuộc đời như vậy của tôi có gì không tốt sao?

Cậu tưởng tương lai của tất cả mọi người đều giống cậu, trải đầy hoa tươi và thảm đỏ à?"

Cô mạnh tay hất tóc Dụ Nghi Chi ra: "Tôi nói cho cậu biết, tôi không quan tâm thi đại học gì hết, cũng không quan tâm kỳ thi đánh giá toàn thành phố, tôi không đạt điểm qua thì sao chứ?

Cậu tưởng Lý Đại Chủy thật sự sẽ đuổi học tôi à?"

"Ông ta sẽ không đâu, mấy năm nay đang xét chọn trường trung học ưu tú, học sinh không được có loại vết xấu ghi vào hồ sơ như vậy, chỉ cần tôi thuận thuận lợi lợi lăn lộn đến lúc tốt nghiệp lớp mười hai, đối với ông ta cũng tốt, đối với tôi cũng tốt."

Cô cười vừa quyến rũ vừa hung dữ: "Còn cậu, tốn công như vậy làm cái tập đề này làm gì?

Lý Đại Chủy hứa cho cậu lợi ích gì rồi?

Không phải liên quan tới suất được tuyển thẳng vào Thanh Đại hay Bắc Đại đấy chứ?"

Dụ Nghi Chi nhàn nhạt nói: "Ông ta không hứa cho tôi bất kỳ lợi ích nào, hơn nữa suất tuyển thẳng vào đại học trong nước cũng không liên quan tới tôi, tôi muốn thi vào đại học ở nước ngoài."

"Chỉ là tôi đã bỏ ra nhiều thời gian như vậy phụ đạo cho cậu, nếu cậu thật sự thi qua được, tôi sẽ có chút vui mà thôi."

Cô nhẹ nhàng đẩy Tất Nguyệt ra, tự mình đi vào trong nhà vệ sinh.

Khi cô bước ra thì Tất Nguyệt đã không còn ở đó nữa, chỉ còn lại đầu thuốc lá chưa tắt hẳn, phát ra ánh đỏ lờ mờ trong màn đêm.

Ngày hôm sau trước giờ tự học buổi tối xảy ra một chuyện, trong lớp Doãn Mộng có thần tượng phát hành album mới.

Doãn Mộng rất kích động, cứ lớn tiếng kêu: "Mẹ nó hay quá đi!

Đây là bài hát con người có thể hát ra được sao!"

Một nữ sinh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không phải người thì là ma à?"

Tất Nguyệt trên mặt dán đầy những dải giấy vệ sinh cười một tiếng, cô lại đang đánh bài với Đại Đầu bọn họ.

Doãn Mộng giống Tất Nguyệt, đều là kiểu con gái ở bên ngoài rất có thế lực, khác ở chỗ Tất Nguyệt là tự mình xông pha gây dựng, còn Doãn Mộng là có một người anh trai rất lợi hại.

Từ nhỏ có anh trai che chở nên cũng dưỡng thành tính cách kiêu căng của Doãn Mộng, trong lớp quen thói ngang ngược nên uy tín không cao bằng Tất Nguyệt.

Lúc này Doãn Mộng hỏi khắp nơi: "Có ai có bút không?

Tôi phải tự tay chép lời bài hát này lại, viết hay quá mẹ nó luôn!"

Cô hỏi một vòng rồi nói: "Mẹ nó bảo sao bọn người các cậu học hành không ra gì!

Mấy cái bút này khó dùng quá đi!

Hoàn toàn không xứng với bài hát của thần tượng tôi!"

Có người cười: "Doãn Mộng vậy còn cậu thì sao?

Bút của cậu dùng tốt đến mức nào?"

Doãn Mộng: "Chị đây chỉ có bút kẻ mày thôi, nhưng nói thật dùng cũng khá ổn đấy!"

Cô đi về phía sau trong lớp học ồn ào náo nhiệt: "Sếp Tất, cậu vậy mà lại có bút à?"

Cô liếc mắt đã thấy trên bàn Tất Nguyệt đặt một cây bút màu xanh, hoa văn sọc khá tinh xảo, hoàn toàn khác với khí chất thô ráp hoang dã của Tất Nguyệt.

Cô bước qua, một tay chộp lấy: "Cho tôi luôn nhé."

Một bàn tay nhìn qua thì lười biếng nhưng thực chất lại hung hãn kẹp chặt cổ tay cô.

Doãn Mộng sững người.

Trên mặt Tất Nguyệt dán đầy những dải giấy vệ sinh, vừa nói chuyện là chúng bị thổi bay lật phật, giọng điệu của cô cũng lười biếng: "Đặt xuống."

Đã có khá nhiều người quay sang nhìn bên này, Doãn Mộng có chút mất mặt: "Làm gì vậy Sếp Tất?

Cậu cũng đâu phải người keo kiệt như thế."

Tất Nguyệt đúng là không keo kiệt, từ nhỏ cô đã lăn lộn ngoài đường, có cảm giác giống như lớn lên nhờ cơm trăm nhà, rất hiểu đạo lý có chia sẻ mới có hồi đáp.

Nhưng cô nói: "Cây bút này không được."

Đại Đầu đứng ra hòa giải: "Bọn tôi đang đánh bài mà, Sếp Tất lấy cây bút này ghi điểm, Doãn Mộng cậu dùng xong thì trả lại nhanh đi, Sếp Tất còn phải dùng nữa."

Doãn Mộng vừa định thuận theo bậc thang nói một câu "được", không ngờ Tất Nguyệt ngay cả mí mắt cũng không nhấc: "Dùng cũng không được."

Doãn Mộng có chút nổi nóng: "Làm gì vậy Tất Nguyệt?

Bình thường gọi cậu một tiếng Sếp Tất là cho cậu mặt mũi rồi, chẳng phải chỉ là một cây bút thôi sao?

Cậu vốn dĩ cũng đâu có học hành gì, giữ nó quý thế làm gì?"

Tất Nguyệt cuối cùng cũng nhướng đuôi mắt quyến rũ lên: "Móng gà của cậu mà còn không buông bút của tôi ra, tôi đánh đấy."

Doãn Mộng bùng nổ: "Mẹ nó, có giỏi thì ra ngoài đánh một trận đi?"

Tất Nguyệt lười nhác đứng dậy, qua vô số khe hở của những dải giấy vệ sinh vẫn có thể nhìn thấy sự hung hăng ẩn trong đáy mắt cô: "Vậy đi."

Đại Đầu vội kéo cô lại: "Quá rồi đấy, hai người bình thường chẳng phải quan hệ khá tốt sao?

Sao lại thế này."

Mấy bạn học khác cũng vội kéo Doãn Mộng lại: "Đúng đó Mộng tỷ, tôi có bút dùng tốt đây, tôi cho cậu mượn... không, tôi tặng cậu luôn!

Nếu đánh nhau trong trường bị Lý Đại Chủy bắt được thì phiền lắm."

Thực ra Doãn Mộng có chút sợ Tất Nguyệt, ai cũng biết khi Tất Nguyệt thật sự đánh nhau thì có một sự hung hãn liều mạng, cô cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn thuận theo bậc thang xuống: "Hừ!

Lười so đo với cậu."

Sau khi Doãn Mộng bị kéo đi, Đại Đầu mới hạ giọng hỏi: "Sao vậy Sếp Tất?

Chị đâu phải không biết anh trai Doãn Mộng, sao lại làm căng với cậu ta như thế?"

Tất Nguyệt ngồi xuống cười lạnh một tiếng: "Chẳng phải chỉ là Doãn Điền Kê sao?

Loại đầu óc đơn giản mà cơ bắp phát triển ấy, tôi sợ hắn à?"

Đại Đầu: "Không phải nói chị sợ, chị chẳng sợ ai cả, ý là vì một cây bút thì không đáng."

"Ai nói tôi vì một cây bút?

Cậu chưa nghe à?"

Tất Nguyệt rút một lá bài, mỗi nói một câu lại thổi bay những dải giấy vệ sinh dán trên mặt: "Tối qua Doãn Điền Kê đánh một ông lão bán đào, cậu chưa nghe sao?

Thật chẳng ra gì."

Đại Đầu: "Em có nghe, nhưng chị đem chuyện đó tính lên đầu Doãn Mộng cũng không công bằng chứ?"

Tất Nguyệt cười rất to một tiếng: "Công bằng?"

Trong đôi mắt mèo quyến rũ của cô đầy sự thờ ơ và lạnh lẽo: "Đại Đầu, cậu thật sự nghĩ trong thế giới của những người như chúng ta có cái gọi là công bằng sao?"

Đại Đầu bị câu nói đó làm cho khựng lại.

Tất Nguyệt lập tức trở lại vẻ quyến rũ lười nhác, cười rồi xoa mạnh lên cái đầu to của Đại Đầu: "Đừng nói nhảm nữa, đánh bài đi."

Tiện tay ném cây bút màu xanh trên bàn trở lại vào trong cặp.

Đại Đầu liếc nhìn một cái.

Rõ ràng vừa nói không phải vì cây bút này, vậy sao lại vội vàng cất nó đi như thế?

Hai ngày sau, kỳ thi đánh giá toàn thành phố diễn ra đúng hạn.

Buổi sáng thi xong môn ngữ văn, buổi chiều thi toán, môn liên quan trực tiếp đến việc xét chọn "trường trung học ưu tú" lần này.

Đề thi được truyền từ trước ra sau, khi Tất Nguyệt nhận được tờ giấy mỏng đó, cô hiếm khi lại có chút căng thẳng.

Cô tự cười nhạo trong lòng, căng thẳng cái quỷ gì, cứ như mày là học sinh giỏi có thể thi được điểm cao vậy.

Cô không ngừng xoay cây bút màu xanh trong tay.

Xoay ba vòng, "cạch" rơi xuống bàn.

Kỳ thi tháng lần này trộn lẫn học sinh của tòa Cách Vật và tòa Trí Tri theo số báo danh, trong phòng thi còn có học sinh của tòa Cách Vật, lúc này vì tiếng động của Tất Nguyệt mà bất mãn nhìn sang.

Rồi lại bị Tất Nguyệt trừng mắt dữ dội nhìn lại.

Dụ Nghi Chi đang làm cái quỷ gì vậy?

Dạy cô nhiều ngày như thế, còn bắt cô học thuộc nhiều bài như vậy, vậy mà mấy câu trong đề này cô chẳng phải vẫn không biết làm sao?

Ừm, chờ một chút.

Tất Nguyệt nhìn xuống thêm mấy câu nữa, quả thật có một câu đúng dạng bài mà Dụ Nghi Chi từng bảo cô học thuộc.

Chỉ cần đổi vài con số rồi thay vào là được, chọn C.

Tất Nguyệt lại nhìn xuống thêm mấy câu nữa.

Mẹ nó, phần lớn câu cô vẫn không biết làm.

Xung quanh cô đều là học sinh tòa Cách Vật, lúc này đang cắm đầu viết như bay, đầu bút sột soạt sột soạt khiến cô càng thêm bực bội, hận không thể ném bút đi không làm nữa.

Cô nhìn cây bút màu xanh đang cầm trong tay.

Loại nước hoa mà Dụ Nghi Chi dùng thật phiền phức, đã nhiều ngày trôi qua mà trên cây bút vẫn còn vương mùi hương nhàn nhạt của cô ấy.

Dính lên đầu ngón tay Tất Nguyệt, muốn phủi cũng phủi không đi.

Tất Nguyệt bực bội chép miệng một tiếng, cũng chỉ đành cầm cây bút đó tiếp tục nhìn xuống đề thi.

Cô dần dần phát hiện tập đề mà Dụ Nghi Chi bảo cô học thuộc quả thật có chút lợi hại, với tư cách một học sinh dốt toàn diện, cô phát hiện vậy mà có tới một nửa số câu, cô có thể trực tiếp thay số vào làm được.

Còn có một câu tự luận lớn, không thể trực tiếp thay số nhưng Dụ Nghi Chi từng dạy cô một công thức, biến đổi một chút là có thể dùng.

Từ khi lên trung học phổ thông tới nay, đây là lần đầu tiên Tất Nguyệt ngồi tới khi chuông nộp bài vang lên, giám thị nghiêm giọng hô: "Ngừng bút" rồi đi dọc theo bàn, thu từng bài thi của học sinh.

Tất Nguyệt nhìn trái nhìn phải, phát hiện bài của người khác đều viết kín mít, không giống như cô bỏ trống mất một nửa.

Sau kỳ thi tháng là cuối tuần, hiếm hoi lắm mới có một lần trong tháng được nghỉ trọn hai ngày.

Đối với Tất Nguyệt thật ra cũng chẳng quan trọng, dù sao cô cũng có thể tùy tiện trốn học, chỉ là mỗi tháng có một lần nghỉ hai ngày như vậy, khi nói với Tất Hồng Ngọc thì trong lòng cô cũng có phần đường hoàng hơn một chút.

Hôm đó buổi sáng cô sửa xong xe ở tiệm mô tô, kiếm được một khoản nhỏ, buổi trưa về nhà nấu mì cho Tất Hồng Ngọc ăn xong thì cười hỏi: "Bà ơi, chiều nay muốn ra công viên đi dạo không?"

Nếu không tính những khu vui chơi hiện đại mà sau này các nhà phát triển xây dựng thì thành phố K chỉ có một công viên, nhờ địa thế núi non sông nước trong lành của toàn thành phố, phong cảnh ở đó vô cùng dễ chịu.

Từ khi còn nhỏ, mỗi khi sức khỏe của Tất Hồng Ngọc chưa quá tệ, Tất Nguyệt luôn thích đưa bà tới công viên đi dạo.

Đôi mắt mù của Tất Hồng Ngọc không nhìn thấy gì nhưng bà vẫn có thể cảm nhận làn gió ấm áp phất qua mặt, ngửi thấy mùi hương tươi mát của cây cỏ trong không khí.

Tất Hồng Ngọc: "Không đi không đi, con ở nhà học hành cho tốt."

Tất Nguyệt cười, khoác tay Tất Hồng Ngọc: "Bà ơi, con đã nói con thông minh thế nào rồi mà, con không cần cố gắng học người ta cũng không theo kịp con đâu, cũng phải để cho người ta còn đường sống chứ."

Tất Hồng Ngọc bị cô chọc cười.

Tất Nguyệt đưa Tất Hồng Ngọc đi nên không thể chạy mô tô, cô gọi một chiếc taxi, cẩn thận che đầu cho Tất Hồng Ngọc khi xuống xe, Tất Hồng Ngọc một tay chống gậy, tay kia được Tất Nguyệt đỡ, hai bà con cùng nhau đi vào công viên.

Công viên không thu vé vào cửa nhưng các trò chơi trong đó đều phải trả phí riêng, ví dụ như bên hồ mà Tất Nguyệt đang dìu Tất Hồng Ngọc tới lúc này, những chiếc thuyền gỗ có mái chèo đều phải trả tiền mới được thuê.

Tất Hồng Ngọc thích cái hồ này nhất, lần đầu hai bà con tới công viên khi Tất Nguyệt còn học tiểu học, Tất Hồng Ngọc đã đứng bên hồ rất lâu.

Tất Nguyệt nhìn gương mặt đầy nếp nhăn của Tất Hồng Ngọc, những đường nhăn như vỏ cây ấy ngày càng sâu hơn.

"Bà ơi, chèo thuyền không?"

Tất Hồng Ngọc vội vàng nói: "Không không, đừng lãng phí tiền."

"Không đắt đâu bà, chẳng phải chúng ta có tiền lương hưu của bà và tiền trợ cấp của con sao?"

"

Sau này con còn phải tốn tiền học đại học."

Trong lòng Tất Nguyệt chợt thắt lại.

Có lúc cô thậm chí còn mong đôi mắt mình cũng mù đi, cũng có được sự ngây thơ như vậy, trong một khoảng mờ mịt vô định, dường như có thể nhìn thấy những người như cô và những người như Dụ Nghi Chi đều có cùng một tương lai tươi sáng.

Đang nghĩ vậy, bỗng một bóng người mặc váy trắng lướt qua, xuyên qua những cành cây còn vương sắc xanh rủ xuống.

Là Dụ Nghi Chi sao?

Tất Nguyệt nhìn theo hai lần, nhếch môi cười, quả nhiên là nhìn nhầm.

Học sinh giỏi như Dụ Nghi Chi, cuối tuần sao có thể lãng phí thời gian đến công viên chứ?

Lần trước Dụ Nghi Chi còn nói muốn thi đại học ở nước ngoài, lúc này chắc đang ở nhà hoặc làm đề, hoặc luyện đàn piano.

Cô từng nghe người ta nói Dụ Nghi Chi chơi piano rất giỏi.

Cô hít hít mũi, thu lại suy nghĩ: "Bà ơi bà lo cái gì chứ, con thông minh thế này, sau khi đỗ đại học chắc chắn sẽ có học bổng mà."

Cô đi tới quầy bán vé trả tiền, cẩn thận dìu Tất Hồng Ngọc lên thuyền, nếu không mỗi ngày Tất Hồng Ngọc chỉ có thể co mình trong khu nhà tập thể cũ kỹ chật chội kia, thật sự rất khó chịu.

Cô để Tất Hồng Ngọc ngồi ở đầu thuyền, còn mình một mình cầm hai mái chèo chậm rãi chèo.

Bên cạnh có một chiếc thuyền trôi tới, tiếng violin du dương vang lên.

Tất Nguyệt nhìn sang, đó là một cặp vợ chồng trẻ dẫn theo một bé gái khoảng năm sáu tuổi, có lẽ để khơi gợi hứng thú học violin cho con gái, lúc này người mẹ trẻ đang đứng ở đầu thuyền kéo đàn.

Gió thổi tung mái tóc đen của cô ấy, thật dịu dàng.

Tất Hồng Ngọc nghiêng tai nghe một lúc: "Là violin sao?"

Tất Nguyệt: "Ừm."

Tất Hồng Ngọc từng nói với cô, nghe viện trưởng trại phúc lợi kể rằng trước khi qua đời, mẹ của Tất Nguyệt là một người chơi violin, còn ba cô là một giáo viên.

Nếu họ không gặp chuyện, có lẽ Tất Nguyệt đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác rồi.

Cô nghĩ rằng bao nhiêu năm qua, trái tim mình đã bị cuộc sống gian khó mài mòn đến đầy những lớp chai dày, vậy mà lúc này vẫn dâng lên một cảm giác chua xót.

Điện thoại bỗng reo lên.

Tất Nguyệt lấy ra nhìn, là một số lạ.

Cô bắt máy, vốn muốn nghe xem là bán nhà hay bán súng để cắt ngang cảm xúc đang dâng trào trong lòng.

Nhưng trong điện thoại truyền đến một giọng nói lạnh nhạt: "Bạn học Tất Nguyệt?

Tôi là Dụ Nghi Chi."

------

Nếu yêu thích truyện hãy để lại một ⭐ vote nhỏ xinh làm động lực để mình edit tiếp những chương sau nhoaaa 🩵
 
Back
Top Dưới