[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 137,560
- 0
- 0
[Bhtt - Edit] Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hạ - Cố Lai Nhất
Chương 19
Chương 19
CHƯƠNG 19
Buổi chiều Tất Nguyệt trốn học đến tiệm mô tô sửa xe.
A Hi với mái tóc nhuộm xanh bước tới, vừa hút thuốc vừa lắc hông đứng xem một lúc bên cạnh, Tất Nguyệt ngẩng mắt lên: "Từ khi nào cô bắt đầu hứng thú với mô tô vậy?"
A Hi cười: "Xe của bạn trai mới của tôi."
Tất Nguyệt cũng hiểu ý mà cười theo.
A Hi ném cho Tất Nguyệt một điếu thuốc, Tất Nguyệt nhận lấy nói tiếng cảm ơn, ngậm ở khóe miệng, A Hi quen tay châm lửa cho cô, hai người cùng phả ra một làn khói.
A Hi: "Tháng trước tôi đi khám sức khỏe."
Tất Nguyệt: "Cô mẹ nó tốn tiền đó làm gì?"
A Hi: "Tôi thì... haiz nói chung là tôi đi khám rồi, không có vấn đề gì, chỉ bảo tôi còn trẻ mà hút thuốc sắp làm hỏng phổi rồi."
Tất Nguyệt cắn điếu thuốc: "Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?
Chẳng lẽ tới khuyên tôi bỏ thuốc à?"
A Hi: "Ha, tôi sẽ khuyên mèo đừng ăn cá sao?"
Cô lại hút một hơi, thong thả nói: "Sếp Tất, cô gái nhỏ tối qua đi tìm cô, không phải người cùng thế giới với chúng ta."
Ánh mắt Tất Nguyệt trong chốc lát trầm xuống: "Cậu ấy tìm được cô à?"
"Là tôi thấy cô ấy chạy lung tung bên chỗ nhà hàng của bà Tiền nên gọi cô ấy lại."
A Hi cười một tiếng: "Cô bé sạch sẽ quá, gương mặt trắng trẻo, ngay cả đầu ngón tay cũng như đang phát sáng."
Cô ngồi xổm xuống, kéo bàn tay dính đầy dầu máy của Tất Nguyệt lên cân nhắc vài cái: "Không phải người cùng thế giới với chúng ta, cô biết chứ?
Đừng hại cô ấy, cũng đừng hại chính mình."
Tất Nguyệt rút tay lại im lặng rất lâu, khẽ đáp một câu: "Biết."
Trước giờ tự học buổi tối, Dụ Nghi Chi như thường lệ đi đến cửa lớp 12-7, gương mặt lạnh nhạt: "Bạn học Tất Nguyệt."
Trong lớp im lặng một thoáng.
Cho đến khi Tất Nguyệt lười biếng ngẩng mắt lên bước về phía Dụ Nghi Chi hai bước, bỗng cười khẩy rồi từ sau lưng lấy ra một chiếc máy bay giấy.
Bốp một tiếng, trúng ngay khóe mắt Dụ Nghi Chi, giống hệt lần Chu Viên ném cục giấy trúng khóe mắt cô hôm đó.
"Ha ha ha ha ha!"
Trong lớp vang lên một tràng đập bàn cười ầm: "Sếp Tất quả nhiên muốn tự tay dạy dỗ con nhỏ giả vờ kia!"
Dụ Nghi Chi ôm sách cúi xuống nhặt chiếc máy bay giấy lên, vẫn bình tĩnh hỏi: "Cậu có đến không?"
Tất Nguyệt một tay chống bàn nghiêng người dựa vào, đuôi mắt mèo cong lên đầy quyến rũ: "Đến cái gì mà đến!"
Trong lớp lại bùng lên một trận cười lớn, Dụ Nghi Chi không biểu lộ gì mà quay người đi, Tất Nguyệt đứng giữa tràng cười đó nhìn theo bóng lưng của Dụ Nghi Chi.
Sạch sẽ, lạnh nhạt, có lẽ... còn có một chút cô đơn.
Khiến người ta nhớ tới dưới ngọn đèn đường tối qua, Dụ Nghi Chi nằm trên lưng cô như thể giữa thế giới mênh mông ấy, Dụ Nghi Chi chỉ có mình cô vậy.
Nhưng bản thân Dụ Nghi Chi chẳng phải là thiên chi kiêu nữ, là đại tiểu thư được chú ý và cưng chiều hết mực sao?
Tất Nguyệt bực bội nhảy xuống đá một cái vào chân bàn, trở về chỗ ngồi úp mặt vào cánh tay, kéo mũ áo hoodie trùm lên đầu: "Đừng ồn nữa!"
Cả lớp đều bị cô dọa cho giật mình.
Cô lẩm bẩm một câu: "Tôi ngủ đây."
Tất Nguyệt nằm sấp trên bàn học, mặt quay trái quay phải rồi lại quay trái mà vẫn không ngủ được, bực bội ngẩng đầu lên, trên mặt in đầy vết áo phông.
Đại Đầu: "Sếp Tất không ngủ được à?"
"Không, tỉnh rồi."
Cô lười biếng đứng dậy: "Đi tè."
Con đường tới nhà vệ sinh vốn không cần đi ngang qua văn phòng nơi Dụ Nghi Chi phụ đạo cho cô, chắc là vì cô cảm thấy cái nhà vệ sinh gần nhất hơi bẩn nên muốn vòng tới cái ở cuối hành lang nên mới đi qua bên này.
Liếc qua cửa sổ một cái, vốn tưởng Dụ Nghi Chi sẽ không ở đó, không ngờ vẫn nhìn thấy một gương mặt như ánh trăng.
Cúi đầu, đang làm bài.
Tất Nguyệt càng bực bội "chậc" một tiếng quay người bỏ đi, đi được hai bước lại quay lại, một cước đá tung cửa văn phòng.
Dụ Nghi Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt rất bình tĩnh như thể biết cô sẽ tới vậy.
Tất Nguyệt: "Tôi..."
Cô rất muốn quay đầu bỏ đi ngay nhưng vẫn bước vào, nặng nề ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh Dụ Nghi Chi: "Cậu còn ở đây làm gì?
Tôi đã nói là không muốn học phụ đạo nữa rồi."
Dụ Nghi Chi: "Hôm nay xảy ra chuyện gì?"
Ngón tay Tất Nguyệt quấn quanh lọn tóc đỏ của mình, cười rất ngổ ngáo: "Chiều nay tôi tới tiệm sửa mô tô, thấy một cô nàng mông cong, chuẩn thật...
đệt."
Cô kéo ghế lùi lại một bước lớn, vì gương mặt như ánh trăng của Dụ Nghi Chi bỗng nhiên áp sát tới gần sát cô.
Hơi thở mang theo chút mát lạnh phả lên mặt cô, ngứa ngứa.
Nhìn dáng vẻ giật mình của Tất Nguyệt, Dụ Nghi Chi dường như khẽ cười một cái rồi lui về.
Tất Nguyệt ngồi cách cô rất xa mà tim vẫn đập loạn, Dụ Nghi Chi lại đang trêu ghẹo cô?
Cô phong lưu hỗn loạn như vậy, Dụ Nghi Chi vẫn dám trêu cô sao?
Dụ Nghi Chi: "Không nói thì thôi."
"Nói cái gì chứ."
Giọng Tất Nguyệt lười biếng: "Hôm nay chỉ có mỗi chuyện nhìn trúng cô nàng mông cong đó thôi."
Cô đương nhiên biết Dụ Nghi Chi đang hỏi vì sao thái độ của cô lại thay đổi.
Trước đây cô đối với Dụ Nghi Chi cũng lời lẽ cay nghiệt, nhưng ở những nơi không người, kín đáo ấy, hai người hoàn toàn trái ngược như nam bắc, dường như đã từng có lúc rất gần gũi.
Tất Nguyệt ngả người trên ghế, ngồi chẳng ra ngồi: "Con nhỏ làm màu, kỳ thi đánh giá tôi không qua nổi đâu, cậu về đi."
"Không."
Tất Nguyệt lại bực bội "chậc" một tiếng: "Rốt cuộc cậu cứ bám lấy tôi làm gì vậy?
Chẳng lẽ cậu thật sự muốn yêu đương với tôi à?"
Cô kéo ghế tiến lại gần, một tay nâng cằm Dụ Nghi Chi lên, gương mặt cười quyến rũ đầy hung hăng: "Để tôi xem cậu có xứng hay không."
Đôi mắt đen của Dụ Nghi Chi sạch sẽ đến vậy, hơi thở thơm nhẹ, để kìm lại sự run rẩy nơi đầu ngón tay, Tất Nguyệt càng siết chặt cằm Dụ Nghi Chi hơn một chút.
Cô cười hung hăng: "Một gương mặt nhạt nhẽo như thế này, cậu lấy gì mà nghĩ mình xứng?
Dụ Nghi Chi, cậu đi hỏi thử mấy người yêu cũ của tôi xem, bạn trai hay bạn gái trước đây của tôi, người nào mà chẳng xinh như hoa?"
Cô vỗ hai cái lên bên má Dụ Nghi Chi: "Một học bá nhạt như nước lã như cậu, dù là ôm cậu, hôn cậu, hay sau này lên giường, chắc cũng sẽ giống cá chết chẳng có phản ứng gì đúng không?
Chán chết."
Cô hất mạnh tay, buông cằm Dụ Nghi Chi ra nhưng lại không nhịn được mà cứ liếc về mấy vết ngón tay in trên cằm Dụ Nghi Chi.
Dụ Nghi Chi vậy mà vẫn cầm bút lên, rất bình tĩnh tiếp tục làm bài: "Sao cậu biết."
"Cái gì?"
Dụ Nghi Chi làm bài mà không ngẩng đầu: "Sao cậu biết tôi sẽ giống cá chết."
Tai Tất Nguyệt đỏ lên, cô liếc thấy chiếc máy bay giấy trên bàn làm việc, là chiếc mà Dụ Nghi Chi nhặt lên đặt ở đó.
Tất Nguyệt bóp nhăn nó rồi ném vào thùng rác, đứng dậy đi thẳng ra cửa: "Tóm lại cậu đừng bám theo tôi nữa, bây giờ cậu cũng biết tôi bận lắm rồi, tôi hứng thú với mọi thứ, chỉ là không hứng thú với cậu và làm bài thôi."
"Tất Nguyệt."
Tất Nguyệt cau mày quay đầu lại.
"Theo nguyên tắc vật lý, lực cản của máy bay giấy càng nhỏ thì quán tính sinh ra càng lớn, như vậy máy bay giấy mới bay nhanh và xa."
"Cậu khoe khoang cái gì thế?"
"Tôi là nói."
Dụ Nghi Chi bình thản nhìn cô một cái, lại cúi đầu tiếp tục làm bài: "Lần sau khi cậu gấp máy bay giấy ném tôi, nhớ gấp đầu nhọn."
Chóp tai Tất Nguyệt vừa nguội xuống lại đỏ lên: "Tôi..."
Cô luôn có cảm giác mình bị Dụ Nghi Chi nhìn thấu.
Lúc nãy khi gấp máy bay giấy, cô còn lên mạng tìm một hướng dẫn mới gấp ra được chiếc máy bay đầu bằng, chẳng phải chỉ vì sợ máy bay đầu nhọn ném trúng khóe mắt Dụ Nghi Chi sẽ rất đau sao!
"Đừng lo."
Giọng nói lạnh nhạt của Dụ Nghi Chi truyền tới, trước mắt Tất Nguyệt lan ra một vầng ánh trăng nhàn nhạt, Dụ Nghi Chi hơi cúi đầu làm bài, ngay cả phần da đầu lộ ra giữa mái tóc cũng trắng sạch.
Trong thế giới của Tất Nguyệt lúc này có hai vầng trăng, một vầng trên trời đang hun nóng lưng cô, một vầng trước mắt đang hun nóng đôi mắt cô.
"Có lẽ tôi đúng là một người khá vô vị."
Dụ Nghi Chi vừa làm bài vừa nói: "Nhưng đừng lo, bây giờ tôi đã không còn muốn yêu cậu nữa."
Tất Nguyệt trở về lớp, đến khi cô lần thứ hai lén chuồn ra đi vệ sinh, giả vờ đi ngang qua văn phòng thì quả nhiên Dụ Nghi Chi đã không còn ở đó nữa.
Tất Nguyệt cũng không nói rõ được trong lòng mình là nhẹ nhõm đi một chút hay là trống rỗng đi một chút.
Cảnh tượng tối qua cùng ăn xiên chiên đã giống như một ảo ảnh xa xôi, nhưng chuyện Tất Nguyệt ra ngoài tham gia đánh nhau lại giống như một cột mốc ranh giới, sau một đêm ngủ dậy suy nghĩ lại, cả hai đều phát hiện đối phương không thuộc cùng một thế giới với mình.
Tất Nguyệt đi tới cửa nhà vệ sinh, không bước vào, dựa vào tường châm cho mình một điếu thuốc.
Vầng trăng tối nay không có lấy một sợi mây che.
Tất Nguyệt chậm rãi thở ra một làn khói.
Như vậy cũng tốt thôi.
Cứ để mặt trăng mãi mãi sạch sẽ.
Sáng sớm hôm sau trời đổ mưa, rốt cuộc cũng đã là cuối thu, nhiệt độ đột ngột hạ xuống.
Lúc tập thể dục giữa giờ, một nửa học sinh đều khoác thêm áo đồng phục.
Trừ khi bị chủ nhiệm giáo vụ bắt rất gắt, bình thường Tất Nguyệt đều lười đi tập thể dục giữa giờ, lúc này cô và Đại Đầu trốn trên tầng thượng của tòa Trí Tri hút thuốc, nằm bò trên lan can nhìn xuống dưới.
"Sếp Tất nhìn cái gì thế?"
"Không có gì."
Cô ngậm điếu thuốc rồi đi xuống lầu: "Tự nhiên nhớ ra có chút việc, tôi đi trước, nếu chủ nhiệm hỏi thì nói tôi bị đau bụng."
Đại Đầu lẩm bẩm một câu: "Ngày nào chị cũng đau bụng, chủ nhiệm còn hỏi em có phải chị dựng nhà trong nhà vệ sinh rồi không."
Tất Nguyệt lái mô tô ra khỏi trường, một mạch phóng tới tiệm giặt khô, hai tay đập mạnh xuống bàn: "Ông chủ!"
Ông chủ vội vàng chạy ra.
"Cái áo tôi mang đến giặt đâu?"
"Chẳng phải đã nói hai đến ba ngày sao?"
"Không được!
Tôi cần ngay bây giờ."
"Nhưng lúc đó cô..."
Tất Nguyệt gào lên một tiếng: "Lúc đó chưa mưa chưa lạnh mà!"
"Cô mặc tạm quần áo khác không được sao?"
"Không được!
Tôi chỉ thích mặc đồng phục!"
Học sinh giỏi như Dụ Nghi Chi chắc chắn sẽ không vi phạm nội quy mặc đồ khác.
Ông chủ chịu thua: "Được được được, tôi làm gấp cho cô."
Tất Nguyệt trừng mắt nhìn ông: "Nhanh lên!"
Cô thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc ghế mây cũ không biết ai vứt trước cửa tiệm, vuốt ve con mèo cứ quấn quýt cọ vào chân mình.
Trên lưng con mèo có một túm lông trắng nhỏ, trông như vầng trăng khuyết.
Không biết đã đợi một tiếng hay hai tiếng, cuối cùng cũng nghe ông chủ nói một câu: "Xong rồi."
Tất Nguyệt giật lấy túi nilon, phóng xe như bay trở lại trường.
Đến giờ ăn trưa rồi, dòng học sinh chen chúc đều đổ về phía nhà ăn.
Tất Nguyệt không đi mà trốn sau lưng nhà ăn hút một điếu thuốc, chờ đến khi phần lớn đám đông đã đi hết, một nữ sinh không biết vì sao bị chậm trễ, vội vã chạy từ nhà ăn về phía tòa Cách Vật.
Tất Nguyệt bước ra chặn đường cô ấy, nữ sinh giật nảy mình: "Tất...
Sếp Tất."
Tất Nguyệt cười một cái, danh tiếng của cô ở Nhất Trung quả thật rất vang, ngay cả tòa Cách Vật ai ai cũng biết cô là Sếp Tất.
Nữ sinh run rẩy hỏi: "Tôi... tôi đắc tội với chị rồi sao?
Tôi đưa tiền cho chị..."
Tất Nguyệt: "Từ khi nào tôi rảnh rỗi đến mức đi đòi tiền học sinh thế?"
Cô nhét một túi nilon vào tay nữ sinh: "Mang cái này cho Dụ Nghi Chi lớp 12-1, biết Dụ Nghi Chi không?"
Nữ sinh gật đầu: "Học bá, đại tiểu thư, rất lợi hại."
Tất Nguyệt ngậm điếu thuốc lại cười một tiếng, Dụ Nghi Chi và cô giống nhau, ở Nhất Trung cũng rất nổi tiếng, chỉ là lý do hoàn toàn trái ngược.
Tất Nguyệt lười biếng nói: "Ừ, đưa đồng phục cho cậu ấy là được, nhưng đừng để người khác biết là tôi đưa."
Cô không biết bây giờ Dụ Nghi Chi còn bị người ta bắt nạt hay không, nhưng trong thế giới nhỏ bé của Nhất Trung này, người của tòa Cách Vật và tòa Trí Tri ranh giới rõ ràng, giống như việc Dụ Nghi Chi bước vào lớp học của tòa Trí Tri sẽ bị châm chọc và gây khó dễ vậy, nếu để người của tòa Cách Vật biết rằng Dụ Nghi Chi đi lại rất gần với Tất Nguyệt thì tình cảnh của Dụ Nghi Chi chỉ càng tệ hơn.
Tất Nguyệt thong thả phả ra một làn khói, nở nụ cười vừa đẹp vừa hoang dại với nữ sinh: "Nếu để bất kỳ ai khác biết chuyện này, cô em à, lúc đó em thật sự đắc tội với tôi rồi đấy."
------
Nếu yêu thích truyện hãy để lại một ⭐ vote nhỏ xinh làm động lực để mình edit tiếp những chương sau nhoaaa 🩵