CHƯƠNG 18
Hai người ăn xong xiên chiên thì đứng dậy.
Tất Nguyệt hỏi: "Cậu còn quay lại trường không?"
Dụ Nghi Chi lắc đầu: "Dụ Văn Thái chắc đã về nhà từ lâu rồi."
Tất Nguyệt: "Thế cậu..."
Dụ Nghi Chi liếc nhìn cô một cái.
"Ba cậu không đánh cậu chứ?"
"Lo cho tôi à?"
"Lo cái quỷ."
"Vậy tôi bắt taxi về."
Trong điện thoại của Dụ Nghi Chi không có tiền, nhưng có rất nhiều phiếu gọi xe.
Khi cô đeo cặp đứng lên thì lảo đảo một cái, chân trái co lại.
Lúc này Tất Nguyệt mới nhận ra: "Chân cậu bị sao vậy?"
"Không sao."
"Đừng học nữ chính tiểu thuyết ngôn tình lải nhải nữa."
Tất Nguyệt cau mày kéo cô một cái: "Bị trẹo à?"
Dụ Nghi Chi gật đầu.
Lúc trước còn chưa đau như vậy, ngồi đây một lúc chắc vết bầm đã sưng lên rồi, càng lúc càng đau.
Tất Nguyệt kéo cô ngồi xuống, ngồi xổm bên chân cô kéo ống quần đồng phục lên.
Dụ Nghi Chi rụt lại một chút nhưng bị Tất Nguyệt giữ chặt: "Để tôi xem."
Dụ Nghi Chi cúi đầu, Tất Nguyệt cúi đầu xuống, giữa mái tóc đỏ rực lộ ra một vòng xoáy tròn, trắng trẻo đáng yêu.
Tất Nguyệt đứng dậy chậc một tiếng đầy bực bội: "Ngồi đây đợi tôi."
Cô quay người bỏ đi, Dụ Nghi Chi: "Này..."
Tất Nguyệt dùng bóng lưng nói: "Dám chạy thì cậu chết chắc."
Không lâu sau cô quay lại, trên tay xách một cái túi đi đến trước chân Dụ Nghi Chi rồi ngồi xổm xuống, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc, lại lấy từ trong hộp ra hai chai xịt một đỏ một trắng, càng bực bội chậc một tiếng: "Đệt, sao trên tờ hướng dẫn lại nhiều chữ thế?
Xịt chai trắng trước hay chai đỏ trước vậy?"
Dụ Nghi Chi vươn tay nhận tờ hướng dẫn từ tay cô, ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau.
"Xịt chai đỏ trước."
Tất Nguyệt kéo ống quần và vớ của Dụ Nghi Chi lên cao hơn một chút, lắc lắc chai thuốc trong tay: "Có thể hơi lạnh."
Xịt một hơi mạnh, Dụ Nghi Chi lại rụt chân một cái.
Tất Nguyệt mở cặp sách của Dụ Nghi Chi nhét hai chai xịt vào: "Gọi xe."
"Ừm?"
"Không phải cậu toàn gọi xe riêng à?
Bảo cậu dùng điện thoại gọi xe."
"À."
Dụ Nghi Chi cúi đầu gọi xe rồi phát hiện Tất Nguyệt đang ngồi xổm trước mặt mình: "Lên đi."
"Cậu làm gì vậy..."
"Tôi cõng cậu ra ven đường, không thì cậu phải đi một đoạn khá xa."
"Không cần đâu."
Dụ Nghi Chi hơi đỏ mặt thật sự, chóp tai lộ ra một chút hồng nhạt.
Giọng Tất Nguyệt đầy mất kiên nhẫn: "Cậu đã đủ phiền rồi, sao còn lắm lời thế?"
Dụ Nghi Chi do dự một chút rồi nghiêng người, nằm lên lưng Tất Nguyệt.
"Tôi nặng không?"
Cô gầy nhưng cả cô và Tất Nguyệt đều khá cao nên cân nặng cũng không hề nhẹ.
Tất Nguyệt vòng tay giữ lấy chân cô rồi đứng dậy: "Hừ, cậu coi thường tôi à?"
Cô còn không quên vươn tay với lấy cặp sách của Dụ Nghi Chi treo lên trước ngực mình.
Hai người chậm rãi đi dưới ánh đèn đường, ánh đèn vàng ấm như ánh hoàng hôn, Dụ Nghi Chi nhìn xuống dưới chân, bóng của hai người dường như hòa làm một.
"Tất Nguyệt."
"Ừ?"
"Đến tháng thì nên uống nhiều nước nóng."
"Lắm lời, cậu là bà lão à?"
Dụ Nghi Chi phía sau im lặng.
Tất Nguyệt nghĩ chẳng lẽ những lời như vậy đối với đại tiểu thư lại nặng nề đến thế sao?
Nhưng giây tiếp theo, một khối mềm mại như lông tơ áp lại.
Dụ Nghi Chi vòng hai tay qua cổ cô, đầu mềm mại tựa lên sau đầu cô: "Tất Nguyệt, cảm ơn."
"Xiên chiên thì khá khó ăn nhưng cũng ừm, khá ngon."
"Trước đây tôi chưa từng ăn bao giờ, cảm ơn."
Tất Nguyệt cõng cô im lặng đi thêm hai bước.
"Lắm lời, im đi."
Khi đi đến chỗ Dụ Nghi Chi nói xe sẽ chạy tới, ở đó vừa khéo có một cột đèn đường, Tất Nguyệt đặt Dụ Nghi Chi xuống, cổ mình đỏ bừng.
Dụ Nghi Chi dựa vào cột đèn đứng đó, cúi đầu, trên đỉnh đầu cô có vài con côn trùng nhỏ bay lượn một lúc rồi lại bay đi.
Hàng mi dài của thiếu nữ đổ bóng lên gương mặt trắng nhạt, mềm mại như lông tơ, giấu trong đó sự yên tĩnh, cũng giấu cả điều gì khác.
Tất Nguyệt đá văng một hòn đá nhỏ bên chân: "Tôi đi đây."
Cô không thể ở lại cùng Dụ Nghi Chi chờ xe tới, hai tay đút vào túi quần jeans, cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Dụ Nghi Chi từ phía sau chiếu tới nên lúc đầu cô vẫn bước đi rất ngầu, cho đến khi rẽ qua một góc, đi tới nơi ánh mắt kia không còn nhìn thấy nữa, cô vung tay chạy nhanh lên.
Chạy qua bụi hoa bám đầy bụi vì mấy ngày gần đây không có mưa.
Chạy qua tiệm giặt ủi đã đóng cửa và cửa hàng trái cây vẫn còn mở.
Chạy qua một cột đèn đường, hai cột đèn đường, rồi ba cột đèn đường.
Trong đêm cuối thu cô thở hổn hển, luồng gió tràn vào miệng mang theo mùi vị ấm áp.
Cô cũng không biết mình đang chạy vì điều gì, cho đến khi chạy không nổi nữa, dựa vào một cột đèn bên đường thở dốc, trên đỉnh đầu nóng ran, cô ngẩng lên, cột đèn đường này chắc vừa thay bóng, sáng đến mức quá đáng, chiếu thẳng xuống đỉnh đầu cô.
Nhưng Tất Nguyệt cảm thấy không phải vì chuyện đó.
Cô đưa tay sờ vào chỗ đang nóng lên kia.
Mẹ nó, lúc nãy khi Dụ Nghi Chi dựa vào, chết tiệt mềm thật.
Tất Nguyệt về đến nhà, trước tiên chăm sóc Tất Hồng Ngọc uống mấy loại thuốc trước khi ngủ rồi mới trở về phòng mình tháo chiếc áo đồng phục buộc ở eo ra.
Cô đột ngột cúi sát lại nhìn.
Mẹ nó, bẩn rồi.
Phần vải trắng của đồng phục bị cọ vào chỗ quần cô dính bẩn, nhuộm thành một vết ố nhàn nhạt.
Tất Nguyệt bực bội "chậc" một tiếng, lấy một cái chậu, ném cục xà phòng cũ vào trong, kéo theo chiếc áo đồng phục đi vào phòng rửa mặt dùng chung của tầng này.
Cô châm cho mình một điếu thuốc, vừa mở vòi nước vừa liên tục vò chỗ bị bẩn kia, khi tàn thuốc sắp rơi vào chậu, cô dùng tay ướt sũng lấy điếu thuốc xuống giũ giũ: "Dụ Nghi Chi người này thật đúng là phiền chết."
Nơi này để tiết kiệm điện nên dùng bóng đèn có công suất thấp nhất, ánh sáng vàng khè như cốc bia đã xì hơi, thậm chí còn không sáng bằng ánh trăng ngoài cửa sổ.
Tất Nguyệt ngậm điếu thuốc, vừa vò áo đồng phục vừa liếc ra ngoài cửa sổ.
Mặt trăng sạch sẽ như vậy, đáng lẽ phải mãi mãi sạch sẽ.
Cho dù người làm bẩn mặt trăng là chính cô cũng không được.
Khi Dụ Nghi Chi về đến nhà, cô rất mong nhìn thấy căn biệt thự kia đã tối đen một mảnh.
Thực tế là khi cô về đến nhà, quả thật đã thấy một mảnh tối đen.
Nhưng vẻ mặt nặng nề của cô cũng không vì thế mà trở nên nhẹ nhõm.
Là một người không tin vào cổ tích, từ nhỏ cô đã biết khi một chuyện tốt đẹp đến mức không giống thật thì phần lớn nó không phải là thật.
Cô đeo cặp sách cố gắng bước thật nhẹ, lặng lẽ lên lầu.
Suốt đường đi không có Dụ Văn Thái, Nhậm Mạn Thu hay Dụ Ngạn Trạch đột nhiên xuất hiện ngăn cô lại.
Gần rồi, gần rồi, phòng ngủ của cô càng lúc càng gần.
Khi cô im lặng vặn tay nắm cửa, nghe thấy cánh cửa phát ra một tiếng kẽo kẹt cực nhẹ, tim cô đập mạnh hai nhịp, nếu không phải từ nhỏ đã hình thành tính cách lạnh lùng như vậy, cô đã hét lên rồi.
Cô nuốt nước bọt, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Dụ Văn Thái đang ngồi trên giường của cô, bật sáng chiếc đèn ngủ nhỏ bên cạnh giường, điều đó lại khiến phần lớn khuôn mặt ông chìm vào bóng tối sâu hơn: "Nghi Chi."
"Con học được từ khi nào cái thói không nghe điện thoại của ba vậy?"
Sáng hôm sau khi Tất Nguyệt tỉnh dậy, việc đầu tiên cô làm là đi xem chiếc áo đồng phục đang phơi ngoài hành lang.
"Mẹ nó!"
Đêm qua dưới ánh đèn mờ còn tưởng đã giặt sạch hoàn toàn, không ngờ khi ánh nắng buổi sáng chiếu vào, nó vẫn không còn trắng như lúc Dụ Nghi Chi cho cô mượn nữa.
Cô bực bội giật chiếc áo đồng phục vẫn còn chưa khô hẳn xuống, chạy tới tiệm giặt khô ném cái bịch lên bàn: "Giặt sạch được không?"
Ông chủ thong thả cầm lên nhìn hai cái: "Cố gắng."
"Cố gắng cái quỷ!
Phải giặt sạch cho tôi!"
Tất Nguyệt gào lên một câu: "Bao nhiêu tiền?"
"Năm mươi."
"Sao ông không đi cướp luôn đi!"
"Cái này là áo trắng bị dính vết máu, khó giặt lắm."
Lúc này có người huýt sáo hai tiếng bên đường: "Sếp Tất, làm gì đấy?"
Tất Nguyệt quay đầu lại: "Anh Lượng, anh Mẫn, hai anh cũng có lúc dậy sớm thế này à?"
Anh Lượng lắc lắc cây quẩy trong tay: "Cái gì mà dậy sớm, bọn anh vừa giúp bên chỗ bà Tiền giải quyết xong việc, còn chưa ngủ đây này?"
Giọng ông chủ run cả lên: "Cô cô đừng gọi họ lại đây, tôi giặt miễn phí cho cô được không?"
Lúc này anh Mẫn hỏi: "Sếp Tất, vừa rồi em hét cái gì vậy?
Ông chủ không biết điều à?"
Tất Nguyệt nở nụ cười quyến rũ: "Ôi, không có chuyện đó đâu, giọng tôi vốn to mà, chỉ là tám chuyện với ông chủ thôi, hai anh mau về ngủ đi."
Hai người lái mô tô gầm rú rời đi, ông chủ thở phào một hơi: "Yên tâm, cái áo này của cô..."
Tất Nguyệt quay người bỏ đi, ném một tờ năm mươi và một tờ mười lên bàn: "Phải giặt sạch cho tôi đấy!
Sạch kiểu thật sự sạch!"
Số tiền lần trước cô thắng được khi đua xe cứ thế tiêu hết, gần đây cô phải sửa thêm nhiều xe mô tô mới được.
Khi Tất Nguyệt lười biếng bước vào lớp học, Đại Đầu lập tức vây lại: "Sếp Tất, tối qua không sao chứ?"
Tất Nguyệt: "Có thể có chuyện gì được chứ?
A Huy muốn khiêu chiến bà Tiền thì vẫn còn non lắm."
"Chị bị thương à?
Em đã nói là để em đi cùng chị rồi."
"Xì, thế này mà cũng gọi là bị thương à?
Dạo này cậu đi lại với A Huy hơi nhiều đấy, đừng có gây rắc rối, dù sao chuyện cũng giải quyết rồi."
Đại Đầu gật đầu: "À đúng rồi, tối qua con nhỏ làm màu kia không gây phiền phức cho chị chứ?"
"Cái gì?"
"Nó thần kinh thế nào ấy xông vào lớp hỏi em là chị đi đâu rồi, Tần Trùng với Chu Viên ném giấy vo vào nó mà cũng không đuổi nó đi được, em còn tưởng nó sẽ ra ngoài trường tìm chị, nhưng chắc nó không tìm được chị đâu nhỉ?"
Tất Nguyệt liếc về phía Tần Trùng và Chu Viên, hai người đó ngồi khá gần, chỉ cách một hàng.
Hai người kia cười cợt: "Sếp Tất, bọn tôi giúp cậu dạy dỗ con nhỏ giả vờ kia, có sướng không?"
Tất Nguyệt đi tới: "Các cậu ném giấy vo vào cậu ấy à?"
"Tất nhiên rồi, Tần Trùng ném chẳng chuẩn gì cả, còn tôi thì ném trúng khóe mắt nó luôn, giỏi chứ?"
Tất Nguyệt cười một tiếng: "Dùng giấy gì ném?"
Chu Viên lắc lắc quyển vở bài tập: "Giấy xé đại từ đây xuống thôi."
Tất Nguyệt ngoắc tay, Chu Viên đưa qua, Tất Nguyệt soạt một cái xé một tờ giấy vo lại thành cục, ném mạnh vào khóe mắt Chu Viên, tờ thứ hai ném vào khóe mắt Tần Trùng.
Khí thế toàn thân cô lạnh hẳn xuống, đáy mắt đầy hung hăng: "
Sau này còn dám động vào cậu ấy, các cậu chết chắc."
Hai người đều ngây ra: "Làm gì vậy Sếp Tất?
Bọn tôi chẳng phải giúp cậu dạy dỗ con nhỏ giả vờ kia sao?"
"Làm cái gì vậy, chẳng lẽ cậu với nó học phụ đạo riêng rồi nảy sinh tình cảm à?
Bảo vệ nó thế?"
"Nhảm nhí!"
Sát khí trong mắt cô khiến hai người con trai to xác cũng phải sợ: "Tôi muốn dạy dỗ ai, tôi tự mình làm."
"Bất kỳ ai khác, đừng hòng chạm vào cậu ấy."
Đại Đầu vội vàng cười hề hề chạy tới: "Con mồi của Sếp Tất mà, đương nhiên chỉ có Sếp Tất tự ra tay thôi, người khác bọn tôi đừng xen vào."
Anh kéo Tất Nguyệt đi, Tất Nguyệt gõ vào đầu anh một cú: "Ai cho cậu nhiều chuyện nói cho cậu ấy biết tôi ở đâu!"
Đại Đầu ôm đầu ấm ức: "Em cũng đâu muốn nói!
Nhưng con nhỏ đó dữ quá!
Dữ y như chị vậy đó!"
------
Nếu yêu thích truyện hãy để lại một ⭐ vote nhỏ xinh làm động lực để mình edit tiếp những chương sau nhoaaa 🩵