[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Bhtt - 🖥️🤖] Quá Nồng - Ngư Tể
Chương 158. Giãi bày
Chương 158. Giãi bày
Chương 158.
Giãi bày
Thẩm Nhất Dật ngẩn người, cô không thể hiểu nổi ý tứ trong lời nói của Tần Lạc.
Tần Lạc cũng nhận ra vẻ kinh ngạc trên mặt cô, "Là do mình quá tham lam rồi."
Cô tham lam muốn có được một tình yêu không chút kiêng dè, hy vọng Thẩm Nhất Dật có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng rằng cô sẽ không rời đi.
Cô ấy có thể làm nũng, hờn dỗi với cô, có thể không che giấu sự tham lam, thậm chí có thể thoải mái phát điên.
Nếu có một lựa chọn khiến hai người gắn kết chặt chẽ, ký sinh lẫn nhau, Tần Lạc nhất định sẽ chọn không chút do dự.
Nhưng Thẩm Nhất Dật luôn biểu hiện rất lý trí.
"Mình hy vọng cậu không chỉ yêu mình theo nghĩa đen."
Tần Lạc nén cơn ngứa nơi cổ họng, kiên trì nói cho hết câu, dù âm lượng rất thấp nhưng vẫn nghe ra được giọng điệu nghiêm túc, "Mà là tin tưởng mình 100%."
Sẽ không có nghi kỵ, không có đường lui.
"Chứ không phải là giữa đôi bên luôn chừa lại một khe hở, cho rằng chỉ cần quay lưng đi, qua một thời gian là có thể dứt ra được."
Tần Lạc vẫn luôn canh cánh trong lòng về lần Thẩm Nhất Dật không quay đầu lại đó.
Chẳng qua sự trở về bình an của Thẩm Nhất Dật đã đè nén nỗi sợ hãi của cô, khiến cô phớt lờ những bất an này trong giai đoạn nồng cháy.
Thẩm Nhất Dật lau khô tay, buông thõng cánh tay bên đùi, hai người lặng lẽ nhìn nhau.
"Mình thừa nhận có một thời gian tâm lý mình thực sự không cân bằng."
Tần Lạc rũ mắt.
Cô khóa chặt người thương trong tầm mắt, mỗi ngày đều muốn ngắm nhìn cô ấy như vậy, dù thời gian có làm dung nhan già đi, "Cậu nói đúng, mình thực sự cảm thấy không cam lòng vì lần bỏ lỡ năm xưa, muốn tái hợp với cậu là có lý do để bù đắp tiếc nuối, nhưng giờ đây mình muốn nhiều hơn thế..."
Cô không cam tâm chỉ làm người dẫn chuyện, giống như một dấu câu, tự động dừng lại khi ý nghĩa của câu đã hoàn thành.
Tần Lạc hỏi: "Là do mình chưa cho cậu đủ sự tin tưởng sao?"
Thẩm Nhất Dật nghe ra sự nôn nóng trong giọng nói dịu dàng của cô, bèn đưa tay vỗ về cánh tay cô, "Không có."
"Cậu sợ mình ngăn cản công việc của cậu vì sự an nguy của cậu sao?"
Tần Lạc khựng lại, khẽ nắm lấy cổ tay Thẩm Nhất Dật, "Sợ mình mỗi ngày đều yêu cầu cậu, hạn chế tự do của cậu?
Cho nên mỗi khi ở bên ngoài đều giữ khoảng cách với mình, không bao giờ cho phép mình nhắc đến mối quan hệ của chúng ta ở công ty, và cả... ngày hôm đó mình gọi thế nào cậu cũng không quay đầu lại nhìn mình."
Thẩm Nhất Dật vốn vụng miệng, không biết giải thích thế nào, nhưng cô biết lúc này cảm xúc của Tần Lạc đang tuột dốc không phanh.
Nhưng lòng cô cũng nghẹn lại, chậm nhiệt trong các mối quan hệ là do tính cách, giữ chừng mực với Tần Lạc là do gia giáo,...
Vậy mà sao khi bị Tần Lạc nhìn bằng ánh mắt đáng thương thất vọng ấy, trái tim cô lại dễ dàng bị thiêu đốt thành một lỗ hổng đến thế?
Cô không kìm lòng được ôm lấy eo Tần Lạc, mặc dù tay cô vừa rửa bát xong vẫn còn dính nước, "Cậu đừng giận nữa."
"Mình đâu có giận."
Tần Lạc không ôm lại cô, cô ấy chống một tay lên bàn đảo để giữ thăng bằng cơ thể, "Mình chỉ ghét khoảng cách này thôi."
Cô ấy ghét lớp màng mỏng manh ngăn cách giữa hai người.
"Cậu cần cho mình chút thời gian để thích nghi."
Thẩm Nhất Dật cảm thấy tủi thân vì điều đó, đôi tay đang ôm người thương khẽ run lên, "Mình đã cố gắng hết sức để thích nghi với cuộc sống có cô rồi."
Thậm chí thói quen sạch sẽ của cô cũng đã thỏa hiệp rất nhiều vì Tần Lạc.
Lớp vỏ bọc khép kín mười mấy năm bị người ta đập vỡ, cô thực sự không thể trở nên nồng nhiệt ngay lập tức được.
Cô không giỏi đáp lại những cử chỉ thân mật thường ngày, nhưng cô cũng không phải là người băng giá không thể làm ấm.
Chỉ là hiện tại cô chưa quen với việc ỷ lại và chia sẻ, chưa quen với việc sau khi tan làm phải nhiệt tình đáp lại người đang đợi mình về nhà.
Tần Lạc thấy cô ấy vùi đầu thật sâu, có vẻ tủi thân muốn chết.
Cô không muốn lát nữa chau Thẩm về nhà thấy mình làm con gái ông khóc, cuối cùng cũng đưa tay ôm lấy Thẩm Nhất Dật, "Chúng ta vào phòng nói đi, lát nữa bố cậu về thấy sẽ lo lắng đấy."
"Cô sợ bố mình làm gì?"
Thẩm Nhất Dật bướng bỉnh không chịu rời đi, "Có gì không hài lòng cậu cứ nói hết ra đi."
"Đây không gọi là không hài lòng."
Tần Lạc chỉnh lại từ ngữ của cô ấy.
Thẩm Nhất Dật cũng rất phối hợp đổi từ, "Vậy cậu còn buồn lòng chỗ nào nữa không?"
Thực ra cảm xúc của Tần Lạc đã khôi phục, thậm chí khi được bạn gái ôm chặt cánh tay hỏi buồn chỗ nào, rõ ràng tâm trạng cô đã chuyển biến tốt hơn.
Cô giơ tay, đầu ngón tay vuốt ve gò má ấm áp, "Thế chông chịu để lộ sự yếu đuối có tính không?"
Từ khi biết chuyện vụ án của mẹ Thẩm Nhất Dật, Tần Lạc chưa bao giờ dám hỏi nhiều, nhưng càng không hỏi, Thẩm Nhất Dật càng không chủ động nhắc tới.
Thậm chí có chút cố ý né tránh, ngay cả cái bóng đó Thẩm Nhất Dật cũng luôn nói năng mập mờ.
Tần Lạc rất ít khi nghe Thẩm Nhất Dật phàn nàn công việc mệt mỏi.
Cù cô ấy có tăng ca đến rạng sáng mới về nhà, hay chỉ một cuộc điện thoại là phải quay lại vị trí công tác, dù có trưng ra bộ mặt lạnh lùng khó chịu, Thẩm Nhất Dật cũng hiếm khi nói với cô nguyên nhân tâm trạng không tốt.
Tần Lạc nhẹ nhàng nói: "Mình cũng muốn gánh vác một chút năng lượng tiêu cực của cậu."
"Năng lượng tiêu cực đâu có dễ gánh vác như vậy."
Thẩm Nhất Dật nhớ lại lời cha nói tối nay, không phải nói người ta lúc đang yêu cuồng nhiệt đều khao khát năng lượng tích cực sao?
Cô không hiểu vì sao Tần Lạc lại có sở thích này...
Nghĩ đến đây, Thẩm Nhất Dật bực bội nói: "Vả lại tính cách mình vốn vậy rồi, cậu đâu phải không biết.
Cậu vừa muốn ngựa chạy nhanh, lại vừa muốn ngựa không ăn cỏ à."
Tần Lạc lại chỉnh: "Ví dụ này của cậu hơi lệch rồi."
"Lệch chỗ nào?"
Thẩm Nhất Dật đẩy cô ra, "Nếu bắt mình mỗi ngày đều xả cảm xúc với cậu mới coi là hài lòng, vạn nhất thời gian dài cậu thấy phiền thì sao?"
...
Tần Lạc chưa biết tương lai sẽ thế nào, nhưng cô vẫn sẵn lòng hứa hẹn: "Mình sẽ không phiền đâu."
Thẩm Nhất Dật nói: "Dù sao người trong giai đoạn nồng cháy thì nói kiểu gì mà chả được."
"Cậu xem kìa."
Tần Lạc cuống lên, tay dùng lực bóp nhẹ vào eo cô ấy, "Rõ ràng là cậu không tin mình có thể giữ kiên nhẫn với cậu lâu dài, sao nào?
Cậu cho rằng mình là loại người thấy mới nới cũ sao?"
Thẩm Nhất Dật bị bóp đau, đẩy phắt cô ra, "Sao mình biết cậu có như thế hay không được?
Không phải sau khi giận dỗi với mình, cậu đã cùng...
ưm..."
Tần Lạc thẹn quá hóa giận, cúi đầu hôn lên môi cô ấy, "Đừng nhắc đến cô ấy nữa được không?"
Nụ hôn vội vã, Tần Lạc nhận ra mình đã bị người ta dắt mũi vào bẫy, nếu không ngăn lại thì lát nữa có thể sẽ cãi nhau thật.
Cô không muốn chút hụt hẫng này lan rộng thành đám cháy lớn, cô ghét việc xảy ra bất đồng với Thẩm Nhất Dật.
Một tay Tần Lạc nâng mặt, một tay siết chặt eo cô ấy, sức lực gần như muốn bế Thẩm Nhất Dật lên bàn ăn.
Chỉ là vừa mới hôn lên, Thẩm Nhất Dật đã nghiêng đầu tránh né.
Thậm chí cô ấy dùng tay lau sạch dấu vết bên môi, "Đó chẳng phải là việc tự cậu làm sao?
Sao cậu bá đạo thế, chỉ cho phép mình nói chuyện buồn, không cho người khác nói à?"
Tần Lạc thấy đuôi mắt Thẩm Nhất Dật cũng đỏ lên, cô không biện minh được, bèn xin lỗi.
"Đúng là lỗi của mình."
Đối với bản thân lúc mất đi Thẩm Nhất Dật mà nói, đáy lòng trống rỗng.
Cô chỉ cảm thấy mình bị bẻ làm hai nửa, một nửa cho tiền đồ, một nửa để lại quá khứ, nhưng cô luôn không thể ghép lại hoàn chỉnh bản thân mình mong muốn.
Dù là nhà văn, biên kịch, doanh nhân hay nhà từ thiện, không thân phận nào cho cô sự an định, cô luôn lo lắng mình sẽ biến hình, biến chất.
Chỉ có Thẩm Nhất Dật.
Thẩm Nhất Dật luôn khiến cô vô thức nhớ đến Tết Trung thu, nhớ đến chiếc bánh nướng bị bẻ làm ba mảnh.
Dù cô biết mình ở lại vì sự hư vinh muốn thỏa mãn tiếc nuối, nhưng khi trút bỏ vô số lớp vỏ bọc, cô vẫn luôn cảm nhận được sự ấm áp và an định trên người cô ấy.
Tần Lạc vuốt tóc Thẩm Nhất Dật, nhìn thẳng vào đôi mắt cô ấy.
"Lúc đó mình cảm thấy nếu cuộc sống không phải là ở bên cô, thì ở bên ai cũng đều như nhau cả."
Khi yêu một người, thứ tự ưu tiên trong nhân gian sẽ tự động tái cơ cấu.
Nếu không có Thẩm Nhất Dật, cuộc sống như một vũng bùn không thể tan, vẫn đục ngầu như thế, cô vẫn có thể lội qua, độc lập tiến về phía trước, nhưng cô cũng có thể nhìn thấy nỗi cô đơn đáng sợ.
Trong quỹ đạo của định mệnh, sự hiện diện của Thẩm Nhất Dật trở thành cái "tất nhiên trong ngẫu nhiên" mang lại ý nghĩa, nói cô chọn tình yêu, chi bằng nói cô chọn gánh vác con đường sinh mệnh đặc thù đó trong quyết định yêu thương.
Cô không muốn là ai khác.
"Xin lỗi."
Tần Lạc ôm chặt Thẩm Nhất Dật, ấn mặt cô vào lồng ngực mình, muốn cô nghe thấy nhịp tim chân thành của mình.
Bên kia sông, bóng đen của các tòa nhà đã tắt quá nửa, nhưng máy bay trên đầu không ngừng bay vì Tết Nguyên Đán.
Từ khi học đại học, cả hai dường như đều có tâm lý bài xích Tết Nguyên Đán, Tần Lạc là vì không muốn về nhà đối mặt với vô số việc gia tộc rắc rối, còn Thẩm Nhất Dật thì chán ghét sự đoàn viên vui vẻ của mọi nhà.
"Năm nay chúng ta có thể ở bên nhau."
Tần Lạc khựng lại một chút, "Cùng nhau đón Giáng sinh, Tết Dương lịch, thậm chí còn có thể cùng nhau đón Tết Nguyên Đán, giống như là đang..."
Tần Lạc chỉ cảm thấy những ngày lễ trước đây đều trống rỗng, trôi đi vô định.
Nó giống như hết cánh cửa này đến cánh cửa khác lặp đi lặp lại việc đóng mở, người đến người đi, theo gió xuyên qua sảnh rồi biến mất trong nháy mắt, không để lại dấu vết.
Cô từ từ cúi đầu, tựa vào vai Thẩm Nhất Dật, "Thắt một cái nút nhỏ trong cuộc đời, nhắc nhở rằng một đoạn đời mới sắp bắt đầu, tràn đầy niềm vui và động lực."
Một sợi dây, thắt một cái nút giữa hai cái tên, cô có sức nặng để chống lại sóng gió, cũng có những nếp gấp có thể nhận ra khi quay đầu lại.
Cái nút này đã giữ chặt lấy cô.
Thẩm Nhất Dật cũng thả lỏng người, nhìn nước sông lấp lánh ngoài cửa sổ, bỗng nhớ tới lúc nhỏ chaThẩm dạy cô thắt nút dây có nói: Một cái nút dây tốt không phải là thắt thật phức tạp, mà là càng kéo càng chặt, nhưng càng buộc càng chắc.
Thẩm Nhất Dật tựa ngược lại, khẽ nói: "Hết Tết mình đưa cậu đi thăm mẹ nhé."
"Mùng Ba về Phong Giang sao?"
"Đi thăm mẹ cậu trước, rồi mới đi thăm mẹ mình.
Mình nghe bố mình nói mẹ cậu có nhiều lời oán than về việc cậu không về nhà, cậu lo mà nhớ nhớ gọi điện thoại hỏi thăm bà ấy đi."
Thẩm Nhất Dật nói đoạn lại lo lắng, "Lần trước tin tức ồn ào, mẹ cậu gọi điện cho mình hết cuộc này đến cuộc khác, lần nào mình cũng giúp cậu lấp liếm cho qua đấy."
Hai người đang thì thầm trò chuyện, không biết bố Thẩm đã về từ lúc nào.
Cha Thẩm đứng từ xa nhìn hai đứa tựa vào bàn đảo ôm ấp nhau, con gái mình hai tay ôm chặt eo Tần Lạc, giống hệt như lúc nhỏ trốn vào lòng ông sợ chó lao tới.
...
Lẽ ra không nên để Tần Lạc nói cho ông biết mật mã.
...
Sao ông không thể ngắm Bến Thượng Hải thêm lúc nữa nhỉ?
...
Trong lòng thấy rất khó chịu là sao đây?
"Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ."
Cha Thẩm ho còn to hơn cả Tần Lạc, đột ngột làm cặp đôi đang nồng nàn sợ hết hồn, Thẩm Nhất Dật như lò xo đẩy bắn Tần Lạc ra, suýt chút nữa làm gãy eo cô.
Thẩm Nhất Dật trái lại không hề ngại ngùng, ngược lại còn chất vấn cha mình: "Sao bố vào được =?"
Nói xong cô còn liếc nhìn Tần Lạc, "Cậu nói cả mật mã cho ông ấy?"
"Ừa."
Tần Lạc vô tội nhìn cha Thẩm, "Đây chẳng phải là việc nên làm sao?"
Nói rõ ràng xong, cô lại âm thầm giải thích với Thẩm Nhất Dật, "Chiều mình bận họp, chú muốn đi mua thức ăn, mình sợ chú không vào được nên mới nói."
Chú Thẩm hai tay chắp sau lưng, lườm Thẩm Nhất Dật một cái, sau đó vẫy tay với Tần Lạc:
"Con đi theo chú, chú có chuyện muốn nói với con."