[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Bhtt - 🖥️🤖] [Hoàn😺] Quá Nồng - Ngư Tể
Chương 27. Ví dụ tốt nhất
Chương 27. Ví dụ tốt nhất
Chương 27.
Ví dụ tốt nhất
Tần Lạc đưa Thẩm Nhất Dật đến tận cổng đội cảnh sát, nhưng trục đường chính ở trung tâm thành phố hạn chế dừng đỗ, hai người cũng không kịp nói với nhau nhiều lời.
"Vậy mình đi đây."
Thẩm Nhất Dật vịnh vào cửa xe nói.
Tần Lạc gật đầu: "Ừm, cầm đồ cho cẩn thận."
Thẩm Nhất Dật đóng cửa xe lại, Tần Lạc hạ cửa sổ xe xuống vẫy vẫy tay, sau đó nhấn ga, chiếc xe cùng mùi cháo hải sản đồng thời biến mất trước mắt.
Phù——
Thẩm Nhất Dật thở hắt ra một hơi dài, nghe thấy tiếng vang bên tai.
"Chào."
Cái bóng tại chỗ mọc ngang ra, chào cô một tiếng.
Thẩm Nhất Dật đã quen với sự đi theo của nó, cô thản nhiên xách túi đựng máy tính đi về phía cổng lớn.
Mới đi được hai bước đã gặp người bạn cùng nhà vừa đỗ xe xong đang đi về phía mình.
Lục Thi Mạc đang đung đưa túi bánh bao trong tay, ngẩng đầu thấy Thẩm Nhất Dật từ ngoài cửa đi vào.
Cô nhìn ra phía cổng, bước nhanh hai bước dán sát vào bên cạnh bác sĩ pháp y Thẩm, khi đến gần cô vô tình khẽ ngửi rồi nói: "Sao cô lại đi từ bên ngoài về thế?"
Ơ?
Thẩm Nhất Dật tối qua nói đội cảnh sát có việc không về ký túc xá, cô tưởng Thẩm Nhất Dật đi mổ tử thi rồi.
Nhưng trên người cô ấy không có mùi mà?
Đám pháp y này hễ làm việc ban đêm thì buổi họp sáng thường không được tham gia, phòng họp thông gió không đủ tốt, nếu trên người pháp y ám mùi tử thi quá nặng, các đồng nghiệp ở bộ phận phá án khác sẽ nôn cả bữa sáng ra mất.
Nhưng trên người Thẩm Nhất Dật không những không có mùi hôi.
Thậm chí còn có một... mùi nước hoa nhạt.
"Hôm qua tôi đi xử lý chút việc riêng."
Thẩm Nhất Dật nói.
Ừm, việc riêng.
Lục Thi Mạo không muốn dò hỏi việc riêng, giơ bốn cái bánh bao trong tay lên: "Cô ăn sáng chưa?
Tiết Đồng mua nhiều quá, chia cho cô hai cái này."
"Tôi ăn rồi."
"Còn là cháo hải sản, bên trong có rau mùi, hành hoa, bào ngư, tôm sú đấy."
Lục Thi Mạc đi sóng vai cùng cô ấy, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Ồ đúng rồi, Tiết Đồng đã hỏi thăm giúp cô rồi, Viện kiểm sát và Tòa án ở khu vực Đại Vịnh chị ấy đều đã hỏi qua, nhưng họ nói là không có vụ án nào như cô muốn tìm."
"Loại án treo năm xưa như thế này...
đặc điểm gây án của hung thủ rõ ràng lại đặc thù, nếu chị ấy không hỏi ra được...
ước chừng là thật sự không có.
Loại hung thủ này thường không lưu động, xác suất cao là vẫn còn quanh quẩn đâu đây thôi."
Thẩm Nhất Dật bước lên bậc thang: "Biết rồi, giúp tôi cảm ơn cô ấy nhé."
Lục Thi Mạc liếc nhìn Thẩm Nhất Dật, trên mặt cô không có cảm xúc dư thừa, giọng điệu cũng rất bình thường.
Nhưng cô biết Thẩm Nhất Dật đã nghe ngóng vụ án kỳ quái đó từ rất lâu rồi, thời gian họ ở chung phòng thường xuyên nghe thấy cô ấy gọi điện khắp nơi hỏi thăm về vụ án mạng này.
Thẩm Nhất Dật tuyệt đối là rất để tâm.
Nhưng nhìn cô ấy lúc này lại có vẻ như không để tâm đến thế...
Họ đều là cảnh sát, đều biết giữa các đồng nghiệp trong đội hình sự ngoài việc cùng nhau phá án thì trong cuộc sống hàng ngày không được chia sẻ tình tiết vụ án.
Một khi hồ sơ vụ án bị trộm, bị đánh cắp hoặc bị sửa đổi vật chứng, xảy ra vấn đề lớn, họ cũng phải vào tù ngồi.
Không nghe ngóng vụ án trong tay người khác, đó là kỷ luật tổ chức.
Hơn nữa cô cũng đoán ra vụ án này chắc là vẫn chưa được phá.
Những vụ án lớn tồn đọng lâu ngày không phá được một khi đã bị trả hồ sơ lưu kho, lại vì kinh phí có hạn bị xếp xó.
Phải đợi đến cuối năm khi tổ chức công an triển khai đợt cao điểm tấn công án tồn đọng, mới có khả năng được lật lại.
Tất nhiên, nếu cảnh sát hình sự phụ trách vụ án năm đó đặc biệt tâm huyết, người nhà cũng thường xuyên đến các đơn vị liên quan thúc giục, chứng cứ của những vụ án này cũng sẽ thường xuyên được lấy ra nhập vào kho dữ liệu để đối chiếu, một khi áp dụng được cải cách công nghệ, khả năng phá án sẽ rất lớn.
Nhưng nếu cảnh sát thụ lý vụ án này không có tâm... thì lại là chuyện khác.
Lục Thi Mạc cảm thấy vụ án này khá là huyền bí.
Thẩm Nhất Dật từng nhắc với cô, hiện trường vụ án này không để lại DNA sinh học, do thời gian đã lâu nên cũng không có hình ảnh giám sát, chỉ có vài dấu chân, mà còn mờ nhạt không rõ ràng.
Đây thuộc về loại án thiếu hụt vật chứng vô cùng hóc búa.
Hiện trường không để lại dấu vết, nghĩa là mất đi vật chứng mạnh mẽ, cho dù kỹ thuật hình sự của công an có cập nhật nhanh đến đâu cũng không có cách nào truy nguyên đối chiếu hiệu quả.
Không thể cập nhật chứng cứ theo thời gian thực, thì cơ hội mở lại cuộc điều tra vụ án là rất mong manh.
Nhưng cũng may, thủ đoạn gây án của hung thủ vụ này rất đặc biệt.
Hung thủ có hồ sơ tâm lý tội phạm điển hình, thủ đoạn gây án khá kỳ quái, muốn tiếp tục tra án có thể bắt tay từ thủ đoạn để tham khảo, tìm án và nhập án xử lý.
Ví dụ như vụ án xuất hiện ở Thượng Hải hai tuần trước, hung thủ vụ cố ý gây thương tích đó đã chém nạn nhân liên tiếp hơn hai mươi nhát, nghe qua đã thấy rất tàn bạo, rất đặc biệt.
Nếu trong giai đoạn phá án, giám định hình sự có thể tìm thấy điểm thống nhất cao giữa hai vụ án về thủ đoạn gây án, độ trùng khớp của dấu chân để lại cao, hồ sơ tội phạm đại khái giống nhau, thì có thể nhập án để truy lùng.
Nhưng Lục Thi Mạo nhìn phản ứng hiện tại của Thẩm Nhất Dật.
Ừm, xác suất cao là giữa hai vụ án này không có liên quan.
Lục Thi Mạc thực sự muốn giúp đỡ: "Hay là cô cho tôi thêm ít chi tiết cụ thể đi, ví dụ như thông tin liên quan đến nạn nhân, suy đoán về công cụ gây án chẳng hạn,.
Để tôi đi tìm bạn học đại học hỏi giúp cô, họ ở các đội cảnh sát khắp nơi trên cả nước, kiểu gì cũng lật ra được chút gì đó liên quan."
"Không sao, không cần đâu."
Thẩm Nhất Dật mỉm cười, rút khăn giấy ra nhấn nút thang máy.
Lục Thi Mạc lại liếc nhìn một cái, Thẩm Nhất Dật trông rất bình tĩnh.
"Được rồi."
Lục Thi Mạc chỉ cần nghe Thẩm Nhất Dật mô tả thủ đoạn gây án là biết vụ án cô ấy muốn tìm ly kỳ đến mức nào.
Đừng nói vụ án này đặt ở những năm 90, cho dù xảy ra ở hiện tại cũng sẽ gây ra chấn động xã hội không nhỏ.
Cho nên chỉ cần cô muốn, tùy tiện lên mạng tra vài từ khóa là có thể lấy được thông tin đại khái từ các báo cáo tin tức.
Tiếc là, cô không phải người thích hóng hớt.
Thẩm Nhất Dật đã không muốn để người khác dính líu vào, Lục Thi Mạc cũng không muốn rước việc vào người: "Vậy khi nào cô cần thì bảo tôi."
Thang máy dừng, nơi hai người cần đến nằm ở hai bên trái phải của hành lang.
Thẩm Nhất Dật vỗ vai cô: "Cảm ơn, có nhu cầu tôi sẽ tìm cô."
"Vậy tối không tăng ca thì bảo tôi, cùng về nha."
Thẩm Nhất Dật vẫy tay: "Mùa hè còn chưa qua đâu, cô nói xem có ngày nào không phải tăng ca?"
Lục Thi Mạc cười khổ: "Cũng đúng."
Cuối hè, lòng người dễ xao động nhất, ban đêm chỉ riêng một quán ăn vỉa hè thôi mà cảnh sát ngoại cần có thể phải xuất quân ba bốn chuyến.
Pháp y cũng không ngoại lệ.
Cô vừa đến văn phòng, còn chưa kịp đặt túi xuống đã thấy Tiểu Vương đang trực xách hộp khám nghiệm đi ra ngoài.
Thẩm Nhất Dật vội hỏi: "Đi đâu thế?"
"Dạ bệnh viện."
"Sớm vậy sao?"
Thẩm Nhất Dật nhìn đồng hồ, 8 rưỡi mới vừa bắt đầu làm việc, nếu Tiểu Vương đi mà một chốc một lát không về được, thì vụ án tiếp theo sẽ phải do cô đi theo.
Cô có thời gian ra hiện trường hay không còn chưa biết chừng.
Tiểu Vương vừa mặc cảnh phục vừa chạy ra ngoài: "Nghe nói nạn nhân bị lòi ruột rồi, bảo phải đến gấp."
"Vậy cậu khẩn trương lên."
Cô vừa dứt lời, người đã chạy mất hút.
Thẩm Nhất Dật ngồi trên ghế làm việc, tối qua cô không đến, trên bàn chất đống bao nhiêu là báo cáo hỗn loạn.
Cô đưa tay lật vài cái.
Bên trái là hồ sơ thụ lý ủy thác giám định do Lâm Phổ Bình sắp xếp, bên phải là văn bản giám định của vài vụ án cuối tháng sáu, ở giữa là văn bản hướng dẫn về hoạt động của trung tâm giám định tháng sau do bộ phận nội vụ gửi đến.
Còn có thông báo của bộ phận thông tin khoa học dán trên màn hình máy tính, nói là tuần này hệ thống hậu đài sẽ bảo trì, nhắc cô nhớ sao lưu dữ liệu trước.
Thẩm Nhất Dật trước đây không cảm thấy những việc này khiến người ta mệt mỏi.
Nhưng từ khi... từ khi gặp lại Tần Lạc, cái bóng bên cạnh cô lại bắt đầu lúc ẩn lúc hiện.
Cô thậm chí còn có thể khóc một trận đã đời như ngày xưa, yên tâm ngủ say, khiến người ta có cảm giác mọi thứ rồi sẽ bình yên trôi qua.
Thật phiền.
Chắc chắn là do cái bóng cứ lởn vởn qua lại mới làm tăng thêm cảm giác mệt mỏi này.
Thẩm Nhất Dật mở văn bản giám định ra bắt đầu xem xét, trong đầu vang lên lời sư phụ từng nói.
"Leo núi phải làm một lèo, khám nghiệm cũng vậy.
Giữa chừng có mệt đến mấy cũng đừng dừng lại nghỉ ngơi, nếu không mạch suy nghĩ của con sẽ đứt, thể lực sẽ giảm, ngược lại còn lãng phí nhiều thời gian hơn."
"Lãng phí thời gian."
Thẩm Nhất Dật dừng cây bút đang ký tên lại.
"Lãng phí thời gian."
Lặp đi lặp lại một cách máy móc là nỗi khổ của chứng rối loạn cưỡng chế, Thẩm Nhất Dật tự an ủi mình trong lòng.
Sau đó cúi đầu nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, lật mở bản báo cáo thứ hai.
Hai ngày.
Thẩm Nhất Dật lại không gửi lấy một tin nhắn nào.
Lưu Giai sau khi nghe được tin sốt dẻo này, sợ đến mức lắc đầu nguầy nguậy ở ghế phụ: "Hai người điên rồi chắc."
Lần này đổi lại Tần Lạc lái xe, cô chống khuỷu tay lên cửa xe, dùng mu bàn tay đỡ cằm không nói gì: "Chủ yếu là..."
Lưu Giai bịt tai lại: "Đừng nói với mình đừng nói với mình đừng nói với mình đừng nói với mình!"
Tần Lạc chê cô ấy giọng to, dùng tay vỗ mạnh vào cánh tay Lưu Giai: "Được rồi, mình nói chuyện khác."
Lưu Giai buông tay: "Ừm, cậu nói đi."
Tần Lạc nói: "Đề cương nội dung livestream với nội y SD tối mai, đến giờ mình vẫn chưa nhận được, bộ phận livestream dạo này hiệu suất làm việc thấp quá.
Cậu theo sát vào cho mình."
"Thật hay giả vậy?"
Lưu Giai nhíu mày rút điện thoại từ trong túi ra, tìm nhóm nghiệp vụ bộ phận livestream, nhấn gửi tin nhắn thoại bắt đầu thúc giục: "Mấy chị em chưa ngủ dậy làm việc à?
Sếp của các cô ngày mai phải livestream rồi, định để cô ấy đứng không trên đó hả, bụng có nhiều chữ đến mấy cũng sợ không thốt ra được lời hay đâu, khẩn trương bảo cấp dưới sắp xếp xong đề cương livestream, sáng nay gửi qua đây."
Tần Lạc nghe lời nói không nóng không lạnh này của Lưu Giai, nghi hoặc chớp mắt: "Thế là xong rồi à?"
Lưu Giai nói: "Bộ phận livestream có người quản lý, khi xử lý công việc chúng ta không được vượt cấp."
"Cậu vó quan tâm đến trình đào tạo mấy streamer bán hàng đó không?
Mình cảm thấy quan điểm của họ ngày càng gay gắt, tuần trước bán sản phẩm mẹ và bé, mình thấy liên tục lên hot search mấy lần."
Tần Lạc hỏi.
"Có, cậu yên tâm đi."
Lưu Giai đeo kính râm, mở gương trang điểm nhìn trái nhìn phải: "Đợi nửa cuối năm công ty livestream thành lập riêng, họ dời khỏi Rutgers, rủi ro bên phía chúng ta sẽ giảm xuống."
Tần Lạc tiếp tục hỏi: "Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy.
Livestream bán hàng phần lớn đều là sản phẩm tạo giá trị, liên quan đến việc làm của những người được cứu trợ ở vùng sâu vùng xa, luồng rủi ro này phải bị chặt đứt, đừng để vài streamer hủy hoại kênh này của họ."
Lưu Giai cũng tâm phiền ý loạn: "Streamer của cậu bán hàng mà không có đặc sắc, không quyết liệt thì hàng không ai thèm mua, lượng bán không lên được, cậu nghĩ họ sẽ kiếm được tiền sao?
Phí vận chuyển, phí vận hành, hoàn tiền, ba la ba la mình cũng không muốn nói nữa.
Tần Lạc, đôi khi mình đối phó với họ cũng thấy thực sự mệt mỏi."
Tần Lạc hít sâu một hơi.
"Cậu có biết bộ phận nghiệp vụ và bộ phận pháp chế phải đối chiếu với họ bao lâu mới lấy được một sản phẩm không?
Họ không hiểu tại sao cậu lại ép giá thấp, một cái hợp đồng sửa đi sửa lại cuối cùng cứ nhây ra không ký, thậm chí quay ngoắt đi họ đem sản phẩm đó đính kèm cho người khác, nhưng đó là nhà xưởng chúng ta quyên góp ban đầu mà?
Họ không coi cậu là cứu tinh, nhưng trên thế giới này làm gì có cứu tinh nào, chỉ có tiền thôi."
Lưu Giai khoanh hai tay trước ngực, giọng điệu cũng trầm xuống theo.
"Mình thấy cậu thực sự tốt nhất nên dừng lại một chút, quay đầu nhìn lại những mảng nghiệp vụ phía sau lưng Rutgers đi.
Hiện tại chúng ta có xử lý nổi hội cứu trợ và hội đọc sách không, có cung cấp nổi máu cho các tổ chức tạo giá trị không, mảng cứu trợ tâm lý dưới trướng có đang kiếm ra tiền không?
Mình cần dựa vào bao nhiêu nghiệp vụ khác để xoay vòng vốn, cậu cũng để mình thở dốc với chứ."
Tần Lạc không nói gì.
Lưu Giai mỉm cười: "Tần Lạc, tâm nguyện ban đầu của Rutgers mình vẫn luôn ghi nhớ, nhưng có nhiều chuyện, nhiều chuyện không phải cứ cậu kiên trì là sẽ có kết quả tốt."
Cô ấy thở hắt ra: "Cậu và Thẩm Nhất Dật không phải là ví dụ tốt nhất sao?"
-----
Lưu Giai: Hai chị gạ gầm thì cũng cho con này nghỉ vớ chứ