Khác [BHTT] CỬU VỸ HỒ LY | Phác Thái Anh x Lạp Lệ Sa

[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 98


Thái Anh nghe xong sững người, Lệ Sa múc tiếp một muỗng nữa đút cho nàng.

Lệ Sa vẫn mỉm cười:

"Nàng ngoan ngoãn uống hết chén thuốc này đi rồi ngủ"

"Nhưng mà đắng..."

- Thái Anh nhăn mặt

"Ta có chuẩn bị rồi"- Lệ Sa lấy ra một viên đường cho vào miệng định nhướng người tới hôn lên môi Thái Anh

Nhưng Thái Anh lại đẩy nàng ra:

"Không cần đầu, hết đắng rồi"

Lệ Sa đương nhiên không từ bỏ mà vịnh lấy tay Thái Anh đặt ngay xuống giường, nàng nhướng người hôn vào môi của Thái Anh.

Thái Anh không thể nhấc tay lên để đẩy Lệ Sa ra đành cắn mạnh vào môi của Lệ Sa.

Lệ Sa có chút đau theo phản xạ liền tránh ra.

"Ta đã nói không cần rồi mà, ngươi đừng cố chấp nữa"- Thái Anh lạnh nhạt nói

Lệ Sa cũng không oán trách:

"Ta xin lỗi, là ta đã làm càn"

Nàng đứng dậy đỡ Thái Anh nằm xuống giường.

Bản thân thì ngồi xuống cạnh giường nàng.

Cả hai như quay về lúc mới quen, Lệ Sa âm thầm ngồi xuống bên cạnh của Thái Anh.

Chín đuôi nàng hiện ra nhưng vấn đề là chín chiếc đuôi thì ba trong số đó đã chuyển màu, từ đỏ sang đen xám.

Những chiếc đuôi nhẹ nhàng đặt lên trên giường, đắp lên người của Thái Anh.

Lệ Sa ngã nhẹ đầu rồi nhắm mắt lại

.

Sáng hôm sau...

Lệ Sa thức dậy, thu đuôi mình về rồi ngước đầu lên.

Ánh nắng bên ngoài cửa phòng đã chiếu vào gương mặt nàng.

Nàng nheo mắt ngồi dậy, ngước mặt lên nhìn Thái Anh.

Không ngờ Thái Anh cũng đang nhìn nàng, Lệ Sa nở nụ cười.

Nhưng nàng không biết sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì với nàng.

"Ngươi dậy rồi à?"

- Thái Anh cất tiếng hỏi

Lệ Sa đứng dậy vươn vai:

"Hôm qua nàng ngủ có ngon không?"

"Ta sẽ ngủ rất ngon nếu ngươi không nằm cạnh ta"- Thái Anh mới sáng sớm đã như tạt nước lạnh vào Lệ Sa

Lệ Sa nghe xong tắt nụ cười:

"Nàng...có cần nói như tạt nước vào mặt ta như vậy không?"

"Vân Chi!!"

- Thái Anh lớn tiếng kêu

Vân Chi từ bên ngoài đi vào:

"Dạ chủ tử?"

Thái Anh quay lại nhìn Lệ Sa nói:

"Ta đã kêu Vân Chi thu xếp đồ đạc cho ngươi và Khuê Liên rồi.

Mau đi khỏi Trường Xuân cung, đến Lệ Cảnh Hiên đi"

Lệ Sa nghe xong như cả người hóa đá, đôi chân bước không vững lùi lại vài bước:

"Thái Anh...sao nàng lại đột ngột như vậy chứ?

Còn không nói với ta một tiếng?"

"Ta sao phải nói cho ngươi nghe?

Đây là Trường Xuân cung, ta là chủ ở đây.

Ta đương nhiên có quyền đuổi ngươi đi rồi, sao phải hỏi ý kiến của ngươi?"

- Thái Anh không thèm nhìn Lệ Sa nói

Lệ Sa đương nhiên không chịu đi:

"Ta nhất quyết không đi!!"

Vân Chi đứng ở giữa khó xử nhìn biểu hiện của hai người.

"Ngươi không có quyền quyết định ở đây!!"

- Thái Anh nhất quyết

"Trừ khi nàng giết chết ta nếu không ta sẽ không đi đâu cả!!"

- Lệ Sa nói rồi rời đi khỏi phòng

"Ngươi nhanh chóng đuổi hai người đó ra khỏi đây cho ta đi"- Thái Anh nói với Vân Chi

"Chủ tử, sao phải như vậy chứ?

Vậy có quá đáng lắm không?"

- Vân Chi khó xử nói

"Ngươi định cãi lời ta sao?

Mau đi đi"

"Thứ lỗi nô tỳ không làm được"- Vân Chi lớn tiếng rồi cũng đi khỏi phòng

"Nè, đứng lại.

Vân Chi!!

Vân Chi!!"

.

Lệ Sa nhanh chóng đi tìm Khuê Liên, nàng đi đến trước mặt tỷ tỷ mình.

Chưa nói gì đã quỳ xuống, Khuê Liên thấy vậy liền đỡ nàng hỏi:

"Muội sao vậy?

Đứng lên, đứng lên.

Đột nhiên sao lại quỳ chứ?"

"Muội biết sau chuyện này, tỷ không thích Thái Anh nữa.

Nhưng muội biết bản thân muội hiểu biết hạn hẹp, nên không thể trị khỏi chân cho Thái Anh.

Mong tỷ có thể giúp muội chuyện này có được không?"

- Lệ Sa vẫn quỳ, thấp giọng cầu xin

Khuê Liên nghe xong tuy có chút mềm lòng nhưng nàng vẫn nhất quyết muốn tốt cho Lệ Sa:

"Theo muội tới nơi này là do tỷ tình nguyện.

Vì tỷ lo cho muội.

Hơn nữa từ nhỏ tới lớn muội là kẻ thà chịu phạt chứ không bao giờ cầu xin ai.

Kể cả mẫu phụ của mình.

Vậy mà giờ muội nói quỳ là quỳ, nói cầu xin là cầu xin.

Chỉ vì một nữ nhân phàm trần.

Tỷ nhìn thấu rồi, trong chuyện này dù cho có đi đến đâu cũng đều không tốt cho muội"

Lệ Sa vẫn tin chắc nàng có thể cầu xin được Khuê Liên nên nói tiếp:

"Coi như muội hạ mình trước tỷ, vì ai cũng được.

Tỷ giúp muội tìm cách chữa chân của Thái Anh có được không?

Muội tin Thái Anh có nỗi khổ!!"

"Nỗi khổ?

Xì, ta khinh.

Nàng ta khổ muội không khổ sao?

Nàng ta khổ một, muội khổ mười"

"Vậy tỷ nói đi, tỷ muốn gì mới giúp muội chuyện này?"

- Lệ Sa hết cách nói

Khuê Liên nghe thế suy nghĩ một hồi rồi đáp:

"Tỷ chỉ có một mong muốn, đó là nếu tỷ đồng ý giúp thì muội phải cùng tỷ rời khỏi đây.

Trở về Thanh Khâu.

Từ nay không được gặp lại nàng ta nữa.

Mối tình này coi như nghiệt duyên đi"

Lệ Sa nghe xong cả người mất sức sống, nàng khụy luôn xuống đất.

Đôi mắt vô hồn.

Khuê Liên thấy thế đỡ Lệ Sa lên ghế ngồi rồi nói tiếp:

"Chân nàng ta bị rất nặng, không phải y thuật bình thường có thể chữa được.

Trừ khi có kẻ có y thuật cao minh ngang với y thuật của Hồ tộc ở Thanh Khâu của chúng ta.

Nhưng kẻ như vậy có tồn tại.

Muội chỉ cần hứa với tỷ thì tỷ sẽ chỉ cho muội"

Như Thái Anh đứng trước lựa chọn giữa gia tộc và người yêu thì nay Lệ Sa cũng đứng trước lựa chọn giữa chân của Thái Anh và rời khỏi nàng.

Muốn đạt được thứ gì đó thì phải đánh mất thứ gì đó!!

Lệ Sa ngồi một lát suy nghĩ, sau khi đã thông thì đáp:

"Được, muội theo tỷ trở về Thanh Khâu.

Sau khi Thái Anh được chữa trị xong thì muội từ nay sẽ...coi như không quen biết với nàng ấy.

Không gặp lại lần nào nữa"- Lệ Sa nói mà như nuốt nước mắt vào trong lòng

~~~

Gòi xog luôn 🙂))
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 99


Nhìn thấy Lệ Sa đã hứa với mình như thế nên Khuê Liên cũng không nỡ làm khó nữa, nàng nói:

"Trên núi Yên Sơn có một vị thần y tên La Thiên Y, y thuật cao minh.

Mỗi năm sẽ xuống núi chữa bệnh cho chúng sinh một lần.

Hiện giờ ông ấy vẫn còn ở trên núi, nếu muội muốn chữa cho Thái Anh thì đem nàng ta lên đó, gặp vị thần y kia.

Chắc chắn sẽ chữa khỏi.

Không được mười phần cũng được tám phần"

Lệ Sa nghe thấy Khuê Liên nói đến núi Yên Sơn liền nhớ đến Huyết Tư Kỳ.

Khuê Liên thấy nàng không phản ứng gì thì lay lay:

"Nè, muội có đang nghe tỷ nói gì không đó?"

"Ờ ờ...không có gì.

Việc quan trọng bây giờ đương nhiên là cứu chữa chân cho Thái Anh.

Muội sẽ nghĩ cách đưa nàng ấy lên núi.

Rồi sau đó theo tỷ về Thanh Khâu, tỷ yên tâm đi"- Lệ Sa quay qua nói

"Được vậy tốt, muội suy nghĩ kĩ đi.

Ta sẽ về Thanh Khâu trước rồi muội về sau"

"Được"

.

Tại phòng của Thái Anh...

Thái Anh nằm cả ngày trên giường nên không chịu nổi nữa đành nhờ Vân Chi đỡ mình lại ghế ngồi.

Vân Chi khó khăn đỡ nàng đi lại đúng lúc Lệ Sa đi vào, thấy thế liền chạy lại giúp Vân Chi một tay.

Sau khi Thái Anh ngồi được trên ghế, Vân Chi có vẻ giận dỗi Thái Anh vì việc đuổi Khuê Liên và Lệ Sa đi nên chẳng thèm nói gì liền đi một mạch ra ngoài.

"Vân Chi...ngươi bị gì vậy?"

- Thái Anh nói vọng theo

"Vân Chi giận nàng rồi"- Lệ Sa đáp

"Sao lại giận ta?"

- Thái Anh ngước mặt lên hỏi

"Ai bảo nàng vô duyên vô cớ lại đuổi ta và Khuê Liên tỷ đi"

"Thì sao chứ?

Sao ta không thể đuổi các ngươi?"

- Thái Anh nghênh mặt

"Mà nàng cũng không cần đuổi nữa, ta sẽ tự đi.

Và không phải là Lệ Cảnh Hiên mà là....ta sẽ trở về Thanh Khâu, trở về Hồ tộc"- Lệ Sa khụy chân xuống trước mặt Thái Anh đáp

Thái Anh nghe xong có chút bất ngờ, dù là đuổi Lệ Sa tới Lệ Cảnh Hiên nhưng một khi Lệ Sa trở về Thanh Khâu thì là đúng nghĩa là rời xa khỏi vòng tay của nàng và nàng sẽ không còn gặp được Lệ Sa nữa.

"Cho nên ta chỉ còn ở lại đây với nàng đúng một ngày thôi.

Ngày hôm sau, ta sẽ đưa nàng đi chữa trị đôi chân rồi sau đó sẽ về Thanh Khâu"- Lệ Sa nói tiếp

"Sao lại về Thanh Khâu?

Ngươi không thể tự ý xuất cung được đâu"- Dù sao Thái Anh cũng không muốn

"Ta có gì mà không thể, ta sẽ nhanh chóng đi nói với Khải Hoàng thôi.

Nàng yên tâm, cuối cùng nàng cũng đạt được ý nguyện rồi.

Ta sẽ không còn bên nàng nữa và không biết khi nào sẽ gặp lại"- Lệ Sa tuy cười nhưng trong lòng đau thắt khi nói

"Ờ ngươi nói phải rồi...ngươi đi cũng tốt, cũng tốt"- Thái Anh gật đầu, trong lòng nàng cũng đau không thua kém Lệ Sa

Lệ Sa đứng lên, ngồi cạnh Thái Anh nàng nói:

"Nàng cho ta...tựa vào vai nàng lần cuối được không?"

Thái Anh cũng không nỡ chối từ nên gật đầu:

"Được"

Lệ Sa lập tức ngồi sát lại ngã đầu lên vai Thái Anh.

Lúc nàng đặt đầu mình lên vai Thái Anh thì mũi nàng đã cay cay, đôi mắt cũng mờ dần vì nước mắt ứa đọng.

"Ta biết bản thân nàng có nỗi khổ nên mới làm vậy với ta, nhưng thật sự ta rất đau.

Nhưng mà ta sẽ không trách nàng đâu.

Sau cùng ta chỉ muốn nói với nàng rằng, ta xin lỗi!!"

- Lệ Sa nói thầm

"..."

- Thái Anh chỉ im lặng mà lắng nghe

"Đáng ra ta không nên tìm nàng nhỉ?

Ta nên để nàng bình bình an an mà sống trong Hoàng cung này.

Nếu vậy sẽ không để nàng khó xử như bây giờ và cũng không khiến nàng phải hi sinh cái chân.

Nàng hi sinh cái chân là vì ta có đúng không?"

"Là do bản thân ta không tốt, để nàng chịu đau đớn như vậy!!

Nhưng không sao đâu, sau khi đưa nàng đi chữa trị ta lập tức sẽ biến mất khỏi mắt nàng.

Nàng...cứ coi như ta chết rồi đi!!

Sau này nhớ tự chiếu cố bản thân"- Lệ Sa như thể đang nói lời cuối với Thái Anh vậy, vừa nói vừa kiềm nén nước mắt để không nấc nghẹn

Thái Anh cũng không kiềm được cảm xúc, nàng đưa tay lên khẽ xoa nhẹ đầu của Lệ Sa:

"Cám ơn nàng đã hiểu cho ta.

Chúng ta coi như đã từng vậy.

Ta sẽ tự chăm sóc tốt cho mình"

Cả hai đối mặt với sự chia li nhưng chỉ có thể ngồi khóc cùng nhau.

Như trò đùa của số phận mà họ đành phải chấp nhận.

Lòng thì đau nhưng bản thân chẳng thể làm gì.

Có duyên có nợ vậy thì có còn gặp lại nhau không??

---

Tiểu Bối Tử theo lệnh của Khải Hoàng, dẫn một toán thị vệ chạy đến Trường Xuân cung.

Lệ Sa vừa đặt Thái Anh trở lại giường cho nàng ngủ thì mở cửa đi ra thấy.

Tất cả các tên thị vệ kia như bao vây Trường Xuân cung.

Lệ Sa nhíu mài, đi ra hỏi Tiểu Bối Tử:

"Nè...chuyện này là sao?"

"Dạ bẩm Lạp phi, Hoàng thượng nói từ nay sẽ cho thị vệ canh gác ở đây cẩn thận.

Để tránh hai người...ờ..."

- Tiểu Bối Tử cúi đầu nói ngập ngừng

Lệ Sa nhìn mấy tên chạy tới đứng canh trước cửa phòng của Thái Anh thì bực bội.

Nàng tóm cổ lấy một tên, tay bóp cổ hắn nâng cả người hắn lên.

Tên thị vệ vùng vẫy mà tới chân còn không thể chạm đất được.

Một hồi thì hắn xua tay, có vẻ như đã vong mạng.

Tiểu Bối Tử sợ hãi:

"Nương nương...người..."

Lệ Sa thả tay ra, xác tên thị vệ kia rơi xuống đất không động tĩnh.

Nàng bây giờ tâm ma xâm chiếm, giết người không gớm tay.

Nàng nói với Tiểu Bối Tử:

"Ngươi mau chóng đem đám thị vệ này về.

Tối nay ta sẽ đích thân đến gặp Hoàng thượng"

"Nhưng mà đây là ý chỉ của Hoàng thượng, sao nô tài có thể làm trái được"- Tiểu Bối Tử quỳ dưới đất

"Vậy người muốn ta giết hết đám này rồi mới chịu suy nghĩ lại có đúng không?"

- Lệ Sa lớn tiếng

"Cút ra khỏi Trường Xuân cung ngay"- Lệ Sa chỉ tay ra cửa

"Dạ dạ nô tài đi ngay"- Tiểu Bối Tử đành đứng dậy kêu đám thị vệ ra về

~~~

Theo mọi người đã biết thì đây là SE nên từ đây trở về sau chỉ có ngược thôi nhé 🙂) dù khá đau lòng nhưng tôi phải thông báo trước như thế 🙁(
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 100


Tối đến...

Khuê Liên đã nhanh chóng rời khỏi cung trước.

Nàng đã trở về Thanh Khâu.

Chỉ còn Lệ Sa ở lại giải quyết một số chuyện.

Lệ Sa thay bộ y phục của Hoàng cung ra, khoác lên bộ y phục của Hồ tộc.

Hai bộ y phục khác hoàn toàn với nhau.

Nàng mặc một bộ hắc y, đứng nhìn mình trong gương một lát.

Nàng lẩm bẩm:

"Chuyện gì đến cũng sẽ đến, không chấp nhận cũng phải chấp nhận"

Nói xong nàng rời khỏi phòng, đi khỏi Trường Xuân Cung.

Một mình đi tới Dưỡng Tâm điện.

Tại Dưỡng Tâm điện...

Khải Hoàng còn đang ngồi duyệt sớ tấu, nhìn như có vẻ đang xử lí chính sự nhưng thật chất là đang đợi Lệ Sa tới tìm mình.

Lệ Sa mở cửa bước vào bên trong.

Khải Hoàng ngước lên nhìn nàng, y không còn nở nụ cười như dạo trước.

Cách ăn mặc của Lệ Sa cũng khác đi, cũng không còn hành lễ.

Khải Hoàng đứng dậy rời khỏi bàn đi xuống.

"Ta còn tưởng giờ này ngươi đã ngủ mất rồi chứ!!"

"Trẫm thức để đợi nàng, không phải nàng nói có chuyện muốn nói với ta sao?"

"Phải, ta có chuyện muốn nói.

Và cũng tới đây nghe ngươi nói"

"Nàng không còn là Lạp Khi của trẫm nữa, ngay cả y phục cũng khác.

Nàng muốn chứng minh điều gì?"

- Khải Hoàng nhìn một lượt Lệ Sa rồi nói

Lệ Sa bật cười:

"Ngươi nói đúng lắm.

Ta không phải Lạp Phi của ngươi nữa.

Ta là Lạp Lệ Sa Mã Nặc Ba.

Ta và ngươi thật chất là ngang hàng với nhau.

Vì ta là cung chủ Hồ tộc, còn ngươi là Hoàng đế phàm nhân.

Chúng ta đều đứng trên vạn người"

"Hồ tộc?

Nàng là Hồ yêu??"

- Khải Hoàng có chút bất ngờ

"Phải"

Lệ Sa giơ bộ móng của mình lên, đôi mắt nàng lại chuyển sắc nhưng từ móng tới mắt đều là màu đen...

Khải Hoàng nhìn thấy có hơi giật mình lùi lại:

"Nàng...định giết trẫm sao?"

"Lúc đầu ở Thận Hình Ty thì ta có ý định đó nhưng giờ thì không!!"

- Lệ Sa lắc đầu

"Ngươi là Hoàng đế, sao phải sợ hãi chứ?!

Ta trước khi muốn nói với ngươi một chuyện thì ta muốn hỏi lí do vì sao Thái Anh lại thờ ơ xua đuổi ta, là ngươi uy hiếp nàng ấy điều gì có đúng không?"

- Lệ Sa bước tới, tới trước mặt y hỏi

"Trẫm...phải, trẫm đã uy hiếp cô ta"- Khải Hoàng thừa nhận

"Chỉ cần ngươi đụng vào một sợi tóc nàng ấy cũng đủ khiến ta giết ngươi.

Ngươi cũng gan lắm, ngươi đã uy hiếp nàng ấy điều gì?"

- Lệ Sa cười nửa miệng nói

"Trẫm lấy phụ thân và cả tộc Phác thị ra uy hiếp cô ta.

Bắt cô ta rời xa nàng"

"Ngươi...tên bỉ ổi này!!!"

- Lệ Sa nhanh như mũi tên bóp chặt lấy cổ Khải Hoàng nâng lên

"Cho dù có chia rẽ đôi ta thì ta cũng không thuộc về ngươi"- Lệ Sa đợi Khải Hoàng không chịu được nữa thì buông y ra

Khải Hoàng té xuống đất ôm cổ ho vài tiếng.

Lệ Sa đứng đó nói tiếp:

"Nhưng nếu ngươi đã muốn vậy thì ta sẽ rời xa nàng ấy"

Khải Hoàng nghe xong lập tức đứng lên:

"Thật sao?"

"Nhưng ta có một điều kiện"- Lệ Sa giơ một ngón tay lên

"Điều kiện gì, nàng nói đi"

"Ta sẽ rời khỏi đây, rời khỏi nàng ấy với điều kiện ngươi cho phép ta đưa nàng ấy lên núi chữa bệnh và sau này để yên cho nàng ấy.

Không được giết nàng ấy"- Lệ Sa đôi mắt sắc lạnh nói

Khải Hoàng im lặng một lát:

"Tại sao người rời khỏi phải là nàng??"

"Vậy chứ ngươi muốn thế nào?"

- Lệ Sa khó hiểu

"Người trẫm muốn không phải là Hoàng hậu mà là nàng!!"

"Ngươi điên à?"

- Lệ Sa khó hiểu

"Trẫm yêu nàng, nàng không biết sao?"

- Khải Hoàng ánh mắt khẩn thiết

"Yêu ta?

Huh...đừng có nói xằng bậy nữa"- Lệ Sa phì cười không tin

"Trẫm không nói dối.

Trước khi trẫm lên ngôi và lập Hoàng hậu thì trẫm đã từng yêu.

Yêu một cung nữ, nàng ấy có dung mạo rất giống nàng.

Nhưng lúc đó trẫm còn là Hoàng tử, còn nàng ấy là cung nữ.

Vai vế vốn khác nhau càng không thể yêu nhau.

Và một ngày nọ, trẫm và nàng ấy bị phát hiện...thế là nàng ấy phải chết vì trẫm.

Vì yêu một kẻ như trẫm"- Khải Hoàng nói như sắp khóc

Lệ Sa kiên nhẫn đứng nghe tiếp.

Khải Hoàng nói:

"Nếu nàng không có dung mạo giống người trẫm yêu năm nào thì nàng chưa chắc đã được vào cung và lên chức phi được đâu!!"

Lệ Sa nghe ra thì hiểu:

"Vậy ý chính là ta chỉ có dung mạo giống vị cung nữ đó của ngươi chứ thật chất ngươi không phải yêu ta!!??"

"Không...trẫm yêu nàng mà"- Khải Hoàng vẫn cố chấp, lấn tới định ôm lấy Lệ Sa

Lệ Sa không phản kháng, để Khải Hoàng ôm chặt.

Lệ Sa nói:

"Ngươi thật chất không hề biết yêu là gì?"

Khải Hoàn nghe xong lập tức buông nàng ra:

"Nàng nói gì vậy?"

"Ta biết ngươi là một kẻ cố chấp, ngươi rất cô đơn.

Nhưng ngươi là Hoàng đế, muốn mỹ nhân nào trên thế gian này mà chả được?

Nhưng còn Thái Anh, nàng ấy ở Hoàng cung này như thể con chim trong lồng vậy.

Ngươi thật chất không hiểu được.

Tình yêu có thể không phải thiên trường địa cửu nhưng nó là sợi dây gắn chặt hai người lại với nhau"

"Vậy cuối cùng nàng vẫn muốn rời đi, rời khỏi trẫm sao?"

"Ta không phải là rời khỏi ngươi mà là ta rời đi để bảo đảm cho mạng sống và cuộc sống của nàng ấy sau này.

Không phải ngươi sợ mất mặt sao?

Chuyện này mà để những kẻ khác biết thì chắc không hay đâu.

Nên cách duy nhất chính là ta rời đi, được chứ?"

- Lệ Sa thay vì năn nỉ thì gần như đang ra điều kiện với Khải Hoàng

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 101


Lệ Sa trở về Trường Xuân cung vào sáng hôm sau, dù không nói nhưng Thái Anh vẫn vô cùng lo lắng cho nàng khi biết nàng đi gặp riêng Khải Hoàng.

"Ngươi...ngươi không sao chứ?"

- Thái Anh không giấu được nỗi lo lắng, vừa nhìn thấy Lệ Sa về liền hỏi

Lệ Sa đương nhiên không có mệnh hệ gì nhưng cả đêm hôm qua nàng ở Dưỡng Tâm điện, phải nói rất nhiều thì mới thuyết phục được Khải Hoàng giao kim bài ra cho nàng.

"Ta không sao, nàng không cần lo.

Tối nay ta đưa nàng rời khỏi đây để chữa cái chân nha.

Rồi sau đó...ta sẽ trở về nhà của mình"- Lệ Sa mỉm cười có hơi ngậm ngùi nói

Thái Anh gật đầu, hai mắt tối sầm lại chắc có chút không vui.

Lệ Sa bước đến gần nàng một chút.

Thái Anh ngồi trên một chiếc xe đẩy nhỏ vì chân không tiện đi lại.

Lệ Sa nhẹ nhàng ngồi xổm xuống lấy từ sau lưng ra một bó hoa trắng đưa đến trước mặt Thái Anh:

"Nàng dạo này ít cười quá, đây là hoa chi tử nàng thích nhất.

Ta đích thân hái đó, hoa nở sáng sớm, rất đẹp.

Nàng xem??"

- Lệ Sa làm mọi cách để thấy Thái Anh cười

Thái Anh liếc nhìn một cái, tay cầm lấy bó hoa.

Nàng nhìn những cánh hoa trắng ngần, đưa tay vuốt lấy nó.

Nàng không phải không vui mà là cảm thấy bản thân đối xử lạnh nhạt với Lệ Sa như vậy quá mệt mỏi.

Như thể nàng gồng mình lên để đẩy Lệ Sa ra xa khỏi mình vậy.

Nàng thở dài rồi nói:

"Hoa đẹp lắm, cám ơn nàng"- Tiếng thở dài như thể nàng đã thả lỏng cơ thể của mình ra mà nhẹ giọng, nàng không muốn lạnh nhạt nữa

Lệ Sa mỉm cười, cuối cùng cả nàng cũng cười rồi.

Nụ cười đầu tiên sau khi cứu Thái Anh từ Thận Hình Ty trở về.

Thái Anh cũng bật cười theo.

"Nàng vui là tốt rồi.

Ta đã biết tất cả mọi chuyện rồi, nàng không cần giấu giấu diếm diếm nữa.

Cũng không cần giả vờ nữa"- Lệ Sa ngồi xuống đối diện Thái Anh nói

"Nàng biết...biết gì chứ?"

- Thái Anh trơ mặt ra hỏi

"Ta biết nàng chọn gia tộc của mình"- Lệ Sa vừa nói tay vừa đặt lên tay của Thái Anh

"Ta...xin lỗi!!"

- Thái Anh nhỏ giọng

"Nàng làm gì có lỗi, nàng làm vậy là đúng rồi.

Gia tộc vẫn là trên hết, Phác thị trên dưới rất nhiều người.

Nếu chỉ vì chuyện này mà vong mạng thì ta mới chính là người có lỗi.

Nên dù cho có như thế nào ta vẫn không trách nàng đâu"- Lệ Sa vẻ mặt cảm thông nói

Thái Anh nghe xong càng thổ thẹn hơn nắm chặt tay Lệ Sa:

"Vậy hôm qua Hoàng thượng có làm gì nàng không?"

"Hắn thì làm gì được ta chứ, chỉ là xém nữa ta giết hắn luôn rồi.

Nhưng không sao, ta và hắn đã có một khoảng thời gian rất dài để trò chuyện với nhau.

May là đầu óc hắn hiểu chuyện một chút nên mới đồng ý cho ta đưa nàng đi"- Lệ Sa kể rõ mọi chuyện

"Vậy thì tốt"- Thái Anh gật gật đầu

"Nàng thức cả đêm rồi, chắc cũng đã mệt.

Giờ nàng vào trong ngủ đi"- Thái Anh giơ tay lên xoa đầu Lệ Sa

Lệ Sa nghe thế ngoan ngoãn đứng dậy:

"Vậy ta đi nghỉ trước, lát sẽ dậy sắt thuốc cho nàng uống"

Thái Anh gật đầu, Lệ Sa đi vào bên trong.

Lệ Sa vừa vào bên trong không lâu thì bên ngoài có tiếng vọng vào:

"Hoàng thượng giá đáo"

Thái Anh nghe tới có hơi lo sợ.

Khải Hoàng từ bên ngoài đi vào, sự sợ hãi biểu lộ rõ trên khuôn mặt của Thái Anh.

"Nàng không cần lo, trẫm đến đây không phải để làm hại nàng gì cả!!

Lệ Sa đâu rồi, nàng ấy đi nghỉ ngơi rồi sao?"

- Khải Hoàng đột nhiên thay đổi thái độ, không có chút tức giận hay phẫn nộ gì cả

Thái Anh lấy làm ngạc nhiên:

"Đúng rồi, nàng ấy vừa vào trong nghỉ ngơi rồi.

Người hôm nay tới đây để....??"

"Trẫm tới đây để xin lỗi nàng vì...cái chân!!

Là do trẫm nhất thời nóng giận, bị sự căm phẫn làm mờ mắt.

Là lỗi do trẫm, nàng đừng trách trẫm có được không?"

- Khải Hoàng gương mặt chau mày lại, có vẻ rất hối lỗi

Thái Anh có hơi ngờ ngợ:

"Người...mấy lời này là từ miệng của người ra đó sao?

Thiếp không tin được đó"

Khải Hoàng gãi đầu:

"Trẫm chỉ muốn tới đây để hỏi thăm nàng mà thôi, thật sự không có ác ý"

"Ờ ờ vậy tốt, còn chuyện của thiếp và Lạp Phi thì sao?"

- Thái Anh e dè hỏi

Khải Hoàng trầm lặng một hồi thì nói:

"Ờ thì hai người...trẫm sẽ không cản gì nữa"

Thái Anh nghe xong không tin được vào tai mình:

"Người...người nói thật sao?"

"Trẫm là hoàng đế, đương nhiên lời nói ra sẽ không thay đổi"- Khải Hoàng cười nói

Lời nói của Khải Hoàng khiến Thái Anh nghi ngờ:

"Đột nhiên Khải Hoàng lại dễ dãi như vậy, còn ra vẻ tốt bụng đích thân đến đây nữa??

Có khi nào Lệ Sa đã đánh đổi thứ gì với y hay không?"

"Được rồi, nếu không có gì trẫm về đây.

Nàng ráng trị khỏi cái chân đi"- Khải Hoàng nói rồi rời đi

"Người đi thong thả"- Thái Anh nói vọng theo

.

Lệ Sa đang ngủ thì đột nhiên ngồi bật dậy, nàng quay tới quay lui rồi xuống giường.

Nhanh chóng chạy khỏi phòng đi xuống phòng bếp, Vân Chi đang ở dưới bếp nhìn thấy Lệ Sa thì hỏi:

"Ủa Lạp phi, người dậy rồi sao?"

"Ta...ta ngủ quên mất nên chưa sắt thuốc cho Thái Anh uống"- Lệ Sa hấp tấp nói

Nhưng Vân Chi cười khì, nàng nói:

"Không sao đâu, nô tỳ đã sắt rồi đây.

Người chỉ cần đem lên cho chủ tử là được"

Lệ Sa thở phào:

"Hên là nhờ có ngươi, đây...để ta đem lên cho Thái Anh uống.

Phải uống đúng giờ mới được"

Vân Chi đưa chén thuốc cho Lệ Sa.

Nàng nhanh chóng cầm lấy rồi rời đi:

"Để ta đem đi, cám ơn ngươi"

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 102


Lệ Sa bưng chén thuốc đi vào phòng của Thái Anh, mở cửa đi vào nhưng không thấy ai cả.

Nàng nhìn quanh lớn tiếng gọi:

"Thái Anh!!

Nàng đâu rồi??"

Lệ Sa không tìm thấy Thái Anh trong phòng nên thắc mắc:

"Chân nàng ấy...không tiện đi lại.

Nàng ấy có thể chạy đi đâu cơ chứ?"

Lệ Sa đành rời khỏi phòng, nàng đi ra ngoài sân tìm thử.

Quả đúng thật là Thái Anh đang ở ngoài sân.

Thái Anh đang dùng cây nạn khó khăn tập làm quen với nó.

Lệ Sa không lên tiếng mà từ từ đi tới.

Bỗng Thái Anh mất thăng bằng té xuống, Lệ Sa nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy nàng.

Một tay đỡ Thái Anh, một tay vẫn cầm vững chén thuốc.

"Hên quá thuộc chưa đổ"- Lệ Sa thở phào

"Sao nàng ra đây, sao không nghỉ ngơi thêm chút đi?"

- Thái Anh hỏi

"Đương nhiên là sắt thuốc cho nàng rồi, khi nãy ta ngủ quên mất.

May mà có Vân Chi.

Thuốc sắp nguội rồi, ngồi xuống đi ta đút cho nàng"- Lệ Sa đỡ Thái Anh ngồi xuống cái ghế bằng đá

Lệ Sa cũng ngồi xuống đối diện Thái Anh, nàng nhanh chóng dùng muỗng đảo đều thuốc rồi múc một muỗng lên đút cho Thái Anh.

Thái Anh nhận lấy muỗng đó cố gắng nuốt xuống rồi nàng hỏi Lệ Sa:

"Khi nãy Hoàng thượng đã đến đây!!"

Lệ Sa cũng không có gì gọi là ngạc nhiên trả lời:

"Hắn đến đây thì sao?"

"Sao đột nhiên Hoàng thượng lại nhỏ nhẹ như vậy?

Còn nói có lòng tốt đến thăm ta, còn xin lỗi ta nữa.

Cả chuyện của hai chúng ta hắn cũng không xen vào??

Có chuyện gì xảy ra vậy??

Chỉ trong một đêm mà hắn ta thay đổi nhiều vậy sao?"

- Thái Anh bày tỏ sự tò mò và bất ngờ của mình

Lệ Sa mỉm cười nhẹ rồi múc một muỗng nữa lên đút cho Thái Anh.

Đợi Thái Anh nuốt xuống rồi nàng đáp:

"Nàng đừng lo, không sao đâu.

Giờ thì uống hết thuốc đã"

Dù Lệ Sa có trấn an thì Thái Anh vẫn cảm thấy có chút gì đó rất bất an trong lòng, như thể chuyện này không đơn giản như vậy.

"Có phải nàng đã đánh đổi gì không?

Ta rất hiểu hắn, hắn không phải là kẻ dễ dàng để thay đổi tâm tình như vậy.

Trừ khi nàng đã cho hắn một lợi ích gì đó.

Nàng đã cho hắn cái gì?"

Thái Anh nói xong thì đưa mắt dán vào người Lệ Sa từ đầu tới chân, Lệ Sa nhìn vẻ mặt của Thái Anh như vậy thì nhíu mày, nàng quơ quơ tay trước mặt Thái Anh:

"Nè nè...nàng đang nghĩ bậy có đúng không?

Đừng tưởng ta không biết nàng nghĩ gì nhá"

"Chứ nàng đã cho hắn cái gì?"

- Thái Anh có hơi gấp hỏi

"Cái gì cũng được nhưng không phải cái nàng nghĩ.

Ta là nữ nhân của nàng mà, ta không phải kiểu người dễ dãi đâu!!"

- Lệ Sa cố gắng bác bỏ suy nghĩ của Thái Anh

"Nàng làm ta tức chết đi được!!"

- Thái Anh phụng phịu

"Được rồi, nàng đừng như vậy nữa.

Uống hết thuốc đi"- Lệ Sa giơ muỗng thuốc lên

"Nàng không nói ta không uống!!"

- Thái Anh lắc đầu

"Được rồi, nói thì nói.

Ở Thanh Khâu có một bảo vật của Hồ tộc, được truyền qua nhiều thế hệ.

Ta đã hứa sẽ đưa nó cho hắn ta, thứ đó đánh trăm trận thắng trăm trận, nó có thể giúp hắn mở rộng bờ cõi.

Nắm cả giang sơn vạn dặm trong tay"- Lệ Sa đành phải nói ra sự thật

"Giang sơn vẫn quan trọng hơn nữ nhân mà, hắn lại là Hoàng đế nên đương nhiên liền đồng ý"- Lệ Sa nói tiếp

Thái Anh nghe xong chỉ thêm khó chịu:

"Làm như vậy là phản lại Hồ tộc của nàng, đừng làm vậy!!"

Lệ Sa kề sát lại gần mặt của Thái Anh nói:

"Ta không chọn gia tộc, ta chọn nàng!!"

"Tiểu Ly!!"

- Thái Anh hai mắt rưng rưng

"Nè mau uống hết thuốc đi rồi đi vào trong, ở ngoài này gió lắm.

Không tốt cho chân của nàng đâu"- Lệ Sa múc một muỗng đưa lên

Thái Anh cầm lấy tay của Lệ Sa, đặt muỗng thuốc xuống lại trong chén.

Mặt nàng có vẻ nghiêm túc nói:

"Ta từ trước đến nay chưa làm được cho nàng chuyện gì.

Ta đã từng lừa nàng, đã từng xua đuổi nàng, đã từng khiến nàng tha hóa mà nàng trước sau vẫn không trách gì ta cả.

Nàng làm ta cảm thấy....thật có lỗi"

"Nàng chẳng phải đã hi sinh cái chân này vì ta sao?

Ta chẳng cần nàng làm gì vì ta cả, ta chỉ cần nàng yêu ta là đủ rồi.

Mọi thứ ta làm bây giờ để giúp nàng có được một cuộc sống yên bình sau này, khi ta không còn bên nàng được nữa.

Nàng hiểu chứ?!"

Thái Anh cúi xuống tựa vào vai Lệ Sa:

"Cảm ơn nàng và cũng xin lỗi nàng"

.

Tối đến...

Cuối cùng cũng đã đến lúc Lệ Sa đưa Thái Anh ra bên ngoài thành để đi đến núi Yên Sơn tìm vị thần y chữa trị chân cho Thái Anh.

Lệ Sa đã nhanh chóng mặc thêm nhiều quần áo ấm lên người, Thái Anh cũng đã chuẩn bị xong hành lí.

"Nàng chuẩn bị tâm lí chưa?"

- Lệ Sa hỏi trước khi đưa Thái Anh rời đi

Thái Anh không trả lời, nàng chỉ lắc đầu.

Lệ Sa chỉ mỉm cười nói:

"Đừng lo, dù cho có thế nào ta vẫn bảo vệ nàng mà"

Rồi Lệ Sa cõng Thái Anh trên lưng, nhanh chóng rời khỏi Trường Xuâng cung.

Cả hai đi ra tới cổng thành, Lệ Sa đưa kim bài lên.

Lính canh thấy thế nên mở cổng thành cho hai người.

Lệ Sa và Thái Anh đường đường chính chính rời khỏi cung.

Thái Anh trên lưng của Lệ Sa, ôm chặt lấy vai nàng như không nỡ rời.

Dù vậy nàng vẫn hỏi:

"Cõng ta như vậy, nàng có mỏi không?"

"Nàng nhẹ như vậy sao lại mỏi chứ, không sao đâu.

Nàng đừng lo"

"Nàng định cõng ta từ đây lên tới đỉnh núi sao?"

"Vị thần y này mỗi năm chỉ xuống núi chữa bệnh một lần.

Nếu muốn lên đó tìm ông ấy thì phải thành tâm, vì vậy ta sẽ cõng nàng đi lên đó.

Nếu nàng thấy mệt thì cứ ngủ đi, dựa lên vai của ta"- Lệ Sa nhẹ giọng nói, không hề than vãn nói

"Hay đừng đi nữa có được không?"

"Không được, chân của nàng quan trọng hơn"- Lệ Sa lắc đầu không chịu

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 103


Lệ Sa cõng Thái Anh đi liên tục không ngừng nghỉ, trời gần sáng Lệ Sa cũng đi gần được tới đỉnh núi.

Trước mặt nàng là dãy bậc thang kéo dài lên đến đỉnh núi, dài đằng đẳng.

Thái Anh đã ngủ thiếp đi trên lưng của Lệ Sa.

Nhưng dù thế nào Lệ Sa sức vẫn có hạn, chân nàng đã rung rung vì càng lên cao càng lạnh.

Nhưng nàng vẫn cố gắng lê từng bước chân lên bậc thang.

Đôi bàn chân nàng như đóng băng, Lệ Sa vẫn không phát ra một tiếng động hay than vãn lời nào.

Vì nàng sợ làm kinh động đến Thái Anh đang say giấc trên lưng mình.

Lệ Sa cắn răng mà chịu, nàng đi tiếp.

.

Cuối cùng nàng cũng lên được tới đỉnh núi.

Quả thật ở sâu bên trong nơi tuyết trắng dày đặc có một ngôi nhà gỗ nhỏ.

Lệ Sa gương mặt mừng rỡ cố lê chân tới đó gõ cửa:

"Có ai không?

Làm ơn...mở cửa..."

Nàng gõ thêm vài tiếng nữa cửa mới mở.

Lúc này trời cũng chập chững sáng.

Người bên trong ngôi nhà bước ra, mái tóc người này bạc phơ nhưng gương mặt đôn hậu vô cùng.

"Cô nương là...??"

"Làm ơn...cứu nàng ấy...làm ơn"- Lệ Sa nói trong sự mệt mỏi của mình

Người kia liền đỡ lấy Thái Anh từ sau lưng Lệ Sa.

Vừa đỡ Thái Anh xong Lệ Sa lập tức gục xuống mệt mỏi.

"Ấy...nè nè...cô nương...cô tỉnh dậy đi!!"

- Lão già tóc bạc phơ kia luống cuống

Từ bên trong thêm một người nữa chạy ra:

"L-L-Lạp phi??"

Lệ Sa nghe người gọi mình thì đôi mắt khép hờ nhìn lên miệng rung rung:

"Huyết...Tư Kỳ??

Là ngươi sao??"

"Ngươi quen họ sao?

Mau đưa họ vào trong, bên ngoài lạnh lắm"- Lão già kia nói

"Dạ dạ"- Huyết Tư Kỳ nhanh chóng đỡ Lệ Sa lên rồi đưa vào bên trong nhà

Đặt Lệ Sa lên giường, cả người nàng lạnh ngắt, đến môi cũng tái nhợt đi.

Thái Anh cũng đặt bên chiếc giường gần đó.

"Hai người này rốt cuộc là ai?"

- Lão già hỏi Huyết Tư Kỳ

"Họ là Lạp phi và Hoàng hậu, là người của hoàng cung!!"

- Huyết Tư Kỳ đáp

"Nè, mau cho cô nương đó uống chút nước nóng đi.

Chắc là do trời lạnh với kiệt sức nên mới vậy đó"- Lão già kia đưa ly nước ấm cho y

Y cầm lấy đỡ Lệ Sa lên đút cho nàng uống.

Lệ Sa cũng có chút hơi ấm trong người nên choàng tỉnh, cố gắng ngồi dậy.

"Mau...mau cứu chân của Thái Anh!!"

- Lệ Sa cầm lấy tay của Huyết Tư Kỳ năn nỉ

"Hoàng hậu bị sao?

Chân nương nương bị sao?"

- Huyết Tư Kỳ cũng có chút lo lắng

"Chân nàng ấy bị phế...ta không còn cách nào khác nên mới đưa nàng ấy lên đây.

Mong thần y có thể chữa trị cho nàng ấy.

Ta xin người!!"

- Lệ Sa tuột xuống khỏi giường, quỳ xuống mặt đất

Lão già kia thấy vậy liền đỡ Lệ Sa lên nói:

"Cô nương đừng làm vậy!!

Cứu người là bổn phận của ta mà.

Ta là La Thiên Y.

Gọi ta là Thiên Y Lão Nhân là được rồi"

"Thiên Y Lão Nhân, người làm ơn cứu thê tử của ta được không?"

- Lệ Sa bất giác gọi Thái Anh là thê tử

Cả Thiên Y Lão Nhân và Huyết Tư Kỳ nghe xong có chút sững người.

"Thê...thê tử??"

- Huyết Tư Kỳ hỏi

"Người và Hoàng hậu?

Thật sao??"

Lệ Sa gật đầu.

Huyết Tư Kỳ nghe thế mới nhớ ra vài chuyện:

"Hèn chi hồi đó người lại cảm thông cho thần và Tĩnh Văn như vậy!!

Ra là người cũng như thế"

"Được rồi, chuyện đó không quan trọng.

Thiên Y Lão Nhân à, người mau chẩn đoán cho nàng ấy giúp ta có được không?"

- Lệ Sa quay qua Thiên Y Lão Nhân

"Được được ta làm ngay"

Thiên Y Lão Nhân đi lại chỗ Thái Anh.

Cởi lớp áo trùm bên ngoài ra, ông bắt đầu xem xét rồi nói:

"Không biết nhờ phép lạ nào đó mà chân của vị cô nương đây vẫn còn cứu chữa được.

Thậm chí cơ thể của cô ấy giống như đang tự dưỡng thương rất tốt nữa.

Lão đây có thể chữa được, xin cô nương yên tâm"

Lệ Sa nghe xong mừng rỡ:

"Được được, ta cám ơn người rất nhiều"

"Nhưng phải ở đây tịnh dưỡng một thời gian.

Mà chân dù có chữa được cũng không thể như lúc đầu được đâu.

Đi đứng vẫn phải cẩn thận"

"Ta biết rồi, tất cả nhờ người"

"Vậy ta vào trong để nghiên cứu đơn thuốc.

Các người cứ ở lại đây nói chuyện đi"- Thiên Y Lão Nhân đứng lên đi vào trong

Nhưng đi một đoạn thì ông dừng lại quay ra nói với Lệ Sa:

"Sống lâu như vậy rồi ta lần đầu tiên thấy một Hồ yêu nặng tình như cô"

Nói xong ông đi vào bên trong.

Lệ Sa nghe xong liền quay qua hỏi Huyết Tư Kì:

"Nè...người đó là ai vậy?

Hình như không phải người thường.

Mà ngươi sao lại ở đây?

Ta còn tưởng ngươi đã..."

"Thần đã được Thiên Y Lão Nhân cứu đó.

Lúc đó, sau khi người rời khỏi núi.

Chỉ còn thần với Tĩnh Văn.

Lúc đó thần vì lạnh quá nên ngất lịm đi bên Tĩnh Văn.

Lúc tỉnh dậy thì đã ở trong ngôi nhà này rồi.

Thần được Thiên Y Lão Nhân cứu giúp"- Huyết Tư Kỳ tận tình kể lại

"Vậy sao ngươi không trở về?"

- Lệ Sa thắc mắc

Huyết Tư Kỳ chỉ cười trừ:

"Thôi, về lại nơi đó làm gì!!

Thần thích ở đây hơn, tiêu diêu tự tại"

"Vậy cũng được, lúc sau khi ta về ta có chút bồn chồn trong lòng vì đã để ngươi lại"- Lệ Sa nói vẻ hối hận

"Không sao đâu, người là người đã giúp thần mà.

Thần dù có thế nào cũng không trách người đâu"- Huyết Tư Kỳ vỗ nhẹ vai của Lệ Sa đáp

~~~

Mình đã có idea cho phần 2, mình sẽ sớm viết và up lên, cám ơn mọi người đã theo dõi dù truyện nó dài kinh khủng 🙂))
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 104


Thái Anh thức dậy trên chiếc giường nhỏ trong căn nhà gỗ trên đỉnh núi.

Nàng nhìn mãi nhưng chả thấy ai, cũng chả thấy Lệ Sa đâu!

Nàng bắt đầu ngồi dậy, cố gắng lê khỏi giường.

Huyết Tư Kỳ đi ra nhìn thấy thế liền đỡ nàng đứng thẳng lên:

"Hoàng hậu, người tỉnh rồi hả?"

"Ta...ta đang ở đâu??

Còn Lệ Sa đâu??

Ngươi là..."

- Thái Anh có chút hoang mang hỏi

"Người cứ từ từ, thần sẽ trả lời hết câu hỏi của người.

Uống chút nước ấm đi, ở đây lạnh lắm"- Huyết Tư Kỳ đỡ nàng lại giường, đưa ly nước cho nàng uống

Thái Anh cầm lấy ly nước, chưa vội uống.

Nàng áp sát hai bàn tay mình vào ly nước để sưởi ấm.

Lệ Sa và Thiên Y Lão Nhân đang ở bên ngoài, cách ngôi nhà không xa.

Hai người hình như đang đứng nói chuyện với nhau.

"Ta là kẻ của nhân giới, hôm nay lại được tận mắt thấy một kẻ của yêu giới có tu vi ngàn năm như cô đây.

Nhưng mà...yêu giới và ma giới cũng có khác nhau.

Nhưng lằn ranh giữa một yêu tinh đi vào con đường ma giới cũng rất mong manh"- Thiên Y Lão Nhân nhẹ nhàng nói

Lệ Sa đứng kế bên, dù bị phát hiện thân phận cũng không đổi sắc mặt, vẫn rất bình tĩnh nói:

"Ta biết.

Nhưng giờ ta chỉ quan tâm đến chiếc chân của nàng ấy được chữa khỏi!!"

"Xin thứ lỗi cho lão đây vì đã nhìn thấu được cô.

Vì ta biết cô không hại người, cũng không muốn giết người như những yêu tinh khác.

Ngươi tu luyện là vì tình, trong tâm có chân tình chắc chắn sẽ không hề tu ma đạo.

Nhưng có phải vì quá chấp niệm trong tình yêu nên mới chất chứa đau khổ tuyệt vọng rồi mới trở nên như vậy có phải không?"

Lệ Sa cười nhẹ:

"Ta không sao mà, cảm ơn người"

"Người hóa tâm ma, không sớm thì muộn cũng sẽ làm hại đến chúng sinh.

Cô cân nhắc kĩ đi!!"

"Tâm ma...ta sẽ từ từ quay lại con đường chính đạo mà, không sao đâu!!"

- Lệ Sa chỉ có thể cười trừ nói vậy

"Thôi được rồi, ta chỉ nói thế thôi.

Chuyện của ta là dốc sức trị bệnh cho cô nương còn lại kia.

Ta sẽ không xen vào chuyện của người khác.

Tương lai cô thì cô tự quyết định"

Cả hai nói xong thì đi vào trong.

Lệ Sa nhìn thấy Thái Anh tỉnh dậy thì đi tới hỏi:

"Nàng thức dậy rồi à, có đói không?

Hay có đau chỗ nào không?"

"Ta không sao mà, nàng đừng lo lắng như thế"- Thái Anh lắc đầu đáp

Nàng nhìn sang Thiên Y Lão Nhân:

"Ơ đây là..."

"Là người sẽ trị cái chân giúp nàng, Thiên Y Lão Nhân!!"

- Lệ Sa giới thiệu

"Và là người đã cứu thần đó"- Huyết Tư Kỳ nói thêm

"À thì ra là vị thần y mà nàng nhắc.

Thất lễ quá"- Thái Anh cũng cẩn trọng nói

"Không sao đâu.

Để ta đi tìm gì đó cho cô ăn rồi uống thuốc.

Sau khi ổn định rồi ngày mai ta sẽ tiến hành chữa trị cái chân cho cô nương"- Thiên Y Lão Nhân nói rồi đi vào trong

Huyết Tư Kỳ cũng nhanh chóng đứng lên đi theo sau.

Lệ Sa ngồi xuống cạnh Thái Anh:

"Sau khi nàng chữa trị xong cái chân, ta sẽ tìm cách tìm kiếm phương thuốc để làm cho nàng có lại mái tóc màu đen như xưa.

Có được không?"

"Không...không cần đâu!

Mái tóc có quan trọng lắm đâu chứ"- Thái Anh lắc đầu

"Sao lại không?

Đối với ta, mọi thứ của nàng đều quan trọng.

Đều trân quý"- Lệ Sa ôn nhu nói

"Đồ ăn tới rồi đây!!

Trên đây không có thịt đâu, chỉ có rau và trái cây thôi.

Hai người ăn đỡ đi"- Thiên Y Lão Nhân bưng đồ ăn ra

Thái Anh nhìn có vẻ không quen, nàng trước giờ trên bàn ăn đều đầy đủ thịt cá, sơn hào hải vị.

Thiên Y Lão Nhân nói tiếp:

"Ta ở đây không phân biệt giai cấp gì cả cho nên dù có là Hoàng thượng cũng vậy thôi"

"À được mà, không sao đâu.

Bọn ta ăn được mà"- Lệ Sa gật gật đầu

Lúc này Huyết Tư Kỳ mới bưng tô cháo ra đặt xuống nói:

"Thiên Y Lão Nhân ông ấy nói giỡn đó, không thể ăn rau với trái cây được!!

Đây là cháo nè, nương nương người ăn chút đi"- Huyết Tư Kỳ hướng Thái Anh nói

Thái Anh vội gật đầu:

"Được được"

Lệ Sa định đưa tay với lấy chén cháo đút cho Thái Anh nhưng rồi rụt tay lại.

Nàng nghĩ nên để Thái Anh tự ăn thì tốt hơn, lỡ sau này nàng đi rồi Thái Anh phải tập làm quen với những công việc nhỏ nhặt nhất khi không có nàng thôi.

Thái Anh cầm chén cháo lên rồi tự ăn.

Lệ Sa nhìn thấy mỉm cười.

.

Ngày hôm sau...

Hôm nay Thái Anh sẽ phải tiến hành chữa trị cho cái chân của mình, sẽ phải phẫu thuật.

"Cô nương ra ngoài đi, chỗ này để ta"- Thiên Y Lão Nhân nói với Lệ Sa

Lệ Sa không an tâm nhìn sang Huyết Tư Kỳ, y khẽ gật đầu.

Lệ Sa cũng đồng ý rời khỏi:

"Được vậy ta ra ngoài đợi"

Nàng vừa đi cánh cửa đã đóng lại, Lệ Sa ngoảnh đầu lại, trong lòng lo lắng vô cùng nên cứ đi qua đi lại.

Còn ở trong Thiên Y Lão Nhân cầm một chén thuốc hỏi Thái Anh:

"Cô đã sẵn sàng chưa?

Dù có thuốc giảm đau nhưng vẫn có chút đau đớn đó"

Thái Anh gật đầu:

"Ta chịu được"

Thiên Y Lão Nhân đút nàng chén thuốc trên tay mình, nàng sau khi uống hết chén thuốc đã dần dần nhắm mắt lại.

Huyết Tư Kỳ đứng bên cạnh cũng căng thẳng.

Thiên Y Lão Nhân bắt đầu tiến hành phẫu thuật.

Lệ Sa ở ngoài nhìn tuyết rơi đã giảm đi phần nào, chắc mùa đông cũng sắp qua đi rồi.

Nàng cứ thế mà chờ đợi...

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 105


"Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"

Từng tiếng la của Thái Anh vang lên bên trong căn nhà.

Lệ Sa muốn đi vào nhưng không được, nàng cố gắng giữ bình tĩnh.

Chỉ có thể đi đi lại lại, hai tay bấu vào nhau lo lắng sốt ruột.

.

Sau một hồi lâu...

Huyết Tư Kỳ mở cửa đi ra nói:

"Lạp phi, người có thể vào rồi!!"

Lệ Sa khẩn trương chạy vào.

Thái Anh nằm trên giường, chân đã được cố định lại và băng bó.

Lệ Sa liền hỏi Thiên Y Lão Nhân:

"Thiên Y Lão Nhân, nàng ấy sao rồi?"

"Không sao, ta đã tìm cách lắp một chiếc xương mới cho cô ta.

Hiện giờ chỉ cần đợi vết thương lành lại.

Nhưng theo ta đoán không lầm trong người của Thái Anh cô nương đây có ngọc Hồ ly của cô phải không?"

- Thiên Y Lão Nhân đứng thẳng dậy nói

Lệ Sa lúc đầu không đáp nhưng rồi cũng chịu nói:

"Phải, trong người nàng ấy có ngọc Hồ ly của ta"

"Hồ ly chỉ giao ngọc cho người chúng cho là yêu nhất, muốn bảo vệ nhất.

Hơn nữa cô có tu vi ngàn năm, ngọc của cô có thể khiến Thái Anh cô nương mau hồi phục hơn người bình thường rất nhiều"

"Nếu vậy thì tốt quá, thật cảm ơn người"- Lệ Sa nhém nữa là quỳ xuống

Thiên Y Lão Nhân đỡ lấy nàng:

"Hai người bây giờ cứ tiếp tục yêu thương nhau đi vì duyên mệnh ở kiếp này của hai người sắp tận rồi"

Lệ Sa nghe xong thì trợn mắt:

"Gì chứ?

Sắp tận, ý người là sao?"

"Chuyện này ta không thể nói trước, tất cả chỉ có thể dựa vào duyên số.

Được rồi, ta vào trong nghỉ ngơi một lát"- Thiên Y Lão Nhân nói xong rồi đi vào trong

"Ờ được"

Lệ Sa ngồi xuống giường bên cạnh Thái Anh, nắm lấy tay nàng:

"Nàng...nàng lại muốn chuyển cơn đau của ta qua cho nàng sao?"

- Thái Anh khóe miệng khẽ nói

"Vì ta không thể thấy nàng chịu đau đớn được"- Lệ Sa nhanh chóng thi triển pháp lực chuyển tất cả cảm giác đau đớn qua cho mình

Thái Anh từ từ không thấy đau nữa mà mặt Lệ Sa đã nhăn lại, đến vầng trán cũng nhanh chóng ướt mồ hôi.

Thái Anh nhanh chóng buông tay mình ra khỏi tay của Lệ Sa:

"Nàng đừng làm nữa, nhiêu đó đủ rồi"

Lệ Sa đưa tay lên sờ lên gò má của Thái Anh:

"Nàng vất vả rồi"

"Ta không sao mà, nhưng mà...nàng đừng rời xa ta có được không?"

- Thái Anh nhỏ giọng

"Dù như thế nào cũng sẽ có một ngày nàng bắt buộc phải quên đi ta, quên đi kí ức của chúng ta mà thôi.

Khi nãy lúc ở bên ngoài, nghe tiếng rên la của nàng thì ta đã nghĩ thông rồi.

Rời khỏi nàng mới chính là cho nàng một cuộc sống bình yên.

Nàng sau khi khỏi thì quay trở lại Hoàng cung, quay trở lại làm một Hoàng hậu, sống trong nhung lụa người người nể phục và....quên đi ta.

Đó là cách tốt nhất"- Lệ Sa cũng ôn nhu nói

Nhưng dù Lệ Sa có nói thế nào thì Thái Anh cũng không muốn nghe, nàng hối hận rồi.

Nàng chỉ muốn ở bên cạnh Lệ Sa mà thôi, nàng không cần gì cả!!

Nhưng mọi chuyện đã tiến triển quá xa, cũng đã quá muộn rồi.

Việc bây giờ có muốn níu kéo cũng không được!!

"Ta không muốn nghe"- Thái Anh lắc đầu

"Nàng hãy nhớ, dù ta có ở bên nàng hay không.

Thì ngọc Hồ ly của ta vẫn ở trong người nàng, ta vẫn yêu nàng!!

Có biết không?

Nàng hãy nghĩ cho tương lai đi!!"

- Lệ Sa hết lời khuyên ngăn

"Ta hối hận rồi!!"

- Thái Anh khóe mắt cay cay nói

"Nàng đừng cố chấp nữa"- Lệ Sa lắc đầu

---

Những ngày cuối cùng ở núi Yên Sơn...

Thái Anh hồi phục rất nhanh chóng, trước khi rời đi Thiên Y Lão Nhân đã nói chuyện với nàng:

"Có chuyện này ta muốn nói trước với cô nương!!"

"Có chuyện gì, mời người nói!"

- Thái Anh nghe thế thì khẩn trương

"Chuyện của Lệ Sa cô nương..."

Nghe thì Thái Anh càng lắng nghe hơn:

"Nàng ấy sao?"

"Kẻ sắp bước vào con đường ma đạo, sau này không sớm thì muộn cũng sẽ hại đến chúng sinh.

Tham vọng bá chủ sẽ dần khiến cho cô ấy sinh ra sát tính.

Và người ngăn được cô ấy lại chỉ có mình cô mà thôi"- Thiên Y Lão Nhân nghiêm túc nói

Thái Anh nghe xong lấy tay che miệng, đôi mắt mở to:

"Tại sao chứ?

Nàng ấy vốn hiền lành lắm cơ mà, tu luyện ngàn năm cũng chỉ vì muốn gặp ta thôi.

Nàng ấy sẽ không giết người đâu!!"

"Ta nói với cô nương chỉ vì muốn cô nhân lúc bây giờ còn sớm cố gắng khuyên ngăn Lệ Sa.

Nếu để đến sau này, ắt hẳn dân chúng phải lầm than, tam giới hỗn loạn!!"

- Thiên Y Lão Nhân nói như tiên đoán trước được điều gì đó

"Không phải chứ!!"

- Thái Anh lắc đầu

"Sao...Sao...người biết được?"

- Thái Anh có vẻ không tin

"Tại vì ta là Thái Ất Chân Nhân, hiệu là Nguyên Thủy Thiên Tôn"

"??!!"

.

Thái Anh sau khi nghe lời của Thiên Y Lão Nhân nói xong thì tâm can cứ mãi nghĩ về lời nói đó của lão.

Nàng ngồi cùng Lệ Sa, bắt đầu nhỏ giọng nói:

"Tiểu Ly..."

Lệ Sa nghe thế quay qua:

"Sao?

Nàng đau chỗ nào hả?"

"Không phải"- Thái Anh lắc đầu

"Chứ nàng có chuyện gì khó nói?"

"Yêu quái cũng có sáng và tối có đúng không?

Ta tin chắc nàng là sáng, có phải không?"

- Thái Anh gương mặt đầy niềm tin hỏi Lệ Sa

"Là sáng thì sao, là tối thì sao?"

- Lệ Sa lấy làm lạ câu nói của Thái Anh

"Từ xưa tới nay nàng có bao giờ hỏi ta về mấy chuyện yêu giới đâu, sao đột nhiên hôm nay lại nói như thế?"

"Thì nàng trả lời ta đi!!"

"Ta tu luyện hơn ngàn năm dù là sáng hay là tối thì sớm muộn cũng là kẻ đứng đầu.

Ta suy nghĩ kĩ rồi, sau khi trở về Thanh Khâu ta sẽ nhậm chức Hồ cung chủ.

Rồi sau đó ta sẽ làm chủ yêu giới"- Lệ Sa đang từ từ bộc lõ sát tính của mình

"Nàng làm gì cũng được nhưng đừng giết người có được không?"

- Thái Anh đưa mắt nhìn Lệ Sa như cầu xin

"Chuyện đó là chuyện không thể tránh khỏi"- Lệ Sa lắc đầu nói

Xem ra lời Thiên Y Lão Nhân nói đã ứng nghiệm, Thái Anh có thể thấy rõ qua lời nói và đôi mắt của nàng...

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 106


"Đôi mắt của nàng không còn vô tư nữa Tiểu Ly à"- Thái Anh nhìn sâu vào trong đôi mắt của Lệ Sa

"Ta có thể đánh mất mọi thứ nhưng tình yêu với nàng là mãi mãi.

Dù ta có giết người thật thì..chỉ có nàng mới ngăn ta lại được thôi"

Thái Anh lập tức ngã vào người Lệ Sa:

"Thật vô dụng khi ta không khuyên được nàng"

"Nàng đừng tự trách vô ích, chuyện ta muốn làm tới Như Lai cũng không thể cản nổi"- Lệ Sa nói chắc ăn như bắp

.

Buổi tối trước khi rời đi...

Lệ Sa ở bên ngoài nói chuyện với Huyết Tư Kỳ:

"Hay người cùng Thái Anh trở về Hoàng cung đi.

Có ngươi ở cùng Thái Anh ta an tâm hơn"

"Không cần đâu, thần đã chọn ở đây rồi.

Không muốn xuống núi vướng bận hồng trần nữa.

Nếu người muốn thần tiễn một đoạn thì thần sẽ tiễn người"

"Sau hôm nay ta sẽ không còn là Lạp phi nữa, nên người cũng không cần xưng là thần với ta nữa"- Lệ Sa cười nói

"Dạ được, vậy ta kêu người một tiếng tỷ tỷ có được không?

Người lúc nào cũng ủng hộ ta, cũng bảo vệ ta"- Huyết Tư Kỳ đôi mắt long lanh nói

"Đôi mắt của ngươi rất xinh đẹp, đã khỏi rồi sao?

Vậy thì tốt quá, đệ đệ"- Lệ Sa mỉm cười đáp

Huyết Tư Kỳ nghe xong vui mừng:

"Thiên Y Lão Nhân sau khi cứu đệ về đã tận tình chữa khỏi cho đệ, cho nên đệ muốn ở lại đây giúp đỡ cho ngài ấy"

"Được rồi, không còn sớm nữa.

Đệ vào ngủ đi, ngày mai ta còn phải đi sớm"

"Được"

Hai người nhanh chóng đi vào trong nhà.

Lệ Sa đi lại chỗ gần giường của Thái Anh, nàng ngồi xuống cạnh Thái Anh.

Lệ Sa đưa tay lên đặt ở đỉnh đầu của Thái Anh.

Lệ Sa đang dùng pháp lực của mình để xóa bỏ đi phần kí ức của nàng cùng Thái Anh, toàn bộ tất cả đem đi xóa bỏ hết.

Thái Anh ngủ say nên cũng không hay biết gì.

Lệ Sa lấy tay mình ra, từng giọt từng giọt nước mắt của nàng rơi xuống.

Nhưng nước mắt của nàng không còn là bạch thủy mà đã chuyển thành huyết thủy đỏ thẳm mất rồi.

Lệ Sa nhanh chóng lau đi mấy dòng lệ rồi rời khỏi giường.

Đêm nay nàng nghĩ bản thân sẽ không ngủ được mất...

Trời chạng vạng sáng, khi mặt trời còn chưa lên...

Đến lúc Lệ Sa sẽ phải từ biệt Huyết Tư Kỳ và Thiên Y Lão Nhân, nàng chào tàm biệt cả hai người họ.

"Lệ Sa à tỷ đi đường cẩn thận"- Huyết Tư Kỳ nói lời từ biệt

"Cô có chắc với quyết định này chưa?"

- Thiên Y Lão Nhân thì hỏi

"Được rồi, ta phải lên đường đây.

Hai người bảo trọng, tạm biệt"

Lệ Sa nói rồi bế Thái Anh lên trong vòng tay của mình đi khỏi căn nhà.

Ngoài trời hôm nay tuyết cũng đã ngừng rơi, thời tiết cũng trở nên ấm hơn bình thường.

Cả hai người rời khỏi núi, lên núi thì khó nhưng khi đi xuống lại khá dễ nên Lệ Sa đi cũng rất nhanh.

---

Mặt trời lên...

Lệ Sa tay vẫn ẳm Thái Anh trên tay từ từ đi vào trong Hoàng cung.

Vừa nghe quân lính cấp báo thì Khải Hoàng đã đích thân cùng nô tài đi ra tới cửa cung để nghênh đón.

Cánh cổng lớn của cung mở ra, bên trong là Khải Hoàng cùng thuộc hạ của mình đứng đó còn cả Vân Chi nữa.

"Chủ tử!!"

- Vân Chi nhìn thấy Thái Anh thì nói

Lệ Sa từ từ tiến vào, nàng đặt Thái Anh xuống giao lại cho Vân Chi.

Vân Chi nhanh chóng đỡ lấy chủ tử của mình, nàng nhìn Lệ Sa nói:

"Lạp phi...người không ở lại sao?"

"Ngươi sau này nhớ chăm sóc tốt cho Thái Anh, ta sẽ không ở đây nữa.

Sau này cũng đừng nhắc ta trước mặt Thái Anh, vì ta đã xóa kí ức của ta và nàng ấy rồi.

Nhớ đó, nàng ấy có mệnh hệ gì, ta hỏi tội ngươi"- Lệ Sa căn dặn

Vân Chi đôi mắt ươn ướt gật đầu lia lịa:

"Nô tỳ biết rồi"

Lệ Sa thấy Vân Chi trả lời xong thì mỉm cười rồi đi qua chỗ Khải Hoàng, nàng nói thầm vào tay y:

"Thứ ta hứa với ngươi, ba ngày sau sẽ đích thân đem tới cho ngươi.

Còn chuyện ngươi hứa với ta thì nhất định phải làm đó, không được tổn hại đến nàng ấy.

Dù là một sợi tóc"

"Một Hoàng đế sẽ không nói dối, nàng yên tâm"- Khải Hoàng cũng thì thầm đáp lại

"Vậy ta đi đây"- Lệ Sa nói rồi vụt biến mất trước mắt của tất cả mọi người

Cánh cổng cung cũng đóng lại như mối lương duyên của hai người cũng đóng lại mất.

Nàng đã trở lại Thanh Khâu, trở lại với nơi thuộc về nàng.

---

Thái Anh sau khi được đưa về Trường Xuân Cung thì cũng đã tỉnh lại.

Nàng bật dậy trên giường, cảm giác như bản thân đã quên mất thứ gì đó nên liền hất tấm chăn ra đi xuống giường.

Nhưng chân của nàng tuy đã chữa khỏi nhưng vẫn chưa thể đi lại bình thường nên nàng đã té xuống đất.

Vân Chi đi vào thấy thế đỡ nàng lên:

"Chủ tử...chủ tử, người không sao chứ?

Chân người đã khỏi nhưng còn chưa đi vững đâu"

Thái Anh sau khi bình tĩnh lại thì hỏi:

"Ta cảm giác như bản thân vừa nằm mơ một giấc mơ thật dài vậy nhưng khi tỉnh lại ta cảm giác đã mất thứ gì đó quan trọng lắm nhưng lại không nhớ ra.

Ngươi có biết đó là thứ gì không?"

Thái Anh nhớ tất cả mọi thứ, nhớ mình là Hoàng hậu, nhớ mình ở trong Trường Xuân Cung, nhớ được Vân Chi nhưng chỉ có Lệ Sa là nàng không nhớ gì cả.

Vân Chi nghe hỏi thì không biết trả lời thế nào, Thái Anh thấy Vân Chi cứ trơ ra đó im lặng thì hỏi tiếp:

"Chân ta bị sao vậy?

Sao chân ta lại bị thương?"

- Vì chiếc chân có liên quan kí ức đến Lệ Sa nên nàng cũng quên mất

"Ờ...người đi đứng không cẩn thận nên đã té, dẫn đến chân bị thương.

Giờ thì khỏi rồi, có điều người phải tập đi lại mới được"- Vân Chi nhớ lời Lệ Sa dặn nên chỉ biện đại cái cớ để trả lời

Thái Anh cũng gật đầu:

"Sao ta cứ cảm thấy trong lòng trống rỗng như vậy chứ?

Ngươi có nhớ ai tên Lạp Lệ Sa gì đó không?

Sao ta chỉ nhớ mỗi cái tên này vậy?

Kì lạ"- Nàng ôm đầu nói

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 107


Vân Chi chỉ có thể gượng cười đáp:

"Ờ...nô tỳ không biết...ai tên...Lạp Lệ Sa gì đó mà người nói cả.

Hoàng cung không có ai tên như vậy"

"Ta cứ có cảm giác trong đầu thì không có kí ức của người này nhưng trong tim ta lại nhớ man mán cái tên này"- Thái Anh cũng không tài nào giải thích nổi

"Được rồi, bỏ qua chuyện này một bên đi.

Người có vẻ ốm quá rồi, ăn chút gì đó đi"- Vân Chi đỡ nàng lại bàn ăn

Thái Anh cũng không nghĩ về những kí ức bị mất đi của mình nữa, ngoan ngoãn ngồi lại bàn.

"Đây là những món người thích, người mau ăn đi"- Vân Chi cười nói

Thái Anh gật đầu, vui vẻ gắp ăn.

Vân Chi sợ trong phòng ngột ngạt nên đã đi ra mở rộng cửa phòng.

Ánh nắng ấm chiếu vào căn phòng khiến Thái Anh nhìn ra bên ngoài sân.

Bỗng một hình ảnh đập vào mắt nàng, đó là những bông hoa trước đây nàng cho người trồng.

Giọng nói của một mảng kí ức văng vẳng bên tai Thái Anh.

"Ngươi thích bỉ ngạn hoa sao?

Vậy ngày mai ta sẽ cho người trồng"

"Bỉ ngạn hoa thấy hoa không thấy lá, hoa lá bất tương phùng"

Vườn hoa trước kia giờ đột nhiên đã nở, những bông hoa đỏ rực, đỏ luôn cả vườn.

Thái Anh thấy ngực trái mình đau nhói, nàng buông đũa xuống.

Chống tay lên bàn cố gắng đứng dậy.

Vân Chi vội đỡ nàng:

"Chủ tử, sao vậy?"

"Ta muốn ra ngoài đó"- Thái Anh chỉ tay ra ngoài vườn

Vân Chi nhìn ra rồi đỡ nàng ra đó.

Thái Anh nhìn những bông hoa, Vân Chi đỡ nàng ngồi xuống.

Thái Anh đưa tay sờ nhẹ lên những bông hoa kia.

Nàng khẽ nói:

"Ta đâu thích bỉ ngạn hoa, ta thích hoa chi tử cơ mà?

Sao ta lại trồng nó nhỉ?

Có phải ta trồng vì người nào đó hay không?"

Vân Chi đứng bên cạnh không trả lời.

Thái Anh cúi người xuống gần bông hoa hơn, nàng như khẽ thì thầm với bông hoa:

"Màu đỏ này thật kiều diễm...như một nữ nhân xinh đẹp vậy!!

Bỉ ngạn, nói cho ta biết, Phác Thái Anh này đã từng yêu ai chưa?"

Bỗng chốc như thể quán tính, khóe mắt nàng rơi ra dòng lệ, giọt lệ rơi xuống cánh hoa.

Hoa bỉ ngạn còn có ý nghĩa là chờ đợi, chờ đến ngàn năm, chờ đến suốt kiếp.

Nay những bông hoa này đã nở, có chăng đó là một điềm báo !!

.

Lệ Sa trở về Thanh Khâu...

Nàng vừa trở về, cả tộc đều chào đón nàng như chào đón một vị vua vậy.

Khuê Liên chạy ra trước nhất:

"Cuối cùng muội cũng quay lại, mau vào trong thôi"

"Được"- Lệ Sa cũng mỉm cười nhưng chỉ là nụ cười gượng gạo

Trên dưới Hồ tộc cũng có đến hàng vạn Hồ tử Hồ tôn của nàng.

Tuy vẫn chưa làm lễ gì cả nhưng mọi người ở đây đều đã coi Lệ Sa như một vị cung chủ thật sự.

Khuê Liên dẫn nàng đi đến chiếc ghế to nhất tượng trưng cho quyền hạn lớn nhất ở đây.

Lệ Sa hất vạt áo rồi ngồi xuống, ánh mắt nàng thay đổi.

Nó sắc nhọn và lạnh như dao.

Nhưng mọi người ở dưới đều bận tung hô nàng và vui vẻ chào mừng Lệ Sa trở về nên không ai để ý nàng đã thay đổi.

Khuê Liên đứng kế bên cũng vui mừng theo cho nàng:

"Sắp tới mọi người sẽ làm lễ lên ngôi cho muội"

"Muội biết rồi, không cần quá long trọng đâu"

"Sao lại không chứ, phải thật long trọng.

Mọi người đều đang rất vui mà"

"À ừ, tùy tỷ quyết định"- Lệ Sa chỉ gật gật

.

Tối đến...

Lệ Sa tuyệt nhiên cười không nổi, bước đi ra khỏi cung điện nguy nga của mình.

Khuê Liên cũng đi theo sau, nàng hỏi:

"Mai là đại lễ lên ngôi của muội, sao không thấy muội vui vẻ vậy?"

"Đứng trên hàng vạn người mà lại không có nàng ấy...tỷ bảo muội vui kiểu nào đây?"

- Lệ Sa đứng lại trả lời

"Muội đã hứa với tỷ là buông bỏ rồi mà, sao lại cứ nhớ đến cô ấy mãi thế?"

- Khuê Liên nhíu mày

"Được rồi, muội không nhớ nữa.

Nhưng mà..."

- Lệ Sa dừng lại

"Nhưng mà như thế nào?"

- Khuê Liên hỏi

"Muội không chỉ muốn làm chủ Hồ tộc mà còn muốn...làm chủ cả yêu giới"- Lệ Sa nói lên tham vọng của mình

Khuê Liên nghe xong cũng ngây người, không biết từ đâu mà trong lòng Lệ Sa lại xuất hiện suy nghĩ này.

Đôi mắt của Lệ Sa nhìn chằm chằm Khuê Liên, Khuê Liên nhìn vào đôi mắt đó.

Quả thật như lời Thái Anh nói, đôi mắt này đã không còn như xưa nữa.

Là....sát nhãn!!

"Ý muội là sao?"

"Muội muốn làm chủ cả yêu giới, muốn những yêu tộc khác quy phục dưới chúng ta.

Hồ tộc chính là độc tôn còn muội chính là bá chủ yêu giới!!"

- Lệ Sa nói rõ hơn

"Muội có biết nếu làm vậy thì máu sẽ lắp đầy đất Thanh Khâu không?"

- Khuê Liên có vẻ không đồng ý

Lệ Sa chấp tay ra sau lưng mỉm cười đầy ma mị nói:

"Thuận thì sống, nghịch thì chết!!

Rất đơn giản"

Lúc này ở Trường Xuân cung...

Thái Anh đã đi ngủ từ sớm nhưng nàng lại mơ một giấc mơ kì lạ.

Trong mơ, nàng thấy một người nhưng khuôn mặt đã nhòe đi.

Không nhìn thấy rõ.

Những giấc mơ lớn như những giấc mơ nhỏ rời rạc ghép lại vậy.

Thái Anh nửa đêm lại bật dậy, trán nàng ướt đẫm mồ hôi.

Vân Chi nghe động tĩnh liền chạy vào hỏi han:

"Chủ tử, chủ tử!!

Người sao vậy?

Mơ thấy ác mộng sao?"

"Không sao, ta không sao.

Chỉ là một giấc mơ kì quặc, không phải ác mộng.

Chỉ là khi mơ khiến đầu ta hơi đau chút thôi"- Thái Anh xoa đầu mình

Vân Chi cảm thấy chuyện của Lệ Sa dù Thái Anh đã quên cũng không hề quên hẳn.

Sẽ có một ngày Thái Anh sẽ hồi phục lại một phần kí ức nào đó về Lệ Sa.

Tâm trí mất đi kí ức nhưng trái tim nàng chưa hề quên người mình yêu.

"Giờ cũng đã khuya rồi, người mau chóng ngủ lại lần nữa đi"- Vân Chi vuốt ve tấm lưng của Thái Anh

"Được, ta không sao đâu.

Ta sẽ cố gắng ngủ lại"- Thái Anh nằm xuống lại giường

Vân Chi đắp chăn lên cho nàng rồi nói:

"Để nô tỳ canh phòng trước cửa cho người ngủ.

Có chuyện gì nô tỳ sẽ vào ngay"

"Được"

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 108


Ngày hôm sau...

Thanh Khâu tưng bừng chuẩn bị lễ lên ngôi cho Lệ Sa.

Lệ Sa ngồi trong một căn phòng, được những người hầu vây quanh thay đồ và trang điểm cho nàng.

Khuê Liên đi vào xem thử, Lệ Sa quơ tay nói với những kẻ khác:

"Được rồi, các ngươi đi ra ngoài đi"

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

Khuê Liên mỉm cười khen:

"Hôm nay muội đẹp lắm"

"Sẽ đẹp hơn nếu..."

- Lệ Sa nói chưa hết câu rồi dừng lại

Nàng cầm cây kéo trên bàn trang điểm lên.

Khuê Liên hốt hoảng:

"Muội...muội làm gì vậy?"

"Cắt tóc"- Lệ Sa vừa đáp vừa dùng kéo cắt phăng đi mái tóc dài của mình

Mái tóc dài của nàng từ từ rơi xuống, mấy chốc mái tóc Lệ Sa chỉ còn ngắn ngang vai.

Khuê Liên không ngăn được Lệ Sa.

Nàng cắt xong thì để cây kéo xuống.

"Từ nay tỷ hãy quên đi một Lệ Sa vui vui vẻ vẻ, bản tính lương thiện đi.

Nàng ta chết rồi!!

Bây giờ chỉ còn Lệ Sa của bây giờ mà thôi"- Lệ Sa vừa nói vừa cười, rời khỏi phòng

Khuê Liên gương mặt bỗng chốc nghiêm lại, nàng không ngờ Lệ Sa đã thay đổi nhiều như vậy.

.

Đại lễ chính thức bắt đầu...

Mọi người trên dưới dù tu vi bao nhiêu lâu cũng đều có mặt đầy đủ, ai nấy mặc đồ đều chỉnh tề.

Đứng tề tựu đông kín cả sân của điện Hồ tộc.

Lệ Sa ở bên trong chính điện đang tiến hành làm lễ.

Buổi lễ diễn ra long trọng vô cùng.

Lệ Sa xuất hiện trong mái tóc ngắn khiến ai cũng bất ngờ, ngước nhìn nàng rồi lại cúi đầu xuống không dám nói gì.

"TỪ NAY, LỆ SA SẼ LÀ HỒ CUNG CHỦ CỦA HỒ TỘC CHÚNG TA!!"

- Lời tuyên bố xuất phát từ miệng của phụ thân Lệ Sa

Lệ Sa nhếch mép cười, nàng đón nhận lấy sự tung hô và thần phục của tất cả mọi người.

Chỉ có Khuê Liên đứng kế bên có chút lo ngại...

"Tỷ sao vậy?

Bộ tóc này không hợp với muội sao?"

- Lệ Sa quay qua Khuê Liên hỏi nhỏ

"Không phải, rất hợp, rất đẹp.

Nhưng quả thật cảm giác của ta bây giờ khác quá.

Cảm giác kẻ đứng trước mặt ta không phải là muội muội của ta nữa"- Khuê Liên lắc đầu có chút thất vọng nói

"Tùy tỷ thôi.

Muội của hiện tại vẫn là tốt nhất, không phải sao?"

- Lệ Sa lại mỉm cười vui vẻ nói

.

Tại Trường Xuân cung...

Tiểu Bối Tử đến thăm Thái Anh, còn đem một chút thuốc bổ đến nữa.

"Tham kiến Hoàng hậu nương nương"

"Ơ Tiểu Bối Tử công công, không cần đa lễ"- Thái Anh không tiện đi lại nên đưa tay ra nói

Tiểu Bối Tử đặt đồ bổ lên bàn nói:

"Nghe tin người hồi phục nên nô tài có đem một chút đồ bổ tới cho người.

Sẵn có vài chuyện muốn thông báo"

"Chuyện gì, mời công công nói"

"Người có biết Hoàng thượng đã lập Hoàng quý phi rồi không?

Theo cung quy, nếu Hoàng hậu còn tại thế thì không thể lập Hoàng quý phi được.

Nhưng Hoàng thượng đã...."

- Tiểu Bối Tử ngập ngừng

Thái Anh lắc đầu:

"Không sao cả.

Nếu người đã muốn lập cứ cho người lập.

Dù gì ta cũng cảm thấy quyền lực lúc này không quan trọng nữa"

"Còn nữa, phụ thân của người.

đại nhân cũng đã tự nguyện từ chức cáo lão về hưu"- Tiểu Bối Tử tiếp tục bẩm báo

"Phụ thân ta?

Cũng đã lâu rồi ta chưa gặp ông ấy.

Không ngờ cũng có ngày Phác thị buông bỏ được quyền lực trong tay như vậy"- Thái Anh cười nhạt đáp

"Ta bây giờ chỉ muốn sống một cuộc sống bình an thôi"

Tiểu Bối Tử nãy giờ nhìn xung quanh nhưng lại chẳng thấy Lệ Sa đâu nên bèn hỏi:

"Lạp phi đâu?

Người không về cùng với nương nương à?"

"Lạp phi?"

- Thái Anh tròn mắt hỏi lại

"Phải rồi, là Lạp phi.

Sao người nói như thể chẳng biết Lạp phi là ai vậy?"

- Tiểu Bối Tử lấy làm lạ

"Ta thực sự không biết Lạp phi mà ngươi nói là ai?

Ngươi còn nói về?

Về đâu?

Ta trước giờ đều ở trong Trường Xuân cung này cơ mà"- Thái Anh khó hiểu hỏi

Tiểu Bối Tử bật cười:

"Nương nương, Lạp phi mà người cũng quên sao?

Đó là..."

"Tiểu Bối Tử công công à..."

- Vân Chi đúng lúc đi vào ngắt lời Tiểu Bối Tử

"Không còn sớm nữa, công công mau về để hầu hạ Hoàng thượng"

"À ờ được, nô tài xin cáo lui"- Tiểu Bối Tử vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra

"Được, ngươi đi thong thả"

Tiểu Bối Tử cúi người lui ra rồi rời khỏi.

Vân Chi thở phào, xém tí nữa là lộ chuyện.

Nhưng Thái Anh vẫn hỏi:

"Vân Chi à, khi nãy hắn nói Lạp phi.

Lạp phi là ai vậy?

Có quen biết với ta sao?

Sao ta cảm thấy người này nghe quen thuộc quá vậy?"

"À ừm...chắc là công công chọc người thôi.

Trong cung làm gì có ai là Lạp phi chứ?

Công công không phải rất thích đùa sao?

Người đừng nghĩ nhiều nữa, giờ dùng bữa đã tới rồi.

Mau ăn thôi, không người sẽ đói mất"- Vân Chi đánh trống lảng

Thái Anh cũng tạm quên đi chuyện của Lệ Sa, vui vẻ đi dùng bữa:

"Mau đỡ ta"

"Được, chủ tử cẩn thận"- Vân Chi liền đỡ lấy người Thái Anh

---

Buổi tiệc cho đại lễ lên ngôi ở Thanh Khâu Hồ tộc đã kết thúc.

Ai nấy đều rất vui vẻ, Lệ Sa là người rời khỏi buổi tiệc sớm nhất.

Nàng uống khá nhiều rượu nên quay về điện của mình nghỉ ngơi trước.

Bỗng có một tên từ Lang tộc đi vào, còn dắt thêm vài tên phàm nhân.

"Hồ cung chủ!!"

"Hả?

Là người của Lang tộc đó sao?

Vào đây có chuyện gì?"

- Lệ Sa nằm dài trên chiếc ghế lông êm ái

"Vì để mừng người hôm nay lên chức cung chủ nên Lang tộc có chuẩn bị chút quà mọn.

Vốn biết Hồ tộc yêu thích linh khí của phàm nhân nên hôm nay ta mang tới một vài tên phàm nhân...mong người thích"

Lệ Sa bấy giờ mới mở hẳn hai mắt ra nhìn, nàng ngồi dậy rồi bật cười:

"Nam nhân?

Huh...đa tạ ý tốt của Lang tộc các ngươi"

"Hồ cung chủ thích là được"- Tên Lang tộc kia tưởng rằng Lệ Sa thích món quà này nên vui cười

"Ai nói với ngươi ta thích?"

- Lệ Sa liền đổi giọng

"Hả?"

"CÚT!!

Mau cút khỏi đây cho ta!!

Đem đám nam nhân này về đi.

Đừng làm phiền ta nghỉ ngơi"- Lệ Sa lớn tiếng quát

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 109


Nhưng bọn người kia vừa đi ra khỏi cửa thì cả người chúng đều bị hóa thành tro bụi.

Lệ Sa cười nửa khuôn miệng:

"Lang tộc...vậy thì bắt đầu từ các ngươi trước vậy!!"

.

Hôm sau...

Lệ Sa đi tìm Khuê Liên, nàng có chuyện muốn hỏi.

Đi ra ngoài vườn hoa, Lệ Sa bước tới:

"Tỷ tỷ"

Khuê Liên quay người lại nhìn Lệ Sa rồi lại hướng mắt nhìn mấy bông hoa:

"Sao vậy?

Hôm qua muội không ngủ được sao?

Nhìn mặt muội không được tươi tỉnh cho lắm"

Lệ Sa bật cười:

"Đâu có, làm gì có chuyện muội không ngủ được cơ chứ"

Thật ra thì đêm qua quả thật Lệ Sa ngủ không ngon tí nào, nàng đã quen có Thái Anh bên cạnh.

Bây giờ trở về Thanh Khâu, một mình một điện.

Quả thật cô đơn lạnh lẽo hơn rất nhiều.

"Vậy muội đến tìm ta có chuyện gì?"

"Muội có chuyện muốn hỏi.

Tỷ không phải chuyện gì cũng biết sao?"

- Lệ Sa đầy thành ý nói

Khuê Liên quay người lại:

"Là chuyện gì mà cần đích thân muội đến tìm ta như vậy?"

"Muội muốn hỏi phương thuốc để giúp Thái Anh có lại mái tóc đen"- Lệ Sa đi thẳng vào vấn đề

"Muội bây giờ đã là một Hồ cung chủ, sao vẫn còn ý định với nữ nhân kia vậy chứ?"

"Dù muội là ai đi nữa, đứng trên hàng vạn người thì muội cũng có nữ nhân của riêng mình.

Muội cũng không phải hòn đá vô tri vô giác, sao có thể nói bỏ là bỏ được chứ.

Tỷ hiểu mà?"

- Lệ Sa nhẹ nhàng giải thích

"Được rồi nhưng đừng trở về đó là được"

"Muội sẽ không gặp nàng ấy đâu, tỷ yên tâm.

Sau khi tìm được phương thuốc muội sẽ đưa nó cho Vân Chi"

"Ừm...vậy cũng được.

Theo như ta được biết, ở trên một ngọn núi nhỏ, có tên là U Đô.

Trên đó có loài hoa màu đen.

Lên núi U Đô tìm bông hoa màu đen, có thể chữa được mái tóc cho Thái Anh"- Khuê Liên cuối cùng cũng nói

Lệ Sa nghe xong thì mừng rỡ:

"Được, muội sẽ sắp xếp để đi tìm nó"

"Nhưng bông hoa màu đen kia được dân làng ở đó bảo vệ, muốn lấy không dễ đâu!!"

"Không sao đâu, để muội lo là được.

Đa tạ tỷ"- Lệ Sa mỉm cười vui vẻ rời đi

.

Tại Trường Xuân cung...

Thái Anh đi vào thư phòng của mình, nàng cảm giác như đã lâu rồi nàng không đi vào đây vậy.

Nàng lướt tay lên chiếc bàn, nhìn cây cổ cầm để gần đó.

Thái Anh đi tới ngồi xuống bên cây cổ cầm, nàng ngã đầu lên nó.

"Sao cây cổ cầm này lại bị đứt dây vậy chứ?

Một cảm giác thật kì lạ, như thể có ai đang đàn cho ta nghe vậy!!"

- Thái Anh đưa những ngón tay trên những dây đàn còn sót lại

Rồi nàng ngồi dậy, đi lại kệ sách, nàng lấy đại một cuốn ra.

Lật dở từng trang sách, bỗng có một trang dính một vết son môi.

Hình ảnh nàng cùng một người nào đó vừa đọc sách vừa thân thiết với nhau bỗng hiện lên.

Thái Anh lại cất cuốn sách vào chỗ cũ, nhìn lên tường.

Một bức họa được treo, bức họa vẽ một con Cửu Vỹ Hồ...

Căn phòng có quá nhiều kỉ niệm gợi nhắc lại cho nàng.

Thái Anh cảm thấy đau đầu đến tột độ, nàng khụy xuống đất ôm đầu mình:

"Ngươi rốt cuộc là ai?

Sao lại cứ mãi quanh quẩn trong tâm can ta vậy chứ?

Ai đó làm ơn trả kí ức lại cho ta, nói cho ta biết gì đi"

Vân Chi nghe tiếng kêu trong phòng nên liền mở cửa chạy vào, nhìn thấy nàng dưới đất thì liền đỡ nàng lên hỏi:

"Chủ tử, sao vậy?

Có chuyện gì?"

Thái Anh gương mặt thất thần bắt lấy vai của Vân Chi nắm chặt hỏi:

"Ngươi nói cho ta biết, có phải các ngươi lừa ta hay không?

Rốt cuộc ta đã ở đâu trong suốt quãng thời gian qua?

Còn Lạp Lệ Sa gì đó là ai?

Tại sao ta cứ cảm thấy nhớ một người nhưng bản thân không thể nhớ được khuôn mặt của người đó?

Ngươi nói đi, chuyện này rốt cuộc là sao?"

Vân Chi bị Thái Anh cầm chặt hai vai, khá đau đớn.

Nàng nhăn mặt rồi trấn an Thái Anh:

"Chủ tử, người bình tĩnh lại.

Nô tỳ sẽ từ từ giải thích cho người mà.

Đứng lên trước đã"

Thái Anh nghe thế mới bình tĩnh buông Vân Chi ra:

"Ta xin lỗi, ta có hơi kích động"

Vân Chi đỡ Thái Anh đứng dậy.

Nàng phủi phủi bộ đồ của Thái Anh.

Sau khi cả hai bình tĩnh ngồi trên ghế thì Vân Chi giải thích:

"Thật ra người mà người luôn thắc mắc, đó là...Lạp phi Lạp Lệ Sa Mã Nặc Ba"

"Lạp phi?

Sao ngươi nói với ta rằng trong cung không có ai là Lạp phi tồn tại cơ mà"- Thái Anh thắc mắc

"Xin thứ lỗi nô tỳ đã nói dối người"- Vân Chi cúi đầu nói

"Vậy ta và người đó có quan hệ gì?"

- Thái Anh hỏi tiếp

"Hai người...đã từng yêu nhau...rất sâu đậm"- Vân Chi ngập ngừng nói

"Thảo nào...vậy bây giờ nàng ấy đâu?"

"Nương nương không còn ở đây nữa, đã trở về quê nhà của mình rồi"

"Tại sao chứ?"

- Thái Anh khẩn trương

"Chủ tử, người đừng hỏi nữa.

Dù cho có như thế nào, Lạp phi của người cũng sẽ không trở về nữa đâu"

Câu nói của Vân Chi như thể mũi dao đâm vào trái tim của Thái Anh.

Nàng thừ người đi không nói gì nữa...

---

Lệ Sa đi xuống tầng hầm của cung điện Hồ tộc, nơi đây không phải ai cũng có thể vào được.

Nàng đi xuống, những ánh đèn tự đốt lên sáng rực.

Trước mặt nàng là hai bức tượng Cửu Vỹ Hồ to lớn, ở đằng sau bức tượng đó là một thứ phát ra hào quang.

Lệ Sa từ từ đi tới, đó là thanh kiếm của Hồ tộc.

Thanh kiếm có sức mạnh ngang một vị thần!!!

Nàng đi lại đó, đưa tay lên thanh kiếm miệng nói:

"Thứ quý giá như vậy lại phải đưa cho tên phàm nhân kia.

Thật là uổng phí...haha nhưng không sao!!

Sau khi nắm được yêu giới ta sẽ quay lại lấy nó rồi...từng bước chiếm lấy tam giới!!

Hahaha"- Giọng cười của Lệ Sa vang vọng khắp tầng hầm, giọng cười mang theo tham vọng bá chủ của nàng mỗi lúc một lớn như thể nàng sẵn sàng để tay mình nhuốm máu mất rồi!!

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 110


Mấy ngày sau...

Lệ Sa âm thầm rời khỏi Thanh Khâu, nàng đem theo thanh kiếm đi tới núi U Đô như lời của Khuê Liên nói.

Quả thật như lời Khuê Liên nói, trên núi có khá nhiều bá tánh sống ở đó.

Lệ Sa thoắt cái đã lên đến được trên núi.

Trước mặt nàng là một thôn làng nhỏ.

"Thôn U Đô?

Huh!!"

- Lệ Sa cười khẩy rồi kéo lê thanh kiếm đi vào

Lệ Sa đi vào bên trong, đầu làng là một quán trà nước bình dân.

Nàng ghé vào, vị chủ quán niềm nở hỏi:

"Chào khách quan, chắc là khách quan từ phương khác đến.

Khách quan muốn dùng gì?"

"Ta muốn hỏi một việc"- Lệ Sa ngồi xuống nói

"Dạ xin khách quan cứ nói"

"Ta đang tìm bông hoa có màu đen ở núi này, ngươi biết nó ở đâu không?"

Vị chủ quán nghe xong liền nhăn mặt đổi sắc, giọng cũng thay đổi:

"Nếu cô tới đây để tìm nó thì xin cô nương về cho.

Đó là báo vật nơi đây, dân làng chúng tôi có nhiệm vụ canh giữ nó, không ai được mang nó đi"

"Vậy sao?

Nếu ngươi nói thế thì ta chỉ cần giết hết dân làng của ngươi là được rồi"- Lệ Sa cười nham hiểm nói, nhấc thanh kiếm khỏi mặt đất

"Nè cô nương, ta khuyên cô nên rời khỏi đây đi"- Vị chủ quán lùi lại

*xoẹt*

Một nhát chém ngang yết hầu, thanh kiếm đã cắt đôi nó.

Người chủ quán đôi mắt chưa kịp nhắm lại, té xuống đất tung tóe máu.

Thanh kiếm càng dính máu càng uy lực, nó đang phát sáng lên.

Người nhà của chủ quán nghe tiếng nên chạy ra ngoài xem....

"Áaaaaaa....phu quân...huynh sao vậy??

Khônggggg..."

"Phụ thân...người tỉnh lại đi"

Một nữ nhân bụng mang dạ chữa chạy ra quỳ bên xác chồng mình.

Đứa con trai độ chừng sáu bảy tuổi đang quỳ khóc bên xác cha mình.

Lệ Sa nhìn hai người họ rồi đưa thanh kiếm vẫn còn nhuốm máu lại chỗ người nữ nhân kia:

"Ta không giết ngươi, một xác hai mạng.

Nếu cho ta biết, bông hoa có màu đen đó ở đâu?"

Người nữ nhân kia sợ hãi, khóe mắt nhiều dòng lệ đổ xuống, run rẩy nói:

"Xin đừng giết ta, ta còn con nhỏ nữa.

Bông hoa kia ở chỗ...trưởng làng.

Ngươi đi tìm ông ấy là được"

Nghe thế Lệ Sa rút thanh kiếm về, tha cho hai mẫu tử họ rồi rời đi.

Nàng đi được một đoạn thì trai tráng trong làng đều tụ lại cản bước nàng.

Chúng bao vây Lệ Sa, tên nào cũng cầm đủ mọi vũ khí.

"Ngươi là ai?

Sao lại xông vào làng ta giết hại người ở đây?"

- Một tên trong đó hỏi

"Vì ta muốn lấy bông hoa có màu đen"- Lệ Sa thản nhiên đáp

"Đó là báu vật, ngươi không thể muốn lấy là lấy được"

"Ờ vậy sao?

Nhưng ta cứ muốn lấy đó thì thế nào hả?"

- Lệ Sa ngông cuồng nói

Một tên đánh lén vào lưng của nàng, nàng quay lại sau lưng nhìn tên đó với ánh mắt bén như dao:

"Ngươi là người đầu tiên dám đánh lén ta đó"

Một vài tên khác cũng bắt đầu xông lên, chúng giữ Lệ Sa lại.

Một lưỡi đao đâm vào người nàng.

"Ôi trời, các ngươi đang ỷ đông hiếp yếu đó sao?

Thật tội nghiệp!!"

- Lệ Sa không có vẻ gì là đau đớn nói

Nàng vùng ra, một luồng sức mạnh vô hình hất văng bọn chúng.

Nàng nhìn vết thương trên bụng mình rồi lại chế nhạo:

"Thật ngây thơ, lũ phàm nhân các ngươi nghĩ có thể giết ta bằng đống sắt vụn đó sao?

Lũ ngốc này!!

Dù có thiên binh thiên tướng xuống đây cũng không giết nổi ta đâu"

Lệ Sa nói xong, chín đuôi hiện lên.

Bọn chúng nhìn thấy có hơi hoảng loạng:

"Là...là yêu quái..."

Nàng nở nụ cười, hai chiếc nanh hiện ra trên khuôn miệng nàng.

Nhanh như chớp, nàng thoắt cái đã giết được một tên, rồi hai tên, rồi ba tên...

Máu chảy như suối thác, xác người như ngã rạ, tiếng la hét như sấm nổ...

Những ngọn lửa trên những ngôi nhà nhỏ, từng ngọn từng ngọn cháy lên thiêu rụi tất cả.

Nữ nhân mất chồng, con nít mất cha...khung cảnh thê lương, cả làng gần như bị tàn sát!!

Chỉ còn một vài nữ nhân đang mang thai và trẻ nhỏ.

Tiếng khóc lầm than thấu đến cả trời cao trong màn đêm tĩnh mịch đến ánh trăng cũng bị che mờ bởi mây đen...

(Đây là hình ảnh của video anime thuộc tựa game Onmyoji.

Mình khá thích nó khi xem, nên lồng vô phần này luôn, vì nó cũng khá hợp)

Mặc kệ sự oán than và xác người, nàng bước qua từng bước từng bước đi tìm trưởng làng...

"Ngươi...ngươi đừng qua đây..."

- Tên trưởng làng nhìn thấy Lệ Sa thì sợ chết khiếp lùi lại

"Chỉ cần ông giao ra bông hoa đó ta sẽ không giết ông.

Chỉ là một bông hoa, có cần hi sinh tính mạng của nhiều người vậy không?

Ông xem, dân làng ông đã chết quá nửa rồi"- Lệ Sa chỉ vào khung cảnh sau lưng mình

Nàng cắm thanh kiếm xuống đất, tay không đi lại gần trưởng làng.

Nàng ngồi xổm xuống nói:

"Bông hoa đó hôm nay ta phải lấy bằng được, dù cho có phải hi sinh bao nhiêu người đi chăng nữa.

Nên ông tốt nhất giao nó ra đi, đừng làm trễ nãi chuyện của ta"

"Ngươi....đi theo ta..."

- Tên trưởng làng nghĩ ngợi một hồi rồi đứng lên nói

"Hừ...tốt lắm"- Lệ Sa hài lòng, nàng cũng đứng lên đi theo

Nàng đi theo tên trưởng làng vào trong nhà, đi xuống một mật thất.

Quả nhiên bông hoa màu đen kia được giấu ở đây.

Toàn thân bông hoa đều chỉ có duy nhất một màu đen, từ cánh hoa đến nhị hoa.

Nhưng nó lại phát ra một ánh sáng thuần khiết đến lạ.

Lệ Sa mãi mê nhìn nó mà quên mất tên trưởng làng đã đi vòng ra đằng sau, lấy một con dao nhỏ xông về phía nàng:

"CHẾT ĐI..."

Lệ Sa phản xạ liền cầm con dao lại trước khi nó đâm vào lưng mình.

Tay nàng bị lưỡi dao làm cho rỉ máu.

Trên trưởng làng dùng sức hai tay đẩy con dao tới mong rằng có thể giết được Lệ Sa báo thù cho dân làng của mình.

Nhưng nàng làm gì lại dễ bị giết như vậy chứ:

"Lại là đánh lén, người làng các người bị sao vậy?"

Lệ Sa cầm chặt mũi dao rồi bẻ cong nó quăng mạnh xuống đất.

Nàng bóp cổ tên đó nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Mặt hắn tái lại không còn chút máu vùng vẫy.

"Ngươi sẽ chết không toàn thây"

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 111


Tay Lệ Sa càng bóp chặt lấy cổ của hắn hơn.

Một ngọn lửa màu đen bùng cháy trên cơ thể tên trưởng làng.

Da thịt bị cháy chỉ còn lại bộ xương rơi xuống sàn.

"Đó là cái giá phải trả"

Lệ Sa nói xong rồi thì đi lại chỗ bông hoa.

Nàng đưa đôi tay đầy máu của mình nhấc bông hoa khỏi bệ đỡ.

"Thật là xinh đẹp"- Lệ Sa tròn mắt nhìn bông hoa trong tay mình

Nàng bước ra khỏi căn nhà, dùng một ngón tay châm lửa.

Ngọn lửa bốc lên bao trọn căn nhà trong phút chốc.

Lệ Sa sau khi lấy được bông hoa thì rút thanh kiếm ra rời khỏi ngôi làng.

Trên đường đi bị có một lực kéo chân nàng lại.

Lệ Sa cúi xuống nhìn, là một đứa trẻ, mặt mày lem luốc, đôi mắt đỏ lên vì khóc:

"Ngươi đứng lại không được đi.

Sao lại giết gia đình ta chứ?

Ngươi trả phụ thân lại cho ta!!"

- Đứa bé lay lay chân nàng

Lệ Sa im lặng một hồi rồi đáp:

"Vậy ngươi có giỏi...kiếp sau đến tìm ta báo thù đi!!"

Nàng nói xong hất tay đứa bé ra rồi rời đi không ngoảnh đầu lại.

Còn đứa bé gương mặt căm phẫn nhìn chằm chằm về phía nàng:

"Kiếp sau ta chắc chắn sẽ đến tìm ngươi báo thù"

Nói rồi đứa trẻ kia lao vào một đám cháy gần đó!!

---

Vân Chi đang đi pha nước cho Thái Anh để giúp nàng ngâm chân cho dễ ngủ thì bất chợt có ai đó lôi nàng vào một góc tối.

Vân Chi sợ chết khiếp còn định la lên thì nhận ra đó là Lệ Sa:

"Suỵt...đừng la, là ta đây!!"

"Lạp...Lạp phi, sao người lại ở đây?"

"Ta đến đây để đưa cho ngươi một vật"

"Là gì?"

- Vân Chi nhìn trước nhìn sau để đảm bảo không có ai

Lệ Sa lấy ra bông hoa màu đen kia, Vân Chi bị nó làm cho bất ngờ:

"Đây là...??"

"Là thứ có thể giúp Thái Anh lấy lại mái tóc màu đen của nàng"- Lệ Sa nói với vẻ vui mừng

"Thứ quý giá này sao người không đích thân đưa cho chủ tử?"

- Vân Chi vẫn chưa nhận lấy nó

"Không được, ta không thể gặp nàng ấy.

Ngươi đem thứ này sắc ra thành thuốc rồi cho nàng ấy uống.

Nhớ là đừng nhắc gì về ta, rõ chưa?"

- Lệ Sa cẩn thận căn dặn

Vân Chi nhận lấy bông hoa một cách cẩn thận nhưng nàng lại nhìn thấy bộ y phục của Lệ Sa dính máu, trên tay cũng có nữa.

Liền hỏi:

"Lạp phi người bị thương sao?"

"Ta không sao, chút nữa chúng sẽ tự lành thôi"- Lệ Sa lắc đầu

"À ờ vậy người bảo trọng"- Vân Chi định quay đi thì bị Lệ Sa kéo lại lần nữa

Lệ Sa đột nhiên áp sát Vân Chi vào tường, gương mặt Lệ Sa từ từ tiến lại.

Ánh mắt Vân Chi mở to hỏi:

"Người...người làm gì vậy?"

"Ta muốn..."

"Người muốn gì?"

- Vân Chi nhắm tịt mắt lại hỏi

"Muốn bông tai của ngươi, nhìn đẹp đó.

Cho ta một chiếc có được không?"

- Lệ Sa buông Vân Chi ra mỉm cười nói

Vân Chi thở phào nhưng vẫn khó hiểu:

"Bông tai?

Sao người lại muốn nó?"

"Cho ta đi, xin ngươi đó"- Lệ Sa thấp giọng năn nỉ, không giống Lệ Sa khi nãy ở núi U Đô bất chấp tính mạng người khác để có được thứ mình muốn

"Được rồi"- Vân Chi đành tháo một chiếc bông tay đưa cho Lệ Sa

Lệ Sa cầm lấy xong rồi lập tức rời đi.

Vân Chi cũng nhanh chóng trở về.

Tại Dưỡng Tâm điện...

"Hoàng thượng, hoàng thượng...có chuyện gấp!!

Theo như cấp báo, thì ở núi U Đô cách xa thành đột nhiên bốc cháy.

Người dân sống trên đó hầu như đều đã vong mạng, ngoại trừ một số con nít và phụ nữ đang có mang"- Tiểu Bối Tử giữa khuya chạy vào cấp báo làm Khải Hoàng thức giấc

"Cái gì?

Sao đột nhiên lại có chuyện này?

Quan lại địa phương đã điều tra ra ai làm chưa?"

- Khải Hoàng bật dậy khỏi giường hỏi

"Nghe người dân còn sống sót nói là do yêu quái làm"

Khải Hoàng ngẫm nghĩ lại thì bỗng nhiên có tiếng bước chân đi vào.

Không phải nghi ngờ, người đó chính là Lệ Sa.

Tiểu Bối Tử nhìn thấy nàng có hơi giật mình:

"Lạp phi?"

"Ngươi ra ngoài đi, lui ra"- Khải Hoàng phẩy phẩy tay ra lệnh cho Tiểu Bối Tử

"Ờ dạ"- Y đành lui ra ngoài

Khải Hoàng nghi ngờ Lệ Sa nên liền hỏi:

"Chuyện ở núi U Đô là do..."

"Là do ta làm"- Chưa đợi y nói xong thì nàng đã chen vào

Khải Hoàng nghe xong lập tức đứng thẳng dậy hỏi:

"Sao nàng lại như vậy?

Nàng có biết đó là bao nhiêu mạng người hay không?"

Lệ Sa giơ thanh kiếm lên trước mặt Khải Hoàng nhẹ nhàng nói như chẳng có chuyện gì:

"Thì sao?

Ngươi nhìn xem, thanh kiếm ta hứa đem cho ngươi được nhuộm đỏ bằng máu của chính bá tánh của ngươi.

Thấy sao hả?

Không phải rất thú vị sao?"

"Nàng nói cái gì?

Thanh kiếm này..."

- Khải Hoàng nhìn vào thanh kiếm nói

"Chỉ có máu mới khởi động được thanh kiếm này.

Nó sẽ giúp ngươi bình thiên hạ, sau này không còn kẻ nào chống đối ngươi nữa.

Và không có đội quân nào có thể đánh thắng được quân triều đình của ngươi.

Chỉ cần có nó, sẽ trăm trận trăm thắng"- Lệ Sa mỉm cười nham hiểm nói

Khải Hoàng phút chốc bị mấy lời này làm cho mù mắt, thập phần muốn có được thanh kiếm kia.

Lệ Sa buông thanh kiếm ra, nó rơi xuống sàn:

"Giờ nó là của ngươi, ta đi đây.

Tạm biệt"

Khải Hoàng liền quỳ xuống bò lại nhặt nó lên, Lệ Sa cười mỉa mai một tiếng lớn rồi thoáng một cái biến mất.

Khải Hoàng cầm thanh kiếm lên mỉm cười:

"Có được nó, ta sẽ có quyền lực, ta sẽ có thiên hạ.

Hahahaha"- Giọng cười tham lam đầy man rợ của y vang vọng

Thế là chuyện hơn một trăm mạng người ở núi U Đô bị giết hại đã nhanh chóng bị lấp liếm...

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 112


Sáng hôm sau...

Mới sáng sớm mà Khuê Liên đã đến tìm Lệ Sa:

"Nè tỉnh dậy đi, hôm qua muội đã đi đâu vậy chứ?"

Lệ Sa nằm trên giường vẫn chưa mở mắt hay trả lời.

Khuê Liên lay nàng dậy hỏi tiếp:

"Tỉnh dậy mau đi.

Mau trả lời tỷ đi chứ?"

Lệ Sa bị lay tới độ phải nhíu mài mở mắt ra trả lời:

"Tỷ làm gì mà sáng sớm đã chạy tới đây vậy?

Hôm qua muội có đi đâu đâu!!"

"Đừng có mà nói dối, hôm qua muội đã ra ngoài.

Sau đó về rất trễ nữa, muội đi đâu?"

- Khuê Liên tiếp tục tra hỏi

"Được rồi được rồi, đúng là muội có ra ngoài, được chưa?"

- Lệ Sa ngồi dậy khó chịu đáp

"Muội đi đâu?

Đi làm chuyện xấu sao?"

"Muội bây giờ không phải tiểu Hồ ly nữa, là Hồ cung chủ rồi.

Đừng quản muội nữa, còn giờ thì muội cần ngủ, tỷ ra ngoài đi"- Lệ Sa xua Khuê Liên đi

"Muội đi lên núi U Đô sao?"

Lệ Sa nghe tới đây thì mắt mở sáng, nàng choàng tỉnh ngồi dậy:

"Thì sao?

Tỷ biết hết rồi hả?"

"Sao muội có thể làm ra chuyện này chứ?"

- Khuê Liên thất vọng nói

"Có gì mà không thể làm chứ?"

- Lệ Sa có vẻ ngoan cố nói

Khuê Liên hết lời để nói nên bỏ đi nhưng bị Lệ Sa kêu lại:

"Muội muốn tiêu diệt những yêu tộc không chịu quy phục chúng ta!

Muội biết mặc dù muội là cung chủ nhưng người nắm binh quyền trước nay là do tỷ.

Nên tỷ giúp muội có được không?"

Nghe lời yêu cầu hoang đường của Lệ Sa thì Khuê Liên quay người lại bật cười:

"Nực cười, ta sẽ không phải giờ giúp muội làm mấy thứ thương thiên hại lí như vậy đâu.

Muội từ bỏ ý định đó đi"

Lệ Sa đắc ý tiến gần lại Khuê Liên, nàng giơ chiếc bông tai của Vân Chi lên:

"Vậy sao?

Tỷ nhìn xem đây là cái gì?"

Khuê Liên đương nhiên biết đó là gì, nàng hơi hốt hoảng đoạt lấy:

"Đây là bông tai của Vân Chi, sao muội có được?"

"Haha...nếu tỷ không đồng ý với lời đề nghị của muội thì lần sau không chỉ đơn giản là bông tai của Vân Chi đâu.

Có thể là một ngón tay, một con mắt hoặc thủ cấp của cô ta thì sao?"

- Lệ Sa khoanh tay nói

"Muội dám?"

- Khuê Liên nắm chặt chiếc bông tai có vẻ tức giận nói

"Có gì mà không dám?!

Tỷ suy nghĩ kĩ lời muội nói đi, muội không muốn de dọa tỷ hay phải dùng đến vũ lực đâu.

Chúng ta là tỷ muội mà.

Haha...giờ mau ra ngoài để muội nghỉ ngơi đi"

Khuê Liên không nói gì đành đi ra khỏi căn phòng.

Lệ Sa quay lại giường ngã người xuống, cười hả hê:

"Hahaha...đợi đi, sau khi làm chủ được yêu giới.

Ta sẽ tiêu diệt nhân giới rồi làm chủ cả tam giới...hahaha"

.

Tại Trường Xuân cung...

Vân Chi theo lời Lệ Sa nói đem bông hoa kia đi sắc thành thuốc cho Thái Anh uống.

Thái Anh từ sau biết có sự tồn tại của Lệ Sa nhưng nàng lại không nhớ được gì về Lệ Sa thì đâm ra thẫn thừ ngồi mãi một chỗ ủ rủ.

Vân Chi bưng chén thuốc vào nói:

"Chủ tử, người uống thuốc đi"

"Chân ta hết rồi còn uống thuốc làm gì?"

- Thái Anh thắc mắc hỏi

"À ờ...thì đây là thuốc bổ, người uống đi"- Vân Chi không nói rõ đó là thuốc gì

Thái Anh đành nghe lời Vân Chi, lấy chén thuốc đưa lên miệng uống.

Uống được một hốp thì nàng lấy ra nhăn mặt:

"Đắng quá...đắng hơn cả thuốc bình thường.

Ngươi cho ta uống thứ gì vậy?"

"Chủ tử, người cố gắng uống vào đi.

Thuốc này...sẽ giúp người có lại mái tóc đen như người bình thường đó"

"Ai nói với ngươi vậy?"

- Thái Anh có vẻ không tin

"Ờ thì là thái y...người đừng nói nhiều nữa mau uống đi"- Vân Chi hối thúc Thái Anh

Thái Anh đành nhắm chặt mắt uống hết chén thuốc.

Đắng tới nỗi nàng như sắp không chịu được, Vân Chi đột nhiên lấy ra một viên đường đưa cho Thái Anh:

"Nè, người ngậm vào đi.

Sẽ bớt đắng hơn đó"

Thái Anh cầm lấy viên đường, đôi mắt rơi vào không trung, nàng hỏi:

"Trước đây mỗi khi ta uống thuốc, có phải có người thường đưa cho ta một viên đường như vậy không?"

"Ơ dạ...ừm"- Vân Chi ngập ngừng

"Thuốc này cũng là của người đó mang tới?"

- Thái Anh đoán nói

Vân Chi đành gật đầu.

Thái Anh mỉm cười:

"Tuy ta không còn nhớ gì về nữ nhân kia, kể cả khuôn mặt.

Nhưng...cái tên đó từ lâu đã khắc sâu vào tim ta rồi.

Và ta bây giờ mới hiểu được yêu cũng là một loại bản năng"

"Chủ tử à...người đừng buồn nữa.

Đừng suốt ngày ủ rũ nữa.

Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi"- Vân Chi xoa xoa vai Thái Anh

Nhưng ở gần đó, Lệ Sa thật chất vẫn không hề rời khỏi nàng.

Lệ Sa đứng nhẹ tênh trên nóc phủ của Trường Xuân cung.

Nàng chứng kiến hết tất cả:

"Nàng chịu uống thuốc là ta yên tâm rồi"

Lệ Sa chỉ nán lại một lát rồi nhanh chóng vụt đi.

Nàng chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn Thái Anh mà thôi.

Thái Anh đột nhiên quay lên nhìn trên nóc, không có ai cả nhưng nàng chắc chắn cảm giác của mình không sai:

"Vân Chi à, ta cảm giác có người trên nóc phủ của chúng ta"

"Đâu có, người nhìn nhầm rồi.

Làm gì có ai chứ"- Vân Chi cũng nhìn theo

"Ờ vậy chắc ta nhầm"- Thái Anh gật gật đầu

"Thôi chúng ta vào trong đi, người mau nghỉ ngơi đi"- Vân Chi đỡ Thái Anh lên

~~~

Chị em tương tàn =)))
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 113


Và cứ thế, họ đứng từ xa nhìn nhau, không gặp mặt, không chuyện trò...

.

8 năm sau...

Hôm nay Thái Anh không ở Trường Xuân cung nữa mà là ở phủ Thừa Ân Công của phụ thân nàng.

"Ủa Hoàng hậu...sao người không ở trong cung mà lại về đây?

Người đem theo vũ khí sao?"

- Một người hầu nhìn thấy Thái Anh bước vào hỏi

"Mặc kệ ta, ta có việc.

Ở một lát sẽ về ngay"- Thái Anh gương mặt vẻ quyết tâm đi vào trong

Phụ thân nhìn thấy nàng thì thắc mắc hỏi:

"Hoàng hậu, con đi đâu vậy?"

Nhưng Thái Anh vẫn không trả lời, nàng cứ thế đi thẳng tới từ đường không rõ lí do gì.

Phụ thân nàng chỉ còn cách chạy theo xem.

Nàng mở toang cửa từ đường, trước mặt nàng là gia phả của gia tộc Phác thị.

Có tấm biển ghi tên nàng.

Thái Anh nhắm vào đó một nhát dùng kiếm chém đôi tấm biển tên của mình.

Phụ thân nàng hốt hoảng hỏi:

"Thái Anh, con làm gì vậy?

Con làm vậy là sao chứ?"

Thái Anh chĩa kiếm vào phụ thân mình nói:

"Từ nay...ta không còn là người của Phác thị.

Nếu có kiếp sau ta chắc chắn sẽ là một nữ nhân bình thường.

Phụ thân ta sẽ là một bá tánh bình thường, chỉ yêu mỗi mẫu thân ta.

Không ép ta...đưa ta vào cung...

Ta sẽ sống một cuộc sống tự do không ai trói buộc chèn ép.

Ta muốn là một tiểu cô nương ở bên người ta yêu, không bon chen quyền lực.

Phụ thân, nhi nữ xin lỗi.

Nhi nữ từ nay không thể báo hiếu tiếp cho người"- Thái Anh nói mà mắt rưng rưng, hạ kiếm xuống chắp tay hành lễ rồi rời đi

Phụ thân nàng chỉ biết ngồi xuống nhặt lấy hai mảnh gỗ khắc tên nàng dưới đất lên.

Tay nắm chặt lấy, đôi mắt nhắm nghiền lại.

Tự ông biết là không thể nào khuyên nhủ nhi nữ nên chỉ đành để nàng rời khỏi.

Tới lúc Thái Anh sắp bước chân ra khỏi phủ thì ông mới kêu lại:

"Thái Anh!!

Nếu con muốn như vậy thì ta cũng sẽ không ép con nữa.

Ta xin lỗi!!

Là ta sai.

Tất cả là do ta.

Con đi đi, đi ra khỏi cánh cổng lớn của phủ này là con được tự do rồi"

Thái Anh chỉ đứng đó nghe mà không quay người lại, nàng chỉ nói hai chữ:

"Cáo từ"

Nàng nói rồi dứt khoác rời đi.

Cả hai phụ tử hai người kể từ lúc thân mẫu nàng mất, cũng không nói với nhau được câu nào.

Vậy mà hôm nay chắc có lẽ là cuộc đối thoại dài nhất của hai người.

Nhưng lại là cuộc thoại phân ly từ biệt.

Thái Anh từ bỏ gia tộc, Thừa Ân Công mất đi nhi nữ!!!

Nghe qua quả thật chua xót nhưng mà chắc có lẽ việc này nàng đã muốn làm từ lâu chỉ là còn do dự nhưng kí ức về Lệ Sa đã thúc giục nàng.

Thúc giục nàng tự do, thúc giục nàng dũng cảm hơn, thúc giục nàng từ bỏ.

Từ bỏ gia tộc chính là bỏ đi sự trói buộc của bản thân.

Thái Anh lên xe trở về Hoàng cung, trong lòng nàng không hiểu sao như đã bỏ được gánh nặng.

Gánh nặng gia tộc!!

Thái Anh cảm thấy tâm của mình bây giờ đã dễ thở hơn.

Nàng đi một mạch tới Dưỡng Tâm điện...

Nàng dù là Hoàng hậu nhưng không thể mang vũ khí vào trong.

Thị vệ thấy vậy liền cản nàng lại.

Tiểu Bối Tử đứng đó dùng cây phất trần quơ một cái điềm tĩnh nói:

"Để Hoàng hậu vào!!"

"Dạ công công"- Tiểu Bối Tử nhìn vào đôi mắt của nàng rồi mời nàng vào trong đại điện

Bên trong không có ai, khá là yên tĩnh.

Khải Hoàng nhìn nàng lấm lem, tay thì cầm vũ khí.

Y đề phòng hỏi:

"Sao nàng lại vào được đây?

Cầm kiếm...bộ định giết trẫm sao?"

Tiếu Bối Tử bên ngoài không hiểu sao lại đóng cửa lại nói:

"Không có lệnh của Hoàng thượng không ai được phép vào trong"

"Dạ"- Đám thuộc hạ đồng thanh

Tiểu Bối Tử đứng chắn trước cửa canh chừng.

Thái Anh nhìn thấy Khải Hoàng cũng không còn muốn hành lễ nữa.

Tâm can nguội lạnh mà đáp:

"Ta tới đây để...nói với người một số chuyện!!"

"Được, nàng nói đi"- Khải Hoàng cho phép Thái Anh

"Ta muốn người phế hậu!!"

- Hôm nay Thái Anh đã dám phun ra những lời nàng chất chứa bấy lâu nay

"Phế nàng?"

- Khải Hoàng nhíu mài hỏi

"Ta không muốn làm Hoàng hậu nữa, ta sẽ dọn khỏi Hoàng cung"

"Nàng muốn làm thứ dân?"

"Đúng vậy, ta thực sự mệt mỏi quá rồi.

Ta phải đi tìm người, ta không thể ở đây đợi được nữa.

Gần mười năm rồi, người hiểu không?"

- Thái Anh nói với vẻ khổ tâm

Khải Hoàng nghe thế thì thở dài, mấy năm qua thực chất Thái Anh sống trong Hoàng cung này cũng như không mà thôi.

"Phế hậu là chuyện lớn...không phải tự mình trẫm quyết định được..."

"Người chỉ cần viết một chiếu chỉ rồi phê chuẩn vào là được.

Còn ta, ta sẽ rời khỏi đây..."

.

Sau khi chiếu chỉ được giáng xuống Hoàng hậu đã bị phế, Thái Anh cùng Vân Chi rời khỏi cung, đem theo một ít ngân lượng...

Thái Anh cuối cùng quyết định từ bỏ tất cả đi tới Hàng Châu.

Vì Vân Chi đã nói với nàng rằng Hàng Châu là nơi chứa nhiều kỉ niệm của hai người nhất cũng là nơi Lệ Sa thích nhất.

Hai người mua một căn nhà nhỏ rồi sống ở đó.

"Vân Chi, ngươi nói xem.

Đã gần mười năm rồi, ta đợi Lệ Sa cũng đã gần mười năm rồi.

Tâm trí ta cũng không thể nhớ lại được một chút gì về nàng ấy cả...ngươi thấy ta đợi vậy có vô ích hay không?"

"Tiểu thư à, giờ đã tối rồi.

Người cũng nên đi ngủ đi"- Vân Chi nhìn ra ngoài cửa sổ nói

"Ngươi đi ngủ trước đi, chẳng phải mai người còn phải về quê nhà thăm phụ mẫu sao?

Ta ra ngoài một lát rồi về ngay"- Thái Anh đứng dậy nói, nàng muốn đi đâu đó cho khuây khỏa

"Bây giờ trời tối rồi, có cần gì sáng hả đi"- Vân Chi lo lắng can ngăn

Nhưng Thái Anh vẫn quyết muốn đi ra ngoài:

"Không sao đâu, ta đi một lát thôi mà.

Giờ trời cũng chưa tối lắm, ngươi yên tâm đi ngủ trước đi"

Vân Chi đành đi vào trong:

"Vậy nô tỳ đi trước, người ra ngoài rồi về liền đó"

"Ừ ta biết rồi mà"- Thái Anh nhanh chóng rời khỏi căn nhà

~~~

"Lạc Thanh Hà đợi Thẩm Thanh Thu năm năm, Lam Vong Cơ đợi Ngụy Vô Tiện mười ba năm, Hoa Thành đợi Tạ Liên tám trăm năm"

Nay ta có Phác Thác Anh đợi Lạp Lệ Sa tám năm!!
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 114


Thái Anh đi ra ngoài, nàng đơn giản chỉ muốn ngắm trăng thôi.

Trăng hôm nay rất tròn, rất đẹp.

Nhìn lên nàng cảm thấy bản thân vừa thoải mái mà vừa cảm thấy như Lệ Sa đang bên mình.

Bỗng nàng đang đi thì có hai kẻ lạ mặt xông ra định bắt lấy nàng.

"Các ngươi là ai...ta la lên đó..."

Trong lúc Thái Anh đang vùng vẫy thì có một người xuất hiện.

Người này đeo mặt nạ từ đâu đáp xuống nói:

"Các ngươi là ai?

Đừng có mà làm loạn nữa"

"Huh...cuối cùng ngươi cũng xuất hiện"- Hai tên kia nhìn người trước mặt nói

"Buông nàng ấy ra, các ngươi không xứng đụng vào nàng ta"- Người đó không ai khác chính là Lệ Sa, nàng chỉ tay vào Thái Anh nói

Nhưng hai kẻ kia có vẻ không nghe, chúng nói:

"Tám năm trước, ngươi vì tham vọng của mình đã giết những yêu tộc khác.

Trong đó có cả Lang tộc của ta, giờ ngươi tính sao?"

Thái Anh nhìn tới nhìn lui không hiểu họ đang nói gì.

Lệ Sa bật cười:

"Thì sao?

Đám tôm tép các ngươi thì làm gì được ta.

Mau thả người kia ra, nhanh lên"

"Ta cứ không thả đấy thì sao?"

"Các ngươi vì ghi hận chuyện của tộc mình mà mượn danh ta gây họa khắp nơi còn chưa đủ sao?

Hôm nay ta phải đích thân giết hai tên các ngươi"- Lệ Sa bắt đầu tức giận

Bọn chúng nghe thế thì buông Thái Anh ra lập tức xông về phía Lệ Sa.

Còn Lệ Sa thì quay người đứng chắn trước mặt Thái Anh vì sợ Thái Anh bị hai tên kia làm bị thương.

Thái Anh bây giờ vẫn không biết người đứng trước mặt mình là Lệ Sa.

Nàng cứ ngơ ngác mà nhìn.

Hai tên Lang yêu đương nhiên không địch lại được Lệ Sa.

Chúng dùng thủ đoạn đánh lén nàng, một chiếc cọc gỗ đâm vào người Lệ Sa.

"Các ngươi nghĩ gì vậy?"

"Đây là loại gỗ có thể thu phục được Hồ yêu, không phải người Hồ tộc các ngươi rất sợ nó sao?"

- Tên Lang yêu đáp

Lệ Sa rút chiếc cọc gỗ ra rồi quăng xuống đất:

"Cành củi khô này còn chẳng thể làm ta bị thương hay đau đớn"- Nói xong vết thương của nàng lập tức lành lại

Lệ Sa nhanh chóng bắt lấy hai tên đó trước khi chúng bỏ trốn, nàng hút linh khí của chúng xong thì nhanh chóng bóp nát đầu bọn chúng.

Xác hai tên đó rơi xuống đất, hiện nguyên hình là hai con sói rõ to.

Lệ Sa sau khi xong việc thì định quay đi nhưng Thái Anh kéo lấy nàng lại hỏi:

"Chúng ta có quen nhau đúng không?"

"Xin lỗi, chúng ta không hề quen nhau.

Ngươi mau về nhà đi, trời tối sẽ rất nguy hiểm"- Lệ Sa không quay đầu lại, lên tiếng

"Không.

Chúng ta có quen nhau.

Nàng đã cứu ta, nàng còn là Hồ yêu.

Nàng...chắc chắn là Lệ Sa rồi"- Thái Anh khẳng định nên giữ chặt Lệ Sa lại hơn

"Ta không phải, mau buông ra"- Lệ Sa nhất quyết rời đi

"Nàng đừng có nói dối nữa, nàng chắc chắn là Lệ Sa mà.

Sao lại trốn tránh ta?

Ta ở Hoàng cung đợi nàng suốt tám năm, bây giờ ta đã là một nữ nhân bình thường rồi.

Chúng ta ở đây làm lại từ đầu đi có được không?"

- Thái Anh nhỏ giọng nói

Lúc này Lệ Sa mới chịu quay người lại, Thái Anh bước tới tháo chiếc mặt nạ của nàng ra.

Gương mặt Lệ Sa hiện lên, Thái Anh ôm chầm lấy nàng hạnh phúc:

"Ta thật sự rất nhớ nàng"

"Tại sao phải nhớ một người như ta?

Tại sao lại chờ đợi ta làm gì?

Cứ an yên mà sống hết phần còn lại của cuộc đời là được rồi.

Nàng đợi ta làm gì chứ?"

- Lệ Sa có phần trách móc

"Vì ta yêu nàng, dù ta đã quên hết mọi thứ nhưng tình yêu dành cho nàng không thể bị xóa bỏ được"- Thái Anh ôm mãi không buông

"Nàng làm ơn đừng rời xa ta nữa được không?

Tám năm là quá đủ rồi.

Ta còn sợ bản thân không đợi thêm được nữa"- Nước mắt Thái Anh rơi xuống

.

Trở về nhà...

Lệ Sa không rời đi nữa mà đưa Thái Anh trở về, kết quả bị Thái Anh giữ lại không cho đi.

Lệ Sa nhìn dáo dác căn phòng của Thái Anh rồi nói:

"Nó nhỏ hơn nhiều so với trong cung, nàng sao phải dọn đến đây chứ?"

"Vì nơi này là nơi chứa rất nhiều kỉ niệm của chúng ta, nàng chẳng phải rất thích nơi này sao?"

"Phải, ta rất thích nơi này"- Lệ Sa có chút cảm động nói

Lệ Sa nhìn những bức tranh trên bàn, tất cả đều vẽ cùng một người nhưng lại không có khuôn mặt.

Thái Anh cầm một trong số chúng lên nói:

"Trước kia, ta cứ ngày ngày vẽ nàng.

Mong rằng một ngày nào đó, ta sẽ họa ra được khuôn mặt của nàng và đi tìm nàng.

Nhưng ta vẫn không tài nào vẽ ra được và chỉ có thể chờ đợi nàng"

Lệ Sa có chút đau lòng tự trách, không ngờ khi không có mình Thái Anh sống cũng không tốt lên được bao nhiêu, ngược lại còn bị dày vò.

"Ta xin lỗi, là lỗi của ta"- Lệ Sa tiến tới

Nàng hôn lên môi Thái Anh, nụ hôn được siết chặt.

Nụ hôn chất chứa cả thời gian và nhiều nỗi nhớ.

Hai người ghì sâu và chìm vào nó sau một hồi mới dứt ra được.

"Ta...sẽ không đi đâu nữa, ta sẽ ở bên nàng.

Có được không?

Ta sẽ cho nàng làm một vương hậu đúng nghĩa, sau khi ta có được quyền lực trong tay"- Lệ Sa đôi mắt tròn lại sáng lên nói

Thái Anh không quan tâm lắm câu nói ở vế sau, nàng chỉ cần biết là Lệ Sa đã trở về và hứa sẽ ở bên nàng mà thôi.

Thái Anh cảm thấy hạnh phúc dâng trào liền tựa vào người Lệ Sa:

"Được, chỉ cần chúng ta ở bên nhau là được.

Nàng đừng rời đi nữa là được"

.

Trời gần sáng...

Hai nữ nhân nằm trên giường không mặc y phục đang ôm lấy nhau.

Họ lâu lắm rồi chưa được gần gũi như thế, cũng chưa được quấn quýt nhau đến thế.

Nên có rất nhiều chuyện để nói.

"Tóc nàng đã trở lại màu đen rồi, thật tốt quá.

Trông nàng bây giờ xinh đẹp hơn nhiều rồi"- Lệ Sa mặt đối mặt với Thái Anh, tay vuốt ve tóc của nàng nói

"Vậy còn tóc nàng, sao nó lại ngắn đi nhiều rồi?"

- Thái Anh cũng nhìn mái tóc của Lệ sa nói

"Không sao, ta tự cắt nó thôi.

Ta đột nhiên không còn thích mái tóc dài của mình nữa"- Lệ Sa cười nói

Thái Anh cầm tay Lệ Sa lên đặt lên gò má mình nói:

"Nàng có thể khôi phục kí ức cho ta được không?

Là nàng đã xóa nó có đúng không?"

"Ta chỉ muốn nàng đừng nhớ về ta nữa thôi"- Lệ Sa nói xong đưa tay mình lên đỉnh đầu của Thái Anh, thoáng một chốc toàn bộ kí ức của nàng và Lệ Sa đã được khôi phục lại

Thái Anh hít thở một hơi sâu vì lượng kí ức đang tràn vào tâm trí của nàng.

"Nàng không sao chứ?"

- Lệ Sa thấy Thái Anh nhắm mắt lại mà không trả lời nên hỏi

Thái Anh lắc đầu:

"Không sao, chỉ là nhớ lại quá nhiều nên có hơi choáng một chút thôi"

Và đương nhiên Thái Anh nhớ lại cả chuyện lúc trên núi trị thương cho cái chân của nàng, Thiên Y Lão Nhân đã nói gì với nàng trước khi về...

~~~

Xin tha thứ cho một đứa dính lời nguyền không viết H được như tôi :
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 115


Lệ Sa ngồi dậy, Thái Anh thấy thế có chút khẩn trương:

"Nàng định đi đâu vậy?"

Lệ Sa lấy chiếc áo mặc vào một cách nhanh chóng nói:

"Ta chỉ định mặc y phục vào thôi mà"

"Nàng phải đi sao?"

- Thái Anh cũng ngồi dậy, nhướng người đặt cằm lên vai Lệ Sa

"Ờ ừm...được rồi, ta sẽ ở đây với nàng"- Lệ Sa thực sự định trở về Thanh Khâu giải quyết chút việc nhưng nàng đã đổi ý

Thái Anh mỉm cười tươi nói:

"Chúng ta ở đây với nhau mãi mãi có được không?"

Lệ Sa quay người lại:

"Ta có thể ở bên nàng mãi mãi nhưng chắc chắn không phải là ở đây.

Nàng đợi ta một thời gian, kế hoạch của ta sắp xong rồi"

"Kế hoạch gì?

Nàng định làm gì sao?"

"Sau khi xong thì lúc đó không ai còn ngăn cản ta với nàng được nữa, ngoan!!

Đừng hỏi nhiều"- Lệ Sa xoa đầu Thái Anh

Thái Anh nghe thế cũng không hỏi thêm gì nữa chỉ đành ừ ờ:

"Ừm được, ta biết rồi"

.

Hai người cùng nhau đi dạo trên phố, ngay giây phút như thế này sau suốt gần mười năm khiến Thái Anh rất quý trọng nó.

Nàng nắm chặt tay Lệ Sa suốt không buông.

Lệ Sa nhìn xuống tay mình, nàng cười mỉm nhìn tay Thái Anh đan vào tay mình.

"Nàng đang quý trọng ta sao?"

"Phải"- Thái Anh quay qua gật đầu

"Vậy nếu...được chọn lại lần nữa thì nàng có chọn ta không?"

- Đột nhiên Lệ Sa lại hỏi một câu hỏi kì lạ

"Ta đã từ bỏ gia tộc, từ bỏ Hoàng cung rồi.

Nàng còn muốn ta chọn lựa gì nữa?"

- Thái Anh ngơ ngác hỏi

"Nếu chọn giữa...chúng sinh và ta thì nàng sẽ chọn như thế nào?"

- Đột nhiên Lệ Sa đứng lại nhìn thẳng vào mắt của Thái Anh

Thái Anh cũng dừng chân, giữa phố xá đông người qua lại.

Hai người đứng nhìn nhau, Thái Anh còn chưa thốt ra lời nào.

Thái Anh có chút hoảng loạn:

"Nàng nói vậy là sao?"

"Ờ...nàng đừng căng thẳng quá, nếu giờ nàng chưa trả lời được cũng không sao.

Thời gian còn dài mà.

Ta nghĩ ta sẽ nhanh chóng biết được câu trả lời từ nàng mà thôi"- Lệ Sa vứt bỏ vẻ mặt nghiêm túc căng thẳng của mình đi, niềm nở nở nụ cười

"Đi thôi, nàng muốn ăn gì?"

- Lệ Sa chuyển chủ đề nói

"Ăn những món hồi trước chúng ta ăn đi"- Thái Anh cũng vui vẻ trở lại khoác tay Lệ Sa

Hai người đi tiếp cùng nhau.

Đi tới một hàng quán, là nơi năm xưa hai người lúc tới đây đã ghé vào ăn.

Nhưng mà ông chủ năm xưa ra câu đối đáp cho hai người không còn nữa.

Chỉ có một người chủ mới ra đón tiếp:

"Hai vị tiểu thư, xin mời vào"

"Ờ...ông chủ đâu rồi?"

- Thái Anh thắc mắc hỏi

Người chủ trẻ tuổi ngơ ngác rồi gật đầu hiểu ra:

"Ý tiểu thư là vị chủ đời trước sao?

Đó là phụ thân ta, nhưng đã qua đời rồi.

Giờ ta là người tiếp quản quán này.

Hai vị dùng gì cứ gọi"

"À ờ thì ra là vậy.

Dù gì cũng đã qua hơn tám năm rồi mà nhỉ"- Thái Anh gật gù

"Không sao, cho bọn ta như cũ.

Hai phần tiểu long bao"- Lệ Sa vui vẻ nói

"Dạ được, có ngay"- Vị chủ quán quay vào trong

Thái Anh nhìn tới nhìn lui, nơi này ít nhiều cũng có thay đổi.

Nhưng nàng không nhận ra thứ thay đổi lớn nhất là người ngồi trước mặt nàng.

Quay tới quay lui rồi nàng lại nhìn sang Lệ Sa, nhìn Lệ Sa trong mái tóc ngắn có chút không quen.

Nàng nhận thấy trên gương mặt Lệ Sa ẩn hiện một nét lạnh lùng băng lãnh vô cùng, thật khác với lúc xưa.

Thái Anh nhớ lại lời Thiên Y Lão Nhân nói với nàng, rồi nàng lại nghĩ tới câu hỏi của Lệ Sa lúc dạo phố.

"Kẻ sắp bước vào con đường ma đạo, sau này không sớm thì muộn cũng sẽ hại đến chúng sinh.

Tham vọng bá chủ sẽ dần khiến cô ấy sinh ra sát tính.

Và người ngăn được cô ấy lại chỉ có mình cô mà thôi"

"Nếu chọn giữa...chúng sinh và ta thì nàng sẽ chọn như thế nào?"

Hai chuyện này có liên quan gì với nhau không?

Thái Anh càng suy nghĩ càng nhìn chằm chằm vào Lệ Sa.

Lệ Sa thấy Thái Anh kì lạ liền hỏi:

"Nàng sao vậy?

Có chỗ nào không khỏe sao?"

"Ờ không có.

Chỉ là ta suy nghĩ một số việc nên thẫn thờ một chút thôi"- Thái Anh lắc đầu nói

"Đồ ăn của hai vị đây, chúc ngon miệng"- Thức ăn được bưng ra tới

"Có chuyện gì làm nàng phiền lòng sao?

Nói cho ta biết được không?"

- Lệ Sa hỏi tới cùng

"Thôi ăn đi, không có gì đâu.

Nàng yên tâm"- Thái Anh cầm đũa lên lắc đầu nói

Vậy trong suốt tám năm qua, Lệ Sa đã làm gì??

Sau khi uy hiếp được Khuê Liên để nắm toàn bộ binh quyền ở Hồ tộc trong tay cộng thêm nàng giờ đã là cung chủ nên đã tiến hành tiêu diệt các yêu tộc khác có ý chống đối với Hồ tộc.

Lần lượt các yêu tộc lớn nhỏ khác không phục đều bị giết hại một cách tàn nhẫn.

Các cuộc hỗn chiến diễn ra liên tiếp...song song đó Lệ Sa đã tu luyện ma pháp nhằm tăng thêm sức mạnh của bản thân.

Dù Khuê Liên nhiều lần khuyên ngăn nàng:

"Lệ Sa à, ma pháp là cấm thuật.

Muội đừng luyện nữa.

Quá đủ rồi!!"

"Ra ngoài"- Lệ Sa ngồi thiền trong một căn phòng tối

"Muội nghe tỷ nói đi có được không?"

- Khuê Liên vẫn cố chấp đứng đó nói

"Quá muộn rồi, ma pháp đã hợp thể với yêu hồn của muội.

Tỷ giờ có nói gì cũng vô dụng thôi.

Tốt nhất nên nghe lời muội đi"- Lệ Sa mở mắt ra, nàng đứng dậy

Yêu hồn hiện ra to lớn sau lưng Lệ Sa, nó không còn sắc đỏ vốn có của Hồ tộc mà chuyển sang một màu tím u tối với uy lực mạnh vô cùng.

"Muội định làm gì tiếp theo?

Muội định hại thêm bao nhiêu người nữa đây?"

- Khuê Liên bất lực nói

Lệ Sa đi qua lại trước mặt Khuê Liên, khuôn miệng nở một nụ cười hiểm ác nói:

"Phàm nhân là giống loài yếu đuối nhỉ?

Vậy nên tiêu diệt đi sẽ tốt hơn.

Để tam giới này chỉ còn Hồ tộc của chúng ta thôi"

"Sao muội có thể nói những lời đó chứ?"

- Khuê Liên bắt đầu cảm thấy căm phẫn

"Muội còn thứ phải lấy về ở nhân gian và người mà muội yêu quý, yên tâm đi.

Muội biết chừng mực mà, chắc chắn không làm hại đến Vân Chi của tỷ"- Lệ Sa bắt đầu dỗ ngọt Khuê Liên

Khuê Liên nhíu mài im lặng không nói gì.

Có thể nói bây giờ Lệ Sa đã được xếp vào hàng Đại Yêu của Đại Yêu!!

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 116


Đến lúc quay về....

"Vân Chi không có ở đây sao??"

- Lệ Sa nhìn quanh căn nhà hỏi

"Không...muội ấy trở về quê thăm phụ mẫu rồi, không có ở đây!!"

- Thái Anh lắc đầu nói

"Vậy ai sẽ hầu hạ nàng đây?"

"Hầu hạ gì chứ, ta xem nàng ấy như muội muội vậy.

Giờ ta cũng không còn là Hoàng tộc gì nữa cả, chỉ là thường dân thôi.

Nên có thể nói ta và Vân Chi giờ có thể là ngang hàng"

"Nàng hiểu chuyện thật đó.

Nhưng mà ở đây trời tối đừng có ra ngoài một mình.

Thật tiếc là ta không thể đưa nàng trở về Thanh Khâu, vì Thanh Khâu vốn có quy định không cho phàm nhân vào.

Nên nàng tạm ở lại đây nhé"- Lệ Sa ôn nhu nói

"Ta không sao mà, nàng định trở về sao?"

- Thái Anh đưa tay níu lấy tay Lệ Sa

"Ừm...ta có việc nên phải trở về, nàng đừng lo.

Ta sẽ...trở lại với nàng sớm thôi.

Nhưng mà sau này...buổi tối nếu nghe tiếng kì lạ bên ngoài thì nàng cũng đừng có ra khỏi đó.

Ta sẽ dùng pháp lực bảo vệ ngôi nhà này để không ai có thể xâm nhập vào"- Lệ Sa chu đáo nói

"Để làm gì?"

"Bằng mọi giá giữ cho nàng an toàn"

Thái Anh nghe xong gật gật đầu dù nàng biết Lệ Sa đang cố che giấu nàng chuyện gì đó...

.

Tại Thanh Khâu...

Lệ Sa nhanh chóng đã quay trở về Thanh Khâu.

Khuê Liên nhìn thấy nàng thì hỏi:

"Muội đi đâu suốt mà không về đây vậy?"

"Ừm...muội có chút việc cần giải quyết thôi"- Lệ Sa ngồi trên chiếc ghế lớn chống tay nói

"Muội đi gặp Thái Anh sao?"

- Khuê Liên đoán nói

"Sao tỷ biết?"

- Lệ Sa hướng Khuê Liên hỏi

"Ta chỉ đoán vậy thôi"

"Được rồi, không giấu tỷ nữa.

Muội đã gặp lại Thái Anh nên ở lại với nàng ấy một chút"- Lệ Sa cũng không muốn giấu diếm nữa

"Ờ ừm...Vân Chi...sống có tốt không?"

- Khuê Liên ngập ngừng hỏi

Lệ Sa nghe thế thì bật cười đứng dậy đi tới chỗ Khuê Liên:

"Tỷ hỏi Vân Chi sao?

Thì ra tỷ để tâm đến cô ta như vậy"

"Trả lời câu hỏi của ta đi, muội ấy sống có tốt không?"

"Sống rất tốt, tỷ yên tâm.

Hình như đã về quê thăm phụ mẫu rồi, Thái Anh nói với muội như thế"

"Vậy thì ta yên tâm rồi"- Khuê Liên gật đầu

"Tỷ rõ ràng rất quan tâm nàng ta, sao lại không nói cho nàng ấy biết?"

- Lệ Sa thắc mắc

"Muội ấy xứng đáng có được một phu quân và một gia đình hạnh phúc hơn.

Chứ không phải là..."

- Khuê Liên có hơi cúi mặt xuống nói

Lệ Sa đặt tay lên vai Khuê Liên có vẻ khuyên nhủ nói:

"Tỷ đang vứt bỏ tình cảm này sao?"

"Ta không vứt bỏ nó.

Thứ tình cảm này chỉ mới chớm nở, vẫn còn có thể từ bỏ được"

Lệ Sa nghe thế thở dài:

"Hồ tộc chúng ta đều sản sinh ra những kẻ nặng tình nhỉ?!

Huh...tùy tỷ thôi, muội sẽ không ép"

"Nhưng mà muội vẫn phải nói cái này, muội vẫn mong đến cuối cùng....tỷ sẽ lấy hết can đảm để thổ lộ với nàng ta"

Lệ Sa nói xong quay đi mất.

Khuê Liên nghe thế suy ngẫm một lát rồi nói:

"Tới cuối cùng là khi nào?

Muội có ý gì?"

"Khi mà nhân giới diệt vong gần hết"- Lệ Sa quay đầu lại nói

"Không...tỷ xin muội đừng làm mọi thứ thêm tồi tệ nữa"- Khuê Liên thấp giọng nói

"Thay vì nói mấy lời này thì tỷ mau đi chuẩn bị lực lượng đi, chúng ta sẽ sớm chiếm lấy nhân giới thôi"- Lệ Sa vẫn ngoan cố không đầu ý

Khuê Liên đành bất lực hất tay áo quay mặt đi.

Lệ Sa thấy thế cũng rời đi mất.

---

Sau khi Lệ Sa rời đi, nàng không quay lại Hàng Châu thăm Thái Anh nữa.

Khiến cho Thái Anh lại nhung nhớ nhưng không biết tìm Lệ Sa ở đâu.

Đành chỉ có thể đợi chờ lần nữa.

Và vào một đêm định mệnh, chuyện gì tới cũng phải tới...

"Cứu mạng...yêu quái...mau cứu mạng"

"Chạy đi...yêu quái tới rồi..."

Khung cảnh ở nhân gian chợt hỗn loạn như tận thế.

Khắp nơi đều phủ đầy yêu quái gây hại cho con người.

Máu lại lần nữa đổ thành sông, số người chết mỗi lúc một tăng.

Chỉ trong một đêm một đội quân của yêu giới kéo tới đông đảo gây hại cho nhân gian khiến chúng sinh lầm than vô cùng.

Tiếng khóc than cùng lời kêu cứu vang lên thấu tận mây trời.

Người thì mất người thân, người thì mất nhà cửa, người thì mất cả mạng sống.

Đến cả Hàng Châu cũng bị ảnh hưởng.

Lớp bị giết lớp bị ăn thịt, ngoài đường nhanh chóng trải đầy xác người.

Mùi tanh của máu bốc lên hòa vào không khí...

Thái Anh ở trong phòng nghe tiếng động bên ngoài, nàng muốn ra xem thử nhưng nhớ tới lời Lệ Sa nói dù bên ngoài có tiếng gì cũng không được rời khỏi nhà nên nàng chùn chân lại.

Quay về giường, nhưng nàng không tài nào ngủ được.

Cuối cùng Thái Anh vẫn quyết định chạy về phía cửa, nàng cố gắng mở nhưng không tài nào mở được.

Cánh cửa cứng như keo dán.

Thái Anh đập cửa:

"Mở ra...mau mở cửa...sao lại không mở được vậy chứ??"

Vân Chi ở trong cũng nghe tiếng mà chạy ra xem:

"Tiểu thư, sao vậy?"

"Sao cửa không mở được thế này?"

- Thái Anh có hơi hoảng loạng nhìn Vân Chi đáp

Vân Chi cũng thử mở cửa, kết quả cũng không được.

Hai người hợp sức mở cửa cũng không thể mở, đành bỏ cuộc.

Bên ngoài những tên yếu quái đi đến gần chỗ Thái Anh ở thì truyền tay nhau:

"Cung chủ nói không được đụng tới người trong nhà này, để họ sống"

"Được, vậy đi chỗ khác thôi"- Bọn yêu quái rời đi

Thái Anh và Vân Chi nhờ ở yên trong ngôi nhà mà đã được sống sót.

Còn chuyện diễn ra bên ngoài họ cũng không hay biết gì cả...

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 117


Sáng hôm sau...

Vân Chi và Thái Anh không ngờ đã ngủ thiếp đi mà không hay.

Khi ánh nắng khẽ lọt qua được khe cửa khiến họ tỉnh giấc thì Thái Anh giật mình.

"Vân Chi...mau tỉnh lại...tối qua đã có chuyện gì xảy ra vậy?"

Vân Chi cũng choàng tỉnh:

"Nô tỳ cũng không biết nữa"

Thái Anh đi lại cửa, cánh cửa nhẹ nhàng được mở ra một cách bình thường.

Nàng từ từ bước ra ngoài, vừa nhìn ra khung cảnh bên ngoài đã làm Thái Anh choáng váng.

Vân Chi thấy Thái Anh đứng khựng ở đó nên cũng đi lại xem.

Nàng phải dùng tay che cả miệng.

Hai người bước ra khỏi căn nhà, xác người nằm đầy đường.

Máu còn chưa kịp khô hết.

Nằm ngổn ngang tới độ cả hai đành phải bước qua họ.

Thái Anh lần đầu tiên thấy nhiều người chết như vậy, cả Vân Chi cũng thế.

Số người sống còn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hai người cứ thế đi một đoạn, đi tới đâu cũng vậy.

Trước mắt chỉ toàn là thảm cảnh.

Thái Anh biết ai là người làm ra chuyện này nên liền gào lên:

"LỆ SA...LẠP LỆ SA MÃ NẶC BA...TA BIẾT LÀ NÀNG NGHE THẤY...MAU RA ĐÂY ĐI!!

NÀNG MAU RA ĐÂY CHO TA, LỆ SA!??"

"Tiểu thư..."

- Vân Chi vịnh tay Thái Anh lại

Lệ Sa từ xuất hiện từ trên không rồi đáp nhẹ xuống:

"Nàng gọi ta sao?"

Thái Anh nhìn thấy Lệ Sa thì liền đi lại vịnh chặt vai Lệ Sa lại hỏi:

"Mấy chuyện này là sao?

Nàng giải thích đi?"

Vân Chi thấy Thái Anh kích động thì liền khuyên nàng:

"Tiểu thư, người bình tĩnh lại đi"

Lệ Sa hất nhẹ tay của Thái Anh ra khỏi vai mình, gương mặt đanh thép nói:

"Tất cả là chủ ý của ta.

Nàng còn muốn hỏi gì không?"

Thái Anh nghe như sét đánh ngang tai vậy, xém nữa là đứng không vững:

"Nàng giết từng này người sao?

Như thế là sát sinh, là đại sát đó nàng biết không?"

"Ta không sợ trời không sợ đất.

Đại khai sát giới thì sao?"

- Lệ Sa ngông cuồng đáp

"Nàng làm vậy để được cái gì?"

"Để được bên nàng!!"

- Lệ Sa hai mắt đỏ lên xúc động nói

Thái Anh im phắt đi không nói gì cả.

Lệ Sa nói tiếp:

"Ta ghét ranh giới giữa người và yêu.

Tại sao lại phải quy định như vậy?

Người và yêu không thể đến với nhau, tại sao?

Con người mỗi khi gặp yêu quái đều muốn diệt đến tận gốc.

Hồ tộc của ta vì thế năm xưa phải chạy đến Thanh Khâu ở.

Và tuyệt đối nghiêm cấm người Hồ tộc yêu đương với con người.

Ta yêu nàng, ta thực sự rất yêu nàng, Phác Thái Anh.

Nhưng tên Hoàng đế đó lại chia cắt chúng ta, tới tỷ tỷ ta cũng khuyên rằng nên rời khỏi nàng để đảm bảo cho cả hai"

Lệ Sa không kiềm được nước mắt nên khụy chân quỳ mộp xuống đất.

Tay nàng đánh liên hồi xuống mặt đất:

"Ta vì nàng vượt muôn trùng cách trở để rồi cái ngày nàng ở Thận Hình Ty nói không cần ta.

Tim ta như chết lặng.

Ta nhẫn nhịn rời xa nàng suốt tám năm và đi theo con đường ma đạo.

Ta yêu nàng đến đánh mất luôn cả bản thân mình.

Nên ta quyết định, chỉ cần ta làm chủ được tam giới thì sẽ không còn ai ngăn cản chúng ta được nữa"

Lệ Sa ngẩn mặt đứng lên ôm chầm lấy Thái Anh vào lòng:

"Nếu nàng yêu ta thì đừng xen vào.

Còn nếu nàng muốn tìm ta của ngày xưa thì...Lệ Sa của ngày xưa đã chết rồi"

.

Tại triều đình...

"Hoàng thượng, mọi việc giờ đang rất nghiêm trọng rồi.

Xác người đã chất đầy ngoài thành, bây giờ không nơi nào là an toàn cả"- Tiểu Bối Tử bẩm báo với Khải Hoàng

Khải Hoàng y thực sự vốn không hề có cách giải quyết chuyện này, y không sợ ngoại bang vì đã có thanh kiếm trấn giữ.

Nhưng kẻ giết dân y lại là yêu quái nên y thực sự vô cùng sợ hãi.

Khải Hoàng do dự nuốt nước miếng xuống, y nghĩ có phải Lệ Sa đang quay lại để lấy thanh kiếm nên làm vậy hay không.

Tiểu Bối Tử cảm thấy sự việc cấp bách nhưng Khải Hoàng lại im lặng không trả lời liền kêu thêm một tiếng:

"Hoàng thượng, sao người không nói gì cả?

Chuyện bây giờ thực sự rất quan trọng.

Chúng ta chỉ dủ quân số để bảo vệ trong thành và hoàng cung mà thôi.

Những bá tánh còn lại thì tính sao đây?"

"Trẫm...trẫm...trẫm thực sự không biết cách giải quyết nữa.

Lần này là bọn yêu quái đó, chúng từ đâu lại kéo tới đông như vậy.

Trong một đêm đã quét sạch hết một vùng lớn, làm vô số người chết.

Ngươi kêu trẫm phải làm sao đây?

Chúng ta vốn không đánh lại chúng"- Khải Hoàng nói với vẻ bất lực

"Vậy không lẽ người định bỏ mặc những dân chúng còn lại sao?"

- Tiểu Bối Tử nhíu mày nói

"Trẫm...trẫm còn muốn sống, lỡ chúng kéo vào tới hoàng cung này thì sao chứ?"

- Khải Hoàng gương mặt hoảng loạn nói

"Người bất lực đến vậy sao?"

- Tiểu Bối Tử thất vọng nói

"Hay là chúng ta đầu hàng chúng đi, trẫm biết người đứng đằng sau là ai.

Chỉ cần chúng ta đầu hàng không chừng sẽ đượ tha mạng đó"

"Sao đột nhiên người lại hèn nhát như vậy chứ?"

"Trẫm thật sự bất lực rồi, bây giờ tốt nhất nên tập trung lực lượng bảo vệ trong thành thôi"- Khải Hoàng vầng trán đẫm mồ hôi nói

"Ngoài thành xác người sắp chất thành núi rồi"- Tiểu Bối Tử như sắp khóc nói

Khải Hoàng cúi gầm mặt:

"Trẫm là tên Hoàng đế tồi tệ nhất lịch sự, tất cả là tại trẫm"- Y khóc thút thít như trẻ con

Tiểu Bối Tử nghe thế quay lưng đi:

"Vậy người cứ chui rút ở đây đi, nô tài đi tìm cách cứu những người vô tội ngoài kia"

"Tiểu Bối Tử...Tiểu Bối Tử..."

- Khải Hoàng lớn tiếng kêu y lại nhưng vẫn không có gan bước ra khỏi Dưỡng Tâm điện của mình

~~~
 
Back
Top Dưới