Khác [BHTT] CỬU VỸ HỒ LY | Phác Thái Anh x Lạp Lệ Sa

[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 118


Thái Anh cố gắng giữ chân Lệ Sa ở lại bên mình vì sợ nếu để Lệ Sa ra ngoài thì sẽ hại người.

May mà Lệ Sa cuối cùng cũng chịu ở lại bên Thái Anh.

Tối đó...

Thái Anh mua rất nhiều rượu về, nàng muốn chuốc say Lệ Sa.

Trên bàn cơ man là bình rượu lớn nhỏ, tất cả đều đã được uống hết.

Nhưng người bị chuốc say lại không say còn người muốn chuốc thì lại say đến độ đứng không vững.

Thái Anh gục xuống bàn, miệng lãi nhãi gì đó.

Lệ Sa còn tỉnh như sáo ngồi kế bên:

"Nàng say rồi sao?

Hôm nay sao đột nhiên lại uống nhiều như vậy vậy chứ?"

Thái Anh tới nghe cũng nghe không rõ Lệ Sa nói gì chứ đừng nói là trả lời.

Lệ Sa đứng dậy nói:

"Nếu nàng say vậy thì nghỉ ngơi đi, ta về đây"

Nghe thế Thái Anh đứng khựng dậy, dùng chút sức.

Nàng rút ra một con dao xông tới đâm về phía Lệ Sa.

Lệ Sa xoay người lại, con dao không đâm trúng nàng, nó chỉ lệch qua một bên trúng vào mái tóc của nàng.

Những sợi tóc đứt ra rơi xuống đất.

Lệ Sa quả thật không đề phòng Thái Anh, cũng không nghĩ Thái Anh sẽ làm vậy với mình, nàng trợn mắt hỏi:

"Nàng định giết ta?"

"Câu hỏi lần trước nàng hỏi ta, ta đã có câu trả lời rồi.

Ta rất muốn chọn chúng sinh, ta không thể nhìn những người vô tội chết thảm như vậy trước mặt mình.

Nhưng ta lại không thể ra tay với này"- Thái Anh tay vẫn chưa buông ra khỏi con dao, nước mắt lăn dài nói

"Ta biết ý định hôm nay nàng đưa ta về nhà, chuốc rượu ta là gì mà.

TẠI SAO NÀNG KHÔNG CHỌN TA??"

- Đột nhiên Lệ Sa hét lớn

Thái Anh ở khoảng cách gần nghe tiếng hét của Lệ Sa nên rút người lại.

Lệ Sa đưa tay lên con dao, rút nó ra.

Nàng đưa nó lại cho Thái Anh:

"Nếu đã đâm trượt thì đây, bây giờ khoảng cách rất gần.

Nàng nhắm cho kĩ rồi đâm cho chính xác vào"- Lệ Sa cầm tay Thái Anh cầm con dao kề vào cổ mình

Thái Anh lắc đầu liên tiếp, cánh tay cứng lại không cử động.

Nàng sợ cử động mạnh sẽ thật sự làm tổn thương tới Lệ Sa.

Lệ Sa thấy thế buông ra, Thái Anh cũng buông con dao xuống đất.

Lệ Sa ôm chặt lấy thân thể Thái Anh kéo nó sát vào người mình.

Nàng hôn lên môi Thái Anh một cách mạnh bạo, Thái Anh không thể từ chối.

Nhưng nụ hôn đó quá mạnh, Lệ Sa không những thế còn cắn vào môi Thái Anh.

Nàng đau đớn thoát ra, máu từ khóe môi khẽ ứa ra.

Lệ Sa hỏi:

"Nàng đau không?"

"Đau..."

- Thái Anh rung rung nói

"Đau...ừ...nàng đau.

Như con dao khi nãy, nó không khiến ta đau về thể chất nhưng nó sẽ khiến ta đau về tinh thần rất là nhiều đó nàng có biết không?

Một con dao nhỏ bé sẽ không giết nổi ta nhưng nó có thể giết tình yêu của hai chúng ta.

Nên sau này đừng sử dụng nó nữa, được chứ?"

Thái Anh nghe xong gật đầu liên tục, lúc này Lệ Sa mới mỉm cười được.

Nàng dùng tay lướt nhẹ ngang khóe môi của Thái Anh, vết thương khi nãy cũng đã hết ngay lập tức.

"Ta không tốt, khi nãy làm nàng sợ có đúng không?"

- Lệ Sa ôm lấy Thái Anh vào lòng ôn nhu nói

"Ta chỉ sợ nàng làm hại người vô tội mà thôi"

"Ta đưa nàng lên giường nhé, chắc nàng mệt rồi"- Lệ Sa dứt ra bế Thái Anh lên

Lệ Sa đi một mạch tới giường đặt Thái Anh xuống rồi hất tấm chăn ra đắp lên cho nàng.

"Nàng nghỉ ngơi đi, ta đi đây"

Nhưng Thái Anh lại ôm chặt lấy tay của Lệ Sa níu kéo:

"Ở lại đây đi, nàng muốn đi đâu chứ?"

Lệ Sa suy nghĩ rồi ngồi xuống, ngã lưng rồi chui vào chăn nằm cạnh Thái Anh.

Thái Anh lập tức ôm chặt lấy Lệ Sa.

"Nàng không được đi"

"Được được, ta ở đây.

Nàng say rồi, ngủ sớm đi"

Lệ Sa chưa nói dứt câu thì Thái Anh đã nhắm tịt mắt ngủ mất.

.

Sáng hôm sau...

Thái Anh đau đầu tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài.

Cả người nàng ê ẩm, Thái Anh ngồi dậy.

Nàng nhìn quanh giường nhưng chẳng thấy ai, một bóng người cũng không có.

"Lệ Sa...Nàng ấy lại rời đi nữa rồi!!

Thật là..."

Thật sự, Lệ Sa đã rời đi vào sáng sớm để trở về Thanh Khâu chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo của mình.

Tại Thanh Khâu...

Lệ Sa đang đích thân dặn dò những Hồ yêu khác cho kế hoạch tiếp theo:

"Chúng ta...tối nay sẽ chuẩn bị để...công thành!!"

Khuê Liên đứng kế bên, nàng trước nay chưa từng tán thành kế hoạch của Lệ Sa.

Chỉ có thể im lặng, còn những Hồ yêu khác thì cũng không dám kháng lệnh của Hồ cung chủ như Lệ Sa nên không ai có ý kiến.

Sau khi rời đi, Khuê Liên đi theo Lệ Sa nói:

"Ta biết không thể khuyên được muội nhưng muội thực sự có nghĩ tới hậu quả không?"

"Muội còn sợ hậu quả sao?"

- Lệ Sa tỉnh bơ đáp

"Muội không nghĩ cho Thái Anh sao?"

"Muội nghĩ cho Thái Anh nên mới làm như thế!!"

"Hứ...muội yêu tới mức chuyển từ chấp niệm thành oán niệm mất rồi"- Khuê Liên có vẻ tức giận

"Ý tỷ là sao?"

- Lệ Sa nhíu mày

"Lần kế hoạch này tỷ sẽ không tham gia, muội tự mà chỉ huy đi"- Khuê Liên quay lưng lại về phía Lệ Sa nói

"Tại sao?"

"Tỷ không muốn tham gia vào cuộc chiến vô nghĩa này nữa.

Muội bây giờ đã là thuộc hàng đại yêu rồi.

Còn muốn tiêu diệt nhân giới làm gì chứ!!"

- Khuê Liên lắc đầu

"Tại vì....thanh Huyết kiếm của Hồ tộc chúng ta đang ở trong tay của tên Hoàng đế kia"- Lệ Sa đành nói ra sự thật

Khuê Liên nghe thế quay người lại:

"Muội nói gì, sao lại có thể nằm trong tay của tên đó được?"

"Là muội đưa cho hắn, với điều kiện hắn không được làm hại đến Thái Anh khi muội không còn ở Hoàng cung"

Khuê Liên thở hắc:

"Vậy nói trắng ra mục đích lần này là muội muốn lấy lại thanh kiếm đó sao?"

"Đúng vậy.

Thanh Huyết kiếm đó uy lực mạnh vô cùng, rơi vào tay một tên phàm nhân tám năm.

Quả là uổng phí.

Nó có thể giúp muội thực hiện mục tiêu tiếp theo là đánh tới tiên giới"

"Muội bị điên à?

Lấy được thanh kiếm đó rồi thì muội dừng mọi chuyện lại được rồi đó.

Muội không biết tiên giới là nơi nào à?"

- Khuê Liên kịch liệt phản đối

"Với sức mạnh hiện giờ của muội thì Nhị Lang Thần cũng chưa chắc thắng"- Lệ Sa tự tin nói

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 119


Chuyện của Lệ Sa và Hồ tộc của nàng gây hại nhân gian nhanh chóng đã được truyền đến thiên giới.

Ngọc Hoàng lo lắng về sự xuất hiện của đại yêu nên sai binh lính và Nhị Lang thần xuống thu phục.

.

Khải Hoàng mỗi lúc một sợ Lệ Sa đến tìm mình, sợ đến mất ăn mất ngủ.

Y sợ chết, sợ không còn ngồi vào được ngôi vị này nữa.

Y còn quá trẻ để chết.

Khải Hoàng rúc vào trong Dưỡng Tâm điện không ăn không uống, còn lệnh cho ngự tiền thị vệ canh giữ nghiêm ngặt nhất.

Thị vệ đứng dày đặc trước cửa canh cho y.

Nhưng chuyện gì đến cũng đến, quân Hồ yêu của Lệ Sa đã nhanh chóng kéo vào trong thành, vào đến Hoàng cung.

"Cũng đông thật, hắn sợ ta đến vậy sao?

Thị vệ đứng dày đặc như thế này"- Lệ Sa đứng trên không nhìn xuống

Nàng từ từ đáp xuống.

Đám thị vệ nhìn thấy liền rút kiếm ra chĩa về phía nàng.

Lệ Sa cười nhếch miệng, chín đuôi của nàng xuất hiện.

Bọn thị vệ có chút sợ hãi lùi lại, Lệ Sa được nước tiến lên.

Bọn chúng nhanh chóng xông lên.

Lệ Sa chỉ vung tay một cái chúng đề ngã lăn ra hết.

Khải Hoàng ngồi ở trong nghe tiếng bên ngoài sợ đến độ rung cả người.

Lệ Sa như thể chỉ cần búng tay là có thể dẹp đám thị vệ đó qua một bên.

Lệ Sa đạp cửa đi vào, Khải Hoàng tròn mắt nhìn Lệ Sa:

"Nàng...nàng..."

"Nàng nàng cái gì, ta tới đây để lấy đồ"- Lệ Sa trừng mắt đi tới

Khải Hoàng sợ hãi đứng lên bước ra khỏi long ngai, y rung rung nói:

"Ý nàng nói là thanh kiếm đó sao?"

"Còn gì nữa, mau đi lấy để trả nó cho ta mau lên.

Suốt tám năm qua ta giao nó cho ngươi như vậy là đủ rồi.

Bây giờ là lúc ta cần nó"- Lệ Sa không ngần ngại đi lên gần chỗ long ngai nói

Khải Hoàng sợ hãi lùi lại, gật đầu liên hồi:

"Trẫm sẽ đi lấy nó ngay, đừng giết trẫm"

Lisa cười khinh bỉ, ngang nhiên ngồi xuống long ngai chờ đợi.

Khải Hoàng đi lấy ngay thanh kiếm đưa lại cho Lệ Sa.

Nhìn nàng ngồi trên long ngai cũng không dám lên tiếng, dâng thanh kiếm lên.

"Ngươi thảm hại thật đó, nhìn ngươi xem.

Có còn giống Hoàng đế hay không?

Hahahaha..."

Lệ Sa cầm lấy thanh kiếm.

Vốn tưởng nàng sẽ rời đi nhưng không, Lệ Sa kề kiếm vào người Khải Hoàng.

Y sợ hãi lùi lại đằng sau, lùi đến khi ra khỏi cả Dưỡng Tâm điện y té luôn xuống đất.

Bỗng có kẻ chạy tới, chắn trước Khải Hoàng không ngần ngại bảo vệ cho y.

Lệ Sa nhíu mày:

"Ngươi là ai?"

"Hoàng Quý phi, sao nàng lại chạy ra đây làm gì?

Ở đây nguy hiểm lắm, nàng mau đi đi"- Khải Hoàng tỏ vẻ lo lắng cho nữ nhân bên cạnh mình

Lệ Sa gật gù, thì ra đây là Hoàng Quý phi của Khải Hoàng.

"Ngươi là ai?

Sao dám xông vào đây, phạm thượng"- Hoàng Quý phi nhìn Lệ Sa nói

Khải Hoàng liền kéo Hoàng Quý phi nhắc:

"Nàng đừng nói thế"

Hoàng Quý phi nhanh chóng đỡ Khải Hoàng lên.

Lệ Sa để kiếm xuống, nàng nghiêng đầu nhìn:

"Ngươi có yêu tên này không?"

"Ngươi nói gì vậy, đương nhiên rồi.

Hoàng thượng là phu quân của ta cơ mà"- Nữ nhân kia dõng dạc nói

"Chúc mừng ngươi, cuối cùng cũng tìm được người yêu ngươi thật lòng"- Nhìn vào mắt của nữ nhân kia, Lệ Sa khẳng định lời nàng ta là thật lòng nên nói với Khải Hoàng

Bên ngoài những Hồ yêu khác cũng xông vào tới nơi.

Khải Hoàng quay đầu nhìn, y đứng lên lùi lại.

"Cuối cùng ngày này cũng tới...không lẽ A Dĩ Tử Nạp đã đến lúc diệt vong rồi sao?"

- Khải Hoàng tự hỏi bản thân mình

Khải Hoàng vừa dứt câu thì trên trời hiện lên nhiều vệt sáng chiếu xuống.

Trên trời như xuất hiện một cánh cổng mở ra.

"Hồ cung chủ, đó là..."

- Một Hồ yêu gần đó hỏi Lệ Sa

Lệ Sa không trả lời chỉ nhíu mài, Khải Hoàng cùng Hoàng quý phi nhìn thấy hiện tượng lạ nên liền lùi về xa.

Lệ Sa lại nở nụ cười:

"Huh...người của thiên giới sao?

Được lắm, đến đây đi ta sợ các người sao?"

- Lệ Sa càng nói càng nắm chắc thanh kiếm hơn

Binh lính trên trời dần xuất hiện, lần này ra trận Ngọc Đế đã sai Tứ Đại Thiên Vương, Nhị Thập Bát Tú, Cửu Diệu Tinh Quan, Thập Nhị Nguyên Thần, Ngũ Phương Yết Đế, Tứ Trị Công Tào, Đông Tây Tinh Đẩu, Nam Bắc Nhị Thần cùng các binh lính tinh nhuệ khác cũng tham chiến (*).

(*)Thật ra đây là vì tui quá thích nguyên tác của Tôn Ngộ Không nên mới kể hết mấy vị thần này vô á, trong trận đại náo thiên cung, hay thật sự luôn!!

Có thể nói Lệ Sa đang đối đầu với hơn một nửa chiến thần của thiên giới.

Ngọc Đế sai nhiều tướng như vậy vì biết trong tay Lệ Sa có thanh Huyết kiếm.

Thanh kiếm này là vũ khí có uy lực vô cùng mạnh, nó vốn đã tích tụ linh khí trời đất nên chỉ cần vào tay ai kẻ đó có thể gần như gấp đôi được uy lực của bản thân lên.

Huống hồ gì bây giờ Lệ Sa đã được xếp vào hàng đại yêu.

Tất cả đều hạ xuống ngay trước mặt Lệ Sa.

Nàng vẫn không cảm thấy chút gì sợ hãi.

Thậm chí đôi mắt còn trở nên hiếu chiến hơn.

Nàng giơ thanh kiếm lên, dùng bàn tay mình đặt lên lưỡi kiếm.

Kéo một đường thật mạnh.

Máu nàng phủ lên lưỡi kiếm, thanh kiếm bắt đầu sáng lên.

"Linh Khí Tập Kết"- Lệ Sa giơ thanh kiếm lên nói

Tất cả linh khí trời đất đang tập hợp lại nơi nàng, sức mạnh nàng càng lúc càng tràn đầy hơn.

Yêu hồn nàng hiện lên, một con Hồ yêu to lớn ở đằng sau, trông vô cùng hung bạo.

Hai bên bắt đầu xông lên khiêu chiến.

Một mình nàng đấu hết với mấy tướng lĩnh, một chọi với một nửa thiên đình.

Cuộc chiến vô cùng cam ro và quyết liệt!!

Lệ Sa phát huy cũng chỉ mới một nửa sức lực đã khiến cho những chiến thần bị đánh tan tát.

Trong tay nàng cầm thanh kiếm, điên cuồng đánh bại từng người từng người một.

Ở một diễn biến khác những tên lính cũng bị người của Hồ tộc đánh bại.

Bây giờ chả khác nào Lệ Sa lại đang ở thế thượng phong.

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 120


Thanh Huyết kiếm càng đánh càng uy lực mạnh hơn, còn Lệ Sa càng đánh thì lại càng hiếu chiến hơn.

Như thể không có ai có thể ngăn được uy lực của nàng.

"Các ngươi nghĩ chỉ với chút sức lực đó có thể đánh bại được ta sao?

Lũ người của Thiên Giới.

Mơ đi"- Lệ Sa đắc ý nói

"Ngươi đừng có ngông cuồng"

Tứ Đại Thiên Vương cùng những người khác đồng loạt xông lên, Lệ Sa một mình đối địch cũng không ngại xông tới.

Hai luồng sức mạnh bắt đầu công phá nhau.

Nhưng uy lực của Lệ Sa quá mạnh, đến độ hất văng tất cả bọn họ ra.

Từ trên cổng trời, Nhị Lang Thần nhìn thấy không chịu được nữa liền phi xuống.

Y vốn nổi tiếng là chiến thần đệ nhất thiên đình, tay cầm Tam Tiêm Đao do Giao Long ba đầu hóa thành, dưới chân có Hoa Thiên Khuyển hỗ trợ.

Xưa nay chưa có ai địch lại y.

Có vẻ Lệ Sa đã tìm được một đối thủ xứng đáng.

Cả hai lơ lững trên không nhìn nhau, đôi mắt thứ ba của Nhị Lang Thần cũng mở ra rồi.

Xem ra sắp có một cuộc chiến khóc liệt khác diễn ra.

Lệ Sa cũng không thua kém, đôi mắt của nàng rực sáng, thanh kiếm cũng rực sáng theo.

Một kẻ đứng đầu Thiên Giới, một kẻ đứng đầu Yêu Giới.

Một cuộc hỗn chiến chưa từng có sắp diễn ra.

"Hôm nay ta sẽ không tha cho Hồ yêu như ngươi!!"

"Hứ, đừng nhiều lời!!

Có giỏi thì lấy chín đuôi của ta"- Lệ Sa quát nói

Cả hai nói dứt lời thì lao vào nhau như hai mũi tên.

Hai luồng sức mạnh vừa như đập vào nhau đã khiến trời đất rung chuyển.

Mạnh mẽ và không ai chịu nhường ai.

Khải Hoàng cùng Hoàng Quý phi trốn vào một góc, y cũng lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng hùng tráng như vậy.

Nhưng nãy giờ cả hai vẫn chưa phân được thắng bại.

Bỗng con Hoa Thiên Khuyển của Nhị Lang Thần nhảy tới cắn vào người của Lệ Sa.

Nàng bị Hoa Thiên Khuyển cắn trúng, không thi triển tiếp được sức mạnh nên rơi từ trên cao xuống đất.

Người nàng bị thương chảy ra máu, vết thương này đương nhiên là không thể lành lại được.

Thanh kiếm rơi ra khỏi tay của nàng, Lệ Sa ôm lấy vết thương trên bụng mình đau đớn.

Nhị Lang Thần đáp xuống, đi tới nhặt thanh kiếm lên nói:

"Thanh Huyết Kiếm này uy lực vô song, vào tay người tốt thì sẽ không sao nhưng vào tay kẻ xấu như ngươi sẽ rất nguy hiểm.

Nên ta sẽ mang nó về thiên đình.

Còn ngươi, thì hãy đợi phán xét của Ngọc Đế đi"

Lệ Sa gượng đứng dậy:

"Chưa xong đâu, các ngươi đánh như vậy ta không phục.

Ngươi thử vứt bỏ vũ khí, ta với ngươi đánh tay đôi.

Ta không sợ ngươi đâu"

"Ngươi không cần tốn công vô ích, ta và ngươi uy lực ngang nhau.

Nếu Hoa Thiên Khuyển không nhào tới cắn ngươi thì ta và ngươi cũng không thể phân thắng bại được đâu.

Ngươi ngoan ngoãn mà chịu trừng phạt đi"- Nhị Lang Thần quay đi nói

"Thiên giới các ngươi làm vậy ta không phục, TA KHÔNG PHỤC"- Lệ Sa tức giận hét lên

Từ trên trời lại xuất hiện thêm một nhân vật nữa, nhân vật này có vẻ quen thuộc với Lệ Sa.

"Ngươi không phục cái gì chứ?

Ngươi thử nhìn xem ngươi đã hạ hết bao nhiêu tướng lĩnh của thiên đình rồi?"

Lệ Sa ngước lên nhìn, ánh sáng phát ra từ kẻ này chói mắt quá đi mất.

Sao một lúc thì Lệ Sa mới nhìn ra được, quả thật có chút quen:

"Thiên Y Lão Nhân?"

"Phải, là ta.

Ta là Nguyên Thủy Thiên Tôn!!"

- Tiếng nói ở trên vọng xuống

"Thì ra ngươi không phải người bình thường, thảo nào lại có thể chữa được chân cho Thái Anh.

Nể tình chuyện đó ta sẽ không giết ngươi"- Lệ Sa ngông cuồng nói

Nguyên Thủy Thiên Tôn liền cười nói:

"Ngươi không thể giết ta được đâu, vì hôm nay ta đến đây để thu phục ngươi"

"Ngươi đã sớm biết có ngày này?"

"Phải.

Ta đã đoán được sẽ có ngày người nhập thể ma đạo mà gây náo loạn nhân gian làm hại chúng sinh"

"Huh...thì sao chứ?

Ngươi làm gì được ta?"

- Lệ Sa hất mặt

"Ngươi đánh bại hết thiên binh thiên tướng, bất phân thắng bại với Nhị Lang Thần.

Ngươi quả là đại yêu của đại yêu.

Nên muốn thu phục ngươi đương nhiên không thể nào đấu tay đôi với ngươi được"

"Ý ngươi là sao?"

- Lệ Sa không hiểu hỏi

Một binh lính giải một người đi ra, đó là Thái Anh.

Lệ Sa trừng mắt liền bay lên:

"Mau thả nàng ấy ra, ngươi muốn làm gì?"

"Dù là người hay yêu, thần tiên hay là gì đi nữa thì cũng có thứ bản thân muốn bảo vệ.

Ta biết ngươi luôn muốn bảo vệ nữ nhân này.

Cho nên nếu ngươi đầu hàng ta sẽ không giết cô ta"

"Bỉ ổi!!

Ngươi dùng Thái Anh uy hiếp ta?"

- Lệ Sa tức tối nhưng không làm được gì

"Để cứu hàng vạn chúng sinh thì hi sinh một người cũng đáng.

Là ngươi ép bọn ta phải dùng cách này.

Ngươi tốt nhất nên đầu hàng đi"

"Thái Anh...Thái Anh..."

- Lệ Sa lớn tiếng kêu

Thái Anh từ từ mở mắt ra:

"Lệ Sa...Lệ Sa...nàng..."

Lệ Sa mỉm cười, một nụ cười bất lực.

Nàng nói:

"Nàng không sao thì tốt rồi.

Lão đáng ghét này nói đúng, dù ta là người hay yêu thì ta vẫn có thứ mà ta luôn phải bảo vệ.

Đó chính là nàng.

Dù cho đến cuối cùng ta vẫn không thể thực hiện được tham vọng thống trị tam giới cùng nàng sống trọn đời trọn kiếp.

Nhưng ta muốn nói với nàng rằng, Phác Thái Anh ta yêu nàng, ta yêu nàng thiên trường địa cửu.

Vĩnh biệt!!"

Dứt lời Lệ Sa xua tay chịu trói.

Thái Anh cũng được thả ra.

Hai người được phép gặp mặt nhau giây phút cuối.

Lệ Sa vẫn mỉm cười khi nhìn Thái Anh khóc.

Điều thần kì hơn là đôi mắt của nàng đã trở lại bình thường, không còn chút tà đạo và hiếu chiến.

To tròn xinh đẹp và chỉ chứa mỗi mình Thái Anh ở trong đó mà thôi.

Lệ Sa giơ đôi tay nhem nhuốc vì trận chiến vừa rồi của mình lên lau đi giọt nước mắt của Thái Anh rồi lấy trong ngực áo ra một bông hoa nhỏ đưa cho nàng:

"Ta định sau hôm nay sẽ tặng nó cho nàng, loài hoa nàng thích nhất, hoa chi tử"

Thái Anh khóc nấc đến độ nói không nên lời.

"Lần này ta đi, là đi thật.

Nàng có thể sẽ không đợi được đâu.

Nên hãy tự chăm sóc tốt cho mình nhé"

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 121


Thiên binh thiên tướng liền áp giải Lệ Sa đi, Thái Anh níu lấy đôi bàn tay đó.

Hai người tay vẫn còn nắm chặt lấy nhau, Thái Anh chỉ có thể cầm lấy những bông hoa nhỏ còn tay của Lệ Sa thì không.

Nàng nghẹn ngào hét lên:

"KHÔNGGGGG..."

Lệ Sa vẫn ngoái đầu nhìn theo nàng trước khi bị đưa đi.

Lệ Sa nói:

"Ta hứa với nàng, một ngàn năm sau ta sẽ quay trở lại tìm nàng.

Một ngàn năm cho ta gặp được nàng thì một ngàn năm sau ta sẽ lại tìm nàng.

Ta nhất định.

TA HỨA VỚI NÀNG, THÁI ANH!!"

Dứt lời, Lệ Sa bị áp giải đi mất.

Hai tay bị xiềng xích trói chặt.

Thiên binh thiên tướng cũng lũ lượt rút về trời.

Chỉ còn Thái Anh khụy xuống đất mà khóc tức tưởi.

Bầu trời sau đó lại còn đổ cơn mưa xuống.

Thái Anh ôm lấy bông hoa vào lòng sợ ướt, mắt cứ hướng mãi lên trời dù hình bóng Lệ Sa đã mất dạng.

Nàng quay qua Khải Hoàng, gượng đứng dậy đi tới trước mặt y.

Hoàng Quý phi ở bên cạnh nói:

"Hoàng hậu..."

"Ta không còn là Hoàng hậu, ta bây giờ chỉ là một nữ nhân bình thường"- Thái Anh đáp

Rồi nàng nhìn sang Khải Hoàng, lấy trong tay áo ra một ít tóc của mình đưa ra.

Những ngón tay buông thả, chùm tóc kia rơi xuống đất, trước mặt Khải Hoàng.

"Nàng có ý gì?

Tại sao lại cắt tóc?"

"Phu thê kết tóc còn chúng ta bây giờ đã hết duyên, ta trả tóc này lại cho người.

Chúng ta coi như không còn nợ gì nhau"

---

"Hồ yêu đạo hạnh hơn ngàn năm, dùng tà thuật đi vào con đường ma đạo làm hại chúng sinh.

Vô pháp vô thiên.

Chống lại thiên đình, có ý làm phản, làm tổn hao hơn một nửa thiên binh thiên tướng.

Xét thấy dù đã chịu hàng, nhưng sức mạnh của yêu hồn vẫn còn rất lớn.

Nên giao cho Nguyên Thủy Thiên Tôn phong ấn Hồ yêu này ở Thiên Đông Thành.

Cho tứ tượng Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước trấn áp.

Làm giảm đi uy lực yêu hồn.

Giam lỏng một ngàn năm chịu lửa thiêu không được siêu sinh"- Ngọc Đế nhanh chóng đã ra phán quyết

.

Thái Anh tay cầm bông hoa trắng nhỏ trở về nhà, Vân Chi nhìn thấy nàng thì liền chạy ra hỏi:

"Đã xảy chuyện gì vậy?

Khi nãy đột nhiên người bị bắt đi.

Bọn họ là ai ?"

Thái Anh nước mắt khô thành dòng trên khuôn mặt, đôi mắt vô hồn đi vào trong không trả lời.

Vân Chi thấy thế cũng quay vào trong:

"Tiểu thư, người sao vậy?"

Thái Anh đi vào trong, nàng lấy ra một bộ y phục.

Vân Chi nhìn Thái Anh đặt nó xuống bàn, nàng hỏi:

"Đây là..."

"Lệ Sa...đáng ra hôm nay ta quyết định cho nàng xem bộ y phục mà ta lúc còn ở Hoàng cung đã cất công chuẩn bị.

Nàng xem bộ hỷ phục này vô cùng tinh xảo, nàng một bộ ta một bộ..."

- Thái Anh nói tới đây thì nàng lại khóc lần nữa, tay sờ lên bộ y phục

Vân Chi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra:

"Tiểu thư à, người bình tĩnh lại đi được không?

Nói cho nô tỳ biết đã có chuyện gì xảy ra đi?"

"Nàng ấy đi mất rồi, nàng ấy thực sự đi rồi.

Sau này ta sẽ không còn được nhìn thấy nàng ấy nữa"- Thái Anh cúi đầu trả lời

"Lạp phi sao?

Nhưng mà..."

- Vân Chi từ từ hiểu chuyện gì đang xảy ra

"Vân Chi à, ngươi giúp ta mặc bộ hỷ phục tân nương này có được không?"

"Ờ dạ dạ"

.

"Lệ Sa à...nàng nhìn xem.

Ta mặc bộ y phục này lên có xinh đẹp không?

Không phải nàng nói thích màu đỏ nhất sao?

Ta tin chắc rằng khi nàng mặc lên cũng xinh đẹp y như ta vậy!!"

- Thái Anh vừa khóc vừa cười, tay nàng vuốt ve bộ hỷ phục còn lại

Vân Chi đứng cạnh, cuối cùng cũng hiểu ra được sự tình.

Nhìn tình cảnh của Thái Anh nàng cũng không nén nổi nước mắt, cũng không biết nên khuyên gì và nên khuyên như thế nào.

"Vân Chi, ngươi giúp ta thực hiện nghi lễ bái đường có được không?"

- Đột nhiên Thái Anh quay qua nói

"Bái...bái đường?

Nhưng mà..."

- Vân Chi bất ngờ đáp

Thái Anh chợt cười điên dại:

"Phải rồi, ta sống qua bao nhiêu năm nay.

Lấy được Hoàng đế, hiển danh quý tộc, làm chủ hậu cung, mẫu nghi thiên hạ.

Ta còn nhớ ngày đại hôn của ta và Hoàng thượng rất long trọng, bố cáo thiên hạ, người người chúc phúc.

Lúc đó ta vui lắm nhưng cho dù đó là cuộc hôn ước ta không mong muốn, thì chí ít còn có phu quân....Nhưng ngươi nhìn xem, tới lượt cuộc hôn ước ta mong muốn thì lại không!!

Thật nực cười...haha...haha thật nực cười mà!!"

Giọng cười chất chứa nỗi u buồn của Thái Anh khiến người khác càng nghe càng đau lòng.

Vân Chi cũng không nỡ từ chối nàng nên đồng ý.

"Được, nô tỳ sẽ đi chuẩn bị ngay"

Một lát sau, Thái Anh đầu đã trùm khăn che đỏ.

Chỉ có mỗi mình nàng, kế bên là bộ hỷ phục của Lệ Sa.

Vân Chi đứng kế bên cất tiếng:

"Nhất bái thiên địa, bái!!"

Thái Anh tay cầm bộ hỷ phục của Lệ Sa mà bái.

"Nhị bái cao đường, bái!!"

Thái Anh lại tiếp tục bái, không khí trầm tĩnh u uất một chút cũng không giống ngày hỷ sự.

"Phu thê giao bái"- Thái Anh cầm bộ hỷ phục giơ cao lên rồi bái

Vân Chi nãy giờ cũng nghẹn ngào trong cổ họng, hít một hơi rồi đưa Thái Anh vào phòng.

Đưa được nàng đi tới phòng thì Vân Chi vẫn không yên tâm nhưng cũng phải đi ra ngoài đóng cửa lại.

Thái Anh đặt bộ hỷ phục xuống bàn, đưa tay tự mình tháo khăn trùm đầu xuống.

Thì ra nãy giờ nàng vẫn khóc, nhưng là khóc không thành tiếng.

Nước mắt làm nhòe luôn cả kẻ mắt của nàng.

~~~
 
[Bhtt] Cửu Vỹ Hồ Ly | Phác Thái Anh X Lạp Lệ Sa
Chương 122: END


"Cuối cùng ta được tự do còn nàng thì lại phải bị giam lỏng.

Hay là...ta chết theo nàng có được không?

Không có nàng ta sống làm gì nữa??"

- Thái Anh đau lòng tự nói một mình

Nhưng nàng nghĩ lại, nhìn xuống cái chân mình:

"Nhưng ta lại không thể làm thế, nàng năm lần bảy lượt cứu mạng ta.

Bảo vệ ta, ta không thể chết.

Nhưng dù sống thì nàng bảo ta sống sao đây chứ?"

- Thái Anh ngã đầu lên bộ hỷ phục kia

Thì ra nàng trước nay vọng tưởng bản thân muốn nhất chính là gia tộc được hiển hách, bản thân ngồi nơi cao cao tại thượng, trên vạn người dưới một người nhưng nào ngờ đâu thứ nàng muốn nhất bây giờ chỉ là hỷ sự này nàng có tân lang mà thôi.

Nàng hiện giờ chỉ mong muốn cùng người mình yêu bái đường thành thân nhưng sao lại khó đến như thế?

Cũng chẳng thể trách được ai!!

Có chăng lương duyên này cũng chỉ là nghiệt duyên??

Thiên trường địa cửu của nàng đi rồi, kẻ nói một đời bảo vệ nàng cũng không còn nữa, nàng khóc đến nhòe cả mắt.

Thì ra người vẫn là người, yêu vẫn là yêu, vẫn không có được kết cục tốt!!

Thế rồi Thái Anh nằm đó, nằm thiếp đi trên bàn, trên bộ hỷ phục không người mặc.

Miệng cứ liên hồi kêu tên Lệ Sa, rượu giao bôi không ai uống cùng, đêm động phòng cũng không có ai.

Thật thảm hại cho một nữ nhân phàm trần đem lòng yêu một Hồ ly...

Vậy mà ngoài trời, ánh trăng lại tròn đến thế.

Nhưng dù tròn thì đôi uyên ương ngày nào cũng đã lẻ bạn.

Không còn ai cùng Thái Anh ngắm trăng trò chuyện.

Nàng sống mà như đã chết...Phác Thái Anh từ một nữ nhân cao quý trở thành nữ nhân bình thường để rồi chỉ có nỗi đau còn lưu lại trong tâm can!!

Kẻ đi, người ở, có vui bao giờ!?

---

Không lâu sau đó thì vì quá đau buồn, chỉ vài năm sau Thái Anh sinh tâm bệnh, cơ thể suy nhược không thuốc chữa trị rồi cũng qua đời.

Khải Hoàng cho quan đại thần xóa hết mọi ghi chép về Lệ Sa và Thái Anh.

Để lại cho người đời sau uẩn khúc về chuyện tình của một Hoàng hậu và một Phi tần.

Thậm chí tên của cả hai cũng bị xóa mất!!

-END-

Cuối cùng truyện này cũng đã kết thúc, mình hiện đang viết phần 2 nhá.

Cám ơn mọi người!!!
 
Back
Top Dưới