Tô An đêm qua không nghĩ ra được hai vị chủ tử kia đã đi đâu, cô sợ họ gặp nguy hiểm nên rủ Ninh Ninh cùng đi tìm.
Nhưng nàng ta tâm thái vẫn rất bình tĩnh không hề lo lắng bảo với cô rằng không cần phải đi tìm, một lát họ sẽ về.
Cứ như vậy mà hai nha đầu đó thức canh đến giữa đêm sáng nay mặt có chút mơ mẫn không sảng khoái hỏi : " Công chúa, đêm qua người và nương nương đã đi đâu vậy ?
" Đi hưởng thụ mỹ vị nhân gian.
Lưu Thẩm Nhiên vui vẻ trả lời .
Tô An ngơ ngẩn không hiểu câu nói của Lưu Thẩm Nhiên.
Nàng nói mỹ vị nhân gian là muốn nói đến mỹ vị gì ???
Nhân gian có biết bao vị..
Lưu Thẩm Nhiên như đọc được suy nghĩ của Tô An, nàng lạnh nhạt mà nói : " Ngưng lại cái suy nghĩ của ngươi cho ta, chuẩn bị lên đường đi .
Một con đường, một xe, một ngựa bốn người cùng nhau lên đường.
Tô An và Ninh Ninh ở bên ngoài cũng nói chuyện cười đùa, bên trong Nhất Nghê Thường đọc sách, Lưu Thẩm Nhiên ở cạnh lắng nghe, bộ sách này nàng đã đọc đến mức thuộc từng chữ rồi.
Nàng nghĩ thầm chuyện trong đầu rồi lại muộn phiền muốn nói cho Nhất Nghê Thường biết nhưng rồi lại thôi.
Thời gian còn dài, thôi thì để sao này cơ hội đến sẽ nói với người .
Đột nhiên xe ngựa dừng lại Nhất Nghê Thường cùng Lưu Thẩm Nhiên cùng nghe được tiếng ồn bên ngoài.
Phía trước có người đánh nhau, Ninh Ninh định mặc kệ đi tiếp nhưng Tô An đã bảo dừng lại, ánh mắt cô đầy nghi hoặc nhìn Tô An.
" Đừng nói là tính làm anh hùng, ra tay tương trợ ?
" Công chúa, người ở phía trước hình như đã gặp qua ở đâu rồi.
Tô An lục lại từng dòng thời gia cũ trong trí nhớ, người trước mặt nhìn vừa thân thuộc vừa lại xa lạ, đã từng gặp lại như chưa từng gặp, càng nghĩ càng mơ hồ, lại càng chẳng nhớ ra .
Nhất Nghê Thường chờ một lúc không thấy Lưu Thẩm Nhiên không nói gì.
Nàng nghiêng người vén rèm đưa tầm mắt đến chỗ đang náo loạn kia mà nhìn.
Một nam một nữ, nhìn qua võ công cũng không tệ.
" Mẫu phi, người nhìn qua rồi, có thể tả diện mạo của họ cho ta được không..
Người mà nàng gặp qua không ít, có khi là các bằng hữu nàng gặp trên gian hồ, từng đi cùng nhau một đoạn, ăn cùng nhau một bữa, chẳng biết là ai, dù cho là ai đi nữa nếu hôm nay không giúp, sau này khó tránh hổ thẹn .
Nhất Nghê Thường không phải không muốn giúp, nàng đâu phải là kẻ bất thông tình lý, không hiểu đại nghĩa trên giang hồ.
Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, là đạo lý hiển nhiên của người luyện võ.
Nhưng....vào lúc này, e là không hợp thời.
" A Nhiên..."
" Mẫu phi, gặp chuyện bất bình mà không thể rút kiếm... có phải thật hổ thẹn với hai chữ hiệp nghĩa ..?
" A Nhiên kiếm đã xuất, ắt có nhân quả, chuyện này e rằng, sau này không thể tránh khỏi phiền phức.
" Ta hiểu ý của người, nhưng mẫu phi người dạy dỗ nói với ta " thấy người gặp nạn, sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Nếu hôm nay không ra tay, e rằng khó lòng an tâm.
" Haizz..
đứa trẻ này lớn rồi, hôm nay đã biết dùng chính những lời ta dạy, dỗ ngược lại ta rồi.
Lưu Thẩm Nhiên không nghe nàng trả lời, biết nàng ta đã thuận ý, mĩm cười nhẹ, giọng nàng cất lên : " Tô An, ngươi mau đến giúp họ một tay đi.
Được lệnh của Lưu Thẩm Nhiên, Tô An liền rút thanh kiếm mà Ninh Ninh mang theo bên mình xông lên.
Ninh Ninh bất ngờ không kịp phản ứng, động tác của nàng ta rất nhanh nhìn mỗi chiêu thức nàng ta xuất ra điều như muốn lập tức muốn lấy mạng đối phương .
" A ngươi ở đây...vậy nha đầu Tiệp Trân đâu ?
Không phải bị Mộ Dung Sung giết chết rồi chứ ??
Hắn nhếch miệng nhìn Tô An mày nhướng lên, hai mắt nheo lại, tạo nên một nét mặt giễu cợt nhìn các nàng .
" Ngươi ...
" Kẻ này là ai, làm sau biết được chuyện của các nàng,.. hắn ta lẽ nào là người của Mộ Dung Sung.
Hai người kia thoáng nghe lập tức trừng mắt ngạc nhiên.
Tạm gác sang một bên, có thêm sự giúp sức của vị cô nương này họ có đã đảo được chiều hướng, đánh cho kẻ này yếu thế, buột phải lui dần bước.
Hắn cảm thấy bất lợi cho mình, ném cho Tô An một ánh nhìn sắt lạnh rồi nhanh chóng rời đi.
" Vị cô nương này, đa tạ cô đã ra tay tương trợ.
Thứ cho bọn ta hỏi thẳng, cô nương đây.. là có quen biết thế nào với Tiệp Trân.
Tô An nhìn tiểu cô nương này thật sự rất quen thuộc, mắt to tròn xinh xắn, vẻ ngoài thoạt nhìn rất thông minh lanh lợi.
" Ta là Tô An, tiểu muội đồng môn của sư tỷ Tiệp Trân.
Không biết hai vị đây là...
" A ta tên Cố Khê, còn đây là biểu ca của ta, Đản Đản.
Chúng ta coi như cũng có duyên quen biết Tiệp Trân, lúc nãy có nghe qua tên kia nói... cô ấy..
Tô An không trả lời, chỉ mĩm cười dùng ánh mắt ra hiệu nhìn về hướng xe ngựa cho bọn họ thấy .
" Nếu đã là quen biết, vậy mời hai vị qua bên một chút, đã lâu không gặp chi bằng hội ngộ một chút.
Họ từ chối chi bằng tuân theo, cùng nhau gật đầu một cái bước theo sau Tô An, càng đến gần, nụ cười trên gương mặt họ dần tắt khi thấy đôi mắt nàng ta được băng vải trắng.
" Tiệp Trân... mắt của muội...
Đản Đản hắn nhìn cả kinh, là kẻ nào mà có thể khiến nàng ta ra nổng nổi này.
" Tiệp Trân, chỉ mới một thời gian không gặp, mà ngươi lại thành ra thế này, rốt cuộc là kẻ nào, bọn ta trả thù cho ngươi, ta nhất định sẽ móc mắt hắn đền lại cho ngươi.
Thanh âm ngữ khí này nàng vừa nghe đã nhận ra là ai, đúng là huynh muội nhà này, mặc dù sức lực có hạn, nhưng trên giang hồ họ cũng được coi là cao thủ, hành hiệp trượng nghĩa, gặp chuyện bất bình liền ra tay tương trợ.
" Tiệp Trân không đáng ngại, bất cẩn ngã xuống núi mà thôi, không đáng để hai vị bận tâm.
Đã lâu không gặp, hai vị vẫn khoẻ chứ.
" Có thật không ?
Kinh Thiên Nam nói ngươi bị Mộ Dung Sung giết chết, ta không tin nhưng ngươi nói bất cẩn té xuống nói ta lại càng không tin.
Hoá ra người vừa rồi họ đụng độ là Kinh Thiên Nam, trả trách..."
Ta không có gì để che giấu mà, mà tại sao hai người lại ở đây đánh nhau với hắn vậy ??
" Bọn ta đang trên đường về phía bắc, chỉ tình cờ gặp hắn, nợ cũ tính sổ mà thôi, nhưng ta cảm nhận, hắn có gì lạ lắm, võ công vừa chính đạo, lại vừa ngoại đạo, không giống võ công của bọn người Vĩ hồ.
Đản Đản nhớ kỉ lại một chút, chiêu thức hắn sử dụng không khác gì mấy với bọn người luyện kiếm phổ ở tộc La Nhĩ .
" Chuyện này ta cũng không rõ.."
Nàng nhớ lại, lần trước đánh nhau với Mộ Dung Sung hắn cũng có thứ gì đó rất lạ...
" Thôi tạm thời bỏ qua, chúng ta đã lâu không gặp, tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi.
Lưu Thẩm Nhiên không kịp từ chối, từ bên trong xe ngựa đã có người ho khan vài tiếng.
Ninh Ninh vừa nghe tiếng chủ tử mình đã hiểu ý đến bên huých nhẹ vào vai Tô An, cô lấy lại thanh kiếm của mình rồi mới nói : " Nương nương đã đợi lâu rồi ."
" Công chúa biết mà."
Không cần chúng ta nhắc.
" Thật đáng tiếc, chúng ta chỉ vừa hội ngộ, nhưng Tiệp Trân còn có chuyện quan trọng cần xử trí, bên trong xe vẫn còn có người đợi, hẹn hai vị ngày sau tương phùng.
" Vậy à.. .
Cố Khê đưa mắt nhìn vào bên trong xe ngựa chỉ thấy một thân ảnh mờ nhạt, đoán chừng cũng là nữ nhi, chắc là đồng môn.
" Vậy đành cáo biệt tại đây, đa tạ vị cô nương ra tay tương trợ, hẹn ngày tương phùng.
" Đừng khách sáo, cáo biệt nhị vị.
"
Bọn họ cùng nhau tiếp tục lên đường, trở vào xe ngựa Lưu Thẩm Nhiên biết mình trì hoãn không ít thời gian cuối đầu nói : " Ta làm chậm trễ thời gian của người rồi..
Nhất Nghê Thường đầu tựa khung gỗ, mắt nhắm nghiền lại nghỉ ngơi.
Nàng không nói nhưng lòng có tâm tư.
Nàng cũng là người từng phiêu bạt trên giang hồ tai tiếng của Vĩ hồ nàng đương nhiên cũng biết.
Chuyên làm những chuyện bất lương, giết người không gớm tay, ơn thì không trả nhưng thù thì nhất định báo.
Cuộc đối thoại của họ nàng nghe từng chút một, Lưu Thẩm Nhiên còn có rất nhiều chuyện che giấu ta.
Mộ Dung Sung là kẻ nào...
•