Khác [BHTT] " [ CẦU KHẨN ]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
152,563
0
0
374819670-256-k174803.jpg

[Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
Tác giả: Appelred
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại truyện :
BHTT - Tình Yêu - Cổ đại giá không - Cung đình - Giang hồ

Nhân Vật Chính
Nhất Nghê Thường - Lưu Thẩm Nhiên
Tô An - Ninh Ninh

Mộ Dung Sung ( Đệ tử Vĩ Hồ Sơn )
Quân Thán Vân ( Đệ tử Khung Huyền Sơn )
Lân Dung Tiêu ( Chưởng Môn Xích Linh Sơn )

Lưu Hạ Trữ ( Thái Tử Vương )
Phù Đính ( Võ Quý Phi )
Đình Lam ( Đình Quý Phi )
Quách Na Nhĩ ( Tần Phi ....vv

Năm ấy có một Lưu Thẩm Nhiên bằng lòng làm mọi thứ để được một Nhất Nghê Thường để tâm .

Cũng năm ấy một Nhất Nghê Thường nói rằng " Tâm ta không có ngươi , ta không giống ngươi, loại tình cảm nghịch lý luân thường sai trái với đạo trời ta không muốn có, xin người đừng quá phận, đừng đến gần ta, đừng làm ta kinh tởm .

" Ta căn bản chỉ là yêu một người , muốn ở cạnh một người , qua ngày ngày tháng tháng .

" Ta chẳng khẩn cầu chuyện chi , chỉ mong cầu có được một người , một người của muôn người trong thiên hạ nhưng là cả thiên hạ của ta .

" Từ đầu đến cuối cùng , trong mắt của người chuyện mà Thẩm Nhiên làm điều là sai ?"

" Không sai , mọi chuyện ngươi làm điều không sai ..chỉ là đã sai người rồi.



giangho​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][Edit-Hoàn] Ái Tình (Quy Đồ) - Nhược Hoa Từ Thụ
  • [BHTT][Edit-Hoàn] Yêu Chỉ Cần Ta và Ngươi - Hiểu Bạo
  • [BHTT] [Edit] Cậy sủng sinh kiều [Trọng sinh] - An...
  • [BHTT] Ta Vốn Phúc Hậu (Phần 1) - Tuyệt Ca
  • [BHTT][HOÀN - EDIT] CHINH PHỤC TRÊN ĐẦU LƯỠI - BẠCH...
  • [BHTT] [Edited] Sau Khi Biết Cốt Truyện Tôi HE Với...
  • [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Văn Án


    Lưu Thẩm Nhiên, nàng là đệ tử Khung Huyền Sơn.

    Năm mười 16 tuổi nàng nhập môn, Sinh Tôn Thượng thấy nàng bản tính thông minh, lanh lợi nên đã nhận làm đồ đệ chân truyền.

    Nhưng thân thế của nàng, chẳng phải kẻ tầm thường, phụ thân là Hoàng đế đương triều, mẫu thân là Hoàng hậu đương triều, nàng là Công chúa của Bách Việt.

    Thân phận nàng cao quý, ai có thể sánh bằng ?

    Nhưng vì một người mà nàng sẵn sàng bỏ đi thân phận tôn quý của mình, vì một Nhất Nghê Thường mà sẵn sàng đánh đổi mọi thứ.

    Vì một người nàng ta phụ sư, phụ huynh, cũng chẳng đành phụ nàng."

    Ta vì người đến họ cũng không cần, người vì họ...mà chẳng màn đến ta.

    Nhất Nghê Thường ta mong sau này mọi chuyện người làm, điều thuận lợi vừa ý.

    Đừng hối hận, cả đời này về sau người cũng đừng bao giờ hối hận.

    Nhất Nghê Thường xuất thân danh môn, là nhi nữ Nhất Gia, phụ thân là Quốc công Nhất Trung, mẫu thân Quách Tôn danh y bất phàm.

    Nàng bái sư tầm đạo ở núi Xích Linh, là đồ đệ cuối cùng của Trưởng môn Lân Dung Tiêu.

    Năm nàng 24 tuổi vì quốc gia đại sự, vì Nhất gia đã tiến cung.

    Dung mạo nàng đoan trang, tâm tính nhu mì, lễ độ, coi trọng đạo nghĩa lễ nghi, vào cung được Vua sủng ái phong làm Nhất Quý Phi, được Hoàng hậu Diễn Di ưu ái xem là tâm phúc mà bảo vệ che chở.

    Nàng yêu thương, chăm sóc đứa trẻ đó như con của mình chưa từng nghĩ đến chuyện có loại tình cảm khác.

    Nàng né tránh, nàng cự tuyệt, nàng bài xích cử chỉ quan tâm của nàng ta."

    Ngươi đừng hồ nháo làm càn !

    Bảo ta chấp nhận một người luyến ái như ngươi là không thể !

    Nhưng có một ngày khi Lưu Thẩm Nhiên rời đi Nhất Nghê Thường cuối cùng cũng hối hận.

    Nàng ta ngày ngày đến Phật Đường cầu nguyện, ngày ngày đứng ở trường thành chờ bóng dáng ai đó trở về.

    Mặc cho nắng gắt mưa to.

    "Nàng nói mang ô là được.

    Mặc cho tuyết sương lạnh giá.

    "Nàng nói mặc thêm y thôi.

    Mặc cho thân thể bệnh tật.

    "Nàng nói uống thuốc là được.

    Mặc cho kẻ khác bàn tán, bảo nàng thần trí bất ổn.

    "Nàng nói cứ bỏ ngoài tai.

    " ..A Nhiên...ta biết ta sai rồi.. ta hối hận rồi, ta hối hận rồi, ta thật sự hối hận như lời nàng nói rồi.

    Ta nhớ đến nàng khiến tim ta thắt lại, thắt đến vỡ nát họng...nghẹn cả lòng, chỉ cần nàng trở lại để ta có thể nhìn nàng một chút, dù chết đi..có xuống địa ngục hay phải bị trừng trị khổ ải vong xuyên ta cũng cam lòng..

    _____
     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Trở Về


    Xích Quỷ - Bách Việt - Lưu Vương Trị Vị Năm Thứ Ba Mươi Sáu.

    Hạ chỉ lập hoàng tử Lưu Hạ Trữ làm Thái tử Vương, sát phong Nhất quý phi làm Hoàng quý phi .

    Lưu Vương năm thứ ba mươi tám Hoàng hậu Diễn Di tạ thế, Nhị công chúa hồi cung .

    [ Hồ An ]

    Lưu Hạ Trữ ngày trước vì muộn phiền, đã đến kinh thành du ngoạn cùng thị vệ Trác Bân.

    Khi trở về hoàng cung đã nghe tin mẫu hậu không còn, hắn quỳ trước bài vị của người, như kẻ mất hồn chẳng thể tin được.

    Ta chỉ rời đi một khắc, chuyện lại thành ra như này.

    Tại sao ?

    Tại sao vậy chẳng phải ngự y nói người chỉ là nhiễm một chút phong hàn thôi sao ??

    Đã ở cung từ lâu, Nhất Nghê Thường ở phía sau nhìn hắn tự trách mình lòng không đành, thái y chuẩn đoán Hoàng hậu cũng chỉ là nhiễm phong hàn, chẳng ngờ cướp lấy sinh mạng của người, chuyện này thật sự khó mà tin .

    " Thái Tử, đời người phải trải qua nhiều nỗi đau đó là ý trời đã định, con người cũng phải thuận theo ý trời người đừng tự trách mình, nếu biết trước người nhất định cũng sẽ không rời xa nương nương.

    Ta không thể nói hắn không được buồn mẫu thân của hắn ra đi hắn đương nhiên phải đau lòng, những lời ta nói cũng chỉ hy vọng có thể an ủi hắn mà thôi.

    Lưu Hạ Trữ quay đầu tiến đến Nhất Nghê Thường đã đứng ở đây suốt ba canh giờ, người này vẫn xem ra là được nhất mấy năm qua chẳng trách sự ưu ái của mẫu hậu cũng dành cho mỗi người này ."

    Cũng chỉ có người là thật lòng với mẫu hậu của ta nhất, bất kì kẻ nào trong hậu cung đối với sự ra đi của người cũng vui mừng chỉ có người là thật lòng tiếc thương .

    Nhất Nghê Thường không hồi đáp chỉ lặng lẽ nhìn nơi tỏa ra nơi khói hương đó một chút, đôi mắt lộ rõ nỗi buồn.

    Ta chịu ơn Hoàng hậu quá nhiều, suốt năm tháng khi bước vào cung người này đã luôn che chở cho ta, bảo bộc cho ta.

    Chính người này đã giúp ta có được như hiện tại, ân huệ ta chưa kịp báo đáp người đã rời đi .

    " Ta đương nhiên đối với người ơn nặng hơn núi, Thái tử nên bớt nén đau thương, người ra đi .. cũng không cam thấy ngươi như thế, ngươi phải chú trọng thân thể .

    Nàng nói rồi chân bước ra khỏi Hồ An Cung, nô tì Ninh Ninh bên cạnh Nhất Nghê Thường liền cất tiếng hỏi : " Nương nương, người nói xem có phải cả hậu cung sắp xảy ra chuyện lớn không .?

    Ánh mắt Nhất Nghê Thường thu lại dò xét nữ tử này "Ngươi sao lại có suy nghĩ này ?

    " Ninh Ninh theo hầu hạ người cũng đã lâu, từ lúc người vừa vào cung đến bây giờ đã chứng kiến qua nhiều chuyện, xem các phi tần ở hậu cung này đấu đá tranh sủng có kẻ lòng dạ ác độc đến mức giết cả đối phương.

    Đại vương vẫn chưa phong hậu, thời gian tới chắc chắn bọn họ sẽ làm người mệt nhọc, khiến người mất ăn mất ngủ cho mà xem .

    Nhất Nghê Thường hiểu rõ mỉm cười, nha đầu này nghĩ không phải không đúng hậu cung này ngoài Hoàng hậu người, chẳng có kẻ nào tốt đẹp kẻ nào cũng là rắn độc, lòng lan dạ sói vì một chữ địa vị mà chẳng từ thủ đoạn ta trước kia vừa làm Hoàng quý phi suýt nữa đã không còn giữ nổi cái mạng mình.

    " Ngươi không cần phải lo lắng, bổn cung tự khắc biết cách xử trí.

    " Xử trí ?

    Ninh Ninh vừa nghe chẳng có ý khâm phục.

    " Nương nương nói xem người xử trí thế nào, khi Võ quý phi Phù Đính tính kế hại người người đã làm gì ngoài cam chịu, nếu không phải Đại vương sủng người bỏ qua cho người, tiên Hoàng hậu che chở cho người thì người sẽ làm gì, theo nô tì người nằm yên để kẻ khác xử trí người lẫn cả Lạc Thần Cung này thì đúng bị hơn.

    " Ngươi im miệng cho bổn cung, phạt ngươi đêm nay thay Ly Mạch canh cửa, để nha đầu đó hầu ta.

    Đúng là nô tì to gan hỗn xược, dù ta có như thế nào cũng chưa từng để các ngươi bị kẻ khác bắt nạt.

    Nhất Nghê Thường tay nắm chặt trong lớp áo, mắt nhìn Ninh Ninh không rời, lời vừa nói ra chính là răn đe cảnh cáo .

    Ninh Ninh nhìn nét mặt đã biết người giận " Nô tì xin lỗi nương nương, nô tì cam tâm chịu phạt vì tội hổn xược .

    " Nếu còn có lần sau ta liền sẽ để người vĩnh viễn rời khỏi Lạc Thần Cung trả ngươi về Xích Linh .

    Vừa khắc này phía trước một nữ tử bước đến lướt qua Nhất Nghê Thường tiến vào Hồ An Cung khiến cho nàng không ngờ tới " Ninh Ninh ngươi.. có nhìn thấy không ?

    " Ninh Ninh đương nhiên là nhìn thấy người là tại hai kẻ đó xấc xược không nhìn thấy người, để nô tì thay người...

    " Ý bổn cung không phải vậy,..ta nói là ngươi có nhìn thấy quen mắt không ?"

    Nhất Nghê Thường vừa nhìn đã cảm thấy rất giống một người .

    " Nô tì thật không nhớ rõ .. nhưng diện mạo không tầm thường chút nào .

    Ninh Ninh quả thật cảm thán nhan sắc bội phần đúng là tuyệt sắc .

    Vì cứ nghĩ đến xem có phải là người nọ hay không mà Nhất Nghê Thường cũng bỏ luôn qua chuyện họ thất lễ phạm thượng, cứ đi mãi được một đoạn đến cửa Quốc Nam phía sau có người chạy đến quỳ trước mặt nàng .

    " Hoàng quý phi xin người thứ tội vô lễ ."

    Người vừa quay lại đã sợ hãi không dám ngẩn đầu.

    Nhất Nghê Thường thường vẫn mang một nét mặt điềm tĩnh muốn xem nô tì vừa thất lễ này muốn tạ tội như thế nào .

    " Bẫm nương nương, nô tì biết vừa rồi mình đã phạm tội bất kính .

    " Ngươi là nha hoàng của cung nào, bổn cung .. trước giờ chưa từng nhìn thấy ngươi, ngẩn đầu để bổn cung xem rõ ."

    " Nô tì tên là Tô An là nha hoàng ở phủ Vương Gia, ba năm trước được diễm phúc, được Vương Chính Gia cho đi theo hầu hạ Công chúa, tầm sư học nghệ.

    Vừa về cung đã hối hả đi về Hồ An Cung nên nàng cũng chẳng hiểu lễ nghi cũng chẳng biết ai là ai, chỉ mong người này không chấp nhất .

    ***

    Bên trong Hồ An Cung hương khói vẫn bay tỏa khắp nơi, Lưu Thẩm Nhiên xuất sơn trở về liền lập tức quỳ gối đau thương, cầm chẳng nổi tiếng khóc trước bài vị, một lần gặp lại mẫu hậu của mình ta cũng chẳng có được, mẫu hậu vĩnh viễn không bên cạnh ta nữa, ta nhớ người thì sẽ làm sao, mẫu hậu.. mẫu hậu của ta ...

    " Tại sao mẫu hậu bệnh .. hoàng huynh không cho ta biết .

    Lưu Hạ Trữ vừa muốn nói ra đã bị Lưu Thẩm Nhiên hỏi trước."

    Lúc mẫu hậu lâm bệnh ngự y thăm khám nói người chỉ bị nhiễm phong hàn, muội ở nghìn dặm xa xôi không tiện trở về người muốn muội yên tâm học đạo nên không để muội biết.

    " Không ai ngờ được một cơn cảm mạo lại đưa mẫu hậu rời xa chúng ta .

    " Đừng khóc nữa ta..ta..dìu hoàng muội vào trong nghĩ ngơi ..

    Lưu Thẩm Nhiên lắc đầu, hồn tựa như ở mây mà trả lời : " Hoàng huynh không cần phải lo cho ta, người còn nhiều công vụ trở về cung của mình nghỉ dưỡng đi, cứ để muội một mình, muội còn có Tô An mà .

    Lưu Thẩm Nhiên mỉm cười ôn nhu với hắn, một nụ cười đầy nỗi bi thương .

    ***

    [ Đại Đông ]

    Đại Đông canh năm các đại thần đã có mặt sẵn ở bên ngoài khi tiếng chuông trên đỉnh tháp van lên các đại thần lần lược theo thứ bậc bước vào Đại Điện thực hiện quỳ gối đại lễ dập đầu ba lần .

    " Hồi Quý cấp báo, Tư Đồ đã đem quân bao vây khắp Hoa Kinh, trẫm thượng triều muốn cùng các chư khanh bàn luận kế sách, không biết các ái khanh có mưu lượt gì không ?

    Lời vừa dứt Vương Chính Gia vừa vào cung đã bước ra trình bày kế sách " Bẫm Đại vương, thần có ý này, Hoa Kinh ở cách Đại Lý ba trăm dặm hiện có tướng quân Phó Diệm trấn thủ, theo ý hạ thần để ngày ấy đem quân sang Hoa Kinh theo đường sơn Dịch Lĩnh cẩn thận ẩn nấp đưa quân vào thành, chờ đến đêm đem một nữa quân của Hồi Quý tướng quân ra khỏi thành xuôi theo Diệp Lĩnh, để một nữa còn lại cùng Phó Diệm tướng quân thủ thành cho quân đem hoả dược chôn ở Diệp Lĩnh .

    Tư Đồ hiếu chiến nghĩ quân ta rút, sẽ cho quân đuổi theo, chờ khi Hồi Quý tướng quân qua khỏi Diệp Lĩnh châm ngòi kích nổ, cùng lúc đó cho Phó Diệm tướng quân dẫn quân bao vây Tư Đồ tấn công bất ngờ..

    " Ý của hoàng huynh ta hiểu, đúng là kế hay nhưng Tư Đồ có một quốc sư phò trợ gọi là Quắc Ban, Hồi Quý cho trẫm biết kẻ này là một người mưu mô xảo trá lại bỉ ổi bội phần, tính tình tàn độc, văn võ lại song toàn, trẫm .. rất e ngại kẻ này .

    " Nếu là như vậy, thần cũng muốn tới Hoa Kinh một chuyến, muốn được diện kiến người này, xem tài cao thế nào.

    Xin Đại vương chấp thuận .

    Lưu Vương không do dự, hắn mong cầu chuyện này hơn bất cứ điều gì, năm xưa với tài nghệ của mình Vương Chính Gia đã giành bao trận thắng.

    Nếu là đích thân Vương Chính Gia trẫm có thể yên tâm rồi .

    " Vương Chính Gia trẫm lệnh ngươi cùng Trần Dao tướng quân lập tức đến Hoa Kinh, đánh đuổi Tư Đồ trả lại yên bình cho bách tính, cho muôn dân Bách Việt .

    " Chúng thần tuân chỉ "


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Ngươi trước kia chẳng phải gọi ta " Mẫu phi


    [ Trường Lạc ]

    " Miễn lễ đi, các người ..điều tới đông đủ như vậy là có chuyện gì sao .

    Phù Đính : " Khởi bẩm Thái Hậu, chúng thần thiếp nghe nói người thân thể không được tốt nên rất lo lắng lập tức đến thánh an người.."

    " Ai gia tuổi già sức đã yếu, là bệnh người già không thể tránh khỏi, trong cung xảy ra nhiều chuyện khiến Ai gia có chút ít muộn phiền .

    Đình Lam : " Thần thiếp cũng rất đau buồn khi chuyện xảy ra, vô cùng tiếc thương tiên Hoàng hậu.

    Hoàng quý phi, người như mất hồn, không ăn không uống, thần thiếp cảm thấy rất xót xa .

    Giọng điệu này của nàng ta người không biết sẽ cho là không có gì, cho rằng nàng ta đang quan tâm Nhất Nghê Thường nhưng người biết rõ sẽ nghe ra được giọng điệu này của nàng ta là đang mỉa mai .

    " Ai gia đương nhiên là biết, sinh thời Hoàng hậu và nàng ta tình thâm như tỷ muội, nàng ta như vậy cũng khó tránh.

    Quách Na Nhĩ : " Thần thiếp nghe nói Hoàng quý phi đêm hôm trước đã đứng ở Lục Ninh Cung suốt ba canh giờ để tưởng nhớ tiên Hoàng hậu nên thân thể có chút không khoẻ ."

    " Vậy à ..

    Thất cô cô "

    " Có nô tài "

    " Ngươi đem Tam Thất Bắc, Khiếm Thực với một ít Xuyên Khung, đem đến Lạc Thần Cung cho nàng ta dùng chuyển lời của Ai gia đến nàng ta phải chú trọng thân thể .

    Trên dưới các phi tần điều nghe, Thái hậu rõ ràng là rất sủng ái Nhất Nghê Thường, chỉ vừa nghe nàng ta không khoẻ đã quan tâm như thế làm cho Phù Đính cùng Đình Lam đố kỵ rất chán ghét nàng ta .

    Ả yêu nghiệt rốt cuộc đã dùng đến loại bùa ngải gì để ai ai cũng sủng nàng ta .

    " Thái hậu không cần phải lo lắng .

    Người vừa nhắc đã đến, tay cầm theo một chén nhân sâm ôn hòa mĩm cười.

    " Thần thiếp cung thỉnh thái hậu thánh an .

    Thái hậu nhìn nàng ta gật đầu nhẹ một cái, thần sắc xem ra cũng không quá tệ .

    " Thái hậu xem thần thiếp rất khỏe mạnh, người xem thần thiếp còn tự tay hầm Ngũ vị tử mang đến bồi bổ cho người.

    Những thứ này điều là do Nhất Nghê Thường cất công đưa thư hỏi mẫu thân nàng mà làm.

    " Thần thiếp thỉnh an Hoàng quý phi nương nương.

    " Nhất Nghê Thường nhìn những người đang hành lễ vẫy tay nhẹ một cái, tiến đến chỗ Thái Hậu.

    Người hài lòng đưa tay nhận lấy thành ý của nàng ta dùng thử một chút, đúng là không tệ .

    " Không sao thì tốt, Hoàng hậu vừa mất đi ngươi hiện tại là người đứng đầu đại cung, phải làm tấm gương để cho các phi tần noi theo, chú trọng thân thể mình một chút, biết chưa .

    " Thần thiếp xin ghi nhớ lời dặn của Thái Hậu .

    " Được rồi, Ai gia biết các ngươi có lòng thành, các ngươi lui về làm chuyện của mình đi, Ai gia có chuyện muốn nói riêng với Hoàng quý phi .

    Đợi đến khi những người kia rời khỏi cung hoàn toàn Nhất Nghê Thường mới lên tiếng .

    " Thái hậu .. người có chuyện gì căn dặn thần thiếp sao .. ?

    " Ai gia muốn ngươi thay ta chăm sóc một người, ngươi có thể chấp thuận không .

    Nhất Nghê Thường thầm hiểu người mà Thái hậu đích thân dặn dò ta chăm sóc chỉ có thể là ..

    " Nếu là nhị Công chúa, Thái hậu cứ yên tâm thần thiếp nhất định sẽ dốc hết tâm sức.. chỉ là..

    " Chỉ là nàng ta tánh tình kì lạ, ngươi muốn nói như vậy có phải không .

    Thái hậu lắc đầu mà nói : " Chính vì tánh khí nha đầu này bất thường, Ai gia mới không quản nổi .

    Nhất Nghê Thường không nghĩ nàng ta kì lạ, khi Nhất Nghê Thường Hoa tín niên hoa ( 24 tuổi ) mới tiến cung diện kiến Hoàng hậu đập vào mắt nàng ta là một nàng Công chúa Kim sai chi niên ( 12 tuổi ) rất hoạt bát, tinh nghịch, quấn quýt trước người, làm đủ trò để mẫu thân nàng vui vẻ .

    Nhưng chỉ cần không ở cạnh Hoàng hậu nàng ta liền trở thành người khác, một người lãnh đạm ít nói và cách suy nghĩ của nàng có phần chất phác đơn giản, tuy nhiên nhất định không phải là kém thông minh.

    Đối với nàng, người xung quanh chỉ như gió thoảng mây trôi, người duy nhất nàng quan tâm chỉ có mỗi mẫu hậu.

    " Thần Thiếp không nghĩ chuyện nàng ta kì quái, thần thiếp chỉ nghĩ mình và nàng ta tuy đã gần kề nhiều năm nhưng đêm vừa qua gặp lại ..thần thiếp cảm thấy nàng ta có chút xa lạ ..

    Thái hậu hiểu lời Nhất Nghê Thường nói đã thở dài một hơi, gương mặt hiện sắc sầu bi .

    " Thái hậu, có phải thần thiếp làm cho người phiền lòng không .?

    " Ngươi....ngươi..cũng đừng trách đứa nhỏ đó

    chuyện này là có khúc mắc, y lúc đó thật sự không biết đã đi qua ngươi .

    Nhất Nghê Thường thật sự không hiểu, một chữ không biết của nàng ta là có ý gì, chẳng lẽ nàng ta chỉ vừa rời cung mấy năm đã không thể nhận ra được ta ư .

    " Ý của Thái hậu.. thần thiếp chưa hiểu.

    " Đôi mắt của y .. trong mộ thu vừa qua đã không thể nhìn thấy nữa rồi ..

    [ Hồ An ]

    Nhất Nghê Thường sau khi rời khỏi Trường Lạc Cung đã kiệu giá đến Hồ An Cung khi vừa đến cửa đã gặp Lưu Vương nàng liền hạ người hành lễ.

    " Miễn lễ miễn lễ, nàng đến thăm A Nhiên đúng không, vừa đúng ý trẫm, giúp trẫm chăm sóc cho A Nhiên được không ?

    Nhìn bộ dạng của Lưu Vương chắc là đang rất vội, đang rất mong chờ câu trả lời .

    " Đại vương yên tâm, thần thiếp sẽ dốc hết tâm chăm sóc nàng thật tốt .

    " Vậy trẫm yên tâm rồi ."

    Trẫm còn có việc đi trước, lần sau rảnh rỗi sẽ đến thăm nàng .

    " Thần thiếp xin cung tiễn Đại Vương .

    Trước khi kiệu giá rời đi Lưu Vương nhìn đến Lưu Thẩm Nhiên, nhớ đến nàng năm mười ba tuổi đã thể hiện rõ bản lĩnh chính trị, rất giống với Cao Tổ mẫu năm xưa, nên được ta cưng chiều yêu thương đến mức được phép ở bên ta khi các cuộc họp chính sự diễn ra.

    Chưa kể, vì quá thương yêu thương đứa con gái này mà từng phá bỏ bao điều lệ.

    Có lần từng nói với Hoàng Hậu nếu nàng là hoàng tử ta nhất định sẽ chọn làm Thái Tử .

    Nhất Nghê Thường quay người vào trong nhìn từ xa đã thấy Lưu Thẩm Nhiên ngồi trên chiếc xích đu thuở nhỏ của mình đung đưa .

    Tô An nhìn thấy Nhất Nghê Thường vốn đã muốn hành lễ cung kính nhưng nàng ta đã ra hiệu dừng, không muốn quấy rầy Lưu Thẩm Nhiên nhưng người đã biết rồi .

    " Tô An, có ai đến nữa sao ?

    Nhất Nghê Thường nghe nàng nói chỉ lắc đầu ý nói Tô An đừng trả lời.

    Nhưng Lưu Thẩm Nhiên hồi sau vẫn không nghe được tiếng ai trả lời, biết có người vẫn đứng đó nàng mỉm cười nhẹ nhàng như đã biết ai đến mà nói.

    " Hoàng quý phi đến thăm, sau người đến lại không nói một lời .

    " Ngươi..làm sao biết là ta chứ ???

    " Ai cũng điều đã đến rồi, chỉ còn mỗi người mà thôi ..thứ lỗi cho ..ta hôm trước thất lễ .

    Nhất Nghê Thường trầm mặt ưu tư vòng đến sau xích đu, nhìn lấy dáng vẻ này của nàng cảm thấy xót xa làm sao, nàng là Công chúa cao cao tại thượng mắt không nhìn thấy gì, muốn làm một việc gì cũng cần người giúp đỡ, chẳng khác nào phế nhân ."

    Ta làm sao có thể trách ngươi được là ngươi không biết, không biết thì không có tội .

    Lưu Thẩm Nhiên đôi mắt không thấy gì vẫn thể hiện sự dịu dàng ấm áp trong đó, từ rất lâu về trước mỗi khi ta cố ý làm gì sai trái với người này chỉ cần ta nói không biết người này điều sẽ bỏ qua.

    Ta trước đây thật sự không thích nàng ta, nguyên do cũng vì mẫu hậu, ưu ái người này nhiều hơn cả ta.

    Nhưng về sau khi mẫu hậu thường xuyên đem ta đến chỗ nàng ta chơi, ta cảm thấy người này cũng không tệ, cũng có mấy phần giống mẫu hậu nên đã có phần yêu thích."

    Đa tạ Hoàng quý phi "

    Hoàng quý phi .. ba chữ này Nhất Nghê Thường có chút không hài lòng, khi nha đầu này gọi như vậy ."

    Ngươi trước đây không phải gọi ta là mẫu phi ư tại, sao bây giờ không gọi như vậy nữa ?

    Nhớ lại, Lưu Thẩm Nhiên trước đây gọi Nhất Nghê Thường một tiếng mẫu phi cũng chỉ vì mẫu hậu muốn nàng gọi như vậy.

    " Bởi vì người trẻ như vậy không thích hợp làm mẫu phi của ta .

    Nhất Nghê Thường chỉ biết cười trừ, đã bao lâu không gặp lại, đứa trẻ hiện tại còn không nhìn thấy ta cơ mà."

    Nhị công chúa, ngươi .. là lại đang muốn trêu trọc ta đó sao, ngươi còn không nhìn thấy ta vốn dĩ không biết ta đã già, đã ngoài ba mươi a ."

    " Hiện tại người có già thêm bao nhiêu ta cũng không biết, nhưng trong trí nhớ của ta vẫn có thể nhìn thấy được Nhất quý phi xinh đẹp của ngày nào .

    Nhất Nghê Thường lại thở dài, chỉ trong hôm nay nàng không nhớ rõ đã thở dài đã bao lần, vỗ về nhẹ bờ vai Lưu Thẩm Nhiên an ủi lời này của nàng là đang khen ngợi ta, nếu là trước kia ta sẽ vui vẻ nhưng giờ nghe lại có mấy phần bi ai .

    " Ngươi yên tâm Đại Vương nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi mắt cho ngươi, người nhất định không để nhi nữ của mình chịu khổ .

    Ninh Ninh đứng từ xa lại nhìn thấy được khung cảnh năm nào, vẫn là chiếc xích đu đó, vẫn là hai người đó, tiểu mỹ nữ giờ đã trở thành một mỹ nhân xinh đẹp biết mấy, chỉ là ở bộ vách tàu đó người đã không còn ngồi .

    Nếu là ngày đó Hồ An Cung hôm nay sẽ tràng ngập tiếng cười, sự yên bình của Lục cung bao lâu nay có lẽ cũng từ hôm nay sẽ biến mất .


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Người Gặp Chuyện Rồi


    [ Hồ An ]

    Trời vừa sáng, Lưu Thẩm Nhiên đã đến Trường Lạc Cung, vừa trở về đến cửa đã nghe Tiểu Đồng bẫm có Nhất Nghê Thường đang ở bên trong đợi .

    Từ rất lâu rồi, về trước cách đây vài năm mỗi ngày ta điều chạy đến Trường Lạc Cung thỉnh an Hoàng tổ mẫu, đến khi trở về đều sẽ nhìn thấy Nhất Nghê Thường đã ở Hồ An Cung, ngày nào nàng ta cũng đến ta ngày nào cũng sẽ bày trò phá phách trêu ngươi nàng ta.

    Nhưng rồi có một ngày, lại có thêm một ngày nàng ta không đến, đến cả nữa tháng cũng không trông thấy.

    Ta liền hỏi mẫu hậu có phải vì nàng ta sợ ta rồi nên không đến nữa, người chỉ cười nói với ta nếu nhớ nàng thì có thể đến chỗ nàng ta một chuyến.

    Ta liền không nói một lời chạy đến Lạc Thần Cung hỏi thẳng nàng ta vì sao không đến, nàng ta cũng chỉ mỉm cười y hệt như mẫu hậu nâng tay xoa đầu ta, hỏi ta có phải một ngày không trọc phá nàng ta, có phải không chịu được liền phải chạy đến tận Lạc Thần Cung để bày trò .

    " Thẫm Nhiên xin thỉnh an nương nương .

    " Nô tì thỉnh an Hoàng quý phi nương nương .

    Nhất Nghê Thường mỉm cười nhìn đến mắt của Lưu Thẩm Nhiên mẫu thân nói nếu đồng tử của mắt còn có thể giãn thì vẫn còn hi vọng, nhưng nhìn mãi cũng không thấy nó chuyển động ...chẳng lẽ mắt của nàng không thể chữa khỏi sao .?

    " Được rồi, mau ngồi xuống ta có thứ này cho ngươi.

    "Ninh Ninh đem đến đây cho bổn cung .

    Tô An nhìn Ninh Ninh lấy hộp gì đó từ tay của Thái giám đưa cho Nhất Nghê Thường khiến cô có chút tò mò .

    " Trước đây tiên Hoàng hậu từng ban tặng cho ta một miếng ngọc phỉ thuý ngàn năm, nay ta cho người điêu khắc làm thành một miếng áp khâm tặng cho ngươi, hy vọng ngươi gặp nhiều may mắn.

    Nói rồi Nhất Nghê Thường cầm lấy tay Lưu Thẩm Nhiên trao miếng ngọc cho nàng ta .

    " Đây là thứ mà mẫu hậu đã ban thưởng cho người, ta không nên nhận lấy .

    " Người cho ta thì đã là vật của ta, ta muốn tặng lại cho nhi nữ của người thì có làm sao .

    Đã nói đến thế thì Lưu Thẩm Nhiên cũng bất lực đành nhận lấy " Nếu đã thế ta xin nhận lấy ý tốt của người .

    "Ừm " Nghỉ ngơi đi, lần sau sẽ đến thăm ngươi .

    [ Cẩm Quỳ ]

    " Nương nương, Đình quý phi đến rồi "

    " Các ngươi lui ra hết đi "

    " Tỷ tỷ, gọi ta đến đây, là muốn làm chuyện gì nữa sao ?"

    " Suỵt, ngươi nói nhỏ thôi " Phù Đính liếc lấy Đình Lam một cái " Ta có ý này ngươi nghe xem có thú vị chút nào không .

    Trước đây Hoàng hậu...

    à không giờ đã là tiên Hoàng hậu rồi mới phải ..

    " Trước đây có từng giảm bớt chi tiêu của các cung, nói là trù bị ngân lượng góp chút phần cứu tế dân bị thiên tai lũ lụt, đến nay số ngân lượng đó không biết đã đi đâu .

    " Ta không hiểu tỷ nói, chẳng phải nó vẫn ở phủ vụ hay sao ..?

    " Chỗ ta muốn không phải phủ vụ ..ta muốn nó rót đến Lạc Thần Cung .

    Đình Lam bây giờ mới hiểu, Phù Đính muốn đổ tội cho chủ của Lạc Thần Cung lấy ngân lượng trù bị mà tiên Hoàng hậu cùng các cung tích góp cho dân để hưởng phúc lợi .

    " Nhưng mà chuyện này ta cảm thấy không thú vị, tỷ nghĩ xem, ngân lượng này vốn là của các cung, Lạc Thần Cung cũng đóng góp không ít, rót ngân lượng vào Lạc Thần Cung cũng như hoàn chủ .

    Người bên ngoài có biết được thì cũng chỉ gieo cho tiếng ác cho nàng ta mưu danh cầu lợi, bao nhiêu đó ta cảm thấy không đủ, không muốn tốn công .

    So với chuyện ta vừa biết được không thú vị bằng.

    Phù Đính nhìn Đình Lam đang cười nữa miệng trên gương mặt đầy ẩn ý khiến cho người khác phải tò mò ."

    Vậy chuyện mà làm muội muội thấy thú vị ..là chuyện gì đây ..?

    " Từ lúc Mộc Vũ tướng quân trở về từ thành Cát Tương luôn thường xuyên vào cung rèn luyện cho các binh lính ra chiến trường .

    " Nhưng mỗi lần đến, muội đều nhìn thấy ngài ta vào cung điều gặp Nhất Nghê Thường, muội đã cho cung nữ theo dõi nhất nhất cử nhất động của ả.

    Ta thật sự muốn xem họ tư tình..như thế nào

    " Ta e là muội muốn để Đại Vương xem bọn họ tư tình như thế nào thì đúng hơn .."

    Đình Lam che miệng cười thật lớn đúng là tỷ tỷ hiểu ta nhất ....

    [ Lạc Thần ]

    "Nương nương trời nóng quá người uống một chút Bạch Mao Căn cho mát .

    " Ngươi cứ để đó đi, một lát bổn cung sẽ dùng.

    "

    " Nương nương từ lúc trở về chỉ ngồi đọc sách, đây là sách gì mà người cứ ghi ghi chép chép .

    " Đây là sách ghi chép những vật phẩm mà các cung đã sử dụng trong một tháng nay, tuy trước đây tiên Hoàng hậu đã cho cắt giảm bớt nhưng cũng không giảm thiểu là bao.

    Cẩm Quỳ Cung và Nam Nguyệt Cung vẫn là xếp đầu sổ, chỉ trong vòng mười ngày mà đã tiêu bằng Lạc Thần Cung dùng cho cả tháng, quá lãng phí rồi .

    " Nhắc đến nô tì lại nhớ chuyện này, lần trước khi nha hoàng của Lãnh Cơ Cung đến phủ vụ Ngự Dược phòng lấy ít Thăng Ma để dùng nhưng cũng không cho lấy.

    Nói cái gì là, để cho Cẩm Quỳ Cung dùng, rõ ràng bọn họ vì thấy Duệ Phi thất sủng nên làm càn .

    Tháng trước là Linh Chi - Sơn Tuyết, bây giờ đến cả Thăng Ma, to gan đúng là làm càn, Thăng Ma là thảo dược trị cảm, vốn là để cho toàn thể người trong cung dùng, khi bị bệnh có thể tùy ý đến Dược phòng mà lấy.

    Từ khi nào mà một Cẩm Quỳ Cung nói muốn dùng là người khác không thể dùng đến !

    " Ngươi thay bổn cung đem Tam Thất Bắc , Nhân Sâm đến Lãnh Cơ Cung, nói với Duệ Phi ta sẽ sắp xếp ổn thỏa cho muội ấy .

    " Nương nương..đi ngay bây giờ luôn ư "?

    Đã là canh nhất rồi mà, nương nương bảo ta đi khắc này ta làm sao mà giám..

    Nhất Nghê Thường không nói chỉ gật đầu một cái rồi tay lại lật sách tiếp, đối với nha đầu này không nên nhiều lời.

    " Vậy nô tì đi ngay, có điều Lãnh Cơ Cung cách đây xa một chút, đi sẽ hơi lâu, về sẽ hơi muộn, không thể hầu hạ cho người đi nghỉ, mong nương nương không trách phạt.

    Nhất Nghê Thường thường trước sau như một, mắt không nhìn, mặt không biến sắc, tâm không biến động, lời nói không thay đổi .

    " Đi ngay cho bổn cung đừng lắm lời nữa .

    Ninh Ninh chỉ có thể miễn cưỡng mà đi, ra đến cửa đã dậm chân một cái rõ mạnh để Ly Mạch ở cạnh nghe được .

    " Ngươi bị ấm đầu à, thái độ gì đây .?

    " Ấm cái đầu ngươi, nương nương bắt ta đem đồ đưa đến Lãnh Cơ Cung .

    Ly Mạch cười lấy một cái hóa ra là bị sai vặt giờ này nên bực dọc " À ..Lãnh Cơ Cung có hơi xa một chút, ngươi tranh thủ đi nhanh chân đó nha .

    " Hay là ngươi đi thay ta đi, ta còn phải hầu hạ nương nương đi nghỉ nữa, Lãnh Cơ Cung xa như vậy đi đi về về cũng hơn nữa canh giờ rồi .

    " Nè nương nương bảo ngươi đi, chứ không phải ta ngươi tự mà đi đi.

    Ly Mạch chỉ tay vào vai Ninh Ninh nói.

    " Hơn nữa có ta hầu người, ngươi không cần lo lắng .

    " Nè không phải chứ, không phải nói có phúc cùng hưởng có họa cùng chia hay sao, hôm nay ta không được khỏe ngươi..giúp ta đii.

    " Nè có phúc cùng hưởng, có họa tự chịu nha bằng hữu, ta cũng không được khỏe .

    " Nè ngươi..ngươi "

    " Ta ?

    Ta làm sao "

    Nhất Nghê Thường ở bên trong lắng nghe hai nha đầu đó bên ngoài lời qua tiếng lại chịu không nổi nữa rồi, đành bước đến mở cánh cửa ra.

    " Cả hai ngươi đi hết cho bổn cung, ta không cần các ngươi hầu hạ.

    Đúng là ..không ra thể thống gì !

    Khoảng nữa canh giờ sau Nhất Nghê Thường đang chuẩn bị tự mình thay y phục thì liền có người đẩy cửa đi vào ."

    Là kẻ dám nào hổn xược.?

    " Nương nương, nương nương thứ tội, nô tì là Thanh An đây .

    " Thanh An ?

    Ngươi dám tùy tiện xông vào cung của bổn cung là có chuyện gì đây ?

    Nhất Nghê Thường nén cơn giận chỉnh lại thường phục của mình nhìn kẻ to gan kia .


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Có kẻ muốn làm hại nàng !


    Nhất Nghê Thường chân nhanh bước đến Hồ An Cung, lúc nàng ta nghe được Công chúa có chuyện rồi, câu nói đó đến bây giờ vẫn lập đi lập lại trong đầu, vạn lần xin ngươi bình an được không?

    Từ bên ngoài Nhất Nghê Thường đã nghe được tiếng Tô An liên tục gọi Lưu Thẩm Nhiên, ngay khi đẩy cửa bước vào bên trong nàng đã kinh hãi khung cảnh trước mắt mình, đồ vật mọi thứ nằm khắp nơi trên đất, Lưu Thẩm Nhiên nằm giữa sàn lạnh kia, tay ôm chặt lấy mặt mình đôi tay nhem nhép máu .

    " A Nhiên ?

    Ngươi làm sao vậy..?

    " Đau ..

    đau ..mắt ta ..đau quá .."

    " Truyền ngự y, mau truyền ngự y cho bổn cung, mau đi bẫm báo cho Đại vương.

    Nhất Nghê Thường ôm lấy Lưu Thẩm Nhiên dựa vào người mình, nắm lấy đôi bàn tay dính đầy máu kia thật chặt.

    Gương mặt nàng tái nhợt đi trán lấm tấm những giọt mồ hôi, từng cơn đau hiện rõ Nhất Nghê Thường liền có thể nhìn ra, nhìn nàng ta cắn chặt môi mình động vào thịt ứ ra cả máu, nhìn cảnh tượng này làm sao khiến Nhất Nghê Thường không lo sợ .

    " Ta đau .. mắt ta ..rất đau .."

    Lưu Thẩm Nhiên đau đớn vô cùng, từ lúc rơi xuống núi đến bây giờ, đây là lần đau nhất, rất đau, đau không thể tả được.

    Ta rất sợ, sợ đôi mắt này của mình vĩnh viễn sẽ phế đi .

    " Ta đã gọi Ngự y, hắn tức khắc sẽ tới ngay cố gắng một chút có mẫu phi ở đây với ngươi ..đừng sợ..đừng sợ ta sẽ không để ngươi có bất trắc .

    Đến khi Ngự y vào cung Lưu Thẩm Nhiên đã hoàn toàn ngất đi đang nằm trên giường, sau một lúc kiểm tra hắn liền quỳ xuống cuối đầu nói :

    " Bẫm nương nương, thứ cho hạ thần bất tài vô dụng, đôi mắt của công chúa tổn thương quá nặng...e là sau này không thể nhìn được nữa hiện thần chỉ có thể kê đơn giúp cho công chúa giảm đau .

    " Không thể nào, Công chúa là do người bị ngã xuống núi đã rơi vào rừng Thủy Tùng khiến cho phấn hoa rơi vào mắt.

    Độc tố khiến cho mắt người bị tổn thương không thể nhìn thấy.

    Đại phu Danh y Tây Sơn đã nói người chỉ cần uống thuốc, hằng ngày rửa mắt cho người loại bỏ độc tố sẽ khỏi sau bây giờ lại không thể nhìn thấy được nữa .

    " Ngươi..dùng gì để rửa mắt cho Nhị công chúa .?

    Hắn hoài nghi nhìn Tô An mà hỏi :

    Tô An chân bước đến tủ, mở chiếc hộp gỗ lấy lọ thuốc đưa cho Y chính Văn, hắn mở lọ đưa cận mũi ngửi đến mấy lần sau đó đổ lên đầu ngón tay xem thử một chút, nét mặt liền căng thẳn, tay cầm lọ cũng bắt đầu run lên .

    " Đây..đây là nhựa của cây Sui .. làm sao có thể dùng để rửa mắt ..?

    Nghe đến đây Tô An lòng không ngừng kinh sợ, chuyện này làm sao có thể ."

    Trong này rõ ràng là Thảo Quyết Minh và Dạ Minh Sa mà chính Vương Chính Gia đã đưa cho ta, đã dùng suốt trong nữa tháng nay làm sao có thể là nhựa cây Sui được ..không thể..không thể..

    " Hoàng quý phi xin người tin tưởng nô tì..nô tì dám lấy cái mạng này của mình đảm bảo, nhất định không làm hại đến Công chúa .

    Nhất Nghê Thường dời tầm mắt khỏi Lưu Thẩm Nhiên, quay người nhìn đến Tô An đang quỳ .

    Bản thân ta thật là không nghi ngờ người này, Tô An đã theo hầu hạ nàng ấy nhiều năm, nếu muốn hãm hại nàng chắc chắn đã ở bên ngoài thực hiện.

    Không cần phải đợi đến lúc vào cung mới làm .

    Hơn nữa người này nhìn thế nào cũng không phải loại tâm địa độc đoán, từ khi nàng trở về người bên cạnh cũng chỉ có mỗi Tô An, hẳn là nàng phải rất tin tưởng .

    Nhưng nếu là vậy.. thì trong cung đang có người có suy tính không tốt với nàng.

    Nàng chỉ vừa về cung, chưa từng rời khỏi Hồ An Cung ngoại trừ đến Trường Lạc, nàng chẳng đe dọa đến địa vị của ai, chẳng xâm phạm đến ai, là kẻ nào mà có thể tàn nhẫn đối xử với nàng như vậy ?

    " Y chính Văn, theo lời ngày nói..thì không có cách nào trị được bệnh cho Công chúa sao .

    " Bẫm nương nương, cây Sui là một chất kịch độc không tưởng, binh lính xưa nay đều đã lấy chất độc của cây Sui tẩm vào đầu mũi tên dùng trong săn bắn và chiến tranh.

    Nếu trúng độc thì sẽ chết sau bảy bước tiến lên tám bước lùi xuống.

    Bởi chất độc của cây có khả năng tấn công vào tim người trúng độc, nhanh chóng khiến tim ngừng đập, làm nhão người và tái xanh mặt mày, tức khắc sẽ tắc thở và tử vong .

    " Nếu chẳng may bị nhựa cây rơi vào mắt, sẽ đau đớn đến mù loà.

    Quý Phi xin thứ tội cho hạ thần.. lực bất đồng tâm .

    Nhất Nghê Thường nghe đến đây chỉ đành thở dài cho Y chính Văn lui xuống, khi bàn tay người kia nắm chặt lấy ống tay của mình nàng lúc này gương mặt ảm đạm đôi mắt cũng đã ửng đỏ .

    Ta không muốn sinh nhi tử, nhưng lại rất yêu thích trẻ con, cũng vì thế khi mà nàng gọi ta một tiếng mẫu phi ta liền đem đứa trẻ này xem như con của mình.

    Luôn âm thầm theo dõi ngày ngày nhìn đứa trẻ này lớn lên nhìn đứa trẻ ngày ngày bày trò phá phách, ta một chút cũng không thấy phiền hà .

    Chỉ cần là nàng ta, làm sai quấy đến thế nào ta cũng chở che, dù những chuyện đó làm ta không ít lần đau đầu.

    Năm nàng ta mười ba tuổi đột nhiên mất tích tìm cả ngày khắp hoàng cung cũng không thấy, hóa ra là nàng bị Hoàng hậu trách phạt vì tội dám lén lúc học võng công cùng với các thị vệ và Lưu Hạ Trữ.

    Hoàng hậu làm vậy không sai, nàng là Công chúa lại ở Lý Đầu khua chân múa tay còn ra thể thống gì.

    Chưa kể luyện công cùng tận gian nan, còn có thể làm bản thân bị thương.

    Nàng đối với người thân thể vô cùng trân quý đau một chút người sẽ đau mười.

    Sớm tối tìm khắp cung cuối cùng cũng không tìm được, đau đầu một chút cuối cùng Nhất Nghê Thường cũng nghĩ đến được một nơi .

    Thử hỏi ai dám bước vào nơi cấm kỵ này chứ ?

    "Đúng là quá to gan rồi !

    Nhất Nghê Thường quả đoán không sai, Tây Các vốn là nơi cất giữ chiếu " văn " thư " dụ, các sử bộ kinh quốc sự điều ở đây, cho nên lệnh cấm không được phép ra vào, nàng chốn ở đây dĩ nhiên không ai tìm ra.

    Nàng để Ninh Ninh ở trước Tây Các canh chừng, sắc khí ưu tối một bước tiến đến bênh cạnh nha đầu nhỏ bé gan to bằng trời."

    Có biết đây là nơi nào không ?

    "...Tây Các..

    "

    Một câu trả lời ngắn gọn của Lưu Thẩm Nhiên khiến cho Nhất Nghê Thường phải tức tối, tay phải nắm chặt lại trong lớp áo kềm chế cơn giận .

    " Đi theo bổn cung.."

    " Không đi !"

    " Đây là nơi ngươi muốn ra vào là có thể tùy ý sao?Đây là Tây Các dù là Hoàng hậu hay Thái hậu ai ai cũng không được phép ra vào, nếu có người phát hiện ra được ngươi có biết mình phải chịu tội gì không ?

    " Chẳng những chỉ có ngươi mà còn có Hoàng hậu, người bên ngoài sẽ nói gì ?

    Hoàng hậu nương nương dạy dỗ lễ nghi không nghiêm, nhị Công chúa được nuông chìu đến độ làm càn không có phép tắc.

    Ngươi có biết người cũng sẽ phải chịu tội vì ngươi hay không ?

    Nhất Nghê Thường một mạch mang Lưu Thẩm Nhiên rời khỏi Tây Các, ra đến bên ngoài nàng cũng thu lại vẻ mặt lạnh lẽo của mình, dùng thanh âm nhẹ nhàng dễ chịu hơn mà nói với người chỉ đứng đến eo của mình.

    " Mau trở về, người vì lo cho ngươi mà thân thể bất an, đi tìm ngươi đến độ một giọt nước cũng chẳng muốn uống .

    Lưu Thẩm Nhiên đưa mắt nhìn hướng đi về Hồ An Cung mà đôi mắt ảm đạm ưu buồn, nàng biết nàng làm mẫu hậu phiền lòng nhưng nàng thật sự yêu thích việc luyện võ, yêu thích việc có thể bay nhảy trên trời cao.

    " Ta sợ người thấy ta ..chỉ thêm phiền lòng "

    Nhất Nghê Thường liền có thể nhìn ra tâm sự của cô Công chúa này.

    " Nếu yêu thích đến thế.. ta có thể dạy cho ngươi .

    Mắt Lưu Thẩm Nhiên sáng rỡ lập tức, mẫu hậu từng nói quý phi biết võ công là không lừa ta .

    " Người nói thật ư ?"

    " Chỉ cần ngươi hứa không chạy đến chỗ Tổng Vệ nữa .

    " Ta hứa người cũng hứa đi, sẽ dạy ta võ công .

    Nhất Nghê Thường cúi xuống đưa tay chỉnh lấy y phục đang lộn xộn của nàng Công chúa nhỏ mà gật đầu.

    " Ta hứa nhưng tuyệt đối không để cho người khác biết, có được không ?

    " Ta đồng ý !

    "

    Nói rồi Lưu Thẩm Nhiên quay người chạy đi còn quay đầu lại nói một câu : "Nhất mẫu phi, đa tạ người "

    Đây là lần đầu đứa trẻ ấy chủ động gọi Nhất Nghê Thường một tiếng mẫu phi mà không cần Hoàng hậu nhắc nhở, đúng là khiến cho nàng vui, khiến cho nàng dân trào gợn sóng .


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Xuất cung một chuyến


    Ninh Ninh và Ly Mạch trở về cung, chẳng thấy Quý phi nương nương đâu liền hoảng loạn chạy đi tìm.

    Hỏi các nha hoàng khác mới biết được người đã đi cùng Thanh An của Hồ An Cung.

    Hai nha đầu hối hả chạy đến Hồ An Cung, vừa đến trước cửa đã bị tiểu Đồng ngăn lại .

    " Hai người đứng ở ngoài thôi.

    Quý phi ở bên trong, có cả Đại Vương nữa !"

    " Giữa đêm rồi các ngài ấy còn đến đây làm gì ?

    Ly Mạch thắc mắc hỏi :

    Hồ An Cung nữa đêm còn khiến Nương nương, Đại Vương cùng kiệu giá đến .. chắc chắn là nhị Công chúa có chuyện.. chẳng lẽ có thích khách sao ??

    Nhất Nghê Thường ngồi đó bàn tay vẫn đang nắm chặt người đang nằm kia.

    Cứ tất vài khắc lại dùng khăn tay thấm mồ hôi trên gương mặt nàng .

    Lâu như vậy rồi sao còn không chịu tĩnh ?

    Có phải do cơn đau dày vò khiến nàng kiệt sức rồi không ?

    Lưu Vương từ đầu đến giờ vẫn đứng bên ngoài lén nhìn vào, chỉ nghe Tô An thuật lại mọi chuyện, hắn tạm thời cũng chẳng biết làm cách nào giúp được nhi nữ.

    Hắn đi tới đi lui vài vòng mặt nghiêm trọng nói với Quan Hoại ( Hoại công công ) ."

    Phái người điều tra cho trẫm, từ hôm nhị Công chúa hồi cung đến bây giờ, đã có những ai lui tới Hồ An Cung.

    Từ giờ đến khi điều tra ra được mọi chuyện, quyết không cho phép ai lui tới đây trừ Hoàng quý phi.

    Còn nữa....

    ***

    "..Nương nương đã là canh tư rồi, người nên về nghỉ ngơi một chút đi ..

    " Nhi tử của ta còn chưa biết thế nào, ta làm sao nghỉ ngơi.

    Không để nàng mãi như thế được, ta phải đưa người xuất cung một chuyến ."

    Tô An "

    " Có nô tì "

    " Ngươi chuẩn bị đi, giờ Tỵ ngày mai theo Công chúa xuất cung .

    Tô An ngạc nhiên, Công chúa chỉ vừa hồi cung vài ngày, Quý phi lại muốn đưa người đi đâu ?

    Có thắc mắc nhưng cô cũng chỉ có thể làm theo, chờ Công chúa tỉnh rồi mới biết được .

    " Ninh ninh.

    Đại vương vẫn chưa đến sao ??

    " Người đã đến, đã đi rồi thưa nương nương !"

    Nhất Nghê Thường đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Ninh Ninh, đã đến rồi lại đi là sao ?

    " Nô tì cũng không rõ, chỉ biết ngài ấy đến chỉ đứng bên ngoài nhìn vào, sau khi hỏi chuyện Tô An thì cũng rời đi.

    Nhưng Đại vương hạ chỉ từ giờ đến lúc làm rõ mọi chuyện, ngoại trừ nương nương không ai bước vào Hồ An Cung .

    Có lẽ Đại vương cũng có suy nghĩ giống ta.

    " Ngươi cũng về chuẩn bị, cho người mang kiệu đến đây.

    Đến chỗ Đại vương nói với Hoại công công, giờ tỵ ngày mai ta sẽ đưa A Nhiên xuất cung về Nhất gia một chuyến.

    Phiền ông ấy bẫm bảo với Đại vương .

    " Nô tì đi ngay !"

    " Ly Mạch.

    Ngươi theo ta đến Trường Lạc Cung, dặn dò Tô An, nếu A Nhiên tỉnh lại cứ chọn đại một nô tì đến Lạc Thần Cung bẫm báo.

    Không cần đích thân đi, cứ ở cạnh chăm sóc cho A Nhiên.

    Trời còn chưa sáng các cô cô ở Trường Lạc đã nhìn thấy Nhất Nghê Thường đứng ở tẩm điện chờ.

    Nàng ta là người hiểu quy cũ, cũng biết giờ này Thái hậu cần nghỉ ngơi, chắc là có chuyện rồi.

    " Thất cô cô.

    Ngươi giờ này đánh thức ai gia dậy là có chuyện gì ?

    " Bẫm Thái hậu, có Hoàng quý phi đã đứng chờ từ canh năm, xin được gặp người .

    " Vậy sao..."

    Lòng người bất an dâng lên bao nhiêu năm rồi, Nhất Nghê Thường kia là kiểu người đại nghĩa lễ nghi.

    " Thần thiếp xin thỉnh an Thái hậu, thần thiếp mạo muội làm phiền người, xin người thứ tội .

    " Được rồi, được rồi đứng lên đi.

    Ở Hồ An Cung đã xảy ra chuyện gì ?

    " Thần thiếp chuẩn bị...giờ tỵ hôm nay sẽ đưa nhị Công chúa xuất cung, tình hình cấp bách khẩn xin Thái hậu cho phép .

    " Xuất cung ??

    Ngươi.. nói ai gia xem tại sao lại đưa nhị Công chúa xuất cung???

    Nhất Nghê Thường không nhanh không chậm, điệu bộ trang nghiêm từ tốn kể lại mọi chuyện cho Thái hậu nghe.

    Nàng muốn đưa A Nhiên xuất cung về Nhất Gia gặp mẫu thân Quách Tôn .

    Dù cho người đã không hành y nhiều năm nhưng người là danh y đã hành y mấy mươi năm.

    Chắc chắn người có cách chữa cho A Nhiên.

    Nếu người không chữa được ta sẽ đưa nàng đi Thiên Nhai Cát tìm sư phụ của người.

    Chỉ cần chữa được đôi mắt cho nàng đi đến hết thiên hạ, ta cũng đưa nàng đi .

    Trở vệ Lạc Thần Cung, Nhất Nghê Thường đến thư phòng đặt bút một lá thư sai Ly Mạch gửi cho mẫu thân.

    Trong thư nói rõ tình cảnh hiện tại của A Nhiên, cũng cho biết hôm nay sẽ lên đường về Quốc phủ.

    Nàng để Ly Mạch ở lại cung trông coi, đồng thời điều tra kẻ muốn hãm hại A Nhiên về phần Ninh Ninh đương nhiên sẽ đi theo cùng .

    Trên đường quay lại Hồ An Cung, nàng không khỏi khiến cho nhiều thị vệ cung nữ chú ý đến mình, không ít kẻ lần đầu nhìn thấy, kẻ lần đầu nhìn lại muốn nhìn thêm.

    Hoàng cung, ánh đèn lồng đỏ treo cao, soi sáng những hành lang dài hun hút.

    Những bước chân nhẹ như không, lời nói nhỏ như gió thoảng, nhưng phía sau vẻ yên bình ấy là biết bao toan tính, nàng mặc một bạch y, dung nhan tuyệt sắc, da trắng tựa tuyết đầu đông, đôi môi nhạt màu như cánh hoa.

    Mái tóc dài buông nhẹ sau lưng, phần trên cài trâm hoa tuyết, từng sợi lay động theo gió nhưng vẫn giữ vẻ đoan trang, lạnh lẽo.

    Khoác thêm một mảnh lụa bên lưng, trừ mái tóc đen, toàn thân nàng trắng như tuyết, khuôn mặt tú mỹ tuyệt vời, nhưng song thần sắc lại rất lạnh lùng.

    Ánh mắt nàng mới là thứ khiến người khác không dám nhìn lâu, sâu, tĩnh, và xa cách .

    Lưu Thẩm Nhiên tỉnh dậy chỉ biết Nhất Nghê Thường muốn đưa mình xuất cung.

    Chẳng biết là muốn đi đâu nhưng nàng không hề lo lắng, nàng tin tưởng Nhất Nghê Thường cũng không tra hỏi .

    " Nha đầu chịu tỉnh rồi ???

    Nhất Nghê Thường nở một nụ cười như đã nhẹ lòng bước đến nắm lấy bàn tay Lưu Thẩm Nhiên .

    Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn ở ngoài thành, Nhất Nghê Thường cùng Lưu Thẩm Nhiên ngồi kiệu đến cửa thành.

    Trên đường đi Tô An có chút lo lắng hỏi : " Ninh Ninh chúng ta ra ngoài thành không có thị vệ liệu có an toàn không ??

    " Không lo, võ công của ta dư sức bảo vệ cho hai chủ tử và ngươi.

    Tô An nghe lời người kia nói chỉ cuối đầu mỉm cười .

    Không biết ai cao hơn ai à nha !

    ***

    [ Tổng Vệ ]

    Cả lá thư cũng chỉ nói đến chuyện của A Nhiên, nói đi là đi, không thể đích thân đến bẩm báo với trẫm được sao ?

    Quý Phi... nàng đúng thật là..

    " Người đi lâu chưa ???

    " Bẫm Đại vương giờ tỵ người đã đi rồi .

    " Nàng ấy mang theo nhiều người không ?

    " Dạ chỉ mang theo hai cung nữ thân cận hầu hạ mà thôi !

    Đúng là to gan, kinh thành rộng lớn, bên ngoài trùng trùng nguy hiểm mà chỉ có 4 nữ nhân.

    Không có nổi một tên thị vệ lỡ gặp nguy hiểm thì phải làm sao ?

    " Phái người của Cẩm y vệ âm thầm bảo vệ cho Quý phi và Công chúa, không có chuyện thì đừng lộ diện !"

    " Dạ, nô tài đi ngay .

    Tuy Lưu vương có chút tức giận, nhưng không thể không lo.

    Một người là người hắn yêu thương, người còn lại là nhi nữ mà hắn yêu thương nhất.

    Hắn chỉ có thể thở dài một cái, dẹp tâm tư sang một bên, tiếp tục chuyện chính sự.

    Năm xưa Cựu Vương Lưu Thiên Hoàng cùng các tể tướng gia đổ biết bao xương máu mới giữ được thiên hạ thái bình cho muôn dân Bách Việt .. vậy mà..

    " Mộc tướng quân, bao năm nay sóng gió, biên giới phía đông chỉ vừa mới được yên bình.

    Trẫm không ngờ nổi gió nhanh như vậy.

    " Đại vương yên tâm, chỉ cần Mộc Vũ còn một hơi thở.

    Thần quyết giữ vững bờ cõi Xích Quỷ

    nguyện hết mình vì muôn dân Bách Việt .

    " Triều thần có quá nhiều loạn thần tặc tử, trẫm rất khó để phân biệt.

    Kể từ khi Vương gia Lưu Tề Ôn khởi binh tạo phản, ngoài người của Nhất gia và ngươi...trẫm không thể đặt niềm tin vào ai.

    " Thần hiểu nổi lo của Đại vương xin Đại vương hạ chỉ, thần nguyện vì người lĩnh binh nghênh chiến, giúp người giải ưu .

    " Chuyện này...."

    Lưu Vương do dự, Mộc Vũ tuy nhiều năm lĩnh binh đánh trận, đã có vô số kinh nghiệm trên chiến trường, nhưng tuyệt nhiên không thể so sánh với Nhất gia.

    Nhất gia binh quyền thế mạnh, Quốc Công tài trí lại hơn người.

    Luận về văn hay võ nghệ có thể nói là song toàn là trung quân ái quốc.

    Trận này giặc tiến công cầm binh là Gia Lục Mã Tề, Quốc sư Mao Đồ kẻ này rành rõ trận pháp, tinh thông thuật số để cho Mộc Vũ lĩnh binh..sứt hắn thật là không tới.

    Để cho Quốc Công xuất binh thì phù hợp hơn .

    " Trận này ngươi không thể đi.

    Trẫm... còn có chuyện quan trọng cần ngươi làm !


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Thiên Đạo đã định


    Đường về Nhất gia đi ít nhất cũng phải hai ngày, ngựa đi đã được hơn bốn canh giờ mặt trời cũng đã lặn.

    Nhất Nghê Thường cho dừng chân tại một quán trọ để nghỉ ngơi .

    Nhìn Lưu Thẩm Nhiên được Tô An dìu vào phòng nàng có chút không yên tâm, nơi đây là kinh thành không giống như hoàng cung, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.

    Lúc nãy chỉ vừa vào khách trọ đã không ít ánh mắt nhìn nàng ."

    Tô An "

    Tô An xoay người, hướng mắt nhìn Nhất Nghê Thường hành lễ nói : " Nương nương có chuyện gì xin cứ căn dặn nô tì .

    " Ngươi hầu hạ nàng tắm rửa thay y phục, xong rồi thì mang nàng sang cho bổn cung, đêm nay ngươi cùng Ninh Ninh ở chung một chỗ đi .

    Ninh Ninh mặt biến sắc cùng Nhất Nghê Thường, vào trong đóng cửa lại, người không cần ta hầu hạ sao ??

    " Nương nương, người mỗi đêm điều rất khó ngủ, có khi sẽ giật mình tỉnh dậy, không có nô tì ai sẽ hầu hạ người??

    " Không cần ngươi quản, ta có thể tự lo cho mình, để nàng một mình ta không an tâm.

    " Vậy thì người có thể để nô tì hầu hạ Công chúa, còn nha đầu Tô An có thể hầu hạ người !

    " Chính là ta không an tâm để ngươi bảo vệ nàng mới tự mình làm !

    Nhất Nghê Thường nhàn nhạt mà nói .

    Cái gì đây?

    Người là muốn nói ta võ nghệ không bằng người, hay chê ta thấp kém.

    Ta dù gì cũng là để tử được chân truyền Nguyệt tiêu kiếm pháp, người lại đi khinh thường ta...

    " Người ngưng nghĩ chuyện lung tung trong đầu mình đi, mau đi chuẩn bị nước cho bổn cung !

    " Dạ.. nô tì đi ngay...

    Nhất Nghê Thường lắc đầu, ngán ngẩm nhìn bộ dạng của Ninh Ninh, nếu nha đầu này không phải biết võ công, có thể tự bảo vệ được chính mình, thì nàng đã để Ly Mạch đi theo rồi .

    Nha đầu Tô An bên cạnh A Nhiên cũng không phải người bình thường, vừa nhìn đã biết cũng có nội lực, chỉ là không biết đến đâu.

    ***

    ( Khung Huyền Sơn )

    - Hai ngày trước

    Sinh, Trung hoán, Trung hạ, Canh Thân niên, giờ Thìn.

    Sinh Tôn Thượng đêm vừa gặp mộng, vừa tỉnh dậy đã lấy tử vi của đồ đệ để bấm quẻ .

    Quẻ trên tay chỉ khiến ngài thở dài.

    "Trời cao như thế, núi xanh vay quanh, người trong thiên hạ này không thiếu...kiếp nạn này sao lại rơi xuống người đồ nhi ngoan ngoãn của ta?

    Sinh Tôn Thượng hoài nghi bói đi bói lại nhưng đổ xuống bao lần cũng chỉ là quẻ đó, vậy là Thiên Đạo đã định, kiếp này nàng phải gánh chịu, chỉ có thể mong nàng an nguy tương dịch, họa phúc tương sinh .

    " Sư tôn tiểu Thán Vân không hiểu, có phải quẻ không được tốt..nên người mới thở dài ?

    " Mong cho sư tỷ của con có thể phúc chi vi họa, họa chi vi phúc, hoá bất khả cực.

    ***

    Nhất Nghê Thường ở bên trong, mắt từ trọ quán nhìn xuống, người người qua lại, tiếng nói khắp nơi, nào là kẹo hồ lô, nào là xem bói, nào là trang điểm cho Tân nương, mạc thầu nóng hổi.

    Có chút lạ lẫm mà cũng có chút quen thuộc .

    " Nương nương, nô tì có thể vào được không ?

    Người ở bên trong không trả lời, chỉ thấy cảnh cửa mở ra Nhất Nghê Thường đã đứng trước mắt.

    " Người đâu ???

    Không thấy người đâu chân mày Nhất Nghê Thường có chút giật giật, thần sắc lạnh lùng hỏi.

    Đứng trước thần thái này người Tô An đột nhiên cảm thấy lạnh, bờ vai có chút run nhẹ.

    " Bẩm nương nương, Công chúa hiểu ý người, nên nói với nô tì sang thưa với nương nương.

    Người nói có thể tự bảo vệ mình, nương nương yên tâm không cần lo lắng .

    Nha đầu này hôm nay đã dở tính khí không biết nghe lời rồi.

    " Ngươi lui xuống đi, nếu ta không gọi thì không cần vào, ta muốn nói chuyện riêng với Công chúa.

    Đi được hai bước Nhất Nghê Thường đã dừng lại nhắc nhở Tô An.

    " Ngươi..

    đổi cách gọi đi, nơi này không còn là hoàng cung, tránh phải gặp phiền phức .

    " Nô tì hiểu rồi .

    Nhất Nghê Thường nhẹ nhàng đẩy cửa, nàng muốn xem nha đầu này đang làm gì, nhưng xem rồi thì nàng lại thấy đau lòng.

    Lưu Thẩm Nhiên đang tự tháo vải trắng quấn trên mắt mình, chắc là nàng cảm thấy khó chịu nên muốn mở ra .

    Nhất Nghê Thường tiến đến bắt lấy cánh tay của nàng ngăn cản ."

    Đừng làm loạn, cái này...không được tháo xuống .

    Giọng nói của người này đã khiến Lưu Thẩm Nhiên dừng tay, chủ động rút tay mình rời khỏi trở về vị trí ban đầu.

    Nàng cứ để yên ở đó từ từ cảm nhận Nhất Nghê Thường quấn lại miếng vải .

    Nàng không bài xích bất cứ chuyện gì người này làm cho nàng, ngược lại nàng rất thích nàng khẽ cười rất nhanh lại cất đi .

    " Mẫu phi tìm ta... là có chuyện gì muốn chỉ dạy ?

    Nhất Nghê Thường không thể thấy được nụ cười đó của nàng ta, chỉ nghe được ngữ khí đầy ương ngạnh .

    " Ngươi tại sao không nghe lời ?

    " Ta sợ không muốn làm phiền người, muốn người được nghỉ ngơi .

    Nàng nói rồi ngẩn đầu cười .

    Nhất Nghê Thường nhìn đến gương mặt đang ngẩn đầu cười với mình như một đứa trẻ nàng đặt tay lên đầu Lưu Thẩm Nhiên xoa xoa hai cái .

    " Nha đầu lắm chuyện, hôm nay đi đường rất mệt, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời thì bây giờ ta đã yên giấc mộng đẹp, không phải chạy sang đi tìm ngươi thế này .

    Lưu Thẩm Nhiên lắc đầu, ngụ ý không đồng tình nàng chính là sợ Nhất Nghê Thường mệt mỏi nên mới không dám làm phiền nàng ."

    Ta biết người mệt nên muốn để người nghỉ ngơi.

    Không ngờ người chạy sang chỗ của ta .

    " Ta muốn đưa ngươi đi cảm nhận một thứ !

    Nhất Nghê Thường ôn nhu nói một câu, đã khiến người kia nghiêng đầu, sâu xa hỏi :

    " Đi đâu ?

    Nhất Nghê Thường không trả lời, nàng chầm chậm dẫn Lưu Thẩm Nhiên dặn dò một câu :

    " Nắm chặt tay ta, không được buông tay, hôm nay ở đây có lễ hội ta đưa ngươi đi hưởng thụ .

    Nhất Nghê Thường vận nhẹ nội công, nắm chặt tay nàng dùng khinh công đưa nàng ra khỏi quán trọ.

    Lưu Thẩm Nhiên cả kinh, nàng cảm nhận được mình đang ở trên không, nàng cực kỳ thích cảm giác này, nàng thích được bay nhảy, thích cảm giác nhìn thiên hạ từ trên cao.

    Nhất Nghê Thường trọn một đỉnh tửu lầu cao nhất nhảy lên.

    Từ đây có thể nhìn hết được cả lễ hội ."

    A Nhiên ngươi ở yên đây đợi ta, ta đi một lát sẽ về ngay !"

    Lưu Thẩm Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, ngồi yên không động đậy, từ hướng gió nàng có thể cảm nhận được đây là một nơi rất cao.

    Chưa đầy nửa khắc, Nhất Nghê Thường đã quay lại, trên tay còn cầm theo hai xiên kẹo hồ lô.

    Nàng cho một xiên vào tay Lưu Thẩm Nhiên bảo nàng ta ăn thử xem hương vị có thay đổi không .

    Kẹo trong miệng vừa tan ra Lưu Thẩm Nhiên đã trầm mặt bất động.

    Là thứ mà nàng yêu thích, từ trước cho đến bây giờ vẫn yêu thích.

    Ta nhớ rõ kí ức năm mình mười ba tuổi theo mẫu hậu cùng Nhất Nghê Thường xuất cung.

    Lần đầu đến một nơi xa lạ như thế ta không khỏi tò mò.

    Liền cầu xin Nhất Nghê Thường đưa ta đi dạo mặt dày này nỉ mặc cho nàng ta không đồng ý.

    Đợi đến khi ta bày ra một bộ mặt đáng thương nàng ta mới xiêu lòng đồng ý, nơi đầu tiên nàng đưa ta đến chính là ổng chủ bán kẹo hồ lô.

    " Sao thế ?

    Không ngon à ?

    Nhất Nghê Thường

    nhìn Lưu Thẩm Nhiên bất động, nàng cho xiên vào miệng cắn một chút.

    " Cũng đâu có tệ..

    Lưu Thẩm Nhiên khẽ cười lắc đầu, gương mặt không giấu được nỗi buồn.

    " Vẫn rất ngon..chỉ là ta...

    Mặt Nhất Nghê Thường không biến sắc, vẫn ôn nhu dịu dàng mà hỏi : " Ngươi là thế nào?

    " Ta còn muốn được...nhìn thấy người nữa.

    Tâm Nhất Nghê Thường như biến động lời của Lưu Thẩm Nhiên khác nào như dao nhỏ cắt vào da thịt nàng khiến cho lòng nàng cứ nhói đau .

    " Tin tưởng ta !

    Nhất Nghê Thường nắm chặt lấy bàn tay của nàng, nhắm chặt mắt lại mà nói :

    " Dù cho có phải đi hết thế gian, để tìm cho người một nguồn ánh sáng, ta cũng sẽ đi !

    Một câu nói của người này, khiến cho bao nhiêu dũng khí trên người Lưu Thẩm Nhiên, mọc cánh mà bay đi hết.

    Nàng cắn chặt môi dưới của mình, vô thức rơi lệ sau lớp vải trắng.

    Nàng xúc động đối với lời nói của người, hóa ra người muốn đưa ta đi chữa bệnh... người này quá đổi tốt với ta rồi.

    " Ơn này ta nhất định sẽ báo đáp người..!

    " Nếu người thật sự đưa ta đi hết thế gian...thì e là dùng cả kiếp này của người cũng không đủ .

    Nhất Nghê Thường chỉ tùy hứng trêu ghẹo nàng nên mới nói một câu như thế.

    Ai ngờ câu trả lời của nàng khiến cho Nhất Nghê Thường ngẩn người.

    " Kiếp này không đủ, thì kiếp sau, nếu kiếp sau vẫn nợ người tiếp thì kiếp sau nữa.

    Tuy lời nàng chỉ nhẹ nhàng thốt ra nhưng ngữ khí đầy nghiêm nghị

    " Ta không cần ngươi báo đáp, ta chỉ cần ngươi sống hạnh phúc cần ngươi hài lòng với mọi chuyện mình làm.

    Đối với hiện tại, nha đầu này là người nàng qua tâm nhất, nàng vì yêu thương nha đầu nên mới làm, không cần báo đáp !


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Gặp chuyện bất bình


    Tô An đêm qua không nghĩ ra được hai vị chủ tử kia đã đi đâu, cô sợ họ gặp nguy hiểm nên rủ Ninh Ninh cùng đi tìm.

    Nhưng nàng ta tâm thái vẫn rất bình tĩnh không hề lo lắng bảo với cô rằng không cần phải đi tìm, một lát họ sẽ về.

    Cứ như vậy mà hai nha đầu đó thức canh đến giữa đêm sáng nay mặt có chút mơ mẫn không sảng khoái hỏi : " Công chúa, đêm qua người và nương nương đã đi đâu vậy ?

    " Đi hưởng thụ mỹ vị nhân gian.

    Lưu Thẩm Nhiên vui vẻ trả lời .

    Tô An ngơ ngẩn không hiểu câu nói của Lưu Thẩm Nhiên.

    Nàng nói mỹ vị nhân gian là muốn nói đến mỹ vị gì ???

    Nhân gian có biết bao vị..

    Lưu Thẩm Nhiên như đọc được suy nghĩ của Tô An, nàng lạnh nhạt mà nói : " Ngưng lại cái suy nghĩ của ngươi cho ta, chuẩn bị lên đường đi .

    Một con đường, một xe, một ngựa bốn người cùng nhau lên đường.

    Tô An và Ninh Ninh ở bên ngoài cũng nói chuyện cười đùa, bên trong Nhất Nghê Thường đọc sách, Lưu Thẩm Nhiên ở cạnh lắng nghe, bộ sách này nàng đã đọc đến mức thuộc từng chữ rồi.

    Nàng nghĩ thầm chuyện trong đầu rồi lại muộn phiền muốn nói cho Nhất Nghê Thường biết nhưng rồi lại thôi.

    Thời gian còn dài, thôi thì để sao này cơ hội đến sẽ nói với người .

    Đột nhiên xe ngựa dừng lại Nhất Nghê Thường cùng Lưu Thẩm Nhiên cùng nghe được tiếng ồn bên ngoài.

    Phía trước có người đánh nhau, Ninh Ninh định mặc kệ đi tiếp nhưng Tô An đã bảo dừng lại, ánh mắt cô đầy nghi hoặc nhìn Tô An.

    " Đừng nói là tính làm anh hùng, ra tay tương trợ ?

    " Công chúa, người ở phía trước hình như đã gặp qua ở đâu rồi.

    Tô An lục lại từng dòng thời gia cũ trong trí nhớ, người trước mặt nhìn vừa thân thuộc vừa lại xa lạ, đã từng gặp lại như chưa từng gặp, càng nghĩ càng mơ hồ, lại càng chẳng nhớ ra .

    Nhất Nghê Thường chờ một lúc không thấy Lưu Thẩm Nhiên không nói gì.

    Nàng nghiêng người vén rèm đưa tầm mắt đến chỗ đang náo loạn kia mà nhìn.

    Một nam một nữ, nhìn qua võ công cũng không tệ.

    " Mẫu phi, người nhìn qua rồi, có thể tả diện mạo của họ cho ta được không..

    Người mà nàng gặp qua không ít, có khi là các bằng hữu nàng gặp trên gian hồ, từng đi cùng nhau một đoạn, ăn cùng nhau một bữa, chẳng biết là ai, dù cho là ai đi nữa nếu hôm nay không giúp, sau này khó tránh hổ thẹn .

    Nhất Nghê Thường không phải không muốn giúp, nàng đâu phải là kẻ bất thông tình lý, không hiểu đại nghĩa trên giang hồ.

    Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, là đạo lý hiển nhiên của người luyện võ.

    Nhưng....vào lúc này, e là không hợp thời.

    " A Nhiên..."

    " Mẫu phi, gặp chuyện bất bình mà không thể rút kiếm... có phải thật hổ thẹn với hai chữ hiệp nghĩa ..?

    " A Nhiên kiếm đã xuất, ắt có nhân quả, chuyện này e rằng, sau này không thể tránh khỏi phiền phức.

    " Ta hiểu ý của người, nhưng mẫu phi người dạy dỗ nói với ta " thấy người gặp nạn, sao có thể khoanh tay đứng nhìn.

    Nếu hôm nay không ra tay, e rằng khó lòng an tâm.

    " Haizz..

    đứa trẻ này lớn rồi, hôm nay đã biết dùng chính những lời ta dạy, dỗ ngược lại ta rồi.

    Lưu Thẩm Nhiên không nghe nàng trả lời, biết nàng ta đã thuận ý, mĩm cười nhẹ, giọng nàng cất lên : " Tô An, ngươi mau đến giúp họ một tay đi.

    Được lệnh của Lưu Thẩm Nhiên, Tô An liền rút thanh kiếm mà Ninh Ninh mang theo bên mình xông lên.

    Ninh Ninh bất ngờ không kịp phản ứng, động tác của nàng ta rất nhanh nhìn mỗi chiêu thức nàng ta xuất ra điều như muốn lập tức muốn lấy mạng đối phương .

    " A ngươi ở đây...vậy nha đầu Tiệp Trân đâu ?

    Không phải bị Mộ Dung Sung giết chết rồi chứ ??

    Hắn nhếch miệng nhìn Tô An mày nhướng lên, hai mắt nheo lại, tạo nên một nét mặt giễu cợt nhìn các nàng .

    " Ngươi ...

    " Kẻ này là ai, làm sau biết được chuyện của các nàng,.. hắn ta lẽ nào là người của Mộ Dung Sung.

    Hai người kia thoáng nghe lập tức trừng mắt ngạc nhiên.

    Tạm gác sang một bên, có thêm sự giúp sức của vị cô nương này họ có đã đảo được chiều hướng, đánh cho kẻ này yếu thế, buột phải lui dần bước.

    Hắn cảm thấy bất lợi cho mình, ném cho Tô An một ánh nhìn sắt lạnh rồi nhanh chóng rời đi.

    " Vị cô nương này, đa tạ cô đã ra tay tương trợ.

    Thứ cho bọn ta hỏi thẳng, cô nương đây.. là có quen biết thế nào với Tiệp Trân.

    Tô An nhìn tiểu cô nương này thật sự rất quen thuộc, mắt to tròn xinh xắn, vẻ ngoài thoạt nhìn rất thông minh lanh lợi.

    " Ta là Tô An, tiểu muội đồng môn của sư tỷ Tiệp Trân.

    Không biết hai vị đây là...

    " A ta tên Cố Khê, còn đây là biểu ca của ta, Đản Đản.

    Chúng ta coi như cũng có duyên quen biết Tiệp Trân, lúc nãy có nghe qua tên kia nói... cô ấy..

    Tô An không trả lời, chỉ mĩm cười dùng ánh mắt ra hiệu nhìn về hướng xe ngựa cho bọn họ thấy .

    " Nếu đã là quen biết, vậy mời hai vị qua bên một chút, đã lâu không gặp chi bằng hội ngộ một chút.

    Họ từ chối chi bằng tuân theo, cùng nhau gật đầu một cái bước theo sau Tô An, càng đến gần, nụ cười trên gương mặt họ dần tắt khi thấy đôi mắt nàng ta được băng vải trắng.

    " Tiệp Trân... mắt của muội...

    Đản Đản hắn nhìn cả kinh, là kẻ nào mà có thể khiến nàng ta ra nổng nổi này.

    " Tiệp Trân, chỉ mới một thời gian không gặp, mà ngươi lại thành ra thế này, rốt cuộc là kẻ nào, bọn ta trả thù cho ngươi, ta nhất định sẽ móc mắt hắn đền lại cho ngươi.

    Thanh âm ngữ khí này nàng vừa nghe đã nhận ra là ai, đúng là huynh muội nhà này, mặc dù sức lực có hạn, nhưng trên giang hồ họ cũng được coi là cao thủ, hành hiệp trượng nghĩa, gặp chuyện bất bình liền ra tay tương trợ.

    " Tiệp Trân không đáng ngại, bất cẩn ngã xuống núi mà thôi, không đáng để hai vị bận tâm.

    Đã lâu không gặp, hai vị vẫn khoẻ chứ.

    " Có thật không ?

    Kinh Thiên Nam nói ngươi bị Mộ Dung Sung giết chết, ta không tin nhưng ngươi nói bất cẩn té xuống nói ta lại càng không tin.

    Hoá ra người vừa rồi họ đụng độ là Kinh Thiên Nam, trả trách..."

    Ta không có gì để che giấu mà, mà tại sao hai người lại ở đây đánh nhau với hắn vậy ??

    " Bọn ta đang trên đường về phía bắc, chỉ tình cờ gặp hắn, nợ cũ tính sổ mà thôi, nhưng ta cảm nhận, hắn có gì lạ lắm, võ công vừa chính đạo, lại vừa ngoại đạo, không giống võ công của bọn người Vĩ hồ.

    Đản Đản nhớ kỉ lại một chút, chiêu thức hắn sử dụng không khác gì mấy với bọn người luyện kiếm phổ ở tộc La Nhĩ .

    " Chuyện này ta cũng không rõ.."

    Nàng nhớ lại, lần trước đánh nhau với Mộ Dung Sung hắn cũng có thứ gì đó rất lạ...

    " Thôi tạm thời bỏ qua, chúng ta đã lâu không gặp, tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi.

    Lưu Thẩm Nhiên không kịp từ chối, từ bên trong xe ngựa đã có người ho khan vài tiếng.

    Ninh Ninh vừa nghe tiếng chủ tử mình đã hiểu ý đến bên huých nhẹ vào vai Tô An, cô lấy lại thanh kiếm của mình rồi mới nói : " Nương nương đã đợi lâu rồi ."

    " Công chúa biết mà."

    Không cần chúng ta nhắc.

    " Thật đáng tiếc, chúng ta chỉ vừa hội ngộ, nhưng Tiệp Trân còn có chuyện quan trọng cần xử trí, bên trong xe vẫn còn có người đợi, hẹn hai vị ngày sau tương phùng.

    " Vậy à.. .

    Cố Khê đưa mắt nhìn vào bên trong xe ngựa chỉ thấy một thân ảnh mờ nhạt, đoán chừng cũng là nữ nhi, chắc là đồng môn.

    " Vậy đành cáo biệt tại đây, đa tạ vị cô nương ra tay tương trợ, hẹn ngày tương phùng.

    " Đừng khách sáo, cáo biệt nhị vị.

    "

    Bọn họ cùng nhau tiếp tục lên đường, trở vào xe ngựa Lưu Thẩm Nhiên biết mình trì hoãn không ít thời gian cuối đầu nói : " Ta làm chậm trễ thời gian của người rồi..

    Nhất Nghê Thường đầu tựa khung gỗ, mắt nhắm nghiền lại nghỉ ngơi.

    Nàng không nói nhưng lòng có tâm tư.

    Nàng cũng là người từng phiêu bạt trên giang hồ tai tiếng của Vĩ hồ nàng đương nhiên cũng biết.

    Chuyên làm những chuyện bất lương, giết người không gớm tay, ơn thì không trả nhưng thù thì nhất định báo.

    Cuộc đối thoại của họ nàng nghe từng chút một, Lưu Thẩm Nhiên còn có rất nhiều chuyện che giấu ta.

    Mộ Dung Sung là kẻ nào...


     
    [Bhtt] " [ Cầu Khẩn ]
    Nội tình, chỉ có mình ta hiểu


    Đi một con đường dài, cuối cùng cũng về được Nhất gia, Ninh Ninh bên ngoài cùng dìu Nhất Nghê Thường và Lưu Thẩm Nhiên xuống khỏi xe ngựa.

    Khoảnh khắc Ninh Ninh được nhìn thấy gương mặt Công chúa phóng đại trước mặt mình, cũng phải say mê, tiên Hoàn hậu sao có thể hạ sinh một nữ nhân có dung mạo bất phàm như vậy ?

    Tận thiện tận mỹ, hoàn hảo vô cùng .

    Dung nhan nàng hoa nhường nguyệt thẹn, đến hoa nhìn cũng phải xấu hổ trăng cũng phải lẫn tránh, diện mạo của nàng chỉ có bốn chữ mỹ nhược thiên tiên để miêu tả .

    Nương nương dung mạo có thể nói là tuyệt sắc giai nhân, ngọc trắng không vết, không một khuyết điểm.

    Nếu dung nhan của Nhất quý phi năm ấy khiến hậu cung ba nghìn giai lệ ca tụng .

    Thì dung nhan nhị Công chúa, Lưu Thẩm Nhiên của Bách Việt phải khiến người đời thán ca.

    Nhất Nghê Thường ung dung tao nhã đi vào Quốc phủ, gương mặt không thể giấu được ý cười, nàng sắp được gặp lại mẫu thân của mình.

    Nàng vào cung đã sáu năm, tuyệt nhiên chưa gặp lại mẫu thân lần nào .

    Nhũ mẫu nhìn thấy Nhất Nghê Thường trở về, xúc động không cầm được được nước mắt, khuỵu gối cùng gian nhân hành lễ .

    " Nương nương cuối cùng cũng trở về rồi !

    " Miễn lễ, nhũ mẫu, các người cùng bái kiến Công chúa đi.

    Nhất Nghê Thường nhìn người nhũ mẫu năm nào chăm sóc mình, suýt nữa đã không nhìn ra nữa rồi, chỉ sáu năm có thể khiến người ta già đi nhanh thế sao ?

    Nhũ mẫu nhìn vị Công chúa đang đứng trước mặt mình, ánh mắt đầy sự kinh ngạc nhưng rất nhanh bà đã thu lại dáng vẻ đó, cung kính hành lễ.

    " Nô tài.. xin tham kiến Công Chúa .

    " Không cần đa lễ..."

    Lưu Thẩm Nhiên nàng mĩm cười, ôn hòa như gió xuân.

    Người trước mặt tuy bịt mắt, nhưng đúng là một mỹ nhân, nụ cười hòa nhã đó chắc chắn là một vị công chúa có đức tính hiền hậu.

    " Nhũ mẫu, phụ thân, phụ mẫu và đệ đệ của ta đâu?

    Trong phủ tại sao lại vắng bóng thế này ??

    Nàng đã gửi thư về Nhất gia, theo lý mẫu thân biết nàng trở về, nhất định sẽ chuẩn bị mọi thứ nghênh đón nàng.

    Vì sao, từ lúc nàng bước vào đây đến bây giờ, ngoài nhũ mẫu không còn ai nữa .

    Nhũ mẫu dìu nàng ngồi xuống ghế, kể lại câu chuyện từ lúc nhận được lá thư của người,

    Phu nhân đã rời phủ đi Thiên Nhai Cát từ lâu.

    Thư đến người nhận là Quốc công, người vốn đã định chuẩn bị tiệc nghênh đón nàng, nhưng cùng lúc đấy Hoại công công đem thánh chỉ đến .

    Triệu lệnh Quốc công và Nhất Viễn vào cung.

    Việc quốc gia đại sự, phụ tử, chỉ đành bỏ lỡ cơ hội đoàn viên.

    ...Vậy là nàng về Quốc phủ uổng công rồi, phụ thân lẫn phụ mẫu đều không gặp được.

    Nếu mẫu thân đã đi Thiên Nhai Cát, nàng cũng chỉ có thể đến Thiên Nhai Cát.

    Cũng tốt, nếu mẫu thân không có cách thì vẫn có tổ sư gia .

    Nàng cảm thấy không khỏe, sau khi dặn dò nhũ mẫu chuẩn bị nước tắm, thêm vài món ăn, rồi mới trở về phòng nghỉ ngơi.

    Lưu Thẩm Nhiên bên cạnh nghe những món kia chỉ có thể lắc đầu cười khổ sở : Cà xào Hồng Lâu, há cảo, mì Trường thọ, còn có bánh quế hoa.

    Nhất Nghê Thường cho rằng, A Nhiên của nàng ta thích ăn những món này nhưng nội tình chỉ có Lưu Thẩm Nhiên mới hiểu rõ .

    Tô An mắt nhìn Lưu Thẩm Nhiên bộ dạng của nàng ta buồn cười làm sao.

    Chẳng lẽ những món ăn mà Lưu Thẩm Nhiên ghét, Quý phi nương nương điều thích ăn ?

    Nàng ta chỉ có thể âm thầm di chuyển đến bên cạnh Ninh Ninh hỏi nho nhỏ một câu : " Ninh Ninh, nương nương rất thích mấy món đó hả ?

    Ninh Ninh chau mày nhìn Tô An không hiểu nổi, nha đầu này bên cạnh hầu hạ Công chúa mà không biết nàng ta thích ăn những món này ?

    " Nương nương không thích, là nhị Công chúa yêu thích!

    Ngươi hầu hạ người kiểu gì mà đến chuyện như vậy cũng không biết ?

    Tô An cảm thấy như có sấm nổ trong đầu mình, nàng ở bên cạnh làm sao mà không biết, nàng ta chỉ cần thấy những món này là không động đũa, yêu thích chỗ nào ?

    Lúc còn ở trên núi nàng ta tốt bụng làm bánh quế hoa cho nàng ăn, nàng chẳng những không ăn mà còn chê bai đủ lời .

    " Nè, ta không có ý thất lễ nhưng có phải người nhầm rồi không ?

    " Không thể nhầm được !"

    Ninh Ninh kiên định mà nói : " Ta theo nương nương hầu hạ, trước kia mỗi khi đến Lục Ninh Cung người điều sẽ tự tay làm những món này cho Công chúa ăn.

    Nàng ta luôn miệng nói thích, còn ăn rất ngon .

    Vậy là nàng ta khinh miệt ta, không muốn ăn đồ ăn ta làm.

    Nha đầu Tiệp Trân đáng ghét !

    Tô An sắc khí đen như mực quay trở lại cạnh Lưu Thẩm Nhiên mắng nhỏ bên tai nàng ."

    Tiệp Trân ngươi là đồ đáng ghét !

    Lưu Thẩm Nhiên cả người bất động khi nghe thanh âm phát ra bên tai mình.

    Đúng là làm nàng cả kinh, Tô An theo nàng bốn năm, tuy ở Khung Huyền Sơn thân thiết như là tỷ muội, nhưng biết thân phận tôn quý của nàng cho nên đối với nàng hết mực kính trọng, chưa bao giờ cư xử lỗ mãn, vậy mà hôm nay lại dám xuất khẩu mắng nàng .

    " Ngươi... dám mắng nhiết ta ???

    Nhất Nghê Thường nghe được gì đó quay lại nhìn Lưu Thẩm Nhiên hỏi nàng : " A Nhiên... ngươi vừa nói gì vậy ?

    Tô An vẫn xem như không có chuyện gì, trên mặt không hề hiện nét lo lắng.

    Nàng biết mình nói lời phạm thượng nhưng Lưu Thẩm Nhiên chắc chắn không trách cứ, vẫn hiên ngang không sợ hãi .

    " Không... không có gì, ta nói trời nóng rát da..

    Nhất Nghê Thường nghe rất rõ lời Lưu Thẩm Nhiên nói.

    " Ngươi dám mắng nhiết ta !

    "

    Lời này của nàng chắc chắn là nói với nha đầu Tô An bên cạnh.

    Nàng chuyển ánh mắt lên người Tô An ánh mắt ấy vẫn ôn nhu lãnh đạm nhưng khiến cho Tô An nhìn vào cũng thấy áp lực .

    " Vào trong nghỉ ngơi trước, ta sai người chuẩn bị nước cho ngươi tắm xong cùng ta dùng thiện .

    Nhất Nghê Thường nói rồi cùng Ninh Ninh rời đi

    Tô An tạm bỏ chuyện qua một bên, đưa Lưu Thẩm Nhiên vào phòng để nàng thoải mái nghỉ ngơi.

    Nhưng nàng Công chúa đột nhiên lại bị mắng như vậy làm sao có thể bỏ qua lập tức tra hỏi Tô An."

    Ngươi nói!

    Ta đáng ghét chỗ nào ?

    " Nha đầu Tiệp Trân nhà ngươi khinh miệt ta...

    Nha đầu?

    Tô An là đang dùng thân phận tỷ muội đồng môn của họ để nói chuyện, chứ không phải giữa một nô tì và chủ tử .

    Lưu Thẩm Nhiên chẳng hiểu gì, nàng khinh miệt Tô An từ lúc nào ?

    Nhưng trong thanh âm kia thật sự là mang theo nỗi ủy khuất mà nói.

    " Tô An, ta từ trước đến bây chưa từng có suy nghĩ khinh miệt hay ghét bỏ gì ngươi hết !

    " Không ghét bỏ ta nhưng lại chê bai ta !

    " Ta chê bai ngươi cái gì ?

    Khinh miệt ngươi chuyện gì?

    Ngươi rốt cuộc là đang nói gì vậy ?

    Lưu Thẩm Nhiên không thể kiên nhẫn được nữa, nàng từ đầu đến cuối chẳng hiểu được Tô An đang nói đến chuyện gì.

    Đã mở miệng gọi nàng là Tiệp Trân thì đang không xem nàng là Công chúa vậy thì cứ thẳng thắn nói ra là được.

    Sao cứ vòng vo như thế ?

    " Ngươi thích ăn Cà xào Hồng Lâu, há cảo, mì Trường thọ, còn có bánh quế hoa, vậy mà ta làm cho ngươi ăn, ngươi luôn miệng nói không thích.

    Nếu không phải ngươi ghét bỏ ta thì còn thế nào ?

    Tô An không kiềm được xúc cảm, mắt đã đỏ lên, nổi ủy khuất trong lòng ngập tràn.

    Nàng quan tâm chăm sóc nàng ta không nề hà gì, không ngờ nàng ta luôn ghét bỏ mình .

    " Ta thích ăn những thứ đó khi nào?

    Ngươi nghe ai nói là ta thích?

    Ta chẳng những không thích mà còn dị ứng !

    Người phải biết điều đó chứ ?

    Phải rồi, sao bản thân lại quên mất nàng ta dị ứng với bột bánh, làm sao có thể yêu thích được ?

    " Nhưng Ninh Ninh nói là chính ngươi thừa nhận với nương nương ...

    Nội tình làm sao có ai hiểu, Lưu Thẩm Nhiên chỉ có thể lắc đầu cười một cách khờ khạo nói với Tô An.

    " Chuyện đấy ngươi không hiểu được.

    Chỉ cần hiểu...ta không hề ghét bỏ ngươi.

    Những thứ khác ngươi làm ta đều có thể ăn .

    " Ngươi không nói làm sao ta hiểu ?

    Lưu Thẩm Nhiên cắn chặt môi mình cong tay úp mặt xuống bàn thở dài nói : " Ngươi đừng hỏi ta nữa đừng làm khó ta.

    Cũng đừng nói ai biết ta không thích những thứ đó, xem như ta cầu ngươi .

    Tô An không hiểu tại sao phải giấu không cho kẻ khác biết, nhưng bộ dạng nàng ta như vậy đúng là ít thấy.."

    Được rồi...ta không làm khó ngươi nữa, ta đưa ngươi lên giường ngủ một chút .


     
    Back
    Top Dưới