[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bhtt | [Bản Biên Tập] | Cùng Nàng Nói Chuyện Trăm Năm | Hoàn
Chương 39: Được rồi lại mất
Chương 39: Được rồi lại mất
Hôm qua còn vừa tiến gần thêm một bước, hôm nay chỉ vì một câu của Kiều Hàn Khiêm mà khoảng cách giữa hai người như lập tức kéo ra xa.
Tựa hồ rơi thẳng từ thiên đường xuống đáy vực, Kỳ Mặc Vũ không nghĩ được gì ngoài việc phải tránh xa Khuất Tĩnh Văn, càng xa càng tốt.
Nàng cần thời gian để bình tĩnh, để tiêu hóa tin tức vừa rồi.
Phải chăng những ngọt ngào mấy ngày qua đều chỉ là ảo tưởng của riêng mình?
Vốn dĩ chẳng hề tồn tại thứ tình cảm đặc biệt nào như nàng nghĩ.
Rõ ràng Khuất Tĩnh Văn chưa từng nói gì, rõ ràng chỉ có mỗi nàng không cẩn thận ngã đến đau.
Ngồi trên xe thất thần, Kỳ Mặc Vũ chỉ bừng tỉnh khi tài xế quay xuống nhắc nhở nàng chưa báo điểm đến.
"Xin lỗi... con muốn đến khu Thiên Nhai."
Đường về nhà vốn không xa, vậy mà từng giây từng phút với Kỳ Mặc Vũ lại như dài vô tận.
Nàng cứ xoay vòng trong những suy nghĩ đã qua, cho đến khi cảm xúc dâng đến cực điểm thì một cơn mưa bất chợt trút xuống.
Nàng tựa đầu vào cửa kính nhoẻn một nụ cười, mà còn khó coi hơn cả khóc.
Không lâu sau, tài xế gọi nàng lần nữa.
"Cô gái, đến nơi rồi."
Kỳ Mặc Vũ nghe vậy mới chậm rãi xuống xe, những hạt mưa lăn dài trên gương mặt.
Nàng bước từng bước, quên mất mình cần làm gì tiếp theo.
"Khoan đã cô gái, con chưa thanh toán."
Bước chân nàng khựng lại.
Kỳ Mặc Vũ lấy tiền trong túi xách đưa cho bác tài: "Cảm ơn bác, khỏi thối lại."
Bác tài nhận tiền, gãi đầu.
Rõ ràng số nàng đưa còn thiếu, vậy mà vẫn bảo khỏi thối.
Nhưng trời đang mưa, trông nàng lại quá chật vật, bác chỉ thở dài rồi lái xe đi.
Mưa không lớn nhưng khi Kỳ Mặc Vũ bước vào nhà, quần áo đã ướt sũng.
Bên ngoài lạnh buốt, chốn này dù chỉ có bốn bức tường cũng khiến da thịt nàng ấm lên đôi chút.
Nàng ngồi sụp xuống sô pha, cuộn mình lại, tự ôm lấy bản thân.
Những giọt nước mắt dồn nén suốt quãng đường cuối cùng cũng tràn ra, không thể ngăn nổi.
Chỗ này đêm qua nàng còn ôm Khuất Tĩnh Văn mà ngủ.
Vậy mà giờ chỉ còn một mình cô đơn đối diện khoảng trống.
Có lẽ chuyện tình cảm là vậy, chưa kịp vui trọn một ngày đã bị nỗi thất vọng nhấn chìm.
Tiếng tích tắc của đồng hồ xoay vòng.
Cuối cùng, Khuất Tĩnh Văn cũng đuổi đến nơi.
Cô mở cửa bước vào, cả người ướt đẫm.
So với dáng vẻ chật vật của Kỳ Mặc Vũ, cũng chẳng khá hơn là bao.
"Mặc Vũ."
Khuất Tĩnh Văn lên tiếng, nhưng người trên sô pha vẫn bất động, cho đến khi tiếng nức nở khe khẽ vang lên.
Cô bước lại gần, đặt tay lên gò má nàng, nhẹ nhàng lau nước mắt.
"Mặc Vũ, nghe tôi giải thích."
Kỳ Mặc Vũ vẫn nằm im, nhưng Khuất Tĩnh Văn biết nàng đang lắng nghe.
Lúc này đây, cô không thể để nàng hiểu lầm thêm.
"Mặc Vũ, tôi thích em.
Không biết từ khi nào hình ảnh của em đã in sâu trong tâm trí tôi.
Mỗi ngày đều muốn gặp em.
Thấy em cười, tâm tôi liền vui vẻ.
Tôi muốn chia sẻ với em mọi chuyện, muốn cùng em thực hiện những điều cả hai mong ước.
Đã bao lần tôi định nói với em, nhưng lại cảm thấy chưa tới lúc.
Cuối cùng lại tính sai một bước."
"Kiều Hàn Khiêm đúng là hôn phu do ông nội chỉ định.
Nhưng tôi cũng chỉ mới biết gần đây.
Em có thể tin hoặc không tin tôi.
Nhưng tôi hứa sẽ cho em một lời giải thích rõ ràng.
Kiều Hàn Khiêm sẽ sớm không còn tư cách nhắc đến hai chữ đó trước mặt chúng ta."
Hôm trước, ông nội của Khuất Tĩnh Văn là Khuất Quang Hán gọi cô về gấp.
Cô lập tức thu xếp trở về, linh cảm rằng hẳn có chuyện quan trọng.
Từ nhỏ, Khuất Tĩnh Văn đã là viên ngọc quý được cả nhà hết mực cưng chiều.
Cô sinh ra với ba nốt ruồi son dưới lòng bàn chân, đại sư từng nói đó là phúc tướng, trong vạn người chỉ có một.
Nhà họ Khuất nhiều đời hưng thịnh, chẳng thiếu nhân tài.
Nhưng ngay từ đầu, Khuất Quang Hán chẳng hề cố chấp trọng nam khinh nữ mà đặt toàn bộ kỳ vọng lên đứa cháu gái bảo bối này, để rồi cuối cùng, cô trở thành người thừa kế chính thống của nhà họ Khuất.
Từ năm ba tuổi, cô đã được kèm cặp bởi những người thầy nghiêm khắc.
Những gì cô phải trải qua để xứng với vị trí thừa kế, người ngoài khó có thể tưởng tượng.
Khi trưởng thành, Khuất Tĩnh Văn lại chọn rời khỏi vòng xoáy lợi danh ấy, sống một cuộc đời bình lặng, ngày ngày pha trà viết chữ.
Nhưng không ai biết rằng cô vẫn là người nắm trong tay vận mệnh của rất nhiều người.
Nhà họ Khuất có một quy tắc, nếu không phải chuyện cực kỳ quan trọng tuyệt đối không làm phiền đến cô.
Ngay cả ông nội cũng hiếm khi ép buộc cô làm điều gì trái ý.
Nhưng lần này là ngoại lệ.
Khuất Quang Hán từng bị bắn lén ngoài chiến trường.
Nếu không nhờ người đồng đội Kiều Hàn Tiên lấy thân đỡ đạn, ông đã sớm bỏ mạng.
Người kia đã kéo ông từ cõi chết trở về.
Khi ấy hai người vẫn còn rất trẻ.
Vì để trả ơn, Khuất Quang Hán đã lập một giao ước với Kiều Hàn Tiên.
Sau này, chỉ cần người nhà họ Kiều đưa ra yêu cầu không trái pháp luật, nhà họ Khuất đều sẽ đáp ứng.
Nay Kiều Hàn Tiên đã qua đời, nhưng lời hứa năm xưa vẫn còn đó.
Khuất Quang Hán vốn nghĩ chẳng ai còn nhớ tới, cho đến khi cháu nội duy nhất của Kiều Hàn Tiên là Kiều Hàn Khiêm cùng mẹ xuất hiện, đề nghị ông thực hiện giao ước ấy.
Là người trọng chữ tín, đã nói thì phải làm.
Hơn nữa, Kiều Hàn Khiêm dung mạo tuấn tú, còn trẻ đã làm Thẩm phán cấp cao, tương lai rộng mở.
Nếu được họ Khuất nâng đỡ, con đường phía trước càng thêm thênh thang.
Cứ như vậy, Khuất Quang Hán chấp thuận gả Khuất Tĩnh Văn cho Kiều Hàn Khiêm.
Hai bên lập thành hôn ước.
Lần này ông gọi Khuất Tĩnh Văn trở về cũng là để báo tin ấy.
Thời điểm đó, Khuất Tĩnh Văn đã xác định được lòng mình, sao có thể dễ dàng chấp nhận.
Chỉ là chuyện đã định, cô lại không thể làm ầm lên, chỉ đành tìm cơ hội hủy hôn, sau đó mới dám tính chuyện cùng Kỳ Mặc Vũ tiến thêm một bước.
Không ngờ cuối cùng vẫn để Kỳ Mặc Vũ chạm mặt Kiều Hàn Khiêm.
Ông trời đúng là biết cách trêu ngươi.
...
Nghe xong những lời của Khuất Tĩnh Văn, tâm trạng Kỳ Mặc Vũ đã bình ổn đôi chút.
Nàng hiểu chuyện này không thể trách Khuất Tĩnh Văn.
Tình cảm giữa họ, xét về tình không gọi là người yêu, xét về lý thì Khuất Tĩnh Văn cũng bất đắc dĩ.
Cô chẳng qua chỉ muốn che chở nàng nên mới giấu chuyện này.
Kỳ Mặc Vũ bật dậy, lau nước mắt, đối diện cô: "Lúc nãy chị nói gì?"
Giọng nàng vẫn đượm hơi mũi sau khi khóc, nhưng nghe ra đã nhẹ hơn nhiều.
Thấy nàng chịu nói chuyện, Khuất Tĩnh Văn thở phào: "Em nói đến chuyện nào?"
Ban nãy cô nói khá nhiều, đầu óc cũng hơi mụ mị, không chắc nàng đang hỏi phần nào.
Kỳ Mặc Vũ đặt hai tay lên vai cô, nhìn thẳng: "Câu đầu tiên chị nói với em."
Trong khoảnh khắc, Khuất Tĩnh Văn hiểu ngay.
Đối diện ánh mắt đầy mong đợi ấy, cô trịnh trọng lặp lại ba chữ: "Tôi thích em."
Kỳ Mặc Vũ mỉm cười, nghiêng người ghé tai cô, giọng tinh nghịch: "Được.
Vậy đợi khi nào chị độc thân, em cũng sẽ nói cho chị nghe một bí mật."
Nói xong nàng đứng dậy vào phòng tắm thay đồ, hoàn toàn mặc kệ Khuất Tĩnh Văn đang ngẩn người.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Khuất Tĩnh Văn trở nên như vậy.
Từ nhỏ cô đã được dạy không để lộ cảm xúc, vậy mà chỉ cần đứng trước Kỳ Mặc Vũ, cô luôn nhìn thấy ở mình một dáng vẻ khác.
Vì nàng mà chẳng màng hình tượng, lời nói cũng vụng về chẳng khác gì trẻ nhỏ.
Khuất Tĩnh Văn cứ ngồi thẫn thờ như thế suốt một lúc lâu.
Kỳ Mặc Vũ vốn định làm ngơ nhưng rồi vẫn vì cô mà lấy quần áo, đẩy cô vào phòng tắm.
Trận mưa hôm nay không lớn, nhưng lại khiến lòng người dễ cảm lạnh.
Nàng lo cô nhiễm lạnh hơn bất cứ điều gì.
Đợi đến khi cô tắm xong, sấy khô tóc, Kỳ Mặc Vũ ném cho cô một chiếc áo khoác rồi đuổi khéo: "Giờ còn sớm, chị về trước đi."
Khuất Tĩnh Văn ôm áo khoác, định nói gì đó nhưng rồi vẫn nghe lời, quay về Lãm Thúy Sơn Trang.
"Khoan đã."
Nghe tiếng gọi, cô lập tức quay lại, tưởng nàng đổi ý muốn giữ mình ở lại.
Nhưng sau cùng chỉ thấy nàng đưa tay ra, thẳng thắn nói: "Cô Khuất, thẻ nhà của em?"
Cô cụp mắt xuống, lấy chiếc thẻ từ trong túi, chần chừ không muốn trả.
"Cái này..."
Kỳ Mặc Vũ nhanh tay nhận lấy: "Từ giờ chúng ta đừng gặp nhau.
Khi nào chị sẵn sàng hãy đến tìm em."
Nghe thì lạnh lùng, nhưng thực ra đó là lựa chọn tốt nhất lúc này.
Nàng cho cô một cơ hội, cũng cho chính mình một cơ hội.
Nếu cứ gặp nhau trong tình cảnh này thì chi bằng tạm tránh.
Khuất Tĩnh Văn nhìn nàng hồi lâu, mím môi: "Vậy... tôi có thể ôm em một cái không?"
Cái ôm ấy với Khuất Tĩnh Văn vô cùng quan trọng.
Cô cần nó như một điểm tựa, để tự tiếp thêm sức mạnh và để Kỳ Mặc Vũ vững lòng tin vào mình.
Kỳ Mặc Vũ nhìn cô vài giây rồi mới khẽ gật đầu.
Khuất Tĩnh Văn bước tới, chủ động kéo nàng vào lòng, hai tay siết chặt vòng eo như muốn đem nàng hòa vào hơi thở của mình.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Không ai nói một lời.
Cuối cùng vẫn là Kỳ Mặc Vũ chủ động buông ra, đưa cô ra tận cửa.
Khi cánh cửa một lần nữa khép lại, cả hai đều mang theo riêng mình một nỗi lòng.
Kỳ Mặc Vũ đứng tựa vào cửa, khoanh tay trước ngực, ngẩng mặt nhìn lên trần.
Khuất Tĩnh Văn... em chờ chị...
Cùng lúc đó, ở Kiều gia.
Kiều Hàn Khiêm đang ngồi trên sô pha nhàn nhã xem báo thì mẹ hắn, Tiết Lan Anh, bước vào.
Bà vừa từ sòng mạt chược trở về, trong tay còn ôm theo một cậu trai trẻ bảnh bao.
Kiều Hàn Khiêm liếc người kia một cái, rồi quay sang than thở với mẹ: "Mẹ lại đi đốt tiền?"
Tiết Lan Anh ngồi xuống, bắt chéo chân.
Cậu trai lập tức nhanh nhẹn đút cho bà một trái nho, ngoan ngoãn lấy lòng.
"Nhà mình tiền bạc đâu thiếu, mẹ tiêu chút đỉnh, có đáng kể gì."
Kiều Hàn Khiêm nghe vậy chỉ biết buông tờ báo xuống, thở dài: "Không phải con trách mẹ... nhưng mẹ cũng phải nghĩ cho con.
Con là Thẩm phán, là người cầm cán công lý.
Vậy mà mẹ nhìn lại mình đi... ngày nào cũng...
Haiz."
Tiết Lan Anh lập tức bật lại: "Việc mẹ làm sao so nổi với chuyện xấu con gây ra?"
Nói rồi bà đứng dậy, đi tới ôm vai Kiều Hàn Khiêm: "Con trai, con lo gì chứ.
Chỉ cần con vào được cửa nhà họ Khuất, chẳng khác nào "hổ mọc thêm cánh".
Khi đó mẹ đây cũng yên tâm hưởng phúc."
Nhà họ Kiều giờ chỉ còn hai mẹ con họ.
Tài sản cha hắn, Kiều Hàn Thông để lại vốn không nhỏ, nhưng mấy năm qua cứ thế mà tiêu hao dần.
Đúng lúc này, hai mẹ con nghe được chuyện năm xưa cùng lời hứa của Khuất lão gia tử, liền bấu víu vào đó, chạy tới đòi công bằng.
Kiều Hàn Khiêm chau mày, giọng uể oải: "Con thấy Khuất Tĩnh Văn này thật sự khó tiếp cận.
Mẹ xem, mỗi lần gặp con là cô ta lạnh nhạt đến mức con cũng phải rợn người.
Nhưng nghĩ kỹ thì... với nhan sắc và thế lực của cô ta, bỏ chút công cũng đáng."
Tiết Lan Anh nghe vậy thì tươi hẳn mặt: "Đúng rồi, phải như thế.
Mẹ tin con trai mẹ thừa sức nắm được cô ta trong tay."
Hai mẹ con cứ người tung kẻ hứng, không hay biết toàn bộ cuộc trò chuyện đã bị ghi lại.
Và như Kiều Hàn Khiêm tự thừa nhận, Khuất Tĩnh Văn, đúng là không dễ đối phó.