[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bhtt | [Bản Biên Tập] | Cùng Nàng Nói Chuyện Trăm Năm | Hoàn
Chương 19: Dư thừa
Chương 19: Dư thừa
Tuần cuối tháng Ba, tần suất Kỳ Mặc Vũ đến phòng luyện thanh tăng hẳn.
Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là lễ kỷ niệm thành lập trường diễn ra, áp lực theo đó cũng đè nặng lên từng buổi tập.
Thật ra trong lòng nàng chỉ xem đây như một tiết mục bình thường, góp chút sức lực cho ngày lễ trọng đại của Hoa Đại.
Thế nhưng sau khi các bạn cùng lớp nhìn thấy nàng luyện tập, kỳ vọng bỗng theo ngày mà tăng lên, khiến nàng chẳng thể làm qua loa, đành phải nghiêm túc hết mình.
Sáng nay trước khi rời ký túc xá, nàng nhận được tin nhắn của Khuất Tĩnh Văn.
Cô Khuất: [Hôm nay tôi có lớp, cùng đi ăn trưa.]
Kỳ Mặc Vũ chỉ nhắn lại một chữ "Dạ", rồi cất điện thoại vào túi, khoác balo đến trường.
Buổi luyện tập hôm nay không chỉ luyện thanh, mà còn ghép sân khấu với nhóm vũ đạo và phần đệm đàn.
Tiết mục lớp nàng dàn dựng gồm một người hát, một người đánh dương cầm và đội hình mười vũ công, xếp đội ngũ chỉnh tề, nhìn qua đã thấy khí thế.
Tuy không phải đạo diễn sân khấu, nhưng Vệ Âm cũng có mặt.
Điều này chẳng khiến ai ngạc nhiên, cô có danh tiếng như vậy, góp mặt chỉ càng làm buổi tập thêm chuyên nghiệp.
Đang trao đổi với đạo diễn thì ánh mắt Vệ Âm lại bất giác dừng lại khi thấy Kỳ Mặc Vũ bước vào.
Chẳng chút do dự, cô rời khỏi vị trí, tiến thẳng về phía nàng.
"Mặc Vũ, đến sớm nhỉ."
Phản xạ đầu tiên của Kỳ Mặc Vũ là cúi đầu thật lễ phép: "Em chào cô Vệ."
"Lát nữa tôi sẽ ở dưới quan sát.
Em nhất định phải biểu hiện thật tốt, biết không?"
Lời nói nghe như cổ vũ học trò, nhưng ánh mắt lại như mang một tầng suy nghĩ khác, lặng lẽ, chăm chú, khó gọi tên.
Vệ Âm đưa tay ra, tự nhiên nắm lấy tay nàng.
Nhưng động tác còn chưa ấm hơi, Kỳ Mặc Vũ đã khẽ rụt tay lại theo bản năng.
Nàng mỉm cười, nói vài câu khách sáo cố giữ khoảng cách.
"Em sẽ cố gắng.
Cảm ơn cô."
Chỉ là tương tác rất đỗi bình thường.
Thế nhưng chính Kỳ Mặc Vũ lại chủ động tránh né.
Nếu là Khuất Tĩnh Văn, nàng chắc chắn sẽ không phản ứng như vậy.
Nhưng đối với Vệ Âm... nàng tự cảm thấy không nên tiếp xúc quá mức.
Vệ Âm nhìn thấu sự né tránh ấy, nhưng cũng không tỏ vẻ vội vàng: "Lên trên chuẩn bị đi, balo để tôi giữ giúp."
Lời đã nói ra, Kỳ Mặc Vũ không tiện từ chối.
Hơn nữa nơi đây đông người, balo dễ thất lạc, thế là nàng đành gật đầu.
"Dạ, cảm ơn cô."
Vệ Âm nhận lấy balo, khẽ cong môi nhìn theo bóng dáng nàng bước lên sân khấu.
Nhóm biểu diễn đều đã vào vị trí, năm nam, năm nữ.
Người chơi dương cầm là một nam sinh viên tên Mạnh Trường Ninh, phong thái trầm tĩnh, rất hợp với khí chất của màn trình diễn.
Khi tiếng đàn vang lên, đội hình liền chuyển động theo nhịp, từng nhóm từng nhóm hòa vào bố cục sân khấu.
Kỳ Mặc Vũ sẽ xuất hiện sau cùng, mở đầu bằng câu hát đầu tiên.
Vũ đạo xoay chuyển liên tục, dải sắc màu động tác đan xen nhau, chỉ có nàng đứng yên giữa tâm điểm sân khấu, cất giọng hòa vào âm thanh dương cầm.
Dù chỉ là buổi ghép sân khấu đầu tiên, ai nấy cũng phối hợp cực kỳ ăn ý.
Chỉ cần ngày biểu diễn thêm ánh sáng sân khấu, thêm trang phục biểu diễn đúng tông, chắc chắn đó sẽ là một sân khấu khiến cả hội trường vỡ òa.
Phía dưới, Vệ Âm đứng xem đến gần như say mê.
Cô từng chứng kiến vô số sân khấu hoàn mỹ hơn thế này, thế nhưng không hiểu sao vẫn cảm thấy tiết mục hôm nay có sức hút đặc biệt, nhất là vị trí nơi Kỳ Mặc Vũ đứng.
Cô gái nhỏ ấy, rõ ràng không cố làm gì quá mức, nhưng chỉ cần đứng đó cũng đã đủ khiến ánh nhìn người khác bị dẫn dắt.
Vệ Âm thầm nghĩ, với giọng hát và nhan sắc này của nàng, chỉ cần chịu bước chân vào giới giải trí thì chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám.
Nếu được như vậy, cô sẽ càng có nhiều cơ hội tiếp xúc với Kỳ Mặc Vũ hơn.
Khi buổi diễn tập gần kết thúc thì điện thoại trong balo Kỳ Mặc Vũ vang lên, Vệ Âm lịch sự không chạm đến nhưng cũng không thể gọi Kỳ Mặc Vũ, cứ như vậy để cho tiếng chuông tự động tắt.
Bên này Khuất Tĩnh Văn sau khi dạy xong lớp sáng liền lấy điện thoại gọi cho Kỳ Mặc Vũ nhưng mãi không thấy ai nghe máy.
Theo thời gian này cô suy đoán Kỳ Mặc Vũ vẫn còn đang tập luyện, thế nên chủ động đến nơi tìm người.
Đến gần khu vực tập dượt, âm thanh huyên náo tách biệt so với phần còn lại ở Hoa Đại.
Khuất Tĩnh Văn yên lặng lẫn vào đám đông, ánh mắt hướng về người đang đứng trên sân khấu.
Những sinh viên ở đây có người nhận ra Khuất Tĩnh Văn lập tức bớt ồn ào.
Bọn họ chuyển tầm mắt từ chỗ Kỳ Mặc Vũ đến chỗ Khuất Tĩnh Văn.
"Cô Khuất sao lại ở đây?"
"Chắc là đến xem biểu diễn."
"Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy ngoài lớp học."
"Huhu, tại sao làm giảng viên thôi mà lại đẹp như vậy?"
"Cậu quên cô ấy cũng là nhà văn à?
Người ta gọi đây là khí chất từ tâm mà ra."
...
Những âm thanh bàn tán chỉ đủ cho một hai người nghe thấy, Khuất Tĩnh Văn cũng không chú ý tới.
Trong mắt cô giờ chỉ có Kỳ Mặc Vũ, tai cô cũng lấp đầy bởi những âm thanh trong trẻo nhưng không thiếu phần nội lực của người kia.
Kỳ Mặc Vũ đang ngân câu cuối thì bất giác cảm nhận có ai đó đang nhìn mình.
Nàng đảo mắt một vòng, cho đến khi ánh nhìn chạm đúng ánh mắt dịu dàng của Khuất Tĩnh Văn, trái tim nàng khẽ khựng lại một nhịp, theo bản năng như muốn chạy về phía người ấy.
Vừa kết thúc bài hát, nàng liền nhảy khỏi sân khấu, định lao ngay đến chỗ Khuất Tĩnh Văn.
Nhưng vì quá hấp tấp nên đã vấp phải dụng cụ biểu diễn đặt ở dưới.
Trong khoảnh khắc nàng nghiêng người sắp ngã, cả Khuất Tĩnh Văn lẫn Vệ Âm đều đồng thời chạy đến.
"Cẩn thận!"
Hai giọng nói vang lên cùng lúc, khiến nàng thoáng bối rối, chẳng phân biệt được ai là người tới trước.
Kỳ Mặc Vũ kêu lên một tiếng vì đau, nhưng cảm giác ấy nhanh chóng bị nỗi xấu hổ áp đảo.
Nơi này đông người như thế, nàng thật sự không dám ngẩng mặt.
Theo bản năng, nàng nghiêng đầu, dựa khẽ vào mùi trầm hương quen thuộc, như tìm một nơi để trốn.
"Đỡ em đứng dậy trước đã, qua bên kia ngồi."
Khuất Tĩnh Văn vừa nói vừa vòng tay qua đỡ nàng.
Vệ Âm nhìn vậy cũng không chịu kém cạnh, lập tức giữ lấy cánh tay còn lại.
Được hai người dìu vào ghế, lúc này Kỳ Mặc Vũ mới cảm nhận rõ ràng cơn đau âm ỉ lan từ đầu gối.
"Có muốn đến phòng y tế xem thử không?"
Vệ Âm dịu dàng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng, hoặc nói đúng hơn, đầy mong muốn thể hiện sự quan tâm.
"Không cần đâu ạ... chỉ va chạm chút thôi, lát là hết."
Giọng nàng mềm như gió thoảng, cố ý trấn an để cả hai không lo.
Thấy không có máu chảy, Khuất Tĩnh Văn cũng đoán chỉ là bầm nhẹ.
Cô hỏi lại: "Đi lại được không?"
"Dạ được ạ."
Nàng lập tức gật đầu như chú con ngoan ngoãn.
"Vậy tôi đưa em về trước."
Khuất Tĩnh Văn lên tiếng, giọng bình tĩnh đến mức không cho ai xen vào.
"Trên xe tôi có hộp y tế, có thể xử lý vết thương đơn giản."
Câu nói chưa dứt, Kỳ Mặc Vũ đã gật đầu đồng ý.
Hành động tự nhiên đến mức vô tình gạt Vệ Âm sang một bên, như thể giữa họ vốn dĩ đã có sự gần gũi vượt ngoài khuôn khổ bình thường.
Chính lúc này, Vệ Âm mới nhìn kỹ Khuất Tĩnh Văn.
Khuôn mặt cô không thua kém Kỳ Mặc Vũ, thậm chí còn mang theo nét điềm đạm, cao quý khiến người khác khó nắm bắt.
Sự ăn ý rõ ràng giữa hai người trước mắt làm lòng cô thoáng chùng xuống.
Nhưng càng như vậy, cô lại càng muốn xác nhận điều gì đó.
Thế nên, trước khi họ kịp rời đi, Vệ Âm cố nén lại cảm xúc, lên tiếng hỏi, như một mũi dò chậm rãi nhưng có chủ ý.
"Mặc Vũ, trước khi đi có nên giới thiệu một chút không?"
Kỳ Mặc Vũ lúc này mới nhớ ra, nàng ngượng ngùng nhìn Vệ Âm sau đó lại nhìn Khuất Tĩnh Văn.
"Cô Khuất, đây là cô Vệ, Vệ Âm.
Giáo viên phụ trách thanh nhạc cho buổi biểu diễn sắp tới."
"Còn đây là cô Khuất, Khuất Tĩnh Văn.
Giảng viên phụ trách môn Kinh tế của em."
Chỉ là hai câu giới thiệu đơn giản nhưng đều đã nghe ra sự khác biệt.
Sau khi nghe giới thiệu, Khuất Tĩnh Văn lịch sự chủ động chào hỏi.
"Xin chào, nghe danh đã lâu."
Vệ Âm liền mỉm cười đáp lễ: "Hân hạnh."
Kỳ Mặc Vũ đứng một bên gãi gãi đầu: "Cô Vệ.
Vậy... bọn em đi trước."
Thấy Kỳ Mặc Vũ muốn rời đi, Vệ Âm cũng không thể miễn cưỡng.
Cô lấy balo đưa cho Kỳ Mặc Vũ, Khuất Tĩnh Văn thay nàng nhận lấy rồi cùng nhau sánh vai rời khỏi.
Vệ Âm chỉ có thể nhìn bóng lưng xinh đẹp của hai người dần khuất sau cánh cửa.
"Cô Khuất, hay là đến căng tin ăn cơm trước đã.
Một lát em có thể tự về được."
Nàng biết Khuất Tĩnh Văn còn đợi mình cùng đi ăn, chắc chắn là chưa dùng bữa.
Đầu gối đau cũng không đáng ngại, không thể vì chút va chạm này mà để người kia nhịn đói theo.
Thấy Kỳ Mặc Vũ đi lại vẫn bình thường, Khuất Tĩnh Văn đành tạm yên tâm, đồng ý cùng nàng đến căng tin.
Nhưng chuyện đưa về thì cô nhất quyết không nhượng bộ.
Cô chậm rãi nói, giọng mềm mà không thiếu kiên quyết: "Ăn cùng em thì được, nhưng em không được tự về một mình."
Chỉ một câu nhẹ nhàng, vậy mà lại khiến Kỳ Mặc Vũ không dám chống đối, ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi ăn trưa xong, ngồi yên vị trên xe rồi, Khuất Tĩnh Văn vẫn không quên chuyện vết thương.
"Em kéo ống quần lên, để tôi xem đầu gối thế nào."
Kỳ Mặc Vũ ngượng ngùng gãi đầu: "Nhưng... em mặc quần jean mà cô.
Để về ký túc xá rồi em nhờ Giai Nghê xem giúp cũng được."
Khuất Tĩnh Văn im lặng vài giây, đôi mắt như đang cân nhắc.
Cuối cùng, cô vẫn gật đầu đồng ý, không ép nàng thêm.
Kỳ Mặc Vũ quay mặt nhìn ra cửa kính.
Chỉ mới nghĩ đến việc Khuất Tĩnh Văn chạm vào chân thôi mà toàn thân đã run nhẹ, huống chi nếu thực sự phải vén quần lên trước mặt cô...
Đường từ trường về ký túc xá rất gần, chỉ vài phút đã tới.
Khuất Tĩnh Văn xuống xe, xin bảo vệ cho phép đưa Kỳ Mặc Vũ vào tận khu nhà.
Bảo vệ thấy cô có thẻ giảng viên, tất nhiên gật đầu vui vẻ.
Đúng lúc ấy, Tô Giai Nghê đang ở trong phòng, thấy chiếc Audi dừng ngay trước cổng liền tò mò ló đầu nhìn.
Đến khi thấy Kỳ Mặc Vũ bước xuống, theo sau lại là...
Khuất Tĩnh Văn, cô sững người tại chỗ.
"Cảm ơn cô đã đưa em về."
Kỳ Mặc Vũ vừa cúi đầu cảm ơn xong, đã nghe thấy tiếng gọi hốt hoảng quen thuộc.
"Mặc Vũ?
Mặc Vũ!"
Tô Giai Nghê chạy ào ra, mắt nhìn hai người đầy khó tin.
"Chào cô Khuất ạ..."
Cô lí nhí chào.
Khuất Tĩnh Văn khẽ gật đầu, sau đó đưa hộp y tế cho cô.
"Giai Nghê, cầm cái này.
Lát nữa giúp Mặc Vũ xử lý vết thương nhé."
Tô Giai Nghê tròn mắt khó hiểu.
Nhưng Kỳ Mặc Vũ không để cô bạn kịp hỏi, liền thúc giục: "Vào trong đi, lát mình kể."
Nghe vậy, Tô Giai Nghê chỉ biết gật đầu lia lịa, rồi chào Khuất Tĩnh Văn trước khi dắt Kỳ Mặc Vũ vào phòng.
"Lần sau đừng bất cẩn như vậy nữa."
Giọng Khuất Tĩnh Văn rất nhẹ, nhưng Kỳ Mặc Vũ nghe vào lại thấy ấm áp lan ra từng chút.
"Em nhớ rồi ạ.
Cô yên tâm."
Khuất Tĩnh Văn gật đầu: "Vậy tôi đi trước.
Em vào nghỉ đi."
Kỳ Mặc Vũ mỉm cười, vẫy tay nhẹ như gió: "Bái bai ạ.
Cô Khuất lái xe cẩn thận."
Chỉ là một buổi tập luyện thôi mà lại phiền cô đến tận đây, Kỳ Mặc Vũ có chút áy náy.
Nhưng xen lẫn dưới lớp áy náy ấy là cảm giác ngọt ngào khó gọi tên thứ dư vị mềm mại, khiến lòng nàng khẽ rung mà chính nàng cũng chưa kịp hiểu rõ.